Hai ngày nữa lại trôi qua trong im lặng, song cánh cửa tiệm da vẫn đóng im ỉm như trêu ngươi.
Thanh Nguyệt mân mê con dao tràm trên tay.
Tuy chẳng phải kỳ trân dị bảo đắt tiền, nhưng đây là món quà cô đã lặn lội kiếm tìm khắp các phường thợ, tỉ mỉ chọn lựa thứ hợp với tay Hàn Thụy Trấn nhất để dành tặng hắn.
Nhưng giờ đây, nó chỉ là một món quà vô chủ nằm lạnh lẽo trong lòng bàn tay.
Ngón tay thon dài vuốt dọc theo lưỡi dao sắc lạnh, trên khóe môi Thanh Nguyệt bất giác nở một nụ cười nhạt.
“...Hà.”
Nếu người ngoài nghe thấy, đó hẳn là một tiếng cười lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng với cô, đó là sự tự trào đầy chua chát.
...Đã 12 ngày rồi.
Kể từ ngày chia tay Hàn Thụy Trấn, mười hai ngày đằng đẵng đã trôi qua. Thanh Nguyệt không hiểu tại sao khoảng thời gian này lại dài đến thế.
Đặc biệt là hai ngày vừa qua, thời gian trôi chậm chạp đến phát ngán. Cảm giác như mỗi khắc đồng hồ đều bị ai đó ác ý kéo dãn ra vô tận. Sự kiên nhẫn của cô vốn đã cạn sạch trong mười ngày đầu, giờ đây phải tiếp tục gồng mình nhẫn nhịn khiến cô thấy thật uất ức.
“...Hà.”
Thanh Nguyệt lại bật cười.
Phải rồi, có thể thông cảm được.
Biết đâu hắn còn việc vặt phải giải quyết ở Thành Đô. Chuyến đi có thể kéo dài thêm vài ngày ngoài dự kiến. Có thể hắn đang thong thả dạo chơi, nán lại thêm chút để ngắm nhìn phồn hoa đô hội.
...Nhưng mà, đã 12 ngày rồi cơ mà!
Từ Thành Đô về núi Nga Mi chỉ mất khoảng năm ngày đường. Vậy bảy ngày còn lại, rốt cuộc Hàn Thụy Trấn đang làm cái quái gì? Hắn đang đốt thời gian ở xó xỉnh nào?
“...Ở Thành Đô thì còn việc quái gì để làm nữa chứ. Tên ăn mày chết tiệt đó.”
Thanh Nguyệt vô thức thốt ra những lời lẽ cằn nhằn mà trước mặt Hàn Thụy Trấn cô tuyệt đối sẽ không bao giờ dám nói.
Cô đưa tay lên, vô thức vuốt nhẹ cổ mình.
Dấu vết hằn đỏ của chiếc vòng cổ ngày nào giờ đã phai mờ, tan biến hoàn toàn vào làn da trắng mịn. Và khi dấu vết vật lý ấy biến mất, Thanh Nguyệt bỗng cảm thấy một khoảng trống kỳ lạ trong tim, như thể mối liên kết vô hình giữa cô và hắn cũng đã đứt đoạn theo.
“Phù.”
Tất nhiên, cô chẳng có lý do gì để phải bám víu lấy Hàn Thụy Trấn. Cô hành động đâu phải vì mong cầu một sự đền đáp nào từ hắn.
Cô mua dao tràm không phải để nghe hắn khen ngợi, cũng chẳng phải cô từ chối lời đề nghị ma quỷ của Linh Tuyền chỉ vì hắn. Bản thân cô vẫn là người làm chủ mọi quyết định của mình.
Chỉ là... thấy uất ức thôi.
Chẳng phải hắn từng hứa chắc nịch sẽ quay về sao? Đã hứa thế mà giờ vẫn bặt vô âm tín. Đây không phải là lừa gạt thì là gì?
Không biết nữa. Mặc xác hắn.
Giờ cô không muốn bận tâm nữa. Gã đàn ông đó thì có gì to tát đâu chứ.
“...”
Thế nhưng, thỉnh thoảng, nỗi sợ hãi lại len lỏi vào tâm trí cô.
...Nhỡ đâu hắn đã bỏ trốn luôn thì sao? Nhỡ đâu hắn một đi không trở lại?
