Tập 2

Chương 937: Huyết Thống (3)

Chương 937: Huyết Thống (3)

Chương 937: Huyết Thống (3)

Muốn giết thì giết đi! Chết thì chết nhưng phải giải tỏa nỗi oan ức đã!

Màn M: Ộc Hí Lộng Của Bam, Người Đã Đem Cái Cổ Mình Ra Đặt Cược, Có Mức Độ Không Thể Diễn Tả Bằng Lời

Nghe bảo suối trong mắt cây của nhà ngươi lỏng lẻo đến mức tiều phu nhà bên cũng múc uống được hả?

Tao ngậm giẻ lau nhưng nghe bảo mắt cây dưới của mày là cái giẻ lau nhỉ!

“Thần Mộc…….”

“Không có lý do gì để nghe con chó con không biết thân biết phận sủa bậy.”

Một câu nói của Raymond đang bối rối không ít.

Oán Hận thay vì nổi giận thì lặng lẽ bắn sát khí về phía Bam.

Giống như con người không tức giận khi chó sủa. Đối với Thế Giới Thụ, Mộc Nhân cũng như chó, và lẽ ra Thế Giới Thụ Oán Hận không nên tức giận trước những lời nhảm nhí của Bam.

Chỉ cần, những lời Bam nói không dựa trên sự thật!

“Dù có giận hay không thì trinh tiết của ngươi cũng không quay lại đâu. Nếu nhớ ông chú đến thế thì đừng bắt cóc tôi mà dạng chân ra bốc số đi có phải tốt hơn không? Aha. Thần của chúng ta ghét hạ thấp lòng tự trọng đến thế sao! Chỉ vì xấu hổ khi bị đàn ông loài người đâm vào!”

“…….”

Những câu đùa tình dục học được từ mấy ông chú làm công trường. Trước mặt Hunter trẻ đẹp như Bam, mọi người đều giữ mồm giữ miệng chuyện phụ nữ, nhưng làm việc cùng nhau thì dù không muốn nghe cũng có lúc phải nghe.

“Không, phải-”

Bam, người sinh ra trong thế giới không thể thua trong các cuộc cãi vã, đã tinh ý nhận ra có mối liên hệ nào đó giữa Lee Si-heon và Oán Hận từ lâu.

Nếu không thì làm sao lại sai khiến giết Lee Si-heon đang sống yên ổn ở học viện chứ.

Lee Si-heon là Mộc Linh Vương. Dù không muốn cũng phải liên tưởng đến tình dục, hơn nữa Oán Hận mang lòng trả thù thì chẳng phải dễ dàng đoán được chuyện gì đã xảy ra giữa hai người sao?

Không phải tôi? Không bị cưỡng hiếp? Dù có cắn răng phủ nhận thì Bam cũng là Hunter dưới đáy xã hội sống trong địa ngục, khả năng nhìn mặt đoán ý cực kỳ nhạy bén.

“Ha, hừ hừ. Con điên. Thừa nhận thì thừa nhận đi, ra vẻ thần thánh cái gì?”

Tuy nhiên, màn bùng nổ của Bam, người đã giác ngộ cái chết, không kéo dài được lâu.

- Phập!?

Rễ cây cứng ngắt mọc lên từ mặt đất xuyên thủng bụng dưới của Bam một cách chính xác.

Máu trào ra xối xả dưới lớp da bụng chỉ còn da bọc xương, lộ rõ xương sườn gầy guộc.

“Ưm, khụ…….”

Trói hai tay treo lên không trung để dừng lại. Bam bị thân cây lớn cắm vào bụng dưới thở hổn hển như sắp chết.

“Chắc ngươi không thể không biết rằng dù ta giết ngươi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc thực hiện kế hoạch.”

“Xin lỗi, nhé. Tao không có ý định cầu xin mạng sống từ con hàng nát như mày.”

Nếu cứ thế rút cái rễ đang cắm vào ra, nội tạng trong lớp da mỏng kia sẽ trào ra ngoài.

