Tập 2

Chương 645: Thiên Đào (5)

Chương 645: Thiên Đào (5)

Chương 645: Thiên Đào (5)

Lột sạch quả đào chín mọng cực kỳ ngon lành để ăn.

“Ưt, a a…. T, tư thế này xấu hổ quá.”

“Không sao đâu sư phụ, nứng lắm.”

Đùi dang rộng hình chữ I.

Cái lồn và mông nhức nhối ướt đẫm.

Nếm thử chắc sẽ chua chua ngọt ngọt. Giống như nhựa của các loài cây khác vậy.

Sư phụ không dám nhìn cảnh mình dang chân dâm tục trước mặt đệ tử, lấy tay che mắt, lắc đầu đỏ bừng sang hai bên.

“Si-heon à cái đó có….”

“Đẹp lắm.”

“Cái này quá, quá. Quá…!”

Không tìm được lời nào để nói. Cuối cùng thốt ra.

“Tư, tư thế gớm ghiếc.”

“Ướt thế này mà? Thường thì hưng phấn mới thế này đấy.”

“Đây là, tà thuật….”

Tà thuật cái gì mà tà thuật!

Sau khi vuốt ve đùi sư phụ thỏa thích. Tôi phán đoán cái lồn ẩm ướt này đã có thể sử dụng được.

Tiến lại gần hơn chút nữa, ướm thử vào cái lỗ hẹp khó tìm thấy điểm cuối của hạ bộ. Cơ thể Thiên Đào đang mềm nhũn lại cứng đờ.

“…Hưt!”

“Không sao đâu sư phụ. Thả lỏng đi.”

Ướt thế này thì đáng lẽ phải vào tuột luốt, nhưng vẫn chật và rít.

Tôi đẩy eo từng chút một, cái lỗ hẹp của Thiên Đào từ từ mở ra hai bên như hoa nở.

Cánh hoa mỏng manh nhìn thấy cây gậy đã gặp trước đó, phản kháng dữ dội.

Ngược lại còn cố sức đẩy ra. Sự co thắt đó khiến thân dương vật đau như sắp bị nhổ ra. Nhưng sư phụ cũng đau không kém.

“A ha ác…. Si-heon à… ư ư ức!”

“Ưt, đau lắm không?”

“Hộc… ưt. Không… sao. Đẩy nhẹ nhàng thôi….”

“Vâng sư phụ.”

- Chóp chép.

Đào bới khe hở. Đào bới những nếp gấp âm đạo ngoằn ngoèo, mở rộng bên trong đang đóng chặt.

3 phần.

Chừng đó cũng quá sức, Thiên Đào thở hổn hển hỏi.

“Vào, vào hết chưa…?”

“Chưa đâu. Còn lâu.”

Thiên Đào nhìn tôi với ánh mắt hơi tuyệt vọng. Nhìn xuống bụng dưới với vẻ không thể tin nổi, rồi nghiêng đầu.

“Máu, không chảy nhỉ.”

“Vậy cô nghĩ là sẽ chảy sao?”

“…Hôm qua chảy mà.”

Phá thân hai lần làm sao được.

Giải thích thì phiền phức, nên tôi định cho cô ấy xem để xác nhận.

- Ấn.

“Hư ư ư ưt… ♡”

Mở cái lồn đang kháng cự ra, ấn mạnh vào.

Phần thịt đệm ở âm hộ sư phụ ngậm lấy dương vật tôi nuốt chửng.

Bên trong âm đạo liên tục đẩy tôi ra cuối cùng cũng nhận thức được chủ nhân, bắt đầu từ từ kéo vào.

Giờ mới được một nửa.

Từ giờ là vùng đất chưa khai phá. Khi cưỡng đoạt sư phụ tôi chưa cho vào tận gốc.

- Chóp chép, chóp chép.

Làm tư thế như hơi rút eo ra, rồi từ từ.

- Tách, tách tách.

Thịt tách ra xâm nhập vào bên trong.

“Hư ưt, hư ư ư ức!”

Thiên Đào liên tục rên rỉ, eo cô ấy giật giật rồi.

- Tách!

“Hộc… ưt, a a a a….”

Khi cắm gần hết gốc.

Chớp. Cơ thể nảy lên.

“…A a ang!”

Đầu dương vật gõ cửa tử cung.

Sư phụ đẫm mồ hôi run rẩy toàn thân, nhíu mày vì đau đớn và khoái cảm.

“Vào, vào… hết rồi sao…. Cái thứ to lớn đó ở trong ta….”

