Web Novel

Chương 88 - Cún Con (3)

Chương 88 - Cún Con (3)

Thanh Nguyệt cứng đờ người như tượng đá trước câu nói động trời của tôi.

Biểu cảm của cô ấy vỡ vụn, như thể không tin vào tai của mình.

Tôi dự đoán được phản ứng dữ dội tiếp theo của cô ấy nên lập tức siết chặt sợi dây xích trên tay, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc vật lộn.

Quả nhiên, cô ấy bắt đầu giãy giụa điên cuồng như con thú bị dồn vào đường cùng.

“K, Không chịu!! Điên rồi sao!!”

Tôi phải dùng hết sức bình sinh, gồng cứng cả cánh tay để ghì chặt sợi xích đang căng ra như dây đàn.

Từng thớ cơ bắp được tôi luyện qua bao ngày lao động chân tay vất vả giờ đây phải vắt kiệt sức lực mới miễn cưỡng giữ được cô ấy.

Thanh Nguyệt lồng lộn như một con ngựa hoang chưa thuần hóa, sẵn sàng đá bay mọi thứ cản đường.

“Ghét! Ta ghét lắm!! Buông ra!”

Không chút chần chừ, một tay tôi siết chặt dây xích, tay kia lao tới áp sát từ phía sau, thẳng thừng trấn áp đôi tay đang chống cự loạn xạ.

Tôi thô bạo tóm lấy eo, xoay người ép lưng cô dán chặt vào lồng ngực mình, vô hiệu hóa mọi sự phản kháng.

Mất đi lý trí, Thanh Nguyệt chỉ biết giãy giụa theo bản năng như con thú hoang, khiến việc khống chế tuy tốn sức nhưng không quá khó khăn.

Cổ bị dây xích ghì chặt, eo bị cánh tay tôi khóa cứng như gọng kìm. Càng bị trói buộc, cô càng hoảng loạn, tuyệt vọng dùng tay cào cấu hòng cạy gỡ vòng tay sắt đá của tôi.

“B, Buông ra! K, Không làm đâu! Chết cũng không làm chuyện đó...”

Thanh Nguyệt thậm chí còn co hai chân lên, đạp loạn xạ vào không khí như một đứa trẻ hư đang ăn vạ.

Hự...!

Tôi chỉ ôm được phần eo, phải gồng mình lên chịu đựng những cú va chạm để không bị hất văng ra.

Gãy lưng mất thôi!! Con nhỏ này khỏe như trâu!

Nhưng tôi không thể để cô ấy thoát.

Phải nhanh chóng trấn áp hoàn toàn cục diện hỗn loạn này, nếu không người nằm xuống ở đây sẽ là tôi. Bỏ cuộc lúc này đồng nghĩa với tự sát.

Bạch, bạch!

Tay chân cô ấy vung vẩy loạn xạ, đập thùm thụp vào lồng ngực tôi trong cơn hoảng loạn tột độ.

Phập!

Á! Con điên này! Còn cào cấu nữa hả? Móng tay sắc thế!

“Tiểu...! Tiểu tiện kiểu gì chứ? Đ, Điên rồi sao! Ta là người cửa Phật đấy!”

Tôi hít một hơi thật sâu để nén cơn đau, cố gắng giữ nhịp thở bình ổn nhất có thể. Rồi tôi ghé sát tai cô ấy, thì thầm bằng chất giọng điềm nhiên, ma mị như loài rắn độc dụ dỗ con mồi:

“Mắc rồi mà, Nguyệt Nhi. Cơ thể cô đang run lên kìa.”

“L, Làm sao có thể làm trước mặt đàn ông chứ!! Vô liêm sỉ!”

“Ta đâu phải đàn ông xa lạ? Ngươi là của ta cơ mà, ngay lúc này. Chủ nhân nhìn thú cưng đi vệ sinh thì có gì lạ?”

“...Ư ư...!”

Như thể bị thôi mên bởi câu nói đó, sự phản kháng của cô ấy bỗng chốc yếu đi.

Một bên chân thon dài đang đạp loạn xạ của cô ấy từ từ chạm xuống đất.

Bản thân tôi cũng sợ đến phát điên, tim đập như trống trận, nhưng không thể phủ nhận rằng từng phản ứng xấu hổ và giãy giụa của cô ấy đang kích thích tôi tột độ.

