Tập 2

Chương 738: Cây Honeyberry (6)

Chương 738: Cây Honeyberry (6)

Chương 738: Cây Honeyberry (6)

“Si-heon… sao lại to thế? Cảm giác dị vật lớn quá đôi khi thấy khổ sở.”

“Thế thì đừng làm?”

“Không chịu. Không chịu. Mau ôm đi.”

Khuôn mặt căng thẳng của Guseul định tiếp nhận vật to lớn trông thật gợi tình.

Tôi nắm lấy xương chậu của Guseul. Dùng hai ngón cái xoa nhẹ phần thịt mềm mại che phủ tử cung.

Dù là xương chậu dẻo dai và mở rộng ngon lành nhưng chắc cũng khó kìm nén tiếng rên rỉ.

Căn chỉnh đầu khấc vào bướm ướt át. Từ từ di chuyển.

- Phập, phập.

Cảm giác chen vào khối thịt chặt chội.

Không dừng lại mà đẩy hông vào.

Thịt bướm trơn tuột và mềm mại siết chặt bị đẩy vào trong, tiếp đó là những nếp nhăn cứng nhắc bao bọc lấy dương vật một cách ấm áp.

“Ư ưt….”

Cảm thấy khổ sở, tức là cảm giác chưa từng cảm nhận được đang quay trở lại.

“Quá… ưt. Khổng lồ.”

“Nói thế mà tiếp nhận hết đến tận gốc đấy chứ?”

“…Cơ quan sinh dục của tôi được điều chỉnh theo hình dáng của Si-heon. Đương nhiên rồi.”

Ngày nào cũng dập suốt đêm không nghỉ nên thế thôi.

Cái bướm này không mất đi độ đàn hồi trong thời gian đó kể cũng giỏi thật.

Tôi nắm chặt hai mông Guseul nhấc lên.

Bên trong âm đạo của Guseul khi xương chậu được nâng lên thẳng hàng với dương vật, biến đổi thành tư thế cực tốt để dập.

- Phập.

Từ từ rút hông ra sau nếm hương vị bên trong mỗi ngày một khác.

Nhiều nước hơn mấy ngày trước, và thỉnh thoảng định kéo vào sâu bên trong.

Dâm thủy chảy trong bướm đóng mở ở trạng thái chân không.

Nếu là hôm nay thì có thể đưa Guseul lên đỉnh không chừng.

“…….”

Đang suy nghĩ một lát thì chạm mắt.

Vừa chạm mắt với tôi, làm đủ trò dễ thương. Chớp mắt và cười tươi rói.

Biết mình đẹp mà làm trò đẹp thì càng đáng sợ.

Dùng hết sức bật cái hông đã lùi lại ra sau, dương vật khổng lồ gõ vào tử cung Guseul trong một hơi.

- Phập!

“…Ưt. Si-heon, hôm nay hơi mạnh.”

Nhìn tôi với vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Đặt lòng bàn tay lên tay tôi đang nắm xương chậu, cắm phập dương vật không thương tiếc vào cơ thể Guseul đang siết lại một cách sảng khoái. Chẳng mấy chốc cơ thể Guseul căng thẳng run lên.

- Bộp, bộp, bộp!

“Gấp…. Gấp quá. Hôm nay Si-heon có vẻ hưng phấn quá mức.”

Không chỉ mình tôi gấp gáp.

Khuôn mặt Guseul bị dương vật đâm thùm thụp méo xệch đi một cách choáng váng, những ngón chân co quắp lại hướng về phía tôi.

- Bộp! Bộp! Bộp bộp bộp!

Thúc vào bên trong một cách bất quy tắc.

Âm đạo đàn hồi bị thúc một cái mở ra. Chưa kịp tìm lại hình dáng thì cú dập tiếp theo đã chọc vào tử cung.

Dâm thủy chảy ra.

“Ưt… a…. Si-heon, ưt….”

Vết nứt xuất hiện trên khuôn mặt vốn chỉ khô khan của Guseul, mồ hôi ẩm ướt chảy xuống.

