Tập 2

Chương 520: Sắp Xếp Cảm Xúc

Chương 520: Sắp Xếp Cảm Xúc

Chương 520: Sắp Xếp Cảm Xúc

Dạo này bầu không khí trong vương quốc không bình thường.

'Con nhỏ như hồ ly tinh.'

Mary trốn trong phòng khách nghiến răng ken két.

'Chắc chắn là cố tình.'

Phục kích điều tra.

Mary ghé mắt qua khe cửa đợi một lúc lâu.

Hành lang nhìn qua khe cửa có vô số vật phẩm trang trí. Như tượng trưng cho quyền uy của Vua, mỗi thứ đều là tác phẩm nghệ thuật xuất sắc.

- Cộp, cộp, cộp.

Đúng lúc nghe thấy tiếng ai đó đang đến gần. Là Hongyeon. Mary dán mắt vào cô ấy.

Hongyeon gần như không có cảm xúc đến mức vô cảm. Khi làm việc cô ấy lạnh lùng và triệt để, nên thường giữ bộ mặt poker face.

- Cộp, cộp.

Nếu có một ngoại lệ, đó là khi người mình yêu ở ngay trước mắt.

- Khựng.

Hongyeon nhìn sang phía đối diện và cười tươi.

Nghĩa là Lee Si-heon đang đến.

Mary nhìn cô ấy và nghĩ.

'Chị ngốc.'

Đồ ngốc nghếch chỉ thụ động trước người mình thích.

Lại chần chừ rồi bỏ lỡ cơ hội vàng ngọc cho xem.

Hongyeon vui quá dậm chân thình thịch, rồi nắm chặt tay cầm tài liệu, nuốt nước bọt cái ực.

"Lần này, nhất định."

Lẩm bẩm gì đó như đồ ngốc, rồi nắm chặt tay tiến lại gần Lee Si-heon, Hongyeon.

"Dowon à!"

"Ừ, có chuyện gì thế?"

"B, bận không? H, hôm nay tối nay-"

"Hửm?"

"……A, không có gì."

Đã tập luyện thế rồi mà.

Lại ỉu xìu ngay được.

Lee Si-heon bận nên chắc lần này cũng từ chối thôi. Thà không nhờ vả để khỏi bị từ chối còn hơn.

Hongyeon ủ rũ cúi đầu, Lee Si-heon nhìn Hongyeon như vậy rồi cười khẩy.

"Khục khục, sao, rủ uống rượu à?"

Sắc mặt hồng hào trở lại.

Cuối cùng. Anh cũng không quên em!

Dowon quả nhiên dịu dàng.

Đúng lúc không khí ủ rũ của Hongyeon vừa sống lại.

"Si-eon, cái này!"

Giọng nói của người phụ nữ giờ đã đóng cặn trong tai khiến mắt Mary nheo lại. Sắc mặt Hongyeon cũng nhanh chóng tái nhợt.

San Su-yu.

Cầm đống tài liệu lớn chạy lon ton nhưng tư thế không ổn định.

Đương nhiên San Su-yu trượt chân ngã ngay trước mặt Lee Si-heon.

"Út… ư hự!"

Xoạt!

Cùng với đống tài liệu bay tứ tung, cuộc trò chuyện của hai người bị cưỡng ép cắt đứt.

"…Có sao không?"

"Ưm!"

"Sao mà em càng ngày càng hậu đậu thế hả."

Si-heon mắng San Su-yu, nhưng người tiếc nuối ở đây chỉ có Hongyeon.

San Su-yu cứ thế thu hút sự chú ý của Lee Si-heon.

Lông mày Hongyeon lại bắt đầu rũ xuống như chú cún bị bỏ rơi.

Si-heon dùng ma pháp gom tài liệu rơi vãi lại đưa cho, Su-yu cười tươi với vẻ mặt ngáo ngơ.

"Dowon-"

Hongyeon bất an cố gắng nói.