Hành vi cưỡng ép một nữ cao thủ, một nữ hiệp phải khuất phục dưới tay mình.

Có lẽ vì đang đánh cược bằng cả tính mạng nên cơn hưng phấn trong não tôi bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.

Cảm giác sống sót sau khi chơi Cò Quay Nga là thế này sao?

Chẳng muốn chơi đâu... nhưng cái khoái cảm khi sống sót và chiến thắng thì đúng là không bút nào tả xiết.

Việc Thanh Nguyệt buông lỏng sự chống cự cũng mang lại cảm giác thành tựu y hệt như vậy.

Và hơn hết là... Chà. Cái eo này sao mà nhỏ và mềm thế?

Điên thật. Đây mà là cơ thể của một nữ tăng quanh năm tu luyện võ công sao? Mềm mại như nước.

Tôi phải cố nén ham muốn bóp chặt, nhào nặn lấy vòng eo ấy.

Khoái lạc và nỗi kinh hoàng đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ thuốc phiện chết người.

Cảm giác như đang đứng giữa đấu trường La Mã tử chiến với dã thú vậy.

Tỉnh táo lại đi. Đây không phải là phụ nữ bình thường.

Đây là... hổ dữ. Là Dạ Xoa. Là Ma đầu tương lai.

Đừng có bị cái vẻ mong manh, yếu đuối giả tạo lúc nãy mê hoặc.

Là hồ ly tinh chuyên moi gan người đấy.

Thà rằng cô xấu xí đi cho tôi nhờ! Tại sao lại xinh đẹp và quyến rũ đến mức làm tôi khổ sở thế này...!

“Ghét... dù sao cũng ghét...”

Thanh Nguyệt vẫn tiếp tục đẩy tay tôi ra, nhưng lực đạo đã yếu đi nhiều.

Tôi siết chặt vòng tay, ôm cô ấy đến mức cơ thể cô ấy dúm dó lại trong lòng tôi, miệng tuôn ra những lời thì thầm nhằm hạ thấp phòng tuyến cuối cùng của cô ấy.

“Uống trà rồi thì phải xả ra chứ. Cún con đi dạo thì phải giải quyết nỗi buồn rồi mới về chuồng được, không phải sao? Chẳng lẽ cô định nhịn rồi tè ra quần trong phòng thiền thanh tịnh?”

“C, Có nhà xí mà...!”

“Ta đã bảo đây là nhà xí của cô rồi mà. Ngay tại đây.”

“A... a a...”

Đầu Thanh Nguyệt rũ xuống đầy bất lực.

Chắc chắn cô ấy đang nhìn chằm chằm vào những vật phẩm tôi vứt dưới đất: Tượng Phật và con dao của Đường Tố Lan.

Tôi quan sát kỹ phản ứng của cô ấy.

...Cổ và tai cô ấy đã bắt đầu đỏ ửng lên như gấc chín.

Dù dưới ánh trăng nhạt nhòa, sự thay đổi màu sắc đó vẫn hiện lên rõ rệt.

Hơn tất cả, cơ thể cô ấy nóng hầm hập như người bị sốt.

Cái nhiệt lượng đó cho tôi biết rằng cô ấy không chỉ cảm thấy ghê tởm hay xấu hổ đơn thuần.

“Hộc... hộc...”

Hơi thở cũng trở nên dồn dập, đứt quãng. Không biết là do vừa giãy giụa hay do nguyên nhân sâu xa nào khác.

Tôi nghiêng đầu quan sát kỹ hơn.

Đôi mắt cô ấy dán chặt vào bức tượng Phật và con dao tràm nằm dưới đất, ánh mắt dao động dữ dội.

Tôi từ từ buông cô ấy ra, tạo khoảng cách để cô ấy tự đối mặt.

Xét cho cùng, hành vi bài tiết chính là một dạng khoái lạc nguyên thủy và trần trụi nhất

Việc tống khứ một thứ gì đó ra khỏi cơ thể, bất kể là gì, đều đi kèm với một cảm giác giải phóng, nhẹ nhõm nhất định.

Và khoái lạc bắt nguồn từ sự giải phóng đó.

...Trừ máu ra nhé. Cái đó là đau đớn.

