Tập 2

Chương 740: Lối Thoát (2)

Chương 740: Lối Thoát (2)

Chương 740: Lối Thoát (2)

Kết thúc cuộc liên lạc một chiều với Alba, tôi quay trở lại ngôi làng.

Nội dung cuộc gọi cũng chẳng có gì to tát.

Chỉ là tình hình sơ lược của Đế quốc sau khi tôi biến mất, và việc họ đang tìm cách để đưa tôi ra ngoài.

Và cô ấy bảo có rất nhiều người đang đợi tôi, nên đừng có mải tìm gái trong này mà hãy mau chóng cùng tìm cách thoát ra.

“Mình có đi tìm gái đâu chứ.”

Nếu nói thẳng vào mặt thì chắc sẽ ăn tát của mười mấy cô mất.

Ai nhìn vào chắc tưởng tôi đi nếm thử tất cả Mộc Nhân bị nhốt trong Hố Phân này quá.

Mấy ngày nay, thời gian tôi bị Guseul hành hạ còn nhiều hơn ấy chứ.

“Đúng không?”

- Chóp chép.

Tiếng vỗ nước vang lên từ dưới gầm giường.

Tôi rút chân ra khỏi bồn ngâm chân và cúi xuống, nhìn thấy Guseul đang quỳ gối, hai chân khép nép.

Guseul dùng đôi tay lạnh lẽo nắn bóp, rửa chân cho tôi, gật đầu đồng tình.

“Đúng vậy. Si-heon chỉ quan hệ với mỗi tôi thôi.”

“Ừm. Phải. Trả lời thế là được.”

“Vâng. Thế nên ra ngoài Si-heon cũng chỉ cần yêu mình tôi là được.”

“Cái đó thì không được.”

Nghe tôi phủ nhận ngay lập tức, Guseul bĩu môi.

Lực ấn lên chân tôi mạnh hơn, con bé này biết thừa mà vẫn cố tình đây mà.

Dù ý thức khác nhau, nhưng ký ức thì được chia sẻ.

Dù là Guseul nguyên bản, nhưng điều đó có nghĩa là cô ấy biết rõ bên cạnh tôi có bao nhiêu vợ và người tình.

“Nhưng mà, sẽ không có người phụ nữ nào tận tụy với Si-heon bằng tôi đâu. Chẳng phải tôi đang rửa chân cho anh thế này sao?”

Guseul rút tay ra khỏi bồn ngâm chân, tự hào khoe đôi lòng bàn tay đỏ ửng.

Đôi tay đã miệt mài xoa bóp lòng bàn chân tôi nãy giờ. Đương nhiên, đây là việc Guseul robot tự ý làm, tuyệt đối không phải do tôi sai bảo.

Cô ấy bảo gì nhỉ. Rằng chân tiếp xúc lâu với ma thạch dưới sàn sẽ tích tụ nhiều mệt mỏi nên cần phải thư giãn.

Tôi còn chưa kịp trả lời thì cô ấy đã tự đi đun nước mang đến.

“Chân của Si-heon cứng thật đấy. Cảm giác như cơ bắp lấp đầy đến tận đây vậy.”

Cô ấy cẩn thận xoa bóp mu bàn chân, cổ chân, bắp chân rồi thỉnh thoảng lại ngước nhìn tôi.

Và cả bộ ngực được khoe ra một cách rất gượng gạo kia nữa. Thậm chí vì mở toang áo sơ mi nên không phải là lấp ló nữa mà là lộ liễu luôn.

Nếu là phim hoạt hình thì cảnh này chèn hiệu ứng âm thanh ‘A hưng~’ vào cũng chẳng thấy lạ.

“Có ấm không?”

“Ừ.”

“Vậy tôi có thể làm cho ấm hơn nữa.”

Guseul nhấc đôi chân ướt sũng của tôi ra khỏi bồn, rồi cúi rạp người xuống.

