Tập 2

Chương 590: Quạ Đen Dù Đen Nhưng Thịt Vẫn Trắng (1)

Chương 590: Quạ Đen Dù Đen Nhưng Thịt Vẫn Trắng (1)

Chương 590: Quạ Đen Dù Đen Nhưng Thịt Vẫn Trắng (1)

-Dowon… Ưt. A ang…. Cọ xát bên trong mạnh quá….

Sáng dậy mở mắt ra thấy tai ù đi.

-Ư, ưng…? Sao lại bắt nói câu đó? Côn thịt thích không…?

‘Mình đã làm cái trò gì thế này.’

Ký ức sống động hiện lên trong đầu.

Dụi đôi mắt sưng húp và vươn vai, một suy nghĩ khác cũng hiện lên.

-Ưng gút?! Thích… Côn thịt to lớn của Dowon thích lắm á á!

Hôm qua tôi đã quá đà thật.

Tay quờ quạng bên cạnh gối, chạm vào làn da mềm mại.

Tròn trịa, và có vẻ đang nằm sấp nên cảm giác về thể tích khá lớn.

“Oáp….”

Ngáp một cái, tôi nắm rồi mở tay.

-Mềm mại mềm mại.

“Ưt… ưt.”

Nhìn phản ứng hay cảm giác đều chắc chắn.

Nắn bóp vài cái thì cảm thấy ánh nhìn chằm chằm từ bên cạnh.

“Làm gì đấy?”

Giọng nói lạnh lùng.

Có vẻ như đã vào phòng Hongyeon trong lúc chúng tôi ngủ, Guseul đang lau sàn nhà đã bắt quả tang tôi.

Guseul giặt giẻ lau trong nước và nói với vẻ vừa dịu dàng vừa lạnh lùng.

“Tôi thì từ sáng sớm đã phải lau tinh dịch cho ai đó, còn ai đó thì lại chỉ nghĩ đến chuyện bắn tiếp nhỉ?”

“Ừm.”

“Không nghĩ cho cô thư ký ngày nào cũng dọn dẹp sao? Chủ nhân?”

Thường thì thư ký có biểu lộ sự bất mãn thế này không nhỉ.

Nảy sinh nghi vấn, nhưng tôi đã bao giờ được đối xử như Vua đâu.

Nên đành chấp nhận.

“Và, người khác hay Thế Giới Thụ thì không sao, nhưng người này thì hơi ấy. Lau mệt lắm.”

“Cái gì.”

“Gì là gì. Dâm thủy chứ gì.”

Guseul chỉ tay vào xi-rô phong tràn ra khỏi hũ.

Đúng là thứ chảy ra từ cơ thể Yeon-a dính nhớp nháp nên khó lau thật.

Bù lại, khi lắc hông, háng chạm háng dính chặt vào nhau tạo ra khoái cảm lớn hơn.

“A sướng thì làm gì được nào~ Không nghĩ cho người dọn dẹp à~”

“Cô cũng làm đi.”

“Xì, bị lãnh cảm nên chịu thôi….”

Nhắc mới nhớ, Guseul có cơ thể không cảm nhận được ham muốn tình dục.

Nói chính xác hơn là cơ thể có phản ứng nhưng đầu óc được thiết kế để không cảm nhận được điều đó.

Nghe nói cuộc đời của nhân vật Guseul được cấu tạo để phục vụ Vua.

‘Vậy thì ngược lại phải cảm nhận được chứ nhỉ.’

Tôi đã từng hỏi về điều này, nhưng nghe đâu thư ký phải giữ lý trí ngay cả trong lúc làm tình để bảo vệ Vua hay gì đó.

“Giúp không?”

“Thôi, đây là việc của tôi mà. Nhưng nếu định làm thêm nháy nữa thì tôi làm bằng tay cho. Đừng có chịch.”

Tôi khựng lại một chút trước sự kiểm soát tình dục của thư ký, nhưng cũng không có ý định làm.

Tôi đứng dậy. Guseul lè lưỡi ‘ọe’ trước hạ bộ nổi rõ gân guốc dù chưa cương cứng.

“Uầy, ghê quá…. Cái đó là ngựa hay người vậy.”

“Ồn ào.”

“Không, còn to hơn ngựa ấy chứ…. Chỉ nuốt cái đầu thôi cũng đầy mồm rồi. Không biết làm sao thỏa mãn phụ nữ bằng cái đó được. Ác!”