Từ thuở lọt lòng, bài học đầu tiên của con người không phải là nói, mà là bài tiết.

Thông qua cái vòng luân hồi bất tận của 'nạp vào' và 'tống khứ', chúng ta lần đầu tiên nhận thức được sự tồn tại trần trụi của cơ thể mình.

Nhưng trớ trêu thay, con người cũng học ngay được cách che giấu bản năng đó như một điều cấm kỵ đáng xấu hổ. Bởi đó là khoảnh khắc chúng ta trở nên yếu đuối nhất, không phòng bị nhất, và... 'ô uế' nhất.

Là sinh vật ưa sĩ diện, con người luôn khao khát tô vẽ cho mình một lớp vỏ bọc hoàn mỹ, thánh thiện. Và cái lớp vỏ hào nhoáng ấy... hoàn toàn xung khắc với hành vi bài tiết dung tục.

Chỉ cần thốt ra câu 'tôi đi ỉa', bao nhiêu phẩm giá, bao nhiêu hình tượng cao sang lập tức tan thành mây khói.

Nhưng, đó là chân lý không thể chối cãi.

Cô bé nhà bên đẹp tựa thiên thần mà ta từng thầm thương trộm nhớ... cũng phải đi ỉa.

Nàng 'tiên nữ giáng trần' tưởng như hít khí trời mà sống, thanh khiết không vướng bụi trần... thực chất cũng phải giải quyết nỗi buồn như bất kỳ ai.

Tuyệt thế giai nhân, nghiêng nước nghiêng thành... rốt cuộc cũng phải ngồi xổm.

Vĩ nhân cái thế, lưu danh thiên cổ... cũng chẳng thể thoát khỏi việc bài tiết mỗi ngày.

...Và đương nhiên, nữ tăng băng thanh ngọc khiết của phái Nga Mi cũng không phải là ngoại lệ.

Nhưng con người lại là sinh vật giỏi lừa mình dối người. Chúng ta cố tình quên đi, hoặc nhắm mắt làm ngơ trước cái sự thật hiển nhiên đến trần trụi đó.

Giống như khi người thương vô tình 'đánh rắm', ta sẽ giả vờ điếc, giả vờ ngạt mũi để giữ gìn chút thể diện mong manh cho nhau.

Thậm chí, người ta còn kỵ húy đến mức tránh nói thẳng là 'đi đái', mà phải mượn những từ hoa mỹ như 'đi hái hoa', 'đi hóng gió' để che đậy bản năng.

Suy cho cùng, việc che giấu hành vi bài tiết đã trở thành bức tường thành tôn nghiêm cuối cùng của nhân loại.

Con người có thể vứt bỏ tiền bạc, địa vị, nhưng cái tôn nghiêm nguyên thủy đó thì sống chết cũng phải giữ. Bởi đó là ranh giới mong manh khiến họ cảm thấy mình 'thượng đẳng' hơn loài cầm thú.

Và cái dục vọng tàn bạo của một S trong tôi... chính là muốn đập tan cái vỏ bọc thanh cao giả tạo đó.

Tất nhiên, đặc quyền này chỉ dành riêng cho người tôi yêu thương nhất.

Tôi muốn cưỡng ép lôi cái khoảnh khắc xấu hổ nhất, riêng tư nhất, yếu đuối nhất của cô ra ngoài ánh sáng.

Tôi khao khát được nhìn thấy nữ hiệp cao quý, thánh thiện của riêng ta... phải phơi bày dáng vẻ trần tục, không phòng bị như một con thú nhỏ ngay trước mắt ta."

Tôi lại đứng trước mặt Thanh Nguyệt.

Đôi mắt đang run rẩy, ngập nước của cô ấy hướng về phía tôi đầy van lơn.

“Nếu cô... không chịu tè, chúng ta không thể kết thúc buổi đi dạo này đâu. Ta sẽ đứng đây đợi đến sáng.”

“...Ư hự!”

“Cô bảo sợ chưởng môn biết cô vắng mặt sẽ nổi giận sao? Vậy thì làm nhanh rồi về. Đừng để bà già đó đợi.”

Đầu Thanh Nguyệt đỏ lựng như quả gấc chín, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Trên khuôn mặt cô ấy tràn ngập sự hỗn loạn giữa nhân cách Thiên Niên Hoa và bản năng con người.

