Long Phụng Chi Hội là một đại hội quy mô hoành tráng kéo dài xuyên suốt năm ngày.
Ngày đầu tiên diễn ra vòng 128 người.
Ngày thứ hai là vòng 64 người.
Ngày thứ ba là vòng 32 và vòng 16 người.
Ngày thứ tư là vòng tứ kết và bán kết.
Và đến ngày thứ năm, ngày quyết chiến, trận chung kết cuối cùng sẽ được định đoạt.
Khi ngày thi đấu thứ nhất khép lại, những cái tên trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của đám đông đã dần lộ diện.
Mặc Long - kẻ đã giật được danh hiệu 'Long' ở đại hội kỳ trước.
Đường Tố Lan - người được xưng tụng là 'Phụng, đồng thời có lời đồn đã thành công áp chế tâm ma.
Bạch Đàm của phái Hoa Sơn - người vừa đè bẹp đối thủ bằng khí thế áp đảo.
Đàm Huệ - vị tiểu tăng trầm lặng của Thiếu Lâm Tự.
Ngoài ra, còn có vài Hậu Khởi Chi Tú mới chập chững bước chân vào giang hồ, hay những hậu duệ của các tiểu thế gia vốn chỉ mang theo những lời đồn đại.
Thế nhưng, cái tên đè nặng lên tất thảy và tỏa sáng rực rỡ nhất, tuyệt đối chỉ có một.
Đóa hoa ngàn năm mới nở một lần của Nga Mi Phái.
Dẫu cho người đời có tán tụng tài năng và võ công của cô là vô tiền khoáng hậu, thì những kẻ chưa từng tận mắt chứng kiến vẫn luôn bán tín bán nghi.
Nhưng khoảnh khắc cô hạ gục Nam Cung Nhiên - người dù mang danh "độn tài" nhưng vẫn là một cao thủ - chỉ trong đúng một chiêu trước sự chứng kiến của vạn người, thì chẳng còn ai dám buông lời coi nhẹ.
Có lẽ, nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của cô cũng đóng góp một phần không nhỏ.
Sức hút của một ngôi sao thực thụ quả nhiên không thể đùa được.
Nói trắng ra, bản tính con người vốn dĩ chuộng sự hoàn mỹ, chỉ xuất chúng ở một điểm thì chưa chắc đã được lòng đám đông.
Người ta hay nói "người trong giang hồ chỉ cần võ công cao cường là đủ", nhưng cũng giống như giới ca kỹ, người vừa hát hay lại vừa có sắc vóc chắc chắn sẽ được săn đón nồng nhiệt hơn kẻ chỉ biết mỗi hát.
Đằng này, dù đặt cạnh bất kỳ nữ nhân nào thì nhan sắc của cô cũng áp đảo hoàn toàn, cộng thêm thực lực hãi hùng đến mức khiến người ta nghẹt thở, thì việc thu hút mọi sự chú ý cũng là lẽ đương nhiên.
Việc Nam Cung Nhiên thảm bại một cách tồi tệ càng làm tăng thêm cú sốc.
Dù chẳng mấy ai đặt kỳ vọng vào một kẻ mang danh "độn tài" như Nam Cung Nhiên, nhưng việc gục ngã ngay từ chiêu thức đầu tiên vẫn là một kết cục ngoài sức tưởng tượng.
Nghe đồn ở kỳ đại hội trước, Nam Cung Nhiên cũng lọt được vào tận vòng 16 người.
Chẳng qua mang thân phận trưởng nam của Nam Cung Thế Gia mà bị loại ở vòng đó nên mới bị chê bai là độn tài, chứ xét theo mặt bằng chung của giới võ lâm, cô tuyệt đối không phải là kẻ yếu.
Thế mà Thanh Nguyệt lại kém Nam Cung Nhiên đến tận hai tuổi.
Một hậu khởi chi tú nhỏ hơn hai tuổi, lần đầu tiên tham dự Long Phụng Chi Hội, lại có thể nghiền nát một tiền bối đi trước chỉ bằng đúng một đường kiếm.
Khi trận đấu cuối cùng kết thúc, đám đông ồn ào kéo nhau rời khỏi võ đài, tỏa về ngôi làng dưới chân núi.
Những ông chú, bà thím nhanh chân xí được chỗ ngồi trong khách điếm đang rôm rả bàn tán về các trận tỷ thí, trên môi nở những nụ cười khoái chí.
