Web Novel

Chương 222 - Trò Đùa Lạ Lẫm (1)

Chương 222 - Trò Đùa Lạ Lẫm (1)

Vệ Xương lẳng lặng quan sát Hàn Thụy Trấn đang đứng cứng đờ.

Qua một thời gian dài theo dõi, y đã nhận ra được vài điều về hắn.

Trông có vẻ nhút nhát, nhưng đó thực chất chỉ là lớp mặt nạ hắn đeo lên để mong cầu một cuộc sống yên ổn.

Ẩn dưới lớp ngụy trang ấy là một nam nhân mang trong mình sự can trường, tinh thần trách nhiệm và cả một cái đầu vô cùng lạnh lùng.

Từ việc dốc lòng hậu thuẫn cho một Nam Cung Thế Gia đã lụi bại, cho đến việc đích thân đi tìm lại Giải Độc Tiên Căn mà Hạ Ô Môn từng đánh mất.

Cả cái dũng khí dám xả thân để bọ cạp chích chỉ nhằm gạt phăng Gia Cát Long đang bám riết lấy Đường Tố Lan trong quá khứ.

Cả sự gan dạ dám lừa gạt Hạ Ô Môn vì ân nhân Gia Anh của mình, và cả sự trượng nghĩa đó nữa.

"..."

Dẫu nhìn thấu cảnh Hàn Thụy Trấn đang vắt óc toan tính đối phó với Hạ Ô Môn, nhưng có lẽ vì đã hiểu rõ nhân sinh của hắn, y lại cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ, không hề oán ghét.

Chính vì lẽ đó, Vệ Xương dường như đã lường trước được sự lựa chọn của Hàn Thụy Trấn.

Vốn dĩ hắn vẫn luôn âm thầm hậu thuẫn cho Nam Cung Nhiên cơ mà. Dẫu cho lúc này, có vẻ hắn vẫn chưa nghĩ đến việc phải đích thân ra tay chữa trị tâm ma đi chăng nữa.

Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn, kẻ vừa buông những tiếng thở dài như thể mọi chuyện thật nực cười, dần trở nên tĩnh mịch.

Bầu không khí cợt nhả thoắt cái đã trở nên vô cùng trầm mặc, nặng nề đến nghẹt thở.

Việc hắn tỏa ra thứ khí thế áp bức này quả thực rất xa lạ, nhưng ngẫm lại, cũng chẳng có gì đáng để kinh ngạc.

Hàn Thụy Trấn quay đầu lại, nhìn Nam Cung Nhiên đang ngủ gục trên bàn.

Hắn thì thầm hỏi:

"...Nam Cung Nhiên cũng đồng ý làm sao?"

"Tại hạ biết là đã có lời đánh tiếng, dù có vẻ ngài ấy vẫn đang đắn đo. Nhưng đó là vấn đề Nam Cung Gia Chủ phải tự lựa chọn, còn bây giờ, thứ cần thiết là quyết định của quý nhân."

"..."

"Quý nhân."

Hàn Thụy Trấn nhìn Vệ Xương. Vệ Xương cũng buông lời hỏi câu cuối cùng:

"...Ngài tính sao đây?"

*****

Mãi đến khi mặt trời đứng bóng, Nam Cung Nhiên mới mở mắt.

Không rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết ngay khoảnh khắc tỉnh giấc, cô đã thấy nóng bức.

Cô hoàn toàn không nhớ nổi làm thế nào mình lại nằm trên chiếc giường này.

Theo phản xạ, cô cuống cuồng sờ soạng y phục trên người.

"...Hà."

May mắn thay, không có dấu vết nào cho thấy quần áo đã bị cởi bỏ.

Chỉ là hơi nóng một chút.

Cô đảo mắt nhìn quanh, nhận ra đây là một căn phòng riêng biệt nên liền cởi tạm lớp áo ngoài.

Khắp cơ thể cô bị quấn chặt bởi vô số lớp băng gạc.

Quanh eo còn quấn cả đai lưng.

Ngần ấy thứ bó sát vào người, thảo nào lại chẳng nóng.

Nếu là người ngoài nhìn vào, ắt hẳn sẽ tưởng đây là dấu vết của những vết thương chí mạng.

Trước tiên là cánh tay và cẳng tay.

Những vết tích của sự tự hành xác. Vừa là dấu vết tự hoại, lại vừa là phòng tuyến cuối cùng níu giữ chút lý trí tàn tạ của Nam Cung Nhiên.

Mồ hôi vã ra nhễ nhại khiến cơ thể nhớp nháp khó chịu.

Băng gạc cũng đã ướt sũng.

Nam Cung Nhiên chầm chậm tháo lớp băng quấn trên tay ra trước. Nơi máu từng rỉ ra nay đọng lại những vệt máu khô đỏ thẫm.

"Hà."

Lớp băng trên tay vừa được tháo bỏ, sự chèn ép cũng nới lỏng theo. Dẫu cho cái cảm giác bị siết chặt toàn thân ấy đôi khi lại mang đến một sự an ủi kỳ lạ.

