Tôi thấy rõ mồn một.
Cái tương lai chết chùm cả lũ đang hiện ra trước mắt nếu tôi không nhấc mông lên mà hành động ngay lập tức.
Thanh Nguyệt đã phá sập tường chùa, bị phạt cấm túc, lại còn to gan cãi nhau tay đôi với sư phụ.
Loạn, loạn hết cả rồi. Đến mức cả cái núi Nga Mi vốn thanh tịnh cũng xôn xao bàn tán thì đủ hiểu tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
Và lý do cô ấy nổi điên, bên cạnh việc dao động trước lời đề nghị đầy cám dỗ của Linh Tuyền... thì đương nhiên, chắc chắn có phần lỗi to đùng của tôi trong đó.
Trong khi cô ấy liên tục tìm đến, hạ mình cầu xin tôi giải tỏa tâm ma, tôi lại viện đủ cớ để trốn tránh như trạch.
Một thằng luôn mồm bảo ghét người trong giang hồ, thế mà lại đi chơi trò SM thân mật với tình địch không đội trời chung của cô ấy là Đường Tố Lan?
Lại còn chơi mạnh bạo, "nhiệt tình" đến mức để lại dấu vết chình ình trên mông người ta như một lời khiêu khích?
Nghĩ bằng đầu gối cũng biết là cô ấy cay cú, ghen tuông đến mức nào.
Việc cô ấy không thèm tìm đến tôi đã là một sự thay đổi kinh hoàng, một điềm báo tử rồi.
Ý bảo tôi đi chết đi cho khuất mắt đấy.
...Phải hành động thôi.
Nhà đang cháy thì không thể ngồi đợi mưa rào được. Phải tích cực xách nước mà dập lửa thôi, dù có bỏng tay cũng phải chịu.
Và bây giờ cũng vậy.
“Hộc... hộc...”
Tôi đang leo lên núi Nga Mi giữa đêm khuya thanh vắng.
Núi Nga Mi vừa cao vừa rộng. Vô số đỉnh núi nhọn hoắt như chông gai chọc thẳng lên trời, thách thức người leo. Và trên mỗi đỉnh núi lại có một ngôi chùa được xây dựng, thể hiện uy thế trấn áp quần hùng của phái Nga Mi.
Dù có bị tập đoàn nào tấn công, họ cũng có đủ không gian và địa thế hiểm trở để phòng thủ vững chắc.
Báo Quốc Tự, Vạn Niên Tự, Vạn Phật Các, Phục Hổ Tự, vân vân...
Có rất nhiều ngôi chùa danh tiếng, nhưng nơi tôi đang hướng đến chỉ có một.
Phục Hổ Tự.
Ngôi chùa trung tâm, trái tim của phái Nga Mi, nơi các nữ tăng nghỉ ngơi và sinh hoạt.
Đã vượt qua ranh giới khu vực cấm nam giới từ tám kiếp rồi.
Giờ mà bị nữ tăng phái Nga Mi phát hiện... thì nhẹ là bị đánh gãy chân rồi đuổi cổ khỏi núi, nặng thì... thôi không dám nghĩ. Nhưng mạng sống đang treo trên sợi tóc thì còn do dự cái quái gì nữa.
“Hộc... hộc...”
Cơ mà cái núi này sao cao thế không biết?
Đi hướng này có đúng không đấy?
Núi non hiểm trở quá, rừng rậm âm u, chẳng biết mình có đang đi đúng đường hay không nữa. Sợ đi đường chính sẽ bị lộ nên tôi đang phải len lỏi đi đường mòn ven núi đầy gai góc.
Tôi cứ lấy ánh đèn từ Phục Hổ Tự lấp ló phía xa làm mốc, cắm đầu cắm cổ leo lên như con thiêu thân lao vào lửa.
Leo núi ban đêm thế này đáng sợ thật sự. Không bị thú dữ vồ đấy chứ?
Kệ đi, xui quá thì cứ hét toáng lên cầu cứu. Kiểu gì chẳng có ai đó đến giúp.
Cứ thế, trầy trật mãi, quần áo rách bươm, tôi cũng lết được đến gần Phục Hổ Tự.
“...”
Nhìn ngôi chùa mà nghĩ thế này thì hơi biến thái... nhưng cảm giác như có mùi phấn thơm thoang thoảng đâu đây.