Bam dù bị thủng bụng vẫn thản nhiên thổ huyết cười nhạo Oán Hận.

“Khụ khụ, ơ hự…. Ruột gan nhẹ nhõm hẳn.”

Nỗi đau này, so với bệnh đau lưng thường ngày thì chẳng là gì cả.

Bam thầm nói đùa trong lòng rồi thả lỏng cơ thể đang dần mất sức theo trọng lực. Đôi mắt mờ đi từ từ nhắm lại.

Cái chết ập đến, thay vì sợ hãi thì lo lắng nhiều hơn.

Không có mình thì chị cũng chết.

Người biết phòng bệnh chỉ có ông chú. Nếu ông chú tình cờ phát hiện ra thì có khả năng sống sót nhưng……. Không có danh nghĩa gì để làm đến mức đó.

‘Nếu mình dựa vào chị ấy hay ông chú sớm hơn một chút thì có gì thay đổi không nhỉ.’

Bam nhìn lại cuộc đời và thầm nghĩ. Cuộc đời khốn nạn thật.

- Xụi lơ.

‘Thôi kệ.’

Chết ở đây có lẽ là đúng đắn với thân phận của mình.

Bắt cóc định giết người ta, giờ lấy mặt mũi nào mà giao phó thân xác cho Lee Si-heon.

Shiva cũng vậy. Chính tôi, kẻ suýt làm người chị thân thiết trở thành trẻ mồ côi, giờ lại vùng vẫy muốn thanh toán quá khứ sao.

Lý do không thể dễ dàng đưa ra quyết định, có lẽ là do cảm giác tội lỗi nhen nhóm trong lòng.

‘……Xin lỗi.’

Một cái kết xứng đáng với mình.

Bam chấm dứt dòng suy nghĩ, bình thản chấp nhận cái chết. Khoảnh khắc mất đi ý thức. Xuyên qua màng nhĩ đang mất dần chức năng, giọng nói của một đứa trẻ chưa từng nghe thấy vang lên mơ hồ.

─ Không được,

─ Đừng giết.

Khoảnh khắc mạng sống của Bam được kéo dài.

* * *

─ Beta?

Đã từng có lúc giết người chẳng cảm thấy gì.

─ Chị ơi, em không muốn đọc sách.

─ Suỵt. Đọc nhanh đi. Cha sẽ giận đấy.

Cứ tưởng trên đời này chỉ toàn những con cóc tham lam chỉ biết làm đầy bụng mình.

Và việc tôi không được hưởng điều đó là do thế giới bị bao phủ bởi cái ác. Mọi người đều đồng thanh hô hào như vậy.

─ Phải rửa sạch sự bất chính đó. Lột bỏ lớp da xấu xí và lấy đi sinh mạng, dẫn dắt để được tái sinh là sứ mệnh của chúng ta.

Học sự căm ghét trong lồng.

Và giác ngộ sự oán hận trước khi biết yêu thương.

Lần giết người đầu tiên là khi mới bắt đầu học thuộc bài hát bảng chữ cái.

Biết hát đến J và K. Đến đoạn khó đọc nhanh dadadada- thì đau đầu. Lúc đó đã phải tự tay giết bà lão đã chia bánh mì cho mình.

─ Rè rè rè rè rè!

Cái cưa máy lần đầu tiên cầm lên quá nặng và nóng khiến đôi tay nhỏ bé đỏ ửng.

‘Đã không muốn làm.’

Ông lão đó là người tốt mà. Mọi người cứ bận rộn chỉ trích là rác rưởi.

Ký ức về vụ giết người bị ép buộc với lý do đây là quá trình để trở thành gia đình, kết thúc bằng việc tay và mặt đầy máu.

─ Beta.

─ ……Chị cũng làm bằng cái thứ kêu rè rè đó à?

─ Ừ.

Xong việc mới nghe nói. Ông lão đó là người xấu trừng phạt những kẻ dị giáo đến từ giáo đoàn khác.

