...Ta ư? Là một kẻ biến thái?
Thanh Nguyệt không thể nào sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn đang quay cuồng trong đầu trước những lời buộc tội ấy.
Cô đã sống một cuộc đời thanh tịnh, giữ mình như ngọc suốt mười năm ròng.
Khi nhắc đến trinh tiết và phẩm hạnh, cô tự hào mình trong sạch và đức hạnh hơn bất cứ ai.
Ngay cả trong số các đệ tử Nga Mi, cô luôn ngẩng cao đầu về sự thuần khiết không tì vết của mình.
Trước khi gặp Hàn Thụy Trấn, người đàn ông duy nhất từng chạm vào người cô chỉ có người cha quá cố.
Cô đã từng đối mặt với biết bao ánh mắt thèm khát của đám nam nhân phàm tục, nhưng cô luôn lờ đi với sự khinh bỉ lạnh lùng.
Khi đám nam nhân ấy ca tụng cô là đóa hoa cao quý trên đỉnh núi tuyết.
Thì thầm rằng cô không thể vấy bẩn.
Loan truyền tin đồn rằng cô là cấm địa bất khả xâm phạm...
Tận sâu trong thâm tâm, Thanh Nguyệt dường như cũng đã tin vào điều đó.
Rằng những lời đó là chân lý.
Rằng cô là một sự tồn tại thoát tục.
Rằng dục vọng là thứ bản năng thấp hèn mà cô đã siêu thoát từ lâu.
"Hộc... hộc..."
...Vậy mà giờ đây, ta ư—một con biến thái?
Chỉ một cụm từ đó thôi đã làm rung chuyển nền móng tâm hồn cô.
Cảm giác như cái cây cổ thụ niềm tin bám rễ sâu trong lòng đất bị ai đó nhổ bật gốc, phơi bày bộ rễ trần trụi, xấu xí ngay trước mặt Hàn Thụy Trấn.
Thanh Nguyệt muốn gào lên phủ nhận, muốn hét vào mặt hắn rằng hắn sai rồi... nhưng một giọng nói nhỏ bé, ma quái bên trong đang gặm nhấm lý trí cô.
...Cô thực sự ghét cảm giác này sao?
Và chỉ câu hỏi đó thôi cũng đủ khiến cơ thể cô đông cứng lại.
Hơi thở cô rối loạn, lồng ngực phập phồng kịch liệt không sao bình ổn được.
Trong khi đó, Hàn Thụy Trấn lại bình tĩnh và điềm nhiên đến lạ, như một con thú săn mồi đang vờn con mồi đã sập bẫy.
"Như tôi đã nói, tôi không muốn dây dưa với người trong giang hồ... nên thú thật tôi cũng chẳng ham hố gì làm chuyện này với cô đâu."
"Ta cũng vậy... nếu không phải vì cái tâm ma quái quỷ này—"
"—Nhưng mỗi lần cô tỏ ra xinh đẹp, dâm đãng thế này... cô dễ thương đến mức khiến tôi cứ muốn làm tới hơn nữa."
"..."
"Chúng ta đi xa hơn một chút nhé? Tay xong rồi... giờ đến phần tiếp theo."
Trái tim cô lỡ nhịp trước những lời đó.
Sự thay đổi cảm xúc đột ngột của hắn—vừa lạnh lùng tàn nhẫn vừa nồng nhiệt dục vọng—luôn khiến cô mất phương hướng.
Một tâm hồn liên tục bị sỉ nhục... lại bất ngờ đón nhận sự ấm áp trở lại.
Sự ấm áp đó còn hành hạ cô hơn cả roi vọt.
Là hắn cố tình sao?
...Ngay cả nhũ hoa cũng cảm thấy căng tức, se lại đau nhói một cách kỳ lạ.
Hàn Thụy Trấn mang cuộn dây tiếp theo đến.
Lúc này, Thanh Nguyệt cuối cùng cũng nhận thức rõ ràng một điều.
Hàn Thụy Trấn làm cô sợ.
Cô hoàn toàn không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo, hắn sẽ khuấy động loại cảm xúc đê tiện nào trong cô—điều đó khiến tim cô đập điên cuồng.
Không phải nỗi sợ mất mạng.
Mà là sự căng thẳng tột độ của một con thú cái đứng trước kẻ thống trị.