Cô ấy ôm lấy chân tôi vào giữa đôi gò bồng đảo trắng ngần, nơi lờ mờ hiện lên những mao mạch xanh xao.

Tôi giật mình hoảng hốt trước cảnh tượng chưa từng thấy này, còn Guseul thì vẫn giữ vẻ mặt khô khan đặc trưng, dùng ngực mình nhào nặn, ôm lấy chân tôi như nhào bột.

“Làm gì thế?”

“Đang lau nước ạ.”

“Bằng ngực á? Dùng miệng tôi thì hơi kỳ, nhưng em cũng bá đạo thật đấy.”

Trí tưởng tượng kiểu này là do thông minh bẩm sinh hay do trong đầu chẳng có gì nên mới thế nhỉ.

Mềm mại và đàn hồi, cảm giác đúng là tuyệt vời thật.

Việc dùng cơ thể tuyệt mỹ và mê hồn này chỉ để lau đôi chân bẩn thỉu khiến tôi cảm thấy hơi tội lỗi.

Nhưng ngạc nhiên thay, bộ ngực cực phẩm của Guseul lại có hiệu quả lau nước rất tốt.

Cái này, thật sự không phải do tôi sai bảo đâu nhé.

Thật đấy.

“Vẫn ấm chứ ạ?”

“Thì cũng ấm.”

“Gặp Si-heon xong thân nhiệt tôi đã tăng lên một chút. Lúc nào cũng cảm thấy tim đập.”

Thân nhiệt tăng lên, và cảm giác khi quan hệ cũng đang quay trở lại.

Ký ức cũng đã hồi phục gần hết, giờ chỉ còn chờ ý thức quay lại nữa thôi sao.

“…….”

Một sự im lặng thoáng qua.

Tôi nhắm mắt ngửa đầu ra sau, bỗng cảm thấy có vật lạ chạm vào mu bàn chân.

Cúi phắt xuống, tôi thấy môi Guseul đang chạm vào gần mu bàn chân mình.

“Làm gì đấy?”

“…Hắt, tôi vô thức làm thế.”

“Vô thức cái gì mà vô thức.”

Tôi chưa bao giờ mong muốn kiểu play này.

Dù làm thì cũng thích thật, nhưng sao con bé này lại có tính phục tùng mạnh thế nhỉ.

Khoảnh khắc tôi giật mình rụt chân lại, Guseul liền nắm chặt lấy, đu bám lủng lẳng trên chân tôi.

“Tôi không làm nữa. Không làm nữa. Nhưng chim cũng bú rồi thì tại sao chân lại không được?”

“Em còn định bú chân á? Đầu óc em điên thật rồi hả?”

“Nhưng trong ký ức còn lưu lại mà. Chẳng phải anh định dùng tôi có ý thức khác làm thảm lót sao? Tôi muốn đảm nhận cả vai trò của tôi kia đối với Si-heon!”

- Cốp!

“Ái!”

Guseul ôm lấy đỉnh đầu, buông chân tôi ra và xoa đầu.

“U. Đau quá…. Đau quá.”

“Ai bảo bắt chước cả mấy cái vớ vẩn rồi sấn sổ vào làm gì.”

“Lạ thật. Si-heon đánh mà ngực tôi lại thấy đau hơn.”

Gì đây.

Gaslighting kiểu nạn nhân à.

Rõ ràng người làm trò kỳ quặc là Guseul, nhưng sao cảm giác tội lỗi của tôi lại tăng lên thế này.

“Si-heon….”

“Ờ…. Sao.”

“Mong anh hãy sờ ngực tôi.”

“Thì. Thì cái đó có khó gì đâu.”

Guseul quỳ gối đứng dậy, ngồi lên giường với vẻ mặt lẳng lơ rồi leo lên đùi tôi.

Không đóng kín như mọi khi, bộ ngực lộ ra đầu ti hơi cương cứng.

