Tập 2

Chương 856: Tân Nương Saku

Chương 856: Tân Nương Saku

Chương 856: Tân Nương Saku

Tôi có một cô vợ phiền phức.

"Chồng... Chồng Cây? Chồng Si-heon ơi?"

Ôm cuốn từ điển tiếng Hàn trong lòng lẩm bẩm học từ vựng, giờ thì lúc nào cũng gọi tôi bằng cái giọng ngọng nghịu đặc trưng của người Nhật.

Hỏi sao lại thế thì bảo là muốn thông thạo ngôn ngữ chồng dùng đến mức phát âm không vấp một lần nào?

Nghĩ lại thì Marronnier cũng từng lén lút học tiếng Hàn lúc tôi không biết rồi khoe khoang.

"Iu, anh? I... u anh. Yêu anh!"

"Cứ nói như bình thường đi."

"Si-heon san hư quá! Đã bảo không được mà? Nào, Si-heon san cũng làm theo đi. Aishiteimasu (Em yêu anh)."

"... Aishiteimasu (Anh yêu em)."

Thấy tôi thở dài trả lời. Vểnh vểnh. Saku mắt sáng rực cười rạng rỡ.

"Oa oa! Giỏi quá giỏi quá~! Cực kỳ, cựcc kỳ! Dễ thương mư mư mư, Chồng ơi. Ngầu nè, đáng yêu nè, phát âm tốt nè. Cái gì cũng giỏi hết. Học thêm chút nữa nhé. Nha?"

Cái này tôi còn chưa nằm xuống xin khen, mà cô ấy đã dập đầu lạy 32 vòng trên không rồi.

Rẹt rẹt- Saku kéo ghế thu hẹp khoảng cách giữa tôi và cô ấy, nắm lấy tay tôi và nũng nịu hết sức.

"Si-heon san, Si-heon san~♡ Iu anh~♬"

Cô nàng Cáo Cây nhí nhảnh Yoshino Saku tựa cái cằm thon gọn lên vai tôi gừ gừ.

Trong mắt người khác thì đúng là nhí nhảnh thật, nhưng dần dần thấy kinh khủng rồi.

Bàn tay nhỏ xíu của Saku ôm chặt lấy eo tôi như thể đáng yêu lắm.

"Bố mẹ chồng gọi con dâu... là dâu mới...? Em sẽ trở thành cô con dâu mới ngoan hiền. Chồng Si-heon ơi. Em tuy không còn song thân, nhưng em có thể coi bố mẹ chồng như bố mẹ ruột."

Nặng nề. Vốn đã nặng nề rồi nhưng tình yêu của cô gái này còn nặng nề hơn.

Có lẽ vì đây là tình yêu bí ẩn không tìm thấy nguyên lý chăng. Nếu có cô gái nào không màng trước sau mà lao vào thì chắc là cảm giác này đây.

Tôi cũng không ngờ tính cách như vẽ trong subculture (văn hóa phụ) lại tồn tại ngoài đời thực. Khác với Chi-yu, Saku cũng có thường thức và rõ ràng là người phụ nữ đã trải qua văn minh hiện đại mà.

Ánh mắt gay gắt của Dieffenbachia đổ dồn từ phía sau khiến tôi đau điếng.

'Cái này... Hơi quá rồi đấy.'

Rõ ràng, người bảo cô ấy có thể quản lý việc tôi làm chính là tôi.

Nên tôi đang không nói gì, nhưng dù có tính đến điều đó thì sự ám ảnh của Saku đã vượt xa giới hạn của thường thức từ lâu.

Là có nhu cầu được công nhận với tư cách là vợ, hay thực sự nghĩ đó là điều đương nhiên...

Thậm chí còn có chuyện thế này. Hôm qua tôi vào bếp định rửa bát gà hầm đã ăn, Saku đánh hơi thấy như ma, từ đâu đó lao tới hộc tốc và-

"A, a, a u...! Sao thế Si-heon san?"

Vẫy cái đuôi cáo vô hình, kêu keng keng vội vàng đọc ý định của tôi.

"R, rửa bát..."

"Để em làm cho!"

"Không, cứ dùng ma pháp là được mà?"

"Bố mẹ dạy việc nhà là vợ làm. Si-heon san tuyệt đối, never...! Đừng có nghĩ đến chuyện đụng tay vào nước!"

V, vậy sao...

Saku đẩy tôi ra, và chỉ nghỉ ngơi sau khi đã làm xong hết từ rửa bát, nấu cơm, dọn dẹp cho đến nụ hôn kiểu Pháp kỷ niệm bữa trưa.

Thậm chí thời gian nghỉ ngơi cũng tuyệt đối không dùng lãng phí, ra vào bếp mấy lần, rồi.