“Ai nhìn vào lại tưởng cô làm ra quần rồi đấy. Mặt đỏ thế kia mà.”

“Chưởng quầy...!”

“Còn chưa làm mà, sao đã xấu hổ thế?”

Tôi lại hất hàm về phía bức tượng Phật và con dao của Đường Tố Lan đang nằm chỏng chơ.

“Sao thế, Nguyệt Nhi. Cơ hội ngàn năm có một đấy.”

“...”

“Ta tưởng cô... có nhiều bất mãn với phái Nga Mi giáo điều và con ả Đường Tố Lan giàu có lắm mà. Chẳng phải cô ghét cay ghét đắng bọn họ sao?”

“Ư ư...!!”

“Tè lên đó đi. Xả hết những ấm ức, ghen tuông của cô lên đó đi. Sẽ thấy nhẹ nhõm, sảng khoái lắm đấy. Tin ta đi.”

Thanh Nguyệt khẽ khép hai đầu gối lại, cọ xát vào nhau một cách vô thức.

Tôi thở dài một hơi thật dài, kiên nhẫn như một thợ săn đợi con mồi sập bẫy.

“Nhanh lên.”

Tôi biết, một cuộc thuyết phục dài hơi, tàn nhẫn nhưng đầy kích thích đã bắt đầu.

***********

Bảo mình... làm chuyện đó ở đây sao?

Đầu óc Thanh Nguyệt quay cuồng như chong chóng trước cơn bão cảm xúc.

Đức Phật bằng đồng đang ngước mắt lên nhìn cô chằm chằm, ánh mắt từ bi nhưng giờ đây lại sắc lạnh như dao.

Thanh Nguyệt cảm thấy tim mình đập thình thịch, muốn vỡ tung lồng ngực trước ánh nhìn đó.

Đức Phật mà cô đã chiêm bái, tụng niệm từ năm lên 10 tuổi.

Sự tồn tại thiêng liêng mà cô dựa dẫm mỗi khi mệt mỏi, cũng nhiều như dựa vào chưởng môn.

...Thế nhưng dạo gần đây, Người cũng là sự tồn tại khiến cô oán hận thầm kín chẳng kém gì chưởng môn.

...Cô đã bắt đầu nghi ngờ, phải chăng chính Người, với những giới luật khắt khe, đã đẩy cô vào địa ngục trần gian này.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn tiểu tiện lên tượng Phật để làm bẩn Người. Đó là sự báng bổ tột cùng mà kiếp sau có thể bị đày xuống A Tỳ Địa Ngục.

Chỉ là chút oán trách trẻ con thôi mà...

Nhưng tại sao chuyện lại thành ra thế này?

Chỉ nghe lời Hàn Thụy Trấn nói thôi mà hơi thở đã trở nên dồn dập, cơ thể nóng ran.

Bảo tiểu tiện vào đây.

Ngay cả một kẻ vô thần, không tin vào Phật Pháp cũng thấy chuyện này thật khó chấp nhận.

Vốn dĩ hành vi bài tiết đã là sự riêng tư tuyệt đối.

Ngay cả tên ăn mày Cái Bang đầu đường xó chợ, bẩn thỉu nhất cũng không đi vệ sinh giữa khu rừng trống trải, trước mặt người khác thế này.

Ít nhất cũng phải tìm bụi rậm che chắn chứ.

Và ăn mày Cái Bang cũng không bao giờ nghe lệnh người khác mà đi vệ sinh.

Có ai trên đời lại nghe lệnh người khác, rồi đi vệ sinh vào đúng chỗ được chỉ định như một con thú được huấn luyện chứ?

Nhưng Hàn Thụy Trấn đang bắt cô làm thế.

Ngay tại thời điểm này.

Ngay trên hai vật phẩm mang tính biểu tượng này.

Hàn Thụy Trấn ra lệnh như thể đang ra lệnh cho một con chó hoang vừa được thuần hóa.

Cô muốn bỏ chạy nhưng hắn không cho phép.

Cô đã thử vùng vẫy để thoát thân, nhưng Hàn Thụy Trấn đã thô bạo ôm lấy eo cô, và phả hơi nóng đầy ma lực vào tai cô.

‘Nếu là cún con của ta thì phải nghe lệnh.’

