Tập 2

Chương 741: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (1)

Chương 741: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (1)

Chương 741: Là Guseul, Nhưng Không Phải Guseul (1)

Dù không có mặt trời nhưng vừa sáng ra tôi đã đi săn.

Đại chiến dịch bắt Ent giàu ma lực để tẩm bổ cho Guseul.

Thói quen lặp đi lặp lại mấy ngày nay, hôm nay cũng không ngoại lệ.

- Rầm, rầm!

Một con Ent dạng thú giống tê giác mắt rực lửa lao tới.

Những con quái vật to như cái nhà đang ập đến từ hai phía.

Vừa gây ra chút tiếng động, đám Mộc Nhân hình người cũng gầm rú đuổi theo để xé xác tôi.

Mộc Nhân cho Guseul ăn cũng chẳng có mấy dinh dưỡng.

- Ầm ầm ầm.

Thứ đến trước tiên là con Ent tê giác đang hăng máu.

Con quái vật tăng tốc không kiểm soát, chĩa cái sừng mọc trên mũi lao vào như xe tải.

“Grừ rừ rừ rừ!”

Con quái vật có thể tích lớn gấp bốn mươi lần cơ thể tôi.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra chặn lại.

- Rầm!

Xe tải ben mà đâm vào bức tường kiên cố thì cũng phải vào bãi phế liệu thôi.

Đầu con Ent va vào lòng bàn tay nhỏ bé, lõm xuống, bẹp dí, máu me bắn tung tóe.

“Kh… ặc…?!”

Con Ent bị bàn tay nhỏ bé của con người chặn lại hét lên đầy nghi hoặc.

Nó quằn quại trong đau đớn, cố rút cái đầu nát bét ra nhưng đã quá muộn.

- Phập.

Tôi móc ngón tay vào mặt nó như cái móc câu rồi giữ chặt.

Bao phủ ma lực lên cánh tay rồi quăng mạnh, chiếc xe tải ben bị lật nhào, đè bẹp đám Mộc Nhân và văng ra xa.

Đám Ent còn lại chẳng cần dùng đến nắm đấm.

Kích hoạt ma pháp đã ghi nhớ sẵn, cơ thể những con Ent dạng thú đang lao tới bị cắt ra từng mảnh như bò bít tết thái hạt lựu.

‘Tên ma pháp là… cũng chẳng cần đặt làm gì.’

Nghe nói các pháp sư nhất định phải đặt tên cho ma pháp mình tạo ra. Nhưng tôi thì không.

Phần lớn là ma pháp tạo ra theo kiểu tùy cơ ứng biến, và việc ứng dụng các ma pháp thuộc tính đơn giản hợp với tôi hơn nhiều.

Ma pháp gió có được từ hạt sồi của Se-young đặc biệt có hiệu suất rất tốt.

‘Rốt cuộc cũng là nhờ sức mạnh của Vương.’

“ Đằng trước có con to đấy. ”

‘Biết rồi.’

Nghe In-ja (Nhân Tử) cảnh báo, tôi quay đầu lại, thấy một xác ướp quấn đầy vỏ cây đang nhìn về phía này.

“ ……. ”

Con này chắc cũng có chút kinh nghiệm đây.

Việc đám Mộc Nhân xung quanh tránh xa nó trông có vẻ không bình thường.

- Lộp bộp.

Những mảnh ma thạch xanh rơi ra từ giữa cơ thể quấn băng của nó.

Thấy một phần cơ thể đã bị ma thạch hóa, có vẻ nó sắp biến thành phân bón rồi.

‘Nhìn cảm giác thì chắc cũng cỡ Hunter cấp S.’

“ Đã bảo là mạnh mà! ”

Bơ lời thằng nhóc đi. Tôi ngưng tụ ma lực vào lòng bàn tay rồi bao phủ lấy nó.

Xác ướp nhìn tôi một lúc lâu rồi tháo băng ở hai tay, để lộ làn da đen kịt.