Trả lại sự tự do cho đôi tay xong, cô mới tiếp tục quan sát xung quanh.

Lúc này cô mới muộn màng phát hiện ra một ly nước và một tờ mẩu giấy đặt trên chiếc bàn nhỏ.

Nam Cung Nhiên rót nước ra uống một cách cẩn trọng, rồi mới cầm tờ giấy lên xem.

*****

Lần sau uống có chừng mực thôi.

Hàn Thụy Trấn

Một nụ cười nhạt bất giác thoáng qua môi Nam Cung Nhiên, nhưng rồi một cảm giác quen thuộc kỳ lạ ập đến khiến dòng suy nghĩ của cô khựng lại.

Tại sao nhỉ, cô có cảm giác như mình đã từng nhìn thấy tờ mẩu giấy này ở đâu đó rồi. Hay là nét chữ này...

"...A."

Mồ hôi lại lấm tấm túa ra trên trán. Cô vội vàng gạt phăng mớ suy nghĩ rối rắm ra khỏi đầu.

Trút một tiếng thở dài, cô bắt đầu chầm chậm tháo gỡ lớp băng quấn quanh phần thân trên.

Tháo cả đai lưng thả xuống sàn.

Lớp băng quấn quanh ngực còn dày gấp đôi lớp quấn ở cánh tay.

Mỗi vòng băng gạc được nới lỏng, nhịp thở cũng dần trở nên nhẹ nhõm hơn.

"...Hà."

Chẳng mấy chốc, toàn bộ băng gạc trên người Nam Cung Nhiên đã được tháo sạch.

Một cảm giác giải thoát, khoan khoái ập đến.

Ngay cả không khí hít vào cũng mang vị ngọt ngào. Cảm giác hệt như vừa tháo bỏ được mớ tạ cát nặng trĩu đeo đẳng trên tay chân.

Cô đưa mắt nhìn xuống khuôn ngực mà bấy lâu nay bản thân luôn ép mình phải ngoảnh mặt làm ngơ.

Hai cục nợ hiện hữu rành rành, thứ cướp đi sự nam tính của cô.

Nhận thức được sự thật trần trụi ấy rồi nhìn lại mẩu giấy của Hàn Thụy Trấn, cõi lòng cô bỗng dấy lên sự bứt rứt.

Cảm giác như đang lừa dối người đã thực tâm công nhận mình là một nam nhân khiến dư vị để lại thật đắng chát.

Nam Cung Nhiên nhìn hình bóng phản chiếu của chính mình qua chiếc gương trong phòng.

Rũ bỏ lớp áo từng biến mình thành đàn ông, dáng vẻ của cô thay đổi một cách rõ rệt.

Đôi gò bồng đảo đầy đặn. Vòng eo thon thả. Khung xương chậu nở nang. Bờ vai nhỏ nhắn.

Mang thân phận nữ nhân, đây là một cơ thể toát lên vẻ nữ tính đến cực hạn, không thể nào nữ tính hơn được nữa.

"..."

Nam Cung Nhiên nhắm tịt hai mắt lại.

Cô cực kỳ căm ghét cái dáng vẻ trong gương kia.

Một sự tồn tại yếu ớt, chẳng thể gánh vác nổi gia tộc, cũng chẳng mang lại chút uy dũng nào.

Một sinh vật theo lẽ thường luôn phải nép mình dưới sự che chở của nam nhân.

Một sự tồn tại mỏng manh, nhu nhược.

Thế nhưng, dẫu chán ghét, Nam Cung Nhiên vẫn chầm chậm đưa ra quyết tâm.

Phải chăng nhờ hôm qua đã dốc bầu tâm sự với Hàn Thụy Trấn, mà giờ đây cô nhận thức được vị thế của mình một cách rõ ràng và rành mạch hơn bao giờ hết.

Tự thốt ra lời, tự mình nghiền ngẫm lại những điều đó.

Lời đề nghị của Môn Chủ Hạ Ô Môn chợt lóe lên trong đầu.

Nam Cung Nhiên vớ lấy chiếc khăn gần đó nhúng ướt nước, trước tiên bắt đầu lau sạch lớp mồ hôi nhễ nhại trên người.

Cánh tay chằng chịt dấu vết tự hành xác.

Vòng eo từng bị đai lưng siết chặt.

Vùng dưới ngực lúc nào cũng ứ đọng mồ hôi. Và cả hốc nách mảnh mai.

Lau dọn sạch sẽ toàn thân xong xuôi, cô lại bắt đầu quấn từng lớp áo y phục lên người.

Yêu đới[note90508] và băng gạc. Trung y[note90510] và trường sam[note90511]. Đai lưng và áo khoác.

Càng khoác lên mình hình hài của một nam nhân, nhịp thở lại càng trở nên khó nhọc, bức bối.

Đó chắc chắn không chỉ đơn thuần là do lớp băng quấn siết chặt lồng ngực.