‘Sẽ thấy sảng khoái lắm đấy.’

Một cảm giác kỳ lạ cứ liên tục níu chân cô lại.

Là hưng phấn, là sự bội đức, và cả nỗi sợ hãi ngọt ngào.

Cái trí tưởng tượng điên rồ đó khiến cô liên tục nuốt nước bọt, tim đập như muốn nổ tung.

Trong khoảnh khắc này, cô không muốn làm Thanh Nguyệt thanh cao của phái Nga Mi nữa.

Thay vào đó... cô muốn làm con cún của hắn.

...Nhưng nói thế không có nghĩa là cô muốn tiểu lên tượng Phật!

Thanh Nguyệt lại lắc đầu quầy quậy, cố xua đi ý nghĩ đen tối.

“T... Ta, cái này ta thực sự không làm được đâu, Chưởng quầy. Ch, Chân ta run hết cả rồi. Tha cho ta đi!”

Không phải lời nói suông.

Đầu gối cô nãy giờ cứ run lên bần bật như đứa trẻ mới tập đi, đứng không vững.

Thấy vậy, Hàn Thụy Trấn mỉm cười đầy ẩn ý rồi lại đứng ra sau lưng Thanh Nguyệt.

Bộp!!

“A!”

Hắn dùng đầu gối thúc nhẹ vào huyệt ở khoeo chân Thanh Nguyệt[note89061]

Đôi chân vốn đã không còn chút sức lực nào của Thanh Nguyệt lập tức khuỵu xuống, khiến cô ngã ngồi trong tư thế thảm hại, hai chân dang rộng.

Giống hệt tư thế chuẩn bị bài tiết của loài vật.

“Ch, Chưởng quầy...!!”

Thanh Nguyệt cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân thực sự không nghe lời, tê dại đi vì sợ hãi.

“Không chuẩn bị à?”

Hàn Thụy Trấn bỗng gầm gừ, giọng trầm đục đầy đe dọa.

Thanh Nguyệt giật mình, khẽ quay đầu đi tránh ánh mắt hắn.

“...”

Ánh mắt Thanh Nguyệt lại chạm phải tượng Phật đang nằm dưới đất.

Cô rên rỉ, chỉ biết nhắm nghiền hai mắt lại trong tuyệt vọng.

Làm sao đây?

Làm thế nào có thể xả thứ nước ô uế lên người Đức Phật được chứ?

Một hành vi quá sức điên rồ và tội lỗi. Cô chưa bao giờ dám tưởng tượng đến, dù là trong cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Và điều khiến cô phát điên nhất là, khi Hàn Thụy Trấn cứ nhắc đi nhắc lại từ "tiểu tiện", cơn buồn tiểu thực sự đã ập đến như thác lũ vỡ đê.

Chỗ trà hắn ép cô uống lúc nãy dường như đã đi qua thận, tích tụ nơi bàng quang và sẵn sàng giải phóng.

“A a...”

Muốn đi quá.

Dù có khép chặt hai đầu gối vào nhau, cảm giác căng tức đó vẫn không biến mất, ngược lại càng mãnh liệt hơn.

Cứ đà này, cô sẽ thực sự làm theo lời Hàn Thụy Trấn mất thôi, hoặc tệ hơn là làm ra quần ngay tại chỗ.

Soạt...

“Ư!”

Bàn tay của Hàn Thụy Trấn, ngay lúc đó, đặt lên đỉnh đầu Thanh Nguyệt.

Xoa... xoa...

Trong khi Thanh Nguyệt cứng đờ người như tảng băng vì cái chạm đó, bàn tay hắn tự nhiên trượt xuống.

Từ đỉnh đầu, trượt qua má, rồi chạm đến cằm.

“Ư... ư a...”

Và những ngón tay hắn khẽ gãi nhẹ dưới cằm cô.

Đúng là cái cách vuốt ve nựng nịu dành cho một con cún cưng.

“Xinh lắm. Nào, tè vào đây đi. Hửm? Nguyệt Nhi xinh đẹp của ta. Nhanh lên nào. Phải nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân chứ? Ngoan nào.”

Siết...

Trái tim Thanh Nguyệt thắt lại.

Tại sao những lời thì thầm biến thái, phi lý trí kia lại khuấy đảo lồng ngực cô đến thế?

