Tập 2

Chương 796: Dù Sao Thì Cũng Là Hợp Pháp (3)

Chương 796: Dù Sao Thì Cũng Là Hợp Pháp (3)

Lại một lần nữa cảm nhận được, dục vọng của phụ nữ cũng đen tối như đáy vực thẳm vậy.

Xúc tu hay SM. Dù có kinh nghiệm với đủ loại sở thích khi đối phó với nhiều cái cây. Nhưng chưa từng có cái cây nào yêu cầu tôi đến mức này với cơ thể to lớn của mình.

Vốn dĩ những cái cây ở lầu xanh không biết tôi có thể thay đổi hình dạng, nên cũng là tình huống không thể biết được.

'Thà cứ có nhiều cây ôm lấy tôi rồi cư xử như em bé còn hơn.'

- Lạch bạch lạch bạch.

Tức là.

Cái sở thích kỳ quặc này thật lạ lẫm và ngượng ngùng.

Tôi đứng trên bệ bước chân dùng cho thư viện, nhét sách vào chỗ trống và tự nhủ.

Tuyệt đối. Dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không biến thành hình dạng này nữa.

"Hớ, ư hế hế. Hê hê hế."

Quay phắt đầu về phía phát ra âm thanh ghê rợn, các cô gái đang làm những khuôn mặt kỳ quặc với cảm xúc khác nhau.

Đặc biệt là chị Byeol. Cái bà này.

Nước mắt nước mũi rồi cả nước miếng chảy ròng ròng.

Ha. Tôi ôm cuốn sách to bằng thân mình thở dài.

"Chỉ bắt làm thế này thôi á?"

Đêm qua bị hành hạ hơi nhiều.

Nhiều chuyện đan xen, nhận được tình yêu chứa chan tình mẫu tử. Và bị bán cưỡng ép phải duy trì hình dạng này để sinh hoạt.

Do tôi vắng nhà quá lâu. Những bất mãn tích tụ bấy lâu nay đã bùng nổ theo hướng không ngờ tới.

Từ 8 tuổi, đến 17 tuổi.

Trong cuộc sống thường ngày không quan hệ thì duy trì độ tuổi đó, thỉnh thoảng có yêu cầu thì phải đáp ứng ngay.

Vì đẳng cấp của Vua tụt xuống tận đáy nên Nhân Tử (In-ja) dỗi không thèm nói chuyện.

- Nhìn chằm chằm.

Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi nhăn mắt ra hiệu khó chịu, nhưng đáp lại là những tiếng rên rỉ vui sướng kỳ lạ.

"Hộc, hộc... khụ khụ. Khụ hộc..."

"Byeol à. Em uống thuốc trừ sâu đấy à."

"Hộc... hộc hộc. Si-heon ôm sách siêu cấp dễ thương. Điên mất thôi. Nhìn cái mũ cử nhân với áo choàng kìa. Đi làm người mẫu cũng hoàn hảo ấy chứ?"

Điên mất.

Ngay cả Se-young đang trách mắng Byeol cũng không kìm được nụ cười của người cha (?).

"Chắc các cô là những người đầu tiên đối xử với Vua thế này đấy."

Trước sự nhõng nhẽo của tôi, Sansuyu và Alba trả lời cộc lốc.

"Thế nên mới thích chứ?"

"Đúng vậy. Giống như đặc quyền riêng của chúng em vậy. A, anh chỉnh mũ lên chút được không? Kiểu như dùng ngón tay đỡ ấy."

- Soạt.

Vừa làm trò theo yêu cầu, những giọng nói thánh thót hét lên ầm ĩ khắp thư viện.

"Hư hư. Hư hư hư hư."

Chỉ hôm nay thôi, Alba cũng đồng lòng với các người tình khác nhiệt tình tích lũy kỷ niệm.

Tuy là người phụ nữ khó đoán, nhưng nhìn cô ấy nhiệt tình lưu lại hình ảnh thế kia thì biết không phải là diễn.

"Dowon à, không làm dáng vẻ trưởng thành hơn chút được sao?"

"Ngài nói gì vậy. Hongyeon? Phải giữ lượt chứ."

"Hừm. Biết rồi."

Chẳng hiểu sao lại thích hình dạng này nữa.