Gánh lại thứ trọng trách nặng nề ấy lên vai, cô đẩy cửa bước ra ngoài.

Trước mắt, có lẽ cô phải đi gặp Môn Chủ Hạ Ô Môn thêm một lần nữa.

*****

Đường Tố Lan trừng mắt nhìn Hàn Thụy Trấn với vẻ hậm hực.

"Ngài nói cái gì cơ?"

"..."

Hàn Thụy Trấn đảo mắt lảng tránh, vẻ mặt đầy túng lúng. Xem chừng hắn cũng biết thế nào là xấu hổ.

Nói thật thì, khoảnh khắc nhìn thấy thái độ bồn chồn, lúng túng của Hàn Thụy Trấn, mọi bực dọc trong Đường Tố Lan bay biến sạch, thay vào đó là cảm giác buồn cười.

Một gã đàn ông to xác mà lại hành xử như vậy, trông chỉ thấy đáng yêu lạ lùng.

Hơn nữa, việc kẻ luôn áp đảo, thống trị mình nay lại phải nem nép dò xét sắc mặt mình quả thực rất thú vị.

Thực chất, nếu hắn cứ dùng sức mạnh đàn áp và tước đoạt thì cô cũng đành chịu trận, thế nhưng, chỉ cần không phải trong lúc chơi "trò đó" , Hàn Thụy Trấn luôn dành cho cô một sự tôn trọng tuyệt đối.

Điều đó chứng tỏ hắn không hề khinh rẻ hay coi cô như rác rưởi vào những lúc bình thường, mà chỉ khi bước vào trò chơi, hắn mới giải phóng mọi dục vọng và đánh mất lý trí. Cô có thể cảm nhận rõ ràng điều đó.

Sự thật ấy mang lại cho cô một thứ cảm giác thượng đẳng của phái nữ.

Ít nhất thì trong khoảnh khắc hoan lạc ấy, chẳng phải Hàn Thụy Trấn đã mất trí đến mức quên luôn cả Thanh Nguyệt sao?

Thế nhưng, vì muốn tận hưởng thêm cái bộ dạng bối rối của Hàn Thụy Trấn, Đường Tố Lan cố tình diễn trò phẫn nộ.

"Nói lại xem nào! Hôm qua cũng say khướt mới vác mặt về, giờ lại còn đòi cái gì? Tiền tiêu vặt á?"

"...K-không cần nhiều đâu, chỉ một chút xíu thôi."

"Dù là một đồng tiền kẽm hay một thỏi vàng, ngài nghĩ hiện tại bản thân có tư cách để ngửa tay xin tiền tiêu vặt sao?"

"T, tiểu thư. Nha~? Làm ơn đi mà~."

Hàn Thụy Trấn bước bình bịch trên sàn gỗ tiến lại gần, rồi bắt đầu lóng ngóng xoa bóp vai cho Đường Tố Lan.

Dưới sự nắn bóp của hắn, Đường Tố Lan suýt chút nữa đã vô ý buông tiếng rên rỉ.

Vừa sung sướng, lại vừa thấy bực mình.

Chỉ biết tự trách sự nhu nhược của bản thân khi không tài nào chối từ nổi lời nài nỉ của hắn.

Phải chăng phụ thân khi đối diện với cô cũng từng mang thứ cảm giác này?

"Thế định tiêu vào việc gì."

Dưới bàn tay tận tụy ấy, giọng điệu của Đường Tố Lan cũng dần mềm mỏng hơn.

"...Trước tiên thì, chắc chắn không phải để mua rượu."

"Thế tóm lại là dùng vào việc gì!"

"...Chuyện đó, xin lỗi tiểu thư. Bí mật ạ."

Đường Tố Lan vội quay ngoắt lại.

Bí mật? Bí mật ư...?

Đến cái chuyện chạm vào những nơi thầm kín, cấm kỵ nhất của nhau còn dám làm, giữa hai người còn thứ gì để phải giấu giếm nữa cơ chứ?

"...Thôi dẹp đi. Không cho. Ra ngoài đi."

Chút tự ái ấy trao cho Đường Tố Lan sức mạnh để cự tuyệt hắn. Cô phũ phàng bác bỏ lời thỉnh cầu.

Quả nhiên, Hàn Thụy Trấn cuống cuồng thấy rõ.

Hắn đắn đo một lúc, rồi trút tiếng thở dài, lại bám lấy vai Đường Tố Lan. Hắn ló đầu hết sang bên này đến bên kia hòng ép cô phải giao mắt với mình.

"Đừng hẹp hòi thế mà, nha~?"

Vừa quay mặt sang phải, Hàn Thụy Trấn lập tức thò đầu qua vai phải ngó vào.

"Nha? Ây dà, sao lại lạnh lùng thế. Xin cô đấy. Một chút xíu thôi, ừm? Một tí tẹo thôi~..."

Lại vội quay mặt sang trái, hắn liền ló đầu qua bên trái.

Đường Tố Lan cứ phải liên tục quay ngoắt đi, không phải vì ghét chạm mắt với hắn, mà là sợ bị phát hiện mình đang nhịn cười.

