Tập 2

Chương 786: Charlotte (3)

Chương 786: Charlotte (3)

Trong sự tĩnh lặng nổi lên như đám cháy rừng, sát khí mờ nhạt tỏa ra từ Yeonhwa.

Heukdan. Yeonhwa.

Hai người trẻ tuổi chưa qua tuổi đôi mươi.

Nhưng cảm xúc và hoàn cảnh phức tạp đan xen chằng chịt chẳng liên quan gì đến tuổi tác của họ.

Đồng tử màu tro trầm lắng của Heukdan xuyên thấu Yeonhwa một cách ngay thẳng.

Đôi mắt tinh anh không một chút ánh sáng lọt vào. Đó là phần chiếm tỷ trọng lớn nhất trong nhan sắc của Heukdan mà Yeonhwa từng ghen tị thời thơ ấu.

- Kít, kít kít.

Cánh tay máy của Yeonhwa rung chuyển đốt cháy nhiên liệu.

Sự thù địch do dự bốc lên từ cả hai thiếu nữ.

- Cạch.

Phải giúp sư phụ. Heukdan cũng không thể chần chừ.

Tầm Gửi của sư phụ bao quanh cổ tay mảnh khảnh trườn qua hư không trơn tuột nằm gọn trong tay Heukdan.

Tầm Gửi tạo thành hình dạng Hắc Đào.

Ý chí và ma lực của Heukdan trú ngụ trong màu đen hút cả ánh sáng.

'Bây giờ mà...'

Nếu thuyết phục khéo léo thì có thể quay lại không nhỉ.

Nghĩ đến đó Heukdan lắc đầu quầy quậy.

Heukdan không đến mức hồ đồ để suy nghĩ sai lầm trong tình huống cấp bách thế này.

Cô bé sao lại không luyến tiếc chứ. Do dự và buồn bã là như nhau.

Bàn tay búp măng ôm lấy ngực Heukdan.

Trái tim thắt lại như bị tảng đá lớn đè lên, có điều muốn nói trước khi đánh nhau, nhưng không hiểu sao cô bé không thể nhớ ra bất cứ điều gì.

Nén tiếng khóc.

Gọt giũa trái tim yếu mềm và chỉ nhìn về phía trước.

'... Sự do dự trong chốc lát có thể khiến sư phụ gặp nguy hiểm.'

Khuôn mặt Lee Si-heon, người đã cho cô bé cơ hội bao lần lướt qua trước mắt Heukdan.

Mối nhân duyên quý giá đến mức không thể tách rời hơn nữa, do thế gian kết nối.

Người cha đã cứu cô bé đang đếm từng khoảnh khắc tử sinh. Cố gắng tự mình trở thành gia đình, nhưng nếu có vẻ sai sót thì lập tức ỉu xìu, dáng vẻ đó thật ngầu và dễ thương.

Ký ức với Yeonhwa cũng quý giá như sư phụ nhưng.

Heukdan nhắm tịt mắt. Hình như khuôn mặt người đó hiện lên.

Chú ơi.

'Sư phụ đã bảo không oán trách mình.'

Không thể để sư phụ gặp nguy hiểm vì nhân duyên của mình chẳng liên quan gì đến sư phụ.

'Người đã biết tất cả.'

Câu nói có thể phản bội ta... Thật đau lòng.

Tình nghĩa chia sẻ với nhau sâu đậm đến thế nào. Sự quan tâm đơn phương giữa sư đồ có thể vui vẻ sao.

Sự ấm áp vô điều kiện như cha mẹ. Ơn đức như sông biển chọc vào lòng Heukdan.

'Chú ơi...'

Sư phụ. Mỗi khi gọi cái tên đó, thỉnh thoảng một góc trái tim lại nhói đau.

Heukdan điều chỉnh hơi thở và dồn lực vào bàn tay không rời khỏi vỏ kiếm.

Nhận quá nhiều tình yêu thương nên đã nhầm tưởng một sự thật.

Giống như Yeonhwa, cô bé cũng là đứa trẻ được cải tạo để đối đầu với mộc nhân. Điều đó có nghĩa là chính tay cô bé đã cướp đi quá nhiều sinh mạng.

Heukdan quyết tâm rút kiếm, nhưng người tỏa ra sát khí và ra tay trước không phải cô bé hay Yeonhwa.

- Phập!

Con dao găm bay tới ập vào trán Heukdan. Heukdan quay đầu một cách yếu ớt lùi lại phía sau.