Một nỗi sợ hãi tê liệt khiến cô không thể chạy trốn.
Nỗi sợ pha lẫn sự tò mò kích thích.
Sau khi chinh phục nỗi sợ này, khoái cảm nào sẽ ập đến?
Lời khen ngợi ngọt ngào nào sẽ được rót vào tai như mật độc?
Thật khó diễn tả thành lời. Chỉ biết là nó đang hiện hữu, ướt át và rất chân thực nơi hạ bộ.
"...Gấp một chân lên."
Hàn Thụy Trấn ra lệnh.
Xẹt... Lồng ngực cô như có dòng điện chạy qua.
Một cảm giác tê dại châm chích nơi bụng dưới.
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy.
"...K-Không."
Có lẽ vì bị hắn gọi là biến thái, cô càng muốn phản kháng dữ dội hơn.
Cô muốn chứng minh mình không phải là thứ kỹ nữ lẳng lơ rẻ tiền.
"Nhanh lên, Thanh Nguyệt. Tôi đã bảo hôm nay sẽ rất mạnh tay rồi mà."
Thanh Nguyệt lại lắc đầu, kiên quyết cự tuyệt.
Ngay lập tức, giọng Hàn Thụy Trấn trở nên lạnh băng.
"...Hay là cô muốn tôi nhéo đầu ngực thì mới chịu cử động?"
"A...!"
Lời đe dọa trúng ngay điểm yếu khiến tim cô đập thót một cái.
Đầu ngực cô vẫn đang cương cứng, lấp ló sau lớp áo như đang mời gọi hắn hành hạ.
Thanh Nguyệt chỉ muốn đánh lạc hướng ánh nhìn của hắn khỏi nơi đó, dù chỉ một chút.
Cô ngước nhìn Hàn Thụy Trấn, thấy hắn đang sừng sững cúi xuống, bóng hắn bao trùm lấy cô, áp đảo hoàn toàn...
...Trước áp lực đó, Thanh Nguyệt run rẩy, chậm rãi gấp một chân lên.
Vạt váy ngắn cũn cỡn trượt xuống đầy nguy hiểm, khiến cô lo sợ nơi tư mật [note88346] nhất sẽ bị phơi bày.
Giọng nói nhỏ bé bên trong lại thì thầm:
Ngay lúc này—cảm giác đó là sướng, hay là khổ?
...Thanh Nguyệt không thể trả lời.
"Ngoan lắm."
Vẻ mặt lạnh lùng của Hàn Thụy Trấn tan biến trong nháy mắt, thay vào đó là lời khen ngợi ấm áp.
"A... ưm..."
...Lời khen ấy, hòa quyện với nỗi xấu hổ, không giáng xuống cô như một sự chối bỏ... mà như một cơn ớn lạnh đầy khoái cảm chạy dọc sống lưng.
Cảm giác đi trên ranh giới của những điều cấm kỵ khiến trái tim cô run rẩy.
Hàn Thụy Trấn nắm lấy đầu gối chân cô vừa nhấc lên.
Cô cảm nhận được sợi dây thừng thô ráp bắt đầu quấn quanh chân mình, cọ xát vào làn da non mịn. Chẳng mấy chốc, nó sẽ bị cố định trong tư thế đó.
"Đ-Đừng có sờ vào chân ta mãi thế."
"Phải chạm vào mới trói được chứ. Nếu được, tôi còn muốn cắn một cái đây này."
"Ư..."
Càng bị trói buộc, Thanh Nguyệt càng cảm nhận được một sự thoải mái ảo ảnh đang len lỏi vào tâm trí.
Phản kháng và vùng vẫy chỉ khiến dây thừng siết chặt thêm đau đớn...
Nhưng nếu buông xuôi, thả lỏng cơ thể, phó mặc trọng lượng cho những sợi dây nâng đỡ, cô lại cảm thấy nhẹ bẫng như đang trôi bồng bềnh.
Không kháng cự nghĩa là không đau đớn, và sự vâng lời mang lại những lời khen ngọt ngào.
Với một chân gập lại vuông góc phía trước... bàn tay Hàn Thụy Trấn nắm chặt lấy đầu gối cô.
"...Hả?"
Rồi hắn từ từ tách rộng chân cô ra.
Lực tay hắn trở nên thô bạo, dứt khoát hơn.
