Tập 2

Chương 611: Khai Hoa

Chương 611: Khai Hoa

Chương 611: Khai Hoa

Tà áo Hắc Long Bào bay trong gió.

Tóc đen. Đôi mắt mất đi sinh khí.

Ma khí chảy trong lòng bàn tay có hình dạng quen thuộc.

‘Không phải chứ?’

Ban đầu cô nghĩ mình nhìn nhầm trước hai mặt có thể gọi là sự tái lâm của Thiên Ma.

Tuy nhiên nhờ ánh mắt trao đổi trong khoảnh khắc rất ngắn, Han-byeol có thể chắc chắn.

‘Lẽ nào thật sự….’

Mộc Linh Vương và Thiên Ma.

Han-byeol cảm nhận được đồng thời hai luồng khí từ bóng lưng người đàn ông.

Vóc dáng to lớn hơn người đàn ông cô biết, và sắc mặt xanh xao khác với người đàn ông đó, nhưng mọi yếu tố bao quanh cơ thể hắn đang chứng minh thân phận của hắn.

“Lee, Si….”

Thằng chó chết… à không, Lee Si-heon.

Định thốt cái tên đó ra khỏi miệng thì người đàn ông di chuyển.

- Ai vậy trời?

- Tôi từng nghe nói. Bộ đồ đen đó, ma lực…!

Danh tính của người đàn ông có vẻ có manh mối, tiếng nói xung quanh bắt đầu lớn dần.

Mộc Linh Vương. Kẻ thù khó nhằn nhất mà họ phải tiêu diệt và là tồn tại mà ngay cả Thế Giới Thụ cũng e ngại.

Vua mới ra đời tái hiện lại thảm họa trong quá khứ.

Các tư tế nhận ra và đau buồn.

- …Tại sao, lại giúp chứ?

- Nguy hiểm không?

Ý kiến bắt đầu chia rẽ giữa các Hunter. Các hiệp sĩ của Giáo hoàng đứng đầu là Angelica tỏ ra thù địch.

Kẻ sát nhân tồi tệ nhất lịch sử. Kẻ cưỡng hiếp. Ác ma dù có gắn thêm bao nhiêu danh xưng cũng không lạ.

Có lẽ còn nguy hiểm hơn cả ác quỷ của thử thách mà họ đang đối đầu hiện tại.

- Cộp.

Vua bước chân về phía trước.

Không ai dám ngăn cản Vua đang đi trước.

Các Hunter rơi vào hỗn loạn nhìn Han-byeol. Mong muốn cô đưa ra phán đoán ập đến Han-byeol.

Họ không tự tin phán đoán tình huống này. Ít nhất nếu lời của Han-byeol đưa ra, họ sẽ đi theo hắn mà không phải chịu trách nhiệm.

Nhưng ngay cả Han-byeol, người siêu nhiên nhất trước thảm họa trước mắt cũng không dám ra lệnh ngay.

Kẻ thù.

Đối với họ Mộc Linh Vương rõ ràng là kẻ thù.

Nhưng chẳng phải thuộc hạ của tên Vua kia đã bảo vệ họ khỏi thảm họa vừa ập đến sao.

Ngay cả khoảnh khắc thảnh thơi giết thời gian này, thuộc hạ của Vua cũng đang câu giờ, và chữa trị cho các Hunter bị thương.

Và ngay cả bây giờ,

Hắn đang đứng trước mặt các Hunter và có tư thế như bảo vệ họ.

“ Kícc hi rícc! ”

Khi Vua bước ra tiền tuyến, vô số ‘cành cây’ bắt đầu ập vào Vua.

Nơi sự chú ý của các Hunter đổ dồn vào.

Người đàn ông giơ tay phải ngưng tụ ma khí nắm chặt tay.

Mạch máu nổi lên trên bắp tay lộ ra, và ngay sau đó cảnh tượng không thể tin nổi diễn ra.

- Rắc rắc!

Khoảnh khắc Vua đấm về phía trước. Ma khí vô hình lan ra xé toạc không gian theo thớ.

Như hắt toẹt thùng sơn đen lên tấm canvas vẽ thành phố sụp đổ.

Thế giới bị bao phủ bởi màu đen kịt. Những mảnh vỡ tòa nhà vướng víu biến mất khỏi tầm nhìn.

Phép màu đó, Han-byeol đã từng thấy trước đây.

- Ực.

Sức mạnh cường tráng đến mức nuốt nước bọt.

Phải. Sức mạnh dị biệt đã thấy ở Thiên Ma từ lâu. Han-byeol có quen biết với Bạch Đào biết rõ sức phá hoại của sức mạnh đó.

