Tập 2

Chương 694: Nghi Thức (3)

Chương 694: Nghi Thức (3)

Chương 694: Nghi Thức (3)

Khoác lên bộ váy trắng tinh khôi cho phần khớp nối máy móc xấu xí.

Việc mặc váy lễ phục ngay từ quá trình đã rất phức tạp.

Đầu tiên là tất và đai kẹp tất, sau đó khoác váy lót lên trên, mặc đồ lót bao quanh bụng rồi quấn túi và cố định bằng dây là bước đầu tiên.

Thêm cái gì đó đệm vào, mặc, mặc, rồi lại mặc.

Chẳng mấy chốc, Aori từ cơ thể trần trụi đã biến thành dáng vẻ của một nàng công chúa xinh đẹp.

Hôm nay là lễ đính hôn.

Trừ một số quý tộc, tất cả mọi người đều chấp nhận như vậy.

"Hự, khó chịu quá."

"Đẹp lắm ạ."

"Thịt mỡ bụng dưới của ta... Bị corset ép chặt rồi."

"Suỵt, không được nói bậy ạ."

Aori bĩu môi trước lời mắng của thị tùng trưởng.

"Hôm nay là sự kiện đáng mừng đầu tiên kể từ khi Bệ hạ trở về. Vương nữ Aori điện hạ cũng phải tỏ ra đoan trang thì Bệ hạ mới thích chứ ạ."

"Vua của ta thích kiểu lẳng lơ cơ... Thị tùng trưởng chẳng biết gì cả."

Người hầu chẳng biết gì sất. Với thiên hạ đệ nhất đê tiện Aori và Lee Si-heon thì thịt mỡ bụng dưới chẳng là cái đinh gì.

Aori, người tự tin hiểu rõ về Lee Si-heon hơn những người hầu xung quanh, hừ mũi.

"Mà ngài đẹp quá. Vương nữ điện hạ."

"Quả nhiên là dòng máu của Tiên Vương..."

Những người hầu bên trong rèm liên tục khen ngợi nhan sắc của Aori.

Aori cũng thầm vui sướng trước những lời khen hiếm khi được nghe, cười mỉm và hỏi lại.

"Đẹp không? Tiểu thư có hợp không?"

"Vương nữ điện hạ... Làm ơn đừng nói năng thô tục nữa. Lời nói là tấm gương phản chiếu bản thân. Cấm tiệt những lời mà lũ cây hạ cấp thối nát hay dùng!"

Cây hạ cấp thối nát à...

Aori định phản bác lại lời thị tùng trưởng, nhưng chỉ chép miệng.

Tiếp đó rèm mở ra. Aori đứng ở trung tâm lọt vào tầm mắt của Tae-yang đang ngồi cứng đờ bên ngoài.

- Soạt.

"Tae-yang, thế nào?"

Aori dùng bàn tay máy móc khá tự tin nâng váy lên như khoe khoang nhan sắc đang độ rực rỡ.

Ngoại hình không thể so sánh với trước kia. Khác với lúc mặt mũi lấm lem bùn đất cười hề hề, Aori trang điểm lộng lẫy hoàn toàn không thua kém gì người yêu của Lee Si-heon ở nhân giới.

Trước dáng vẻ như lột xác, Tae-yang đắn đo phản ứng một lúc rồi.

"Gì đây, Aori đâu rồi? Có nàng công chúa nào đang đứng đây này."

"Hê hê. Gì chứ."

Tae-yang khen ngợi một cách trơn tru và Aori cười khẩy, cả hai nhìn nhau cười toe toét.

Hai người đã sống cùng nhau rất lâu như gia đình.

Dù là chuyện được sắp đặt, nhưng không ngờ có ngày Aori chỉ mặc đồ rách rưới lại được khoác lên mình bộ váy này.

Tae-yang cảm thấy bồi hồi, nhưng khi nhớ đến chuyện sắp xảy ra, cậu chỉ có thể cười gượng gạo.

