Tập 2

Chương 638: Sống Chung Với Sư Phụ (1)

Chương 638: Sống Chung Với Sư Phụ (1)

Chương 638: Sống Chung Với Sư Phụ (1)

Ngả lưng xuống tấm chăn mỏng, từ từ áp vai vào da thịt, hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cô ấy.

Khác với tôi đang nằm ngửa, Sư phụ quay lưng ra phía ngoài.

“…….”

“…….”

Cảm nhận sức nóng chín muồi bằng cả cơ thể. Mùi hương tỏa ra từ lồng ngực của người Sư phụ đang căng thẳng thật ngọt ngào.

Sự im lặng của hai người kéo theo một bầu không khí kỳ lạ.

- Hít.

Sống mũi cay cay.

Không khí ẩm ướt thoang thoảng như mùa mưa giữa hè.

Khi trùm chăn nhốt luồng không khí ẩm ướt dính dấp ấy lại, mùi hương đàn bà kích thích và dâm đãng xộc thẳng vào mũi.

“……Sư phụ.”

“Ừ. Gì thế.”

“Em thắc mắc từ lâu rồi, nhưng có nhất thiết phải làm đồ chiến đấu thế này không?”

Bình thường cô ấy khoác Hắc Long Bào nên không thấy. Nhưng ở nhà thì khác.

Chỉ trước mặt tôi, Thiên Đào mới hoàn toàn không phòng bị. Thời sống chung, tôi đã phải nuốt nước bọt nhìn những đường cong quyến rũ này mỗi ngày.

Trong lòng chỉ muốn dùng tay bóp chặt cái mông đầy đặn kia một lần xem sao….

Lúc đó tôi vừa nghĩ liệu có bị đánh chết không vừa cố sống cố chết bỏ qua.

“Bộ đồ này sao? Bộ đồ này có vấn đề gì à.”

Phản ứng của Thiên Đào nhạt nhẽo hơn tôi tưởng.

Cô ấy kéo căng phần tất da chân đang căng trên vai mình ra, rồi thả tay.

Bạch- nó nảy vào da thịt, làn sóng hương thơm tỏa ra từ đó cù vào mũi tôi.

“Dù sao khi thi triển võ công ta cũng khoác áo ngoài, có nhìn thấy thì cũng chỉ là cổ chân…. Và toàn thân cũng chỉ có trước mặt ngươi thôi mà.”

Sợi dây chất liệu dai bền kéo dài từ dưới nách.

Lấy cái móc ở giữa hai xương bả vai làm trung tâm, nhìn xuống dưới. Sợi dây bị ăn sâu vào giữa hai quả trái cây đầy đặn của vùng mông.

Gợi tình quá.

Ngay cả khi cơ thể đang mệt mỏi thế này mà hạ bộ vẫn giật giật.

Đặc biệt là pheromone của Thiên Đào kích thích tôi quá lớn.

“…Đó mới là vấn đề đấy. Người có biết em đã khó khăn chịu đựng thế nào không?”

“Ngươi nói thẳng thừng việc nảy sinh dục vọng với sư phụ quá đấy? Với lại…. bộ này là thoải mái nhất. So với mấy bộ khác thì không phải lo bị rách.”

Nếu bộ đó mà rách thì chắc không chỉ dừng lại ở mức náo loạn thông thường đâu.

Và nếu là quần áo thoải mái thì hoàn toàn có thể làm theo kiểu khác mà….

“……Ở những nơi khác người cũng hành động thế này sao?”

“Làm gì có chuyện đó. Ta cũng biết xấu hổ chứ.”

“Vậy tại sao với em lại.”

“Ngươi là đệ tử như con cái của ta nên… Mà khoan, sao ngươi lại hỏi như kiểu tra khảo thế? Nam nhân nảy sinh tình dục là chuyện tự nhiên. Việc ngươi thủ dâm sau lưng ta, ta cũng vì thế mà không làm phiền còn gì.”

Mông Thiên Đào xoay một cái, nhận ra thì cô ấy đã quay đầu về phía tôi.

Có lẽ do tôi nhìn chằm chằm vào mông quá lâu chăng. Thiên Đào quay lại nhìn tôi với ánh mắt trong veo.

Có vẻ cô ấy hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn tôi gửi tới.

“Dù vậy, chẳng phải chúng ta đã trải qua bao sóng gió mới có thể đối mặt với nhau sao.”

“Ngươi đang nói cái gì thế, không có tình dục á?”

“Phải.”

Tôi im lặng chỉ tay xuống bụng dưới.