"Si-eon! Không phải bảo hôm nay đi đâu sao?"

"À, ừ đúng rồi."

Bị phớt lờ ngay lập tức.

"Đi thôi."

San Su-yu nắm tay Lee Si-heon kéo đi. Nhìn hai người bước đi dọc hành lang, Hongyeon với đôi mắt đẫm cảm giác thất bại làm rơi vài tờ tài liệu đang cầm.

"……."

- Liếc.

San Su-yu lén quay đầu lại. Áp má mềm mại vào cánh tay Lee Si-heon, rồi cọ ngực vào cánh tay đó.

Định độc chiếm Lee Si-heon sao.

Nhìn Hongyeon rồi nhướng mày, Hongyeon ôm lấy trái tim mong manh bị chà đạp nhắm chặt mắt.

- Run rẩy.

Bàn tay run rẩy. Ánh mắt không bình thường. Nếu đọc biểu cảm của San Su-yu từ góc nhìn của Hongyeon thì sẽ thế này.

[Đồ ngốc bị cướp đàn ông.]

Ôm người mình yêu và thực hiện màn teabagging cực hạn!

"…."

Không liên quan đến ý đồ của San Su-yu. Mọi hành động của San Su-yu đối với Hongyeon đều trông như thế.

Hongyeon ngẩn ngơ nhìn cô ấy.

Trái tim đã tan vỡ.

…Không. Là trái tim tan vỡ mỗi lần.

'Mình là đồ bỏ đi.'

Hongyeon kìm nén nước mắt chực trào.

Biết là bận, nhưng đêm qua tiếng rên của San Su-yu vang vọng khắp dinh thự.

Việc ôm ai đó mà không có Vương Quan là sự thật. Điều đó nghĩa là Lee Si-heon khá thích San Su-yu.

Thích con bé vàng hoe đó hơn mình sao.

Kìm nén sự tủi thân, Hongyeon sụt sịt mũi vì quá oan ức.

Đã làm việc cực kỳ chăm chỉ mà.

Cũng muốn được khen…. Doanh số cũng tăng gấp đôi.

'Biết là thử thách khó khăn, và nguy hiểm…. Vậy thì, cũng phải giữ khoảng cách với người phụ nữ khác chứ.'

Biết là không thể hiện thì không biết nhưng vẫn âm thầm mong anh nhận ra. Ai cũng biết điều đó.

Vì là mối quan hệ đã từng trao thân, Dowon lại giỏi việc nên nghĩ anh sẽ nhận ra nỗ lực này. Mình cũng muốn được khen như cô gái kia.

Vết nứt mờ nhạt xuất hiện trên tài liệu Hongyeon đang nắm.

"Mình thua kém cô gái kia ở chỗ…."

Sự tích cực.

Ánh mắt Hongyeon dao động.

"Chị."

"!"

Mary từ lúc nào đã nhảy ra khỏi phòng khách bắt chuyện với Hongyeon.

Cái con bánh nếp vàng hoe gian ác kia.

Dùng khuôn mặt ngây thơ và khí chất giống cái mềm mại để quyến rũ Si-heon, dùng bộ ngực to đó hút chùn chụt dương khí.

Con chó khổng lồ đang cướp đi thị phần của hai người. Hoàn cảnh của mỗi người đã rõ ràng, đã đến nước này thì không thể ngồi yên được.

- Gật đầu...

"Thế nào? Rồi sao?"

"Con khốn vàng hoe đó, chị sẽ cướp lại Si-heon từ nó!"

Trước sự líu lo của Mary, Guseul làm vẻ mặt như biểu tượng cảm xúc.

Mở hí mắt nhìn vẻ thảm hại, lén quay đầu thì thấy Hongyeon đang ôm bụng ngồi co ro.

'Người này sao thế….'

Khả năng lãnh đạo tốt, thông minh, làm việc giỏi, Hongyeon đầy sức hút sao lại trở nên như thế kia.

