Tập 2

Chương 533: Cô Giáo Marronnier (1)

Chương 533: Cô Giáo Marronnier (1)

Chương 533: Cô Giáo Marronnier (1)

Hãy đối xử với tôi như đối xử với một đứa trẻ.

Cô giáo mầm non, Marronnier còn đáng khen hơn tôi nghĩ.

- Róc rách.

“Phải rửa sạch kẽ ngón tay ạ. Biết chưa nào?”

“Vâng. Khà khà.”

“…Em không làm nữa.”

“A, xin lỗi. Tại dễ thương quá.”

Xấu hổ với thái độ này đối với người yêu nên chỉ cần trêu một chút là dỗi ngay, bĩu môi ra chiều hờn dỗi.

Nhưng có vẻ không định từ chối yêu cầu của tôi. Đôi tai của Marronnier đang kiên trì rửa tay cho tôi đỏ lựng như quả dâu tây tháng 12.

‘Mỗi lần chạm vào tay đều nghĩ….’

Tay Marronnier mềm hơn cả dòng nước chảy.

Nhỏ nhắn, dễ thương, không một tì vết. Kích thước trông có vẻ cầm trượng cũng khó khăn, quý giá như tay trẻ con, so với tay tôi thì chỉ bằng một nửa.

Thật kỳ diệu khi chỉ nhìn tay thôi cũng cảm nhận được tình yêu.

“Cô giáo Blanche.”

“Cô giáo gì chứ…. Sao?”

“Tay cô giáo nhỏ thật đấy.”

Marronnier đang đan ngón tay vào tay đầy bọt xà phòng của tôi, khựng lại.

Cúi gằm mặt ướm thử tay nhau rồi thì thầm thận trọng.

“Tại Mon Chéri to như thú vật ấy chứ….”

“Ơ hay, giữ concept đi ạ.”

Sự tình tứ nhỏ nhặt.

Cảm giác trái tim tan chảy là thế này sao.

Bên ngoài ồn ào vì nhiệt độ thấp kỷ lục, nhưng chỉ riêng quanh đây lại đặc biệt ấm áp nhờ hơi ấm của Marronnier.

“Thật là…. Mon Chéri, ngốc à?”

- Xoạt!

Bảo đừng nói linh tinh rồi dội nước lên tay, Marronnier lau tay cho tôi bằng khăn khô.

Tay rời khỏi hơi ấm của nước nóng thấy hơi tiếc.

“Giờ ra bàn ăn nào.”

Dù vậy vẫn giữ concept, có vẻ sự xấu hổ lại ngầm kích thích cô ấy.

Dù tự phủ nhận, nhưng Marronnier cũng ngầm thích bị trêu chọc.

Tôi quay lại phòng ngồi vào bàn ăn.

Marronnier lau nước bắn lên người mình bằng chiếc khăn vừa lau tay cho tôi, nhìn tôi ngồi ở bàn ăn rồi thở dài thườn thượt. Chiếc tạp dề màu xanh của Mèo Đêm đung đưa gần đùi.

“Ở đây thì làm thế nào hả cô giáo?”

“……Đến giờ ăn rồi. Si-heon ngồi yên nhé.”

Trước câu hỏi của tôi, Blanche thở dài tiến lại gần.

Cầm lấy chiếc bánh sandwich to đùng rồi dính sát vào tôi đưa ra.

“Nào, a~ Phải nhai kỹ nhé.”

Cảm giác trở về thời thơ ấu.

Không phải. Trẻ mẫu giáo cũng tự ăn cơm được mà.

Cái này giống hoàn cảnh của trẻ sơ sinh hơn. Hơi bối rối nhưng trước sự thúc giục của Marronnier, tôi vô thức há miệng ra.

“To hơn nữa nào, a~~”

Marronnier há miệng mình ra làm mẫu bảo tôi bắt chước.

Nhìn thấy chiếc lưỡi mềm mại và hàm răng đều tăm tắp, nước miếng tự nhiên ứa ra.

- Rộp.

Cắn một miếng sandwich, gia vị cũng tự làm hay sao mà vị ngọt ngào lạ lẫm nhưng thoang thoảng khiến tôi mỉm cười.

“Ngon lắm cô giáo.”

Lần này là lời khen chân thành, dùng cả danh xưng đã thành thói quen sau vài lần gọi, khuôn mặt Marronnier hơi cứng lại.

