Tập 2

Chương 544: Shiva Có Ít Bạn (7)

Chương 544: Shiva Có Ít Bạn (7)

Chương 544: Shiva Có Ít Bạn (7)

- Cốc.

"Ppi!"

"Lại chuyện gì nữa thế...? Chị."

Bam sống ở căn bán hầm tồi tàn bị kéo ra bởi sự hộ tống hồn nhiên của Shiva.

'Địa chỉ nhà... biết thế không cho.'

Nếu biết Shiva đến thường xuyên thế này thì đã không cho địa chỉ và mật khẩu rồi.

Bam thở dài. Trên tay Shiva lại xách lỉnh kỉnh đủ thứ, cô nàng ôm một đống đồ uống đóng lon cười toe toét bước vào phòng.

"Tân gia!"

"Em có chuyển nhà đâu. Mấy cái này là gì thế ạ?"

"Nước ngọt này, cà ri 3 phút này, mì gói này... Chị mang đến cho em đấy."

Từ sau khi xem phim cùng nhau, Shiva cứ liên tục muốn cho cái này cái kia.

Bắt đầu là Coca.

Bam nhớ lại chuyện quá khứ.

- Coca ngon không?

- Ngon... mà. Sao thế chị?

Hôm trước, Shiva cười gian xảo khi nhìn Bam uống Coca.

Là đang mỉa mai chuyện Bam bảo ghét Coca vì không có tiền mua sao. Hay là vẫn để bụng chuyện từ chối đi quán cà phê.

Thiện ý của Shiva đang vượt quá mức độ vừa phải.

'... Người này là thủ khoa Học viện của chúng ta sao.'

Lee Si-ba ngay cả giữa các bạn đồng trang lứa cũng nổi tiếng là có ấn tượng hơi, nói sao nhỉ, hơi đặc biệt.

Nói kiêu ngạo thì là kiêu ngạo, nói yếu đuối thì là yếu đuối, nói ngây thơ thì là ngây thơ...

Hãy nhớ lại lễ nhập học của Học viện. Người đã tuyên bố đầy khiêu khích trước mặt các sinh viên chính là Shiva chứ ai.

- Ppi! Tất cả đều kém cỏi!

Khoan nói đến lý do tại sao lại thốt ra những lời đó,

Đó là những lời có thể khiến bầu không khí trở nên lạnh tanh, nhưng nghe đồn vì sự dễ thương đặc trưng nên đã được bỏ qua mà không có vấn đề gì.

'Phải nói là láo toét nhỉ?'

Bam nhìn vào mặt Shiva.

"Ppi-hi. Sao thế?"

Ưm.

'Người thì tốt.'

Nói đúng hơn là tiểu thư nhà giàu không có cảm giác về hiện thực.

Cũng chẳng biết những thứ này gây áp lực thế nào...

"Nào, cầm lấy!"

Bam nhìn những thực phẩm ăn liền mà Shiva đưa.

Cuối tháng hết tiền, đang buồn rầu vì định ăn mì gói rẻ tiền cho qua bữa, giờ nhận được những thứ này thì áp lực hay gì cũng lung lay hết.

'... Trong ví còn bao nhiêu nhỉ.'

Không hơn không kém, đúng 12.500 won.

Cái ví rỗng tuếch lo tiền gas tháng sau còn chưa xong của Bam đang gào thét.

'Nhưng mà, nhận cái này.'

Ực - nuốt nước miếng.

'Thì, áp lực quá.'

Trong đầu Bam đã tràn ngập suy nghĩ nếm thử những thực phẩm ăn liền tuyệt vời kia.

Không phải gạo lỗi, mà là cơm ăn liền đắt tiền, cà ri 3 phút có vị chua nhẹ so với cà ri nấu ở nhà.

Thêm thịt viên vào ăn một bữa no nê, cuối cùng tráng miệng bằng nước trái cây đóng chai để nạp đường thì thật hoàn hảo.

A, chảy nước miếng.

Tay Bam đang co giật dữ dội.

"Sao, sao lại cho em?"

Cuối cùng cũng không thể từ chối thiện ý.

Xếp gọn gàng đống đồ ăn nhận được vào tủ bếp, Bam hỏi, Shiva vui vẻ trả lời.

"Vì muốn làm bạn?"

"... Dạ?"

Câu trả lời quái đản gì thế này.

Bam ngạc nhiên kéo dài giọng.