Hongyeon không hề lép vế trước những chiếc lá lừng lẫy của Flower, nên càng thấy thắc mắc.

'Tên đó rốt cuộc là cái gì.'

Guseul hoàn toàn không thể hiểu nổi Hongyeon.

Tại sao người này lại phải lòng Si-heon và gọi là Dowon, yêu như thế nào?

Guseul không biết chuyện quá khứ nhưng việc San Su-yu độc chiếm Lee Si-heon đúng là gai mắt thật.

"Vậy, định làm thế nào?"

"Định hỏi em cái đó đấy."

"……."

Các người không có đối sách gì à.

Trước vẻ mặt hớn hở của Mary, Guseul đành vỗ trán cái bốp. Hongyeon thì xấu hổ toát mồ hôi hột.

'Cái này phải làm sao đây.'

Vấn đề lớn.

Vấn đề là Lee Si-heon chỉ có một.

Vì ác ma thử thách nên không biết khi nào quái vật sẽ xuất hiện.

Công việc và phụ nữ, khó mà lo cả hai.

Phải thế thôi, vì 24 giờ của Lee Si-heon ưu tiên xoay quanh thế lực.

Công việc gần đây là nhập khẩu quân nhu.

Lén lút đi khắp các thế lực sau lưng Thế Giới Thụ và Flower để kiếm hàng, thời gian này rất thất thường nên khó lên lịch trình.

Thời gian nghỉ ngơi còn lại của Lee Si-heon chỉ vỏn vẹn là lúc ăn và ngủ.

Chia nhỏ thời gian ít ỏi đó cho phụ nữ là việc quá khó khăn.

Tình cờ cuối tuần có thời gian rảnh…. Lee Si-heon cũng có lúc muốn nghỉ ngơi chứ.

Guseul nhìn Hongyeon đang nhìn sắc mặt.

'Người này không thể không biết điều đó.'

Mờ mắt vì đàn ông nên tầm nhìn hẹp đi rồi.

Chỉ khao khát tình yêu của Lee Si-heon, mà không cho anh thời gian nghỉ ngơi.

Phần này Lee Si-heon cũng có lỗi.

'Vấn đề là đã cho cơ hội, lẽ ra phải cắt đứt mạnh mẽ hơn. Muộn rồi.'

Đặc biệt San Su-yu là cuộc gặp gỡ sau 3 năm. Lee Si-heon không thể không mềm lòng.

Nhưng dù có tính đến điều đó, cũng phải cắt đứt. Phải dùng sức đuổi đi mới đúng, đó là suy nghĩ của Guseul.

Vì chuyện lần này mà ranh giới giữa 3 năm trước và 3 năm sau đang bị xóa nhòa rất nhiều.

'Định vượt qua chuyện này thế nào.'

Lúc cắt đứt nhân duyên thì dứt khoát lắm, giờ lại thế này.

"…."

Guseul bực mình thở hắt ra.

'Thế thì làm tình làm gì? Làm tình ấy. Nghĩ lại thấy cay.'

Thời gian qua thích thú nắn bóp ngực. Liếm nách, bóp chân, làm đủ trò rồi giờ lại bỏ đi, đúng là đồ chó má.

"Hợp tác đi."

Dù vậy….

Trước áp lực của Mary, Guseul lắc đầu.

"Em chịu thôi."

Khác với thực khách Mary, Guseul có nhiều việc phải làm.

"Lee Si-heon tên đó dù đáng ghét…. Nhưng là Vua của chúng ta. Biết là thích, nhưng Si-heon cũng mệt mỏi lắm."

Chắc Lee Si-heon cũng hiểu vấn đề này.

Liệu anh sẽ làm thế nào. Xem cái đó cũng là thú vui.

"…Xì. Chị, chúng ta tự làm."

Mary đứng phắt dậy kéo Hongyeon đi mất.

Guseul nhìn hai người đó và nghĩ.

'Dù sao công đoàn không phải tự nhiên mà sinh ra.'