Cơ thể gập lại như chết ngay lập tức dừng lại. Yeonhwa kinh hoàng trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh mình như muốn giết chết.

"Mars."

"Đợi đến mức này mà còn làm trò à? Rốt cuộc phải lãng phí bao nhiêu thời gian cho cuộc tái ngộ của lũ ranh con vớ vẩn này nữa?"

Phó cán bộ của Padme, Mars.

Kẻ chủ mưu nhét nhân tố mộc nhân vào cơ thể hai người trong quá khứ, và là nhà nghiên cứu cuối cùng ở lại để giết Heukdan.

"Đừng bảo là định giúp con ranh kia nhé?"

"..."

Trước lời trách móc của Mars, khuôn mặt Yeonhwa cứng đờ.

Nắm đấm của cô ấy dồn lực như có thể biến hắn thành miếng thịt vụn bất cứ lúc nào. Nhưng lời Mars nói là đúng.

Họ đang trong chiến tranh.

Khi Yeonhwa quyết định ở lại Flower, Heukdan giờ đây thậm chí không còn là nhân duyên cũ nữa.

- Bộp, bộp.

Bỗng nhiên cùng với tiếng bước chân, Heukdan đang nằm sấp lấy lại tư thế.

Trong ánh mắt của Mars, kẻ tưởng cô bé đã mất mạng, pha lẫn sự hứng thú.

"Ồ hô."

Ấn tượng và biểu cảm bị che khuất bởi mái tóc đen.

Heukdan đặt tay lên vỏ kiếm, rút kiếm ra rất chậm rãi.

Ma khí dần lan tỏa kết tụ trên thân kiếm dao động, và từ cơ thể Heukdan bốc lên đấu khí hung hãn không thể bỏ qua.

Mái tóc đen bay lên. Ánh mắt của Heukdan lộ mặt giống rồng khiến hai người cứng đờ.

- Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt.

Âm thanh bất tường vang lên hùng hồn xung quanh và xoáy tròn.

Chắc chắn là Kiếm Minh.

Luồng khí mờ nhạt bị cuốn vào hơi thở của Heukdan. Khắc sâu cảm giác của Tầm Gửi đang thổ lộ sự phẫn nộ trong tĩnh lặng vào lòng bàn tay. Và ý thức của Heukdan giao hợp với thanh kiếm.

'...'

Yeonhwa và Mars cứng đờ như đá có chuyển động.

Heukdan đứng yên không bận tâm đến mối đe dọa đang đến gần. Dồn toàn bộ tâm trí vào thanh kiếm cảm nhận hơi ấm sư phụ để lại.

Sư phụ khoác Hắc Long Bào.

Không hiểu sao người phụ nữ tóc đỏ mặc bộ đồ y hệt ông ấy hiện lên. Tiếp đó ông lão giống Hắc Hổ lần lượt xuất hiện.

Ma khí bốc lên từ cơ thể Heukdan dính chặt vào người.

Hoa nở. Đốm đen hiện trên cơ thể giống hoa đào.

- Lóe sáng!

Thực thể của sự bất tường đang bao trùm từ từ lộ diện.

Bầu trời đen kịt mây mù. Giống vảy rồng đang trăn trở thân mình dài ngoằng nhưng bị mây che khuất chỉ có thể tìm thấy một cách khó khăn.

Sức mạnh không dám tưởng tượng uy dung nguyên hình.

Cơ thể nóng lên, Heukdan trút ra luồng khí cuồng bạo trong một lần.

"Thiên Ma Thần Công"

Tiểu Thiên Ma niệm.

Chân Heukdan đưa ra trước nghiêng xuống đất.

Tất cả tường và sàn trong trường nứt toác. Phòng nghiên cứu chật hẹp đảo lộn, khí ba mãnh liệt bùng nổ lấy Heukdan làm trung tâm.

Ma khí trút xuống như sấm sét.

Vẫn chưa được chỉnh đốn nên sức mạnh phát cuồng làm ầm ĩ như thông báo nguyên vẹn cảm xúc của Heukdan đang thịnh nộ.

Heukdan rút kiếm lao về phía trước.

"Nhất"

Vút. Trọng tâm cơ thể nghiêng đi.

Ma khí vô hình trong nháy mắt kết tụ lại với nhau, tiếp đó bao phủ xung quanh rực rỡ như cánh hoa nở rộ.