Chỉ thấy lòng tự trọng tụt dốc không phanh.

Mọi người thích thì coi như xong, nhưng các yêu cầu lại cụ thể đến mức đáng ngờ.

Tôi ném cái mũ cử nhân đi, cởi áo choàng bước xuống khỏi bệ bước chân.

Khoác tạm bộ Hắc Long Bào đã cắt sửa, túm gọn vải để không bị quét đất rồi len qua các kệ sách, ánh mắt của các cô gái đồng loạt dõi theo.

"Chị Alba. Thế này được chưa?"

"Chưa đâu? Mũ cử nhân, nhặt về đi chứ?"

"Vẫn còn việc phải làm á?"

- Lạch bạch lạch bạch.

Vừa nhặt mũ cử nhân đội lên, như đã hẹn trước, các cô gái cùng lao ra.

Byeol chạy lạch bạch đến lao người ôm chầm lấy, lập tức cắn mút má tôi.

"Hí, dễ thương quá. Si-heon của chúng ta. Chụt chụt."

"Đừng để bạn trai chúng ta chụp ảnh với đầy nước miếng. Byeol à."

Tạo kỷ niệm.

Các cô gái này định cưỡng ép lưu lại quá trình trưởng thành của tôi hay sao ấy.

Đang chớp mắt trong mùi phấn thơm nồng nặc đến mức khứu giác mờ đi, một bàn tay trắng trẻo luồn vào nách nhấc bổng tôi lên.

Chân khua khoắng trong trạng thái không trọng lực bất ngờ, bàn tay đỡ mông.

Nhìn màu da thì là tay của Alba.

Alba dùng ngực làm đệm ôm lấy tôi, vòng tay qua eo và cọ mũi vào gáy tôi.

Cảm giác của con Chihuahua bị bắt giữ là thế này sao?

Trong lòng muốn sủa gâu gâu.

"Cầm cái này đi."

"... Cái này? Gì, giấy khen...?"

"Chẳng phải bảo là tích lũy kỷ niệm sao?"

"Không. Kỷ niệm gì chứ, vô nghĩa mà. Cứ đi loanh quanh chỗ nào đó rồi chụp ảnh Hàn Quốc bốn kiểu..."

Không ạ. Cái này tốt hơn.

Ngoài Alba đã khẳng định chắc nịch, những bàn tay quấn lấy cơ thể tôi không chỉ có một hai người.

"Êy dà sao đâu~ Định cả đời không làm gì bọn em thích à? Thế thì Si-heon đúng là thằng tồi đấy. Biết chưa?"

"Đúng rồi. Hãy ngoan ngoãn trở thành thùng rác khoái lạc của bọn em đi. Bạn trai à."

Trái Byeol, phải Se-young.

Những dấu môi đậm nét liên tiếp in lên làn da nhạy cảm.

Alba giữ eo, Se-young và Byeol ôm hai cánh tay. Bụng và đùi là lượt của Suyu và Guseul.

"Bụng Si-heon mềm mềm."

"Phư hi hi."

Ba người kia thì không nói, nhưng Sansuyu bằng tuổi và Guseul, người thực chất chẳng khác nào kẻ thù, sao lại thế này.

Mới đêm qua thôi, Kapha ăn tôi nhiệt tình còn chẳng nói những lời này.

Nói thế Guseul vỗ mông tôi cười khúc khích.

"Thì, Vua của chúng ta ghét thế này mà. Sao tiểu nữ dám không tham gia chứ?"

"Cô cứ đợi đấy."

"Phư hi hi, ôi sợ quá cơ."

Hongyeon, Chi-yu, Dongbaek lén lút chọn chỗ thì khỏi phải nói.

Mary ở vị trí con gái thứ hai cũng đứng dưới chân tôi. Bức ảnh chụp tập thể một cách êm đẹp đương nhiên kèm theo nụ cười gượng gạo khó đỡ.

"Á ha ha, nhìn biểu cảm kìa! Nhìn cau có thật sự quá đẹp luôn."

"Ghét đến thế cơ à? Hử? Hử hử?"

"Chồng yêu của chúng ta có vẻ ghét bị coi là trẻ con lắm nhỉ."

Bức ảnh nực cười nhưng được niêm phong vĩnh viễn trong album với lý do "rất giống tôi".