Bầu không khí quá đỗi thanh cao, thoát tục, khác hẳn cái mùi ẩm mốc dưới chân núi. Thậm chí còn mang lại cảm giác mong manh, yểu điệu của nữ nhi.
Dù cả ngọn núi tôi đang đứng đã là khu cấm nam giới, nhưng Phục Hổ Tự lại ở một đẳng cấp khác. Kể cả Phương trượng Thiếu Lâm hay Thiên hạ đệ nhất nhân xuất hiện, nếu là đàn ông thì cũng cấm cửa tuyệt đối.
Tự nhiên thấy khô cả cổ họng.
“...Phù.”
Tôi ngồi bệt xuống bụi cỏ để lấy hơi, gom góp chút dũng khí còn sót lại.
Không đi thì chỉ có chết, đúng không? Cấm nam khu hay cấm kị cái khỉ gì chứ. Phải sống cái đã.
...Nhưng mà thú thật là thấy nhục nhã ê chề. Tự thấy nhục với bản thân.
Chỉ vì muốn chơi SM - à nhầm, cứu mạng mình - mà phải đột nhập vào khu cấm địa nữ nhi sao? Lại còn là Phục Hổ Tự danh tiếng lẫy lừng của phái Nga Mi...
Hễ tỉnh táo lại là cơn "hiền giả tham"[note89029] lại ập đến, nên tôi quyết định ngừng suy nghĩ lung tung.
‘Việc cần làm thì cứ làm. Hãy dựng cái 'Hiệp' của con lên.’
Đó là lời ông chú từng nói.
Lúc trước tôi toàn hừ mũi coi thường, nhưng giờ nó lại là động lực duy nhất cho tôi. Tuy cái trò biến thái này tuyệt đối chả liên quan gì đến chữ "Hiệp" cao cả, nhưng tôi biết mình phải làm. Đây là cái "Hiệp" của riêng tôi.
Tôi trấn tĩnh lại, quan sát Phục Hổ Tự.
Cổng lớn của Phục Hổ Tự mở toang, canh gác lỏng lẻo hơn tôi nghĩ.
Phía trước có một môn đồ Nga Mi đang đứng gác. Cô nàng đang ngân nga hát, mắt ngước lên đếm sao trời đầy mơ mộng.
Có vẻ chẳng cảnh giác gì sất.
Chắc vì đây là khu cấm địa trong cấm địa, lại chẳng ai ngờ có thằng điên nào to gan dám đột nhập vào Phục Hổ Tự nên mới lơ là thế chăng? Trông cái dáng đứng uể oải y hệt mấy ông lính già sắp ra quân.
Dù lý do là gì, việc họ mất cảnh giác là tin vui cho tôi.
Nhưng cũng không thể cứ thế hiên ngang đi vào bằng cổng chính được. Tôi quyết định đi vòng quanh tường bao Phục Hổ Tự để tìm lỗ hổng.
‘Ahihihi. Thật á?’
‘Thật mà! Hắn ta nhìn muội đắm đuối, nên muội cũng mỉm cười đáp lại một cái.’
“Hự!”
Đang đi men theo tường thì nghe thấy tiếng cười nói lanh lảnh của các cô gái vọng ra.
Cảm giác hiện thực lại ập đến tát thẳng vào mặt tôi. Cứ như đang rình mò trộm nhà tắm nữ vậy. Chỉ nghe giọng thôi mà đã thấy tội lỗi đầy mình.
Hướng này không ổn rồi. Đi hướng khác thôi.
Và sau khi đi vòng một quãng xa, tôi nhìn thấy một đoạn tường rào bị sập, gạch đá vương vãi, có vẻ chính là tác phẩm của Thanh Nguyệt trong lời đồn.
Và may mắn thay, không có ai canh gác ở đó.
Tôi mù tịt về võ công nhưng... nhìn vào dấu vết bạo lực còn in hằn trên đống gạch vụn, tôi lại một lần nữa thấm thía Thanh Nguyệt là con quái vật cỡ nào.
Người cầm kiếm kiểu gì mà đánh sập được cả bức tường đá dày thế kia? Tôi mà muốn làm được thế này chắc phải cầm búa tạ hì hục cả ngày chưa xong.
Tôi nín thở, rón rén tiến lại gần đoạn tường vỡ.
“...A.”
Và cô ấy đang ở đó.
Bên trong Phục Hổ Tự, tại một khoảng sân rộng vắng lặng.
