Tập 2

Chương 619: Thế Giới Duy Nhất Con Tôi Không Chết

Chương 619: Thế Giới Duy Nhất Con Tôi Không Chết

Chương 619: Thế Giới Duy Nhất Con Tôi Không Chết

“Hức!”

Chiến trường bỗng chốc trở nên yên tĩnh như bị dội gáo nước lạnh.

Đó là do Shiva bất ngờ lao ra.

- Cộp cộp cộp cộp!

Leo lên những tảng đá vỡ một cách chênh vênh rồi lao về phía trước trong nháy mắt.

Một đứa trẻ năm tuổi thậm chí không có khả năng chiến đấu, rốt cuộc làm sao có thể đến được tận đó.

Làn sương mờ màu xanh lá dập dờn quanh cơ thể Shiva.

Màu sắc tươi mát, và tốc độ đáng kinh ngạc.

“Shiva-chan!”

Hai người đưa con gái của Si-heon đến hoảng hốt trước hành động đột ngột của Shiva, dốc toàn lực đuổi theo.

Khi Alba phát hiện muộn màng và định ra tay thì đã quá trễ.

‘Không được.’

Vua Cây đã mất lý trí và bùng nổ từ lâu.

Bây giờ Shiva lao ra đó không biết sẽ trở thành biến số gì.

Khoảng cách vài giây, Alba đưa ra phán đoán nhanh nhất có thể và vươn tay ra nhưng.

─ Rắc rắc rắc.

Ma lực của San Su-yu bùng nổ khiến ý thức của Alba đứt phựt.

Cơn đau đầu ập đến khiến tầm nhìn mờ đi trong chốc lát.

Alba nhanh chóng lấy lại thị giác, định thần và ngẩng đầu lên nhưng sức mạnh của San Su-yu mà cô đang ngăn cản đã áp chế Alba.

“Hự!”

Sức mạnh đang định lao về phía Lee Si-heon ngay lập tức đó là quy mô không thể đoán định.

Hồ nước đang phình to. Việc ngăn cản San Su-yu đã giải phóng là gần như không thể.

Ngay cả với bộ não vô hạn của cô cũng là tình huống quá sức.

Máu mũi chảy ra từ mũi của Alba, người đang dùng chú phược để ngăn cản điều đó.

“Buông ra ngay…! N, nếu cứ thế này Si-heon sẽ chết mất….”

San Su-yu mất lý trí hét lên và vùng vẫy, tay chân Alba rơi xuống đất như đeo chì.

Ma pháp phá vỡ lý lẽ, và tồn tại thoát khỏi luân thường.

Cuộc tranh chấp ma lực của hai người không có dấu hiệu kết thúc, Alba cố gắng nặn ra truyền âm trong ý thức mờ nhạt.

‘Anh. Ở đó Shiva-’

Shiva đang đến đấy.

Lời nói tiếp theo chưa kịp thốt ra thì ma lực của San Su-yu đã đè bẹp cô.

Giữa chừng có vài kỵ sĩ chặn lại để bảo vệ Shiva nhưng. Shiva lách qua khe hở và lao mình đi để thu hình ảnh bố vào mắt.

“Bố... ố!”

Bố đang ở kia.

Không suy nghĩ gì cả, chỉ là hình dáng muốn thu người đó vào mắt.

“Khoan đã. Hự! Lee Si-ba!”

“Shiva-chaaaan!”

Tiếng hét nghiến răng của Su-yeon và Saku vang vọng chiến trường. Cơ thể Shiva đến nơi nhanh hơn cả toàn lực của hai người cuối cùng cũng dừng lại.

“…Bố?”

30m.

Khoảng cách nói xa thì xa, nói gần thì gần.

Trước khi kịp nhận ra Su-yeon và Saku đang đến gần phía sau, hai ông bố nhìn thấy Shiva đã hành động.

Lee Si-heon toàn thân rách nát lao mình tới.

Tay của Vua Cây vươn ra bắn ‘cành cây’ tới tấp.

Hiện tượng xảy ra nhanh đến mức khó nhận biết. Khí vận tươi mát rơi ra khỏi cơ thể Shiva.

Đứa con gái với khuôn mặt ngẩn ngơ ngước nhìn dáng vẻ kiệt sức của bố.

Là bố.

Bố yêu dấu của con.

Người luôn cưng chiều và tự hào về Shiva.

Nhưng đứa trẻ với tinh thần non nớt và yếu đuối phải mất một lúc mới nhận thức được tình huống này.

Người cha tuyệt vời mặc áo đen.

Người mà đã lâu không gặp, đang bao phủ lấy cơ thể cô bé như che chở.

- Tách.

Giọt máu biến sắc rơi trên má Shiva.