“……Đương nhiên rồi.”

Thấy nụ cười của tôi, Marronnier giật mình cứng tay lại, đỏ mặt.

Lần này Marronnier rút khăn giấy trên bàn lau miệng cho tôi cẩn thận.

Oe oe.

Cảm giác hạnh phúc không rõ nguyên do tràn ngập cơ thể.

Nghe nói có người thích loại play này. Sở thích con người không phải là thứ đáng bị nhìn nhận kỳ quặc.

Chỉ là mọi người xấu hổ thôi.

Thực ra nếu thiên thần như Blanche làm cho thì ai cũng thích cả thôi.

Kết thúc bữa ăn. Tôi ngồi trên giường dính chặt lấy Marronnier giết thời gian.

Cũng không có sở thích gì để làm cùng nhau, và thiết lập cũng quá vội vàng nên không nghĩ ra việc gì đáng làm.

Chắc dừng lại thôi.

Refresh cũng đủ rồi, tôi định xốc lại tinh thần.

“Làm thế này cảm giác như thành thằng tồi ấy nhỉ.”

Vừa mở lời nhẹ nhàng với tâm trạng đó, tay Marronnier nắm chặt lấy cổ tay tôi.

“Ăn cơm xong rồi, giờ phải đánh răng chứ.”

“?”

Ngứa ngáy, khóe miệng Marronnier co giật.

Kéo chàng trai to xác cao hơn mình ít nhất 40cm thúc giục kéo dài màn play.

Blanche ôm chặt eo tôi, đôi mắt đảo tròn.

“Ưm…. Blanche?”

“Mau lại đây. Nào!”

“Chắc dừng được rồi đấy.”

Nghe tôi nói, Marronnier nhíu mày.

“Hư nào. Sâu răng chui ra thì làm thế nào?”

Bị mắng ngay lập tức.

“Ngon lắm, cô giáo.”

Rầm!

Một câu nói làm rung chuyển mạnh mẽ trái tim Marronnier.

Hình ảnh bạn trai to lớn vững chãi cư xử như trẻ con là cảnh tượng vô cùng dễ thương.

‘…Dễ thương.’

Lúc mới gặp, biểu cảm của Lee Si-heon trở nên đáng sợ hơn nhiều.

Đau thì cũng đau, stress cũng nhiều, lại còn điều hành thế lực và gần đây thế giới còn hỗn loạn nữa.

Việc anh ấy chiến đấu với Ác ma thử thách Marronnier cũng biết. Thầm lo lắng nhưng quả nhiên là Lee Si-heon. Dáng vẻ mạnh mẽ cũng thực sự thích.

Càng chia sẻ thời gian, khuôn mặt Lee Si-heon càng giãn ra, giống như nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng của 3 năm trước.

‘Làm sao đây!’

Khi tình yêu đã che mờ mắt, thì Lee Si-heon còn dễ thương hơn cả Sephiroth bé bỏng.

Ít nhất trong mắt Marronnier là như vậy.

“Blanche? Cái này anh cũng làm được mà. Đánh răng thì….”

“A~ nào.”

“A a!”

“…A a.”

Si-heon vẫn chưa nắm bắt tình hình, ngơ ngác há miệng để được đánh răng.

Thực ra Sephiroth cũng biết tự đánh răng nhưng thế thì sao chứ. Thiếu nữ Pháp khi yêu thì bất chấp tất cả.

Marronnier đã nhập tâm hoàn toàn vào thiết lập hiện tại.

Dùng bàn chải trắng tinh chải từng chiếc răng một cách cẩn thận.

Dẫn Lee Si-heon, người vừa được đánh răng trong ngỡ ngàng, đến tận giường.

Khuôn mặt đang nhai nhai của anh càng nhìn càng hút mắt, đáng yêu đến mức muốn ôm chặt lấy.

Đặt đầu lên đùi mềm mại và xoa xoa.

Đầu tóc lởm chởm của Si-heon chạm vào phần thịt đùi trong bó sát trong quần tất, Marronnier hét lên sung sướng trong lòng.

“Chà, lần này là giờ ngủ trưa à?”

Cảnh tượng người đàn ông vạm vỡ nằm trong lòng người phụ nữ nhỏ bé,

Nếu không phải chỉ có hai người thì chắc sẽ rất để ý xung quanh.