Không biết rõ là gì nên tạm thời gật đầu, nhưng thực ra bây giờ tôi vẫn không biết chuyện gì đang diễn ra vì tôi ngốc.

Dù sao thì.

Đêm hôm đó hình như đã khóc rất nhiều vì chuyện đó.

Bình thường thì các linh mục sẽ đến mắng nếu gây ồn ào, nhưng thấy họ im lặng không nói gì, chắc ai lần đầu cũng khóc như vậy.

Thịt nát và máu bắn tung tóe.

Khuôn mặt nhân từ sụp đổ khi bảo đừng bận tâm quá.

Tưởng chừng yên tĩnh, nhưng tiếng rên rỉ hấp hối vang vọng trong nơi hành quyết được bao phủ bởi những tấm sắt thì không thể nào quên được.

- Két, két két.

Cái cưa máy chạm vào xương cứng nảy lên suýt cắm vào mắt. Nhưng không muốn nhớ lại cảnh người chết thêm nữa.

Trước khi trở thành sát thủ. Tôi đã sống như một đao phủ và giết bao nhiêu người trong mấy năm qua nhỉ.

Sau khi trở thành sát thủ thì lại hại bao nhiêu người nữa?

─ Sao lại ủ rũ thế? Cô gái trẻ à. Ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm. Hả? Đâu phải mất một hai ngón tay như tôi với lão Choi kia đâu. Hừm, cũng đâu phải lấy nhầm chồng mà hỏng cả đời đâu mà.

Nếu biết tôi đã làm gì thì các chú sẽ tránh xa tôi hết thôi.

Không biết rằng mọi người đều đang sống một cách tuyệt vọng.

Không chỉ biết ghét bỏ mà trong đó cũng có người tìm thấy ý nghĩa bằng cách nào đó.

Dù ghét cũng chịu đựng. Lúc đó mới biết có một thế giới tôn trọng lẫn nhau.

‘Khi biết điều đó.’

Dù cuộc sống bận rộn nhưng vẫn không thể xóa được cơn ác mộng.

‘……Ông chú cũng giống vậy.’

Sống một cách lươn lẹo như thế. Nhưng khuôn mặt rên rỉ khi ngủ thật đáng thương, cứ như nhìn thấy chính mình vậy.

Chị Shiva cũng vậy.

Có lẽ cả vị tên là Eunhaeng kia nữa. Không phải. Chắc tất cả các Hunter chiến đấu đều giống nhau thôi.

Ít nhất những người đó còn có niềm an ủi là chiến đấu vì cái gì đó, còn tôi?

“……!”

- Bừng tỉnh!

Tỉnh lại thì thấy cảm giác nóng rát không thể diễn tả trên da bụng.

“Ưm, hự!”

Cố gắng xóa bỏ cơn đau và suy nghĩ. Đây là đâu?

Quay đầu nhìn trái phải thì thấy nơi quen thuộc là hội trường trung tâm.

Được trưng bày ở hội trường để thông báo về kết cục của kẻ phản bội.

“Khụ.”

Ho khan một tiếng, thèm một cốc nước.

Vùng bụng bị xuyên thủng có vẻ đã được dùng ma pháp trị liệu qua loa, thịt mọc lên lổn nhổn như giòi bọ trông rất ghê tởm.

Chắc là làm thế này để tạo thêm nỗi sợ hãi về mặt thị giác chăng.

Quấn băng đại khái nhưng ngược lại vì thế mà càng đau hơn.

‘……Định tra tấn đến chết đây mà.’

Tỉnh táo lại thì ký ức đã quay về một chút.

Chửi bới Oán Hận, rồi bị trưng bày ở đây cũng được một lúc rồi.

Bị các tín đồ ném đá, không chịu nổi đau đớn nên ngất đi thì phải.

“Phù.”

Dù sao thì may là họ không ném đá đến tận sáng.