Shiva giật mình khi thấy máu đọng trên sống mũi liền hỏi.

Bố của Shiva đang kiệt sức.

“Bố… ố? Hức…. Máu.”

Đồng tử giãn ra. Một mắt nhắm nghiền, mắt kia cười híp lại.

Người đàn ông với đôi má đầy bụi xoa đầu Shiva.

- Tộp, tộp.

‘Cành cây’ xuyên thủng hoàn toàn cơ thể đã xuyên qua hai bả vai.

‘Cành cây’ cắm vào bụng và thắt lưng cũng đang khuấy đảo nội tạng của anh.

Có lẽ vì đang ở trước mặt con, đôi chân của Lee Si-heon đã ngừng run rẩy vì kiệt sức.

Cố gắng tỏ ra vững chãi nhất có thể để không trông đau đớn.

“Shiva.”

“…Hức.”

Tiếng nức nở lấp đầy không gian. Một màng chắn trắng xóa xuất hiện trên chiến trường đầy tiếng khóc.

“Nín nào.”

Xoa đầu Shiva và nói một câu. Đôi môi nứt nẻ mỏng đi vẽ nên một đường cong.

Saku và Su-yeon đang chạy tới nhìn thấy dáng vẻ của Lee Si-heon liền bịt miệng lại.

Ác ma đã mất đi hình dạng ban đầu dường như không hiểu mình vừa làm gì, nhìn chằm chằm vào tay mình.

─ Vút!

San Su-yu thoát khỏi chú phược của Alba lao vào ác ma.

Ma lực vàng rực tỏa ra từ tay nổ tung trước mặt ác ma. Hắn chọn lùi lại không kháng cự thay vì chém vào cổ San Su-yu.

Ác ma cúi đầu để che đi khuôn mặt ngỡ ngàng.

Alba tạo ra màn sương trắng xóa lan tỏa để không ai có thể nhìn thấy cuộc đoàn tụ của hai cha con.

“……Bố… ố. Oa oa oa….”

Giọng nói non nớt của Shiva bám riết bên tai như tiếng chuông.

Hơi thở đứt quãng rồi trở lại, Si-heon ôm chặt Shiva không buông.

Đứa con gái mà bấy lâu nay anh cố không nhìn đến.

Dù tầm nhìn mờ đi nhưng đường nét của Shiva vẫn hiện rõ mồn một.

Lee Si-heon vỗ về lưng Shiva một cách quen thuộc.

“Shiva, nín đi. Phải nín chứ.”

“Bố… ố, hức, oa oa oa oa!”

“Không phải máu đâu, là bố hóa trang đấy.”

Làm sao có thể bị lừa bởi lời nói đó chứ.

Shiva biết tất cả. Dù không biết toàn bộ sự việc nhưng cô bé lờ mờ hiểu được.

“Bố… ố, ư ư ư ư. Bố ơi….”

Shiva dụi liên tục đôi má đẫm nước mắt vào chiếc Hắc Long Bào đẫm máu mà khóc.

Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa đáng lẽ khiến người ta rùng mình, nhưng Shiva lại càng muốn vùi mặt vào lòng bố hơn.

3 năm rồi.

Đã 3 năm kể từ khi chúng ta xa nhau.

Chiếc mặt nạ xấu hổ dày cộm của bố cũng bị lột bỏ, Shiva nhỏ bé trở lại với tâm hồn trẻ thơ ngày xưa và quên đi vết thương lòng.

- Khục, khục!

‘Cành cây’ chuyển động khuấy đảo phổi của Lee Si-heon.

Mỗi khi ‘cành cây’ rung lên khục khục trong cơ thể anh, thân hình Si-heon lại lay động như cánh đồng lúa trước gió.

“…….”

“Bố… ố?”

Bóng tối phủ lên khuôn mặt cúi gằm của Si-heon.

Shiva vội vã gọi bố và lay người anh.

Anh không trả lời một lúc lâu rồi-

“…Xin lỗi vì đã để con đợi quá lâu.”

Thốt ra một câu cộc lốc. Anh đẩy mạnh con gái mình ra.

Shiva bị đẩy ngã ra sau. Lăn lông lốc trên sàn rồi nằm sấp xuống, Shiva vội vã nhìn bố.

Người bố quá to lớn và vững chãi để Shiva ngước nhìn.

‘Cành cây’ xuyên qua ngực anh bị rút ra khỏi cơ thể Lee Si-heon, máu đen phun ra như suối.

Đồng tử đục ngầu màu xám tro.

Cơ thể Lee Si-heon đang nắm chặt hai tay nghiêng ngả rồi dừng lại.

─ U u u!