Cọ xát ác ý vào núm vú dựng đứng. Cơ thể run rẩy như sắp có phản ứng.

Là lúc này chăng.

Đâm vào vùng có phản ứng tốt nhất. Ôm chặt lấy Guseul rồi hôn.

“…Ụp. Ư ư ưng!”

Cùng với tiếng rên nũng nịu, bên trong âm đạo siết chặt lại.

Ở trạng thái đó buông bỏ sự kiên nhẫn và xuất tinh, chuyển động của âm đạo định kéo tinh dịch vào sâu trong tử cung.

Trước phản ứng cơ thể lên đỉnh yếu ớt, Guseul mở to mắt làm vẻ mặt thẫn thờ.

“…?”

Cảm thấy thế nào.

Nhìn Guseul với vẻ mặt đại loại thế, Guseul nhắm rồi mở đôi mắt to như mắt nai.

“Vừa nãy… có cái gì đó. Đến.”

“Tôi cũng biết. Sướng không?”

“Không rõ lắm. Nếu giải thích thì, ưm. Ư ưm.”

Định giải thích cái gì nữa.

Rút dương vật đã phun ra hạt giống một đợt, cơ thể Guseul run lên bần bật.

“Nếu giải thích thì. Tay chân mất sức, tức là. Tức là. A! Trông Si-heon đẹp trai hơn một chút.”

“Cái đó, là cách diễn đạt hơi mới mẻ đấy.”

Dù sao thì cơ thể sắt đá của Guseul cũng đã có phản ứng.

Nếu là người bình thường thì từ khoảnh khắc lan tỏa Sắc Công đã lên đỉnh dễ dàng rồi.

Ngắn thì vài tuần. Tính cả lúc Guseul có ký ức thì là vài tháng ròng rã dùng Sắc Công mà vẫn vô cảm, nghĩ lại thì đúng là cơ thể tuyệt vời.

‘Để kết hoa hay kết trái… chắc phải mất thêm vài tháng nữa.’

Cơn cực khoái vừa rồi cũng yếu.

Thỏa mãn một mình rồi xoa bụng Guseul, Guseul đang nhìn chằm chằm vào tôi lén lút dang rộng đùi.

Âm hộ Guseul tinh dịch trào ra ọc ọc.

“Làm thêm một lần nữa đi.”

“Thích thế cơ à?”

“Tò mò. Muốn xác nhận tại sao Si-heon lại trông ngầu hơn.”

“Không được.”

Phần còn lại để mai.

Tôi đặt mông Guseul xuống và nằm ra giường, Guseul ngã lăn ra lập tức leo lên người tôi nài nỉ như ma.

“Làm đi. Làm đi mà.”

“Hôm nay tôi thỏa mãn rồi.”

“Tôi chưa thỏa mãn. Chẳng phải bảo sẽ thụ thai sao. Tôi vẫn chưa rụng trứng.”

“Nếu muốn làm thì thử làm thơ ba chữ (Tam hành thi) khiến tôi cảm động xem.”

“Sẽ làm.”

Nói đùa thôi mà đớp thính ngay.

Tôi cau mày đưa ra vần.

“Lee Si-heon. Nào, bắt đầu. Lee (I).”

“Lee Si-heon là.”

“Si.”

“Si-bal-nom (Thằng khốn nạn).”

“……Heon.”

“Heon (Gái cũ) thì ghét sao.”

Nhìn này.

“Hôm nay ngủ thôi.”

“A, a a. A a a. Si-heon. Làm ơn. Làm tình thêm một lần nữa đi.”

Hơi làm cho thèm thuồng thì lần sau sẽ quay lại với trải nghiệm tốt hơn.

Guseul robot đã giác ngộ cực khoái bám lấy cả đêm, nhưng tôi cứng như gỗ đá không làm gì cả.

* * * * * * * * * * *

Guseul dỗi rồi.

“Này.”

“…….”

Như bà vợ có chuyện không vui, giật cả chăn, trùm kín mít một mình không thèm nghe lời.

“Guseul à. Giận à?”

“Giận rồi. Si-heon không nghe lời tôi.”

