Tập 2

Chương 659: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (2)

Chương 659: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (2)

Chương 659: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (2)

Byeol kéo áo choàng đi biển che ngực, ấp úng không tìm được lời nào để nói.

“Cái…. Đệch….”

Có vẻ có nhiều điều muốn nói nhưng không thốt nên lời,

Chỉ biết giậm chân bình bịch với vẻ mặt tức giận, rồi dần dần biểu cảm trở nên buồn bã.

Khóe miệng trễ xuống tận cằm, Byeol bắt đầu mếu máo.

Dù là Byeol hiền lành và nhút nhát, nhưng không gì khiến cô ấy tức giận bằng việc bị xâm phạm thời gian riêng tư.

Về điểm đó thì cô ấy giận lắm.

“Độn, đâu mà…. Có đeo đâu….”

Hừm…….

Có vẻ điểm khiến cô ấy tức giận lại nằm ở chỗ khác.

Thấy trêu nữa là toang, Se-young thở dài tiến lại gần Byeol.

“À biết rồi. Hôm nay Si-heon là của cậu. Đừng khóc thế chứ. Trôi hết phấn bây giờ.”

“Không phải. Cái này là trang điểm ma pháp đi biển nên không trôi đâu…. Cậu thì biết cái gì…. Tớ không có độn.”

“Biết rồi mà. Là ngực thật, đúng rồi nên phải dành thời gian vui vẻ với Si-heon chứ.”

“Không có đeo.”

“Biết rồi khổ lắm!”

Nhăn nhúm, môi dưới trề lên tận nhân trung, Byeol sụt sịt mũi, chẳng nghe lời Se-young nói mà chỉ một mực phủ nhận.

Đúng lúc đó. Aori mặc bộ đồ bơi học sinh như trong văn hóa subculture không biết ý tứ chen vào.

“Vương, Vương! Đồ bơi của Aori thế nào?”

“Không ngồi xe lăn cũng được à?”

“Ư ư ưm, đừng lo chuyện đó.”

- Rung rinh, rung rinh.

Bộ ngực thừa hưởng gen của Mộc Linh Vương.

Không biết kiếm đâu ra cái này, bảng tên bị khe ngực nuốt chửng có ghi chữ Tsugaru bằng tiếng Nhật.

“Tsugaru?”

“Là Aori đấy ạ. Táo Aori tiếng Nhật. Cắn vào là nhiều nước lắm nha~ Vương có muốn nếm thử không? Táo sữa đây này~”

“Hừm….”

Giờ thì dỗ dành Byeol có vẻ tốt hơn đấy.

Đòn tấn công bất ngờ của Lee Se-young đã làm lộ ra việc cô ấy tự ti về vòng một rồi.

“Hừ hừ, hừ hừ.”

Aori không biết ý tứ cứ dính chặt lấy tôi, dùng lòng bàn tay làm bát nâng ngực lên rồi thả xuống.

Bầu ngực nảy lên ngon lành trên bàn tay màu da thịt. Hơi thở của Byeol trở nên dồn dập.

Con bé này như em gái tôi vậy, nhưng đúng là không có mắt quan sát gì cả.

“…Hừ ư ưc.”

Byeol nuốt nước bọt trước bộ ngực khủng trên thân hình nhỏ bé bất ngờ xuất hiện.

Khuôn mặt vốn đã ủ rũ của Byeol giờ trông thảm thương gấp năm lần.

Hongyeon đang quan sát thái độ của chúng tôi liền lén lút đi theo, túm tóc Aori lôi đi.

“Ư ư ưt! Á a ang!”

“Aori, lại đây nào.”

- Rung rinh, rung rinh.

Ngay cả khi bị lôi đi, sự rung lắc chết tiệt đó vẫn truyền đến trực tiếp.

“Nếu thấy khó chịu thì chúng tôi về cũng không sao đâu, Chủ tịch.”

Alba thấy Byeol khó chịu nên lại cẩn thận hỏi lần nữa.

Mọi người đều háo hức đến đây mà giờ bảo cút đi thì cũng mất mặt, hơn nữa Alba to cao nên bắt chuyện cũng sợ.

Tướng mạo thì kiêu sa lạnh lùng, đến mức Byeol không thể so bì được.

Trong mắt Byeol, Alba có lẽ hiện lên như thế này chăng?

[Thứ như cô mà dám bảo không được sao?]

Giọng điệu gợi lại nỗi ám ảnh thời đi học.