"Tae-yang. Vua có thích không?"

Có biết hay không đây.

Hình ảnh Aori dùng cánh tay máy móc cứng nhắc chọc ngoáy khắp nơi làm nhăn váy trông thật ngây thơ.

Tiếp đó người hầu tạm thời rời đi, chỉ còn lại Tae-yang và Aori.

Hai người cùng sống như trẻ mồ côi, cùng nhau thành đạt.

Vì nhận được sự tiếp đãi không quen thuộc của hoàng gia nên thời gian ở bên nhau rất ít.

"Này."

"Ừ."

"Nhớ không? Hồi xưa chúng ta, ở phố đèn đỏ ấy."

"Nhiều chuyện quá chả nhớ nữa. Chuyện nào?"

"Ừm~ Lúc trộm đồ ăn ấy?"

"À lúc Tae-yang trộm xiên bọ làm đau bụng cả ngày ấy hả."

Khà khà khà. Tiếng cười bật ra từ miệng Tae-yang không kìm được.

Từ lúc gặp nhau ở viện nghiên cứu cho đến hành trình tìm Vua. Đi lang thang không một xu dính túi và làm nhiều chuyện xấu không thể nói ra.

"Con bọ cạp cậu trộm dở tệ."

"Ọe. Nghĩ đến vị đó là không muốn tưởng tượng rồi."

Aori lè cái lưỡi nhỏ màu hồng nhạt ra và rùng mình.

Lâu lắm rồi mới quay lại cảm giác ngày xưa. Tae-yang dùng ngón trỏ gãi lòng bàn tay, thở dài.

"Dù sao thì, Aori lớn thật rồi. Có đúng là con Aori cuồng sex ngày nào cũng ngồi trong phòng đẽo dương vật giả không đấy. Ngực tấn công mông phòng thủ ghê."

"Tae-yang trừ trẻ con ra thì người già cũng ăn tất cũng lớn rồi."

"Cái đó là đệt, tôi bị ăn chứ. Muốn chết hả? Cái con này thật là..."

Thời lăn lộn cơ thể.

Cũng chẳng nhớ nhung gì, nhưng trong cái nghèo đói chỉ mong có miếng ăn cũng có niềm vui riêng.

Aori đột nhiên cười và mở lời với Tae-yang đang nổi giận.

"Dù sao cũng cảm ơn. Tae-yang."

Những người thực sự thân thiết thì không thể nói chuyện nghiêm túc vì xấu hổ.

Aori vượt qua sự sến súa kinh khủng đó, nhớ lại chuyện xưa và ôm lấy má.

Việc tìm kiếm vị Vua không biết bao giờ xuất hiện, thú thật một mình Aori khó mà gánh vác nổi.

Aori tin chắc rằng nhờ cậu ấy gia nhập giữa chừng nên mới đi được đến đây.

Tae-yang nhìn khuôn mặt Aori và thốt ra điều cậu luôn muốn hỏi.

"Nhưng mà Aori."

"Ừ."

"Tôi tò mò một chuyện. Tại sao cậu lại tìm đại ca? Cậu tìm trước tôi mà. Tôi thì do lão viện trưởng sai bảo nhưng cậu thì... Quả nhiên, có liên quan đến dòng máu sao?"

"... Không rõ nữa. Mẹ bảo nhất định phải tìm Vua."

Để hồi sinh Tiên Vương cần có Lee Si-heon.

Từ khoảnh khắc nghe Lee Si-heon kể sự thật đó, Tae-yang đã nghi ngờ.

Phải chăng Aori ngay từ đầu không phải phụng sự Lee Si-heon mà tìm kiếm để lợi dụng anh ấy.

Nhưng Aori mỗi lần đều thích Lee Si-heon một cách thuần khiết. Vì sự mâu thuẫn đó mà cậu trằn trọc bao đêm.

