Tập 2

Chương 887: Cổ Đại Tháp (8)

Chương 887: Cổ Đại Tháp (8)

Chương 887: Cổ Đại Tháp (8)

Đôi cánh tuy còn non nớt nhưng dũng mãnh vỗ phập phồng, đại kiếm của Shiva vung lên hướng về phía Lee Si-heon đang rơi xuống.

- Loé lên!

Tàn ảnh trắng xóa tách ra như tinh thể tuyết.

Đó là một đòn tấn công kỳ lạ với kiếm tưởng mờ ảo khó nhìn thấy rõ.

Không phải là chiêu thức của một môn phái được trau chuốt kỹ lưỡng.

Cũng không phải là sức mạnh thô sơ có được do để bản năng bùng nổ.

Một đường kiếm nở rộ vô cùng vô cơ, xét theo khía cạnh nào đó, nó là đường kiếm gần với sự hoàn hảo hơn bất kỳ thanh kiếm nào.

Đòn đánh đó thanh minh đến mức ngay cả Lee Si-heon, người biết rõ thân phận của con gái mình, cũng thoáng chốc để mất dấu vết của thanh kiếm ngay trước mắt.

- Phập!

Kiếm của Shiva chém toạc không gian nơi Lee Si-heon vừa hiện diện.

Kiếm kích tựa như thiên tai, khuấy động mây trời và quét sạch bầu không khí xung quanh, khắc sâu những vết sẹo vào bầu trời của tòa tháp rồi nổ tung ra xa.

- Rắc!

Đó là loại kiếm khí dường như không thuộc về thế gian này.

Những luồng khí không màu bốc lên từ khuôn mặt có vẻ ngẩn ngơ và cơ bắp của Shiva.

“……?”

Đôi mắt xanh lướt nhìn xung quanh, truy tìm dấu vết của Lee Si-heon.

Nghiêng đầu-

Khuôn mặt không chớp mắt của Shiva nhăn lại đầy vẻ nghi hoặc.

Không biết.

Hoàn toàn không thể tìm ra dấu vết của Vua.

Không phải là Lee Si-heon đã che giấu khí cảm của mình một cách hoàn hảo.

Phương pháp Shiva xác định vị trí kẻ thù là thông qua những sợi chỉ nhân duyên và hồn phách của con người mà chỉ đôi mắt cô bé mới có thể nhìn thấy.

Bất kỳ sợi chỉ nào, nếu lần theo cũng sẽ thấy điểm cuối.

Cái hồn phách vặn vẹo vận mệnh của đương sự để dẫn đến cái chết đó.

“…….”

Thế nhưng.

Shiva lần đầu tiên ngước nhìn bầu trời với ánh mắt hoang mang.

Bởi vì những sợi chỉ bắt nguồn từ Lee Si-heon đã vượt qua hàng ngàn, hàng vạn sợi để kết nối với tất cả mọi người có mặt tại nơi này.

Trông giống như những đường dây điện chằng chịt ở một khu phố lạc hậu.

Nhân duyên của hắn tựa như mạng nhện đang lấp đầy đôi mắt của Shiva.

“……A?”

Vốn dĩ, những nhân duyên bình thường sẽ không hiện lên thành sợi chỉ.

Nếu muốn nhìn thì cũng không phải là không thể. Nhưng những người sống trong xã hội khắc ghi vô số nhân duyên lớn nhỏ, nên để thuận tiện, đôi mắt của cô bé sẽ không tiếp nhận những thông tin dưới một mức độ nhất định.

Nghĩa là…….

Cùng lắm chỉ là gia đình, người yêu, hoặc bạn bè.

Ngoài ra thì chỉ đến mức những đối thủ có túc mệnh buộc phải giết nhau là hết.

Nhưng nhân duyên của Lee Si-heon lại rải rác bất chấp tiêu chuẩn đó, được cấu thành một cách vô cùng hỗn loạn.

Tại sao?

Shiva trong vô thức lẩm bẩm.

Cùng với việc quy tắc năng lực mà cô bé nắm rõ bị phủ định hoàn toàn, một cảnh tượng khó tin đập tan thường thức của Shiva lại diễn ra thêm lần nữa.

- Xoẹt.

Shiva nghi ngờ đôi mắt mình và kích hoạt sức mạnh của Thanh Nhãn một lần nữa.

Những sợi chỉ nối với Lee Si-heon hiện ra.

Thứ bao phủ khắp đất trời đó đang kết nối với hầu hết các sinh vật hiện diện trên thế gian này.

Người yêu của hắn thì đã đành.

Su-yeon, Saku, Banya, Melia, Bell, Abie……. Cho đến cả những Quý Mộc mà cô bé không biết rõ tên.

