Tập 2

Chương 420: Thời Đại Hòa Bình (1)

Chương 420: Thời Đại Hòa Bình (1)

Chương 420: Thời Đại Hòa Bình (1)

"... Thế này là tốt nhất rồi sao."

Giọng nam trầm thấp vang vọng trong hang động.

Sau khi thuộc hạ rút hết, ngai vàng trống rỗng.

Người đàn ông dùng bàn tay trắng bệch vuốt ve gáy, đứng dậy mà không thở dài một tiếng.

-Cộp, cộp.

Gu-seul (Viên Bi) trong bộ vest vừa đi theo Lee Si-heon đang di chuyển ra hành lang vừa hỏi.

"3 năm qua rốt cuộc anh đã làm gì?"

Kể từ khi anh xuất hiện ở Flower đến nay chưa đầy 2 tuần.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Lee Si-heon đã đánh đuổi những kẻ có thế lực ở nhiều thành phố và nắm được lòng dân.

Những kẻ chống đối chết ngay tức khắc mà không kịp trăng trối, đó là kết quả đương nhiên.

Đúng nghĩa là những ngày giao tranh không ngớt.

Kết quả là.

Thế lực của Eighth Leaf (Chiếc Lá Thứ Tám) vốn hay chia rẽ đã được tập hợp lại xung quanh người đàn ông tên Lee Si-heon.

Đoán là anh còn sống, nhưng không ngờ vừa trở lại sau mấy năm đã làm nên chuyện lớn thế này.

Gu-seul nghi ngờ đôi mắt mình.

"Sao lại tò mò cái đó?"

Lee Si-heon hỏi cô.

Khác với lúc ngồi trên ngai vàng, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng, nhưng vẫn cảm nhận được áp lực ngầm.

"... Người hầu hạ sau này mà, cái gì cần biết thì phải biết chứ."

Gu-seul mỉm cười với giọng điệu pha chút đùa cợt.

Si-heon dừng bước, quét mắt nhìn khuôn mặt cô.

Gu-seul nuốt nước bọt vì căng thẳng.

"Khà khà, đã có nhiều chuyện xảy ra."

Con người dù thế nào cũng không thay đổi hoàn toàn sao.

Không biết dáng vẻ kia là diễn hay không. Nhưng cái vẻ tưng tửng, nhẹ nhàng và đầy tinh nghịch ngày xưa vẫn còn vương lại một chút.

"1 năm đầu... tập trung chữa trị."

"... Chữa trị?"

"Chữa trị tinh thần. Thuốc men hoàn toàn không có tác dụng, nên phải mất khá nhiều thời gian."

Triệu chứng tâm thần phân liệt, trầm cảm. Ảo thanh. Phân liệt tinh thần.

Vô số vấn đề tinh thần khác đã xâm nhập sâu vào tâm trí.

Lúc đó liên tục chiến đấu nên không nhận ra nhưng sinh hoạt đời thường là không thể.

Nghe theo lời khuyên của Hiền Giả rằng nếu cứ để tình trạng đó thì sẽ không thể đưa ra phán đoán hợp lý và liên tục sụp đổ, nên đã chữa trị.

"Thế, khỏi chưa?"

"Như cô thấy đấy."

Dang rộng hai tay nhún vai rồi cười khẩy.

Gu-seul nuốt nước bọt với vẻ mặt miễn cưỡng. Còn Hongyeon (Hồng Liên) bên cạnh thì cẩn thận đi theo Lee Si-heon và mân mê ngón tay.

Việc Hongyeon gặp lại Lee Si-heon sau cuộc chia ly dài đằng đẵng, đây là lần đầu tiên sau 3 năm.

Vừa rời khỏi vị trí Quyền Cán bộ là được bổ nhiệm hỗ trợ Lee Si-heon ngay nhưng cô không hề có vẻ bất mãn.

Thấy im lặng.

Có vẻ cô ấy đang rất tập trung vào cuộc đối thoại của Lee Si-heon.

"Bị bệnh tâm thần sao...?"

Lén lút tiến lại gần nắm lấy vạt áo và hỏi nhỏ.

Lee Si-heon vừa quay đầu khỏi Gu-seul nhìn thấy Hongyeon, liền giơ tay lên.

"Giờ là lúc cô lo cho ta à."

-Cốc!

"Á!"

Cú cốc đầu trời giáng!

Hongyeon ôm trán đỏ ửng, cụp mắt xuống buồn thiu.

"Lo nên mới nói mà... Bao lâu mới gặp lại. Ngài có biết ta đã chờ đợi thế nào không?"

"Không sao. Sau này cũng sẽ không sao."

Dáng vẻ điềm tĩnh, không nhìn thấu tâm can.

Gu-seul nhìn kỹ khuôn mặt Lee Si-heon.

'Trưởng thành hơn rồi?'