Trên một đình nghỉ mát lớn, một người con gái đang quỳ gối thiền định trước một nén hương đang cháy dở.
Có lẽ cô ấy, kẻ gây ra mớ hỗn độn này, đang phải canh gác bức tường như một hình phạt sám hối.
Ánh trăng xanh nhạt treo lơ lửng phía sau đầu, tỏa ánh sáng dìu dịu lên bóng hình cô độc ấy.
Là Thanh Nguyệt.
Đẹp như một bức tranh thủy mặc u buồn, khiến tôi quên bẵng cả sợ hãi trong giây lát.
Nếu đàn ông trong thiên hạ nhìn thấy cảnh này, chắc hẳn sẽ si mê ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mái tóc đen nhánh của Thanh Nguyệt khẽ bay trong gió khi cô ấy nhắm mắt thiền định. Hình ảnh mong manh, yếu đuối đến lạ thường ấy khiến tim tôi nhói lên một cái.
Trong khi các sư huynh đệ hay môn đồ khác đang cười đùa vui vẻ, trút bỏ mệt mỏi sau một ngày dài... Thanh Nguyệt lại ngồi một mình giữa đêm khuya thanh vắng, cô độc trấn an tâm hồn đầy vết xước của mình.
...Cô ấy lúc nào cũng như thế sao?
Luôn cô đơn một mình chống chọi với thế giới như thế sao?
Dù tôi chưa nhìn thấy nhiều, nhưng khoảnh khắc này tôi lờ mờ hiểu được tại sao cô ấy lại ám ảnh với việc giải tỏa tâm ma đến thế.
Lý do tại sao sau này cô ấy lại rời bỏ phái Nga Mi, gia nhập Ma Giáo, dường như cũng hiện ra trước mắt tôi.
Thấy thương thật sự. Có lẽ vì bị vẻ đẹp ấy mê hoặc nên mới thế, nhưng trong lòng tôi thấy khó chịu, bứt rứt vô cùng.
Bộp bộp.
Tôi vỗ nhẹ vào má mình hai cái để tỉnh táo lại. Hít một hơi thật sâu để lên dây cót tinh thần.
Và rồi, tôi cẩn thận bước qua đống gạch vụn, đặt chân vào bên trong khuôn viên Phục Hổ Tự.
...Vì tôi cũng đang rất khẩn thiết mà.
Nếu cô ấy thực sự gia nhập Ma Giáo, thì cái mạng tôi cũng coi như bỏ.
**********
“Hự... Ặc...!”
Một âm thanh thô thiển, đáng xấu hổ buột ra khỏi miệng, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Nhưng Thanh Nguyệt không còn tâm trí đâu để bận tâm đến điều đó, cả thế giới của cô đang rung chuyển dữ dội, chao đảo như trời sập.
Cô không thể tin vào cảm giác thô bạo đang siết chặt nơi cổ mình.
Không thể tin vào giọng nói trầm thấp, quen thuộc đến ám ảnh đang vang vọng bên tai.
Là mơ sao?
Một bàn tay thô ráp, to lớn xuất hiện từ bóng tối phía sau, tóm chặt lấy yết hầu cô không chút nương tình.
Dù không nhìn thấy mặt, nhưng sức mạnh áp đảo và hơi ấm đặc trưng của hắn đang truyền trực tiếp vào da thịt cô, thiêu đốt từng tế bào.
Nếu có một người mà cô nghĩ rằng dù chết cũng không thể gặp ở nơi này, thì đó chính là Hàn Thụy Trấn.
Đây là phái Nga Mi. Là Phục Hổ Tự danh giá.
Khu vực nghiêm cấm nam giới, là thánh địa bất khả xâm phạm.
Trong suốt trăm năm qua, hay thậm chí lâu hơn thế, chưa từng có gã đàn ông nào dám to gan bén mảng tới đây. Dù có là cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh cũng không thể phá vỡ quy tắc sắt đá này.
Vậy mà, Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa đạp đổ mọi lẽ thường, xuất hiện như một bóng ma.
Thanh Nguyệt muốn quay lại hét lên, hỏi hắn làm sao có thể vào được đây.
“Khụ... Ặc!”
Nhưng âm thanh thoát ra khỏi cổ họng không phải là chất giọng thanh tao, uy quyền thường ngày.
Đó là tiếng rên rỉ, giãy giụa thảm hại của một con thú nhỏ đang tìm đường sống trong nanh vuốt kẻ săn mồi.