Giờ thì không còn ngạc nhiên nữa, Lee Si-heon chấp nhận tất cả. Không tỏ vẻ khó chịu. Trái tim Marronnier đập thình thịch.

“Đến giờ đi ngủ rồi ạ.”

Marronnier vuốt ve đôi má lạnh lẽo của Lee Si-heon. Màn play say đắm.

Si-heon cười khẩy nhắm mắt lại, nhưng đột nhiên bảo ngủ thì làm sao mà ngủ được.

“Hì.”

Phì cười, Marronnier không nhịn được cười.

Sờ soạng khuôn mặt anh đang giả vờ ngủ và tận hưởng. Si-heon hé mắt quan sát cảnh đó.

‘Bao lâu rồi nhỉ?’

Vì Eden là nơi người không được Sephiroth cho phép thì không thể vào, nên Marronnier ít khi gặp người khác.

Thi thoảng cũng ra ngoài thế giới. Nhưng phần lớn thời gian là ở đây.

Thế nên cũng hay hồi tưởng lại kỷ niệm xưa. Chủ yếu là chuyện lần đầu gặp Lee Si-heon ở Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, hay quá trình gian nan để tình yêu dành cho anh đơm hoa kết trái.

Lần này…. Vì hơi kích thích nên chắc sẽ sưởi ấm trái tim cô ấy rất lâu.

Marronnier ban đầu ghét bỏ giờ lại làm nũng, ở lập trường đàn ông thì đúng là cảnh tượng dễ thương.

‘Ngủ rồi sao?’

Marronnier nhìn vào mặt Lee Si-heon. Ngắm lông mi, nghe tiếng thở. Rồi đôi má lộ ra trên làn da khỏe mạnh lọt vào mắt.

Marronnier cúi đầu xuống rất cẩn thận. Thể hiện tình cảm với trẻ con là chuyện thường tình mà?

Từ từ cúi đầu xuống, chụt.

Đôi môi màu anh đào chạm vào má rồi rời ra.

“Ngủ ngon nhé. Ngoan.”

Concept tiếp diễn.

Có vẻ phán đoán đã đến lúc dậy, mắt Lee Si-heon từ từ mở ra.

“Marronnier.”

“Hử…?”

Kéo mạnh cổ Marronnier đang chớp mắt.

“Á!”

Đôi môi thô ráp chiếm lấy môi Marronnier và bóp chặt.

Blanche ngạc nhiên mở to mắt. Sức mạnh không thể phản kháng. Trong tình huống đối xử với trẻ con, việc không thể xảy ra này khiến sự nhập tâm vỡ vụn.

“Ưm, úp….”

Lưỡi tiến vào, cằm chạm nhẹ, và má, trao đổi hơi thở nóng hổi.

Sau mùi bạc hà thơm mát, Marronnier đón nhận nước bọt nhớp nháp của người đàn ông, ực, nuốt nó xuống cổ họng.

Chưa đầy 1 phút để cô giáo mầm non Marronnier chuyển sang tư thế bị đè.

Tay Si-heon đẩy mạnh cơ thể Marronnier.

Tạp dề của Marronnier ngã xuống giường bị cởi ra trong nháy mắt, bàn tay luồn vào trong quần tất hơi ẩm ướt. Đùi mềm mại uốn éo theo cử động tay.

Sờ soạng. Tay và miệng lần lượt lướt qua khắp cơ thể. Marronnier nhắm nghiền mắt đẩy khuôn mặt anh đang lục lọi miệng mình ra, hét lên yếu ớt.

“Hư….”

Nụ hôn càng thêm nồng nàn.

Lưỡi đàn ông, kích thước gai lưỡi cũng khác sao. Khác với lưỡi mềm mại và xốp của cô, nó thô ráp và sần sùi hơn.

Kích thước lưỡi cũng lớn, khi vào khoang miệng nhỏ bé của Marronnier là đầy ắp.

Bánh gạo to bằng 1/5 cũng không cắn được đàng hoàng với cái miệng nhỏ xíu.

Lưỡi thì không nói, chỉ ngón tay vào thôi cũng thấy áp lực.

“Chụt chụt, phà….”

“Marronnier.”

“Mon Chéri… hư mà…! Hư! A a.”