"C-Cái gì... Ngươi làm gì thế...!"
"Đừng có gồng."
"Hức... hư... không... Ta ghét—"
"—Đừng. Có. Gồng."
"Ơ... ực..."
Thanh Nguyệt thả lỏng chân trong vô thức mà không hiểu tại sao.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh và áp đảo.
Hàn Thụy Trấn chậm rãi tách rộng hai đầu gối cô ra, bẻ gãy chút liêm sỉ cuối cùng còn sót lại.
Tất nhiên, lý trí cô gào thét không muốn tuân theo.
Nhưng nỗi sợ hãi về sự trừng phạt còn lớn hơn cả ý chí phản kháng.
Hắn chỉ dừng lại khi đầu gối cô đã bẻ sang ngang, phơi bày trọn vẹn khoảng không giữa hai chân.
Vạt váy mỏng manh chỉ còn che đậy nơi tư mật một cách hờ hững, mong manh như sắp rơi xuống.
Trong khi đó, đùi trong trắng nõn nà của cô lấp lánh đầy khiêu khích qua tà áo xẻ cao.
Hàn Thụy Trấn buộc sợi dây từ tay cô nối xuống chân, khóa chặt tư thế đó.
Kết cục, Thanh Nguyệt bị cố định trong tư thế hai tay bị trói treo cao lộ nách, một chân gập lên và bị banh rộng sang ngang—một tư thế nhục nhã tột cùng.
Toàn thân cô giật giật theo nhịp tim đập.
Cô không phân biệt nổi là do dây thừng siết chặt hay do sự hưng phấn đang khuếch đại.
Xoạt...
"Hức!"
Khi việc trói buộc hoàn tất, đầu ngón tay Hàn Thụy Trấn lướt nhẹ dọc theo đùi non trần trụi của cô.
Thanh Nguyệt không kìm được bật ra một tiếng rên rỉ ướt át.
Hông cô giật nảy lên như một con thỏ bị giật mình, một phản xạ tự nhiên đầy dâm đãng.
Đầu cô cúi gằm xuống vì xấu hổ, rồi Hàn Thụy Trấn ra lệnh.
"Muốn nhìn tôi không?"
Thanh Nguyệt không còn chút sức lực nào để chống đối.
Tâm trí cô dường như đã vỡ vụn trước sự sỉ nhục quá lớn này.
Hoặc có lẽ, sự phục tùng ấy đã biến thành một loại thuốc phiện ngọt ngào mà cô không thể nào cai nghiện.
Và một khi sự phục tùng đã bén rễ, việc lật ngược tình thế là điều bất khả thi.
Cô chậm rãi ngước mắt nhìn Hàn Thụy Trấn.
Chân đã banh rộng—hắn có toàn quyền chiếm đoạt ánh nhìn của cô, chiếm đoạt cơ thể cô.
Ngay từ đầu, vâng lời thì được thưởng, chống đối chỉ nhận lấy trừng phạt.
Trừ khi cô là kẻ ngốc, việc nghe theo hắn là lựa chọn duy nhất.
"...A."
Ánh mắt họ chạm nhau, và Thanh Nguyệt chợt nhận ra điều mình đã khao khát hôm ở chợ.
Cô chỉ muốn được nhìn vào mắt hắn như thế này.
Luồng điện chạy dọc sống lưng khiến lồng ngực cô rung động dữ dội hơn bao giờ hết.
Có lẽ cô muốn xác nhận rằng họ không phải là người xa lạ.
Nhìn sâu vào mắt hắn lúc này...
...Cảm giác kết nối thật mật thiết, thật sâu sắc.
...Chẳng hiểu sao, cô cảm thấy mình như một vật sở hữu của hắn...
"...Không."
"...Hửm? Không cái gì."
"..."
"Không biết nữa, nhưng cô làm tốt lắm."
"A..."
"Chắc là xấu hổ lắm nhỉ... nhưng cô làm rất tốt. Đẹp lắm."
Lời khen ngợi khi cô đang ở trạng thái yếu đuối nhất đâm thẳng vào tim.
Khi lòng tự trọng còn vững vàng, khen hay chê chẳng là gì.
Nhưng trong khoảnh khắc thảm hại này, một lời khen nhỏ nhoi cũng vang vọng như sấm rền, ngọt ngào như ma dược.