Bàn tay to lớn của hắn đang tước đoạt tự do, tước đoạt hơi thở của cô.
“Lời ta bảo gặp mặt... là trò đùa với cô sao? Hả Thanh Nguyệt?”
“Hự...! Hộc!”
“Cô nghĩ có thể phớt lờ lời nói của ta mà vẫn yên ổn sao?”
Hàn Thụy Trấn đang thì thầm từng chữ, từng chữ vào tai Thanh Nguyệt, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm.
Thanh Nguyệt đang bị treo lơ lửng trên cánh tay hắn, đầu cô ngửa ra sau, tựa vào vai hắn một cách bất lực.
Tư thế này tạo ra ảo giác như thể toàn bộ cơ thể cô đang bị hắn giam cầm, sở hữu trọn vẹn. Nếu không phải vì cổ đang bị siết chặt đến ngạt thở, thì trông chẳng khác gì cô đang nằm gọn trong vòng tay tình nhân.
Giọng nói trầm thấp, đầy ma lực của hắn khắc sâu vào tâm trí, trở thành một sự kích thích thô bạo đối với Thanh Nguyệt.
Một sự kích thích chấn động khiến đầu óc cô như muốn tan chảy thành nước.
...Chết mất.
Thanh Nguyệt vô thức nghĩ.
Cái suy nghĩ đầu hàng yếu đuối mà ngay cả khi đối mặt với lũ sơn tặc hung hãn hay ma đầu tàn ác nhất cô cũng chưa từng nghĩ tới.
Không thở được.
Nếu vận nội công thì việc thoát ra dễ như trở bàn tay, nhưng việc vận khí lúc này sao mà khó khăn đến thế. Đan điền như bị phong ấn bởi nỗi sợ hãi và sự thần phục.
Mạng sống của cô đang nằm gọn trong tay Hàn Thụy Trấn.
Đã bao lâu rồi cô mới cảm thấy bất lực, nhỏ bé đến nhường này?
Cô là người đang theo học lớp Chưởng môn để trở thành người đứng đầu Nga Mi, lãnh đạo quần hùng.
Ai nhìn vào cái bộ dạng thảm hại này mà dám gọi là tương lai rực rỡ của Nga Mi chứ?
Kẻ lẽ ra phải cao sang, thanh khiết, đoan trang và mạnh mẽ nhất... giờ đây lại đang bị tóm cổ như một con mèo hoang, rên rỉ khụ khụ một cách hèn hạ và yếu đuối.
Và điều đáng sợ nhất là... cô không hề thấy ghét cảm giác này.
Thanh Nguyệt cố gắng tỉnh táo lại, dùng chút lý trí còn sót lại để muốn gỡ bàn tay sắt đá của Hàn Thụy Trấn ra.
Nhưng quả thực, bàn tay hắn chẳng hề nhúc nhích dù chỉ một ly.
Nếu không dùng nội công, sự chênh lệch sức mạnh thể chất giữa nam và nữ là một bức tường tuyệt vọng không thể vượt qua.
Đồng thời, nỗi sợ hãi rằng Hàn Thụy Trấn sẽ thực sự làm hại mình lại không hề xuất hiện... thay vào đó, cô chỉ nhận thức rõ rệt một điều: Hàn Thụy Trấn đang thống trị cô.
Vừa sợ hãi, lại vừa cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ, méo mó.
“Khụ...! Hộc!”
Thanh Nguyệt cuối cùng cũng vùng vẫy yếu ớt.
Cô vặn vẹo cơ thể, lắc mạnh cổ tay Hàn Thụy Trấn trong vô vọng.
Hình ảnh đó trông chẳng khác gì một con thú nhỏ đang run rẩy, làm nũng một cách đáng thương để xin tha mạng.
Bộp.
“Hà! Hộc! Hộc...!”
Lúc đó Hàn Thụy Trấn mới nhẹ nhàng nới lỏng tay ra.
Thanh Nguyệt hít lấy hít để không khí theo bản năng sinh tồn. Lượng oxy ùa vào phổi đột ngột khiến đầu óc cô choáng váng, quay cuồng.
Và ngay khoảnh khắc đó, một giọt nước miếng trong suốt, nhỏ bé từ khóe miệng cô vô tình rơi xuống cổ tay Hàn Thụy Trấn.
Tách.
“A!”
Ánh mắt cô dính chặt vào đó như bị thôi miên.
