Tập 2

Chương 742: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (2)

Chương 742: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (2)

Chương 742: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (2)

Sau ngày hôm đó, quan hệ với Guseul trở nên rất gượng gạo.

Vì quá tải cảm xúc không biết là ghen tuông hay bất an, Guseul dễ thương hay nghe lời tôi đã trở thành đứa trẻ vàng ngọc bướng bỉnh đến mức có thể lên sóng truyền hình.

Và cuộc chiến tranh lạnh đó vẫn chưa được giải tỏa.

- Lạch cạch.

Tôi cho thức ăn nhận từ dân làng vào bát.

“Phải ăn chứ. Thế mới ra ngoài được.”

Dỗ dành cũng không còn tác dụng nữa.

Guseul với khuôn mặt sưng sỉa đặt tay lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào món ăn chẳng có vị gì.

“Không muốn ăn.”

“Tại sao?”

“Mục đích của Si-heon là đưa ý thức khác của tôi là Guseul ra ngoài, chứ không phải đưa tôi ra ngoài.”

“Không? Ta sẽ đưa cả em, và cả cô ấy đi nữa. Cả hai đều là người quan trọng mà.”

Tôi nói lý lẽ chính đáng khiến Guseul không nói được gì, im bặt.

Đang lo lắng cái gì không biết.

Người không hiểu là tôi, còn Guseul dù nghĩ thế nào cũng không nguôi giận, nhăn mũi hậm hực.

Rốt cuộc cô ấy không chịu cầm thìa, tôi đành lại gần múc một thìa thức ăn đưa cho, lúc đó cô ấy mới phản kháng bằng cách mím chặt môi.

“…Si-heon là đồ nói dối.”

“Ta nói dối cái gì.”

“Si-heon không thích tôi. Đã lừa dối tấm chân tình của tôi.”

“Vậy em có biết chân tình của ta không? Cứ thế này thì ta cũng đau đầu lắm đấy.”

“Đau đầu thì…. Vậy thì…. Để không đau đầu thì sống với Guseul chứ đừng sống với tôi là được chứ gì.”

Trời ạ.

Giọng nói trở nên u sầu, rồi lại bắt đầu rưng rưng.

Sáng sớm tinh mơ mà tuyến lệ của cún con sắp cạn khô rồi.

“Ha.”

Tôi thở dài thườn thượt.

Guseul liếc nhìn rồi cố tỏ ra không có chuyện gì, quay đầu đi.

Cứ tiếp tục bị cuốn vào sự nhõng nhẽo của Guseul thế này thì vừa tốn thời gian, tốn cảm xúc lại tốn nước mắt.

Tôi trầm giọng hỏi nghiêm túc.

“Thật sự không hối hận chứ?”

Guseul giật mình liếc tôi một cái, rồi lại quay đầu đi giả vờ như không có gì. Nhưng khuôn mặt dần méo xệch, những giọt nước nhỏ bắt đầu lăn xuống dưới mắt.

“Hức… ức. Khư ư….”

Khóc một mình rồi mệt mỏi hét lên.

Khi tôi để lộ vẻ thất vọng, Guseul không chịu nổi bật dậy òa khóc.

“…Đừng ghét tôi. Hức….”

“Thế sao lại tỏ ra mạnh mẽ làm gì.”

“Tôi, tôi chỉ có… mỗi Si-heon thôi. Khác với Guseul. Tôi không có kỷ niệm…. Vui vẻ. Hức. Cũng không có ký ức vui vẻ. Cuộc đời tôi là Si-heon mà….”

“Được rồi. Được rồi. Nào, há miệng ra a~ xem nào. Phải ăn ngoan thì ta mới yêu em chứ.”

“Hức, ăn đây. Sẽ nhai kỹ rồi ăn.”

Đúng rồi, đúng rồi.

Ôi Guseul của ta ăn giỏi quá.

Tôi vừa xoa đầu Guseul đang nhai rôm rốp vỏ Ent cứng ngắc vừa dỗ dành nhiệt tình.

“Không có kỷ niệm thì có vấn đề gì đâu, sau này tích lũy là được mà. Chúng ta có nhiều thời gian. Xong việc sẽ còn nhiều hơn nữa. Dù người yêu có nhiều thật, nhưng chẳng lẽ ta không dành nổi thời gian cho em sao?”