Cắn chặt môi dưới, hai má cô phồng lên.

Chút nữa thì phì cười mất thôi.

Thế nhưng Hàn Thụy Trấn dường như tưởng cách nịnh nọt của mình vô dụng, hắn tặc lưỡi 'Aiz' một tiếng rồi đưa ra một quyết định táo bạo.

"T-Tố Lan à. Ta cầu xin cô đấy."

"Phụt!!"

Đường Tố Lan cuối cùng cũng bật cười nắc nẻ. Bàn tay đang bóp vai cô của Hàn Thụy Trấn bỗng siết chặt lại.

Ngoái nhìn lại, khuôn mặt Hàn Thụy Trấn đã đỏ lựng vì xấu hổ, biểu cảm rõ là tự ái đầy mình.

Bộ dạng đó buồn cười và đáng yêu đến mức Đường Tố Lan không nhịn được mà cười lớn thành tiếng.

Cười đã đời xong, Hàn Thụy Trấn mới tiu nghỉu hỏi.

"...Thật sự không được sao?"

"Thế ngài cần bao nhiêu."

Đường Tố Lan rốt cuộc cũng phải đầu hàng thỏa hiệp.

"...Khoảng mười đồng tiền kẽm là đủ rồi ạ."

Chỉ vì ngửa tay xin có mười đồng cắc bạc mà phải nhún nhường làm đến mức này sao.

Có lẽ trong cuộc đời cô, chưa từng có mười đồng tiền kẽm nào lại mang giá trị to lớn đến thế.

Đường Tố Lan lôi hẳn một đồng bạc từ trong túi ra dúi vào tay hắn.

Nhìn nét mặt Hàn Thụy Trấn bừng sáng, lòng cô cũng dấy lên một niềm vui khó tả.

"...Bực cả mình, thật tình."

Đường Tố Lan bắt đầu hoài nghi không biết từ bao giờ bản thân lại trở thành một kẻ dễ dãi đến vậy.

Nhưng dẫu có thế đi chăng nữa, cô cũng chẳng hề thấy ghét cái cảm giác này.

Tiền bạc đối với cô vốn đã mất đi ý nghĩa từ lâu, nhưng dạo gần đây, nhờ có Hàn Thụy Trấn mà cô cảm giác như mình đã tìm lại được giá trị của chúng.

Vì đó là thứ Hàn Thụy Trấn thích, nên Đường Tố Lan cũng dần thích tiền hơn.

"Cảm tạ tiểu thư."

"...Nói lại xem nào."

"Cảm tạ tiể-"

"-Không phải, kiểu khác cơ."

Đọc vị được ý đồ của cô ả, Hàn Thụy Trấn đút tiền vào ngực áo rồi làu bàu.

"...Cảm ơn nhé, Tố Lan."

Đường Tố Lan mỉm cười mãn nguyện.

"Vâng, Công tử."

.

.

.

Chớp mắt đã đến chập tối, Đường Tố Lan lại cho người đi hỏi tung tích của Hàn Thụy Trấn.

Đơn giản vì cô không muốn tái diễn cái cảnh hắn nốc rượu say khướt rồi mò về như hôm qua.

Mai Ngọc đáp.

"Thụy Trấn đã về từ sớm rồi thưa tiểu thư."

"Vậy sao? Thế cớ gì anh ta lại không đến thỉnh an ta?"

"...Chuyện đó tì nữ cũng không rõ..."

Đã lâu lắm rồi, Đường Tố Lan mới đích thân lội xuống khu nhà ở của gia nhân.

Đảo qua dãy phòng nam, cô nghe bẩm lại rằng Hàn Thụy Trấn không có mặt ở đó. Và một tin tức chấn động hơn: hắn đã mò sang dãy phòng dành cho nữ tì.

Y như rằng, vừa cất bước đến gần khu tẩm phòng của nữ tì, giọng Hàn Thụy Trấn đã oang oang vang lên.

"Trời đất, đánh thế này chuẩn chưa?"

"Ahahahaha!"

"Ahahaha!"

...Và dĩ nhiên, đi kèm với đó là tiếng cười khúc khích lanh lảnh của đám đàn bà con gái.

Đường Tố Lan cảm thấy một cỗ không vui trào dâng, cô đẩy cửa xông thẳng vào phòng gia nhân.

Mai Ngọc cất giọng dõng dạc hô lớn:

"Tiểu thư giá lâm!"

Rầm rập, tiếng bước chân vội vã giẫm lên ván sàn vang lên hỗn loạn.

Vừa bước vào, đập vào mắt cô là cảnh Hàn Thụy Trấn đang lọt thỏm giữa một bầy nữ tì.

"Làm cái trò gì thế, à không, ngươi đang làm cái quái gì vậy?"

Đường Tố Lan nhăn mặt chất vấn.

Ngay trước mặt Hàn Thụy Trấn là ả tì nữ tên Như Tự vẫn chưa kịp lùi bước tránh đường.