Hàn Thụy Trấn từng nói hắn ghét cay ghét đắng người trong giang hồ. Liệu trong số "người giang hồ" đáng ghét đó, có bao gồm cả cô không?
Khuôn mặt Thanh Nguyệt sầm lại, tối sầm như mây đen trước cơn giông.
Cô không muốn tin vào điều đó.
Chẳng phải Hàn Thụy Trấn là người đã bao dung cho cả những mặt xấu xí và yếu đuối nhất của cô sao? Chính vì thế, Thanh Nguyệt mới tin tưởng hắn, giao phó sự an toàn và cả danh dự của mình vào tay hắn. Cũng vì dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối đó mà cô mới cam tâm tình nguyện tròng chiếc vòng cổ vào và đi dạo như một con thú cưng.
...Vậy mà lại phản bội sao?
Thật khó để chấp nhận. Hơn cả sự tức giận, cô thấy đau lòng.
Đối với Thanh Nguyệt, Hàn Thụy Trấn có lẽ là người bạn thực sự đầu tiên trong đời. Dù dùng từ "bạn bè" nghe có vẻ gượng gạo với mối quan hệ kỳ lạ này, nhưng cô vẫn muốn gọi hắn như thế.
...Chắc chắn là có chuyện gì đó.
Sau một hồi giận dỗi, cười nhạt, rồi trút hết bực dọc và uất ức, Thanh Nguyệt mới tự an ủi bản thân.
Phải, chắc chắn là có lý do bất khả kháng nào đó. Chắc chắn là vậy. Vì thế, hãy tin tưởng và đợi thêm chút nữa.
“Sư thúc!!”[note88992]
Đúng lúc đó, một giọng nói non nớt vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Thanh Nguyệt. Cô giật mình, theo phản xạ giấu vội con dao tràm vào sâu trong tay áo.
Là Hồng Hoa.
Đệ tử của đại sư tỷ Huệ Luật, một Tam Thế Đệ Tử rất bám Thanh Nguyệt.
Cùng nụ cười tươi tắn như hoa nở, Hồng Hoa chạy ào tới ôm chầm lấy chân Thanh Nguyệt. Khoảnh khắc đôi tay nhỏ bé ôm lấy mình, Thanh Nguyệt cẩn thận đưa tay xoa đầu cô bé, cố che giấu những cảm xúc hỗn loạn đang bị dồn nén.
“Không được chạy nhảy lung tung, Hồng Hoa.”
Nhưng Hồng Hoa có vẻ đang rất phấn khích, đôi môi cô bé run rẩy, vội vã lắp bắp:
“Sư thúc! Ở dưới làng có...! Có người đến ạ!”
Tim Thanh Nguyệt nảy lên một nhịp mạnh mẽ.
“Chưởng quầy về rồi sao?”
“Dạ...?”
Phản ứng ngơ ngác của Hồng Hoa như gáo nước lạnh tạt vào mặt Thanh Nguyệt, khiến cô nhận ra mình đã mừng hụt.
“...Ai đến cơ?”
“Là Đường Tố Lan tiền bối ạ!”
Thanh Nguyệt phải dùng hết sức bình sinh mới giữ cho nét mặt không bị méo mó vì thất vọng.
Đột nhiên ư? Tại sao lại là cô ta?
...Có khi nào, vì không quên được chuyện xảy ra trong tầng hầm hôm đó nên cô ta mới tìm đến đây?
...Nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì tạm thời cũng là may mắn. Hàn Thụy Trấn hiện không có ở núi Nga Mi, tránh được một màn chạm mặt khó xử.
“Vậy sao?”
“Dạ! Người mau xuống xem sao đi ạ!”
“...Chắc... phải vậy thôi.”
Thanh Nguyệt thở dài một hơi não nề. Trước khi rời đi, cô thuận miệng hỏi một câu xã giao:
“Huệ Luật sư tỷ vẫn ổn chứ?”
“Dạ. Người cứ liên tục hỏi thăm Thanh Nguyệt sư thúc, có vẻ người muốn gửi lời cảm ơn ạ.”
“...Vậy sao.”
