Tập 2

Chương 926: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (8)

Chương 926: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (8)

Chương 926: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (8)

Khe mông thon thả và dài ướt đẫm mồ hôi trở nên đậm màu.

Tùy người nhìn mà có thể coi là bẩn, nhưng với những kẻ cuồng phụ nữ thì đây là cảnh tượng không thể không giơ ngón cái lên.

Hôm nay trang phục Azeline mặc khá mỏng manh, cộng thêm tình huống cô ấy phải vắt kiệt thần thánh lực để di chuyển quan tài nên ướt đẫm mồ hôi, tạo nên tuyệt cảnh chất lượng nhất mà cơ thể phụ nữ có thể tạo ra.

Tôi đứng sau quan sát Azeline, cô bé sóc chuột tóc ngắn đang giơ hai tay lên cao, và liên tục gật đầu.

"Hộc, hộc... Ưt."

Hai bên tấm khăn voan xõa xuống vai, dưới cánh tay trắng nõn lộ ra qua lớp màn che.

Hõm nách sâu hoắm bóng loáng và ẩm ướt, dòng mồ hôi chảy xuống tận xương sườn lộ rõ.

- Ực.

Mùi hương nồng nàn và trinh nữ tính khó tin đối với một người sống ẩn dật ở vùng quê với tư cách là nữ tu.

Các Thế Giới Thụ đúng là rất hiểu chuyện, bộ trang phục nghi lễ Azeline đang mặc khi bắt đầu đổ mồ hôi sẽ nhanh chóng nhìn xuyên thấu đường cong cơ thể và nội y, kích thích mạnh mẽ trái tim đàn ông.

Do đặc thù của nghi lễ cần thoáng khí và tản nhiệt nên trang phục mỏng nhẹ là chuyện không thể tránh khỏi.

'Cái này chẳng phải là thần cố tình đẩy thuyền để lấy Thánh nữ làm bia ngắm sao?'

Tất nhiên suy nghĩ này là vô nghĩa.

Nghi lễ của Thánh nữ thường là thứ mà các tín đồ bình thường không thể nhìn thấy bằng mắt.

Nghe nói có dùng cách cản trở nhận thức hoặc che khuất tầm nhìn để che đi sự hở hang, nhưng trong mắt tôi bây giờ chỉ thấy như sự nũng nịu của vũ nữ ướt át.

"Mộc Linh Vương?"

"Hả."

"Anh có thể đừng gửi những ánh nhìn thô tục như vậy đến Đại diện được không? Đây là việc thiêng liêng. Và là nghi lễ cần thực hiện với tâm hồn kính cẩn."

"Không ngờ cô cũng để ý những chuyện đó đấy Isabella."

"Tôi luôn là tông đồ của thần, và chỉ tuân theo giáo lý thôi. Không phải là không có khát vọng và dã tâm. Nhưng dù sao cũng chỉ hành động dưới sự dạy bảo của Thế Giới Thụ."

Tôi nhún vai. Azeline đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc di chuyển quan tài khổng lồ nên có vẻ không nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi.

"Chỉ là thấy khó chịu với dâm tâm của tôi thôi chứ gì."

"Chà, cái đó cũng đúng một nửa. Hơn nữa có lời thề rằng người phụ nữ đã một lần trao trái tim cho Thế Giới Thụ thì không thể kết đôi với bất kỳ người đàn ông nào. Nếu anh còn lương tâm và phẩm cách thì đừng có dòm ngó."

"Từ khoảnh khắc vượt qua biên giới thì giáo lý và thần cách không còn nữa đâu."

"Anh nói thật đấy à? Không, đúng là Azeline rất sùng đạo nhưng cũng ngây thơ. Có thể sẽ bị những lời đường mật của anh dụ dỗ, nhưng cô ấy là đứa con của Thế Giới Thụ đường đường chính chính đã lập ước với anh đấy."

Trong những lời hứa Phồn Vinh giao cho tôi đâu có câu nào bảo không được dòm ngó Azeline.

"Mà, cũng không có ý định làm thật đâu."

"Chỉ mong anh thật lòng."

"Tin đi. Đã quyết định đi cùng đường rồi mà."

"Mà này, bộ dạng đó là cái gì vậy? Trông như bộ giáp béo ú khổng lồ giống củ hành tây ấy."

Tôi đã dùng Vương Quan tạo ra một bộ giáp lớn để che giấu thân phận.

