Tập 2

Chương 715: Bí Mật Của Vương Quốc

Chương 715: Bí Mật Của Vương Quốc

Chương 715: Bí Mật Của Vương Quốc

Lạnh lẽo.

Trong đời ta chưa từng trải qua sự tĩnh lặng sắc bén đến thế này.

Ta nuốt nước bọt, khẽ gọi tên cô ấy.

"Young-hui à."

“ BÉEEEEEE! ”

Một tiếng Sư Tử Hống không chút nể nang!

Tiếng hét sảng khoái khiến màng nhĩ ta suýt nữa thì rách toạc.

"Vậy thì... Kkot-nim-i?"

“ Sao cứ là cái tên khốn kiếp đó hả! ”

-Nhói!

Nhịp đập cảm xúc tiếp theo lớn dần, sự phản kháng của In-ja bắt đầu nện vào não ta.

Thình thịch thình thịch.

Cứ như mấy đứa trẻ trâu ngoài quán net đang đập bàn phím vậy. Tiếng ồn giữa các tầng não bộ vang lên bất ngờ khiến mắt ta tối sầm lại.

Ta ôm trán biện minh.

"Không phải, Kkot-nim-i nghe xinh mà."

“ Không! Hề! Xinh! ”

Mất công nghĩ tên cho mà phản ứng thế này thì tủi thân thật.

In-ja có thể cảm nhận được cảm xúc của ta, nhưng thấy nó không có chút cảm giác hối lỗi nào thì có vẻ là nó ghét cái tên ta đặt thật.

Nhưng mà cũng đáng để cân nhắc một lần chứ nhỉ?

“ Còn cứ như thế nữa là ta úp mặt vào Vương Quan với đĩa nước mà chết đấy. Nghiêm túc đấy, hiểu không?! Ta nghiêm túc đấy! ”

'Bình tĩnh nào. Ta biết rồi.'

Chơi xấu đến mức lấy Vương Quan ra làm con tin.

Shiva và Wiki đều rất trân trọng tên của mình mà. Là thủ lĩnh của đám trẻ con, ta nghĩ nó cần phải làm gương một chút.

“ Tại sao ta lại là thủ lĩnh trẻ con chứ. Ta người lớn hơn ngươi nhiều đấy nhé? ”

Bỏ qua In-ja đang đưa ra những luận điểm vô nghĩa.

Có lẽ thắc mắc vì ta cứ lẩm bẩm một mình, Aori đang nhìn về phía này liền lạch bạch đi tới.

"Vương, Vương! Young-hui là ai thế ạ? Còn Kkot-nim-i nữa?"

"Có cái đó đấy. Mà tìm thấy gì chưa?"

Ta lảng sang chuyện khác, bỏ qua câu chuyện về In-ja. Aori tự tin đưa cho ta bức tranh lớn mà cô bé đang giấu ở thắt lưng.

"Cái này ạ."

Lại là tranh.

Vừa nhận lấy và mở ra, một bức tranh khổ lớn, đủ để trưng bày trong đại sạ viện, hiện ra trước mắt.

Những người phụ nữ thường thấy qua ảnh hoặc tranh trong kho báu đều đang tụ họp tại một nơi.

Trong số đó, ta còn thấy cả hình dáng thiếu nữ của Công tước Vasia mà ta từng gặp.

"Một, hai, ba... Chỗ này là bao nhiêu người vậy?"

"Nhiều quá em không đếm xuể. Nhưng ở trung tâm này có tám người. Tên của các chính thất đều được ghi lại hết đấy ạ."

Tên của Công tước Vasia được khắc ở vị trí cuối cùng trong số tám người vợ.

Chính thất thứ tám. Bức chân dung trông chẳng khác gì học sinh cấp hai. Nghĩ đến niên đại và thời kỳ thì cũng không có gì lạ.

"Cũng có người giống Aori này? Lùn và ngực to y hệt luôn."

"Chắc là bà cố của em hoặc là... Ưm. Có vài cuộc hôn nhân cận huyết diễn ra nên em cũng không rõ lắm, gia phả như cái phả hệ chó ấy mà."

Golden Delicious. Gia tộc được cho là thân cận nhất cũng chỉ lộ mặt một chút ở góc bức tranh.

Ngoài ra, bên dưới hình vẽ của các phu nhân còn có khắc những dòng chữ. Nhưng đó không phải là ngôn ngữ chúng ta biết nên không thể dịch được.

Nếu là các quý tộc khác hoặc Dieffenbachia thì có lẽ sẽ dịch được chăng.

Ta để mặc các tạo tác và đồ cổ sang một bên. Quyết định chọn vài bức tranh và những thứ bắt mắt mang xuống.

'Cái cần tìm thì lại chẳng thấy đâu.'