Thanh Nguyệt ậm ừ cho qua chuyện rồi cất bước đi đón vị khách không mời. Lúc này, Hồng Hoa vội níu vạt áo cô lại, đôi mắt rưng rưng:
“K-Khoan đã... s-sư thúc. Chú... chú ấy đâu rồi ạ?”
Thanh Nguyệt nhìn vào mắt đứa trẻ, thành thật trả lời với nỗi buồn trĩu nặng:
“...Ta cũng không biết nữa.”
“Người không gặp chú ấy ở Thành Đô ạ?”
Gặp thì có gặp... nhưng tính ra việc họ gặp nhau giờ đã thành một bí mật tuyệt đối cần chôn giấu rồi, không phải sao? Đáng lẽ ra trên danh nghĩa, hai người không được phép gặp nhau.
“Ta không gặp.”
“...Đã... gần một tháng trôi qua rồi...”
Thanh Nguyệt cúi xuống, ôm Hồng Hoa đang buồn bã vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô bé như đang dỗ dành chính mình.
“Khi nào chú ấy về, chúng ta cùng phạt chú ấy nhé.”
“...Vâng.”
.
.
.
Vừa nhìn thấy bóng dáng Đường Tố Lan từ xa, Thanh Nguyệt đã trút một tiếng thở dài ngao ngán.
“Đường tiền bối.”[note88993]
“Thanh Nguyệt, lại gặp nhau rồi. Mọi chuyện đã ổn thỏa cả chưa?”
Thanh Nguyệt gật đầu xã giao. Trong lòng cô vẫn còn đầy bức bối. Nếu không vì rắc rối của Linh Tuyền, có lẽ giờ này cô đã cùng Hàn Thụy Trấn trở về núi Nga Mi rồi, chứ không phải đứng đây tiếp chuyện kẻ đáng ghét này.
“Tiền bối đến đây có việc gì vậy?”
“Vì ta lo lắng không biết lý do gì khiến muội phải vội vã trở về núi Nga Mi. Cùng là người của Tiềm Long Hội mà. Phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.”
Lý do nghe thật giả tạo đến buồn nôn.
Từ bao giờ quan hệ của hai người lại tốt đẹp thắm thiết đến thế? Và nếu đã quan tâm vậy, sao ngay từ đầu không đi cùng nhau luôn đi?
Thật lòng mà nói, trong mắt Thanh Nguyệt, mục đích thực sự của Đường Tố Lan hiện lên quá đỗi rõ ràng.
Y như rằng, Đường Tố Lan lên tiếng, để lộ cái đuôi cáo:
“À, trước khi đến bái kiến Sư thái... ta có một nơi muốn ghé qua một lát.”
“Ở đâu cơ?”
“...À thì, lần trước ta có nhận được sự giúp đỡ nhưng chưa kịp báo đáp cho người đó...”
...Thấy chưa.
Thanh Nguyệt bật cười nhạt trong lòng. Cô nghiêng người, hạ giọng thì thầm với vẻ hả hê ngầm:
“...Nếu là Chưởng quầy thì hiện hắn không có ở làng đâu.”
“...Hả?”
Đường Tố Lan trố mắt ngạc nhiên, không giấu nổi vẻ thất vọng tràn trề trên khuôn mặt.
Thanh Nguyệt không hiểu tại sao nhìn thấy vẻ mặt đó lại khiến cô thấy chướng mắt, khó chịu đến thế.
Đường Tố Lan buột miệng:
“Thế huynh ấy đi đâ... À, muội thì làm sao mà biết được.”
Nghe câu đó, sắc mặt Thanh Nguyệt sầm lại ngay tức khắc.
“...Tiền bối có ý gì?”
“Không có gì.”
“Tiền bối, câu đó-”
“-Chúng ta lên núi trước nhé?”
Để lại lời nói lấp lửng đầy khiêu khích đó, Đường Tố Lan quay gót bước thẳng về phía núi Nga Mi, không thèm ngoảnh lại.
Thanh Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ, ngập ngụa trong sự hoang mang và cơn giận dữ âm ỉ hồi lâu.
Quả nhiên, Đường Tố Lan là một kẻ cực kỳ đáng ghét.
***********
Đường Tố Lan cắn chặt môi, cố nuốt xuống thứ khoái cảm đê mê đang trào dâng trong lồng ngực.