Thiết kế hơi quái dị, giống như sẽ xuất hiện trong game Soul-like hướng về Cây Hoàng Kim.

"Cải trang là vô nghĩa nhưng lộ mặt ra hay không lại là chuyện khác. Với bộ dạng này thì không ai nhận ra ngay là tôi đâu nhỉ?"

"Vâng, đúng như lời anh nói. Không ai nghĩ Vua lại làm cái bộ dạng lợn rừng thôn quê thế này đâu. Và cả việc Đại diện của 'Phồn Vinh' lại giao phó thân thể cho con lợn đực xấu xa nữa."

"Lời nói có gai nhỉ."

Không phải lén lút nữa. Mà là công khai muốn chọc tức, tâm địa xấu xa thật.

Isabella truyền thần thánh lực của mình cho Azeline và cười khẩy.

- Ầm!

Bầu trời sấm sét.

Khí hậu của thế giới này nơi chiến tranh nổ ra và ma pháp bị lạm dụng, cho thấy sự biến đổi tồi tệ hơn nhiều so với nơi tôi từng sống.

Chỉ riêng quy mô của cơn bão cướp đi sinh mạng con người cũng gấp mấy lần nơi tôi sống-

- Ầm ầm, đoàng!

Một tia sét đột ngột đánh xuống theo dòng chảy ma lực về phía này. Tôi giơ tay lên tạo lá chắn nhanh hơn tốc độ đó.

Mưa gió kèm theo nhưng đó là điều chúng tôi nhắm tới. Môi trường càng phức tạp thì đối phương càng khó phát hiện ra chúng tôi.

'Dù ai đến tôi cũng tự tin không để họ chạm vào một ngón tay.'

Nhưng không cần thiết phải phá hủy địa bàn của đại lục mà tôi định biến thành đất của mình.

- Phập.

Đi bộ trên vùng đất hoang tàn không có giáo chủ, không có linh mục soi đường hay người qua lại cùng hai người họ. Chẳng bao lâu sau Azeline đã than mệt.

"Ưt."

Ngay dưới lá chắn che mưa, chiếc quan tài được bao phủ bởi khí vận thần thánh rung lắc, và Azeline ướt đẫm mồ hôi loạng choạng.

- Lạch cạch.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại phía sau đỡ lưng cô ấy. Cô bé sóc chuột mở to mắt.

Cô ấy cười bẽn lẽn với đôi mắt hơi lờ đờ bảo đừng lo, trông thật dễ thương.

"Không sao chứ?"

"A, vâng... Không sao ạ."

"Trông mệt lắm rồi nghỉ chút đi."

"Là việc của tôi mà. Sứ mệnh Thế Giới Thụ giao cho tôi, và là thử thách cả đời của tôi. Một ngày nào đó sẽ được phục vụ vị Quý Mộc đó... Tuyệt đối không thể cho thấy dáng vẻ thảm hại được."

Nói rồi Azeline đứng dậy khỏi vòng tay tôi và lại vắt kiệt thần thánh lực.

Việc di chuyển hài cốt khó khăn đến mức nào. Mái tóc ngắn bồng bềnh của cô gái đang di chuyển không ngừng nghỉ đã ướt đẫm mồ hôi dính bết vào má.

Dù gọi là thần thánh lực nhưng cũng chỉ là một nhánh của ma lực. Sức mạnh duy trì và di chuyển quan tài của Azeline cũng là ma pháp nên tôi nghĩ mình có thể bắt chước giúp đỡ được không.

Nhưng vốn dĩ nhân vật được phép tiếp cận quan tài chỉ có Đại diện là Azeline và đứa trẻ trong lời tiên tri.

Đường đến vương quốc còn xa, và cũng đến lúc bọn nhắm vào chúng tôi xuất hiện.

- Xào xạc.

Mùi máu tanh nồng nặc lướt qua mũi.

Đó là mùi dính trên thiết chùy của Dị Đoan Thẩm Phán Quan mà chúng tôi sắp chạm trán, và cũng là mùi sẽ lưu lại trên tay tôi.

* * *

- Tách, tách.

Tiếng nước mưa rơi. Gió và những giọt nước ngày càng mạnh mẽ, chẳng mấy chốc rào rào bao phủ thế giới bên ngoài.

Mùa hè Hàn Quốc.