Tôi bị cám dỗ bởi sắc hồng nhạt khiến người ta phải nuốt nước miếng ấy. Dùng tay xoa bóp bầu ngực, tiếng rên rỉ choáng váng tràn ra từ miệng Guseul.

- Giật nảy.

Biết đến cực khoái, cơ thể ngày càng trở nên nhạy cảm.

Giờ chỉ cần trêu chọc một chút là cô ấy đã biết cảm nhận khoái cảm.

- Ấn, ấn mạnh.

Khi tôi ấn thẳng xuống, hơi thở cô ấy trở nên gấp gáp, đường nét xương sườn hiện rõ.

Guseul nằm trên đùi tôi, cuộn tròn người lại run rẩy. Rồi áp sát mặt vào bụng tôi.

Đôi mắt chớp chớp dễ thương.

Càng ngày càng giống một chú cún con nhiều aegyo.

“Si-heon, Si-heon.”

“Sao.”

“Đêm nay tôi muốn ôm Si-heon thật dịu dàng.”

Tôi đã làm theo ý cô ấy.

* * *

- Chắc chắn có lối thoát ở chiều không gian này. Vì mana ngưng tụ trong Hố Phân là thứ thiết yếu để cấu thành thế giới. Nếu tìm nơi có phản ứng ma lực lớn nhất thì sẽ ra thôi.

Tôi biết lối thoát.

- Không biết dòng thời gian có giống nhau không, nhưng khi lời này truyền đến thì coi như việc chuẩn bị đã xong rồi.

Nhờ liên lạc hôm qua mà tôi đã biết sơ qua cách thoát hiểm.

Vấn đề là ngay cả tôi nghĩ cũng thấy đây là một thử thách nguy hiểm đến mức phải nghiêng đầu thắc mắc.

- Chắc chắn sẽ không dễ dàng đâu. Nhưng chẳng phải anh đã vượt qua những chuyện còn lớn hơn thế này một cách dễ dàng sao? Khác với lần trước phải tự mình xoay xở, lần này còn có em nữa. Em tin chồng em. Yêu anh.

Cô ấy còn nói được cả mấy lời sến súa đó nữa.

Lý thuyết đại cương được lập ra để tôi thoát khỏi đây chẳng khác gì khoa học viễn tưởng.

‘…Bảo mình tin cái này á.’

Lý thuyết thì tôi cũng biết.

‘Mana’, nền tảng của thế giới. Nguyên mẫu của vạn vật biến đổi, rung động và tạo thành các hình thái khác nhau tùy theo quy luật.

Mana là loại sức mạnh mà đến giờ vẫn chưa được nắm bắt hoàn toàn, một phần biến thành dạng có lực vật lý, một phần lại biến dị thành ma lực là sức mạnh vô hình.

Trọng lực và từ lực. Đơn vị cơ bản chứng minh mọi lực khác.

Đó là hình thái chân chính của nguyên tử mà Democritus thời Hy Lạp cổ đại ở thế giới tôi từng sống đã chủ trương.

Nếu chuyển sang tưởng tượng kiểu SF thì chắc cũng là khái niệm tương tự thuyết dây.

Nghe nói ngay cả Thế Giới Thụ Tri Thức cũng không biết hết về mối quan hệ và sự biến đổi của mana này.

Ma khí tôi sử dụng cũng chỉ là một nhánh trong vô số ma lực được phân hóa từ mana.

Sức mạnh kỳ lạ mà người khác sử dụng cũng y hệt vậy.

“Vậy, ý là chỗ kia thực sự là lối thoát sao?”

“Giờ thì là vậy đấy.”

Hiện tượng kết nối không gian do sự phân hóa của mana.

Lối đi trên lý thuyết di chuyển theo con đường ngắn nhất được chỉ định trong quá trình chuyển sang chiều không gian cao hơn.

Kết nối các điểm khác nhau của không gian và thời gian…. Cái đầu đá như tôi khó mà giải thích được.

“Lỗ sâu (Wormhole).”