"Chồng san~! Ăn thử cái này đi!"

"..."

Không biết lấy công thức ở đâu ra, làm món Parfait hơi có màu vàng đặt trước mặt tôi.

[Si-heon san ♡]

Tiếng Hàn được viết bằng siro mứt làm từ quả anh đào.

Hình vẽ vợ chồng nguệch ngoạc trên kem khiến khóe miệng tôi giật giật.

'Cái này chẳng lẽ, dùng sữa mẹ của mình sao?'

Sữa mẹ của Saku hứng đầy xô trong lúc tra tấn đã biến thành món Parfait đầy đặn dưới bàn tay của chính chủ.

Nếm thử thấy ngọt. Và chua.

Siro anh đào của Saku thấm vào làm tăng thêm vị chua ngọt nên tôi có thể ăn thỏa thích mà không ngán.

- Tích tắc.

Đêm xuống, hành vi của Saku càng tăng thêm.

Kỷ niệm bữa tối, nhận nụ hôn cáo nồng cháy (cưỡng ép) của Saku. Tôi định đi tắm qua loa để tìm chút tự do của đàn ông thì.

- Rầm!

"Chồồồng, ơơơii, iii~!"

"Á á á!"

Sadako... À không, Saku xông vào phòng tắm, miệng chúm chím hình chữ bát (ㅅ), lấy khăn che thân rồi lao vào người tôi.

"Mấy cái này, tất cả! Là vợ làm cho. Si-heon saang...!"

Gia tộc bọn họ rốt cuộc đang sống ở thế kỷ nào vậy?

Tôi hoàn toàn bị trúng nhẫn pháp của Saku, không được hưởng chút tự do nào, không cần động tay một cái đã được cọ rửa sạch sẽ.

Chưa hết ở đó.

"Mát xa nào!"

Thẩm mỹ viện tự học.

"Tướng công để kiểu này cũng ngầu lắm!"

Trang điểm và chỉnh tóc gọn gàng.

Cuối cùng là ôm chặt lấy tôi một cách chung thủy và vẫy đuôi.

Đúng là lịch trình gần nhất với từ bạn đời (bạn lữ), và nếu những ngày thế này cứ lặp lại thì tôi sẽ bị kéo lê lết thê thảm mất.

Vốn dĩ định quay về Vương Quốc ngay, nhưng thấy tình trạng của Saku không ổn nên hoãn lại ngay.

"Chồng của em... Hehe. Dễ thương quá. Si-heon san~ Hãy mãi ở bên em nhé. Có nhiều việc gấp, nhưng hôm nay cứ ngủ ngon đã rồi mai hãy nghĩ."

Cười rạng rỡ với khuôn mặt sạch sẽ, ôm lấy đầu tôi.

Thường xuyên kiểm tra xem tôi có ngủ không và dùng lòng bàn tay vuốt ve đầu tôi nhẹ nhàng.

Giả vờ ngủ nhắm mắt xem cô ấy làm đến đâu.

Saku chẳng những không ngủ mà nhìn mãi không chán, dán mắt vào ngay trước mũi tôi, cười một mình, rồi lại thích thú nhìn vào mắt tôi, rồi lại cười.

- Chụt.

Có ai thôi miên cô ấy không vậy.

Xét cho cùng thì đây cũng giống như một loại tự thôi miên của Saku.

Ý chí quyết tâm yêu người đàn ông đầu tiên của mình bằng mọi giá.

Cứ nhìn hình ảnh tôi, hành động vì tôi, và để đạt được sự thỏa mãn từ đó, tôi cũng cảm thấy hơi giống như cô ấy đang nghiêm khắc tự răn mình.

Nếu không phải thế... Thì có nghĩa là cô ấy đang yêu hết lòng thật, nhưng.

Yêu kẻ đã cưỡng hiếp mình, chuyện đó có lý không chứ?

- Chụt.

Cảm giác ươn ướt trên má và trán.

Cánh hoa anh đào của Saku, lén lút tiến lại gần và thực hiện hành vi âu yếm lên mặt tôi mấy lần.

"Anh ngủ chưa? Si-heon san."

Tôi không trả lời.

"Ngủ rồi à."

Nhấc nhẹ cánh tay tôi lên, Saku nằm vào trong tư thế như được ôm, vùi mặt vào ngực tôi và thở hổn hển.

"Kya..."

Saku hét lên dễ thương, sờ soạng bụng và eo tôi.

Hôn lên cổ tôi bằng đôi môi trắng trẻo, lầm bầm rồi chìm vào giấc ngủ.

Cứ ngủ say rồi lại thường xuyên ngẩng đầu lên kiểm tra mặt tôi như thế.