“Vâng, sư phụ…. Phù. Của em vào hết rồi.”

“Không thể, nào….”

Xác nhận bằng mắt rồi, gục đầu phủ nhận.

“Hổn hển trước dương vật của đệ tử thế này, em không biết giấu mặt vào đâu.”

“Nói lời, thô tục…. Ưt!”

“Lần giao hợp đầu tiên cảm nhận đàng hoàng, thế nào ạ.”

Tò mò cảm tưởng nên hỏi.

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy bảo không nói được rồi im lặng.

Tôi nắm lấy hai tay Thiên Đào, từ từ ngắm nhìn gương mặt xấu hổ của sư phụ.

“…A, a a…. Mang danh sư phụ… mà lại làm chuyện này với đệ tử.”

“Ghét không ạ.”

“…….”

Môi chạm môi chụt một cái, miệng mở ra không chút kháng cự.

Hôn sâu rồi giữ nguyên eo không cử động. Thiên Đào đã bình tĩnh lại, trả lời với vẻ mặt giãn ra.

“Không ghét, nhưng…. Ta nghĩ là sai trái. Dù chúng ta có hảo cảm với nhau thì chuyện này, chuyện này…!”

“Đây cũng là, mối quan hệ của chúng ta mà sư phụ.”

“Mối quan hệ… của chúng ta…?”

“Là nam nữ yêu nhau, khoảnh khắc này sư phụ cũng là con cái nằm dưới con đực.”

“Lại. Lại nữa… nói lời xấu hổ! Hư ưt!”

Va chạm eo.

- Phạch!

Ngực nảy lên, cơ thể Thiên Đào nhấp nhô.

“Hư ục… ô ốc….”

Xoay tròn dương vật cắm tận gốc.

Khuấy đảo cái lồn chưa chín, cơ thể Thiên Đào run lên bần bật.

Sư phụ dùng bàn tay mất lực vỗ vỗ vai tôi.

“Hư ưt… a. A ang…! Kích thích… đệ tử à… kích thích…!”

Tín hiệu NG còn lâu nhé.

Tôi tham lam cơ thể Thiên Đào đang cầu xin, càng dồn ép eo hơn.

“Không sao đâu.”

“Không sao cái gì… ta bảo không sao đâu mà!”

Nước chảy ròng ròng thế này, không sao cái gì.

Dùng tay kéo bầu ngực như bánh nếp của Thiên Đào.

“Hự!”

“…Hư ư ức!”

Đồng thời đâm eo thật lực, cơ thể hưng phấn của Thiên Đào khẽ lên đỉnh run rẩy.

Chính là lúc này.

Tôi dùng môi bịt miệng Thiên Đào lại, hai tay nắm lấy eo Thiên Đào lắc như chó.

- Phập phập phập phập.

“…!?!… Ư ư ớp!?!”

Ngay sau đó, sư phụ lên đỉnh.

Nhận nụ hôn của đệ tử đáng yêu, đùi run rẩy. Bàn chân đang vùng vẫy giữa không trung ngọ nguậy, rồi rơi phịch xuống chăn.

“Phù hư….”

“Ưp… hộc… át….”

Nguy hiểm quá.

Rút dương vật ra xuất tinh lên bụng sư phụ, tôi vuốt ve cơ thể lạnh toát vì tê dại.

“Sư phụ. Sư phụ….”

“Ưng, ư ưng….”

“Chết dở rồi.”

“Hả?”

Với vẻ mặt đầy nghi vấn, sư phụ đã bắn dâm thủy tung tóe hỏi. Tôi cúi đầu ôm lấy cô ấy.

“Hợp nhau quá mức rồi.”

“…Hợp nhau?”

“Cảm thấy thế nào ạ.”

“Thô bạo nhưng… thích. Con đã bảo… sẽ làm nhẹ nhàng mà.”

“Theo tiêu chuẩn của em thế là nhẹ nhàng rồi.”

Thật ngớ ngẩn, nhưng sư phụ vẫn chưa hết dư âm của cực khoái.

Thiên Đào chớp đôi mắt buồn ngủ, thở hổn hển nắm lấy hai tay tôi. Hôn nhẹ lên cổ tay.

- Chụt.

“Thế này… sẽ để lại dấu môi đúng không?”

“Phải mút mạnh hơn nữa ạ. Sư phụ.”

“Ư ụp, ư ư ư ưm. Chụt chụt.”

Thật ngây ngất.

Sư phụ từng đẩy tôi ra như thế, giờ lại trực tiếp thể hiện tình cảm thế này.