Những thứ lẽ ra chỉ nên xâu chuỗi hai người theo đường thẳng lại buộc vào nhau, thắt nút, và những dấu vết được biên tập theo cách khó mà tưởng tượng nổi khiến não bộ Shiva trở nên hỗn loạn.

Cái này.

Cái này là…….

‘…….’

Hoàn toàn không thể nói nên lời.

Có thứ gì đó mà cô bé không hiểu.

Giống như một tồn tại bên ngoài nào đó không rõ danh tính đã tết từng cuộn chỉ phun ra từ cơ thể Lee Si-heon lại với nhau.

Phương hướng của vận mệnh, thứ đáng lẽ phải được sửa đổi và thử nghiệm nhiều lần, lại đang bắn ra một cách bừa bãi.

Vài trăm, vài ngàn?

Không……. Có lẽ phải dùng đến đơn vị hàng vạn.

- Lay động.

Trong khi đang đứng ngẩn người trước khung cảnh không thể diễn tả bằng lời, một sợi chỉ chảy ra từ vùng ngực của Shiva bay phấp phới xuất hiện.

Sợi chỉ đỏ. Xinh đẹp. Và dễ thương.

Thứ phát ra tiếng bíp bíp nhỏ xíu đó thu hút ánh nhìn của Shiva.

Thứ đặc biệt nổi bật. Chẳng hiểu sao lại mang vẻ đáng tiếc. Cô đơn. Một nhân duyên khiến người ta muốn đi theo.

Shiva cúi đầu xuống và nhận ra sự thật rằng sợi chỉ đó được nối từ chính ngực mình.

Rõ ràng và được bện chặt chẽ hơn bất kỳ sợi chỉ nào phun ra từ cô bé……. Một màu sắc còn sáng hơn cả linh hồn cô.

Dù không nhận ra ngay lập tức.

Nhưng có ai đó mà cô yêu hơn cả tính mạng đang ngủ say bên trong Shiva.

- Xẹt xẹt.

Tiếng ù vang lên trong tai. Cánh tay co giật như bị điện giật, cơ thể Shiva cứng đờ lại.

Không. Chưa được. Đôi mắt vô hồn của Shiva nhuộm màu xám tro. Shiva tự đánh mạnh vào thái dương để cưỡng ép ru ngủ ý thức, nhăn mặt hung dữ và một lần nữa hiện thực hóa thanh kiếm ra thế gian.

“……Phải loại bỏ, Vương Quan-”

Lời lẩm bẩm để lấy lại tinh thần.

Trên khuôn mặt hỗn loạn của Shiva, cái bóng của Vua vốn đã biến mất nay lại bao trùm.

Shiva ngẩng đầu lên. Ở đó, người đàn ông cần phải đánh bại đang nhìn xuống cô bé với ánh mắt kiên định.

Phập phồng- Phập-

Trong khi giam giữ vô số sợi chỉ bên trong trái tim đó.

Trên ngực Lee Si-heon dường như có rất nhiều vết sẹo mờ nhạt.

‘…….’

Cứ tưởng ai đó đã nắm giữ và đùa giỡn với vận mệnh của Lee Si-heon.

Nhưng thực ra, phán đoán tiếp theo cho rằng có thể còn có uẩn khúc khác ở đó.

- Xẹt xẹt.

Vận mệnh của hắn, bất định hơn bất kỳ ai.

Là do đến từ thế giới khác chăng. Hay bản thân sự tồn tại của Lee Si-heon chính là một kẻ ngoại lai (Irregular). Điều chắc chắn là sợi chỉ của Lee Si-heon chứa đựng tính biến thiên vô hạn, không biết sẽ nảy đi đâu.

Một tồn tại mang hình thái kỳ quái, tự khai phá con đường của mình, phủ nhận định nghĩa của từ ‘vận mệnh’.

Nếu chạm dù chỉ một đầu ngón tay vào sợi chỉ…….

Chỉ thế thôi cũng cảm giác như sẽ gây ra hiệu ứng cánh bướm khổng lồ. Quả thực là một tồn tại toàn biến số.

“Con vẫn khỏe chứ?”

“……?”

Shiva không hiểu lời nói ấm áp của người cha, nghiêng đầu thắc mắc.

- Zzzing.

Sợi chỉ từ ngực Shiva bị kéo căng. Sợi chỉ đó vô cùng dày. Lại còn chắc chắn, sở hữu sự hoàn hảo mà không ai có thể cắt đứt.

Sợi chỉ càng chắc chắn thì khả năng mối quan hệ càng sâu đậm. Nó thể hiện độ lớn của tình cảm mà người đó sở hữu. Và cũng hàm ý rằng họ chia sẻ một tương lai không thể chia lìa.