Ánh mắt Thiên Đào hơi hạ xuống rồi-

“Phù……. Sư phụ.”

“…….”

Nhìn thấy bộ phận sinh dục hơi phồng lên. Ngay sau đó cô ấy lảng tránh ánh nhìn và hắng giọng.

“Tại sao lại…. Đã chia sẻ ân oán đến mức này rồi mà… vẫn dựng hạ bộ lên được chứ. Ngươi và ta chẳng phải là mối quan hệ đậm đà hơn cả máu mủ sao?”

“Em xin lỗi.”

Có vẻ như Thiên Đào vẫn ý thức mối quan hệ giữa tôi và cô ấy giống như mẹ con.

Mà cái đó cũng đã bị sự tiếp cận gần đây của tôi phá vỡ từ lâu rồi.

Phần đó cô ấy cũng đang ý thức được, nên hai má đang hơi ửng hồng.

“Được rồi! Cái tên như dâm ma này. Sắc ma! Ta biết tính cách ngươi đầy dâm hiểm, nhưng không ngờ lại đến mức này….”

“Thực ra người đã biết từ mấy hôm trước rồi còn gì.”

“Bây giờ, là nói chuyện với tư cách sư đồ….”

Nói chuyện quan hệ sư đồ, nghĩa là cũng ý thức đến những quan hệ ngoài cái đó sao.

“Ha ha.”

Tôi cười khổ. Cố gắng hết sức kìm nén dục vọng.

Tuy hơi gánh nặng cho cơ thể nhưng hiện tại tôi cũng muốn ngủ cùng nhau với tư cách sư phụ và đệ tử.

Nếu khỏe mạnh thì tôi đã lao vào hôn tới tấp rồi. May mà ốm.

“Phù….”

“A-”

“Sao thế.”

Thiên Đào cựa quậy người, nói với vẻ hối lỗi.

“Ý thức được rồi thì… đệ tử của ta sao mà thở thôi cũng thấy ghê tởm thế này.”

“Người nói hơi quá lời rồi đấy.”

“Sự thật là vậy mà… hỏi Bổn nữ làm gì.”

“Bổn tọa thấy hơi ghê tởm thật.”

Sự đồng tình ngoan ngoãn sau khoảng lặng của cả hai, rồi cười phá lên.

“Bổn tọa khà khà. Bổn tọa ghê tởm…. ‘Thật’ là cái gì, cách xưng hô hơi lạ đấy?”

“Khà khà.”

Cười cho qua chuyện, chúng tôi áp sát cơ thể vào nhau hơn lúc nãy, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy nhau.

Chiếc giường lớn hơn thời sống chung ở Học viện, rõ ràng là đủ rộng cho hai người nằm.

Nhưng chẳng hiểu sao do cơ thể tôi to ra nên mặt đệm lại cảm thấy chật chội hơn hồi đó rất nhiều.

“……A.”

“Ừ.”

Chúng tôi ôm nhau rất lâu cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến.

Dồn ép ý thức để dâm tâm không thể xâm phạm.

Nhắm mắt lại như nhớ về ngày xưa cũ. Tận hưởng sự an yên trong vòng tay ấy.

Như thai nhi chìm trong nước ối, bị nhốt trong hơi ấm dập dềnh. Vùng vẫy và tận hưởng nó.

Sư phụ.

Sư phụ của em.

“…Si-heon à.”

“Vâng.”

“Ngủ ngon nhé.”

Thay vì trả lời, tôi dùng hai tay ôm chặt lấy lưng Thiên Đào.

Thiên Đào đáp lại bằng giọng nói hạnh phúc.

“Ngươi cười là đẹp trai nhất đấy.”

Tôi có cười sao?

Chẳng biết nữa, nhưng cười là tốt rồi.

“Hồi đó cũng là một đêm như thế này.”

Thiên Đào nói những lời khó hiểu, xoa đầu tôi và nhẹ nhàng áp má vào.

Một đêm nghỉ phép cứ thế trôi qua.

Phòng trọ Học viện.

Tôi cẩn thận bật dậy khỏi chỗ.

“…….”

Nứng.

Nứng đến phát điên.

Thiên Đào bảo ngủ chung giường cũng được nhưng…. thế này thì quá sức.

Vừa dậy là không chỉ cứng ngắc, mà tôi còn phải cởi quần để giải phóng con cu đau đớn.

“Ư ư!”

Thứ vũ khí cứng ngắc gần như xuyên thủng quần lót chòi ra ngoài.

“Phù, phù….”