Sư phụ mút cổ tay tôi một lúc lâu, rồi nhả môi ra. Cười mãn nguyện.

“Để lại rồi!”

Chỉ có thể thấy trên giường chiếu, nhưng thế này là được rồi.

Tôi đang cảm thấy sự thỏa mãn to lớn hơn bất cứ ai.

- Siết.

Ôm sư phụ từ phía trên, tận hưởng cảm giác đó một lúc.

“Hộc… sư phụ. Thích quá đi mất.”

Tay Thiên Đào ôm nhẹ lưng tôi, rồi sư phụ cứ thế tựa đầu vào ngực tôi.

Dù ở tư thế bị đè nhưng không than vãn, ngược lại còn đón nhận sức nặng của tôi một cách vui vẻ.

“Con thích là được.”

“…Sư phụ thì sao?”

“Cảm giác quen hơn với việc giao hợp một chút. Nhưng, cú sốc khi vào vẫn chưa quên được.”

Vốn dĩ to quá mà….

Sư phụ mềm mại và mông to, nhưng âm đạo sâu và hẹp.

So sánh thì hơi thất lễ, nhưng hẹp ngang ngửa Maronnier hay Saku.

Thay vào đó độ đàn hồi tuyệt vời nên có thể gọi là danh khí đệ nhất.

Gọi sư phụ là danh khí thì quả là…. Tôi nghĩ cũng hơi kỳ.

‘Nghĩ lại thì là chị em với chị Hoàng Đào mà.’

Việc cảm nhận cũng vậy, cơ thể hợp nhau thế này cũng dễ hiểu.

Tôi ôm Thiên Đào âu yếm hơn.

“…Làm thêm lần nữa được không ạ?”

“……Ưc. Cái đồ gây rắc rối. Thừa ham muốn tình dục à?”

“Tại sư phụ đẹp và dễ thương quá em không nhịn được.”

“Làm ơn đừng, khen ngợi bất thình lình… không được sao?”

Nói thế nhưng đôi tai mỏng manh đang run lên kìa.

Khóe miệng cũng giật giật, thích chết đi được.

Thiên Đào tỏ vẻ suy nghĩ một lúc lâu. Rồi lén vòng tay qua eo tôi, hỏi nghiêm túc.

“Vậy… Si-heon à.”

“Vâng.”

“Trả lời thật lòng thì, ta sẽ cho làm.”

“Gì vậy ạ.”

Cẩn thận xoa bóp vai tôi, rồi liếc nhìn tôi.

“Cơ thể ta, thích đến thế sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Vậy…… so với con nhỏ Hiền Giả kia?”

A.

Cơ thể và đầu óc tạm thời cứng đờ.

Cảm giác như dính hiệu ứng khống chế cứng trong game.

“Sư phụ, người yêu so sánh với nhau là con đường dẫn đến tan vỡ-”

“…Vậy thì đừng làm nữa.”

Thấy gương mặt hơi dỗi, tôi khuất phục.

“Đương nhiên là sư phụ đáng yêu và tốt hơn nhiều rồi.”

Lúc đó mới giãn cơ mặt ra. Ôm chặt lấy tôi.

“Vậy, chỉ… một lần nữa thôi đấy. Biết chưa?”

Bây giờ chỉ cần được thám hiểm cơ thể phụ nữ mềm mại này là cảm ơn lắm rồi.

Vòng tay của người có thể dựa vào.

Cảm giác bội đức và thỏa mãn khi ôm người mình kính trọng.

Và tình yêu nhận được.

“Vâng sư phụ!”

“…Ưt, đừng có sờ ngay thế chứ!”

Chúng tôi đã chia sẻ tình cảm rất lâu.

[Đương nhiên là sư phụ đáng yêu và tốt hơn nhiều rồi.]

- Rắc.

Đôi đũa gãy nát.

Chỉ số sức mạnh của Alba dễ dàng vượt qua các Hunter tầm thường.

“Mẹ?”

Trước phản ứng bất thường, Wiki đã ăn sạch bát cơm không còn một hạt hỏi vì ngạc nhiên.

Biểu cảm của Alba lập tức giãn ra.

“Hưm…. Không có gì đâu.”

Dù đã lên kế hoạch kỹ lưỡng. Nhưng không ngờ lại dẫn dắt ra câu nói này, và còn bị lừa ngay lập tức.

Mắt híp của Alba mở ra, hơi thở nóng hổi thoát ra qua kẽ răng.

“Wiki, con muốn ăn thêm gì không?”

“Hả? Vậy, kẹo dẻo gấu ạ….”