“Lỗ sâu là gì ạ?”

“Là lý thuyết ở thế giới tôi từng sống. Có vẻ ở đây cũng có.”

Nếu là ma pháp không gian thì tôi cũng dùng được, nhưng cái này ở đẳng cấp khác.

Lượng thông tin cần tính toán và xử lý nhiều đến mức vô lý, và Alba bảo việc chỉ định tọa độ này ngay cả cô ấy cũng không làm được.

Hơn hết. Nơi không gian và thời gian bị bóp méo do mana ngưng tụ, chưa nói đến việc chỉ định tọa độ, chỉ riêng việc chứng minh và phát hiện ra nó đã là không có đáp án rồi.

‘Thế mà làm được á?’

Wiki nhà tôi đã làm được đấy.

Việc mà dù có dùng tất cả máy tính trí tuệ nhân tạo trên toàn thế giới để tính toán đơn giản cũng mất hàng chục năm… con bé đã dùng phương thức chỉ mình nó biết và thành công sau ba đêm ròng rã.

Nghe bảo con bé vừa chảy máu mũi vừa hút sữa chuối vừa gọi bố.

Tôi dường như hiểu tại sao Alba lại coi Wiki là bộ não đỉnh nhất nhân loại, nhưng đồng thời cũng thấy tội lỗi.

Nếu bố đứa bé không phải là tôi thì có khi con bé còn thông minh hơn nữa không nhỉ.

“Sao anh lại làm vẻ mặt như phạm tội thế?”

“Ai biết. Nếu giờ không cảm thấy tội lỗi thì ta đúng là thằng đáng bị lăng trì.”

Đã dọn sẵn mâm bát mà không ăn được thì hết cứu.

Vấn đề là việc này nguy hiểm đến mức hết cứu thật.

Cứ thế này chờ Wiki chuẩn bị tọa độ hay cách giảm bớt gánh nặng cho tôi cũng là một phương án, nhưng…

Con gái tôi vừa tìm bố vừa chảy máu mũi đấy. Sao có thể làm thế được.

Tinh thần tôi chấn chỉnh lại ngay lập tức.

“Thế nên ăn đi.”

“…No lắm rồi.”

Để vượt sang chiều không gian khác qua cái lỗ đen trên trần nhà kia, cơ thể chúng tôi phải chịu được dòng chảy xiết của mana.

Tính toán cho thấy dù tôi có dùng hết sức bình sinh cũng chỉ vừa đủ, còn Guseul thì có thể không qua nổi ngưỡng cửa.

Thế nên phải dùng biện pháp hơi thiếu nhân đạo một chút.

Đó chính là game arcade, Nuôi Guseul.

Lần lượt xử lý những Mộc Nhân trông có vẻ mạnh, nấu những bộ phận cơ thể tích tụ đầy ma lực rồi đưa cho cô ấy.

Chỉ cần hấp thụ thứ đó, Guseul xuất thân từ Hố Phân có thể tích trữ rất nhiều ma lực.

“Si-heon…. Tôi mong anh làm đầy bụng tôi bằng cách khác cơ.”

“Phải ra ngoài đã chứ? Đừng ồn nữa, ăn đi.”

“Ư ư.”

Khó ăn đến mức nào cơ chứ.

Cô nàng Guseul cứng nhắc thường ngày luôn giữ vẻ mặt vô cảm giờ lại phát ra tiếng khóc thút thít.

“Mấy thứ này không ngon bằng Si-heon.”

“Em không thể xé da thịt ta ra ăn được đâu.”

Ý tưởng cho Mộc Nhân ăn Mộc Nhân đã gây sốc rồi.

Nhưng Guseul nguyên bản là ác ma của đảo Hố Phân, kẻ đã ăn thịt hàng vạn con Mộc Nhân một cách dễ dàng.

Tôi múc đầy một thìa thức ăn đưa vào miệng Guseul.

“Haizz, đừng làm rớt. Nào, a~”

“…….”