Việc thở đáng lẽ phải quan trọng hơn, nhưng sự chú ý của cô lại tập trung hoàn toàn vào bãi nước bọt "bẩn thỉu" trên tay hắn.
Sợ Hàn Thụy Trấn sẽ nổi giận.
Sợ hắn sẽ thấy ghê tởm, dơ bẩn.
...Tại sao mình lại phải nhìn sắc mặt hắn chứ?
Thanh Nguyệt vừa thở dốc vừa tự hỏi.
“Hộc... hộc...”
Bị bóp cổ suýt chết không dám ho he, lại đi khúm núm sợ hãi chỉ vì lỡ làm rớt chút nước miếng.
Thay vì nghĩ đến sự sỉ nhục mình vừa gánh chịu, lại đi lo lắng cho cảm xúc của kẻ hành hạ mình trước.
Đây chẳng phải là suy nghĩ của một con cún con tôn thờ chủ nhân như trời sao?
Soạt... soạt...
Vừa nghĩ, Thanh Nguyệt vừa dùng ống tay áo lụa là cẩn thận lau sạch vết nước miếng của mình trên tay hắn, động tác khẩn trương như sợ bị trách phạt.
Vô vàn câu hỏi đang bay nhảy trong đầu... nhưng ngay lúc này, cô cảm thấy việc lau sạch vết bẩn đó là ưu tiên hàng đầu, là nghĩa vụ thiêng liêng.
“Nói đi.”
Trong lúc đó, Hàn Thụy Trấn ban cho cô cơ hội mở miệng.
“Tại sao không đến gặp ta?”
“...”
Lúc này tâm trí Thanh Nguyệt mới dần tỉnh táo lại, thoát khỏi cơn mê muội.
Và nhân cơ hội đó, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu ùa về như thác lũ vỡ đê.
Sự tủi thân, nỗi oan ức sôi sục trong lòng trào dâng.
Phắt.
Thanh Nguyệt quay ngoắt đầu sang hướng ngược lại với giọng nói của hắn, không dám nhìn thẳng.
Một cử chỉ thể hiện rõ sự hờn dỗi trẻ con.
Nhưng dù có quay đầu đi đâu, sự thật là cô vẫn đang nằm gọn trong vòng tay hắn không hề thay đổi.
Siết.
Hàn Thụy Trấn chẳng nói chẳng rằng, lại dồn lực vào bàn tay đang đặt trên cổ cô, như một lời cảnh cáo không lời.
“A...!”
Thanh Nguyệt cuối cùng đành phải mở miệng, giọng run rẩy:
“Ch... Chưởng quầy...!”
Bàn tay Hàn Thụy Trấn khựng lại.
“...Chưởng quầy... đã phản bội ta mà!”
Cuối câu nói vỡ òa trong tiếng nấc.
Lồng ngực cô đau nhói như bị ai bóp nghẹt trái tim.
Nước mắt lại chực trào ra, nóng hổi.
“Phản bội?”
“Ta đã...! Ta đã bảo đừng làm chuyện đó với Đường Tố Lan mà...! Chưởng quầy cũng đã hứa rồi mà! Người thất hứa, kẻ nói dối chẳng phải là ngươi sao?”
Thanh Nguyệt trút hết những ấm ức muốn gào thét bấy lâu nay.
Cô tưởng rằng hắn sẽ phản ứng gì đó. Ít nhất là một lời xin lỗi, một lời giải thích vụng về.
Nhưng đáp lại cô, là một tiếng hừ mũi vô tình, lạnh lùng đến tàn nhẫn.
“Từ bao giờ cô có quyền ra lệnh cho ta thế?”
“...Hả?”
“Ta chịu đựng một con ả thảm hại như cô đã là phước đức lắm rồi, cô còn không biết ơn sao? Vẫn chưa hiểu vị trí của mình ở đâu à?”
Con ả thảm hại.
Một từ ngữ rẻ tiền, dung tục mà Thanh Nguyệt bình thường sẽ không bao giờ để lọt vào tai, và sẽ chém chết kẻ nào dám thốt ra.
Nhưng kỳ lạ thay, lời mắng nhiếc đó lại găm vào tai cô đầy kích thích, khiến toàn thân cô run rẩy.
Trong đó, sự ghê tởm bản thân và cảm giác bội đức hòa quyện vào nhau, ngọ nguậy một cách kỳ dị trong bụng dưới.