Nhưng nếu chỉ nghĩ là sự trưởng thành của con người thì có chút mâu thuẫn.

Ngay cả trong lúc nói chuyện cũng như đang suy nghĩ điều gì đó, và những gì thể hiện trong một tuần qua đều đầy toan tính và tỉ mỉ.

3 năm trước khi bị xác định là Dị Đoan và bị dồn vào chỗ chết. Thứ cản trở Lee Si-heon không phải là xung quanh mà có lẽ là do tinh thần tự sụp đổ.

Tức là.

Có gì đó thay đổi rất nhiều.

"..."

Khoảnh khắc Gu-seul phán đoán như vậy, Lee Si-heon đột ngột dừng lại.

Suy nghĩ mông lung điều gì đó rồi lẩm bẩm.

"Chậc, giờ làm sao đây."... Thay đổi. Đúng không nhỉ?

Gu-seul hoang mang.

"Ừm, nói đến đâu rồi nhỉ."

"... Bệnh tâm thần."

"À ừ. Đúng rồi. 2 năm còn lại thì tập trung đi hầm ngục."

"Hầm ngục?"

"Có người cần cứu. Tiện thể cũng phải học cách điều khiển sức mạnh của Vương."

"Sức mạnh của Vương...!"

Một từ thốt ra từ miệng Si-heon khiến Gu-seul căng thẳng tột độ.

Nhân tố của Mộc Linh Vương, Vương Quan, và sức mạnh.

Thứ sức mạnh mà Flower và Thế Giới Thụ cảnh giác đến thế cuối cùng cũng nảy mầm trong cơ thể anh.

Chắc chắn đã vượt qua cảnh giới.

Trở thành con quái vật đếm trên đầu ngón tay trên thế giới.

Lee Si-heon đã hoàn tất 3 năm chuẩn bị.

Hồi: Phục Cơ Thể, Thích Ứng Với Sức Mạnh

Giờ đây lộ diện thân phận và thành công thu phục thế lực của Eighth Leaf.

Một thế lực độc lập không thuộc về Flower.

Đã có được võ lực đường hoàng đối đầu với Flower và Thế Giới Thụ.

"... Sắp tới, định thế nào?"

"Ai biết."

Lee Si-heon nắm rồi mở hai tay, lần lượt nhìn Gu-seul và Hongyeon.

"Vẫn chưa có Tiên Tri đưa xuống mà."

Bàn đạp đã chuẩn bị xong hết. Việc phải làm sắp tới.

Sắp tới sẽ lại nổ ra những cuộc chiến khốc liệt.

"Trước mắt, nghỉ ngơi chút đã."

Bây giờ phải tận hưởng chút hòa bình hiện tại.

Chợt nhớ lại.

Thế Giới Thụ Thuần Khiết.

Bây giờ kết nối với Thế Giới Thụ đã hoàn toàn bị cắt đứt, Bảng Trạng Thái hay gì cũng không dùng được nên không nghe được giọng cô ấy.

-Bíp bíp!

Tiếng khóc lạ lùng giống con gái tôi, và giọng nói khá dễ thương.

Con gái Shiva của tôi có lớn khôn không.

Không chỉ một hai lần tôi nghĩ muốn gặp con.

Bây giờ tôi không hành động trong sạch đến mức được gọi là người cha đáng tự hào.

Vì xấu hổ nên không dám gặp.

Nhưng khi mọi chuyện kết thúc, ít nhất trước khi chết tôi cũng muốn gặp con.

"Thế thì cứ gặp đi ạ."

"Nói thì dễ. Mày quên việc tao đang làm à."

Nhà của Tae-yang lâu lắm mới ghé thăm thật sạch sẽ và tràn ngập hơi ấm gia đình.

Sau khi hấp thụ thế lực của Flower, tôi đã có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn.

"Nói hay nhỉ. Không có việc gì làm à? Ở đây thế này có được không?"

"Sao lại không?"

Người đột nhiên xuất hiện chiếm cứ thế lực.

Cấu trúc ắt hẳn sẽ xuất hiện thế lực chống đối.

Cuộc tái ngộ ngắn ngủi của Hongyeon và Gu-seul cũng tạm gác lại để chạy đôn chạy đáo nắm quyền kiểm soát thế lực Eighth Leaf.

"Nhưng người được gọi là Vương thì..."

"Tao được nghỉ ngơi chút cũng được mà."

Dù nói với vẻ mặt cạn lời, nhưng nghỉ thì phải nghỉ.

Ở vị trí điều khiển sức mạnh của Vương thì càng cần thiết.

Tôi vừa vuốt ve đứa trẻ đang ngồi trên đùi vừa nói.

"Đúng không?"

"Au?"

Đứa trẻ dễ thương mới sinh được hơn 1 năm.

Ở nơi ở của Tae-yang và Aori cũng có sinh mệnh mới ra đời như niềm hy vọng.

Mok Ha-neul.