Thêm chút hoang tưởng bị hại khiến đầu óc Byeol rối tung lên. Thực ra Alba chẳng nghĩ gì nhiều đâu.

Byeol nghiến răng, che ngực hét lên.

“Không đư-”

Lời nói đến đó thì.

“-ợc đâu ạ. Nhưng mà. Cái đó.”

“Chủ tịch?”

Trước câu hỏi ngây thơ của Alba, rốt cuộc cô ấy cũng gục ngã.

Với Byeol thì thế là nỗ lực lắm rồi.

Khuôn mặt Byeol tối sầm lại, rồi thở dài.

Cúi đầu che đi khuôn mặt đẫm nước mắt, rồi lén lút liếc nhìn về phía tôi.

“…Cái, không có gì ạ.”

Ngôi sao trong đôi mắt thường thấy giờ bị nhuốm màu đậm nên không nhìn rõ nữa.

“Chúc mọi người vui vẻ. Với Si-heon…. Tôi hơi mệt nên.”

“Này Byeol à….”

“Chủ tịch. Tôi không có ý đó.”

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, đến mức thất vọng.

Trông như đang giận chính bản thân mình vì không thể nói thẳng ra điều mình muốn.

“Se-young-chan tớ mệt quá… tớ về phòng nghỉ đây. Si-heon không cần đuổi theo tớ đâu. Tớ mệt thật đấy.”

Byeol quay lưng bước đi với những bước chân rệu rã, dần dần xa khuất.

Se-young nhìn theo, gãi đầu vẻ hối lỗi.

“Định trêu tí thôi, ai ngờ quá đà rồi.”

“Quá đà từ lâu rồi.”

Trước khi tôi kịp nói gì thì không biết đã có bao nhiêu cuộc đấu trí diễn ra rồi.

Dù là Byeol thì cứ bị lép vế mãi cũng tổn thương lắm chứ.

Trong quan hệ bạn bè cũng có trên có dưới mà. Chắc Byeol cũng đã nhượng bộ theo lương tâm nhiều lắm rồi.

Tất nhiên, hôm nay các cô ấy tụ tập không chỉ đơn thuần là để cướp thời gian của Byeol.

“Quà thì đưa thế nào đây?”

“Cứ để đó mai đưa.”

Hongyeon và Guseul vừa nói chuyện vừa đặt hộp quà lên tấm ván gỗ thích hợp.

Alba mang theo thuốc hồi phục mệt mỏi cực tốt, Hongyeon mang rượu, ngoài ra các cô gái khác cũng mỗi người mang theo một món quà.

Vì dạo này Byeol là người nhiều việc nhất.

Định là sau khi cô ấy qua đêm với tôi, sẽ tổ chức tiệc, cho ăn thịt nướng để bồi bổ cho cô ấy đang mệt mỏi, nhưng mà.

“Ngay từ đầu đã phá hỏng thì làm thế nào? Nhất là Alba. Se-young. Hai người là quá đáng nhất đấy.”

“…Tôi hỏi thật lòng mà.”

Chị Hiền Giả ngồi im đi.

Nói với khuôn mặt lạnh lùng như Nữ hoàng Bắc Âu thế thì ai mà chẳng sợ. Byeol lại càng sợ hơn.

“Lát nữa phải xin lỗi thôi. Giờ thì cái đó… Si-heon cậu chăm sóc cậu ấy cho tốt vào.”

Vốn dĩ mấy sự kiện kiểu này, ban đầu trêu chọc rồi sau đó bù đắp, nhưng mà đã dỗi rồi thì hết cứu.

Đành phải để tôi đi thôi.

Vì không có sao (Byeol) nên đành chịu (Byeol-su).

Dù Byeol đã từ bỏ thời gian của mình, nhưng nếu không dỗ dành cô ấy ngay lúc này thì tình yêu cũng sẽ rạn nứt mất.

“Mang cái đó chưa?”

“…Rồi.”

“Good.”

Tôi lần theo những dấu chân nhỏ xinh của Byeol in lác đác trên bãi cát.

* * *

Tìm đến một góc khuất, thấy Byeol đang quỳ khóc giữa những tấm ván gỗ trưng bày ván lướt sóng.

“Hức, hức.”

Chắc là tổn thương lắm nên mặt mũi tèm lem nước mắt.

Định nắm lấy tấm ván chui vào trong thì Byeol vừa khóc vừa hát.