Việc Lee Si-heon được Thiên Đào truyền thụ sức mạnh của Thiên Ma-

‘Đúng rồi. Đúng rồi. Là Si-heon.’

Đúng là Lee Si-heon.

Lee Si-heon tưởng đã chết đã sống lại trở về.

Nước mắt chực trào ra. Nhưng Han-byeol phải tỉnh táo lại trước khi tận hưởng cảm xúc tái ngộ.

“ Kícc hi ícc! ”

“ Kéc! Kícc! ”

Những ‘cành cây’ trên trời phát tác thêu dệt xung quanh ập tới.

Lũ quái dị dưới đất điên cuồng lao vào Vua.

Xúc tu trên trời sao chép nhiều ma pháp mà chúng đã đánh trả cho đến nay bắn vào hắn.

“Hiệp hội trưởng Han-byeol. Đúng không.”

“…Dạ, dạ?”

Đang ngẩn ngơ nhìn Vua một mình chống lại tất cả thảm họa đó, Hongyeon bắt chuyện với Han-byeol.

“Chiến lược thế nào? Ta muốn giúp đỡ.”

“…Không, bây giờ người kia.”

“Không sao đâu.”

Trong số thuộc hạ Vua mang theo, không ai lo lắng cho sự an nguy của Vua.

Họ chỉ thản nhiên làm tròn vai trò của mình. Và Han-byeol nhìn mặt Hongyeon với đôi mắt ngẩn ngơ.

Đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng đó,

Đáng xấu hổ là cảm thấy chút ghen tị.

“Ta sẽ giúp. Nghe nói cô là người yêu tốt của Bệ hạ.”

“…Người yêu tốt.”

Hủy bỏ lời nói ghen tị vừa rồi.

Han-byeol đắc ý nghiến răng. Bầu không khí của chiến tuyến bất lợi thay đổi hoàn toàn trong nháy mắt.

‘Có nhiều chuyện phải nghe đây.’

Sự thật việc Lee Si-heon trở thành thảm họa, và kiểm chứng tin đồn về Mộc Linh Vương.

Có nhiều điều phải biết nhưng việc khắc phục khoảnh khắc này là ưu tiên.

“Giúp tôi với.”

“Được thôi.”

Hongyeon, người đã leo lên vị trí cao nhất với tư cách là chiến lược gia.

Nếu là cô ấy, người đã ghi tên trên nhiều chiến trường, có thể phân bổ nhân lực và kéo hiệu suất lên hoàn hảo.

‘Và cái gì đây.’

Cảm thấy sự đồng cảm ngầm từ Hongyeon. Phải gọi là cảm giác của thiếp thất sao?

“…Nhìn gì chằm chằm thế?”

“Không có gì ạ.”

- Rắc!

Lúc đó. Vua và ác quỷ lại va chạm một lần nữa.

Hàng ngàn nhánh cây chia nhỏ đã đến ngay trước mũi hắn. Nhưng người đàn ông như bẻ cổ tay đứa trẻ. Lại đấm nắm tay nắm nhẹ về phía trước.

─Bừng sáng!

Ánh sáng trắng bốc lên phía trước.

Như mang lại sự thay đổi của chiến trường. Màu sắc của Bạch Đào như lông vũ thiên thần trắng toát phát sáng khuấy đảo chiến trường.

“ Bạch Đào Bán Khai Trương Tính ”

Diệu lý của một mảnh bay lên nổ tung trong tay, Pando mọc trên trời co rúm lùi lại trước uy lực đó.

Lẽ nào…. Các Hunter nắm chặt vũ khí với suy nghĩ đó.

Thiên Ma đứng trên mặt đất sạch sẽ bước đi vững chãi về phía trước bất chấp mọi ánh mắt nghi ngờ.

Một tia sáng trắng tìm đến thế giới chỉ toàn màu xám xịt.

Đối với những người nhìn theo bóng lưng hắn, nó đến như một niềm hy vọng duy nhất.

Khoảnh khắc đặt chân sai lầm đã quyết định vận mệnh của Shiva.

- Rầm!

Nắm đấm của quái dị quất vào cơ thể Shiva, cơ thể đang bay lên bị cắm xuống đất.

“Hự….”

Kiếm thuật của Shiva dồn ép đối thủ bằng chuyển động nhanh nhẹn.

Dồn ép quái dị và đánh bại được hai ba con. Nhưng số lượng quá nhiều.

Dần dần bị dồn vào thế yếu, Shiva định leo lên tàn tích tòa nhà bỏ chạy. Nhưng xui xẻo chỗ đặt chân bị sập nên đã cho phép một đòn tấn công.

“Ư, ư….”