“…….”

Shiva hạ tầm mắt xuống, tay run rẩy. Sợi dây nối hai người sạch sẽ không vướng bụi trần, chưa từng có bàn tay ai chạm vào.

Có lẽ là không thể chạm vào. Trong mắt Shiva, sợi chỉ này hoàn hảo đến mức không quyền năng nào có thể can thiệp.

Độ dày lồi lõm của nó, trông giống như đang truyền máu vậy.

Như thể đang thổi sức sống để cứu lấy ai đó lẽ ra đã phải chết từ lâu.

Càng hướng về phía Lee Si-heon, độ dày của sợi chỉ càng mỏng đi.

Khuôn mặt lạnh lùng của Shiva ngước lên cao hơn.

- Thình, thình, thình.

Đau quá.

Ngực nhói lên. Nước mắt trong suốt trào ra.

Shiva không hiểu được cảm xúc đột ngột của mình, nhìn những giọt nước mắt rơi xuống rồi ngẩng đầu lên.

“……?”

Tưởng trời mưa nhưng không phải. Shiva sờ lên mặt. Dòng nước không chảy từ trán hay đầu, mà bắt nguồn từ dưới mắt.

Đứa trẻ tự mình rơi xuống và bị huyết thống nuốt chửng.

Lee Si-heon theo bản năng nhìn thấu trạng thái của Shiva. Lý do thì không biết. Không, có một căn cứ không thể giải thích được.

Sợi chỉ đỏ quý giá hiện lên trong mắt Shiva.

Giống như Lee Si-heon nhận ra phần đặc biệt của Shiva, Shiva cũng có thể nhận ra một trong những bí mật của Lee Si-heon.

─Bố... ố? Hihi. Bố... ố ơi~!

Ký ức xưa cũ vẫn còn ấp ủ.

Và sợi chỉ hồn phách yếu ớt đến mức lỏng lẻo.

Linh hồn mà Shiva tìm kiếm bấy lâu để chém bỏ, lại mỏng manh và yếu ớt đến mức chẳng cần chém cũng tự đứt.

Mỏng thế này thì làm sao có thể tìm thấy dấu vết của Lee Si-heon trong vô vàn sợi chỉ kia chứ.

Nói một cách ngắn gọn, hắn là tồn tại đang đứng ở khoảng giữa của người sống và người chết.

Sắc mặt hiện tại có thể trông khá ổn. Nhưng là người sẽ biến mất chỉ trong vài tháng nữa. Tồn tại duy nhất hiện tại có thể nhìn thấy vận mệnh con người một cách cụ thể như vậy chính là Shiva.

Nghĩa là.

Không cần thiết phải giết.

Người này là ngôi sao sẽ tự sụp đổ. Đã đến lúc nguội lạnh vì không thể phân hạch được nữa.

- Thình.

Dù vận mệnh vốn có dài hơn thế nhiều.

Liệu người đàn ông này có biết rằng tuổi thọ bị cắt phăng đi đó đang được trao cho mình không?

Vô thức của Shiva trải qua quá trình suy luận và lẩm bẩm.

Dự đoán rằng.

Chủ nhân của cơ thể này là ngọn lửa lẽ ra đã tàn lụi từ 3 năm trước.

Kẻ ký sinh bằng sợi chỉ nhân duyên, gặm nhấm và xâu xé đối phương để sống sót chính là Shiva. Và điều này vẫn đang tiếp diễn.

Và tồn tại đã hút cạn tuổi thọ còn lại của Lee Si-heon là…….

- Zzzzzing.

Khối Vương Quan gớm ghiếc có hình dạng như đang nuốt chửng não bộ của hắn.

Con mắt của Vương Quan mà chỉ Shiva mới thấy đang gào thét bảo cô bé cút đi.

Cái thứ đó.

Cái thằng chó đẻ đó.

Phải giết nó ngay lập tức, bất chấp thủ đoạn.

Đồng tử màu xám tro lại nhuộm xanh, nước mắt của Shiva bốc hơi khô khốc.

Ý thức của Shiva và vô thức của huyết thống chồng chéo hỗn loạn. Rồi hai mục đích tức thì hợp nhất làm một. Thanh đại kiếm đang nắm trong tay vẽ một đường cong tránh né vận mệnh, hướng về đầu của Lee Si-heon.

- Vút!

Đương nhiên là kiếm của Shiva chém trượt.

‘Làm ơn.’

Thứ mà cô bé cảm nhận được qua cảm giác đã từng trải qua, và cuối cùng đã chọn con đường rời xa bố.

‘Làm ơn, làm ơn……. Làm ơn!’