Vẫn còn chút luyến tiếc nên ta lục lọi kho báu thêm vài lần nữa, nhưng chẳng thấy tăm hơi đâu.

Tạo tác được cho là tạo nên từ sức mạnh của Vua. 'Yeomyeong' (Bình Minh).

Đáng ngạc nhiên là nó là một vũ cụ bí ẩn xuất hiện từ thời Academy.

Ban đầu, cha nuôi của Jin Dal-rae, Lee Seong-han là người sở hữu nó.

[Mass-produced Pink Dawn] (Bình Minh Hồng bản đại trà) đã đóng vai trò then chốt giúp hắn chiếm đoạt mẹ của Jin Dal-rae.

'Là phiên bản hạ cấp của sự lệ thuộc.'

Nếu ai đó nói rằng sức mạnh của Vua ngự trong đó, ta cũng sẽ gật đầu cho là phải.

Thực tế, những hành vi mà Lee Seong-han thể hiện cũng tương tự như sự lệ thuộc mà Mộc Linh Vương hay ta đã gây ra.

'Vậy, những cái Bình Minh khác thì sao?'

Green Dawn (Bình Minh Xanh).

Khi hầm ngục xảy ra sự cố và bị dịch chuyển đến hòn đảo khác. Đó là sức mạnh mà cặp song sinh ta gặp đã sử dụng.

Không biết có phải là hàng sản xuất hàng loạt hay không vì ta chưa từng cầm tận tay. Cuối cùng nó đã bị Giáo đoàn thu hồi nên cũng mất dấu.

Năng lực là 'Thống trị' à. Khác với lệ thuộc, nó liên quan đến sức hút (charisma) hay uy nghiêm nhiều hơn.

'Trong số những năng lực ta có được khi làm Vua, có cái nào tương tự không nhỉ.'

Có một cái.

Pheromone khiến Mộc Nhân hay cây cối cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Giống như sự lệ thuộc, đó là sức mạnh ta có được giữa chừng. Đáng ngạc nhiên là ta có thể bật tắt nó một cách thủ công.

Hiện tại đã mất Bảng Trạng Thái. Ta không biết sức mạnh của Vua trong ta đã sinh ra và phát hiện thêm bao nhiêu... nhưng có lẽ nó khá giống với Bình Minh.

Dù không thể xác nhận, nhưng đó là một suy luận khá hợp lý.

"Vương?"

"... Đợi chút."

Aori nghiêng đầu dễ thương.

Ta đưa tay xoa đầu Aori và chìm vào suy tư.

"Hihi. Nhột quá Vương ơi~!"

Pink Dawn, Green Dawn.

Ở đây nảy sinh thêm một nghi vấn nữa.

'Sản xuất hàng loạt nghĩa là. Có kẻ nào đó đang chiết xuất sức mạnh đó ra sao?'

Nếu việc sức mạnh của Vua bị phân tách là sự thật. Thì chắc chắn sẽ có kẻ muốn đoạt lấy sức mạnh đó.

Hoặc có kẻ đã lợi dụng nó để gầy dựng nên một sức mạnh lớn hơn.

Điều liên tưởng ngay sau đó là thí nghiệm của Thế Giới Thụ và Flower.

'... Ta biết về thí nghiệm của Flower.'

Tiêm nhân tử của cây cối vào con người để đạt được sức mạnh.

Đó là toàn bộ sự thật về vụ án Ent liên hoàn.

Ba năm trước, kỹ thuật lúc đó vẫn chưa hoàn thiện. Khi tiêm vào con người, ma lực sẽ bạo tẩu và biến họ thành Ent.

Ngày mà ta, Sư phụ, và các thành viên Đào Viên cùng nhau thảo phạt.

Loại thuốc đó sau này liên quan đến việc thảo phạt gia tộc Cornus.

Mục đích của Cornus là kết hợp loại thuốc cũ với nhiều thí nghiệm khác để đưa San Su-yu đến sự bất tử.

Tưởng chừng thí nghiệm đó đã kết thúc cùng với sự diệt vong của Cornus, nhưng không phải.

'Mấu chốt của mọi thí nghiệm là tiêm sức mạnh tương tự như Thế Giới Thụ vào.'

Việc tiêm Menedel vào con người khiến họ bạo tẩu thành Ent là để khắc phục sự khác biệt về giống loài.

Nguyên lý giúp San Su-yu đạt được bất tử là nhờ hình thành cơ quan ma lực giống với Thế Giới Thụ trong cơ thể cô ấy.

Ta nhớ lại cơ thể của Tiền Vương mà ta từng thấy.

'Mộc Linh Vương cũng có cơ thể quá biến dị để gọi là người.'

Ông ta sở hữu một cơ thể quái dị biến đổi thành cây cối.