“…Sẽ dành cho tôi sao?”

“Nếu là Guseul em thì đương nhiên phải dành rồi.”

Nước mắt lại dâng lên trong tuyến lệ của Guseul.

“Không phải Guseul.”

“……A.”

Mặt mũi giống hệt nhau nên chỉ nghĩ đến Guseul thôi thì biết làm sao.

Guseul lau nước mắt, sụt sịt mũi đầy tủi thân.

“Cơ thể này… là của tôi. Nhưng tại sao lại phải bị gọi bằng tên của người khác?”

“…Em muốn gì. Muốn tên mới à?”

Ngay cả điều đó cũng không vừa ý sao.

Guseul nắm chặt lấy ngực áo tôi bằng hai tay, phấn khích hét lên.

“Tôi. Không muốn chia sẻ thời gian với Guseul. Cơ thể này là của tôi. Tại sao phải chia sẻ thời gian bên Si-heon?”

Tuyên bố gây sốc.

‘Mình sắp thành đứa trẻ vàng ngọc rồi.’ Trước lời nói của Guseul, tôi đành day trán.

Do độ hảo cảm của Guseul nguyên bản tích lũy đến giờ quá cao, nên nảy sinh tâm lý phản kháng với ý thức trước đó.

Guseul đặt tay lên tim mình và cầu khẩn.

“Ở đây, ở đây. Vì Si-heon mà đau lắm. Cơ thể cứ nóng ran lên, chỉ cần nghĩ đến Si-heon là tim không ngừng đập.”

“…….”

“Chỉ cần nhìn thấy ý thức khác nói chuyện với Si-heon thôi-”

“Vẫn chưa nhìn thấy mà.”

“-Ý là chuyện sẽ như thế.”

Bàn tay đang cấu xé ngực tôi của Guseul trượt xuống.

- Sột soạt. Bộp.

Nắm đấm lại đấm vào ngực.

“Cho phép, được không ạ.”

“Cái gì.”

“…Việc kìm hãm ý thức khác ấy.”

Kìm hãm ư, ý thức của Guseul?

- Gật.

Trước câu hỏi của tôi, Guseul vừa khóc vừa gật đầu lia lịa.

Chủ nhân của cơ thể kia vốn là của Cây Dengdeng.

Guseul, ý thức được sinh ra bởi ma pháp của Engajero, vốn là sinh mệnh không thể tồn tại.

Cơ thể cũng đã về với chủ nhân. Cũng có hy vọng sống rồi. Giờ muốn thanh toán ý thức giả tạo và sống bên tôi trọn đời sao.

“Cái đó, thú thật không phải việc ta có thể lựa chọn. Lý do em nhất quyết hỏi là gì?”

Chủ nhân cơ thể là cô bé này.

Tôi hỏi ý định của cô ấy và khép đôi môi khô khốc lại. Bầu không khí co rúm căng ra như dây đàn.

“……Si-heon, sẽ không cho phép mà.”

Đúng vậy.

Guseul là người tôi đã mang ơn khá lâu.

Cô ấy là người đã giúp đỡ khi tôi suy sụp, và dù lần gặp đầu tiên có kỳ quái, nhưng tính cách thì khá ổn.

Đối với cô bé này thì Guseul là ý thức hoàn toàn khác từ bên ngoài xâm nhập vào.

Nhưng đối với tôi, khuôn mặt của Guseul vẫn phản chiếu hình ảnh của cô ấy.

“Em biết ký ức mà. Cả em nữa.”

Cô bé này cũng hiểu là tôi buộc phải như vậy.

Thế nên mới khóc lóc run rẩy vì bất an.

“…Thế nên, tôi ghét. Guseul trong ký ức có quan hệ vô cùng đầm ấm với Si-heon. Tôi cũng biết cảm xúc mà Guseul cảm nhận lúc đó.”

“Khoan đã.”

Tôi nghe Guseul nói một hồi, chợt nhớ ra thắc mắc vừa nảy sinh.