'Tiểu thư nhà giàu thì tư duy cũng khác sao?'

Mối quan hệ này thật không trong sáng. Bạn bè là bạn bè, chứ cho nhận vật chất một chiều thế này thì sao gọi là bạn bè được.

"Cái đó, chị à... Hình như chị hiểu lầm gì rồi."

Bạn bè không phải là vật chất thế này đâu.

Ngay cả Bam, người từng sống không tên tuổi trong giáo phái tà đạo cũng hiểu điều đó.

Nhưng Bam không biết rằng giữa mình mười chín tuổi và Shiva bốn tuổi có sự chênh lệch kinh nghiệm sống rất xa.

Chỉ nhìn bề ngoài thì Shiva là sinh viên đại học mới ngoài 20 với làn da trắng nõn.

Bam trông còn trẻ hơn thế.

"Không cần cho mấy cái này... cũng có thể làm bạn mà."

Như dạy dỗ một đứa trẻ không hiểu sự đời.

Trước lời nói của Bam, Shiva nghiêng đầu rồi nắm chặt tay Bam.

"Chúng ta đi quán cà phê đi."

"... Đột nhiên á?"

"Ừ. Chị bao."

Lại hành động đột xuất đầy áp lực.

Bam định hất tay Shiva ra nhưng lời nói tiếp theo của Shiva khiến người cô cứng đờ.

"Đi ăn Caramel Choco Cookies & Cream Frappuccino đi!"

"... Caramel, Choco, Cookies & Cream?"

Một cái còn không có tiền ăn, đằng này tận ba cái.

Lại còn là Frappuccino. Có phải cái món xay với đá cực mát lạnh đó không?

Ngọt ngào và mát lạnh, Bam chưa từng nhớ mình đã được ăn thứ đó bao giờ.

Kem que ba cái một nghìn won là giới hạn của Bam nghèo khó.

Trong mắt Bam nổi lên vòng xoáy quay mòng mòng.

Cá nhân cô rất ghét và ghê tởm việc gặp gỡ vì tiền nhưng...

"Ppi!"

Bam đành khuất phục trước tư bản.

"Vâng ạ..."

Độ hảo cảm có tăng không nhỉ.

Shiva bước ra khỏi căn bán hầm, nháy mắt với Vua đang đứng trong hẻm.

Su-mok-ui Wang đang nấp để kiểm tra xem Shiva có thân thiết với Bam không, giơ ngón cái lên.

"Ppi-hi-hi-hi"

Shiva ngồi trong quán cà phê cười nham hiểm.

"Nhờ chú mà mọi chuyện suôn sẻ rồi ạ."

"Vậy à."

"Ppi~ Giờ chỉ cần dụ dỗ thêm chút nữa là thành bạn bè ngay ấy mà?"

Ha ha.

Vua chẳng mấy chốc đã trở thành người đàn ông với nụ cười dịu dàng.

Hắn nhìn con gái với ánh mắt trìu mến, âu yếm.

Shiva có vẻ vui, uống ực ực ly Chocolate Latte rồi đặt mạnh cái ly xuống bàn.

"Ppi-ya~!"

Bọt dính đầy mặt.

Tay Vua tự nhiên hướng về phía khăn giấy, rút vài tờ đưa cho Shiva.

"Cảm ơn chú."

"Cảm ơn gì chứ."

"Giờ cháu sẽ thử làm nhiều thứ lắm. Có nhiều thứ cháu muốn làm cùng bạn bè mà!"

"Ừ. Phải sống vui vẻ chứ. Cháu có tư cách đó mà."

"Tư cách...? Cái đó thì cháu không rõ, nhưng các dì bận quá... A đúng rồi. Kể cho mẹ nghe chuyện bạn bè mẹ vui lắm."

Người phụ nữ Thuần Khiết đó, nếu là việc cháu làm thì cái gì cũng vui thôi.

Vua chống cằm nghe hết câu chuyện của Shiva.

"Tức là, làm cái này cái kia với bạn bè cũng được đúng không ạ?"

"Đương nhiên là được."

Cười toe toét, Shiva cười Ppi-hi-hi-hi.

"Vậy thì. Xem cái này đi ạ."

Shiva lấy thứ gì đó từ trong túi ra.

Vé tự do công viên giải trí.

Lông mày Vua nhướng lên.

"Chú cũng là bạn mà."