Nếu không phải là Hàn Thụy Trấn, thì ai trên đời này dám, và đủ tư cách đối xử với cô tùy tiện như thế này?
“Trước giờ ta chiều cô quá rồi phải không?”
“Ch... Chưởng quầy...”
“Được nắm tay, được mua hồ lô cho ăn nên quên mất thân phận mình là ai hả? Sao, được người đời tâng bốc nên tưởng mình là cái rốn của vũ trụ, muốn gì được nấy à?”
Hàn Thụy Trấn đột ngột dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể to lớn lên người Thanh Nguyệt, ép cô vào cột đình.
“Ư ư!”
Thanh Nguyệt bị ép phải cúi gập người xuống phía trước như một tờ giấy bị vò nát, hoàn toàn mất đi vẻ tôn nghiêm thường ngày.
Hàn Thụy Trấn thản nhiên cầm lấy ấm trà đã nguội lạnh đặt trên bàn đá trước mặt cô lên.
Và thản nhiên đưa lên miệng mình.
Hắn ực, ực hai ngụm trà đắng ngắt.
Kề.
“Ưm!”
Miệng ấm trà bằng gốm lạnh lẽo bị hắn thô bạo nhét vào miệng Thanh Nguyệt, không chút nương tay, ép cô phải mở miệng đón nhận.
Không có thời gian để do dự hay từ chối, cô bị ép phải uống phần trà thừa, dính nước bọt của hắn.
Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với bàn tay ấm áp, dịu dàng từng đút hồ lô đường cho cô ngày nào.
Đây là sự cưỡng ép, là sự ban ơn của kẻ bề trên dành cho kẻ bề dưới.
Bị tước đoạt cả quyền tự do ăn uống, Thanh Nguyệt bị ép uống cạn ấm trà, nước trà tràn ra mép, chảy xuống cổ, khiến cô sặc sụa ho khan.
“Khụ! Khụ!!”
Hàn Thụy Trấn lạnh lùng hỏi, tay vẫn giữ chặt gáy cô:
“Nói xem. Cô là cái gì?”
“Cái... cái gì?”
“Cô nghĩ cô có tư cách ra lệnh cho ta sao? Ta hỏi cô là cái gì?”
Hàng vạn danh xưng mỹ miều mà người đời dùng để gọi cô lướt qua trong đầu như một cuốn phim quay nhanh.
Thiên Niên Hoa của Nga Mi.
Đệ tử chưởng môn Nga Mi Phái.
Kẻ sẽ trở thành chưởng môn tương lai, lãnh đạo quần hùng.
Nữ hiệp hào sảng. Tân Tinh của Chính phái.
Nữ tăng thanh cao không ai sánh kịp.
Thậm chí có nơi còn xưng tụng là Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân.
Những danh xưng ấy, đôi khi là xiềng xích nặng nề, đôi khi là niềm kiêu hãnh rực rỡ. Nhưng đứng trước người đàn ông này, tất cả đều vô nghĩa.
“Ta... Ta...”
“Cô chỉ là thú cưng của ta thôi.”
...Là, thú cưng của Hàn Thụy Trấn.
“Hà... Hà...”
Trước sự hạ thấp thân phận đến mức nực cười và tàn nhẫn đó, Thanh Nguyệt bật cười chua chát trong lòng.
Nhưng cô không hiểu tại sao tim mình lại đập mạnh đến thế, điên cuồng đến thế trước cái "nhãn mác" hèn mọn đó.
Lạch cạch, tách!
Trong khi tâm trí cô còn đang quay cuồng vì những lời mạt sát của hắn, một cảm giác dị vật lạnh lẽo, quen thuộc bất ngờ siết lấy cổ cô.
“Ơ?”
Chiếc vòng cổ chó làm bằng da đã được đeo vào từ lúc nào, khóa chặt lại với tiếng tách khô khốc.
“A, không được!”
Thanh Nguyệt giãy nảy lên như bị bỏng, sự phản kháng yếu ớt trào dâng vì nỗi sợ hãi tột độ.
Đây không phải là Thành Đô xa lạ, nơi cô có thể che mặt giấu mình giữa đám đông vô danh.
Cũng không phải là nơi đất khách quê người không ai biết mặt.
Đây là Phục Hổ Tự.
Là trái tim, là thánh địa của phái Nga Mi.
Là trung tâm sinh hoạt của cô.