Chứng kiến khung cảnh thanh bình ấy, tôi mới thực sự thấu hiểu lý do vì sao Long Phụng Chi Hội lại được tổ chức.
Lúc đọc tiểu thuyết, tôi đã từng thắc mắc tại sao lại bày vẽ lễ hội rình rang giữa lúc Ma Giáo đang hoành hành, nhưng giờ thì tôi đã hiểu.
Cảm nhận qua những con chữ khô khan và trực tiếp sống trong thế giới này quả thực có một khoảng cách quá lớn về mặt cảm xúc.
Cũng phải, tôi là cái thá gì mà dám bắt bẻ quyết định của Phương Trượng Thiếu Lâm cơ chứ.
'Thấy chưa? Ây da, thật không ngờ lại xinh đẹp đến nhường ấy. Xưng danh đệ nhất mỹ nhân thiên hạ cũng chẳng ngoa! Không chỉ nhan sắc, mà vóc dáng cũng...'
'Ăn nói hàm hồ với một vị ni cô như thế! Coi chừng Phật Tổ quở phạt đấy!'
'Xời, làm gì có ai nghe thấy đâu. Thanh Nguyệt tiểu thư cũng đâu có ở đây.'
'Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân phải là Đường tiểu thư chứ.
Dù sao đi nữa, ta vẫn thích vẻ mặt ngây thơ, thuần khiết của Đường tiểu thư hơn. Quả không hổ danh là cành vàng lá ngọc của Đường gia.'
'Chậc chậc, đúng là có mắt không tròng.'
'...Khụ khụ, nữ nhân mà ngực nở nang quá thì cũng không hay đâu, hiểu chứ? Xét về độ vừa vặn thì Đường Tố Lan tiểu thư vẫn nhỉnh hơn Thanh Nguyệt tiểu thư một bậc...'
'Này, cái cậu thanh niên kia đang nhìn chúng ta với ánh mắt kỳ lạ kìa!'
Hai ông chú và một bà thím tình cờ chạm phải ánh mắt của tôi.
Bắt gặp ánh nhìn ngơ ngác của tôi, họ hắng giọng sượng sùng rồi quay đi, tiếp tục cụng ly chan chát.
Tâm trạng tôi lúc này rối bời khó tả.
Những người đang bị đem ra làm đề tài bàn tán kia... cớ sao tôi lại dính líu sâu đậm với họ đến mức này cơ chứ?
"Hà..."
Tôi trút một tiếng thở dài não nề, dòng suy nghĩ lại trôi dạt về phía Nam Cung Nhiên.
Như đọc được tâm tư của tôi, chú Cẩu Vinh ngồi cạnh lên tiếng.
"Không biết Nam Cung Gia Chủ có ổn không nữa. Chắc cú sốc này lớn lắm đây. Mà thôi, phận độn tài thì biết trách ai bây giờ... Chỉ trách Thanh Nguyệt tiểu thư ra tay quá tuyệt tình."
Chú Mã Thất Đắc cũng chép miệng hùa theo.
"...Chắc chắn Nam Cung Thế Gia khó mà vực dậy nổi rồi. Này Thụy Trấn, hay là từ nay cháu dừng việc tài trợ đi..."
"Thôi thôi, chú đừng nói nữa."
Tôi phẩy tay gạt đi lời khuyên của hai người.
"Mấy chú cứ im lặng rồi đi nhậu một bữa với cháu đi. Cháu trúng đậm vụ cá cược cho Thanh Nguyệt mà. Còn Nam Cung Nhiên thì... cậu ấy sẽ tự biết cách đứng lên thôi."
"Sao cháu chắc chắn thế?"
...Thực ra thì cháu cũng chẳng biết nữa.
Thanh Nguyệt cùng các thành viên của Tiềm Long Hội đặt chân đến nơi tổ chức buổi tiệc giao lưu.
Đây là chốn để những kẻ vừa mới vung kiếm sống mái trên lôi đài tạm gác lại ân oán, cùng nhau nâng ly kết giao bằng hữu.
Do Thiếu Lâm đứng ra chủ trì nên ai cũng đinh ninh tiệc này sẽ cấm rượu, nhưng nằm ngoài dự đoán, Phương Trượng lại gật đầu ưng thuận.
Lý do thứ nhất là không thể ép buộc khách khứa bên ngoài tuân theo giới luật khắt khe của Phật môn, lý do thứ hai là những chén rượu giao bôi sẽ giúp thắt chặt tình bằng hữu, mang lại lợi ích to lớn hơn cho Võ Lâm Minh.