“Há ra.”

Khi giọng tôi trở nên hung dữ, cô ấy mới rưng rưng nước mắt há miệng.

Hiệu quả của Thực Mộc đến ngay tức thì, chính mắt tôi cũng thấy ma lực đang được lấp đầy.

‘Giá mà còn thuật thức sử dụng ma lực của Hố Phân thì tốt biết mấy…. Chắc do không phải ở bên ngoài nên nó yếu đi nhiều rồi.’

Guseul quái vật dồn ép tôi đâu mất rồi. Chỉ còn lại con cún con kêu ăng ẳng.

Ít nhất phải nuôi cho thành linh cẩu thì mới yên tâm băng qua bên ngoài được.

Kế hoạch là vỗ béo cho tròn trịa rồi mới thoát ra.

* * *

“Wiki?”

“…….”

“Wiki.”

Nghe tiếng mẹ gọi, Wiki đang ngồi trên ghế con thỏ mới phản ứng lại một cách chậm chạp.

“…A. Mẹ.”

“Con lại thức đêm à.”

Vốn dĩ làn da của Wiki đã trắng do gen của Alba, giờ lại càng trở nên nhợt nhạt hơn.

Nhìn thấy cục bông nhét trong mũi Wiki, Alba cau mày xót xa.

“Mẹ đã bảo dùng ma pháp cầm máu đi mà. Sao con lại không nghe lời?”

“……Nhưng mà. Ma lực để chạy thử nghiệm ảo cũng không đủ mà.”

“Thời gian còn nhiều. Con có nghĩ đến việc bố sẽ đau lòng thế nào khi thấy Wiki vất vả thế này không?”

“Chỉ cần mẹ…. nói dối cùng con là được mà.”

“Wiki.”

“…Con xin lỗi.”

Gần đây có lẽ do ảnh hưởng của Lee Si-heon mà Alba đã hiền đi nhiều.

Wiki vốn bị kiểm soát bánh kẹo, đồ uống, nhưng thấy sự thay đổi đó của Alba nên dần dần uống sữa chuối, uống cả Zzetti, thành ra tính cách cũng hơi tùy hứng hơn.

“Vào nghỉ ngay cho mẹ.”

“Mẹ…!”

“Ngay,”

Trong đôi mắt đen láy của Wiki thoáng hiện lên hình ảnh Alba ngày xưa.

Mẹ yêu tinh.

Nếu còn cố cãi nữa thì không biết sẽ ra sao. Wiki giật mình, rưng rưng nước mắt gật đầu.

“……Vâng ạ.”

Con bé ậm ạch leo xuống khỏi chiếc ghế to hơn cả người mình. Xỏ đôi dép lê hình gấu và ôm lấy cái gối trên bàn.

Cái gối bông của Wiki có dán ảnh Lee Si-heon.

Trên quần pijama còn gắn một cái đuôi gấu tròn vo.

“Con ngủ bao lâu ạ?”

“Đừng nghĩ đến chuyện đó mà hãy ngủ thật ngon đi. Nhanh lên. Việc của chúng ta xong rồi, Wiki không còn việc gì phải làm nữa đâu.”

“Nhưng mà…. Tính toán hiện tại vẫn còn bất an lắm. Nhỡ bố dùng dù chỉ một chút sức mạnh cho người đó thì….”

Mẹ biết con lo lắng.

Ngay cả vợ là Alba cũng có lúc gặp ác mộng.

Nếu Lee Si-heon chết, Wiki lầm đường lạc lối sẽ trở thành tai ương thế nào đây.

Alba xoa đôi tay nổi da gà, quỳ xuống ôm lấy Wiki.

“Mẹ xin con đấy Wiki. Hãy cho mẹ và bố thêm chút thời gian.”

“…….”

“Mẹ không muốn thấy Wiki vất vả đâu.”

“Vâng….”

Với khuôn mặt đẫm nước mắt, Wiki gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!