"..."

"Chúng ta cùng đi công viên giải trí đi."

"Nghiêm túc đấy à?"

"Ppi? Có gì mà không nghiêm túc chứ? Cháu hẹn với Bam sau này đi chỗ tốt hơn rồi,"

Ta cũng là bạn.

Vua bật cười trước lời nói của Shiva, lắc đầu quầy quậy.

Hắn không đủ cứng rắn để phủ nhận lời nhờ vả của con gái, và Vua đành bất lực gật đầu.

"Hôm nay sao."

"Vâng!"

"Đi thôi."

"Ppi!"

Cuộc xuất hành của Shiva và Vua bắt đầu.

Lập tức bắt xe buýt đến công viên giải trí. Dù kinh tế suy thoái thế nào thì ở thành phố lớn vẫn có ít nhất một cái hoạt động bình thường.

- Tách!

"Ppi-i!"

Đầu tiên là một tấm ảnh kỷ niệm ở cổng vào.

Đương nhiên không chụp bình thường.

Đội bờm tai thỏ lên đầu, tách!

"Ppi-hi-hi, nhìn biểu cảm của chú kìa."

"..."

"Cười lên, cười lên nào!"

Shiva phấn khích nắm tay Vua nhảy cẫng lên.

Có nhiều thứ để chơi. Ngay lập tức tìm đến xe điện đụng.

- Rầm!

Shiva cầm vô lăng chiếc xe điện đụng hai người cùng ngồi, nhún vai ra vẻ ngầu lòi.

Đúng lúc chạm mắt với cặp đôi phía trước. Mắt Shiva lóe sáng, chiếc xe bẻ lái một cách kịch tính.

- Rầm rầm!

"Kya-a! Ppi-hi-hi-hi!"

Dù va chạm hay tốc độ thế nào, Vua vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Nhưng trong tầm mắt hắn lúc nào cũng có Shiva.

Tàu Viking.

- Vù u u!

"Ppya-a-a!"

Tàu lượn siêu tốc.

- Vù u u u u!

"Ppya-a-a-ác!"

Trò chơi cao và nhanh nhất thế giới, Tàu Hỏa Địa Ngục.

- Ầm ầm ầm ầm!

"Ppi-yang-ang-al-ark-ác!"

Thay đổi chút, chụp ảnh sticker.

- Tách.

Chơi hết mình là thế này sao.

Vua gần như bị Shiva kéo đi, nhưng hắn chiều theo yêu cầu của em mà không hề phàn nàn.

Khi làm việc vui vẻ, thời gian luôn trôi qua rất nhanh.

Bầu trời xanh chuyển sang màu xám xịt, dòng người đổ về phía lối ra.

Shiva ngồi trên ghế dài đưa cây kem ốc quế cho Vua và xem lại những bức ảnh.

"Chú nhìn này, trông buồn cười ghê."

Hôm nay cháu chơi vui lắm.

Khuôn mặt cười nói của Shiva trông khá mệt mỏi.

"Nào, chia đôi nhé."

Một tay đầy ảnh, Shiva chia ảnh.

Vua nhìn bàn tay đó của Shiva một lúc lâu.

"Chú ơi?"

Bức ảnh chụp riêng hai người.

Bên cạnh khuôn mặt vô cảm, hình ảnh cô con gái trông thật vui vẻ hiện lên trong mắt hắn.

Vua chìm trong suy tư một lúc lâu không cử động.

"Cảm ơn."

"Ppi?"

Bức ảnh trong tay Vua hơi nhăn lại.

'Nếu. Shiva của chúng ta cũng lớn lên khỏe mạnh thế này.'

Thế này.

Thế này...

Tóc Vua rũ xuống che khuất khuôn mặt. Shiva làm vẻ mặt không hiểu gì.

Vua run rẩy cô độc một hồi lâu. Cây kem hắn cầm tan chảy rơi xuống vỉa hè, Shiva giật mình lại gần Vua.

"Chú ơi?"

"... Vui lắm."

"Kem có sao không ạ? Cháu đưa cái của cháu nhé?"

"Không. Ta không thích đồ ngọt lắm."

Shiva gãi đầu, nhún vai.

"Dù sao thì cũng vui thật đấy ạ. Chú ơi. Chúng ta hãy thân thiết cả đời nhé."

Cả đời. Liệu điều đó có khả thi không.