Tiếng hét khẩn thiết bật ra, từ cơ thể Shiva, mana thê lương bắt đầu bùng cháy như mặt trời.

* * * * * *

Không phải.

Vẫn chưa đến lúc.

Sát khí đọng trong đôi mắt mở trừng trừng của con gái bùng nổ thành ánh sáng.

‘……Chắc không phải định giết mình thật đấy chứ?’

Nổi da gà khắp người. Nếu con bé thực sự muốn thu hoạch cái cổ này, ta sẵn lòng dâng hiến, nhưng ta tin con gái mình không phải là người sẽ phạm tội bất hiếu đến mức đó.

Không.

Ta cũng đâu có nhìn bố mình bằng ánh mắt thiện cảm lắm đâu.

Xét theo khía cạnh nào đó, chẳng phải là di truyền của gia đình sao?

Suy nghĩ đó thoáng qua khiến ta giờ đây cũng chẳng thể cười khúc khích nổi nữa.

- Vùùù!

Khi kiếm của Shiva chém trượt, bầu trời nổ tung.

Nghe thì có vẻ lạ, nhưng không gian thế giới thực sự đang nổ tung bùng bùng.

Giống như màn hình PC bị thủng lỗ. Cảm giác như không gian nơi đại kiếm của Shiva chạm vào đã bị đào thải khỏi thế giới.

- Xoạtttt!

Mana và khí vận của thế gian, thậm chí cả vận may cũng đang giúp đỡ Shiva.

Khi Vương Quan hít một hơi thật sâu để hút ma lực xung quanh, ma lực vùng vẫy hết sức bình sinh.

Cảm giác như ma lực chỉ mong muốn và khao khát cơ thể của Shiva một cách trọn vẹn.

‘……Có vẻ nó biết con gái mình trong sạch và đáng yêu.’

Ý là ghét cái đan điền của ông chú già cỗi và bẩn thỉu này sao. Còn lâu nhé.

Ta sử dụng Vương Quan trong khi bay lượn trên không trung tránh né kiếm kích của Shiva, tóm gọn tất cả ma lực đang bỏ chạy và nhốt vào đan điền.

- U u!

Khi chuẩn bị phản công xong, Shiva càng thêm điên tiết, nắm chặt kiếm lao tới.

‘Mạnh lên rồi.’

Đến mức không nhận ra nổi.

Chỉ riêng việc có thể trao đổi chiêu thức với ta khi đã rút Vương Quan ra cũng đủ để xếp vào hàng cao thủ đếm trên đầu ngón tay. Việc để Shiva bỏ trốn cũng bõ công.

‘Nhưng mà.’

Nếu bị sức mạnh đó nuốt chửng và mất đi ý thức thì vẫn chưa được.

Phải rèn luyện thêm chút nữa, trau chuốt, và trực tiếp vận dụng sức mạnh mới được.

Ta xóa nụ cười trên mặt, tránh né kiếm kích của Shiva đang lao tới và áp sát vào lòng cô bé.

“Vẫn chưa được đâu.”

“……!”

Shiva, người đã lơ là vì ta chỉ phô diễn khả năng né tránh, muộn màng giương đại kiếm lên.

Là để chặn nắm đấm, nhưng thử xem cánh tay mảnh khảnh đó có đỡ nổi không nhé.

Ta kích nổ ma lực ngưng tụ ở tay trái. Tung một cú đấm thẳng vào phần thân mà Shiva đang phòng thủ.

- Bốp!

Luồng ánh sáng duỗi thẳng thành một đường.

Dải đen nuốt chửng trọn vẹn Shiva. Cơ thể đứa trẻ trong nháy mắt bay tít ra xa.

- Ầm ầm ầm ầm ầm!

Phải cho thấy rõ ràng là có một bức tường. Trước khi các mẹ của con bé đến!

Bởi vì khoảnh khắc họ nhận ra Shiva đã tấn công ta, những ánh nhìn cay nghiệt có thể sẽ hướng về con gái oan uổng của chúng ta.

Vốn dĩ bố là người phải bao che cho đứa con gái trốn bài tập về nhà mà mẹ giao cho.

- Vùù!

Ta lấy bầu trời làm bàn đạp, trong nháy mắt vượt qua vài km, nhắm vào Shiva đang bay đi và giương nắm đấm lên.

Quyền kích liên tiếp được tung ra.

Shiva lại vặn kiếm đỡ đòn rồi cắm xuống đất, nhiệt lượng và dòng chảy ma lực khổng lồ va chạm tạo nên đám mây hình nấm bùng nổ.

- Ầm!

Mục tiêu là phá vỡ trạng thái đó.

Phải đưa ý thức của con gái ta trở lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!