Sự ngọt ngào ấy choáng ngợp đến mức cô phải nhắm chặt mắt lại.
Cơ thể cô như đang bốc cháy. Và đáng xấu hổ hơn cả, một luồng nhiệt ẩm ướt, nhớp nháp đang bắt đầu rỉ ra giữa hai chân. [note88328]
"Quả là tuyệt sắc giai nhân."
"Hư... ư..."
Thanh Nguyệt muốn tin rằng mình không phải là kẻ biến thái.
Nhưng nếu buộc phải thừa nhận một điều... thì cô có thể chấp nhận điều này.
Cô không ghét việc ánh mắt Hàn Thụy Trấn nhìn cô đầy khao khát, thèm muốn.
Lời khen của hắn dành cho đôi chân cô nghe thật êm tai.
Cô sẽ không phiền nếu được nghe thêm chút nữa.
...Hay đó chính là bằng chứng cho thấy cô là kẻ biến thái?
Thật kỳ lạ. Cô chưa bao giờ thích thú trước lời khen của nam nhân như thế này.
"...C-Còn phải... giữ tư thế này bao lâu nữa?"
Thanh Nguyệt khó nhọc hỏi, giọng run rẩy.
Hàn Thụy Trấn đáp lại tỉnh bơ.
"Hửm? Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi mà?"
"...Cái gì?"
Ngay khi cô mở mắt ra vì kinh ngạc, bàn tay hắn đã trùm lên đầu cô.
"A... ư! C-Cái gì?"
Rồi bóng tối ập đến.
Thanh Nguyệt lắc đầu qua lại, nhưng bóng tối vẫn bao trùm, đen kịt.
"Đây là bịt mắt da."
Hàn Thụy Trấn thì thầm ngay sát mặt cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm.
"Đã trói đẹp thế này rồi—tôi cần thời gian để thưởng thức chứ."
Thưởng thức?
Trái tim cô, vốn tưởng đã đập đến cực hạn, lại càng đập mạnh hơn.
Đến cả kỹ nữ hạ đẳng cũng không bị đối xử thế này.
Nhưng Hàn Thụy Trấn vẫn thản nhiên tiếp tục.
"Cơ thể cô... quả là một kiệt tác. Một kiệt tác sinh ra để gợi tình."
Hắn bắt đầu đi vòng quanh cô, bước chân thong thả nhưng đầy áp lực.
Từng bước, từng bước chậm rãi... âm thanh ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi nhịp như giẫm nát chút bình tĩnh cuối cùng trong lòng cô.
Bị tước đi thị giác, Thanh Nguyệt chỉ có thể cảm nhận vị trí của hắn qua thính giác.
Cảm giác bị rình rập bởi một con thú vô hình khiến da đầu cô tê dại.
Cô cảm nhận rõ rệt sức nặng từ ánh nhìn của hắn... ánh mắt ấy như có nhiệt độ, đang trườn bò, liếm láp trên từng tấc da thịt trần trụi.
"Bộ ngực đẹp lắm.
Hai nhũ hoa này cũng thật hư hỏng... nhìn xem, chúng đang cương cứng, dựng đứng hết cả lên như đang cầu xin được chạm vào vậy."
"D-Dừng lại...!"
"Đùi săn chắc thật... à, đây là dây áo lót của cô sao? Mỏng manh quá."
"Dừng lại đi mà...!"
"Đặc biệt là... chỗ này."
Hơi thở nóng rực của hắn phả thẳng vào vùng da non mềm dưới cánh tay cô.
"Hõm nách của cô... trắng muốt, lại còn sạch sẽ đến mức không thực.
Cô chăm chút nơi kín đáo này kỹ càng như vậy... chẳng lẽ là để chờ đợi ngày này? Để dâng hiến nó trước mắt ta?"
Mỗi từ hắn thốt ra như một giọt độc dược nhỏ xuống, khiến nơi đó giật nảy lên, co thắt từng hồi vì kích thích.
Bị bịt mắt, bóng tối khiến mọi sự đụng chạm—dù chỉ là bằng lời nói—cũng trở nên sắc bén đến đau đớn.
"Không... d-dừng... n-ngươi sẽ hối hận... Ư...!"
"...Ta liếm thử một cái nhé?"
"K-Không!!"
Thanh Nguyệt hét lên thất thanh, hoảng loạn co rúm người lại hòng che đi vùng nách đang phơi bày.