...Dạo gần đây vốn dĩ đã thấy con nhãi Như Tự này ngứa mắt rồi...

Hàn Thụy Trấn đang quay lưng lại bỗng cứng đờ người, chầm chậm ngoái lại nhìn Đường Tố Lan.

Khuôn mặt hắn bị trát đầy thứ son phấn lòe loẹt của nữ nhân.

Nhìn cái bộ dạng buồn cười lố lăng ấy, đám tì nữ đang nép sát vào tường lại phải bụm miệng nhịn cười.

Đường Tố Lan cạn lời.

Dám biến cái dung mạo tựa Ngọc Kỳ Lân kia thành cái thảm họa này sao.

Chắc mẩm đám tiện tì này sung sướng lắm vì được danh chính ngôn thuận sờ soạng, bôi trát lên khuôn mặt điển trai của hắn.

Cơn ghen tuông bùng nổ, Đường Tố Lan tức giận gắt lên:

"Ta hỏi ngươi đang làm cái trò gì!!"

Hàn Thụy Trấn gãi gãi đầu. Có vẻ như bản thân hắn cũng chẳng lấy làm sung sướng gì khi bị lôi ra làm trò tiêu khiển thế này.

Hắn quay lại nhìn Như Tự rồi nói.

"Dù sao cũng cảm ơn nhé. Tuy vẫn chưa rành rọt lắm, nhưng hôm nay tới đây thôi."

Như Tự rụt rè liếc nhìn sắc mặt Đường Tố Lan rồi lí nhí.

"T-Tôi là tiền bối của cậu đấy! Nói năng cho đàng hoàng tử tế vào...!"

"Tiền bối cái nỗi gì... Tóm lại là cảm ơn."

Nói đoạn, Hàn Thụy Trấn thu gom mớ son phấn nằm vương vãi xung quanh túm gọn lại rồi đứng dậy.

Hắn bước về phía Đường Tố Lan, vác cái mặt hề ra hỏi.

"...Trông tôi thế nào?"

Thái độ tỉnh rụi của hắn khiến cô cứng họng. Mà kể ra, những hành vi quái gở kỳ dị của hắn cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai.

"Rốt cuộc là cái trò gì đây? Trông gai cả mắt!"

Đường Tố Lan hét lên the thé.

Nhưng kỳ thực, điều khiến cô thấy chướng mắt hơn cả là cảnh đám hạ nữ phía sau đang mỉm cười vì hắn.

Không khó để nhận ra, qua vụ xì xầm này, độ mến mộ của bọn tì nữ dành cho Hàn Thụy Trấn lại tăng thêm một bậc.

Đến cả Mai Ngọc, kẻ luôn kề vai sát cánh bên cô, nay cũng đang hướng ánh mắt chan chứa ý cười về phía hắn kia kìa.

Trước mắt, phải lôi cổ hắn ra khỏi cái ổ nhền nhện này đã.

"...Ra ngoài rửa ráy cái mặt cho sạch sẽ đi. Gớm chết đi được, tối về ta gặp ác mộng mất."

"...Ừm."

Hàn Thụy Trấn lật đật bước vội ra ngoài.

Trò vui đã tàn, đám tì nữ còn lại cũng tản ra, chuẩn bị dọn dẹp nghỉ ngơi.

Thế nhưng, vài kẻ nhanh nhạy lập tức nhận ra hàn khí tỏa ra từ đại tiểu thư, liền vội vã cúi gập người hành lễ.

Bầu không khí căng thẳng nhanh chóng lây lan, tất thảy đồng loạt quỳ rạp xuống.

Đường Tố Lan cứ thế lẳng lặng nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của đám đàn bà con gái ấy một lúc thật lâu.

Một lời răn đe, cảnh cáo sắc lẹm dù không thốt lên thành lời.

Nếu không phải là những kẻ ngu ngốc, ắt hẳn tất cả đều đã thấu hiểu ngụ ý trong đó.

"...Hù."

Vằn mặt một trận xong xuôi, Đường Tố Lan mới quay gót rời khỏi phòng.

Trong lòng thầm mong mỏi cái ngày mà lời thỉnh cầu với phụ thân trở thành hiện thực mau mau đến.

******

Vài ngày sau, Nam Cung Nhiên phục sức chỉnh tề, tĩnh tọa chờ đợi một vị khách.

Một thân y phục cắt may tinh xảo tựa như quý công tử vương giả. Eo giắt trường kiếm.

Đó là sự tôn trọng tối thiểu khi diện kiến Tâm Ma Y Sư.

Khí thế toát ra từ cô uy nghiêm, băng lãnh đến mức những kẻ xung quanh không một ai dám bén mảng tới gần.

Mọi thỏa thuận với Môn Chủ Hạ Ô Môn đều đã chốt hạ. Số vàng thỏi mà cô phải cắn răng chắt móp cất giấu cũng đã giao nộp toàn bộ.

Mức giá này quả thực có hơi cắt cổ, nhưng xét cho cùng, số tiền đó vốn dĩ cũng để chi vào những việc thế này.

