Tập 2

Chương 923: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (5)

Chương 923: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (5)

Chương 923: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (5)

Tại sao những chuyên gia tài giỏi đó lại bày tỏ lo ngại và cảnh báo người dân thường về sự xa hoa và hưởng lạc?

Câu trả lời rất đơn giản. Bởi vì tính gây nghiện của hành vi giải phóng tất cả những gì bị kìm nén bấy lâu nay là vô cùng lớn.

Giống như bài viết trên cộng đồng mạng tự giễu rằng ly cà phê hay uống hồi nhỏ là để uống cảm giác bội đức.

Việc tháo bỏ những ràng buộc do chính mình tự đặt ra sẽ mang lại niềm vui to lớn, nên việc làm vấy bẩn tâm hồn thiếu nữ ngây thơ bằng sự ngọt ngào đó sẽ rất dễ dàng.... Tôi đã nghĩ như vậy.

"Cái này rẻ hơn mà."

"Cái này ngon hơn."

Cuộc tranh cãi nổ ra trong siêu thị. Mọi người đang thì thầm với vẻ mặt hài lòng.

Không biết cuộc cãi vã của chúng tôi, những người đã bước sang ngày thứ 4 sống chung, có gì vui đến thế.

"Đừng nhìn lung tung. Tóm lại là, phải tiết kiệm tiền."

"Chỉ đắt hơn có một nghìn won mà miệng vui hơn hẳn, thì đương nhiên chọn cái ngon là đúng còn gì?"

"Đừng coi thường một nghìn won. Anh có biết tiết kiệm số tiền đó bù vào chỗ khác thì làm được bao nhiêu việc không? Sửa cái thói hoang phí đi. Thật đấy."

"Tôi bảo là dùng một nghìn won bù thêm đó vào đây cơ mà? Không phải hoang phí mà là tiêu dùng thông minh để thỏa mãn."

"A a a a!"

Bam đang thuyết phục thì dậm chân bình bịch thể hiện sự bực bội.

Không. Tôi đâu có mua đồ xa xỉ gì ghê gớm, mua tương cà Pines chứ không phải Mokttugi mà cũng phải nghe cằn nhằn đến thế này sao?

"Vốn dĩ không cần cái này nhưng anh cứ nhờ vả mãi nên mới mua đấy."

"Không cần là sao. Xúc xích xào rau củ mà không cần tương cà thật á?"

"Có dùng thường xuyên đâu!"

"Cứ thế trộn với cơm ăn cũng ngon mà."

"A, a a! Thật là...!"

Phụt khục- Tiếng cười nổ ra xung quanh.

Cô bán hàng ở quầy ăn thử cũng đang nhịn cười, vỗ nhẹ vai tôi can ngăn.

"Hư hư. Cô vợ trẻ vun vén khéo ghê. Đàn ông thỉnh thoảng cũng phải nhường nhịn chứ hả? Vợ chồng son à?"

"Không phải thế đâu ạ!"

Tôi chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã bắn ra lời phủ nhận.

Đôi mắt của Bam với khuôn mặt đỏ bừng bừng sắc lẹm như rắn độc.

"Tôi mua. Được chưa?"

"Ngày nào cũng thế thì anh tưởng tôi sẽ nói vâng tôi biết rồi và cho qua chắc?"

"Lần trước gọi đồ ăn về cũng vừa khóc vừa ăn còn gì."

"A, ai khóc chứ? Thật sự thấy áp lực nên làm ơn dừng lại đi."

Bam giật lấy chai tương cà Pines trên tay tôi, nhét chai tương cà Mokttugi vào giỏ hàng.

Tiếc tiền túi nilon nên tự mang giỏ đi chợ cũng là điểm đáng kinh ngạc.

'Tương cà đó ngon lắm mà.'

Nếu không phải bây giờ thì không có cơ hội ăn thử đâu, về nhà là không tìm thấy loại tương cà này.

Vì để ăn uống lành mạnh nhất có thể, Dallae và những người nội trợ khác đã tự làm tất cả gia vị trong nhà và lấp đầy tủ!