Nhưng nghiêng sang trái lại hở bên phải, che bên phải lại lộ bên trái.
Khuỷu tay cô giật giật như đôi tai mèo đang hoảng sợ, nhưng càng cố che, tư thế lại càng trở nên mời gọi hơn.
Cô không thể che chắn được gì cả. Cô hoàn toàn trần trụi trước hắn.
"Biết gì không?"
Hàn Thụy Trấn hỏi, giọng trầm đục.
"Cơ thể con người thành thật lắm... Khi mất đi thị giác, những nơi không được che chắn sẽ trở nên khao khát được chạm vào."
"...Hộc... hộc..."
Hơi thở nặng nhọc kéo dài, khoang miệng khô khốc nhưng nước bọt lại ứa ra không ngừng vì căng thẳng.
Thanh Nguyệt liên tục nuốt xuống ừng ực.
"Nó tạo ra ảo giác. Cô sẽ cảm thấy như tay tôi đang lướt trên da thịt cô, dù tôi chưa hề chạm vào.
Đúng vậy, giống như cánh tay cô bây giờ... hay đầu ngực đang dựng đứng kia."
"Ư."
Lại cái cảm giác kỳ quái đó.
Cánh tay cô châm chích như thể ánh mắt hắn có trọng lượng vật lý, đang mơn trớn, liếm láp trực tiếp lên da thịt trần trụi.
Mất đi thị giác, trí tưởng tượng dâm đãng của cô trỗi dậy, biến mọi khoảng trống thành những cái chạm vô hình.
"...Đùi."
Một luồng hơi lạnh—hay là hơi nóng?—lướt nhẹ qua mặt trong đùi cô.
Cô không phân biệt được là do gió, do trí tưởng tượng, hay là đầu ngón tay thô ráp của hắn đang trêu ngươi.
Cô chỉ biết rùng mình, hai đùi khẽ kẹp lại trong vô vọng, cọ xát vào nhau để tìm chút ma sát an ủi.
"Nách."
Như có một chiếc lông vũ vô hình quét qua, khiến làn da nhạy cảm nơi đó nổi gai ốc rần rần.
Không có cái chạm nào, nhưng cơ thể vẫn co giật dữ dội như thể đang bị ai đó liếm vào.
"Gáy."
Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan xuống tận xương cụt.
Cơ thể cô phản ứng không ngừng nghỉ theo từng lời nói của hắn, giật nảy lên như một con rối đứt dây.
Là cơ thể của cô, nhưng lại hoàn toàn mất kiểm soát.
Cảm giác như chủ quyền của cô đã bị đánh cắp, bị hắn thao túng trong lòng bàn tay.
"...Ngay cả đôi môi đang run rẩy này nữa."
"Ư...!!"
"...Thấy không, những điểm bị phơi bày sẽ nhạy cảm hơn rất nhiều. Cô đang 'ướt đẫm' đấy, Thanh Nguyệt." [note88333]
Cuối cùng không thể chịu đựng nổi, Thanh Nguyệt thì thầm cầu cứu.
Lòng tự trọng đã bị vứt bỏ hoàn toàn.
Những khoải cảm quái đản nhấn chìm cô trong sự bối rối và hoang mang tột độ.
"...A... ư... C-Chưởng quầy... c-cơ thể ta thấy lạ lắm..."
Nhưng Hàn Thụy Trấn lại lờ đi lời van xin yếu ớt ấy.
Hắn thích thú nhìn ngắm con mồi đang quằn quại trong dục vọng của chính mình.
"Còn điều kỳ diệu hơn nữa cơ? Càng cố không để ý, cô lại càng cảm nhận rõ hơn. Muốn thử không?"
Hắn đã đi vòng quanh, giờ dừng lại ngay trước mặt cô.
Cô có thể cảm nhận được hơi nóng rực lửa, đầy mùi đàn ông từ hắn phả thẳng vào người.
Mặt cô bỗng chốc nóng bừng như say rượu.
Toàn thân nhạy cảm đến mức như sắp vỡ òa, như bị hàng ngàn con kiến lửa bò khắp nơi, chờ đợi sự giải tỏa.
"...Tôi sẽ chạm vào một trong những điểm nhạy cảm tôi vừa nhắc tên.
Đoán xem... là chỗ nào?"
11 Bình luận