Ở lập trường người bị hại thì không chỉ chóng mặt mà còn thấy sợ hãi.

"Tướng công của em... Chồng của em..."

Cảm giác lạnh toát từ gáy xuống tận khe mông gióng lên hồi chuông cảnh báo trong đầu.

* * *

Ngay khi Saku chìm vào giấc ngủ, tôi lẻn ra khỏi phòng ngủ.

Vừa có việc cần giải quyết nhanh, vừa có cả núi việc cần nắm bắt.

"Phù."

"Trông ngài có vẻ khá vui đấy. Bệ hạ."

"Da-jeong à, mặt ta trông vui thật sao?"

Cả ngày học tiếng Nhật, được yêu thương, thân xác không cử động được, giao phó mọi việc cho vợ mà sống, trông có vẻ thích lắm à?

"Em biết thừa trong lòng ngài đang cười."

Ừ thì tất nhiên...

Một vu nữ cáo xinh đẹp dễ thương, không bao giờ để lộ mặt cho con đực khác thấy, lại nũng nịu như cún con trước mặt tôi thì cũng chẳng tệ lắm.

Ngược lại còn hoan nghênh ấy chứ. Nếu tôi không phải là Mộc Linh Vương thì chắc đã vui vẻ sống trong vòng tay Saku cả đời rồi.

Chà, trước tiên phải hoàn thành công việc đang làm trước khi quay về đã.

Nguyên liệu gà hầm quý giá của chúng ta.

Phải làm thịt kho Đông Pha ăn, rượu vang nóng (Vin Chaud) bỏ quế, và cả món gà nấu rượu vang (Coq au vin) làm chị Alba giận nữa.

Chuyện ăn uống là phụ. Tập đoàn hoàng thất 'Hanbang' (Hàn Phương) có rất nhiều chỗ dùng hữu ích về nhiều mặt.

Vì không trực tiếp thuộc Thế Giới Thụ, nên không lo bị cấy Ký Sinh Thụ vào đầu.

Lại có thể để lại làm điểm tiếp xúc với Quốc Mộc Eunhaeng (Ngân Hạnh), nên cần thiết phải quyết tâm cài cắm làm gián điệp ngược.

Thế nên tôi đã ăn sạch.

"Ưt, hự a... A..."

"Chị Palgak... Chị Jeonghyang! Làm ơn tỉnh táo lại đi. Ư hự!?"

Tôi sai khiến Palgak và Jeonghyang đã nếm mùi dương vật và quy phục, bắt tất cả phụ nữ của 'Hanbang' khuất phục dưới khoái lạc của Vua. Thế là có thể ăn được hầu hết các món ăn Trung Quốc rồi.

Tôi lén lút xử lý việc mà nếu có Saku ở đó chắc chắn sẽ bị ngăn cản.

Tiện thể nghe luôn lý do họ tìm đến chúng tôi.

"Đến để tìm Saku sao?"

"Vâng, vâng ạ Bệ hạ..."

Quả nhiên, đã mất tích 5 ngày rồi nên chắc đang lo sốt vó.

Có khi tin tức đã đến tai chính phủ Nhật Bản hay gia tộc Yoshino rồi cũng nên.

Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định.

"Về nói đi, đã tìm thấy Saku và sẽ sớm đưa về. Không phải bị Mộc Linh Vương bắt, mà là vấn đề rắc rối với Quân đoàn trưởng của Vương Quốc và quân phiệt Trung Quốc khá nghiêm trọng. Nhất định phải giải thích là bị cuốn vào đó nên mất liên lạc."

"Vâng!"

Cả nhóm Hanbang đã trở thành tâm phúc đồng thanh hô lớn.

Mặc đồ vũ nữ, quỳ gối đồng loạt như múa, nhưng ai nấy đều có chất lỏng trắng đục chảy ra từ háng. Tôi cho tất cả ngoại trừ Palgak quay về vị trí cũ.

Tiếp theo là vấn đề của Saku.

Saku tỉnh dậy giữa chừng vì thiếu tôi đã xông vào tầng hầm, tiện thể tôi thử thuyết phục.

"Bỏ Si-heon san lại, bảo em về sao? Không chịu đâu...! Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này. Su-yeon san, Shiva chan, Si-woo san cũng phải đánh nhau với chồng em mà. Cá nhân em cũng... Muốn ở bên Tướng công-"

Saku phản đối đúng như dự đoán.

Có vẻ như cô nàng thực sự có mục đích công bố hôn ước với tôi, ký kết hòa bình với Thế Giới Thụ và dẫn dắt đến hòa bình.

"Nghe ta nói này."