Thấy bảo kìm hãm ý thức. Nghe như thể cô bé này đang ngăn cản ý thức của Guseul thức tỉnh vậy.

“Không phải chứ?”

“…….”

Khi tôi nói thẳng suy nghĩ ra, Guseul im bặt đến kinh ngạc.

“Không, phải ạ.”

Không phải câu trả lời chắc nịch như mọi khi mà ấp úng, đuôi câu mờ nhạt.

Không thể cứ nghe nỗi bất an của cô bé này mãi được.

Tôi nắm lấy tay Guseul nguyên bản, nhìn vào mắt cô ấy. Đồng tử Guseul dao động dữ dội.

“Không có gì phải bất an cả. Ta nghĩ ta không nên can thiệp vào lựa chọn của em. Vì là cơ thể của em mà.”

Nói thì nói vậy, nhưng tôi không đến đây để cứu cô bé này.

Tôi đến đây để đưa thư ký Guseul của tôi về, và nếu cô bé này có ý đồ khác thì tôi buộc phải coi cô ấy là kẻ thù.

Mục đích rơi xuống Hố Phân là như vậy.

Tuy nhiên, dù tình huống có thế nào tôi cũng không có ý định ngược đãi tinh thần để dồn ép cô ấy.

Thực tế Guseul chỉ là thể ý thức mượn cơ thể của cô bé này, nên việc có tâm lý phản kháng cũng không lạ.

Nguyên nhân của sự phản kháng đó là do hảo cảm với tôi thì đúng là sự thật hơi bất ngờ.

“Cứ suy nghĩ từ từ. Ăn hết thức ăn đi đã.”

Khi tôi định rời đi, Guseul vội vàng nắm lấy tay tôi.

“…Vì là Si-heon. Nên nói gì cũng được. Không cần nghĩ là can thiệp đâu ạ.”

“Là việc em phải lựa chọn.”

“Đến cuối cùng Si-heon vẫn không nói là không cần Guseul nhỉ.”

Thất vọng cũng đành chịu.

Tôi đã hứa sẽ chuẩn bị nơi ở và cho Guseul, con rối của Flower, những kỷ niệm đẹp.

Đó là điều cô bé này cũng biết.

“…Xin lỗi vì đã nhõng nhẽo. Tôi cố tình khóc đấy.”

“Có vẻ không phải cố tình đâu.”

“Nhưng Si-heon, tôi thật sự yêu Si-heon. Đến mức hạnh phúc của Si-heon còn quan trọng hơn hạnh phúc của tôi. Thế nên, dù không phải ban đêm… có thể ôm tôi thêm một lần nữa không? Làm thô bạo như với mấy cô gái trong làng cũng được.”

Việc đó không khó.

Nhưng sao lại nói những lời tha thiết dài dòng thế làm gì.

Guseul tự cởi cúc áo, bắt đầu trút bỏ xiêm y.

Dáng vẻ đó trông buồn bã không phải là ảo giác, và trông có vẻ trăn trở sâu sắc nên khó mà bắt chuyện.

“Phải ăn cơm đã chứ.”

“…A.”

Dù sao thì, đã hứa với Wiki và Alba. Phải nhanh chóng hướng ra bên ngoài.

Nên ít nhất phải cho ăn bữa sáng đã.

* * *

Dùng hông hơi nhiều.

Vì con bé Guseul đó lao vào không ngừng nghỉ, liên tục cố gắng vắt kiệt tôi.

Lâu đến mức nào ư, bắt đầu từ sáng, ăn cơm xong lại tiếp, quá trưa uống nước xong lại ngay.

Cứ thế cọ xát da thịt đến mức bỏng rát cho đến tận tối.

Nhờ thế mà cơ thể Guseul trở thành một khối nhạy cảm.

Phản ứng vô vị của Guseul từ khi rơi xuống Hố Phân đến giờ, nay chỉ cần cọ xát bên trong một chút là tiếng rên rỉ nũng nịu đã vang vọng khắp tường.

Giờ sờ đầu ti cũng thích.

Cho vào trong thì đùi run rẩy liên tục gọi tên tôi,

Đâm sâu vào tận cùng bên trong thì giờ còn lên đỉnh liên tục nữa.