Bàn tay tỏa ra dao động ma lực khổng lồ.

Cảm giác như chỉ cần sượt qua là cơ thể sẽ biến thành hạt bụi.

“ Kíc. Kí kíc. Kíc! ”

Kẻ không nói được tiếng người đạp đất lao về phía tôi.

Nhanh, chính xác và bình tĩnh.

Rút lại lời nói cỡ Hunter cấp S, những kẻ sống sót trong thế giới hoang dã này đến khi sắp thành phân bón đều có kỹ thuật không phải dạng vừa.

Quyền cước của tôi và xác ướp lướt qua nhau.

- Lóe lên!

Hình bóng xác ướp lướt qua tôi.

Cơ thể vừa áp sát lại trượt đi, kéo giãn khoảng cách. Cơ thể xác ướp đang đứng sừng sững bỗng từ từ phân giải.

“ ……! ”

Thịt thối còn sót lại giữa những khe hở của lớp băng quấn.

Tôi thu thập ma thạch ngưng tụ và thịt, soi chúng dưới ánh sáng ma pháp và cười mãn nguyện.

Cỡ này là nguyên liệu cấp SSS.

Nghĩ đến cảnh Guseul ăn ngon lành chỗ thịt này cho bữa sáng, lòng tôi tràn đầy thỏa mãn.

Tôi cũng xẻ thịt những con Ent dạng thú khác mang theo.

Mang theo nguyên liệu nấu ăn phong phú trở về làng.

- Cộp cộp.

Ở đây khoảng 2 tuần, tôi đã thuộc lòng đường đi.

Khi về đến gần làng, tôi thấy những Mộc Nhân có lý trí đang tụ tập trước cổng.

Ở giữa là vị trưởng lão tôi gặp lúc mới đến. Tôi đặt nguyên liệu xuống và nói với Guseul bên cạnh.

“Sao họ tụ tập đông thế?”

“…Tôi lỡ nói rồi.”

“Nói gì.”

“Tôi nói Si-heon đã cho tôi biết Thụ Chủng (Giống Cây).”

Cũng có thể.

Nhưng đó là lý do để tụ tập sao?

Mang theo thắc mắc nhìn dân làng, cảm giác như đang nhìn các nhà sư được diện kiến Phật Di Lặc ở một quốc gia lấy Phật giáo làm quốc giáo vậy.

Trưởng lão bước ra đầu tiên, với vẻ mặt quyết tâm bắt chuyện với tôi.

“Si-heon nim.”

“Ờ.”

Em còn nói cả tên tôi rồi à?

Liếc nhìn Guseul, cô ấy quay ngoắt đi tránh ánh mắt tôi.

Dù chẳng làm gì có lỗi nhưng dáng vẻ lén lút của chú cún con trông khá dễ thương.

“Tôi biết là thất lễ, nhưng tôi nghe Người Bảo Hộ nói. Rằng ngài chỉ cần nhìn Mộc Nhân là biết được Thụ Chủng.”

“Thì đúng là thế.”

“…!”

Câu trả lời đơn giản nhưng khiến mắt dân làng mở to ngay lập tức.

“Nói dối…. Ngay cả Engajero nim cũng không cho biết mà.”

“Làm gì có chuyện đó. Nhưng nếu là sự thật, thì chẳng lẽ. Thật sự….”

Những Mộc Nhân đặt cược mạng sống vào Thụ Chủng và Hoa Ngữ (Ngôn ngữ loài hoa).

Nghĩ đến Guseul nguyên bản đã đổ đứ đừ chỉ vì Thụ Chủng, thì việc dân làng mắt sáng lên khi nghe về năng lực của tôi cũng chẳng có gì lạ.

“Si-heon không nói dối. Các người muốn chết hả?”

“Xin, xin lỗi Người Bảo Hộ!”

Guseul nhe răng gầm gừ, bầu không khí xôn xao lập tức lắng xuống.