Nếu việc cải tạo cơ thể để mô phỏng sức mạnh của loài thượng đẳng là một trong những Quyền Năng của Mộc Linh Vương. Thì các màu sắc khác của 'Bình Minh' có khả năng cũng chứa đựng sức mạnh đó.

'Cả Menedel, cả San Su-yu.'

Dự đoán rằng tất cả đều là dấu vết mà 'Bình Minh' để lại trên thế giới.

Dù vẫn còn cả núi điều chưa được giải đáp, nhưng ta cũng đã biết được kha khá manh mối nghe lỏm được từ Vua Cây.

Có lẽ đệ tử Heukdan của ta cũng liên quan mật thiết đến thí nghiệm này.

Hiểu rồi.

Ta đứng dậy, sắp xếp lại suy nghĩ.

"Thấy được cái gốc rồi."

"Dạ?"

Những gì diễn ra suốt 3 năm qua.

Bắt đầu từ những sự kiện xảy ra quanh ta, cho đến lý do Thế Giới Thụ và Flower không ngừng xung đột ở những nơi không ai hay biết.

Ta cứ tưởng tất cả đều là những chuyện riêng biệt. Nhưng gốc rễ là một.

Flower muốn khuếch đại sức mạnh mà Vua để lại để vượt qua giới hạn chủng tộc.

Còn Thế Giới Thụ thì kiềm chế bọn chúng ở khắp nơi để ngăn chặn điều đó.

Những gì ta đã trải qua, chính là quá trình của thí nghiệm đó.

'... Còn một điều nữa.'

Flower.

Sức mạnh mà bọn chúng sở hữu cũng bắt nguồn từ Vua.

Đây thực sự là suy đoán tùy tiện của ta. Không có lời nào từ Vua Cây, chỉ là phán đoán dựa trên kinh nghiệm của bản thân.

Căn cứ là sự tồn tại của kẻ mang sức mạnh của loài hoa đang ở trong tòa tháp này.

Dieffenbachia dù là Mộc Nhân nhưng cũng giống như cán bộ của Flower, cô ấy có thể khuếch đại sức mạnh thông qua Khai Hoa.

'Sức mạnh đó được cho là Vua đã trực tiếp ban cho Quân đoàn trưởng.'

Có thể sở hữu đồng thời đặc điểm của Mộc Nhân và Flower.

Điều này cũng giải thích tại sao em gái của Pure là Freesia lại thuộc về Flower và mang tên của một loài hoa.

Flower là tập đoàn tuyên bố sẽ kế thừa ý chí của Vua.

Ngoài điều đó ra, vẫn còn đúng một căn cứ xác thực nữa.

'...'

Duy nhất một người. Một con người khác giới tính được ghi lại trong bức tranh.

Có vẻ như là Cấm vệ quân hay gì đó. Khuôn mặt của kỵ sĩ mặc bộ giáp khổng lồ rất giống với khuôn mặt của người đàn ông mà ta biết.

'Taragon.'

Thủ lĩnh của Flower, kẻ phò tá Thánh nữ.

Hắn cũng là công thần của Đế quốc đã góp sức đưa Mộc Linh Vương lên ngôi.

Trở lại phòng yết kiến, không hiểu sao không thấy Dieffenbachia đâu.

"Ngài hỏi Quân đoàn trưởng sao ạ? Ngài ấy vừa kết thúc huấn luyện là đi về doanh trại ngay rồi."

Túm đại một tên lính hỏi thì nắm được manh mối.

Bình thường sau khi huấn luyện xong vào buổi chiều, Da-jeong luôn bám dính lấy ta. Có lẽ chuyện xảy ra đêm qua quá sốc chăng.

Ngay cả giờ tắm buổi sáng cô ấy cũng không ló mặt ra lần nào.

'Nhưng cũng không thể không gặp được.'

Cần phải nhờ cô ấy dịch những bức ảnh trong kho báu.

Hơn nữa, ta không thể tha thứ cho việc Da-jeong đáng tin cậy lại định giữ khoảng cách với ta.

Ta vào doanh trại tìm phòng của Da-jeong.

Phòng riêng của cô ấy ta đã từng đến lấy đồ lót một lần, nên tìm đến không khó khăn gì.

-Cạch.

Ta nắm tay nắm cửa vặn thử, nhưng cửa khóa.

Đang làm việc riêng tư không thể để lộ sao?

Gõ cửa hai lần. Quả nhiên không có phản hồi.

Nghĩ là cô ấy ngủ trưa do mất ngủ, ta tỏa ma lực ra thăm dò. Thấy bóng dáng Da-jeong đang nằm trên giường và ngọ nguậy.

'Đang thức mà?'

Việc gì khiến cô ấy tập trung đến mức không nghe thấy tiếng gõ cửa chứ.