Quan trọng hơn cả, nếu cái phép màu hoang đường mang tên "chữa trị tâm ma" thực sự tồn tại, thì cái giá nào đánh đổi cũng đáng.

Chắc hẳn vị ân nhân ấy cũng sẽ hài lòng và tán thưởng vì cô đã dùng tiền vào một mục đích vô cùng xứng đáng.

"..."

Trị liệu tâm ma xong rồi liệu có thể thay da đổi thịt đến đâu, bản thân cô cũng không rõ.

Nhưng tục ngữ có câu vạn sự khởi đầu nan, làm sao có thể mơ mộng một bước lên mây ngay được.

Nếu những lời Môn Chủ Hạ Ô Môn hứa hẹn là sự thật, tâm ma chắc chắn sẽ từng bước bị xua tan.

Gạt bỏ được phiền não đó, cô lại tiếp tục quay về với... guồng quay tu luyện tăm tối, vô vọng như thuở trước.

Cũng chẳng thể hình dung nổi bản thân sẽ mạnh lên đến mức nào.

Giữa thời buổi loạn lạc này, cô có thể làm nên trò trống gì cũng là một ẩn số.

Cô thậm chí còn chẳng dám ôm mộng báo thù Ma Giáo – kẻ đã tắm máu gia tộc và cướp đi sinh mạng ân sư.

Chỉ cần... tương lai không phải chết một cách quá đỗi tủi nhục, thảm hại, như vậy đã là mãn nguyện lắm rồi.

Chẳng biết đã phải dằn vặt trong lo âu bao lâu, cuối cùng, một nam nhân cũng xuất hiện.

Dẫu trên mặt không còn đeo chiếc mặt nạ thần bí như mọi bận, nhưng Nam Cung Nhiên vẫn lập tức nhận ra thân phận.

Là Môn Chủ Hạ Ô Môn.

"Hạ Ô Môn-"

"-Ở chốn này đừng dùng danh xưng đó, hãy gọi ta là sư thúc."

Ngay lúc này, đến cả khuôn mặt y đang trưng ra có phải là diện mạo thật hay không cũng chẳng thể nào kiểm chứng.

Thế nhưng, một linh cảm kỳ lạ mách bảo rằng, cái nhân dạng không chút ngụy trang này chính là khuôn mặt thật của Môn Chủ Hạ Ô Môn.

Dẫu vẫn còn muôn vàn vướng mắc, Nam Cung Nhiên đành ngoan ngoãn làm theo.

"...Sư thúc, ngài đến rồi."

"Thằng nhãi xấc xược. Giờ mới biết đường hành lễ sao."

"Ta chỉ hy vọng rằng, ngài không lừa gạt ta."

Môn Chủ Hạ Ô Môn nhếch môi cười khẩy, ung dung nâng chén trà trước mặt lên nhấp một ngụm.

"...Lừa một kẻ như ngươi thì có béo bổ gì? Ngươi không hiểu đâu. Rằng để giúp ngươi, ta đã phải đánh đổi nhiều đến nhường nào.

Ngay cả tổng quản cũng đã can ngăn ta. Lão khuyên ta nên vứt bỏ cái Nam Cung Thế Gia đã lụi tàn này đi. Thay vào đó, việc tiếp cận những danh môn vọng tộc khác mới mang lại nguồn lợi kếch xù."

"..."

"Thế nhưng, thân làm sư thúc, ta không đành lòng đứng nhìn đứa cháu của mình ngày một mục nát. Lại nói... cứ có cảm giác như hồn ma của cái thằng nhãi Nam Cung Thiên đang gào thét bên tai ta vậy."

Nốc cạn chén trà, Môn Chủ Hạ Ô Môn chậm rãi đứng dậy.

"Đi theo ta. Y sư đã đợi sẵn ở bên trong rồi."

"...Vâng."

Nam Cung Nhiên cũng vội vã đứng lên, gót nối gót bước theo y.

Sự căng thẳng tột độ như một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Cuối cùng, cô không kìm được bèn lên tiếng hỏi.

"...Quá trình chữa trị sẽ diễn ra dưới hình thức nào thưa sư thúc? Là bốc thuốc hay là phải dùng đến dao kéo? Nếu phải đụng dao đụng thớt thì chắc ta sẽ phải cân nhắc lại..."

"Đúng là đồ độn tài. Khác hẳn với Thiên bướng bỉnh ngày xưa, ngươi có vẻ nhát gan quá nhỉ."

"...Ngài chẳng hiểu gì về phụ thân ta cả. Phụ thân ta cũng là một người vô cùng cẩn trọng và nhiều nỗi sợ hãi."

"Thiên mà sợ hãi á?"

"Vâng."

"Sợ hãi ở điểm nào?"

...Sợ hãi cái ngày mà giới tính thật của cô bị bại lộ trước thiên hạ.

Chẳng thể nào thốt ra sự thật trần trụi ấy, Nam Cung Nhiên đành nói lảng sang chuyện khác.