Khi xung quanh yên tĩnh trở lại, trưởng lão làng quỳ xuống trong nháy mắt, rồi cầu xin bằng giọng run rẩy.

“Si-heon nim. Liệu…. Ngài có biết Thụ Chủng của tôi không?”

Tôi gãi gáy, nheo mắt cố gắng xác nhận Thụ Chủng của ông ta. Chẳng bao lâu sau đã có đáp án.

“Cây Hoàng Liên Gai (Maeja).”

Đặc sản Hàn Quốc, tên khoa học là Berberis koreana.

Là loài cây có lá hình trứng rất đẹp. Dù chưa từng thấy tận mắt, nhưng kiến thức đó cứ chảy vào đầu tôi.

“Thỉnh thoảng cũng có lúc không được, may thật. Đặc biệt nếu là nữ thì đa phần phải quan hệ mới biết được.”

Tất nhiên cũng có ngoại lệ.

Như trường hợp vận mệnh gắn kết với Se-young, Guseul hay Jin Dal-rae.

Dù tôi không cố ý, nhưng cùng với ánh sáng sau lưng, mọi kiến thức liên quan đến loài cây đó tôi đều có thể biết được.

Lần này do trưởng lão làng là nam nên mới biết được thôi.

“…Cây Hoàng Liên Gai. Tôi, là Cây Hoàng Liên Gai sao.”

“Phải.”

“Ha. Ha ha.”

Ông lão toát mồ hôi lạnh rồi ngồi bệt xuống, sắc mặt tái nhợt, sau đó bắt đầu rơi nước mắt.

“Quá…. Quá nhanh chóng. Khó mà tin được, nhưng.”

“Tin hay không là tùy ông, nhưng tránh đường được không. Tôi phải cho Guseul nhà tôi ăn cơm.”

“Không. Tôi tin. Khi Thụ Chủng được thốt ra từ miệng Si-heon nim, nhịp đập con tim đã chứng minh điều đó.”

Xung quanh lại xôn xao.

Guseul phổng mũi, nhún vai với vẻ mặt khô khan đặc trưng, giơ hai tay hình chữ V.

“Si-heon rất tuyệt vời. Mọi người hãy tin và đi theo Si-heon. Ông già kia giờ không cần thiết nữa.”

“……Lời Người Bảo Hộ nói là đúng. Mọi người ơi.”

Lại nói cái gì nữa thế.

Giờ đến cả chuyện Engajero đã chết cũng lòi ra rồi.

Nghĩ lại thì chẳng phải Engajero đã nhốt họ trong làng và dùng làm vật thí nghiệm với điều kiện sẽ cho biết Hoa Ngữ và Thụ Chủng sao.

Việc họ sống thọ nhờ ma pháp Engajero tạo ra rõ ràng là một ân huệ, nhưng đối với họ, Thụ Chủng và Hoa Ngữ dường như còn giá trị hơn cả tuổi thọ dài lâu.

“Tôi, tôi cũng xin nhờ Si-heon nim!”

“Tên tôi là gì ạ…? Làm ơn. Cả đời tôi chỉ sống kiếp nô dịch thôi!”

“Làm ơn hãy cho tôi biết lý do tôi được sinh ra…!”

Khoảnh khắc trưởng lão công nhận, tất cả mọi người lao vào bám lấy tôi như thiêu thân.

Rốt cuộc cái Thụ Chủng đó là cái quái gì chứ.

Sự phiền phức tăng lên, ngay khi tôi định thở dài thì trưởng lão giơ tay hét lớn.

“Dừng lại, không thấy Si-heon nim đang khó xử sao!”

Bầu không khí nguội lạnh.

Trưởng lão giữ lễ nghĩa xin lỗi tôi.

“Xin lỗi. Si-heon nim. Nhưng mà…. Nếu không thất lễ, ngài có thể cho họ… cái tên được không ạ?”

“ Lão già nói cái gì thế. ”

“Chúng tôi biết rõ hơn ai hết rằng những Mộc Nhân bị vứt bỏ như chúng tôi chẳng có giá trị gì.”