Tôi giải thích cặn kẽ cho Saku lý do cô ấy phải quay về với Shiva và Su-yeon.

Đầu tiên là về Sephiroth và Trạc Khoa.

Thế giới này tồn tại Căn Nguyên. Và khoảnh khắc đạt đến đó có thể tái thiết thế giới.

Thế Giới Thụ, Flower và Vương Quốc chính là lặp lại chiến tranh vì điểm mấu chốt đó. Thế Giới Thụ cũng vì muốn tiếp cận nó mà từ bỏ hòa bình, chọn chiến tranh.

Dù có lý do gì thì hòa bình cũng không thể đến, và giả sử có dùng mưu kế hay mà thành công đi nữa. Thế giới cũng sẽ lại bùng cháy trong ngọn lửa chiến tranh.

Thà rằng ta đội Vương Quan lên để đạt đến Căn Nguyên.

Nói đến đó, cuối cùng cũng nắm bắt được chút manh mối. Saku run giọng hỏi.

"Vậy, Tướng công là... Để cứu thế giới, chấp nhận ô danh... Trở thành Vua sao? Thực ra anh có thể diệt chủng cả Flower lẫn Thế Giới Thụ mà?"

Ờ...

Đối với Saku thì có phải đeo mặt nạ đạo đức giả không nhỉ.

"C, có thể coi là vậy?"

Saku nuốt nước mắt gật đầu với ánh mắt đầy thương cảm.

"Cố quá sức đội Vương Quan, bị chửi rủa... Si-heon san đã chiến đấu một mình thay cho chúng em sao?"

"Cũng không hẳn là sai. Nhưng Saku à, chẳng phải cô nói chỉ tin những gì mình thấy sao. Lời ta nói là theo tiêu chuẩn của ta. Cô có thể nghĩ khác mà?"

"Vợ không được nghi ngờ lời chồng nói đâu. Hức."

Trời ơi khóc rồi.

Saku rơi nước mắt lã chã, dễ thương tiến lại ôm chầm lấy tôi.

"Si-heon san làm sao đây... Hức, hức. Cái này còn không nói ra được. Thế Giới Thụ ngài, không Thế Giới Thụ là cái cây xấu xa!"

"Ừ. Ừ ừ. Đúng rồi."

Bây giờ là đoạn đấu trí rất dài.

Nếu giữ Saku lại, sẽ bị coi là vượt quá giới hạn đó và bàn cờ đã sắp đặt có thể bị hỏng.

Điều đó có thể thành vấn đề nên tạm thời hãy quay về. Hơn nữa, hãy bảo vệ tốt con gái Shiva của ta.

Nói đến đó thì có vẻ đã hiểu ra phần nào, Saku rơm rớm nước mắt gục đầu vào ngực tôi.

"Dù vậy, chúng ta. Là vợ chồng mà."... Từ bao giờ?

"Chồng ơi, nếu em nhớ Tướng công em yêu... thì làm sao?"

"Lúc đó chỉ cần ra ngoài một chút là được mà. Với lại em đến là làm em út đấy. Tự nhiên giờ đến lại làm hết việc nhà các thứ?"

"Em sẽ làm hết. Là vợ hiền mà..."

Byeol mỗi lần thấy Saku trên TV là lại phát cuồng.

Lần này đưa về không biết sẽ nghe thấy cái gì nữa.

Tôi dỗ dành Saku thêm một chút. Lấy chiếc mặt nạ trong lòng cô ấy ra, tự tay lau sạch rồi đeo lên cho.

Saku đeo mặt nạ sụt sịt mũi, nắm chặt tay tôi gật đầu.

"Em biết rồi. Saku, sẽ ôm hình bóng Tướng công trong lòng và chờ đợi. Si-heon san... Phải đến sớm nhé...?"

May quá.

Tôi ra lệnh cho Palgak đang nín thở bên cạnh đưa Saku đi.

Vấn đề trước mắt đã được giải quyết bằng cách này...

Đến lượt quay về Vương Quốc rồi.

* * *

- Chíp.

Shiba mở to mắt nhìn con chim tầm thường trước mặt.

"Mày là cái gì?"

[... Đừng có hỏi. Cái đồ mầm non ngu ngốc và thấp hèn.]

Con chim trèo cây dang rộng đôi cánh mạnh mẽ hót đầy đe dọa.

Con chim này nói cái gì thế. Mắt Shiva nheo lại hung dữ.

[Chủ nhân đang ở đâu? Chủ nhân...! Ngài ở đâu, chíp! Chííp~!]

Vương nữ Tinh Linh Vương Quốc. Eleonor.

Lấy cơ thể Shiva làm điểm tựa, một lần nữa hiện thân ra thế giới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!