Tôi cốc đầu một cái khiến cô nàng lau nhà nhanh hơn.

Vì pha chút mỉa mai rằng bản thân không thể thỏa mãn được nên tôi cho ăn đòn.

Guseul nổi một cục u trên đầu, rơm rớm nước mắt lẩm bẩm.

“Thế cứ để vậy được à?”

“Gì.”

Tôi vừa thay quần áo vừa hỏi.

“Gì là gì! Lúc có chuyện lớn thì làm mặt nghiêm trọng nói này nói nọ, giờ thì lại đi chịch cán bộ của mình.”

“Nói đúng đấy. Nhưng ta luôn như vậy mà.”

Lúc Bảng Trạng Thái đe dọa tôi cũng vậy, lúc ở Dungeon, hay lúc đi tìm Sansuyu cũng thế.

Nếu nam nữ có không khí nảy sinh tình cảm thì ngày hôm đó luôn tràn ngập tiếng rên rỉ và giao hợp nồng nhiệt.

“Chết tiệt!”

Guseul nghiến răng như nhân vật trong truyện tranh cờ bạc, tỏ vẻ tủi thân.

Thấy tôi thừa nhận thói xấu của mình mà vẫn phản ứng như vậy, có vẻ cô nàng muốn tôi thấy cắn rứt lương tâm và cười trừ.

“Lương tâm chắc nướng ăn với sấm sét rồi…. Vua của chúng ta thì chim chẳng bao giờ khô nước. Theo lẽ thường thì chuyện này có lý không? Xét ra thì chẳng khác nào Vua ngoại tình với phu nhân Biên cảnh bá tước cả?”

“Thôi, việc ta giao đâu?”

“Xì, chuẩn bị hết rồi.”

Tôi khoác bộ võ phục rộng thùng thình, buộc dây lưng dài chuẩn bị ra ngoài.

“Vậy thì…. Phải đi thôi.”

“Haizz, sao cứ đâm đầu vào việc thảo phạt thế. Mạng người quan trọng đến vậy sao?”

“Không phải thế, là thử thách mà.”

Nếu tôi không đánh bại hắn, không biết Tháp Thời Gian có cho tôi vào không.

Tốt nhất là tự mình giải quyết. Nếu không phải tôi thì không ai làm được.

Và điều quan trọng nhất là.

“Giờ trên con đường của ta chỉ còn mỗi hắn là biến số thôi.”

Phải giải quyết biến số càng nhanh càng tốt.

Tôi cảm thấy cần phải thay đổi hoàn toàn kế hoạch sau khi có được ký ức tương lai.

Vì Su-mok-ui Wang là tồn tại đi ngược lại bản chất và sự cân bằng của thế giới, nên việc chia sẻ ý kiến không phải là bất khả thi như khi trở về quá khứ.

Kết quả là tôi có thể kiên định với phương án chắc chắn.

Không cần phải chịu đựng Flower và Thế Giới Thụ nữa.

Không hẳn là vậy, nhưng tôi thấy thong thả và bình yên hơn bình thường.

“Chắc giờ Thế Giới Thụ đang bắt đầu són ra quần rồi.”

“Tại sao?”

“Nó sẽ thế mà.”

Su-mok-ui Wang có lẽ giờ này cũng đang lang thang qua các chiều không gian để hấp thụ Thế Giới Thụ nhằm khôi phục sức mạnh.

Không có cách nào đuổi theo, và những gì có thể làm chỉ là chuẩn bị theo cách riêng.

Việc lôi kéo Nữ Vương Tinh Linh Erinyes và gia tăng sức mạnh Tinh linh thuật.

Việc nhận được sự hợp tác của Ma Tháp cũng sẽ giúp ích lớn cho những khó khăn sau này.

“Vậy, là sao. Định cứ chuẩn bị mãi thế à?”

“Không đâu.”

Giờ thì thời gian sắp đến rồi.

Đến lượt cái rét nàng Bân qua đi và mùa xuân ấm áp ùa về.

Để vượt qua thử thách trước đó. Tôi chỉ trang bị sự bi tráng và bước lên phía trước.

“Nói hay nhỉ.”

“Luôn thế mà.”

“Ừm, thế à? Vậy giải quyết vấn đề này giùm cái.”

Guseul vừa vắt giẻ lau vừa nhỏ những giọt nước trắng đục xuống và nói.