“ Biết rõ đấy. ”

Từng lời nói của In-ja đều tỏa sáng vẻ xấc xược.

Tôi lại bật chế độ chống ồn cho đôi tai tâm hồn. Nghe lời trưởng lão và đưa ra câu trả lời.

“Đến mức đó sao?”

“Vâng. Đó là mục đích sống của chúng tôi, là lý do đáng để đánh đổi cả cái chết. Si-heon nim nói đang tìm nguồn ma lực để cho Người Bảo Hộ ăn đúng không ạ.”

“Ờ.”

“…Chỉ cần ngài cho biết Thụ Chủng, ngài có thể giết chúng tôi dùng làm dưỡng chất cũng được.”

Điên hết cả rồi.

Tôi tưởng Guseul đã điên, nhưng ở đây còn điên hơn.

Không, chỉ là cố tỏ ra bình tĩnh thôi. Những người phụ nữ và đàn ông xung quanh đang bồn chồn như muốn lao vào ngay lập tức.

“Có một vấn đề.”

“Là gì ạ?! Nếu là việc chúng tôi có thể giải quyết….”

“Không. Cho biết thì được. Nhưng tôi cũng không có thời gian. Đàn ông thì nhìn là biết, nhưng phụ nữ thì….”

Tôi liếc nhìn Guseul, Guseul gật đầu như đã hiểu.

“Phải thực hiện hoạt động sinh sản.”

“…Hoàn toàn không vấn đề gì.”

Cái đó đâu phải do ông quyết định.

“Không sao cả.”

“Chỉ cần biết tên thì… bao nhiêu lần cũng được.”

“Đúng vậy!”

Ôi. Chúa ơi.

“…….”

Tôi câm nín một lúc, rồi ôm cái đầu đang đau nhức.

Có nên nhân cơ hội này ban ơn không nhỉ.

Tôi nhắc đến chủ đề định nói một lần với họ.

“Engajero, ma pháp lão già đó để lại. Có đúng là nếu Guseul hướng ra bên ngoài thì có thể kích hoạt không?”

“Có lẽ, vâng, đúng là vậy.”

Nguồn gốc sức mạnh mà Guseul sở hữu.

Đó là khả năng kéo ma lực trong Hố Phân này ra ‘bên ngoài’.

Vật trung gian chính là những người dân sống trong ngôi làng này.

Đan điền trong cơ thể họ được kết nối với Guseul, nên Guseul có thể rút ma lực của dân làng tùy ý muốn.

‘Lý do ma lực của Guseul vô hạn cho đến giờ là vì những người ở đây liên tục hấp thụ Mộc Nhân để bổ sung ma lực.’

Lý do Guseul buộc phải mạnh mẽ.

Một mình vận hành ma lực của hàng trăm người, mà lại là những ‘Mộc Nhân Hố Phân’ có đan điền lớn bất thường. Đương nhiên phải sở hữu vũ lực áp đảo rồi.

Để đưa Guseul ra ngoài và tận dụng triệt để thì sự hợp tác của những người này là thiết yếu.

“Được rồi.”

Khi tôi đồng ý, khuôn mặt dân làng rạng rỡ hẳn lên.

Ngoài nơi này ra còn nhiều làng khác. Từ giờ chắc phải vận động chân tay tích cực đây.

“Thay vào đó. Tôi có vài điều kiện.”

“Là gì ạ?”

Một là giao nộp tài liệu nghiên cứu của Engajero.

Hai là, giống như ông lão, phải phục tùng Guseul và tôi.

Ba là, dù chúng tôi có ra ngoài. Cũng không được ngừng việc hấp thụ ma lực.

“Không khó ạ. Không… ngược lại ngài đã thực hiện ước mơ của chúng tôi. Bất cứ ai cũng sẽ phục tùng Si-heon nim.”

Việc chiếm được lòng tin của ngôi làng mà tôi nghĩ phải làm một lần.