Ma khí được vắt ra trong khi mất ý thức. Ma lực bùng nổ từ cơ thể chẳng khác gì cái xác bao phủ lấy thân mình.

Lee Si-heon quay đầu lại như một con búp bê vô tri chỉ có mục đích.

Có lẽ vì suy nghĩ đã dừng lại, anh đã để lộ tấm lưng đẫm máu.

“…Hức.”

Đôi mắt Shiva càng run rẩy hơn. Cô bé nghiến răng chịu đựng tiếng khóc chực trào ra.

Định kéo đôi chân loạng choạng đứng dậy thì.

─ Lóe lên!

Những người phụ nữ với số lượng không thể đếm xuể bằng hai tay xuất hiện bao quanh Shiva và Lee Si-heon như bảo vệ.

Đôi tay ngắn của Blanche ôm lấy eo Lee Si-heon.

Cánh hoa màu máu lan ra trên trang phục phù thủy trắng tinh.

“Mon Chéri… dừng lại đi. Anh bị thương nặng quá rồi.”

Vừa nhìn thấy anh hấp hối, tất cả đều không khỏi kinh ngạc.

Tae-yang, Aori, các Thế Giới Thụ, từ Hongyeon đến Byeol, và những người phụ nữ khác.

Đáng lẽ phải hét lên vì hoảng hốt. Nhưng họ chọn bình tĩnh ngăn cản Lee Si-heon.

─ Grừừừ.

Phía trên những người phụ nữ, con sói khổng lồ bao bọc lấy họ như bảo vệ Lee Si-heon.

Sói cây đỏ, Guseul đã trải qua ‘Giải Phóng’ dốc toàn lực để đối đầu với ác ma.

“……Si-heon à?”

Byeol hỏi. Không có câu trả lời.

“Hức….”

Byeol kìm nén nước mắt chực trào ra, giơ song đao lên và tiến lên phía trước.

San Su-yu đã mất lý trí dồn toàn bộ sự tập trung để có thể chém ác ma bất cứ lúc nào.

“…….”

“…….”

Saku và Su-yeon ngơ ngác hòa vào đám đông, nhìn tấm lưng thủng lỗ chỗ của Lee Si-heon.

Tại sao người đáng lẽ đã bị thảo phạt lại còn sống.

Lý do đó lúc này không quan trọng lắm.

Anh đang cố gắng làm điều mà Thế Giới Thụ không làm được, và kết quả là đã cứu sống vô số sinh mạng.

Đối với Quốc Mộc Hàn Quốc Su-yeon, anh chẳng khác nào ân nhân, Saku cũng cảm thấy cảm xúc không khác biệt lắm.

─ Sột soạt.

Cánh tay cứng đờ của Lee Si-heon cử động. Blanche bị kéo lê theo hành động định tiến lên phía trước đó.

“Chồng ơi đợi chút! Giờ mà không chữa trị là chết thật đấy…!”

“Anh…. Bây giờ hãy dừng lại-”

Alba và Chi-yu nắm lấy cánh tay đó, dốc toàn lực đổ ma lực và quyền năng vào.

Potion thấm đẫm cơ thể. Lee Si-heon cúi đầu đầy máu thở những hơi yếu ớt và gấp gáp.

Đôi mắt đục ngầu ánh lên dị sắc của anh đang trừng trừng nhìn Vua Cây.

“…….”

“…….”

Điều đó cũng tương tự với Vua.

Xuất hiện trong nháy mắt, rồi những người phụ nữ thủ thế để bảo vệ anh.

Ác ma thất thần cào cấu ngực mình bằng cả hai tay.

Ánh mắt hư vô của hắn găm vào đầy sát khí.

“Tại sao….”

Vua lẩm bẩm một mình khi nhìn Shiva đang ôm chân bố và những người phụ nữ.

Tại sao lại lành lặn thế kia.

Ta đã nỗ lực đến chết, tại sao ta không thể được như thế….

“….”

‘Cành cây’ mọc ra từ cơ thể Vua. Thấy cơ thể hắn có dấu hiệu cử động, Byeol và San Su-yu giơ vũ khí lên.

“Hự, hức. Hư ư!”

Ác ma loạng choạng cào cấu mặt mình, phát ra những âm thanh bức bối.

Ghét tất cả. Chỉ là ghét tất cả.

Cái chết của họ lần lượt khắc sâu trước mắt ác ma.

San Su-yu chết trong thí nghiệm vì ngộ độc thuốc.

Dấu tay đẫm máu trong phòng thí nghiệm còn in trong mắt. Đến cuối cùng cô ấy vẫn thường gọi tên hắn.

Nhớ lại cảnh tượng thê thảm của Han-byeol, người đã rút kiếm với nụ cười gượng gạo nói rằng sẽ một mình chặn đội thảo phạt, rồi trở về với tứ chi bị chia cắt.