Có lần tôi lén mang tương cà Pines vào để chấm khoai tây chiên mà bị mắng cho một trận.

"A. A..."

"Chú... Là học sinh tiểu học à?"

"Cái đồ ác quỷ này. Tiết kiệm thế thì được cái gì?"

Bam đặt giỏ hàng lên quầy thanh toán, hừ mũi nói một cách chua ngoa.

"Vâng vâng, được nhiều lắm đấy~"

"Nhưng trong tay cô sẽ không còn tương cà Pines đâu."

Cả Namukkang Diablo Edition mà tôi để ý bấy lâu, Bánh mì Green Archive định mua cho Byeol, thậm chí cả Bánh ốc kem dâu hoa anh đào có hình Saku nữa!

Bam nhìn những thứ trong giỏ hàng với ánh mắt tỉnh mộng rồi sắp xếp lại.

"Đúng là người giàu..."

"Xin lỗi nhé, cái tôi nói là nhu cầu cực kỳ bình dân. Người giàu hứng thú với giải trí của dân thường đến mức lên phim, nhưng đây là thật đấy."

"Tôi đã bảo chỉ nhận rượu và thức ăn tôi uống vào ban đêm thôi. Đi chợ là tôi mua hoàn toàn nên làm ơn nghe theo lời tôi đi."

Chỉ tiết kiệm thôi thì cuộc sống có niềm vui gì.

Tiền cũng chẳng tích lũy được trong tài khoản, có món tiền lớn là chi hết cho phí phẫu thuật, viện phí của chị gái.

Thay vì dùng thuốc mới đắt tiền mà khó thấy hiệu quả, nếu dùng cho bản thân một chút thì tình cảnh đã không bi đát đến mức này.

- Ting ting.

Tiếng chuông vang lên, tôi lấy điện thoại dự phòng ra xem, tin báo rượu và đồ ăn giao hàng đã đến.

Bam không biết dùng ứng dụng giao hàng, cũng chưa từng dùng, nên không biết đồ ăn tôi gọi bao nhiêu tiền. Đây là cách tốt nhất để "tiêu tiền hộ".

"Cơm đến rồi. Đi thôi."

"Thật ạ?"

Bam xách cái giỏ nặng trịch, cái chân đau nhúc nhắc đi tới.

"Đưa đồ đây."

"Không được."

"Thấy rõ chân đau rồi kìa. Người ta nhìn vào tưởng tôi đánh cô đấy. Một mình thì không sao nhưng đến cái này cũng từ chối thì người bị chửi là tôi. Không phải việc nên làm với người khác đâu?"

Tôi giật lấy đồ của Bam giơ lên cao, Bam miễn cưỡng nắm lấy dây đeo lủng lẳng.

"A, thật là... Ư! Ư ư ư! Bỏ raaa!"

"Ơ ơ? Đứt đấy. Đứt đấy!"

"Á!"

Cuối cùng Bam đành buông tay giao đồ cho tôi, phủi tay vào hông rồi bĩu môi xấu xí.

"Ha... Sao toàn chọn làm những việc người ta ghét thế?"

"Người tương khắc vốn dĩ hợp nhau mà."

"Không hợp. Tệ lắm. Ghét."

Dù sao thì mấy ngày nay dạy cách tiêu tiền cũng không phải là không có hiệu quả. Điểm đáng nói là con bé cũng bắt đầu tiêu tiền cho những thứ mình muốn ăn.

Ngay như miếng thạch hạt dẻ to tướng nằm trên cùng giỏ hàng này. Nếu là hạt dẻ, thì súp hạt dẻ vân vân...

"Nhà mình có nuôi sóc con à?"

"Im đi. Rẻ mà tốt cho sức khỏe. Với lại từ bao giờ là nhà mình?"

"Sống chung là nhà mình chứ sao."

"Vâng vâng."

Giờ thì nghe tai này qua tai kia rồi đấy.