Không, cái cực khoái đó không phải cứ muốn là làm được đâu.

Tôi đã giải thích ý mình nhưng Guseul không có ý định nhìn về phía tôi, úp mặt vào gối lắc đầu.

“Xấu tính. Xấu tính. Tôi xinh đẹp đã van xin thế mà Si-heon không thèm ngó ngàng tới.”

“Guseul à.”

“Chỉ mình sướng rồi xong. Không phải là Si-heon làm tình 5 tiếng đồng hồ nữa.”

“Hồi trước bảo chỉ nhìn mặt tôi cũng thích mà.”

Bảo thích nhìn dáng vẻ sung sướng của tôi nên mới sà vào lòng cơ mà.

Ký ức lúc nồng nhiệt biến mất, chỉ còn lại con nhỏ hay dỗi tức giận vì không được như ý.

“Haizz, lại đây.”

Thở dài ôm Guseul từ phía sau. Giãy nảy như cá hồi mới bắt.

Dùng sức trói lại và xoa đầu. Guseul hơi bình tĩnh lại bỏ chăn ra quay đầu lại.

“Sao lại khóc nữa rồi.”

“Không khóc.”

“Trên đời này lần đầu tiên thấy phụ nữ khóc vì tôi không làm tình cho…. À không. Có một người.”

Byeol (Sao) tươi vui lướt qua trong đầu hét toáng lên.

Tôi hôn lên má đẫm lệ của Guseul một cái, hôn lên môi đang chu ra vì giận dỗi một cái.

Thừa nhận đùa hơi quá. Khuôn mặt robot lạnh lùng tan chảy dần.

“Vẫn ghét. Si-heon đã làm đủ trò xấu xa với tôi. Ở bên ngoài sờ mông, sờ ngực. Mà không làm tình cho tôi một lần.”

“Chuyện đó đáng để để bụng thế sao.”

“Không biết. Không biết. Biết thế này…. Hồi trước đã không mặc Bunny Girl (Thỏ ngọc) rồi.”

Bunny Girl?

Tôi chỉ bắt Guseul mặc Bunny Girl đúng một lần.

Cũng không phải gần đây mà là khá lâu trước kia.

Khi vào Eighth Leaf cứu Heukdan, mặc khi vào hội đấu giá là tất cả.

“……Bunny Girl?”

“A.”

Giọng nói khô khan thốt ra từ miệng Guseul.

“Guseul à.”

“…….”

“Trả lời.”

“Sao thế ạ. Si-heon.”

“Tôi tưởng cô quên hết mọi thứ về tôi rồi, nhưng mặc đồ con thỏ thì nhớ rõ nhỉ?”

Đồng tử Guseul xảy ra động đất. Guseul tránh ánh mắt tôi nuốt nước bọt cái ực, mím môi nhắm mắt lại.

“Nhầm, lẫn.”

“Vén ngực lên.”

Guseul bỏ chăn ra lén lút mở ngực mình.

Lôi cái núm vú tụt đang ẩn mình ra kéo mạnh hết sức. Tiếng hét thất thanh vang lên từ miệng Guseul.

“Đau! Đau quá!”

* * * * * * * * * * * * * * *

“Ký ức quay lại từ bao giờ thế.”

“…Mỗi khi chia sẻ cơ thể với Si-heon thì nhớ lại từng chút một.”

Vừa tìm cái lỗ được gọi là lối ra của Hố Phân vừa trò chuyện với Guseul.

Nếu thực sự ký ức quay lại hết thì giọng điệu đã không thế này.

Hỏi sự tình thì Guseul lôi từng sự thật đã giấu kín ra.

“Ký ức giống nhau nhưng ý thức khác nhau sao.”

“Có lẽ. Là vậy.”

Không phải nhớ lại tất cả ký ức.

Mà nhận biết ký ức của ‘người khác’ bị phân mảnh như nhìn từ bên ngoài.

Guseul 1 và Guseul 2 mà chúng tôi hay nói đùa thực sự tồn tại.

“Tại sao lại thế?”

“Tôi ở Hố Phân không thích hợp để sinh hoạt bên ngoài.”