Nhìn bộ dạng nhăn nhó, khó chịu của Thanh Nguyệt kìa.
Một cảm giác ưu việt âm u, đen tối bắt đầu bao trùm lấy tâm trí cô.
“...Phù.”
...Không được. Không hay chút nào. Đừng làm thế này. Đường Tố Lan tự chấn chỉnh bản thân, cố gắng giữ lại chút liêm sỉ của một đại tiểu thư danh môn chính phái.
...Nhưng, thực sự không thể cưỡng lại được sự cám dỗ ngọt ngào này.
Được trả đũa một Thanh Nguyệt lúc nào cũng ra vẻ thanh cao, luôn vạch ranh giới rạch ròi và giữ thái độ lạnh nhạt với mình... cảm giác đó thực sự sảng khoái đến tận xương tủy.
...Cơ mà, Hàn Thụy Trấn rốt cuộc đi đâu rồi nhỉ?
Cứ đinh ninh hắn đã đến núi Nga Mi rồi chứ. Trên đường tới đây cũng không hề chạm mặt...
“...”
Tuy trong lòng có chút cấn cá, nhưng cô cố gắng gạt sang một bên. Cứ nán lại núi Nga Mi một thời gian thì kiểu gì hắn cũng sẽ xuất hiện thôi.
Dư âm của đêm hôm đó vẫn còn đọng lại, nồng nàn và cháy bỏng trong từng tế bào của cô.
Việc theo đuổi bóng hình hắn – người đàn ông đã biến mất như một ảo ảnh vào buổi sáng hôm đó – cũng có chút gì đó thật lãng mạn, bi tráng.
Đó là một gia vị kích thích hoàn hảo cho cuộc đời vốn dĩ tẻ nhạt, được lập trình sẵn của Độc Phụng. Chỉ thế này thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.
Sau khi bái kiến Vô Nguyệt Sư thái, Đường Tố Lan được Thanh Nguyệt dẫn đến phòng khách đã chuẩn bị sẵn.
Tuy nhiên, Thanh Nguyệt vẫn luôn giữ thái độ cảnh giác gai góc như một con nhím xù lông. Đường Tố Lan có thể cảm nhận sâu sắc điều đó qua từng ánh mắt, cử chỉ.
Ánh mắt không buồn che giấu sự chán ghét, giọng điệu lạnh nhạt, cử chỉ đóng mở cửa dứt khoát, vô tình. Tất cả những thứ đó dần dần khơi dậy ngọn lửa bực bội trong lòng Đường Tố Lan.
...Tưởng cô không thèm thể hiện ra là do không biết cách phản ứng chắc? Tưởng cô là tượng gỗ vô tri sao?
Rột roẹt, cạch.
Khi Đường Tố Lan vừa bước vào phòng, Thanh Nguyệt liền đóng sầm cửa lại, không chút kiêng nể.
“Nếu tiền bối đã xong việc, xin hãy về cho.”
Thanh Nguyệt lạnh lùng nói. Một câu nói sắc như dao, cắt đứt mọi phép tắc xã giao tối thiểu.
Đường Tố Lan khẽ cười, thong thả quay người lại đối diện:
“Vừa mới đặt chân đến nơi mà đã vội đuổi khách về rồi. Muội không thấy mình quá tuyệt tình sao?
Đường Môn đã dốc lòng chăm sóc muội chu đáo thế cơ mà, làm vậy là vong ân bội nghĩa đấy.”
“Mục đích của tiền bối là giúp đỡ tôi cơ mà. Giờ tôi đã bình an vô sự, chẳng còn gì để giúp nữa. Ở lại đây chẳng phải càng thêm phiền phức cho tiền bối sao?”
Đường Tố Lan cố nén sự khó chịu trước thái độ xấc xược của Thanh Nguyệt. Cô quyết định đi thẳng vào vấn đề:
“Ừm. Ta cũng có ý muốn gặp Thụy Trấn công tử nữa.”
“Tiền bối cứ gọi 'công tử', 'công tử' mãi. Xin hãy dừng lại đi. Nghe thật chối tai.”
Đường Tố Lan cảm thấy nực cười.
“Tại sao? Vậy ta phải gọi hắn là gì? Một kẻ hạ lưu ư?”