Lee Si-heon của thế giới này và Vua không thể cùng tồn tại.

Sự can thiệp giữa các thế giới không thể diễn ra quá lâu. Có lẽ vài năm nữa... một trong hai bên phải chết.

Giống như câu chuyện ma về doppelganger, một bên phải chết mới kết thúc.

Bây giờ thì... cười nói vui vẻ thế này.

So với mạng sống của bố thì ta chẳng là gì cả.

- Siết chặt.

Vua dùng sức nắm tay.

Dù vậy, lòng tham muốn ở bên đứa trẻ này vẫn nguyên vẹn.

Nếu,

Shiva cả đời không biết bố mình còn sống... và trước đó Vua giết Lee Si-heon?

'... Vậy thì.'

Ta có thể trở thành người bạn lâu năm của đứa trẻ này không?

Một ước muốn nhỏ nhoi.

Một cách hèn hạ.

Không còn gì xấu xa hơn thế này nữa.

Dù có làm tổn thương Shiva vào một ngày nào đó, nhưng nếu có thể tiếp tục cuộc sống này mãi mãi...

Ta có thể bán linh hồn cho ác quỷ.

Trớ trêu thay, kẻ bị coi là ác quỷ ở thế giới này lại chính là Vua.

"..."

"Chú ơi, nhìn kìa. Mặt trời và mặt trăng cùng mọc kìa."

Bầu trời trong xanh mà Shiva chỉ tay vào.

Vua mở đôi môi nứt nẻ, lẩm bẩm trong cô độc.

"Ừ, đẹp thật."

"Bảo giết con bé này sao."

"Ồ... Tiếc thật."

Trong căn phòng tối, hai gã đàn ông nghịch dao găm cười khẩy.

Trong bức ảnh họ cùng nhìn, có hình Shiva dễ thương với mái tóc màu xanh nõn chuối.

"Chơi đùa chút được không nhỉ?"

"Thôi đi, biết đâu xung quanh nó có ai. Vụ này thành công thì ăn chơi cả đời cũng được. Đừng vì sướng con cu mà hỏng việc."

"Chà, con bé cỡ này thì đánh cược mạng sống cũng đáng mà?"

"... Thì cũng đúng."

Dù nhìn khách quan hay chủ quan, ngoại hình cũng thuộc hàng cực phẩm.

Gã đàn ông vuốt ve bức ảnh cười khúc khích.

Nếu là cô gái cỡ này... có khi dám đánh cược cái chết để thử cưỡng hiếp một lần thật.

Có tin báo rằng thực lực không tầm thường, nhưng họ là bộ đôi ám sát điêu luyện.

"Nhưng mà, sao bọn tà giáo lại nhắm vào con bé này nhỉ?"

"Đừng tò mò. Mấy thằng biết nhiều có thằng nào sống thọ đâu?"

"Cũng phải. Chúng ta chỉ làm việc của mình thôi."

Xử lý thế nào đây.

Khoảnh khắc suy nghĩ đó lướt qua đầu.

- Bụp!

"... Ơ?"

Tiếng thịt nát bấy.

Một xúc tu dài từ trần nhà đâm xuyên não gã đàn ông.

Như thể không tha thứ cho cái chết bình thường. Ma lực bành trướng với khí thế xé toạc và làm nổ tung da thịt.

"Ơ, ư, a a a a a á!"

Đuôi dài thì bị tóm.

Nhưng trong trường hợp của bọn chúng, dù có giấu chứng cứ thế nào cũng có cách tìm ra.

"Đù má... Cái gì thế?!"

Mặc kệ tên đã bị hạ, gã đàn ông đứng dậy định bỏ chạy lao ra phía cửa.

- Phập!

Nhưng ở đó cũng có một người nữa.

Thanh kiếm lao ra và cứ thế xoẹt.

"Khặc!?"

Lee Si-heon biến Tầm Gửi thành kiếm, đạp cửa xông vào.

Những tên sát thủ bị xử lý trong nháy mắt.

Tìm nhầm đối tượng rồi. Dám động vào con gái ai chứ.

Lee Si-heon nhìn lên trần nhà, buông một câu.

"Ra đi."

[Chủ nhân, ở kia kìa!]

Chim Gõ Kiến Bụng Vàng Hút Nhựa bám chặt vào ngực hắn, chỉ về nơi Su-mok-ui Wang đang ẩn nấp và hót líu lo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!