“Mình là cái đồ thừa thãi….”

Hát cái bài gì thế này.

Byeol dùng cành cây gãy vẽ hình nhân vật lên bãi cát rồi khóc hu hu.

Khóc nức nở như nữ chính phim truyền hình bị thất tình.

“Chị?”

“Hả…?”

Tôi nhìn vào khe hở giữa các tấm ván, Byeol đang sụt sịt mũi quay lại nhìn tôi.

Tưởng vẽ cái gì. Hóa ra là vẽ hình mình đang nắm tay tôi.

Bức tranh trông hạnh phúc vô cùng nên càng thấy thương gấp bội.

“Làm gì ở đây thế. Đã bảo là ở cùng nhau mà.”

“…Đi chỗ khác đi.”

Chắc cô ấy thất vọng lắm vì tôi chẳng nói gì ở chỗ đó.

Có vẻ định đẩy tôi ra, nhưng nếu rút lui ở đây là hỏng bét.

Tôi cố lách người vào giữa các tấm ván, Byeol nhẹ nhàng đẩy vai tôi ra.

“Đi ra chỗ mấy cô bạn gái xinh đẹp của cậu đi.”

“Sao lại thế ạ.”

Thiên Ma Thần Công. Ôm thật chặt.

Byeol uốn éo như con giun chống cự trong lòng tôi, rồi phồng má hết cỡ.

Trong lúc đó, cái bụng trắng ngần và bờ vai lộ ra qua khe áo khoác thật mềm mại.

“Hứ.”

Được ôm cái là bật công tắc, Byeol lại khóc thút thít.

“Người khác thì không biết chứ cậu thì không được thế. Si-heon à.”

“Em xin lỗi.”

“Cậu có thích tôi không đấy? Tôi là gì đối với cậu. Là con bé hàng xóm dễ dãi để chịch à?”

Sao lại nói năng thô thiển thế nhỉ.

Tôi dùng tay lau nước mắt cho cô ấy và hôn lên hai má.

- Chụt, chụt.

“Tưởng làm thế này là tôi thích à?”

Thích mà.

Dính chặt lấy tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài mà khóe miệng cứ nhếch lên.

- Chụt.

“Sao không đi đi.”

Vẫn còn giả vờ dỗi, tôi ôm eo cô ấy và dụi đầu vào.

Trước cử chỉ như chú chó lớn, khuôn mặt Byeol tan chảy.

“Mấy đứa kia… nhiều đứa xinh hơn mà. Đừng có quản lý ao cá nữa.”

“Chị.”

“……Ư.”

Làm gì có ai xinh hơn, tốt hơn chứ.

Trong mắt tôi ai cũng tốt bình đẳng như nhau.

Nhưng ở lập trường của Byeol thì có vẻ không như vậy.

“Tôi có gì hơn bọn nó đâu.”

“Có chứ ạ.”

“Đấy thấy chưa cậu cũng có nghĩ ra đâu.”

“Yêu thì cần gì lý do ạ.”

Khóe miệng lại nhếch lên kìa.

Giật mình- Byeol lại làm mặt giận dỗi, vừa khóc vừa nói.

“Tôi ngực cũng chẳng to như San Su-yu.”

“Cái đó thì đúng ạ.”

“Cũng chẳng dễ thương bằng Marronnier.”

“Thì cũng đúng.”

“Cũng chẳng thông minh như Hiền Giả.”

“Cái đó cũng đúng nốt.”

“…….”

Mấy cái ví dụ cô ấy đưa ra toàn là ưu điểm quá rõ ràng nên chẳng bênh được câu nào.

“Đệch….”

Chửi thề cũng dễ thương.

Ngực San Su-yu thì đứng đầu thế giới rồi, sự dễ thương của Marronnier đã được hàng trăm triệu người đăng ký chứng minh, còn trí tuệ của Alba thì quá ưu việt.

Nhưng chuyện tôi thích cô ấy là sự thật.

“Tự thân vận động leo lên vị trí Chủ tịch em cũng rất nể phục…. Chị có nhiều điểm giống em mà.”

“…Hơn cả Se-young?”

“Giống theo kiểu hơi khác ạ.”

Người ta bảo tôi và Se-young giống nhau nhưng tôi không thấy thế.

Tính cách chi tiết thì thực ra giống Byeol nhất.

Thay vì chia sẻ ưu điểm, thì mối quan hệ có cùng khuyết điểm lại cảm thấy đồng cảm hơn nhiều.