Cả Aori, Tae-yang đã chết dưới tay Mugung.

Thậm chí đến cả đứa con gái cuối cùng cũng chết đi của ta.

“Ư, a a a a a!”

Miệng ác ma há ra, nước bọt bắn tung tóe. Tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

Đúng lúc San Su-yu định rút kiếm lao ra trước.

Shiva, người được bao bọc bảo vệ bởi những người phụ nữ, hét lên đầy uất ức.

“Ghét!”

Giọng nói non nớt vang vọng như muốn xé toạc thế giới.

Khuôn mặt đầy phẫn nộ của ác ma lạnh đi.

“Chú, ghét…. Tại sao lại bắt nạt… bố Shiva?”

Những người phụ nữ hoảng hốt định ôm lấy Shiva, nhưng cô bé chống cự dữ dội.

Shiva đầy phẫn nộ vừa khóc vừa xát muối vào lòng ác ma.

“Biến đi… ghét. Đi chỗ khác đi!”

Giọng nói non nớt hét lên đầy ghê tởm.

Đứa trẻ đã nói.

Đứa trẻ với hình dáng mà ác ma yêu thương nhất.

“…….”

Shiva khóc vì quá yêu người bố đang đau đớn.

Nắm chặt vạt áo mình, tủi thân tột độ lại ôm lấy chân bố.

Cảm xúc hỗn độn chứa đựng trong giọng nói đó khiến cổ họng ác ma nghẹn lại.

Mồ hôi lạnh chảy trên khuôn mặt tái mét. Đồng tử giãn ra dần mờ đi, miệng ác ma khép lại.

Tình yêu mù quáng.

Thứ ta muốn có đang ở kia.

Shiva bị nhỏ đi dường như vẫn còn chút ký ức khi là người lớn. Cô bé nhìn ‘ông chú’ với vẻ mặt phức tạp.

Giọng nói vừa ghê tởm hắn, lại vừa còn vương chút tình cảm.

Dù vậy, cảm xúc không thể nào tha thứ được đã đập tan trái tim ác ma thành từng mảnh.

─ Bịch.

Lúc đó. Lee Si-heon bước tới.

Kéo lê cơ thể đang ở trạng thái cận kề cái chết, vẫn giữ ánh mắt hung dữ tràn đầy sát khí.

Nâng cánh tay đau đớn lên phun ra ma khí.

‘….’

Ngay trước khi ác ma đã gãy vụn ý chí hạ tay xuống và gục ngã.

Ác ma nức nở không thành tiếng.

‘…Sai lầm từ khoảnh khắc nào chứ.’

Đã nếm trải mọi thất bại.

Phá hủy nhiều chiều không gian, tự nhủ bao lần rằng đây là cách duy nhất để cứu Shiva.

Rằng số phận của ta chỉ là chịu đau khổ. Giết chết vô số bản thân được sinh ra từ vô số lựa chọn theo những cách khác nhau và tin chắc điều đó.

‘Đã từng nghe nói, một lúc nào đó.’

Thế Giới Thụ Thuần Khiết.

Cô ấy nói rằng cô ấy có sức mạnh bẻ cong số phận khi nhìn thấy các trường hợp của chiều không gian khác.

Nếu Thuần Khiết đã kiểm tra các chiều không gian cho đến nay, và giúp đỡ Lee Si-heon của thế giới này đạt đến đây.

Thì chúng ta, những kẻ không nhận được sự giúp đỡ của Thuần Khiết, đã có số phận phải chết ngay từ đầu.

‘…Mục đích là đây sao.’

Ác ma đã hiểu.

Và hắn cũng hiểu lý do tại sao Thuần Khiết của thế giới khác lại xin lỗi hắn.

Vì các cô ấy chỉ có thể nhìn thấy ít chiều không gian hơn thế giới này.

Trong vô số trường hợp như thế này.

Chỉ có nơi này là hoàn thiện, là thế giới duy nhất con tôi không chết.

‘Vậy thì ngay từ đầu. Con gái ta-’

Không thể tránh khỏi cái chết.

“A.”

Khoảnh khắc Vua trống rỗng thở hắt ra.

“ Kítttt? ”

‘Cành cây’ ập vào cơ thể hắn. Xuyên thủng cơ thể và bắt đầu ăn thịt Vua.

Ác ma không kháng cự. Hắn cau mày buồn bã và giật đứt chiếc vòng cổ của mình.

Chiếc vòng cổ bằng giấy màu có dòng chữ ‘Bố ơi cố lên’.

Thứ chưa từng rời khỏi cổ hắn suốt cả cuộc đời, bị vùi dập trong bùn đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!