Mất công đích thân đến đây mà lại công cốc.

Định xông vào luôn nhưng dù ta có mặt dày đến đâu cũng không có ý định tùy tiện ra vào phòng riêng tư của người khác.

Dù việc dịch ảnh đang gấp nhưng đành phải chờ thêm chút nữa.

-Giật nảy!

Ta bỏ qua cái bóng đang run rẩy bần bật kia và rời khỏi doanh trại.

"Bệ hạ, kính chào ngài!"

Kỷ luật quân đội được siết chặt, nên mỗi lần chạm mắt với binh lính là phải nhận lời chào, phiền phức vô cùng.

'Mà này.'

Giờ thực sự không còn thời gian nữa.

Phải đi xuống trước khi biến số xảy ra, nhưng trong tòa tháp này vẫn còn cả núi việc phải quản lý.

Ta trở về phòng. Đối mặt với Aori và Tae-yang đã đến trước.

"Anh đến rồi ạ? Da-jeong đâu?"

Những bề tôi đã tận dụng năng lực của mình, dốc toàn lực suốt mấy ngày qua để khôi phục vương quốc.

Hai người họ là những người thân cận như gia đình mà ta trân trọng nhất.

Ta cởi Hắc Long Bào treo lên chỗ thích hợp rồi trả lời câu hỏi của Tae-yang.

"Hình như đang bận việc riêng."

"Chà, Da-jeong đã hư hỏng thế rồi sao. Đại ca đã bị ăn chưa?"

Nhiều khía cạnh thì đúng là bị ăn rồi.

Ta trải những bức ảnh mang về lên bàn cạnh giường rồi ngồi xuống giường, Aori cứ nhìn chằm chằm vào chăn của ta rồi chọc chọc vào vai ta.

"Vương, ngài làm mấy nháy rồi?"

"... Con nhìn thấy cái đó hả? Rõ ràng là đã thay chăn mới rồi mà."

"Dù có giặt thế nào thì đồ cũ vẫn là đồ cũ thôi~ Hít hít. Mùi nòng nọc của Vương nồng nặc thế này. Có cần em giúp một tay không?"

"Giúp cái gì."

Aori dang rộng hai tay, nằm ườn ra giường ta rồi ôm chặt lấy cái chăn.

"Nước hoa Aori mẫu mới~!"

Thoang thoảng mùi chua ngọt.

Tae-yang cạn lời lườm Aori.

"Mẫu mới thật không đấy? Chính mồm mày bảo đồ cũ là đồ cũ mà."

"Tình yêu dành cho Vương là mẫu mới đúng mà? Tae-yang đừng có nói mấy câu mất hứng nữa. Còn cứ thế nữa là ta kể cho Vương nghe chuyện mông Tae-yang bị đục đấy."

Aori à, con đang nói cái gì thế.

"... Tae-yang, cậu."

"Không phải đâu ạ."

Dù sao thì, cũng là chuyện cũ rồi nhỉ?

"..."

"Cậu, chẳng lẽ là với Yul-ri."

"... Đại ca là người nhất định phải vạch trần điểm yếu của bề tôi mới hả dạ sao?"

"Sao lại thành ra thế được."

"Em cũng không nhớ rõ lắm. Nhưng mà lúc đó là lúc em không làm ăn gì được với tư cách đàn ông nên là..."

Một sự thật mà ta hoàn toàn không muốn biết.

Chiếc hộp Pandora mà ta vô tình mở ra chứa đựng những hành vi không thể nói thành lời. Và thay cho sự im lặng của ta, Aori hào hứng tuôn ra một tràng.

"Kích thích tuyến tiền liệt... Pennyban (Strap-on/Dương vật giả đeo hông)."

"Này, này! Con khốn này, tao đã nuôi mày ăn ở tốn bao nhiêu cơm gạo hả."

Vợ của Tae-yang. Cứ tưởng là hiền mẫu lương thê, hóa ra gu mặn hơn ta tưởng nhiều.

Con gái của Tae-yang là Ha-neul thỉnh thoảng lại có những cử chỉ kỳ lạ với búp bê. Giờ thì ta đã hiểu những hình ảnh đó từ đâu ra rồi.

'Chắc mình không sao đâu nhỉ.'

Se-young, Dal-rae hay Byeol thì ta không lo, nhưng San Su-yu hay Alba không biết sẽ nảy nòi ra cái gì thì đáng sợ thật.

Với đặc tính của Vương Quan là chuyển hóa mọi sở thích thành khoái lạc. Nếu thấy có điềm báo chuyện đó xảy ra thì phải triệt tiêu ngay từ trong trứng nước.

Phải khắc cốt ghi tâm.

Ta nuốt nước bọt, thầm thề trong lòng vài lần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!