Dù các đệ tử Phật môn tuyệt đối không đụng đến một giọt rượu, nhưng những người khác lại đang thả mình trong hơi men một cách có chừng mực.
Và giữa đám đông huyên náo ấy, Thanh Nguyệt nghiễm nhiên trở thành tâm điểm thu hút mọi ánh nhìn.
Đám nam nhân bu quanh cô đông đến mức ngột ngạt, kẻ trước người sau chen lấn tranh nhau bắt chuyện.
"Tiểu thư, màn tỷ thí hôm nay của cô quả thực khiến tại hạ vô cùng bái phục."
"Võ công thật sự quá sức thâm hậu. Tại hạ là Nhiếp Quân Mãnh. Rất vinh hạnh được kết giao bằng hữu cùng cô."
"Thiên Niên Hoa...! Tại hạ đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu. Tên của tại hạ là..."
Cứ mỗi lần như thế, Thanh Nguyệt lại phải miễn cưỡng đáp lời để khéo léo từ chối.
Thâm tâm cô chỉ muốn lờ tịt đi cho nhẹ nợ, nhưng vì có Tố Vân Sư Thái đang quan sát ngay bên cạnh nên cô không thể hành xử tùy tiện.
Dẫu sao đây cũng là buổi tiệc giao lưu, cô không thể cứ làm theo ý mình được.
Và chính cái sự bó buộc vụn vặt này lại tiếp tục gặm nhấm cô từ tận sâu bên trong.
Cảm giác hệt như đang phải chạy bộ đường trường.
Tuy không đến mức mệt đứt hơi ngay lập tức, nhưng sự mỏi mệt cứ từ từ tích tụ.
Một cảm giác ngột ngạt cứ chầm chậm siết chặt lấy cuống họng.
Dù không khó chịu đến mức muốn chết đi cho xong, nhưng lại bức bối đến mức muốn phát điên.
Đặc biệt, mỗi khi hình bóng Hàn Thụy Trấn xẹt qua tâm trí, sự ngột ngạt ấy lại nhân lên gấp bội.
Thế này rốt cuộc là sao chứ. Tại sao mình lại phải ngồi chịu trận ở cái chỗ này?
...Giờ này chắc Hàn Thụy Trấn đang nhâm nhi chén rượu cùng con nhỏ Gia Anh rồi.
Hai người bọn họ chắc đang trao cho nhau những nụ cười hạnh phúc.
Còn mình, tại sao lại phải ngồi đây, gượng ép nặn ra những nụ cười giả tạo với đám người tầm thường này cơ chứ.
Điều khiến cô chán ghét hơn cả là việc phải ngồi chung bàn với đám sư tỷ muội đồng môn.
Do mọi sự chú ý của những kẻ xung quanh đều đổ dồn vào Thanh Nguyệt, nên ánh mắt của đám đồng môn chứa đựng đầy sự ghen tị và đố kỵ.
Oái oăm thay, tất thảy bọn họ đều đã nếm mùi thất bại đắng cay ngay từ vòng đấu đầu.
Võ công thì tệ hại đến mức bị đánh cho tơi bời, vậy mà còn mặt mũi nào đi ghen tị với cô cơ chứ. Đúng là nực cười.
"Hà..."
Thanh Nguyệt nốc cạn chén nước như muốn dằn xuống cỗ uất khí trong lòng.
Càng gắn bó với Nga Mi Phái, cô càng cảm thấy nơi này chẳng khác nào một nhà giam ngột ngạt.
Chính vì vậy, cô mới phải tự mình tìm kiếm một bến đỗ bình yên mới.
"..."
...Thế nhưng bến đỗ ấy, dạo gần đây cũng đã bị kẻ khác phá đám.
Con nhỏ Gia Anh đó.
Chỉ vì người phụ nữ đó...
Nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ lại, nguyên nhân khiến cô đánh mất chốn bình yên ấy, rốt cuộc cũng là do cái mác Nga Mi Phái mà ra.
Bởi lẽ phận nữ tăng đâu được phép vương vấn bóng hình nam nhân.
Thanh Nguyệt cảm thấy thật cay đắng khi thứ tình cảm tự nhiên của con người lại bị coi là điều cấm kỵ.
Tại sao kẻ khác có thể tự do sống theo ý mình, còn bản thân cô lại không được phép?
Chẳng lẽ việc cô cắn răng vật lộn chỉ để sống sót, cuối cùng lại phải trả một cái giá đắt đỏ đến thế sao.