Nhưng có vẻ đã quen với cuộc sống cùng tôi, những lúc bối rối hay nhìn sắc mặt tôi đã giảm đi đáng kể.

Tất cả là nhờ khả năng hòa đồng được rèn luyện từ Heukdan.

Việc nụ cười tăng lên một cách vô thức cũng rất tốt.

"Tay trống quá, đưa một nửa đây."

"Ừ không được."

"... Thật sự tôi ghét chú nhất đấy."

Hơn nữa, con bé này cũng có khá nhiều điểm dễ thương.

* * *

Bữa tối.

Và đánh răng.

- Soạt soạt soạt soạt.

Trong nhà vệ sinh chật hẹp chỉ có hai người, tôi và Bam ngẩn ngơ nhìn vào gương, chà bàn chải nhiệt tình trong miệng.

"Phù."

"Phù."

Trong bọt nhỏ Bam nhổ ra, cái màu trắng của tôi phủ lên trên.

Bam nhìn chằm chằm vào dòng nước trôi xuống cống, liếc tôi và lẩm bẩm.

"Nhưng mà chú à."

"Là Oppa."

"Nhất thiết phải đánh răng cùng nhau à? Chật."

"Đánh răng thì quan trọng gì chật hay không."

"Bất tiện mà."

Uống chút rượu nên hơi ngà ngà say rồi cằn nhằn, nhưng khuôn mặt cau có trông dễ thương nên muốn véo cho một cái.

- Véo.

Mới nghĩ thôi mà tay đã hành động rồi.

Bam đang ngậm bàn chải liếc mắt lên nhăn mũi.

"Sao lại véo?"

"Tại dễ thương."

"Nói gì thế."

Khuỷu tay Bam nhẹ nhàng huých vào eo tôi.

- Soạt soạt.

Lại đánh răng.

Một lúc sau, lần này tôi nhẹ nhàng lắc hông đẩy Bam.

- Cộp.

Ăn miếng trả miếng. Bam lắc hông đẩy tôi.

Cộp, cộp-

"..."

Cộp, cộp, cộp,

Cộp-

"Ư ư! Cái đồ..."

Càng lúc càng mạnh. Khi tôi lắc mông mạnh hơn, Bam mím chặt môi, với vẻ mặt hơi bực bội, dùng toàn lực húc cơ thể vào.

- Bốp!

Tôi bị đẩy đi, giả vờ loạng choạng bám vào cửa, Bam vô thức bật cười, lau bọt dính trên môi và khúc khích.

"Phư hư hư. Làm gì thế thật là. Ai bảo gây sự làm gì? Dính hết bọt rồi kìa."

Trò đùa thường ngày nhưng việc cô ấy chấp nhận và cười cho thấy sự tiến bộ vượt bậc.

Mượn sức rượu là một trong những cheat key (mẹo). Nhưng lần đầu gặp, con bé mệt mỏi đến mức không chết mới là lạ.

Thế mà chỉ vài ngày đã thay đổi hoạt bát thế này. Hôm nay thử gần gũi hơn chút nữa xem sao.

Cứ thế này khiến cô ấy dựa dẫm vào tôi từng chút một, ư hư hư.

Sẽ không bao giờ để cô ấy sống cuộc sống khó khăn và bẩn thỉu thế này nữa.

- Cạch.

Đánh răng xong giờ là lúc đi ngủ.

Chỉ cần say men rượu và ngủ ngon là được, nhưng hôm nay tôi không có ý định ngoan ngoãn ngủ dưới sàn.

"Rượu tốt thật đấy. Dễ ngủ. Cũng không cảm thấy đau nữa."

"Tại cô là Hunter nên thế đấy. Là dân thường thì đã làm đám tang lâu rồi. Thế nên đừng chịu khổ nữa mà về với tôi đi? Oppa nuôi cô, chỉ cần người đến là được."

"... Làm sao tin được lời đó."

Bảo là vẫn bị ám ảnh bởi chuyện quá khứ thì mấy ngày gần đây sống tốt quá mà.

Xét đến nhiều hoàn cảnh thì có vẻ Bam vẫn sợ tin lời tôi.