Có lẽ vì vừa mới đây thôi, hắn còn bóp cổ cô và giận dữ quát mắng, nên sự tương phản dịu dàng này càng khiến cảm giác đó mãnh liệt hơn gấp bội.

Sự dịu dàng chết người xuất hiện ngay sau cơn thịnh nộ.

Sự chênh lệch đó khiến Thanh Nguyệt dao động dữ dội trong tích tắc.

Đến mức khi tay Hàn Thụy Trấn rời đi, cô đã vô thức rướn đầu theo tay hắn để tìm kiếm thêm hơi ấm.

“Chưởng quầy... không phải mà...”

Muốn lớn tiếng phủ nhận, nhưng cô chẳng còn chút sức lực nào.

Ngoài việc phản kháng yếu ớt như tiếng rên rỉ thì thầm, cô chẳng làm được gì cả.

Hàn Thụy Trấn đứng trên cao cúi xuống nhìn Thanh Nguyệt đang quỳ rạp.

Thanh Nguyệt cũng nhìn xuống hai vật phẩm dưới đất, bất lực.

“...”

“...”

Một sự im lặng kéo dài, nặng nề.

Thời gian trôi qua thật lâu, như ngưng đọng lại.

Gió đêm mát lạnh thổi qua hai người, làm khô đi những giọt mồ hôi lạnh.

Nhưng trong khoảng thời gian đó, suy nghĩ của Thanh Nguyệt liên tục thay đổi như sóng triều dâng.

Tuyệt đối không được.

Tuyệt đối không làm.

Làm sao để thuyết phục hắn là mình không thể làm?

Nói gì thì Hàn Thụy Trấn mới chịu bỏ cuộc?

Có nên làm nũng không?

Điên à? Làm nũng cái gì. Hay là nổi giận?

Nhưng đan điền vẫn không chịu nghe lời...

Không muốn làm. Muốn dừng lại.

...Hay là cứ nhắm mắt làm đại cho xong...

Không được!!

Tuyệt đối không được!!

Ta là một nữ hiệp như chưởng môn cơ mà...

“Ư ư...”

Thấy cô đang vật vã khổ sở, Hàn Thụy Trấn ngồi xổm xuống bên cạnh.

Thanh Nguyệt nhìn hắn với đôi mắt ầng ậc nước, đầy hy vọng.

Liệu hắn có an ủi mình không? Hay là bảo thôi bỏ đi?

Hàn Thụy Trấn thì thầm vào tai cô:

“Cún con của ta không chịu nghe lời thế này, đành phải giúp một tay thôi.

Được rồi, biết sao được. Ta sẽ cởi 'quần trong' giúp cho.”

Và không để cô kịp phản ứng, tay Hàn Thụy Trấn đã hướng về phía thắt lưng quần của cô.

“Áaaa!!!”

Thanh Nguyệt hét lên thất thanh, đánh mạnh vào tay Hàn Thụy Trấn.

“Đừng lại đây! Đừng lại đây!! Đừng chạm vào!”

Sau một hồi vùng vẫy kịch liệt, Thanh Nguyệt cũng dần tỉnh táo lại.

“A!”

Đập vào mắt cô là ánh mắt lạnh lùng, thất vọng của Hàn Thụy Trấn đang nhìn vào bàn tay vừa bị đánh của mình.

Người vừa mới thì thầm ‘Cún con của ta’, ‘Nguyệt Nhi của ta’, ‘Xinh quá’... người đàn ông hiền lành, yêu chiều đó giờ đã biến mất.

“...Làm cái trò gì thế? Dám đánh chủ nhân à?”

“A...!”

Hàn Thụy Trấn thở dài một tiếng thật dài, đầy chán nản.

Rồi hắn nói, giọng lạnh băng:

“Ta làm thế này cũng là vì nghĩ cho cô thôi. Muốn cô xả được cơn giận.”

“...”

“Thấy cô có vẻ bất mãn với Đường Tố Lan và phái Nga Mi quá nên ta mới muốn giúp cô giải tỏa theo cách đặc biệt này.”

Lương tâm cô bị đâm chọc đau nhói.

Cảm giác như cô vừa phản bội lại nỗ lực "giúp đỡ" của hắn.

“Nhưng mà... nhưng mà...”