Đã đạt được bằng cách dễ dàng hơn tôi tưởng.

* * *

Ngày thứ ba.

“…….”

Guseul lại dỗi rồi.

“Sao thế.”

“…Không biết. Si-heon. Dạo này toàn ngủ với cô gái khác. Tôi bị cho ra rìa rồi.”

“Không, này. Chẳng phải do em đi rêu rao nên mới xảy ra chuyện này sao.”

“Nhưng mà, dù sao thì…. Tôi muốn ở đây tôi là người phụ nữ được yêu thương nhất. Ở bên ngoài anh có nhiều người yêu rồi mà.”

Lòng dạ phụ nữ thật xa xôi và sâu thẳm.

Dù không có kiểu nói vòng vo đặc trưng, nhưng trường hợp tổn thương và ủ rũ thì khá nhiều.

Đây là điểm chung của tất cả người yêu tôi.

‘…Đúng là có phúc thật.’

Hôm nay em có gì khác không?

Em sai cái gì cơ?

Anh không biết cái đó mà cũng xin lỗi à?

Những chuyện mà ai yêu đương cũng từng trải qua, tôi lại ít gặp hơn tưởng tượng.

Không, thực ra tôi chưa từng yêu đương đàng hoàng bao giờ.

Hễ có cơ hội là chuyện lại ập đến rồi xa cách, lặp đi lặp lại, nên muốn trải nghiệm cũng không được.

“Không biết, không biết. Si-heon chỉ thích bắn vào bụng cô gái khác thôi. Đồ biến thái hoàn toàn.”

“Phát âm líu lưỡi rồi kìa.”

“Ngày nào cũng bắt ăn mấy thứ kỳ lạ nên líu lưỡi cũng là chuyện thường tình. Chẳng khác nào đổ xăng vào xe chạy dầu diesel.”

Guseul lẩm bẩm so sánh một cách mới lạ, kéo má tôi rồi phì mũi với vẻ mặt dỗi hờn.

“Ký ức quay lại rồi nhỉ. Thấy em so sánh thế là biết.”

“Ký ức quay lại hết rồi. Tôi biết cả vị trí nốt ruồi của Si-heon. Biết cả việc đệ tử của Si-heon có nốt ruồi ở mông nữa.”

“…Mông Heukdan có nốt ruồi á?”

Lần đầu nghe thấy, nhưng nếu lưu vào đầu thì sẽ là ký ức gây họa lớn đấy.

Tôi cố lờ đi rồi véo má Guseul.

“Thôi được rồi. Ký ức quay lại thì ý thức thế nào? Ý thức cũng sắp quay lại rồi chứ?”

Mặt Guseul bỗng cứng đờ. Rồi cúi đầu ỉu xìu.

“…Ý thức ấy ạ.”

“Ừ. Ý thức.”

“Si-heon muốn ý thức khác của tôi quay lại nhanh sao?”

Sao không khí lạnh lẽo thế nhỉ.

“Thật sự sao?”

Guseul nhìn tôi với khuôn mặt vô cảm như robot.

Tôi biết nói thật ở đây là thiếu tinh tế, nhưng đây không phải là vấn đề có thể giấu giếm trong lòng.

Tôi thở dài một cái rồi trả lời nghiêm túc.

“Đương nhiên là muốn quay lại rồi.”

“…….”

Khuôn mặt cứng đờ như giận dỗi.

Thỉnh thoảng Guseul nguyên bản có dáng vẻ như trẻ con.

Có lẽ do bị ý thức khác xâm chiếm quá lâu, nên cô ấy trung thực với bản năng và muốn có tất cả những gì mình muốn.

Trước lời nói của tôi, không chỉ dỗi mà tâm trạng cô ấy hoàn toàn tồi tệ, Guseul mím chặt môi.

“Tất nhiên anh cũng phải sống tốt với Guseul em nữa.”

“Cái đó… tôi…. Không phải.”

Tôi đưa ra sự thật và cũng thu dọn tàn cuộc.