Chắc sẽ kiếm được gì đó chăng?

Tình yêu thật khổ sở.

May mà mình không thích hắn, Guseul nghĩ.

San Su-yu gia nhập nhưng không hẳn là gia nhập.

Đương nhiên không thể để cô ấy ở lại thế lực này mãi được.

Chưa nói đến việc mỗi tối bị hút dương khí, sắp tới dự kiến sẽ có nhiều việc nguy hiểm và cấp bách hơn.

Hơn nữa dạo này đấu đá nhau nhiều quá.

Mary và Hongyeon bắt đầu kiềm chế San Su-yu.

Nên lần này, không thể không nói chuyện nghiêm túc.

Những câu chuyện không thể nói ra trong suốt 3 năm qua.

"Lần này không thể đưa em theo."

6 giờ tối khi mặt trời lặn nhá nhem.

San Su-yu nắm chặt tay áo tôi vẻ tiếc nuối.

Tôi bồi thêm một câu nhờ vả cô ấy.

"Chúng ta cũng không thể lúc nào cũng đi cùng nhau."

"…Vì công việc của Vua à?"

Gật đầu với Su-yu đang hỏi vào trọng tâm.

Có nhiều việc phải để ý, Mary hay Hongyeon dạo này cũng hay soi mói sau lưng tôi.

Cũng đã nghĩ đến việc đuổi thẳng cổ, nhưng không thể vứt bỏ nhân tính đến mức đó.

Đã cho vài ngày ân hạn và hôm nay là ngày cuối cùng.

Mấy ngày qua San Su-yu đã hút cạn tình cảm bên cạnh tôi.

"Em cũng biết mà."

"…."

Hiện tại San Su-yu rất ranh mãnh và thông minh.

Ngây thơ và dễ thương thật đấy, nhưng làm việc cùng một thời gian mới biết đầu óc làm việc không tồi chút nào.

Nhõng nhẽo cũng đáng yêu, dáng vẻ như cún con cũng muốn giữ bên cạnh mãi nhưng…. Bây giờ đang có việc lớn hơn những thứ này.

"Biết."

San Su-yu gật đầu.

Su-yu nắm chặt tay áo tôi, từ từ mở ngón tay ra.

San Su-yu đã độc chiếm thời gian của tôi một lúc lâu.

Ý đồ quá rõ ràng, và biết thế nhưng vẫn chiều theo.

"Si-eon, thích em không?"

"Ừ. Không chỉ em mà tất cả."

Biết phải chịu trách nhiệm, và đáng tiếc là hiện tại không thể lo cho tất cả,

"Cũng có người đợi anh như em."

"…Si-eon xấu xa?"

"Rất xấu xa. Đến mức bị nghe đủ loại chửi rủa cũng không lạ."

Véo má Su-yu đang ủ rũ, lấy gỉ mắt cho em và nói bình thản.

"Dù vậy. Có nhiều việc phải làm."

"Việc đó dùng em cũng không được sao?"

"Chắc là, sẽ như thế."

Khi danh tính của tôi dần bị lộ, việc giả vờ không biết cũng khó khăn.

Tôi cần thay đổi hướng tiếp cận.

Nhưng vẫn còn quá sớm để hoàn toàn ôm ấp. Phải có chút lợi thế tôi mới có thể gọi họ đến.

"Ác ma thử thách, khi đối đầu với hắn có thể sẽ cần em. Em nhìn cũng biết rồi đấy, hắn là anh của tương lai."

"Ưm. Biết."

"Anh phải bảo vệ Se-young, Dal-rae, Shiva… và cả Byeol nữa. Bỏ lại các em, một mình anh rơi xuống đây thì không có tư cách nói câu này nhưng."

"Từ Si-eon của tương lai, bảo vệ người Si-eon yêu thương chứ gì."

San Su-yu sờ dấu hôn trên cổ cười khẩy.

"Si-eon không quên em chứ?"

"Xin lỗi."

Cần phải xin lỗi.