"Ông ấy luôn thận trọng trong mọi việc."

"...Sợ hay không thì ta mặc xác. Quan trọng là, ta cũng mù tịt."

"Dạ?"

"Ta nói là ta cũng chẳng biết cách thức trị liệu của y sư ra sao. Vị thần y đó vốn dĩ là một kẻ vô cùng kín tiếng và cẩn mật."

"...Vậy thì làm sao mà chứng thực được hiệu quả? Nhỡ đâu là phường lang băm lừa gạt thì sao?"

Môn Chủ Hạ Ô Môn cười phá lên khanh khách.

Y đột ngột dừng bước, quay phắt lại, xoáy ánh nhìn thẳng vào Nam Cung Nhiên.

"Nhiên à."

Cách xưng hô thân mật đến gai người ấy khiến Nam Cung Nhiên cũng phải sững lại, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị tột độ.

"...Vâng."

Môn Chủ Hạ Ô Môn hít một hơi thật sâu, rồi gằn giọng răn đe.

"Tuyệt đối không được buông lời hàm hồ trước mặt y sư. Số vàng và công sức mà Hạ Ô Môn đã đổ vào vị này không phải là con số nhỏ.

Ta không muốn chỉ vì sự ngu dốt của ngươi mà đánh mất một mối quan hệ quý giá. Hãy cư xử cho cẩn trọng, đừng để ta phải hối hận vì đã ra tay cứu vớt ngươi.

Chút đỉnh vàng thỏi ngươi dâng nộp ấy, có nhằm nhò gì so với công sức ta bỏ ra."

"...Ta hiểu rồi."

"Để trả lời cho cái sự đa nghi của ngươi, đã từng có vài kẻ qua tay y sư chữa trị. Thực lực của người này là danh bất hư truyền."

"Thế sao."

Cùng lắm cũng chỉ là mấy tên vô danh tiểu tốt chứ gì.

Đọc thấu vẻ khinh khỉnh trên nét mặt Nam Cung Nhiên, Môn Chủ Hạ Ô Môn tiếp lời.

"Ngươi không tò mò xem những kẻ đã may mắn nhận được sự chỉ giáo của y sư là ai sao?"

"...Có nói ra thì chắc ta cũng chẳng biết họ là ai đâu."

"Thử liệt kê những kẻ bị tâm ma hành hạ trong thời gian gần đây mà ngươi biết xem nào."

"Nổi đình nổi đám nhất thì có Du Thần Kiếm Linh Tuyền của Võ Đang, Gia Cát Long của Gia Cát Thế Gia, Đàm Huệ của Thiếu Lâm... à, còn có cả Đường tiểu thư của Tứ Xuyên Đường Gia nữa-"

"-Đường Tố Lan đã từng được y sư ra tay cứu chữa."

Dòng suy nghĩ của Nam Cung Nhiên bị đóng băng trong giây lát.

"...Dạ?"

"Chắc ngươi chưa biết, Thiên Niên Hoa của Nga Mi Phái cũng là một bệnh nhân của y sư."

"Thanh Nguyệt tiểu thư cũng bị tâm ma sao?"

"Thực chất, tâm ma của Thanh Nguyệt còn sâu thẳm, đen tối hơn bất cứ ai. Đến mức bọn Ma Giáo còn chẳng ngại ngần công khai chiêu mộ cô ta cơ mà."

Vừa nghe đến hai chữ 'Ma Giáo', Nam Cung Nhiên đã khẽ rùng mình.

Nói cách khác, Thanh Nguyệt cũng có khả năng sẽ nhúng chàm, tham gia vào cuộc tàn sát sư môn cô sao.

"...Tại sao ta lại hoàn toàn không hay biết một chút tin tức nào về chuyện động trời này?"

"Bởi vì những kẻ xui xẻo vướng vào tâm ma của Thanh Nguyệt đều đã bỏ mạng cả rồi. Sự tàn độc của cô ta đủ tiêu chuẩn để đứng vào hàng ngũ Ma Giáo đấy."

"..."

Nam Cung Nhiên điếng người cố gắng tiêu hóa cái sự thật kinh hoàng vừa nghe được.

Những kẻ liên lụy đến Thanh Nguyệt đều không còn mạng để trở về?

Một nữ ni thanh cao, từ bi hỉ xả như cô ta mà lại giết người sao?

"...Tất nhiên, chưa từng có một thường dân vô tội nào mất mạng dưới lưỡi kiếm của cô ta. Chắc vì vậy nên y sư mới bằng lòng giúp đỡ."

"..."

"Ngươi cứ nhìn vào kết quả thực tế đi. Cả Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt đều đã chém đứt được gông cùm tâm ma, hiện tại chẳng phải họ đang tỏa sáng rực rỡ nhất trong đám hậu khởi chi tú hay sao.

Cơ hội ngàn vàng này, ta đang nhường lại cho ngươi đấy. Y sư đang nợ ta một ân tình lớn. Và ta quyết định dùng món nợ đó để đánh đổi tương lai cho ngươi.