Nhìn những vết bầm tím xanh lè khắp nơi và thở dài, từ xa vang lên tiếng bước chân thình thịch.

Lại là tên tín đồ nghiêm túc nào đó đến xem mình làm trò cười đây mà.

Quyết tâm ngẩng đầu lên. Một đứa trẻ nấp sau cột nhà đang nhìn về phía này với đôi mắt ngây thơ đầy cảnh giác.

“…….”

“…….”

Đôi mắt long lanh như chó con ở quê. Nhớ là đã từng thấy đôi mắt tương tự ở đâu đó.

Giống với tôi ngày xưa, ánh mắt gợi lên chút thương cảm khiến tôi thở dài.

Dừng lại đi. Nếu bị phát hiện mang cảm xúc đó thì các linh mục sẽ âm thầm giết chết đấy. Vì tôi đã sống sót từ đây nên biết rõ hơn ai hết, không cần phải làm thế đâu.

“Đừng lại đây.”

“…….”

Đứa bé với vẻ mặt sợ hãi bước ra khỏi cột nhà.

“Đã bảo là. Đừng lại, khụ, hự-”

Cổ họng rách toạc vì máu dính chặt đau quá không nói hết câu, ho sù sụ.

- Lạch bạch!

Đứa trẻ nhanh chóng chạy khỏi hội trường. Cứ tưởng quát mắng có hiệu quả, nhưng lát sau đứa trẻ quay lại, trên tay cầm một chiếc cốc giấy nhỏ.

“…….”

“……Em nguy hiểm đấy. Biết không?”

Vẫn chưa được giáo dục hết sao. Đứa trẻ còn đưa cả phần bánh mì được phát cho tôi.

- Ọt ọt.

Cơn khát và đói khiến tôi không thể từ chối sự cám dỗ.

Đến nước này thì hoàn cảnh của tôi nực cười đến mức bật cười.

“……Ha. Thật là.”

Ông chú nhìn tôi có cảm giác thế này sao.

Khi dốc hết túi tiền rỗng tuếch để chia sẻ cái gì đó, giờ tôi mới hiểu cảm giác của người nhận là thế nào.

- Ọt ọt.

Thậm chí đưa mẩu bánh mì mà bụng cũng kêu theo, thật là.

Đành phải uống nước. Cảm nhận sự mát lạnh chảy xuống cổ họng đau rát, tôi khẽ nức nở.

“……Phù.”

“Ăn cả cái này đi ạ.”

“Được rồi. Cảm ơn tấm lòng của em. Em ở đây bị phát hiện là không được đâu, đi nhanh đi, nhé?”

Nói như van xin thì đứa trẻ có vẻ hiểu, giấu bánh mì vào lòng rồi quay lưng chạy đi.

- Cộp, cộp, cộp!

Vừa thấy đáng khen. Vừa thấy cay đắng.

Nghĩ rằng đứa trẻ kia nếu lớn lên bị nhốt ở đây cũng có thể đi vào con đường giống hệt tôi.

‘……Nếu, thoát khỏi đây.’

Giờ này còn luyến tiếc mạng sống thì cũng xấu hổ thật.

Nhưng cống hiến cả đời cho những người như thế kia cũng không tệ.

Không phải chuộc tội hay gì cả. Thật sự.

Vì không còn đường nào khác nên muốn trở thành sức mạnh cho những người yếu đuối đi sai đường.

- Thình thịch.

Lúc đó tim đập mạnh. Có lẽ vì uống nước sau một hồi đói khát nên tầm nhìn trở nên rõ ràng.

‘……Hửm?’

Không. Chỉ thế thôi thì khó giải thích.

Đột nhiên những con đốm sáng lấp lánh bắt đầu bay quanh hội trường. Ở đâu đó, cùng với cảm giác lơ lửng kỳ lạ, thế giới bắt đầu trông khác đi.

‘Gì thế này.’

Ảo ảnh đầy ẩn ý bốc lên từ khắp nơi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!