"Rốt cuộc mục đích là gì?"

"Đã bảo rồi mà. Là cô."

"Tức là, cái đó. Nếu là Quý Mộc. Thì cũng có việc Quý Mộc phải làm chứ."

"Chắc chắn thoải mái hơn việc cô đang làm bây giờ? Trước hết việc cô đến đã quý hơn cả ngàn vàng rồi, cứ ăn chơi cũng được."

Nếu lo cho chị gái thì thú thật, đến với tôi là có triển vọng tốt nhất.

"Bên cạnh tôi có ai nào. Thế Giới Thụ Trị Dũ tạo ra cả kỳ tích, Hiền giả không gì không biết. Tiền. Quyền lực... Lựa chọn nhanh thì cả cô và chị cô đều không phải khổ đâu."

"... Nếu là nói dối thì sao."

"Nếu định nói dối thì ngày đầu gặp cô tôi đã bắt cóc luôn rồi không phải sao?"

Tôi tắt đèn để đi ngủ và kể cho cô ấy nghe những chuyện tôi đã trải qua.

Những Quý Mộc khác là Dongbaek và Pitaya.

Kỹ sư suýt hỏng đời vì dục vọng, và cô gái có bàn tay Midas nhưng bị cuốn vào vụ nổ hạt nhân nên phải cắt tứ chi và mù mắt.

Pitaya thì không nói, nhưng trường hợp của Dongbaek, tôi đã áp dụng phương pháp khá quá khích và rùng rợn.

Tùy người nhìn nhận mà có thể coi là kết cục bi kịch theo một nghĩa nào đó.

Tất nhiên đương sự thì không nghĩ vậy, cô ấy bảo nhờ tôi mà cô ấy mới nhìn thấy thế giới. Và những chuyện trải qua lúc đó không sao cả, còn xua tay chối đây đẩy.

"Tôi từng nghe nói Quý Mộc có thể sẽ là cứu cánh cho nhau."

"... Cho nhau ạ?"

"Nếu không có hai người đó thì quốc chính của chúng tôi cũng không trụ được. Nhưng qua rồi mới thấy, hai người đó cũng bảo nếu không có chúng tôi thì họ sẽ sống bất hạnh cả đời. Không phải tôi nói mà là họ nói đấy."

Tình hình đã dư dả hơn nhiều nên mới nói được thế.

Ai cũng biết thuyết phục đưa về là tốt nhất.

"Lý do tôi dính lấy cô thế này, cũng là vì thế đấy."

"Không rõ nữa. Chỉ là, cảm giác cứ chọc vào chỗ hiểm ấy. Thú thật thấy đầu óc kỳ cục lắm. Cứ nhất thiết? Cảm giác bắt đầu từ một đến mười đều là nhất thiết phải thế."

"Lớn lên cứ chọc vào chỗ hiểm nên mới đến được đây đấy. Phải dọn dẹp lòng mình rồi vượt qua chứ. Có nhiều việc phải giao cho cô lắm."

"Nói đi."

"Không được. Chưa về phe tôi thì không nói được. Là bí mật."

"Keo kiệt."

Tự nhiên xoa đầu con sóc chuột, lần này cô ấy không tỏ vẻ ghét bỏ gì đặc biệt.

Cơn buồn ngủ ập đến, mắt cô ấy cứ díp lại. Tôi rón rén leo lên giường, mở chăn chui vào.

"... Không làm trò bậy bạ chứ?"

"Ừ."

"Thế thì vào... đi, đau lưng lắm đấy."

Rượu, tuyệt vời thật. Hơi men giúp ích thế này đây.

Sau vài ngày từ thân phận thảm trải sàn đã được nằm chung giường. Tôi đắp chăn cùng Bam và không cần xin phép, đặt tay lên ôm cô ấy vào lòng.

Bam áp trán vào ngực tôi, rồi lặng lẽ thở dài.

"Chị cũng hay ôm em thế này..."

Giọng nói thật đẹp và buồn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!