“Tiền bối.”
Thanh Nguyệt nghiêm giọng đanh thép, ánh mắt rực lửa:
“...Tiền bối tưởng tôi là kẻ ngốc không biết gì sao?”
“Hửm? Biết chuyện gì?”
“Việc tiền bối đang cố tình chọc tức tôi. Tiền bối thực sự nghĩ tôi không nhìn ra tâm địa của người sao?”
Phập. Câu nói đó đâm trúng tim đen của Đường Tố Lan.
“Tiền bối từ trước đến nay vẫn luôn như vậy mà. Thích dùng trò đùa cợt và khiêu khích để chọc giận người khác, rồi đứng từ trên cao tận hưởng phản ứng thảm hại của họ. Tiền bối thực sự nghĩ tôi không biết sao?”
Cô khá bất ngờ trước sự thẳng thắn này.
"Trong buổi tỷ võ lần trước, tiền bối cũng muốn dẫm đạp tôi dưới chân trước mặt bao nhiêu người. Tiền bối làm thế này vì vẫn còn cay cú chuyện tôi đã thắng sao?"
Biết đâu cũng có thể là vì thế thật. Dù Thanh Nguyệt không ngờ tới, đó chỉ là bản tính kiêu ngạo tự nhiên của Đường Tố Lan.
Có lẽ vì được nuôi dưỡng trong nhung lụa, quen thói được nuông chiều nên mới thành ra tính cách méo mó như vậy.
Giống như khi đối diện với Hàn Thụy Trấn, cô cũng không kìm được mà khiêu khích hắn để chuốc lấy hình phạt. Chính Đường Tố Lan cũng tự nhận ra bản thân mình có chút... biến thái.
Nhưng bị người khác vạch trần thẳng thừng lại là chuyện khác. Lòng tự trọng bị tổn thương ghê gớm.
“Bây giờ cũng vậy. Tiền bối biết rõ tôi... rất thân với Chưởng quầy, nên mới cố tình muốn làm tôi tức điên lên. Tiền bối cất công lặn lội ngàn dặm từ Thành Đô đến tận núi Nga Mi chỉ để làm cái trò trẻ con này, đúng là tâm huyết thật đấy.”
“Thú thật thì ta không hiểu lắm. Muội và Thụy Trấn công tử thân nhau đến mức nào mà phải xù lông lên bảo vệ như gà mẹ bảo vệ con thế?”
“...Hắn là người bạn đầu tiên của tôi.”
Ánh mắt Thanh Nguyệt khi thốt ra câu đó tràn ngập sự chân thành và kiên định.
"Người bạn đầu tiên" của Thanh Nguyệt – kẻ được mệnh danh là cô độc nhất võ lâm. Cụm từ đó mang sức công phá không hề nhỏ, nhưng đồng thời cũng nực cười làm sao.
...Bạn của muội đang chết đói ở Thành Đô kia kìa, cô nương ngây thơ ạ.
“Vậy nên xin tiền bối hãy dừng lại đi. Thực sự rất chướng mắt.”
Chướng mắt... cơ à.
Cái phép tắc tôn trọng tiền bối, tôn trọng trưởng bối vứt đi đâu rồi? Dù Thanh Nguyệt có tức giận, thì cách nói chuyện này hoàn toàn là sự khinh thường không che đậy.
Đường Tố Lan cảm thấy một ngọn lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
“Vì sao chứ? Biết đâu ta cũng trót phải lòng công tử thì sao?
Tình yêu đâu có lỗi, muội cấm cản được ư?”
“Tiền bối ư?”
Thanh Nguyệt bật cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ chế giễu:
“Một gã đàn ông rách rưới, mở một tiệm da tồi tàn ở xó xỉnh núi Nga Mi, rốt cuộc có điểm gì tốt đẹp để đường đường là Độc Phụng Đường Môn phải hạ mình làm thế? Hạng đàn ông như vậy ở Thành Đô chẳng phải nhan nhản như cỏ rác sao?”
“...”
“Hơn nữa hai người mới chỉ gặp nhau có một lần. Tiền bối làm thế này rốt cuộc cũng chỉ để chọc tức tôi thôi, chứ đâu có ý gì khác. Đừng lôi tình cảm ra làm trò đùa.”