Chính tôi thời đi học cũng là thằng kẻ lập dị, outsider, hikikomori mà.

“Hức.”

Byeol sụt sịt mũi gật đầu.

Có vẻ cô ấy cũng cảm thấy đồng cảm, khuôn mặt đã giãn ra đôi chút.

“Tôi… cứ dở dở ương ương.”

“Dễ thương mà. Hơi khác với Blanche.”

“…Tôi dễ thương á?”

“Vâng.”

Byeol lén lút dính sát vào người tôi.

“…Xinh không?”

“Xinh chứ ạ.”

Dáng vẻ bây giờ trông cũng như một cảnh trong họa báo vậy.

Mỗi người có cái giỏi cái dở riêng.

Ai mà ghét được khuôn mặt đẫm nước mắt, khao khát được yêu thương đó chứ.

Thanh thuần và xinh đẹp.

Lại còn hơi chảy nước mũi trông ngốc nghếch dễ thương nữa.

“…Cũng thích vú tôi chứ?”

“À, ờ ờ. Đúng rồi.”

“Muốn ăn tôi không?”

“Vâng thì.”

Giờ mới hết giận sao.

Byeol gục đầu lên vai tôi, rồi ngược lại ôm chặt lấy tôi.

“Hi hi….”

Giờ mới giống Byeol.

Byeol hết giận cười tít mắt, dùng bàn tay nghịch ngợm cọ cọ vào người tôi.

“Tôi cũng thích cậu.”

Câu nói này, chẳng phải Byeol nói là hợp nhất sao.

Hợp với môi trường nhiệt đới nhất chính là Starfruit (Khế).

Byeol nở nụ cười tươi tắn ngọt ngào, cười rạng rỡ rồi để tôi nhấc bổng lên, ôm lấy mặt tôi.

Chúng tôi cùng nhau chui ra khỏi đống ván gỗ.

Byeol vừa cười khúc khích vừa lắc lư đôi chân dính đầy cát.

“Nhưng mà cái đó là thật hả?”

“Hả cái gì cơ~?”

Tôi lén nhìn bộ bikini của Byeol.

“Độn.”

“…….”

Sắc mặt Byeol cứng đờ.

“…Si-heon à.”

“Vâng.”

“Quay mặt đi chỗ khác một tí.”

Khi tôi quay đi, Byeol ngọ nguậy phía trên tôi.

“…Được rồi.”

Quay lại thì thấy bộ bikini có vẻ trống trải.

Phần thân trên lỏng lẻo trông như sắp tuột xuống đến nơi vì lép kẹp.

Không biết size đồ bơi thế nào nhưng ai nhìn cũng thấy to hơn Byeol.

Thế này mà xuống biển thì chắc tuột cả nội y mất.

Tôi lén nhìn xuống đất.

Ba bốn miếng đệm dày cộp.

“A, a a a a đừng có nhìn!”

Tôi quyết định mang chuyện này xuống mồ.

* * *

Nước bắn tung tóe.

Sóng vỗ dập dềnh.

Khép đôi đùi trắng ngần ướt át lại, phần thịt mềm mại chín mọng dập dềnh trên mặt nước.

Marronnier duỗi thẳng chân, đá chân lên mặt sóng và ấn chặt chiếc mũ trên đầu.

Hai tiếng sau khi Lee Se-young thông báo mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa.

Thời gian nghỉ ngơi vui vẻ đã đến với các cô gái.

“Ưt, lạnh…. Mát quá.”

Ngay cả Marronnier, người đã mệt mỏi vì liên tục huấn luyện Sephiroth, đây cũng là phần thưởng không gì sánh bằng.

“Muốn chơi cùng… Mon Chéri.”

Blanche cười khúc khích nghịch nước, xoa những hạt cát dính trên đùi và dưới mông rồi bò ra khỏi sóng.

Phần thịt gấp giữa đùi và mông rung lên mềm mại.

- Bốp!

Lúc đó, Aori tiến lại gần, ôm eo Blanche và dí mũi vào.

“Ưt!? Gì thế… sao vậy?”

“Aori scan mùi!”

Scan mùi gì chứ.

Có mùi gì sao.

Aori hít hà phần dưới mông, mỉm cười nói.

“Mùi vani!”

“……?”

Làm cái trò gì vậy.

Nhìn Aori bỏ chạy ngay sau đó, Marronnier nghiêng đầu thắc mắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!