“Con quạ lại liên lạc đến. Có vẻ như rất muốn gặp lại cậu đấy.”

Quạ đen. Lee Se-young.

Hai từ đó cùng lúc lướt qua đầu, tôi không còn cách nào khác ngoài thở dài.

Guseul nhìn khuôn mặt khó xử của tôi rồi mới cười ‘phư hi hi’.

“Từ bao giờ.”

“Thì từ lúc Vua tôn nghiêm của chúng ta vào Dungeon để chịch chứ bao giờ~”

“…Từ lúc mới ra khỏi tháp không lâu nhỉ.”

Gần như là từ đầu.

Tôi day trán và gật đầu.

Từ khi bị lộ danh tính, tôi đã lờ mờ đoán được.

Tôi nghĩ cô ấy sẽ nhận ra ý đồ của tôi và giả vờ không biết, nhưng thế thì đâu phải là Lee Se-young.

Lee Se-young cũng cứng đầu và ngốc nghếch chẳng kém gì tôi.

“Gửi liên lạc đi. Chốt ngày.”

Hoàng hôn mọc lên sau lưng Vua không bao giờ lặn.

Khe hở chiều không gian do Thế Giới Thụ tạo ra. Mặt trăng đen mà Vua nâng đỡ nuốt chửng mặt trời, và mặt trời dao động với ánh sáng cuối cùng của nó.

Một thế giới như tấm gương vỡ gợi nhớ đến ngày tận thế.

Trong khe hở của vết nứt đó, một người đàn ông đang ngồi giẫm đạp lên cái cây.

Miệng hắn liên tục ngọ nguậy.

-Nhóp nhép, rắc rắc.

Những chiếc rễ khổng lồ đang ăn mòn bề mặt hành tinh tuôn ra không ngớt.

Những chiếc rễ đó nối liền với lưng và đùi của người đàn ông.

Su-mok-ui Wang (Vua Cây). Miệng hắn rách đến tận mang tai, trong cái miệng lớn đó đang ngoạm lấy thân thể Thế Giới Thụ như một con sói đang ăn.

-Rắc!

[ Ư, á á á á á! ]

Khi nhai thân thể, nhựa cây dính nhớp nháp chảy ra xối xả qua kẽ răng của Vua.

Hàm răng nhô ra phía trước nhai nát thân thể Thế Giới Thụ, và mỗi lần như vậy, ma lực mờ nhạt lại phát sáng trên bề mặt cơ thể Vua.

[ Thế Giới Thụ khác, rốt cuộc đang làm cái gì…. ]

Thế Giới Thụ gào thét bằng giọng nói vỡ vụn.

Vua vừa nhai từng miếng thịt vừa trả lời.

“Công Lý là con khốn nhát gan.”

[ Hức, ức! ]

-Rắc.

“Tại sao con khốn đó vẫn còn sống đến giờ, nhìn thôi mà không hiểu sao?”

[ Đau, đau quá…! ]

-Rầm!

“Người phụ nữ đó nếu không chắc chắn thì sẽ không ra mặt. Dù Thế Giới Thụ tôn quý có đang chết dần, ả vẫn chờ thời cơ.”

[ Hức, hức! Cứu, cứu tôi với. ]

Vua lau miệng đang tràn trề nhựa cây và hấp thụ ma lực.

Vốn dĩ cách thức thông qua giao hợp tượng trưng cho sức mạnh của Vua hiệu quả hơn, nhưng hắn không thể sử dụng.

Bởi lẽ phần thân dưới của Vua chỉ là vỏ bọc, coi như không tồn tại.

Nên hắn ăn tất cả bằng cách nhai nuốt thế này để có sức mạnh.

[ Á á á á á! ]

Tiếng rên rỉ đau đớn của Thế Giới Thụ làm rung chuyển chiều không gian.

Tồn tại có thể coi là chủ nhân của vùng đất khổ đau này, dù chỉ là hư danh, lại bị con người ăn thịt.

Vua nghe tiếng hét như muốn xé toạc màng nhĩ mà tay không hề nao núng.

-Tách.

Hắn nhét một chiếc lá vào miệng và nói:

“Gì. Con khốn đó ăn cũng có chút hương vị.”

Hắn nhớ lại lúc cưỡng hiếp Công Lý đang nằm dưới thân mình. Phun ra sự điên cuồng trầm lắng.

Thế Giới Thụ sợ hãi không nói nên lời.