Liệu đám sư tỷ muội kia có hiểu được những nỗi giằng xé trong lòng cô không?
Cuộc đời này... thực sự quá đỗi bất công.
"Thanh Nguyệt."
Tố Vân Sư Thái, người nãy giờ vẫn im lặng dùng bữa ở ghế đối diện, cuối cùng cũng cất tiếng.
"Dạ."
"Hôm nay con thể hiện võ công quả thực rất xuất sắc. Thế nhưng, ta thấy con ra tay có phần hơi quá đáng."
"...Dạ?"
Ánh mắt của Tố Vân Sư Thái tĩnh lặng tựa như mặt hồ thu.
"Nam Cung Gia Chủ hiện đang phải đối mặt với nghịch cảnh quá đỗi bi thương. Nếu con đã nhận ra sự chênh lệch về mặt võ công, thì cũng đâu cần thiết phải dồn ép người ta đến mức tủi nhục như vậy."
"..."
"Ta không có ý trách mắng con làm sai. Ta chỉ muốn nhắc nhở con đừng bao giờ đánh mất lòng trắc ẩn đối với chúng sinh. Mũi kiếm có thể sắc bén, nhưng tâm can vẫn phải bao dung và thấu cảm."
Dù trong lòng gào thét muốn phản bác, nhưng vì có quá nhiều người đang săm soi, Thanh Nguyệt định ngoan ngoãn gật đầu hối lỗi...
"..."
...Chẳng hiểu sao hình bóng Hàn Thụy Trấn lại lướt qua tâm trí.
Một cỗ uất nghẹn đột ngột trào dâng.
"...Cớ sao Người lúc nào cũng chỉ khắt khe với một mình con?"
Dẫu cho thanh âm ấy bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào huyên náo của buổi tiệc, người ngoài không thể nghe thấu.
Nhưng đám đệ tử Nga Mi ngồi chung mâm thì lại nghe rõ mồn một lời phản kháng chát chúa của Thanh Nguyệt.
"Con vừa nói cái gì?"
"Con hỏi cớ sao Người chỉ trách mắng một mình con. Trong khi con là người làm tốt nhất, một tay con đã nâng tầm uy danh của Nga Mi Phái đúng như kỳ vọng của Người và chưởng môn nhân.
Người không mắng mỏ đám sư tỷ muội vừa bôi tro trát trấu vào mặt môn phái, vậy mà lại đi bắt bẻ con sao?"
"Thanh Nguyệt-"
"-Giả sử con cũng thảm bại như các sư tỷ, sư muội ở đây thì Người định lôi con ra răn dạy đến mức nào nữa?
Những kẻ đáng bị la mắng thì Người làm ngơ, còn người xứng đáng được tán thưởng như con thì Người lại soi mói vạch lá tìm sâu để chỉ trích. Con cứ ngỡ sư phụ sẽ khác biệt so với Chưởng môn nhân... nhưng hóa ra Người cũng chẳng khác gì."
"..."
Tố Vân Sư Thái sững sờ đón nhận những lời lẽ gai góc của Thanh Nguyệt.
Sự ngỡ ngàng hằn rõ trên nét mặt bà.
Nhìn thấy biểu cảm ấy, Thanh Nguyệt cũng thoáng chút hối hận, nhưng cái tôi kiêu ngạo không cho phép cô rút lại lời đã nói.
Đám sư tỷ muội vô tình chứng kiến cuộc cãi vã ngắn ngủi này cũng chỉ biết câm nín, không dám hó hé nửa lời.
Tố Vân Sư Thái đặt đũa xuống, đưa tay ra định xoa dịu.
"Ta... không có ý đó. Như ta đã nói, màn thể hiện của con hôm nay thực sự rất xuất-"
"-Bây giờ con không muốn nghe bất cứ lời nào nữa."
-Bốp.
Thanh Nguyệt lạnh lùng gạt phắt tay Tố Vân Sư Thái ra.
Sư phụ có biết không?
Rằng cô đã phải phũ phàng gạt bỏ lời đề nghị của kẻ nào?
Rằng dù vô cùng chán ghét Nga Mi Phái, dù có những dục vọng muốn đạt được và đã tìm thấy con đường ngắn nhất để đạt được nó.
Nhưng cô đã phải cắn răng dằn vặt để vượt qua sự cám dỗ ấy như thế nào?