“Ta cũng cần được giải tỏa tâm ma. Công tử là người duy nhất làm được điều đó.”
“Cũng chỉ mới một lần, và phương pháp bạo lực đó hoàn toàn không phù hợp với thân phận cao quý của tiền bối.”
“Tại sao muội lại là người quyết định chuyện đó? Đó là quyền quyết định của công tử mà. Muội là cái thá gì mà xen vào?”
Thanh Nguyệt mím chặt môi, ánh mắt dao động. Và rồi, cô hạ giọng thì thầm, tung ra đòn sát thủ cuối cùng:
“...Chưởng quầy ấy, hắn bảo không muốn dính líu gì đến Đường tiền bối đâu.”
“...Hả?”
“Hắn bảo vốn dĩ không ưa gì người trong giang hồ, đặc biệt là những kẻ rắc rối như tiền bối. Vậy nên xin hãy tự trọng, ngừng làm phiền bạn của tôi đi.”
Hắn bảo không muốn dính líu đến ta?
Gã chủ tiệm da tồi tàn đó á?
Chỉ một câu nói bịa đặt đó thôi, đã đủ khiến Đường Tố Lan cảm thấy nực cười và tổn thương lòng tự trọng vô cùng. Cô chỉ biết mỉm cười chua chát.
Tuy nhiên, nội tâm cô đã trở nên hỗn loạn cực độ vì cuộc đấu khẩu với Thanh Nguyệt. Sự tức giận đang dâng trào rõ rệt, lấn át cả lý trí.
“...Chuyện của chúng ta dừng ở đây thôi. Theo như lời muội nói, chẳng lẽ chúng ta lại phải đi cãi nhau như hai mụ hàng tôm hàng cá vì một gã đàn ông tồi tàn mở tiệm da sao?
Nếu muội thấy khó chịu, ta xin lỗi. Ta không có ý định khiêu khích muội đâu.”
“...”
Thanh Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, rồi gật đầu cộc lốc, tỏ vẻ hài lòng vì đã "chiến thắng".
Thanh Nguyệt toan bước ra ngoài.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Đường Tố Lan đã gọi cô lại, giọng nói ngọt ngào như tẩm mật ong nhưng chứa đầy nọc độc:
“À, Nguyệt Nhi. Đợi đã.”
Thanh Nguyệt khựng lại, tay vẫn đặt trên nắm cửa.
“Trước khi đi, giúp ta một việc. Ta... cần phải bôi chút thuốc.”
...Thuốc?
Thanh Nguyệt nhíu mày. Cô chưa từng nghe tin Đường Tố Lan bị thương trong chuyến đi này. Đột nhiên nhờ bôi thuốc, trong lòng Thanh Nguyệt chợt dấy lên một dự cảm không lành.
Tuy nhiên, tiếp tục đôi co trong hoàn cảnh này chỉ tổ thêm mệt mỏi. Thanh Nguyệt im lặng gật đầu miễn cưỡng.
Đường Tố Lan bước tới, ung dung lấy từ trong ống tay áo ra một lọ kim sang dược[note88994] thượng hạng.
“Cầm giúp ta một lát được không?”
Thanh Nguyệt không nói gì, đưa tay ra nhận lấy.
Sau đó, Đường Tố Lan quay lưng lại, từ từ kéo gấu bộ võ phục lên.
“...Tiền bối đang làm gì vậy?”
“Vì vết thương nằm ở chỗ kín đáo bên trong.”
Hành động của Đường Tố Lan rất thong thả, ung dung tự tại.
Thanh Nguyệt nhân cơ hội đó điều chỉnh lại cảm xúc đang rối bời. Thú thực cô cũng thấy hơi có lỗi vì đã bịa ra "ý muốn" của Hàn Thụy Trấn để nói dối Đường Tố Lan.
Dù Hàn Thụy Trấn chưa từng trực tiếp nói ghét bỏ Đường Tố Lan, nhưng việc hắn ghét người giang hồ là thật. Vậy nên lời nói đó cũng chẳng sai hoàn toàn.
Cô không cần phải cắn rứt lương tâm. Chỉ là, cô mong muốn Đường Tố Lan – kẻ thứ ba phiền phức – cứ thế rời đi và đừng bao giờ bén mảng đến lãnh địa của cô nữa.