Rốt cuộc kẻ này đang nói gì vậy. Tại sao lại làm như đã từng đè Công Lý ra một lần rồi thế.

Trong tình huống hoàn toàn không hiểu gì, cô ta từ từ bị ăn thịt.

“Giống như những con khốn khác, ả phản kháng rất dữ dội. Nên ta đã khiến ả tưởng mình mang thai rồi giết chết.”

[ ……. ]

Trong ánh mắt chán chường thoáng hiện lên chút ý chí.

Khác với dáng vẻ sắp chết khi mới bước chân vào thế giới này, mái tóc xanh như sóng nước vuốt ve trời xanh bay trong gió đêm.

Vì thế mà tính cách và giọng điệu dường như cũng thay đổi đôi chút.

Người đàn ông lau nhựa cây, thứ có thể gọi là máu của cây, bằng tay.

Như thể nó làm bẩn tay mình, hắn chùi vào bộ quần áo rách rưới.

“Đây là lần cuối cùng.”

Lee Si-heon lẩm bẩm.

“Hiểu không?”

[ C, cái gì. Ư hư ớp…. ]

Bàn tay người đàn ông đào sâu vào vết nứt của cái cây.

Như kiến đào sâu vào trong để làm tổ, ngón tay ngoáy vào tạo ra khe hở.

Mạch gỗ lộ ra và hắn moi thịt đó ăn.

Cắt thịt, nước bắn ra, nhai nhóp nhép những thớ gỗ bị xé rách và hấp thụ sức mạnh.

“Ta đã nhai đầu ngươi cả trăm lần rồi.”

[ ……. ]

“Và đè ra cả chục lần.”

Phản ứng của người phụ nữ này còn sót lại trong ký ức xa xăm của Vua.

-Chỉ là, con người… con người…! Hức, ha ang…!

Vua không nhớ tất cả những cuộc đời mình đã trải qua, nhưng thỉnh thoảng hắn nằm mơ.

Đó chính là giấc mơ chứa đựng ký ức xưa cũ.

Bộ não con người vứt bỏ những gì cho là không cần thiết, nhưng thỉnh thoảng lại hồi tưởng lại.

Vua là tai ương có trí tuệ, nhưng hành động không có quy luật.

Chỉ là hồi tưởng lại giấc mơ mình đã mơ, và theo giấc mơ đó mà đùa giỡn với Thế Giới Thụ của thế giới đó.

Chỉ cần lặp lại điều đó thôi cũng đủ làm thế giới sụp đổ.

“Cứ coi như là xui xẻo đi.”

[ Cứu… tôi… với. ]

Vua lẩm bẩm khô khốc rồi lại đưa tay vào.

Có phải đã chán ngấy nỗi đau đậm đặc đó rồi không.

[ ……. ]

Thân thể Thế Giới Thụ co giật vì đau đớn, rắc-

Cùng với sinh mệnh dai dẳng, cuối cùng cũng đứt đoạn.

“…Chết rồi sao.”

Thế Giới Thụ có tuổi thọ lâu dài nhưng lại có tinh thần nông cạn thế này.

Việc đối phương xé thịt mình ăn có gì đáng sợ chứ.

Trong số những Thế Giới Thụ hắn từng đối mặt, có kẻ còn thích thú ăn thịt người.

Cũng có kẻ treo tứ chi lên, xé xác và lăn lộn,

Cuối cùng còn giết cả con gái hắn.

Vua liếm nhựa cây dính trên ngón tay, rồi đứng dậy.

Khoảnh khắc đó, tiếng ồn như hành tinh chuyển động vang vọng thế giới.

-Ầm ầm ầm!

Vô số cây cối chuyển động theo cơ thể Vua.

Trông có vẻ nặng nề, nhưng tốc độ của từng cái một sánh ngang với Hunter có tài năng.

Dưới cằm Vua rách ra và mở rộng, từ bên dưới đó, những xúc tu bằng rễ bò ra.

‘…Tiếp theo.’

Đang suy nghĩ, hắn nhớ ra chiếc điện thoại đã reo trước khi đến chiều không gian này và lấy nó ra xem.

[Lee Si-ba]

Thấy cái tên đó, những thân cây vội vã thu mình lại.

Trở lại hình dáng gần giống con người, hắn ngồi xổm xuống và vuốt màn hình chiếc điện thoại cực nhỏ, thưởng thức tin nhắn KakaoTalk của Shiva.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!