Chỉ cần bước ra khỏi đình nghỉ mát này một chút là đến khu nhà ở của Tam Thế Đệ Tử.
Và ngay bên cạnh là nơi ở của các sư huynh đệ đồng môn.
Sư phụ, chưởng môn, tất cả những người cô kính trọng và e sợ đều đang sống ở đây, chỉ cách vài bước chân.
Chỉ cần lỡ có ai thức giấc và xuất hiện, họ sẽ nhìn thấy Thanh Nguyệt sư tỷ tôn kính đang đeo vòng cổ cho chó trên cổ, quỳ rạp dưới chân một gã đàn ông lạ mặt.
Thế thì mọi thứ chấm hết. Danh dự, tương lai, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Cô thậm chí còn không đeo khăn che mặt để che giấu sự nhục nhã này.
Họ sẽ không nhìn thấy "Tương lai rực rỡ của Nga Mi", mà sẽ nhìn thấy cô đã biến thành con chó ghẻ đê tiện của gã chủ tiệm da nghèo nàn.
“Làm ơn...! Ch, Chưởng quầy...! Ở đây không được đâu...! Xin người...!”
Thanh Nguyệt quên hết cả sự dỗi hờn, quay sang van xin hắn bằng ánh mắt ầng ậng nước.
Cô vội vàng xoay người lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Hàn Thụy Trấn với tư thế của kẻ dưới.
Nhưng Hàn Thụy Trấn đã đứng thẳng người, sừng sững trong đình như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Thanh Nguyệt thực sự giống như một con cún nhỏ, bị xích cổ và phải ngước nhìn lên chủ nhân cao lớn.
“Tháo ra đi, Chưởng quầy, tháo ra đi mà...!”
Hệt như một chú cún con sợ hãi, Thanh Nguyệt bám lấy ống quần hắn, run rẩy cầu xin.
Nhưng cô càng tỏ ra khẩn thiết bao nhiêu, nụ cười trên môi Hàn Thụy Trấn càng mở rộng bấy nhiêu.
Ánh mắt hắn nhìn cô đầy thích thú, như thể đang thưởng thức màn làm nũng vụng về của thú cưng vậy.
“Ở Thành Đô vui lắm mà nhỉ? Sao giờ lại sợ?”
“Ch... Chưởng quầy...”
“Ta chiều chuộng tí là bắt đầu leo lên đầu lên cổ... Gì cơ? Sao lại phản bội á? Nghe buồn cười thật đấy. Chó mà đòi quản chủ à?”
“Ư... ư ư... Ta, ta sai rồi... Xin lỗi...”
“Hôm nay là phạt nhé, Nguyệt Nhi.
Để cô không bao giờ quên được thân phận hèn mọn của mình nữa, ta sẽ dạy dỗ cô đến nơi đến chốn ngay tại thánh địa này.”
Phập!
Hắn giật mạnh dây xích.
“Ư... a!”
Sự áp bức ngạt thở đã bị lãng quên một thời gian lại siết chặt lấy cổ cô, kéo cô về phía trước.
Cơ thể cô bị lôi đi một cách thảm hại trên nền đất lạnh lẽo.
Hàn Thụy Trấn mỉm cười.
Thời gian của Thanh Nguyệt dường như trôi chậm lại, ngưng đọng trước nụ cười tàn nhẫn đó.
...A.
Ngay cả trong tình huống nhục nhã ê chề này.
Ngay cả trong khoảnh khắc tồi tệ nhất cuộc đời này, cô vẫn trót có một suy nghĩ điên rồ.
...Nụ cười đó, thật đẹp.
Dù là nụ cười nở rộ trên sự đau khổ và sợ hãi của cô, nhưng cô vẫn muốn ngắm nhìn nó thêm nữa, khắc ghi nó vào tâm khảm.
Cô đã có một suy nghĩ không được phép có đối với hoàn cảnh bi đát của mình.
Cô cứ nghĩ lúc nào cũng là cô mặt dày tìm đến Hàn Thụy Trấn.
Cứ nghĩ hắn luôn tìm cách trốn chạy khỏi cô như tránh tà.
...Nhưng hôm nay, hắn đã đến tìm cô.
Điều đó quan trọng hơn tất cả. Quan trọng hơn cả danh dự, hơn cả nỗi sợ hãi.
“Nguyệt Nhi.”
Hàn Thụy Trấn cất tiếng gọi, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền.
“Đi dạo nào, cún con.”
2 Bình luận