Thế nên, hãy khôn ngoan mà cư xử. Đó là một vị kỳ nhân, và đây là một cơ duyên có một không hai trong đời."

Từng lời của Môn Chủ Hạ Ô Môn như những tảng đá đè nặng lên cõi lòng Nam Cung Nhiên.

Một cơ duyên quý báu đến nhường này, đem trao cho một kẻ vô dụng như mình, liệu có phải là sự phung phí?

Thế nhưng... sâu thẳm bên trong, cô cũng đang khát khao được chạm tay vào viễn cảnh huy hoàng ấy.

Một tia sáng hy vọng le lói bừng lên.

Một kẻ mang danh độn tài... liệu có thể rũ bùn đứng lên, tỏa ra ánh hào quang rực rỡ như Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan chăng?

Liệu cô có thể lột xác trở thành một cường giả, đủ sức khiến vị ân nhân ấy tự hào mỉm cười chăng?

"Hà."

...Không, đó rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng hoang đường...

Cả hai người bọn họ vốn dĩ đều mang căn cốt thiên tài, là tuyệt đỉnh cao thủ cơ mà.

Nhưng... cả hai tuyệt thế thiên tài đó đều đã từng phải viện đến sự cứu rỗi của y sư...

"Quá trình trị liệu sẽ diễn ra theo cách thức nào thì ta không rõ, nhưng tuyệt đối đừng ôm lòng hoài nghi."

Mải miết rảo bước, chẳng mấy chốc hai người đã dừng chân trước cánh cửa của khách phòng thượng hạng, ngự trị trên tầng cao nhất của một khách điếm vô cùng tráng lệ.

Chỉ tính riêng tiền thuê chốn này một ngày thôi, có lẽ cũng ngốn mất vài thỏi bạc trắng.

"Vào đi."

Môn Chủ Hạ Ô Môn lạnh lùng hạ lệnh.

Cho đến lúc này, Nam Cung Nhiên mới lờ mờ cảm nhận được chút thiện ý chân thành đằng sau lớp vỏ bọc tính toán của Môn Chủ Hạ Ô Môn.

Cô kính cẩn chắp tay cúi gập người.

"Sư thúc, đại ân này ta thực sự-"

"-Khỏi cần khách sáo, cút vào trong đi. Ta làm việc này không phải vì giao tình với cha ngươi. Chẳng qua là ta không muốn mang tiếng ác là kẻ vô tình máu lạnh, bỏ rơi cháu mình thôi."

...Nhưng thiên hạ ai mà biết chuyện để mà buông lời chê trách chứ?

Sự thật về việc phụ thân cô và Môn Chủ Hạ Ô Môn từng chung một môn phái, xem chừng cũng chỉ có lơ thơ ba người biết được.

Nam Cung Nhiên hít một hơi thật sâu, vươn tay đẩy nhẹ cánh cửa.

Cánh cửa gỗ dày cộm từ từ mở ra mà không phát ra một tiếng động.

Phía trong phòng, một nam nhân đang quay lưng lại.

Dẫu chỉ nhìn thấy tấm lưng, nhưng dáng vóc ấy toát lên sự trẻ trung vượt xa tưởng tượng.

Trái ngược hoàn toàn với dự đoán về một vị lão y râu tóc bạc phơ, mái tóc của nam nhân này đen nhánh như màn đêm.

Bờ vai rộng, vững chãi. Tướng tá cao lớn vạm vỡ.

Một thân hình lực lưỡng y hệt như... Hàn Thụy Trấn.

Vị thần y trong trí tưởng tượng vốn dĩ ốm yếu, hiền từ, hóa ra lại là một chàng trai trẻ cường tráng đến bất ngờ.

Thế nhưng, giờ đâu phải lúc để đánh giá bề ngoài.

-Cạch.

Nam Cung Nhiên đóng cửa lại, chắp tay hành lễ theo đúng quy củ giang hồ.

"...Nam Cung Nhiên của Nam Cung Thế Gia, bái kiến Tâm Ma Y Sư."

Ngay lập tức, gã đàn ông lực lưỡng ấy đứng dậy khỏi ghế.

Một luồng áp lực vô hình, nặng nề bắt đầu bủa vây không gian.

Căn phòng vốn dĩ đã được che chắn tối tăm hơn mức bình thường, sự ngột ngạt ấy khiến Nam Cung Nhiên vô thức co rúm người lại phòng thủ.

Linh cảm nguy hiểm réo rắt trong đầu, cô liên tục hoài nghi không biết bản thân có tự chui đầu vào rọ hay không.

Nam nhân chầm chậm quay đầu lại.

Toàn bộ khuôn mặt hắn bị che lấp bởi một chiếc mặt nạ đen kịt, không một đường nét hoa văn.

Hắn cất lời.

"...Ngồi đi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
vật để cố định y phục
vật để cố định y phục
[Lên trên]
lớp trong
lớp trong
[Lên trên]
lớp ngoài
lớp ngoài