Nghĩ đến việc sau này bị lôi ra trêu chọc bao nhiêu lần, trước mắt tối sầm lại.

* * *

Phụ nữ mà ôm hận thì tháng Năm cũng có tuyết rơi.

Chắc chắn tôi đã làm sai điều gì đó rất lớn.

“Thời gian biểu vui chơi của Si-heon 6:00pm ~ 7:00pm (Của Byeol♡”

"Byeol à."

"Phải gọi là chị chứ. Chị. Hả? Chị~i!"

"... Chị Byeol."

Việc này đến mức phải lập cả thời gian biểu sao?

Vốn dĩ đã định ngày giờ để dành thời gian cho nhau, nhưng 24 giờ của tôi bị chia năm xẻ bảy theo từng giờ thế này là lần đầu tiên.

Thậm chí giờ ngủ cũng hoạt động theo chế độ phân bổ!

Tôi cởi phần mũ của bộ đồ ngủ gấu trúc vướng víu ra, thổi phù vào cái trán đang nóng bừng.

Thấy tóc mái bay bay, Byeol không giấu được nụ cười hở lợi, làm rơi miếng sườn nướng đang cầm.

"Hí, hí hí hí hí."

"Chị thực sự là người như thế à?"

"Hư hư gì chứ! Nghe nói thế người ta lại tưởng chị... kiểu, có phức cảm... thích trẻ con đấy? Si-heon em biết thế là vô lễ lắm không?"

"Không phải à?"

"Không phải!"

"Thế là gì?"

Byeol nở nụ cười dịu dàng, dính chặt vào người tôi như con bọ.

Cọ má vào nhau điên cuồng, rồi áp sát cơ thể vào mặt tôi cọ cọ với đôi mắt ngọt ngào như mật.

"Đương nhiên là yêu Si-heon của chị rồiii~ Hi hi hi hi hí."

"Chị... Lời nói hơi cũ rồi đấy."

"Biết đâu đấy? Ngoan ngoãn dùng cái miệng như quả anh đào đó ăn sườn nướng đi nào. Hả?"

Tuyệt đối không phải ghét tình yêu, mà là áp lực quá lớn.

Việc có thể bộc lộ tình yêu của mình một cách trần trụi thế này chắc chắn là tài năng. Cảm giác được yêu thương rõ rệt, và toát ra sức hút kỳ lạ mà người khác không dám mơ tới.

- Nhồm nhoàm.

"Á, ăn rồi!"

"Chị làm ơn đừng làm quá lên với chuyện ăn uống nữa."

"Á~! Búp bê biết nói kìa~!"

"Aiz."

Chụt chụt chụt chụt chụt!

Mặt mũi dính đầy nước miếng trong nháy mắt. Rửa mặt bao nhiêu cũng không hết.

Thích là được rồi. Cảm giác như đã đáp ứng được phần nào, dù không phải tất cả, những tà tâm văn hóa phụ (subculture) mà Byeol lén lút ấp ủ, nên cũng không hẳn là tệ khi thấy khuôn mặt hạnh phúc nhất của cô ấy kể từ khi gặp tôi.

"Lần này làm nũng bảo không muốn ăn súp lơ đi."

"Chị. Làm ơn."

Thời gian ăn cùng nhau đối với tôi thì dài nhưng với Byeol thì ngắn.

Một tiếng trôi qua vèo vèo. Chia tay nhanh chóng.

- Tít tít tít tít!

"Ơ, ơ ơ...?"

Ngay khi nghe tiếng chuông báo thức từ điện thoại, tôi bật dậy ngay lập tức.

Byeol với khuôn mặt như trời sập nắm lấy áo ngủ của tôi lắc đầu nguầy nguậy.

"K, không được. Thêm chút nữa thôi."

"Không gia hạn đâu."

"Thật sự vài giây thôi. Chị vẫn chưa tận hưởng hết mà! Đi mà? Si-heon à? Si-heon?"

Mặc kệ Byeol đang ôm chân van xin. Sang lượt tiếp theo ngay.

Byeol đang ỉ ôi thì trượt chân ngã sấp mặt xuống nhà ăn một cách ngoạn mục.

- Rầm, uỳnh!

"Oaaaaaa!"