Bị chân của quái dị nặng nề giẫm lên, xương vỡ vụn.

Shiva chịu đựng nỗi đau và tiếng khóc, cố hết sức vươn tay về phía thanh kiếm rơi khỏi tay.

“Grừ?”

“……Ư!”

Vùng vẫy cũng chỉ chốc lát, tay của quái dị nắm lấy tóc Shiva kéo lên.

Shiva bị tay của cây khổng lồ nhấc bổng lên lủng lẳng.

- Tí tách, tí tách.

Cơ thể mất máu không còn sức lực. Mái tóc màu xanh lá tạm thời mất đi ánh sáng. Và đôi mắt ý thức lệch lạc rồi quay lại.

Không thể gục ngã thế này được.

Shiva tỉnh táo lại vùng vẫy làm nổ tung ma lực màu xám ngưng tụ trong tay.

- Ầm!

Vụ nổ bùng phát cuốn quái dị biến mất.

“Grừ!?”

Quái dị bị lõm phần thân trên mất mạng ngã xuống.

Shiva rơi từ trên không trung xuống va lưng và sau đầu vào bê tông nhọn hoắt.

Máu chảy ròng ròng. Nhưng Shiva vẫn không dừng lại. Bò lổm ngổm nắm lấy kiếm điều chỉnh hơi thở gấp gáp.

“Hức, pii hức….”

Không hối hận về con đường mình đã chọn. Nhưng nỗi sợ hãi điên cuồng ập đến thật đáng sợ.

Xung quanh toàn là quái dị. Không có viện trợ.

Shiva nhắm chặt mắt. Một dòng nước mắt chảy ra, tiếng khóc gõ nhẹ vào môi.

“Hức, hức….”

Chịu đựng đi. Có thể làm được.

Hơi thở run rẩy. Shiva liếm đôi môi đầy mùi sắt.

‘Phải, phải cố lên nữa.’

Tập: Trung Ma Lực Màu Xám Vào Tâm Thân Và Phun Ra. Ma Lực Chảy Ra Từ Toàn Thân Shiva Bao Phủ Aura Lên Kiếm

‘Nữa….’

Muốn cứu mọi người.

Mẹ, dì, không để ai phải đau đớn.

“Hức, hức. Hức.”

Khóc vì hình dáng thê thảm của bản thân, Shiva mở mắt ngay ngắn.

Rút thanh kiếm nắm bằng bàn tay đầy máu, ma lực chưa được chỉnh đốn chảy ra lộn xộn theo cơ thể.

“ Kícc híc? ”

Một cành cây vừa thấy dáng vẻ của Shiva liền lao tới.

Cho đến khi nó đến ngay trước mũi, Shiva vẫn không di chuyển.

- Tách.

Giọt nước mắt đọng trên cằm rơi xuống. Nỗi buồn và sự tức giận đó tác dụng như sự ương ngạnh tỏa sáng.

Tìm cơ hội từ tuyệt vọng.

Bừng sáng- Shiva di chuyển vung kiếm và ‘cành cây’ bị chém làm đôi.

- Bịch.

“ Kícc éc! Kícc! ”

Cành cây bị cắt rơi xuống đất quẫy đạp thân thể như con chạch.

Shiva không thể chống đỡ cổ chân bị gãy lại ngã sấp xuống một lần nữa.

- Thình!

Tiếng bước chân của lũ quái dị đang đến gần.

Từ cái chết đến gần. Trái tim yếu đuối vô hạn của cô bé gãy vụn và tiếng khóc yếu ớt bật ra.

“…Pii.”

Tại sao.

Tại sao mình lại yếu đuối thế này.

“Hức, hức.”

Dù có nghiêm khắc mắng mỏ và dồn ép bản thân thì bức tường hiện thực vẫn lạnh lùng ập đến.

Uất hận dâng trào vì thứ làm tổn thương tính mạng mình lại là sự liều lĩnh này.

Shiva,

Cuối cùng cũng thốt ra cái tên đó.

“…Bố… ố.”

Gọi biệt danh của người bố đã rời bỏ mình.

“Bố, hức, bố….”

Như quay trở lại thời thơ ấu cùng nhau cười đùa. Shiva nắm lấy đất co người lại khóc thành tiếng. Quá khứ lướt qua như thể khuôn mặt bố sẽ hiện ra trong đầu.

Bố rất mạnh.

Mạnh đến mức bảo vệ được Shiva.

Nhưng bây giờ bên cạnh Shiva không có bố.

Là lựa chọn của bản thân. Không ai đến giúp.

Ở chiến trường này than khóc chẳng có ý nghĩa gì, điều đó cô bé biết rõ nhưng.