Aori ý thức được sự lo lắng của Tae-yang, chắp tay nói.

"Hai người là gia đình của tôi. Gia đình quý giá của tôi."

Một câu nói xóa tan mọi lo lắng.

Từ sau khi gặp Lee Si-heon và Tae-yang, Aori chưa từng ngủ với ai.

Có lẽ vì đã biết đến hạnh phúc quý giá hơn nhiều so với một nhúm khoái cảm.

Tae-yang cũng vậy, lập gia đình với Yul-ri và thay đổi nhiều mặt.

Tất cả đều là phép màu sau khi gặp Lee Si-heon.

Giờ là lúc nói sự thật.

Tae-yang ngước nhìn Aori, hít một hơi thật sâu và quyết tâm.

"Đừng ngạc nhiên mà nghe này. Quý tộc ở đây thù địch với đại ca."

"... Hả?"

Không được để vẻ bề ngoài của quý tộc bây giờ đánh lừa.

Thứ chúng nhắm đến là cái chết của Lee Si-heon và sự hồi sinh của Tiên Vương.

"Đại ca biết hết rồi. Không cần lo lắng đâu. Cho nên dù có chuyện gì xảy ra... cứ im lặng nghe lời bọn chúng."

"Nói gì vậy...?"

"Nhắc lại lần nữa-"

Aori cần thiết cho nghi thức vì mang dòng máu hoàng gia.

Do đó sự an toàn của Aori được đảm bảo. Lee Si-heon bảo rằng nghi thức sẽ không ảnh hưởng tiêu cực đến Aori.

Cho đến giờ không có cơ hội để truyền đạt đàng hoàng.

Chỉ bây giờ khi quý tộc cấp cao đã ra ngoài hướng về nơi làm lễ mới có thể nói sự thật cho Aori.

Dù sao thì.

Đừng quá lo lắng và cũng đừng đau lòng.

Vì Aori coi trọng Tae-yang và Lee Si-heon đặc biệt. Nếu biết hành vi của mình gây ra chuyện gì thì có thể sẽ dằn vặt vì tội lỗi.

Vừa định truyền đạt điều đó.

- Rầm!

"Nói năng lung tung."

Cửa phòng trang phục mở toang, quý tộc, người hầu và nữ kỵ sĩ mặc giáp nặng ập vào.

"Ngài, không phải dính quá sát với Vương nữ điện hạ sao?"

"..."

Tae-yang im bặt, toát mồ hôi hột và nắm chặt tay.

Ngay khi Aori định mắng mỏ gì đó. Tae-yang đã ngoan ngoãn đứng dậy bước về phía nữ kỵ sĩ trước.

"Giơ tay lên."

"... Ha ha."

Bị bắt quả tang rồi.

Quý tộc bước vào phòng, Dieffenbachia chĩa mũi kiếm vào sườn Tae-yang.

"Cái đó. Kỵ sĩ nghiêm túc với quy luật chắc không biết đâu. Chúng tôi thân thiết đến mức đó mà."

"Bên ngoài tháp có thể là vậy, nhưng độc thoại trong phòng hẹp với Vương nữ sắp đính hôn thì ta thấy thế nào ấy."

Aori cứng đờ người nhìn nữ kỵ sĩ với ánh mắt thù địch.

Tae-yang ra hiệu cho Aori đừng nói gì cả, rồi bị Dieffenbachia dẫn ra hành lang khuất khỏi tầm mắt cô.

- Cộp, cộp.

Khoảng cách giữa Tae-yang và Dieffenbachia chừng 30cm.

Tae-yang để lộ điểm yếu, thở dài như thể quyết tâm điều gì đó và nhắm mắt lại.

'Kiểu này, sơ sẩy là bị tóm ngay. Đại ca đang làm cái quái gì ở đâu vậy?'

Đã bảo là tích trữ đủ sức mạnh và chờ đợi mà. Sắp đến nghi thức rồi mà chẳng thấy tăm hơi đâu.