- Tôi. Tôi cảm thấy… kỳ lạ lắm. Si-heon. Si-heon…. Ưt. Ư ư ưng!

Ôm chặt lấy tôi. Cơ thể mảnh mai thở hổn hển đắm chìm trong dư âm.

Hơi thở lướt qua sống mũi tỏa ra mùi hương ngọt ngào kỳ lạ.

Nắm lắc bầu mông căng tròn, thịt bên trong âm đạo co giật ngắt quãng, mút chặt lấy cái của tôi dẻo quẹo.

Nói sao nhỉ.

Cơ thể Guseul đã hoàn toàn chín muồi, đến tôi cũng mất trí mà mải mê đắm chìm trong cơ thể ngây thơ và đáng yêu ấy.

‘Đã rơi vào trạng thái vô ngã.’

Câu nói nam nữ trẻ tuổi nhốt chung một phòng sẽ thành thú vật.

Lúc ở trong hang động với Marronnier cũng thế, đúng là khi con người ta điên lên thì chẳng phân biệt được gì.

Lần này cũng y hệt.

‘Không nhớ gì cả.’

Hơi nóng hừng hực còn sót lại trong phòng giải thích cho cường độ của cuộc mây mưa vừa qua.

Chăn trải trên giường đã bị rách, chất lỏng nhớp nháp không chỉ trên giường mà còn lênh láng xuống sàn.

Gãi đầu ngồi thẫn thờ một lúc.

Cảm giác như đã quên mất cái gì đó.

Khoái lạc mê hồn nhưng không đi kèm với kết quả,

Và Guseul đã ôm chặt lấy tôi dai dẳng… khóc như một con cái động dục.

Nhưng bông hoa thỉnh thoảng rơi trên giường sao hôm nay lại không thấy đâu.

Bông hoa trên đầu chỉ nở khi Mộc Nhân cảm thấy hạnh phúc tột độ.

Ít nhất giao hợp hai lần thì cũng rơi một lần, nhưng làm tình cả ngày mà không thấy, quả nhiên là do ảnh hưởng của cuộc đối thoại hôm qua sao.

“Phù….”

Dụi mắt quay đầu lại.

Con bé cuốn hết chăn của tôi lăn ra ngủ.

Tại sao lại quay lưng khiến tôi không thấy mặt, tôi định nắm lấy chăn kéo lên.

- Giữ chặt.

Định kéo chăn nhưng mãi không kéo được.

Dáng vẻ dùng sức cố tình chống cự. Đang thức sao?

“Guseul à.”

“…….”

“A đúng rồi. Xin lỗi. Đã bảo không gọi bằng tên đó nữa mà.”

Trong lúc ngái ngủ lại lỡ thất lễ.

Chắc sẽ nổi giận đùng đùng rồi cắn nát tay tôi mất.

Tôi hơi sợ sệt chờ đợi nhưng có gì đó lạ lắm. Guseul chắc chắn đang thức, nhưng không có câu trả lời.

“Này..”

“…….”

- Giật mình.

Con bé như con nhộng chỉ run lên chứ không nói cũng không giận.

‘Chẳng lẽ.’

Ý thức đã quay lại rồi sao?

Tôi nắm lấy chăn của Guseul với giọng hơi gấp gáp.

“Này.”

“….”

“Guseul à, bỏ chăn ra xem nào.”

“…Dừng lại. Dừng lại. Đừng có lắc. Biết rồi mà.”

Khi tôi dùng sức định giật chăn, giọng nói cợt nhả đặc trưng quen thuộc đến phát chán vang lên.

Sao lại quay lại rồi.

Đương nhiên là do Guseul nguyên bản cho phép ý thức nên mới quay lại rồi.

Có cả núi câu hỏi.

Tôi nhìn chằm chằm vào con bé chờ đợi, Guseul ấp úng nắm lấy chăn kéo xuống.

Vừa chạm mắt, Guseul nhắm tịt mắt lại như thể tiêu đời rồi.

“……A điên mất.”

Mặt Guseul đỏ bừng.

Không phải mức độ so sánh với vật tự nhiên, mà là màu sắc ngang ngửa phẩm màu nhân tạo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!