Shiva mới chỉ năm tuổi. Độ tuổi ý chí dễ bị bẻ gãy.

Hết rồi.

- Thình thịch.

Khoảnh khắc nghĩ vậy.

- Bừng bừng.

Nhiệt khí cảm nhận được từ ngực khiến tiếng khóc của Shiva dừng lại.

Ma lực phản ứng như có gì đó kết nối lóe lên. Sợi chỉ đỏ. Trong mắt Shiva sợi chỉ được nối lại.

Tinh thần quay trở lại như bị tạt nước lạnh, Shiva hồi tưởng lại cảm giác đó.

“…Bố…?”

Thời thơ ấu. Cảm giác khiến cô bé bình yên dù ở xa bố.

Hai bố con này dù có xa cách đến đâu cũng có thể cảm nhận được cảm xúc của nhau.

Đôi khi cũng có thứ gì đó kỳ lạ truyền đến nhưng.

Tình yêu được nối bằng sợi dây đó không thay đổi cho đến khi bố rời khỏi vòng tay Shiva.

Nó đã quay lại.

Và việc nó quay lại, tức là.

‘…….’

Shiva định đứng dậy.

“Pii hự… ư ư.”

Shiva dùng hai bàn tay nhỏ bé mò mẫm trên mặt đất nắm lấy kiếm.

Ý chí còn sót lại rất nhỏ thúc giục cơ thể Shiva. Vắt kiệt nước mắt đọng lại lần cuối cùng và nghiến răng.

- Tách.

“Có thể, làm được….”

Phải làm được.

Thứ bốc lên từ cơ thể Shiva ngay sau đó là ma lực màu tro nóng hổi.

Tiếp theo ma lực trắng toát được tách ra từng cái thấm vào tay trái Shiva, và ma lực đen thấm vào nắm tay phải.

Shiva luôn được bao bọc bởi mẹ và các dì sống thoải mái.

Hiện thực nhận ra muộn màng thật tàn khốc. Nhưng ngược lại điều đó giúp Shiva thoát khỏi lý tưởng.

Phá vỡ vỏ bọc và khai hoa. Trên đầu Shiva, cành cây mọc ra.

Tai dài ra. Mái tóc màu xanh lá vương vấn sắc màu.

- U u u!

Sức mạnh vô hình gõ vào không gian xung quanh.

Tiềm năng bùng nổ dính chặt lên toàn thân.

Ngón tay chống xuống đất xuyên thủng đất đi vào. Bê tông chống đỡ Shiva xuất hiện vết nứt.

- Bừng sáng!

Đôi mắt Shiva nhuộm màu xanh biếc.

“ Thanh Nhãn ”

Vút- Ma lực của Shiva lấp đầy khu vực gần thành phố.

Lũ quái dị dù không chịu bất kỳ thương tổn nào cũng biến thành bột phấn và biến mất.

Mọi điểm yếu đều lọt vào mắt Shiva.

Chỉ bằng việc cào ma lực vào phần đó, đối thủ sụp đổ mà không cần chạm tay.

“Pii…. Cái này là gì…?”

Sức mạnh đến mức bản thân cũng ngạc nhiên. Shiva nhìn bàn tay lấm lem bùn đất.

Đứng dậy. Bàn chân bị gãy lành lặn như chưa từng bị gì.

- Rung rinh.

Tai Shiva vỗ cánh rung rinh. Khuôn mặt dễ thương của Shiva càng trở nên dễ thương hơn.

Đôi mắt xanh biếc. Shiva chớp mắt một cách ngoan ngoãn mở đôi môi nhỏ nhắn màu anh đào thốt lên tiếng cảm thán.

“A.”

Đôi mắt xanh biếc xanh thẳm như chứa đựng cả thế giới này, và thế giới phản chiếu trong đôi mắt đó vô cùng bẩn thỉu.

Nỗi sợ hãi nhớp nháp đó Shiva đã xóa bỏ chỉ bằng ý chí của mình.

- Bừng bừng bừng!

Nơi ma lực của Shiva vươn tới lũ quái dị bị tiêu diệt.

Thanh kiếm vô thức giơ lên lấp lánh ánh sáng trắng.

“ Mộc Chất Hóa ”

Mộc Nhân khoảnh khắc khai hoa sức mạnh của mình. Sẽ biến đổi giống với Thế Giới Thụ.

Shiva vô thức nhìn bộ quần áo vỏ cây đang bao bọc mình.

‘……’

Bộ đồ ngủ bằng cây có mũ trùm đầu mà bố cô bé tặng từ rất lâu trước kia đang bao bọc bảo vệ cơ thể cô bé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!