Tôi đã nói thật lòng, và đó cũng là lời tôi thường dùng với những người khác.

Thực tế, cuộc đối thoại như thế này là biện pháp thực tế và chắc chắn nhất.

Nhưng lòng Guseul có vẻ không như vậy.

Giọng nói run rẩy vang lên từ cổ họng nghẹn ngào của cô ấy.

“Không phải. Không phải mà….”

Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu.

Ý nghĩ mình đã bật nhầm công tắc lướt qua, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“…Em ghét điều đó đến thế sao?”

“Không phải thế.”

“Vậy thì?”

“Guseul…. Không phải tên tôi.”

Biệt danh có được khi chia những viên bi (Guseul) cho bọn trẻ mồ côi.

Nhưng đối với Guseul của Hố Phân thì đương nhiên đó là cái tên chẳng liên quan gì.

Lúc đầu không có ký ức nên có thể chấp nhận là vậy, nhưng giờ đã nhớ lại tất cả.

Có lẽ cô ấy đã để tâm chuyện này từ lâu rồi chăng.

“Không phải tên tôi.”

Đôi mắt của Guseul nguyên bản dao động đầy tủi thân, nước mắt ầng ậc rồi rơi lã chã.

“Guseul là tên khác mà. Tại sao chỉ gọi là Guseul? Guseul mà Si-heon nhớ là tên của một người hoàn toàn khác.”

“…….”

“Tôi là Cây Dengdeng (Kim Ngân Xanh). Có cái tên đáng yêu hơn bất cứ ai mà Si-heon đã cho biết. Không phải Guseul. Tôi không phải là Guseul mà Si-heon nhớ. Tôi là……. một cái cây khác thích Si-heon.”

“…Này.”

“Có vẻ đối với Si-heon tôi chỉ là Guseul thôi.”

Khác với vẻ ngoài như búp bê không cảm xúc mà mọi người đồng thanh nói, cô bé này lại hay khóc hơn tôi tưởng.

Bây giờ cũng y hệt.

- Tí tách, tí tách.

“…Tôi ghét tôi khác. Tôi ghét hình ảnh của tôi in trong đầu Si-heon.”

“Đâu phải ý đó.”

“Không phải ý đó thì là gì! Hức…. Hư hư.”

Bầu không khí thay đổi chóng mặt.

Mới nãy còn đùa giỡn như bình thường.

Guseul tự lau nước mắt rồi bắt đầu nấc lên thành tiếng.

Khóc thật rồi.

“Lại đây nào. Hử?”

Tôi dang tay định ôm, nhưng cô ấy lùi lại trên giường và hét lên đầy thù địch.

“…Người Si-heon thích là Guseul khác chứ không phải tôi. Tại sao lại ôm tôi khi không thích tôi?”

Đã bảo không phải ý đó mà.

Anh có bao giờ bảo ghét em đâu.

Nhưng cô bé này đã đóng chặt tai và mắt từ lâu rồi.

Tôi dùng sức cưỡng ép ôm vào lòng, Guseul đấm thùm thụp vào người tôi rồi khóc nức nở.

“Đừng ôm. Đừng ôm…! Ưt, ư ư…. Hức hức.”

Đôi khi cưỡng ép trấn an lại có hiệu quả tốt.

“…Tôi ghét Si-heon. Cũng thích nhưng…. Vẫn ghét. Đáng ghét! Nhưng mà…. Ngầu quá.”

Chọn một trong hai thôi được không.

Thân xác vừa xa cách chưa được bao lâu mà trái tim cũng sắp xa cách rồi.

Hôm nay vai nặng trĩu, tôi siết chặt vòng tay đang ôm Guseul hơn nữa.

“…….”

Đẩy ra như thế, rồi lại nhanh chóng bình tĩnh áp má vào má tôi.

Chỉ cho ăn thôi là chưa đủ sao.

Princess Guseul Maker.

Từ hôm nay cần phải quản lý cả tinh thần của Guseul nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!