“Hóa ra là nói dối à? Cô vẫn yêu quý sư môn và con ả đó lắm hả?”

“...”

“Hiểu rồi. Nếu cô không ghét phái Nga Mi và Đường Tố Lan thì đâu cần phải làm thế này. Ta đã sai lầm khi nghĩ cô đứng về phía ta.”

Hàn Thụy Trấn đứng dậy dứt khoát.

Rồi hắn cũng kéo Thanh Nguyệt đứng dậy theo.

“Ơ...”

Thoát khỏi tình huống khó xử và đáng ghét, nhưng cảm giác ập đến lúc này khiến Thanh Nguyệt không thể hiểu nổi.

Sự nhục nhã, xấu hổ, ghê tởm biến mất... thay vào đó là sự bất an, sợ hãi và hụt hẫng tột độ ập đến.

“Ta đã định vì cô mà vứt bỏ cả món quà quý giá của Đường Tố Lan, nhưng xem ra ta cũng thích nó. Giờ thì không cần phải làm thế nữa rồi. Ta sẽ giữ lại dùng.”

Hàn Thụy Trấn cúi xuống nhặt con dao da tinh xảo của Đường Tố Lan lên, phủi bụi nâng niu.

Thịch.

Tim Thanh Nguyệt như rơi thõng xuống vực thẳm. Hắn lại chọn Đường Tố Lan sao?

“Phải dùng cẩn thận mới đư-”

Bộp!!

“...”

“...”

Thanh Nguyệt dùng cả hai tay nắm chặt lấy cổ tay Hàn Thụy Trấn, ngăn hắn cất con dao đi.

Cô không hiểu tại sao mình lại làm thế, nhưng nếu không làm vậy, cô cảm thấy mình sẽ hối hận cả đời, sẽ đánh mất hắn mãi mãi.

“...Tại sao?”

Hàn Thụy Trấn hỏi lạnh lùng, không nhìn cô.

Thanh Nguyệt cắn chặt môi dưới đến bật máu, nhắm nghiền mắt lại.

“...È.”

“Gì? Nói to lên.”

Cô lại tìm thấy sự xấu hổ quen thuộc. Sự bất an, sợ hãi và hụt hẫng tan biến, nhường chỗ cho sự quy phục.

“...Thì là...”

Nói ra từ "nước tiểu" hay "đái" thì nghe bẩn thỉu quá.

Vốn dĩ khi đi vệ sinh, cô toàn nói tránh là đi hóng gió, đi hái hoa.

Thanh Nguyệt nhắm chặt hai mắt, mặt đỏ như gấc.

Cô thì thầm, giọng lí nhí như muỗi kêu:

“...Xi... tè[note89062], mắc quá rồi.” 

Phải đến lúc đó, Hàn Thụy Trấn mới nhếch mép cười, hắn nhướng mày lên như muốn bảo cô hãy chứng minh đi. 

Thanh Nguyệt nhắm nghiền hai mắt, cả người run lẩy bẩy... rồi ngồi thụp xuống. 

Cô bày ra tư thế tiểu tiện. 

Hàn Thụy Trấn với vẻ mặt hài lòng, lúc này mới đặt con dao da của Đường Tố Lan xuống đất. 

Thanh Nguyệt nhìn xuống hai vật phẩm dưới đất đang chờ đợi dòng nước ô uế của cô.

"...A... ư..."

Đức Phật vẫn đang nhìn cô chằm chằm.

“...Con... xin lỗi.”

Lương tâm cắn rứt dữ dội, nước mắt trào ra. Nhưng Thanh Nguyệt vẫn rụt rè vươn tay ra, xoay ngược bức tượng Phật lại, úp mặt bức tượng xuống đất.

Để Đức Phật, không thể nhìn thấy bộ dạng sa đọa, dâm đãng này của đệ tử Ngài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
theo giải phẫu học : Huyệt khoeo chân = điểm lõm phía sau đầu gối, rất nhạy cảm; tác động vào dễ làm chân yếu đi hoặc khuỵu xuống
theo giải phẫu học : Huyệt khoeo chân = điểm lõm phía sau đầu gối, rất nhạy cảm; tác động vào dễ làm chân yếu đi hoặc khuỵu xuống
[Lên trên]
쉬야 (Shi-ya)
쉬야 (Shi-ya)