Lâu rồi, và sự thể hiện tình cảm dồn dập khiến cô không biết làm thế nào, dùng tay đẩy ngực anh ra.

Nhưng không lâu sau cô đã khuất phục một cách ngoan ngoãn trước thái độ mạnh bạo của anh,

Và kích thước dương vật trong quần anh chạm nhẹ vào bụng dưới khiến Marronnier nhớ lại đêm hôm đó trong hầm ngục rất lâu về trước.

- Hộc, hộc.

Tiếng thở dốc như thú vật. Mồ hôi chảy đọng trên xương quai xanh lấp lánh.

Quần áo xộc xệch để lộ vai và gáy Marronnier.

Khuôn mặt đỏ bừng bị tay che đi. Si-heon nhìn chằm chằm Marronnier thốt lên giọng cảm thán.

“Marronnier.”

“Hư ưt… ưm…? Mon Chéri sao thế?”

“Thật sự, sao lại dễ thương thế này.”

“Ư ưt.”

Chỉ lời thì thầm yêu thương đơn giản cũng khiến cô chìm đắm trong tình yêu.

“Mon Chéri cũng… cực kỳ đáng yêu.”

Một câu nói khiến tâm trạng bung tỏa. Đầu Marronnier nói những lời xấu hổ nóng bừng vì nhiệt.

Đúng lúc tay Lee Si-heon bắt đầu làm bẩn bên trong váy Marronnier.

Vừa nắn bóp đùi trong quần tất đến đỏ lựng, ngón tay lướt qua phần thịt gấp giữa háng, Marronnier giật mình kêu lên dễ thương.

“Hư a….”

Hơi thở hổn hển lan tỏa.

Ngực phập phồng, tìm đến bầu ngực căng tròn vén áo sơ mi lên, nhìn thấy đầu vú màu hồng nhạt dựng đứng trên bầu ngực căng đầy cảm giác cầm nắm rất tốt.

Chỉ cần dùng tay lăn đầu vú là Marronnier nảy lên phản ứng rất tốt.

- Lắc lư.

Lắc ngón trỏ lên xuống, đầu vú nhỏ xíu rung rinh như chiếc chuông một cách e thẹn.

Quầng vú màu hồng nhạt nhạt màu giống màu má xấu hổ của Marronnier.

“Á… hư á…!”

Khi quan hệ, Marronnier không bao giờ tìm được sự thong thả.

Thường chỉ bị vuốt ve và không làm được hành động nào khiến ham muốn của đàn ông dâng lên.

Thầm lo lắng về điều đó, nhưng thực ra Marronnier không cần những hành động đó.

“Hít… ưt! Hí ít!”

Chỉ cần nằm trong lòng đàn ông và khóc thôi, cũng có giọng nói trong trẻo và dễ thương khơi dậy mọi ham muốn tình dục.

“…Mon Chériii….”

Từ ngực đến bụng dưới, đùi, sở hữu xúc cảm sờ cả đời không chán.

Marronnier che mắt làm nũng, Lee Si-heon nhẹ nhàng tách đùi cô ra.

Đồ lót xuyên thấu nhìn rõ âm vật sưng lên e thẹn.

Đương nhiên ướt át đến mức xấu hổ.

- Xoẹt.

Kéo khóa xuống, vén váy lên.

Tách đùi ra, không chút kháng cự, tuột, để lộ nơi quý giá.

Khuôn mặt từ từ tiến lại gần âm hộ ướt át của Marronnier.

Marronnier hoảng hốt nắm lấy đầu Lee Si-heon cũng không ngăn được.

“……Hà, hư ư…. Đừng liếm…. Mon Chéri. Chỗ đó….”

Cởi đồ lót ra, háng bốc hơi nghi ngút.

Liếm âm hộ trơn láng như trứng luộc bóc vỏ, Marronnier giật mình hét lên sung sướng.

“Chỗ bẩn mà….”

Đón nhận lưỡi, phụt- nước bắn ra.

“Hư ư ư ưt!”

Đùi mềm kẹp chặt lấy mặt. Bàn chân nhỏ xíu của Marronnier đập vào vai Lee Si-heon.

Mùi hương trái cây nồng nàn.

Ngọt và nhiều nước.

Đùi kẹp đầu là cảm giác như thiên đường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!