"Yêu anh không?"

"Yêu chứ."

Cũng phải truyền đạt chân tâm.

San Su-yu nhún vai hài lòng. Đưa tay lên cổ tôi, cứ thế ôm chặt lấy tôi, Su-yu xoa đầu tôi lẩm bẩm.

"Si-eon hiền lành."

"…."

"Nhưng mà, thủ đoạn thì sai quá sai."

Chụt.

Su-yu hôn lên má tôi.

"Nhưng em hiểu. Vì Si-eon yêu chúng em mà. Nên dù bị tổn thương lớn, em vẫn tha thứ."

"Thế à."

"Ưm. Em sẽ làm theo lời Si-heon."

Giọng nói bình tĩnh và điềm đạm. Như thể đã định như vậy ngay từ đầu.

Su-yu đã lấy hết dương khí và tình cảm từ tôi, hôn lên môi tôi rồi ôm tôi vào ngực.

"Giờ thì, phải yêu thương những đứa trẻ đang giận dỗi chứ?"

Đang nói Hongyeon hay Mary đây.

Tôi cười khẩy gật đầu.

Thời gian qua bọn trẻ đã cay cú lắm rồi.

"Si-eon."

"Không phải cái đó. Giờ gọi được rồi mà."

"Si-heon."

"Ưm."

"Xong việc rồi thì có thể chịu trách nhiệm tất cả chứ?."

Câu hỏi của San Su-yu rất xác đáng. Số lượng nhiều, quá nhiều.

Đó đều là phước lành. Dù tiếp xúc với nhiều tuyệt vọng, nhưng trong lúc đó chẳng phải đã có nhiều nhân duyên sao.

Chắc tôi sẽ ngày càng tàn nhẫn hơn.

Đôi khi sẽ gây ra tai họa không thể nói bằng lời.

Cũng có thể giết dân thường vô tội vì lý do nhỏ nhặt.

Dù không muốn nhưng sự lựa chọn rồi sẽ đến. Cũng có lúc phải chọn việc bất hợp lý. Như việc cưỡng hiếp bạn của con gái.

Đó là việc 'cái đầu' của thế lực phải làm. Và đó là lý do nhiều người sẽ chỉ trích tôi.

"Không sao."

San Su-yu nói vậy.

"Việc Si-heon làm, em hoàn toàn không ghét."

Nghĩ lại thì trong quan hệ tình cảm tôi luôn thụ động.

Tôi đã nhơ nhuốc rồi, nên ai đó thất vọng cắt đứt quan hệ cũng không lạ.

Dù Se-young hay Byeol có tìm người yêu khác thì tôi cũng nuốt nước mắt vào trong thôi.

Tấm lòng đó giờ vẫn không thay đổi.

Chỉ là….

"Phải. Trở thành Vua, đánh bại thử thách, đuổi Flower và Thế Giới Thụ đi. Tìm giết hắc thủ, chiếm lấy thế giới và làm cho nó vận hành đúng đắn…."

"Nếu làm được?"

- Xong việc rồi thì có thể chịu trách nhiệm tất cả chứ?

Cái kết xa vời không biết bao giờ mới đến nhưng.

"Khi thời điểm đó đến."

Toàn bộ phần đời còn lại của tôi, sẽ dành cho các em.

Dù các em có phản bội. Cả đời này.

Đó là lòng tôi.

"…Phư hư."

Đây là lần đầu tiên nói ra, và chắc cả đời sẽ không nói lại nữa.

Sến vãi chưởng.

Nhưng cũng là chân tâm.

San Su-yu cười khúc khích rồi chuyển ánh nhìn sang một nơi nào đó.

Soạt soạt, hai người ở đằng xa làm động tác bỏ chạy.

"Hãy làm cho ngày đó đến nhanh nhất có thể nhé."

Có lẽ phải dùng cơ thể kịch liệt hơn nữa.

Vì cảm giác tội lỗi khá lớn, nên lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Phải thế chứ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!