Guseul 9 tuổi (Robot) chỉ biết dùng sức mạnh, chứ không thể làm gián điệp thâm nhập vào thế lực khác.

Giải quyết bằng cách cắt bỏ một phần ký ức và cấy ý thức khác vào.

Guseul sẽ hoạt động với tư cách thư ký của Mộc Linh Vương được tạo ra ở bên ngoài và hành động.

“Vì thế lần trước mới hỏi cái đó sao? Hỏi tôi thích tôi có ký ức hay tôi không có ký ức.”

“……Lúc đó Si-heon không trả lời.”

Đã bỏ qua đại khái. Cũng không biết là câu hỏi quan trọng thế.

Chọc vào khuôn mặt ỉu xìu của Guseul, Guseul bị đẩy nhẹ ngập ngừng vươn tay về phía tôi.

“Tay. Nắm lấy đi.”

Đan tay vào nhau truyền đến hơi lạnh.

Guseul lấy đi hơi ấm từ tôi vẽ lên đường cong trên khóe miệng.

“Xét kỹ thì, tôi và Si-heon là mối quan hệ không có bất kỳ kỷ niệm nào. Ý thức khác của tôi đã quan hệ với Si-heon.”

“Ra là vậy.”

“Khi biết điều đó, là tình huống không thể nói ra.”

“Tại sao?”

“Si-heon đến cứu ý thức khác của tôi. Guseul mà Si-heon biết nói chính xác không phải là tôi. Nhưng tôi….”

Cho đủ thời gian để nói và chờ đợi.

Guseul ngắt lời ngậm miệng lại, lặng lẽ kết thúc cuộc trò chuyện.

“Sao lại ngắt lời?”

“Tôi nghĩ nếu là Si-heon thì dù không nói hết cũng sẽ hiểu cho tôi.”

Lực nắm tay mạnh hơn.

Guseul cúi đầu bất an, bước lại gần tôi một bước.

Buông tay ra. Tiếng thở của Guseul lớn dần đến mức nghe thấy được.

Tay và tay rời nhau, hơi ấm chia sẻ mất đi trong chớp mắt. Giữ nguyên trạng thái đó, tôi ôm Guseul vào lòng.

Truyền hơi ấm con người bằng diện tích rộng hơn lúc nãy.

Guseul nằm trong lòng tôi ngước nhìn tôi. Đuôi mắt và má cô ấy sưng đỏ.

“…Ý nghĩa loài hoa.”

“Ý nghĩa loài hoa sao.”

“Ý nghĩa loài hoa hôm nay là, ‘Muốn ở bên người’.”

Không có thời gian để do dự.

Tôi tiếp tục bước đi, rồi đưa ra một thắc mắc.

“Ý thức khác, con nhỏ tôi biết đã hoàn toàn biến mất sao?”

“Tôi nghĩ nếu tìm lại ký ức thì có thể quay lại.”

“Nếu quay lại, thì cô?”

“Sẽ trở thành mối quan hệ chia sẻ thể xác. Hoặc là.”

Sẽ hoàn toàn tan biến.

Không biết chuyện sau này sẽ đi về đâu. Vốn dĩ việc chúng tôi có thể thoát khỏi đây hay không cũng không rõ ràng.

Nhấc bổng Guseul sắp khóc lên ôm.

Làm sao có thể hất hủi người không có ác ý với mình, ngược lại còn yêu cầu hơi ấm chứ.

Thấy khuôn mặt hơi giãn ra của tôi, đồng tử Guseul rung động mạnh mẽ.

“A.”

Guseul phát ra giọng nói máy móc ôm chặt lấy mặt tôi.

“Tôi… tôi, ở cùng Si-heon cũng được sao?”

“Nếu con nhỏ tôi biết quay lại, thì dù cô ghét cũng phải thế thôi.”

Đường đến lối ra.

Guseul húc môi vào hết sức.

Phía sau Guseul đang treo lủng lẳng trên cổ tôi, chiếc lá trắng vàng trôi tuột xuống bay phấp phới về phía mặt đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!