Đưa tay vào trong áo, lấy ra gói kẹo dẻo nhỏ bằng nilon, Wiki mắt sáng rực nhận lấy bằng hai tay.

“Oa! Kẹo dẻo gấu…! Nhưng sao tự nhiên mẹ lại cho con ạ?”

Chỉ là, tùy hứng thôi.

Alba xoa đầu Wiki.

Không biết rõ nhưng được nhận kẹo dẻo gấu nên Wiki vui vẻ để mẹ xoa đầu.

Mái tóc của Wiki đã trở nên trắng sáng hơn trước rung rinh.

“Wiki. Wiki bảo nếu đạt được mục đích thì muốn làm gì nhỉ?”

“…Nói ra mẹ không mắng chứ?”

“Ừ. Đương nhiên rồi.”

Con gái đáng yêu sao nỡ mắng.

Wiki cười toe toét ăn con gấu dẻo dai.

“…Ưm. Nếu đạt đến cảnh giới siêu việt mẹ nói ấy~ giải quyết xong mọi vấn đề rồi~ thì với bố….”

“Với bố?”

“Sống cùng nhau và muốn được yêu thương ạ.”

Wiki khao khát lời khen của bố.

Liệu tưởng tượng của Wiki có dừng lại ở đó hay không thì không biết.

‘Sự trưởng thành là không thể tránh khỏi.’

Cần phải ngầm chấp nhận và bỏ qua tình yêu ấu trĩ này một chút.

Tương lai Wiki sẽ hành động khiêu khích đã rõ mồn một nhưng biết làm sao.

Đứa trẻ đầy dục vọng này hiện tại là hy vọng của thế lực này và cả nhân loại.

‘Giờ mẹ cũng không biết nữa.’

Đang không biết phải giải quyết tình yêu lệch lạc của Wiki thế nào.

Vừa nãy, có chuyện hơi dỗi xảy ra.

Alba định đẩy gánh nặng cho Lee Si-heon, khoanh tay nhìn Wiki ăn kẹo dẻo gấu cười khẩy.

“Wiki, mẹ sẽ dạy bài học tiếp theo.”

Xuất tinh lên mông sư phụ.

“Hư ưt!”

Dương vật của tôi làm ướt đẫm xương chậu bằng chất lỏng dính dấp đang lủng lẳng, không giấu được niềm vui mà nhảy múa.

“…Làm, nhiều quá không? Chân ta mất hết sức rồi.”

“Em nói thế này hơi kỳ nhưng mông sư phụ không đùa được đâu.”

“Đã bảo đừng nói… câu đó rồi mà.”

Chửi nhưng tâm trạng không tệ, đưa xương chậu về vị trí cũ.

Vẫn thụ động, nhưng vì thụ động nên mới tốt.

Thảm kịch xảy ra khi tôi đang dạy sư phụ nấu ăn vì nghĩ thỉnh thoảng sư phụ nấu cũng không tệ.

Sư phụ đeo tạp dề dễ thương quá nên tôi không nhịn được.

“…Chuẩn bị ăn cơm đi. Ta, đi rửa ráy chút đã.”

Món canh kim chi và cơm hoàn thành một cách thần kỳ trong lúc quan hệ đang sôi sùng sục.

‘Nghĩ lại thì.’

Ngày xưa, trong quá khứ tôi cũng từng được ăn cơm vài lần.

Lúc đó chưa thân. Tôi bị ông già đánh, cô ấy lén mang cơm nắm xấu xí đến cho tôi.

‘Lúc đó thôi. Nấu ăn tệ thật.’

Hỏi có ngon không thì chịu.

Cho quá nhiều muối mặn chát, hình thù cũng kỳ dị, vừa ăn vừa buồn cười.

So với lúc đó thì bây giờ là tiên nữ rồi…. Nhưng vẫn chưa đạt mức trung bình.

Hoàng Đào cũng nấu ăn tệ. May mà Bạch Đào hợp khẩu vị với tôi, làm việc nhà cũng khá.

‘Dù vậy.’

Ý nghĩa nằm ở chỗ sư phụ nấu cho mà.

Chỉ cần nhìn sư phụ nấu ăn thôi, không nói quá chứ tôi có thể ăn sạch ba bát cơm ăn liền trong nháy mắt.

“Phù.”

Tôi đến gần ôm nhẹ Thiên Đào đang cởi tạp dề.

Thiên Đào lườm tôi một lúc lâu, rồi lại thở dài ôm lấy tôi.

“……Ăn ngon miệng nhé.”

Đó là người sư phụ tôi yêu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!