Khác với Tae-yang trông lấc cấc, đứa bé trông như thiên thần.

"Có vẻ nó thích đại ca lắm đấy?"

"Ngày xưa tao đã nổi tiếng với trẻ con rồi."

"Ừm."

"Thật mà?"

"... Vâng ạ. Nhìn thấy đứa trẻ to xác đeo bám sau lưng anh là biết đúng rồi."

Đứa trẻ to xác sau lưng.

Là nói Aori đang đu bám lủng lẳng trên cổ tôi từ phía sau.

"Uống cà phê không ạ?"

Tóc bạc, mù lòa.

Không biết làm thế nào mà cô ấy lại tán đổ được Tae-yang, kẻ từng than vãn về việc chỗ hiểm không lên được.

Yul-ri đưa cà phê lên bàn và mỉm cười.

"Tae-yang à."

"Vâng."

"Nhưng rốt cuộc mày làm thế nào hay vậy?"

Phép màu của sự sống là đây chăng.

Vừa vuốt ve đứa trẻ đã ngủ say trong lòng tôi vừa hỏi, Tae-yang ho khan thở dài.

"Cái đó. Là xuất tinh không cương cứng..."

"... Nói đến đó là được rồi."

Đủ hiểu sự tích cực của Yul-ri. Thấy Tae-yang đang run lẩy bẩy là biết chuyện chăn gối thế nào rồi.

Dù sao cũng đáng ngạc nhiên.

Trong lúc tôi lăn lộn trong hầm ngục thì một gia đình đàng hoàng đã được hình thành.

Hơn nữa quan hệ giữa Yul-ri và Tae-yang cũng đâu phải bình thường. Nếu làm thành phim hay tiểu thuyết thì chắc là câu chuyện khá đẹp.

"Aori em nhìn thế mà chịu được à?"

Giờ Aori cũng đã quen với việc sử dụng cơ thể giả (nghĩa thể).

Hoạt động thể chất từng được coi là không thể giờ đã trở thành hiện thực như một phép màu.

Tuy không dùng được ma lực nhưng nếu dùng các loại Artifact thì cũng có thể chiến đấu.

Cái đáng ngại là tình cảnh của Aori xen vào cuộc sống tân hôn nóng bỏng này.

"Nhìn gì ạ?"

Ừm, phải rồi.

Em mà biết nhìn mặt đặt tên thì lạ quá.

"Em hạnh phúc là được rồi."

Tae-yang và Aori đã hoàn toàn rút khỏi tiền tuyến.

Ngay từ đầu tôi đã định làm thế, và hầu hết các thành viên xuất thân từ Bạch Nghĩ (White Ant) đều đã rời đi tìm cuộc sống riêng.

Ví dụ điển hình chẳng phải là Yul-ri đang ở đây sao.

Tae-yang nâng tách cà phê lên cười khẩy.

"Cả Aori và em, chà nhờ đại ca mà sống tốt. Tương lai thế giới thế nào không biết. Nhưng cần gì thì cứ liên lạc."

"Liệu có việc gì cần không nhỉ."

"Đừng lo chuyện bao đồng. Lo cho đại ca đi. Mấy người đó vẫn chưa biết đại ca còn sống à?"

"Đó không phải việc của mày."

"... Chậc. Thì đúng là thế.."

Tôi biết rõ ý cậu ta.

Chỉ là không thể để cảm xúc cá nhân cản trở con đường phía trước.

Đã có năng lực. Thì phải phát huy tối đa chứ.

"Đại ca."

"Gì."

"... Nói câu này hơi kỳ, nhưng đại ca cũng là ông bố tốt đấy. Làm bố rồi mới biết."

"Cảm ơn lời khen."

Shiva thì chà.

Có nhớ tôi không nhỉ.

Sự trưởng thành của Mộc Nhân rất nhanh. Nếu dùng cả Thụ Mộc Hoàn (Tree Pill) thì sự trưởng thành đó còn gấp đôi.

Thời gian cảm nhận cũng chậm lại tương ứng.

Đối với Shiva, tính theo con người thì tôi có thể là người cha đã sinh ly tử biệt từ năm 8 tuổi, mặt mũi cũng chẳng nhớ rõ nữa.

"A nhưng mà đại ca."

"Gì."

"Đã 3 năm rồi. Đừng bảo trong thời gian đó lại gây ra tai họa gì nhé?"

"Tai họa gì."

"Chà, đứa con khác chẳng hạn."

Tôi cười gượng gạo.

"... Làm gì có. Dù tao làm nhiều thật. Nhưng làm gì có chuyện đó."

"Tin cáo phó thì không sao. Nhưng đừng để có tin chết vì bị phụ nữ đâm sau lưng là được."

Đùa một câu nghe rợn người.

Tôi liếm đôi môi hơi run rẩy, nhún vai.

Tai họa.

Không phải là không có.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!