...Thanh Nguyệt cũng thừa biết bản thân mình ích kỷ, độc chiếm, nhưng cô không muốn người bạn duy nhất, người đầu tiên chấp nhận con người thật của cô lại bị san sẻ hay cướp mất.
Đường Tố Lan quay lưng lại, như thể đã tính toán kỹ lưỡng từng góc độ ánh sáng, bắt đầu kéo vạt võ phục lên một cách chậm chạp đến mức tàn nhẫn.
Thật chậm rãi.
Thật chậm rãi.
Như thể trong từng nếp gấp vải đều ẩn chứa một ý đồ đen tối, một cái bẫy chết người.
Đầu tiên lộ ra là bắp chân trắng nõn nà như ngọc. Tiếp đến là cặp đùi thon thả, mịn màng không tì vết.
Tấm áo không ngừng được vén cao lên, từng chút một...
Và khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của Thanh Nguyệt đột ngột đóng băng.
Thịch.
Trái tim cô như ngừng đập.
“...Hả?”
Thanh Nguyệt nghẹn thở trong tích tắc. Lượng không khí ít ỏi trong lồng ngực vô lực thoát ra ngoài, để lại sự trống rỗng hoang hoải.
Những gì cô nhìn thấy... là một bờ mông trắng ngần nhưng chằng chịt những vết hằn đỏ chót, đan xen vào nhau đầy bạo liệt.
Những vết tích như bị quất mạnh bởi thắt lưng da.
Những vết tích do ai đó cố tình lưu lại như một lời tuyên bố chủ quyền.
Một bờ mông in đậm dục vọng trần trụi và sự bạo ngược thống trị của một người đàn ông nào đó.
Một ấn ký của sự sở hữu vẫn chưa phai mờ, được khắc sâu rõ nét trên làn da trắng ngần của Độc Phụng cao quý.
“...Trông tệ lắm đúng không?”
Đường Tố Lan thì thầm hỏi, giọng nói pha chút ngại ngùng giả tạo nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc thắng.
Thanh Nguyệt chết lặng, không thốt nên lời.
Cô... biết rất rõ ai là kẻ có khả năng, và có "phong cách" làm ra chuyện này.
Dù không muốn tin, dù lý trí gào thét phủ nhận, nhưng vật chứng rành rành ngay trước mắt không cho phép cô trốn tránh.
Nếu không phải là hắn – kẻ duy nhất dám tát vào mặt cô, kẻ duy nhất dám tròng vòng cổ vào cổ cô – thì ai trên đời này có gan, có đủ bản lĩnh để lưu lại dấu vết tàn bạo này trên cơ thể thiên kim tiểu thư Đường Môn cơ chứ?
Chính là người đàn ông giờ đây đang bặt vô âm tín đó.
Hắn và Đường Tố Lan, đang được kết nối với nhau bằng chính những dấu vết xác thịt này.
...Một dấu vết còn rõ ràng, sâu đậm, và "riêng tư" hơn nhiều so với vết hằn trên cổ của cô.
...Mình còn chưa bao giờ được đối xử "đặc biệt" đến mức này.
Thanh Nguyệt cay đắng nghĩ, cảm giác ghen tị điên cuồng trào dâng.
Tại sao lại phải ghen tị với sự bạo hành chứ?
Tại sao lại ghen tị khi thấy người khác bị đánh đập?
Nhưng ngay lúc này, cơn phẫn nộ điên cuồng và sự chiếm hữu bị tổn thương này bắt nguồn từ đâu?
Tim cô đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực.
Hai gò má Đường Tố Lan từ lúc nào đã đỏ ửng lên vì hưng phấn và cảm giác chiến thắng áp đảo trước tình địch.
“Ta... không nhìn rõ được phía sau, Nguyệt Nhi à.”
Từ cơ thể Thanh Nguyệt, một luồng Thanh Khí lạnh lẽo cuồn cuộn bốc lên như sương khói, báo hiệu cơn thịnh nộ đã chạm đỉnh điểm.
“...Muội thoa thuốc giúp ta được không~ ?”
5 Bình luận
Còn main rong ruổi khắp nơi, mindbreak thêm vài em Yan nữa đuổi theo 🐧