- Cộp.

Đôi chân vẫn tiếp tục di chuyển. Tại ngã ba hành lang rẽ phải, một nơi vắng vẻ với nhiều đồ trang trí giáp trụ hiện ra.

Bóng tối và bầu không khí bất thường.

Sát khí tê dại kề sát cổ, Tae-yang nhắm mắt đếm thầm trong đầu.

3 giây.

"... Hưm!"

"!"

2 giây.

Tay Dieffenbachia hạ xuống, lưỡi kiếm hướng về phía xương sườn Tae-yang.

Tae-yang phản ứng quay đầu lại ngay lập tức định phản công. Ma lực bùng lên trong khoảnh khắc vang vọng như muốn đâm xuyên nhau trong tích tắc.

1 giây.

Găng tay chất liệu gỗ bao phủ cánh tay Tae-yang.

Khoảnh khắc đường kiếm của Dieffenbachia bị chặn lại. Cô lùi lại phía sau và rút ra cây kích (halberd) bao bọc ma lực.

Như vậy. Một hiệp.

Liệu Tae-yang không thể sử dụng một phần sức mạnh của Vua có cửa nào đấu lại Quân đoàn trưởng không.

- Bốp!

Bóng dáng một người đàn ông bên cửa sổ ngã gục xuống một cách bất lực.

* * *

Lâu lắm rồi mới cảm nhận được vòng tay của nữ kỵ sĩ, cứng ngắc vô cùng.

"A a a! Con khốn kia, tao tuyệt đối không tha thứ đâu!"

"... Im lặng chút đi."

Tae-yang bị kẹp nhẹ hều trong cánh tay phải vùng vẫy hét vào mặt Dieffenbachia.

"Ối giời ơi đại ca ơiii! Tae-yang đi trước đây!"

Lẽ ra phải đập mạnh hơn vào gáy mới đúng.

Không ngờ cơ thể cứng cáp hơn cô nghĩ.

Dieffenbachia ngày càng nhăn nhó trước sự giãy giụa của Tae-yang.

- Cộp, cộp.

Tae-yang bị chuyển đến nhà ngục ngầm. Cậu khóc lóc thảm thiết như công chúa bị bắt cóc trong game anh em nọ và tìm kiếm hoàng tử đến cứu mình.

"Đại ca mà tìm thấy cô thì cô không yên đâu. Chắc chắn từ lỗ sau đến lỗ trước...!"

Từ sau ra trước...

Dieffenbachia ẩn trong mũ giáp nhăn mặt như thể bực mình lắm.

- Kèn kẹt!

"Hự ơ hơ ơ! Ối giời ơi đại ca ơiii..."

"Ba tên các ngươi từ đầu đến chân toàn là lũ dục vọng. Dù mọi chuyện có suôn sẻ thì ta cũng sẽ cắt dương vật các ngươi gửi đi."

Khi đến cuối nhà ngục.

Dieffenbachia mở cửa ngục như muốn cho thấy, ném Tae-yang vào trong.

- Két két két!

Rầm!

Cánh cửa đóng lại không thương tiếc.

Tae-yang bị nhốt trong ngục bật dậy, lắc song sắt như bị ma nhập.

Dieffenbachia vô tình trở thành Bowser nhốt công chúa Peach Tae-yang.

"Cô mà bị đại ca phát hiện thì cứ liệu hồn...!"

"Đại ca à. Là nói tên kia sao."

Ánh mắt thảm hại của Dieffenbachia hướng về phía đối diện nhà ngục.

Tae-yang cảm thấy ớn lạnh, từ từ quay đầu lại trong khi vẫn nắm song sắt.

Không lẽ nào.

Không lẽ nào...

Sâu trong ngục. Hình dáng một người đàn ông bị bóng tối che khuất lọt vào mắt Tae-yang.

"... Đại ca?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!