Thiếu thốn gì chứ, đã làm cho gần như tất cả ở mức độ nguy hiểm rồi.

Nếu lưu lại thành video thì toàn những trò không bao giờ làm. Đã làm nũng không hợp tính cách rồi, nên khi chia tay cần phải cắt đứt dứt khoát.

'Vậy lượt tiếp theo là...'

“Thời gian biểu vui chơi của Si-heon 7:00pm ~ 9:00pm (Alba độc chiếm)”

'Chết dở.'

Thà ở lại với Byeol thêm chút nữa còn hơn?

Thời gian với Alba, người được cho là đã lên kế hoạch cho tất cả những lịch trình xấu hổ sáng nay.

Tôi đưa ngón tay cái vào miệng cắn. Thói quen từ rất xa xưa.

"Hay là bỏ trốn."

Một lựa chọn không thể không cân nhắc nghiêm túc hiện ra trước mắt.

Không phải ai khác mà là Alba, người tôi không thể kiểm soát, biết đâu sẽ bày ra những trò đáng sợ hơn cả sức tưởng tượng của Byeol.

Tốt nhất là bịa ra một cái cớ thích hợp để rút lui. Ví dụ như trị liệu cho Heukdan chẳng hạn?

Đang gật gù một mình thì cảm nhận được khí tức chẳng lành từ phía sau.

"Định bịa cớ à?"

"Hự á!"

Tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi chui vào lại.

Thấy tôi giật mình ngã ngửa đến mức đó, Alba nhìn xuống từ trên cao, che miệng cười khúc khích.

Thật nực cười khi sự thanh lịch quý phái lại có thể pha trộn với nụ cười tà mị đó, nhưng quan trọng không phải chuyện đó.

"Cô cũng thật là. Tưởng tôi rời mắt khỏi cô chắc? Dù có thực sự bỏ trốn tôi cũng không buông tha đâu. Muốn thử không?"

"A, không, thôi. Tôi cũng thích chị mà."

"Sao thế ạ? Nói cứ như bình thường ghét lắm ấy."

"Ư ưm. Bình thường cũng thích mà. Ừm."

Alba nhẹ nhàng vuốt ve đùi tôi đang ngã, nắm lấy cằm kéo về phía mình.

Đầu cúi về phía trước. Alba đặt đôi môi màu nhạt lên trán tôi, vuốt ve đỉnh đầu bằng cử chỉ dịu dàng.

"Nếu muốn gặp Blanche, biết rồi chứ?"

"..."

"Tốt nhất là điều chỉnh cơ thể ở mức vừa đủ thành niên một cách suýt soát. Tuy xấu hổ, nhưng có một việc tôi muốn chủ động một lần."

Hôm qua ngất xỉu nên không có lượt.

Đêm mà Se-young, Byeol, Suyu và Kapha giở trò tay chân ấy.

Alba có vẻ muốn cơ thể người lớn suýt soát như lúc đó.

"Định làm à?"

"... Nói câu đó với hình dạng hiện tại thì, khó xử lắm đấy ạ."

"Tức là làm chứ gì."

Tôi chỉnh lại bộ quần áo rộng thùng thình, chọc mạnh vào ngực Alba.

Thịt mềm mại lún xuống ngón tay, cảm giác mềm mại khiến não bộ hưng phấn ngay lập tức.

"Trò trẻ con à?"

"Sẽ làm theo ý muốn nên trước tiên, đi đến chỗ không có ai đã."

"Hư hư, được thôi. Có nơi anh sẽ thích đấy. Nhưng trước đó."

Tay Alba kéo cơ thể tôi, ôm chặt tôi vào lòng.

Như vuốt ve con búp bê gắn bó cả đời, Alba vuốt lưng tôi rồi hít một hơi thật sâu khi ôm tôi.

- Hít.

"Phù... Hà..."

Hơi thở ngọt ngào chạm vào mặt tôi tan chảy.

Dù có vùng vẫy như làm nũng, thì thứ duy nhất rung chuyển chỉ là cái bụng mỡ quyến rũ của Alba đang áp sát vào háng tôi.

Nói thế này có bị mắng không nhỉ?

"... Mùi tươi mát."

May mà cô ấy đang mất tập trung.

Tôi bật cười trong vòng tay rộng lớn và đầy đặn của phu nhân quý tộc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!