Sư phụ có hiểu được nội tâm cô đang giằng xé khốc liệt đến mức nào không? Sự ghen tuông với Gia Anh đang đốt cháy tâm can cô ra sao? Sự ngột ngạt hiện tại đang bóp nghẹt cô đến nhường nào?
Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu để nuốt cục tức vào trong rồi lạnh nhạt buông lời.
"Con hiểu rồi. Nếu vậy, con sẽ đi gặp và nói chuyện với Nam Cung Gia Chủ một lát."
"...Ngài ấy hiện không có mặt ở đây đâu. Chắc hẳn cú sốc hôm nay quá lớn đối với ngài ấy."
"...?"
Thanh Nguyệt đưa mắt nhìn quanh. Quả đúng như lời Tố Vân Sư Thái nói, chẳng thấy bóng dáng Nam Cung Nhiên đâu cả.
Dù nổi tiếng là kẻ có ý chí sắt đá được nhiều người nể trọng, nhưng hiện tại lại lặn mất tăm.
Ngay khoảnh khắc một tia thương xót mong manh vừa nhen nhóm.
Thì lời giao ước với Hàn Thụy Trấn lại xẹt qua tâm trí Thanh Nguyệt.
Lời hứa rằng nếu cô càn quét mọi đối thủ, hắn sẽ cùng cô chơi 'trò chơi' đó.
Đó là một sự nhượng bộ tột bậc, khi hắn sẵn sàng làm việc đó với cô dù đã có vợ sắp cưới.
Và trên hết, đó là minh chứng cho niềm tin tuyệt đối mà Hàn Thụy Trấn đặt vào cô.
Việc giành chiến thắng thôi chưa đủ, mà còn phải là một chiến thắng áp đảo, đè bẹp hoàn toàn đối thủ.
Để phủ nhận lời khẳng định của Phương Trượng Pháp Hải rằng "hắn ở bên cạnh cô chỉ vì sức mạnh của cô".
Cô càng phải chứng minh sức mạnh của mình vượt trội đến mức nào.
Chính vì vậy, cô mới nhẫn tâm giáng cho Nam Cung Nhiên một thất bại thảm hại không chút nương tình.
Để hắn mãi mãi không bao giờ có thể rời xa cô.
"..."
Suy cho cùng, bản thân cô cũng chỉ là một kẻ tồi tệ.
Sự thật trần trụi ấy đè nặng lên lương tâm Thanh Nguyệt, nhưng tuyệt nhiên cô không hề hối hận.
******
"...Hà..."
Một tiếng thở hắt ra run rẩy, nặng nề.
Cùng lúc đó, tại một góc khuất tồi tàn, hẻo lánh của khách điếm, Nam Cung Nhiên - kẻ đã bặt vô âm tín tại buổi tiệc giao lưu - đang ngồi thu lu một mình.
Bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy căn phòng.
Nguồn sáng duy nhất bấu víu được là mớ ánh trăng nhợt nhạt, lạnh lẽo hắt hiu qua khe cửa sổ mục nát.
Trong không gian tĩnh mịch đến rợn người, cô cuộn tròn cơ thể nhỏ bé, tựa tấm lưng mỏng manh vào bức tường buốt giá.
Phải tiếp tục tu luyện.
Có những ngày tay run đến mức không cầm nổi chuôi kiếm, nhưng chưa từng có một đêm nào cô cho phép bản thân lơ là việc vận khí điều tức.
Kể cả cái đêm phải giẫm lên xác thân nhân để tháo chạy khỏi Thiên Trụ Sơn.
Kể cả những chuỗi ngày lặn lội đường xa, nhai rễ cây, mặc áo rách lết đến tận đây.
Cô vẫn cắn răng vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng để duy trì nội công.
Thế nhưng... duy chỉ có đêm nay, dải dây cót căng cứng trong cô đã đứt phựt. Cô thực sự không còn chút sức lực nào để gượng dậy nữa.
Cảm giác tuyệt vọng nghẹt thở đổ ập xuống, mang theo hơi lạnh y hệt như cái đêm Nam Cung Thế Gia bị tàn sát.
Tại sao phải cố gắng cơ chứ?
Đổ bao nhiêu máu và nước mắt, cào rách cả hai bàn tay, rốt cuộc thì thu lại được cái gì?
Đằng nào thì... lột bỏ cái mác Gia Chủ ra, cô cũng chỉ là một thứ phế vật để đám hậu bối như Thanh Nguyệt tiện tay quét sạch chỉ bằng một chiêu.
Nỗi uất hận dâng lên nghẹn đắng nơi cuống họng.