Đạo bào bao phủ cơ thể Heukdan liên tục rung chuyển. Cổ chân, bắp chân, bụng và ngực, những cánh hoa bao phủ khuôn mặt nhỏ nhắn càng gần thanh kiếm số lượng càng nhiều.

Khoái Kiếm

Nối liền vị trí rút kiếm và điểm tấn công ngắn nhất.

Heukdan thi triển Thiên Ma Thần Công lao về phía trước. Hoa đào đen phân tán nổ tung.

"Cái gì-"

Đã quyết định làm.

Không cần nói nhiều lời thừa thãi.

Mars kinh hãi giơ hai tay lên cao, thực hiện phòng thủ thà không làm còn hơn.

Cơ thể hắn bị nuốt chửng bởi những cánh hoa ập đến cùng thanh kiếm, tiếp đó bị gọt giũa đến từng tế bào và bốc hơi.

- Xoạt.

Bá khí lắng xuống.

Bên trong phòng nghiên cứu, trần nhà hay sàn nhà đều loang lổ máu của người đàn ông.

Cơ thể Yeonhwa bị đẩy sang bức tường đối diện cũng không thể nói là lành lặn.

- Vút!

Dị quang của Heukdan cầm kiếm hướng về phía Yeonhwa. Cảm thấy nỗi buồn mờ nhạt trên khuôn mặt vô cảm.

Heukdan lẩm bẩm như đã từ bỏ. Trên mu bàn tay lấm lem đốm đen, hoa đào từ từ tàn lụi.

"Bạch Đào Hắc Nha."

Khác hẳn với dáng vẻ mếu máo vừa nãy.

Bị áp đảo từ thời điểm giác ngộ. Và nỗi sợ hãi cảm nhận được trong chốc lát giống với Lee Si-heon.

Yeonhwa từng va chạm với Lee Si-heon một lần nên có thể hiểu thấu xương tủy.

Yeonhwa nhìn chiếc găng tay bên trái bị nghiền nát hoàn toàn lẩm bẩm.

"Phải. Khục khục."

Mùi máu tanh nồng nặc, Yeonhwa cau mày bật cười.

Tiếp đó trong mắt Yeonhwa ngẩng đầu lên, Heukdan lọt vào.

"Hồi đó, cậu cũng là người mạnh nhất."

Hơi thở hổn hển phát ra từ Heukdan, hơi nước liên tục bốc lên.

Đôi vai run rẩy và khuôn mặt nhăn nhó tràn ngập tiếng khóc.

Đang khóc.

Vung kiếm với ý định giết chết ngay lập tức, thế mà lại ngồi khóc.

Sự giác ngộ chia ly không kéo dài đến thế sao.

Vai Heukdan rũ xuống không còn sức lực dần run rẩy.

"..."

"Phải tiếp tục chứ."

Ma lực chảy ra từ cơ thể Yeonhwa đang đứng dậy.

Cánh tay bị cắt đứt đã tái sinh từ lúc nào. Tiếp đó một bông hoa nở ra từ cổ Yeonhwa.

Quyền năng của hoa sen kết nối tất cả thông tin của sinh mệnh và cơ thể.

Dù có bị tách ra ở chiều không gian nào thì sinh mệnh được kết nối sẽ được bảo tồn vĩnh viễn, và nếu cả hai bên không sụp đổ cùng lúc thì sẽ không bị tiêu diệt.

Việc thoát khỏi lý lẽ hiện có. Nhưng vốn dĩ lý lẽ của thế gian này là gì chứ.

Quyền năng là năng lực mà chính thế giới này chuẩn bị cho cá nhân. Và Vương Quan cũng vậy.

“Khai Hoa”

Bạch Liên, Hồng Liên

Charlotte trắng xóa và Yeonhwa đỏ rực.

A La Hồng Liên (Ara Hong-ryeon) màu đỏ nở trên sàn và nước tràn vào.

Sức mạnh tương tự với lãnh địa của Charlotte tràn vào cơ thể Yeonhwa. Đồng tử của Yeonhwa nhuộm đỏ.

"... Sức mạnh này tràn vào, nghĩa là bên đó cũng đang dần đi đến hồi kết rồi."

Vì sự khai hoa của Charlotte đã diễn ra nên Yeonhwa cũng nở hoa.

Hai người có linh hồn kết nối có thể nhận ra ngay lập tức nguy cơ của nhau.