Vào những ngày ẩm ướt, nồm và khó chịu, lửa bếp ga cũng thường không lên.

- Tách, tạch tạch tạch.

Dù thử đánh lửa bao nhiêu lần cũng không lên.

Tại sao dự báo thời tiết của thế giới này lúc nào cũng chậm một nhịp thế nhỉ.

[Xác suất mưa 100%. Cần chú ý mưa lớn]

Dù có đặt bốn năm cái cây hút ẩm thì cũng chẳng hút ẩm được mà nấm mốc sẽ mọc lên thôi.

Bam không còn sức nấu cơm, cuối cùng đành mượn máy lọc nước của nhà trọ gần đó úp mì ly mang về.

"Lại lụt lội rồi."

Ngồi phịch xuống sàn nhà, cô thốt ra một câu bâng quơ cô đơn.

Lee Si-heon rời đi mới được hai ngày tính cả hôm nay.

Nhưng sự vắng mặt của người đàn ông đã làm điếc tai cô suốt 2 tuần qua, dù cố không để ý cũng không thể không để ý được.

"... Hôm nay sẽ về chứ?"

Bảo là một ngày là xong mà, chắc là. Dù công việc có muộn chút thì quá tối cũng sẽ về thôi.

Lee Si-heon về sẽ đưa quà.

Nói lời cảm ơn, và hôm nay cũng cùng uống rượu.

- Giật mình.

Bam nhận ra khóe miệng mình đang nhếch lên, thấy thật nực cười nên xoa nắn hai má mềm mại.

"Ha, hừ... Buồn cười thật. Không, thấy sảng khoái mà? Không phải bây giờ thì bao giờ mới được tận hưởng tự do?"

Bam có thể khẳng định. Cô đã trải qua 2 tuần khổ nạn như địa ngục.

"Cái ông chú đó. Lúc nào cũng quấy rối tình dục. Thú thật chẳng giúp được cái tích sự gì, chỉ làm hỏng thói quen tiêu dùng của tôi! Với lại làm gì có người giàu nào trên đời lại làm cái trò đó chỉ vì một chai tương cà chứ?"

Từng ánh mắt đều thô tục và dâm dục thì thôi, coi như gánh nặng của Vương Quan hay tính cách của Mộc Linh Vương là thế nên bỏ qua.

Trừ cái đó ra thì sự cợt nhả và hành động của Lee Si-heon đều là những yếu tố hút cạn năng lượng của Bam.

Bam là chữ I viết hoa 100% trong bài kiểm tra tính cách cây cối.

Cô là người hướng nội, chuyên gia sống một mình, Bam biết rằng môi trường hiện tại là môi trường cô có thể cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.

"Đúng rồi."

Bam đảo mì ly trương phềnh, nhắm nghiền mắt tự nhủ.

"Vốn dĩ là một mình mà. Ngược lại còn tốt hơn. A, mong là không về! Cái tên biến thái bẩn thỉu đó đi là đúng rồi!"

Bam hét lên mạnh mẽ. Không có ai nghe những lời độc địa đó nên cô rất hùng hồn.

"Ăn cơm một mình. Uống rượu cũng một mình."

Bam mở tủ lạnh lấy ra một lon bia, bật nắp với tốc độ kinh hoàng và đổ vào miệng.

- Ực!

Tiếp theo là một miếng mì.

Nụ cười thoáng qua dần dần cứng lại.

- Nhồm nhoàm.

Mì ly. Món ăn đặc biệt không thể thiếu với Bam trước kia... Tại sao lại cảm thấy nhạt nhẽo thế này.

Mới có một ngày mà chỗ trống lớn thế này, thì có vẻ người đàn ông đó đã bày ra khá nhiều trò.

- Ực.

Bam nâng lon bia lên, rồi nhăn mặt tách môi ra khỏi miệng lon.

"Ọe."

Bia bình thường bị hỏng rồi sao?

Rượu từng ngon tuyệt vời giờ cũng nhạt nhẽo và đắng ngắt.

'... Phải lạnh hơn nữa mới ngon à. Chú ấy đưa lúc nào cũng có đá dăm nổi lên.'

Cô không nghĩ chỉ nhiệt độ thôi mà tạo ra sự khác biệt lớn thế này.

- Rượu vốn dĩ uống bằng không khí. Cảm giác được giải phóng khỏi những việc khó khăn cùng những người tốt? Cảm giác ngà ngà say cũng vậy. Ý là hạnh phúc khi ở cùng những người mình muốn ở cùng.