Nhìn đồng hồ thì đã 2 giờ sáng.

Gần 5 tiếng đồng hồ không ngủ được, mất trí vì mùi hương và những đường cong quyến rũ của Sư phụ.

‘…Mai đi Học viện kiểu gì đây.’

Biết thế cứ ngủ ở sofa như mọi khi cho rồi. Tự nhiên lại hùa theo làm gì không biết.

Thú thật thì bộ đồ ngủ quá đáng lắm rồi.

Không thể tưởng tượng nổi mùi đào tỏa ra từ phụ nữ lại gợi tình đến thế này.

‘A. Thật tình.’

Đã dựng lên rồi, làm sao đây.

Gọi Lee Se-yeong thì muộn quá rồi. Vốn dĩ bây giờ tôi nứng nên gọi cô ấy đến thì cũng hơi kỳ cục.

Liếc mắt về phía giường, tấm chăn bị hất ra để lộ những đường cong cơ thể của Thiên Đào lọt vào mắt.

- Ực.

Hơi nước ngọt ngào tỏa ra…. Cái mông được bao bọc trong chất liệu tất da chân.

Khe nứt sâu hoắm ăn sâu sợi dây ở giữa đó… khiến tôi vô thức liếm môi.

Không biết có được dùng từ ngữ này với sư phụ không nhưng….

A.

‘Muốn úp mặt vào quả đào Thiên Đào quá.’

Tôi cũng thấy mình cạn lời, nhưng khó nhịn quá.

- Cộp cộp.

Lee Si-heon thằng này giờ không thèm giấu giếm nữa.

Khoảnh khắc tôi hiểu được con thú có lông hay xuất hiện trong ảnh trên mạng.

“Phù.”

Hơi thở khó nhọc nồng nặc mùi tình dục tuyệt vọng thoát ra.

Sao eo lại nhỏ và thon thế kia.

Được bao bọc trong lớp tất da chân căng đét… bầu ngực bên cạnh sẽ mềm mại đến nhường nào.

Muốn dùng tay bóp chặt, cắn xé.

Muốn nắm lấy đường cong nối xuống dưới mông kia rồi giật mạnh lên.

- Ực.

Đến khi tỉnh táo lại thì tay đã thò vào háng.

‘…Người đang ngủ mà.’

Xử lý nhanh gọn chắc là ổn thôi.

Tôi từ từ dùng tay vuốt lên vuốt xuống cây cột.

Lấy khăn giấy mới vo lại đặt lên tủ đầu giường.

- Sóc sóc sóc sóc!

Tưởng tượng đến quan hệ với Sư phụ, tôi lắc lư như con thú đến mùa động dục.

“…Hư ư, hự.”

Vuốt ve quy đầu đang rỉ ra chất lỏng bán trong suốt.

Tâm lý con người là thế, hễ bắt đầu sóc là mắt lại tự động hướng về phía sau lưng Thiên Đào.

“…Phù, Sư phụ.”

Mùi hương đào ngất ngây tỏa ra từ nơi tấm chăn hơi hé mở.

Hơi cúi đầu xuống là mùi hương càng nồng nàn hơn.

Mùi hương khiến đàn ông phát điên.

Ngửi mùi da thịt tỏa ra từ gần mông, tôi càng sóc nhiệt tình hơn.

- Sóc sóc sóc sóc sóc sóc!

Lớp tất da chân giãn ra như sắp rách.

Da thịt quả đào trắng ngần ẩn trong chất liệu dai bền đó… sờ vào chắc chắn sẽ rất mềm và nảy.

Hình tam giác mờ ảo hiện ra giữa mông và đùi trong.

Nếu ngón tay chạm vào trong đó thì sẽ có cảm giác gì nhỉ.

Khoeo chân lõm vào. Đầu gối…. Bắp chân.

Từ từ soi mói cơ thể đó, sờ nắn vài lần trong tưởng tượng.

Như tình cờ, tôi dùng tay ấn nhẹ vào bàn chân đang lõm xuống.

- Ấn.

“Ư.”

Mọi bộ phận đều là khối kích thích.

Có lẽ do quá mất hồn, tôi đang lắc hạ bộ kịch liệt đến mức Sư phụ có tỉnh dậy cũng chẳng lạ.

Tiếng thở lớn. Giữ khoảng cách tối thiểu, cứ thế mà lắc lư.

Ngay sau đó Thiên Đào cựa mình.

“Ưm….”

Thiên Đào kéo chăn lên, che kín phần thân trên.

Đùi của Thiên Đào đang nằm sấp mở ra, háng đang bị che giấu lọt vào mắt.