- Rầm!

Yeonhwa buông găng tay của mình ra để lộ cánh tay trắng ngần. Tiếp đó thủ thế và đưa nắm đấm về phía Heukdan.

"Này. Nhớ không? Ngày xưa cũng hay đánh nhau thế này mà."

"... Yeonhwa."

"Thử xem ai chết trước nhé."

"Dừng lại."

Giọng nói cứng rắn của Heukdan cắt ngang lời Yeonhwa.

Đã quyết sinh tử, thì không cần phải làm hành động trút bỏ gánh nặng trong lòng đâu.

"Tớ không phải trẻ con như hồi đó nữa."

Đừng có cố tỏ ra cứng rắn.

Nắm đấm của Yeonhwa tạm thời mất lực. Tạm thời để lộ cảm xúc và sơ hở, biểu cảm của Heukdan méo xệch thoải mái.

"Giờ đã khác rồi."

"... Thế à?"

Đừng cư xử như em gái hay mẹ tớ.

Là lần cuối cùng rồi. Nếu cứ giấu cảm xúc đến cùng rồi biến mất thì tiếc nuối biết bao.

- Cạch.

Heukdan chĩa mũi kiếm vào Yeonhwa. Ma khí bốc lên như lửa lại một lần nữa bao quanh toàn bộ cơ thể mảnh khảnh của Heukdan.

Tiếp đó cả hai lao vào nhau.

Rung chấn vang vọng khắp phòng nghiên cứu, tiếng gào thét lẫn tiếng hét vang lên từ Heukdan và Yeonhwa.

* * *

Ý nghĩa của Lotus không chỉ có hoa sen.

Sử thi Hy Lạp cổ đại. Cây Lotus (Lotus tree) xuất hiện trong Odyssey sinh ra loại quả đặc biệt. Chỉ cần ăn vào là mọi lo lắng tan biến và mất cả ý định trở về quê hương.

Không biết có phải ám chỉ sự lựa chọn của Yeonhwa khi gia nhập Flower hay không.

Nếu không phải thế thì ám chỉ thử thách dành cho Heukdan chăng.

Không biết nhưng quả là cái tên đầy ẩn ý.

'Có thể thắng. Nếu là Heukdan.'

Heukdan đã lớn lên trong khi chịu đựng đủ loại thảm cảnh ở đại lục Trung Quốc.

Dù có chút do dự, nhưng đệ tử của tôi không yếu đuối đến mức không thể đưa ra quyết định trong chuyện này.

Tin tưởng.

Vì tin tưởng nên mới để đi. Và sẽ đền đáp một cách tuyệt vời.

Đối thủ là cán bộ của Flower thì không thể cùng tồn tại. Dù hơi gánh nặng nhưng hy vọng sẽ gặp lại Heukdan trưởng thành qua chuyện lần này.

Tôi xoay cổ tay tê mỏi nhìn cô ta ở phía trước.

'Giờ. Xử lý cái này thế nào đây.'

Charlotte.

So với cán bộ Padme, võ lâm nhân Charlotte đọng lại trong ký ức nhiều hơn.

Đánh nhau thấy cũng có thiện cảm và tính cách hào sảng cũng ưng ý. Thậm chí còn mạnh hơn bất kỳ võ lâm nhân nào tôi từng đấu.

'Quả nhiên gia môn hay mấy cái đó không quan trọng mà.'

Tâm đắc.

Võ công tự mình giác ngộ giá trị và mạnh mẽ hơn nhiều.

Trải qua khai hoa, Charlotte với mái tóc bạc trắng hoàn toàn, nở hoa khắp người đang nở nụ cười dịu dàng.

Đẹp và tao nhã. Ngoại hình không uổng phí chức danh thánh nữ, và cá nhân tôi cũng thấy nhiều tiếc nuối. Thú thật thì hơi đắng miệng.

Tuy nhiên thấy hạ bộ không ngứa ngáy thì... Quả nhiên không phải đối tượng của ham muốn tình dục.

Dù ham muốn tình dục có nổi lên thì tôi cũng định tiễn đi một cách êm đẹp.

Đó là sự tôn trọng tối thiểu có thể dành cho cô ấy, người dù là kẻ địch nhưng tôi lại ưng ý.

Tôi đưa nắm đấm về phía trước. Khoái cảm tê dại lấp đầy tâm trí.

'Hãy trở thành kinh nghiệm của ta.'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!