Nỗi nhục nhã ê chề trên lôi đài ban sáng cứ tua đi tua lại như một vết dao cứa vào tâm can.
Sự tĩnh lặng đến gai người của vạn khán giả, và cả cái ánh mắt thương hại câm nín mà người đời bố thí cho cô.
Giữa chốn anh hùng hội tụ, khoảnh khắc người ta nhìn thấu thảm kịch cửa nát nhà tan của cô, sự yếu kém ấy lại càng biến cô thành một trò hề bi đát.
Sống mũi cay xè. Hốc mắt nóng ran chực trào.
'Không được khóc. Đấng nam nhi tuyệt đối không được rơi lệ!'
"...Nam nhi... tuyệt đối không được rơi lệ."
Nam Cung Nhiên thều thào lẩm bẩm, gò ép thanh âm mình trầm xuống để nhai lại lời răn dạy khắc nghiệt của phụ thân.
'Phải giữ cho tâm trí thật sắt đá. Cái chốn giang hồ vô tình này sẽ không bao giờ dung túng cho con đâu.'
"...Chốn giang hồ vô tình... sẽ không dung túng cho ta."
Lời thốt ra đã vỡ vụn từng mảnh, nhưng đôi mắt cô vẫn mở trừng trừng, đỏ lựng, tuyệt nhiên cắn răng không để một giọt lệ nào tràn khỏi khóe mi.
Móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến rỉ máu, cô tàn nhẫn ép bản thân phải nuốt ngược mọi tủi hờn vào trong.
Nam nhân thì không được khóc.
Lời độc thoại yếu ớt của vị Gia Chủ dội lại vào bốn bức tường trống hoác.
Chẳng có ai ở bên để xoa dịu, để vỗ về tấm lưng đang run lên bần bật ấy.
Vốn dĩ từ khi sinh ra đã phải sống dưới lốt người khác, và giờ đây, đến cả những gia nhân cuối cùng cũng đã hóa thành cát bụi. Sự cô độc tột cùng bấy lâu nay đã trở thành một lớp da thịt dính chặt lấy cô.
"Ta có thể làm được. Ta sẽ không gục ngã."
Lại một câu thần chú tự thôi miên quen thuộc.
Cái bài học tự lừa dối bản thân này đã ăn sâu vào máu, tất yếu như việc hít thở.
Bởi nếu buông bỏ nó, cô biết bấu víu vào đâu để lết qua quãng đời giông bão này?
Thế nhưng, lớp vỏ bọc kiên cường ấy hôm nay đã nát bấy.
Cánh cửa sắt khóa chặt nội tâm bắt đầu rạn nứt, để mặc cho bầy ma quỷ hoài nghi xé xác sự tự tin còm cõi của cô.
...Mình thực sự có thể làm được sao?
Cứ tiếp tục thế này, chẳng phải mình sẽ mãi chỉ là một kẻ vô dụng sao?
Nói gì đến cái danh xưng Thiên Hạ Đệ Nhất, có khi bản thân đã chết gục ở một xó xỉnh nào đó trước khi kịp làm bất cứ điều gì.
Và rồi, một ý nghĩ mang tính hủy diệt xẹt qua.
Ngay cả vị ân nhân ẩn danh, người duy nhất chịu nhắm mắt vung tiền tài trợ cho một kẻ trắng tay như cô... nếu người đó chứng kiến cái bộ dạng thảm hại ngày hôm nay... chắc chắn người đó cũng sẽ khinh miệt, thất vọng mà quay lưng rời đi.
Cái ý nghĩ rằng tia sáng duy nhất, người duy nhất trên thế gian này đặt niềm tin vào mình rồi cũng sẽ vứt bỏ mình...
-Rắc.
Phòng tuyến cuối cùng sụp đổ. Con đê kìm nén suốt bao tháng ngày đẫm máu vỡ toang, ồ ạt trút xuống.
"...Hức... hức..."
Rốt cuộc, vị Gia Chủ oai phong của Nam Cung Thế Gia gục đầu vào hai đầu gối, bờ vai gầy gò run lên bần bật, nức nở khóc trong câm lặng. Dưới ánh trăng lạnh buốt, bóng hình cô đơn độc và nhỏ bé đến thảm thương.
Chốn giang hồ vô tình là thế.
Sẽ chẳng có bất kỳ ai tìm đến nơi tăm tối này, để lau đi những giọt nước mắt tủi hờn của cô.
4 Bình luận