Quá mềm mại nên… phần thịt mông bên trong bị trọng lực ép xuống thành hình bầu dục.

Đùi. Trên lớp nội y hoàn toàn mở rộng đó… dường như còn thấy cả lỗ hậu môn đang hơi co giật.

Cứ như… hành động cố tình mở ra cho dễ nhìn vậy.

Đương nhiên là ngẫu nhiên rồi… nhưng trong đầu tôi đang thủ dâm, con quỷ dâm dục bùng nổ chỉ trong nháy mắt.

- Sóc sóc sóc sóc!

“Sư phụ…. Ư, Sư phụ…!”

Dù có điều chỉnh thế nào thì chiếc giường vẫn rung lắc nhẹ.

Theo đó, mông Thiên Đào cũng nảy sinh những rung động vi tế.

- Bép, bép, bép!

Mở rộng hơn chút nữa. Phần thịt thừa của âm hộ ở rìa bị tất da chân ăn vào… trông như cơn mưa rào giữa hạn hán.

Tấm chăn che kín thân trên, chỉ có thân dưới nằm sấp trên giường, dáng vẻ đó trông như… cô ấy đang bị kẹt vào tường, khiến tôi hưng phấn.

- Nghi ngút.

Chẳng hiểu sao….

Mùi cơ thể như mồ hôi tỏa ra nồng nặc đến mức nghiêm trọng.

Khi điên cuồng vì tình dục thì ngũ quan được khuếch đại sao?

“Ư xin lỗi…!”

- Phụt!

Cuộc thủ dâm kết thúc bằng việc bắn tinh dịch đặc quánh vào trong khăn giấy.

Tôi thở hổn hển, chợt nhớ đến cơ thể trần truồng của cô ấy mà tôi từng thấy trước đây.

“Hộc…. Hộc….”

Sau lần gặp đầu tiên. Vào lúc rạng sáng….

Cơ thể trần truồng của Thiên Đào bị bắt gặp khi đang đi vệ sinh bậy.

Sư phụ có vẻ nghiêm khắc rốt cuộc định làm gì ở đó chứ.

- Ực.

Chuyện đó để sau…. Cái mông của Sư phụ hơi căng thẳng lộ ra trông thật ngon miệng.

- Giật.

Tiếng chăn sột soạt như đang nói mớ.

Tôi lau mồ hôi và đứng dậy khỏi giường.

Chắc do ôm Sư phụ ngủ.

Nên tôi nhớ lại quá khứ đáng xấu hổ.

Mở mắt ra, tìm điện thoại theo thói quen, đã 2 giờ chiều.

Ngủ hơi nhiều so với việc đi ngủ sớm.

‘…Cơ thể đúng là đã hỏng hóc rồi.’

Đành chịu thôi. Tôi dụi mắt, vô thức đưa mũi vào gáy Sư phụ đang ôm.

Mùi hương không hề chán dù hôm qua đã ngửi điên cuồng.

Nếu ngày xưa chỉ cảm thấy dâm tâm…. thì bây giờ tôi cảm nhận được cả chút thần thánh từ cơ thể Sư phụ.

Muốn tin tưởng. Yêu thương. Và vững chãi.

- Siết.

Có lẽ dùng sức hơi nhiều.

“Si. Si-heon à, khó thở quá.”

“A! Xin, xin lỗi.”

Thiên Đào vùng vẫy thoát khỏi áp lực từ cơ thể tôi, rồi thở dài thườn thượt.

“…Có vẻ cơ thể ta yếu đi nhiều rồi.”

Vừa vuốt ngực vừa nói vậy, ánh mắt Thiên Đào trông có vẻ hơi buồn bã.

Cơ thể yếu đi nhưng… tâm hồn chẳng phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai sao.

Chỉ cần hồi phục là sẽ lại bay nhảy thôi, tôi tin chắc điều đó.

“Yếu gì chứ. Sư phụ là lý tưởng của em mà.”

Trước lời nói chứa đựng sự tôn trọng thuần khiết, Thiên Đào tròn mắt.

“……Thế à. Cơm hôm nay là gì?”

“Ừm. Người muốn ăn gì?”

Thiên Đào nhìn chằm chằm vào mặt tôi, cười tươi rói.

“Thịt gà xiên nướng thì sao?”

Thịt gà xiên nướng sốt Teriyaki.

Thực đơn gợi nhớ đến Thiên Đào thời nhỏ….

Tôi hơi bối rối nhưng rồi gật đầu đồng ý.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!