Bam khép đôi môi nứt nẻ lại, nhớ lại lời Lee Si-heon nói và phồng má dỗi hờn.

"Cảm giác... Yên tĩnh quá."

Bam ngẩng đầu lên.

- Tách, tách.

Bóng đèn tròn chất đầy xác côn trùng.

Bên trong đó những con thiêu thân đang bay lượn chiến đấu với ánh sáng, nhưng tiếng ồn đời thường này hoàn toàn không phải thứ để tận hưởng.

- Rào rào rào.

Tiếng mưa rơi bên ngoài với Bam sống ở bán hầm chẳng khác gì giặc ngoại xâm.

Nhưng khi sống cùng ai đó, ngay cả tiếng mưa rơi đó cũng cảm thấy có chút thi vị, và mọi lo âu phiền toái đều được đón nhận như chất liệu để cảm nhận ý nghĩa cuộc sống.

"..."

Sự xâm nhập của con sên trần đáng ghét trở thành chủ đề đùa vui dễ thương.

Nhà vệ sinh chật chội trở thành cơ hội cho những cuộc cãi vã nhỏ rồi dẫn đến tiếng cười.

Cùng than vãn về thời tiết bên ngoài, chia sẻ sự đồng cảm, và trong chốc lát hòa hợp tâm hồn để rũ bỏ cùng rượu...

Chỉ cần chia sẻ gánh nặng cũng trở thành cuộc trò chuyện dài. Cãi nhau. Ghét nhau. Lại cười. Lại cãi nhau. Sáng dậy nấu cơm cho. Tối đến ngủ cùng.

- Khựng.

Hơi thở đột ngột nghẹn lại, Bam nhận ra.

'A.'

Nghĩ lại thì.

Trước khi gặp người đó, mình đã sống mà không biết bất cứ điều gì trong số này.

Lúc nào cũng sống vội vã. Bị tiền bạc chèn ép, bị con người chèn ép, cả đời không có chút thảnh thơi để nhìn quanh.

'... Hóa ra mình sống cùng chú ấy rất vui.'

Chấp nhận tình cảm mà mình đã cố lừa dối, Bam xóa bỏ cảm giác xấu xa sảng khoái trong chốc lát, không dỗ dành khẩu vị đã bỏ trốn mà cứ thế ngồi dựa vào tường.

Ánh mắt hướng thẳng đến chạm vào hộp quần áo được gói ghém cẩn thận. Chắc chắn là món quà hợp với chú ấy.

'Không bị mốc chứ...? Hơi ẩm trong quần áo phải làm sao cho hết đây.'

Chú ấy sẽ về ngay thôi mà.

Dù mua từ hôm qua, nhưng vẫn lành lặn. Chắc không phải chất liệu đắt tiền đâu nên không cần lo lắng đến thế.

Bam đưa ra phán đoán, vùi mũi vào đầu gối nhìn về phía giường.

'... Dạo này ngủ cùng nhau mà.'

Trên cái giường chật chội đó, ông chú to xác cứ đòi ngủ cùng thật là cực hình.

Khi Lee Si-heon nằm xuống, Bam bị đẩy vào phía tường, kẹp giữa tường và người đàn ông, bị đè bẹp như cái bánh xèo một lúc lâu.

- Phịch.

Bam tiến lại giường nằm xuống.

Cái giường chật chội với mình sao lại cảm thấy rộng thế này.

Dù sao nhà vẫn là nhà, cơn buồn ngủ ập đến.

'... Nhắm mắt lại rồi mở ra, liệu có về chưa nhỉ.'

Có thể sẽ làm trò bậy bạ nhưng cho đến giờ chưa từng làm lần nào.

Dù nghĩ đó toàn là tán tỉnh và thủ đoạn, nhưng Bam không muốn coi những chuyện thú vị mình trải qua trong 2 tuần là quá trình tranh giành Quý Mộc tầm thường.

'Lạnh quá. Dính nhớp và đổ mồ hôi. Sao lòng lại lạnh thế này?'

Bam thì thầm tiếng lòng rồi nhắm mắt lại.

- Kakatalk!

Tiếng thông báo điện thoại vang lên.

Tin nhắn Kakatalk lâu lắm mới nghe thấy, tên người gửi hiện lên là Shiva.

Người quen duy nhất của Bam.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!