Vận may dường như vẫn chưa hoàn toàn bỏ rơi tôi.
Phương Phi Nhiên quyết định sẽ khởi hành đến Thành Đô.
“Nhờ tin hỷ sự của Đường tiểu thư mà người người đổ về đó nườm nượp. Thương nhân làm sao có thể bỏ qua chốn đông người, lắm bạc như thế được.
Hơn nữa, ta cũng muốn tận mắt xem Ngụy Thiên Thương của Thường Bình Thương Đoàn là kẻ thế nào. Rốt cuộc là thiên tài phương nào mà ở độ tuổi đó đã gầy dựng được một thương đoàn khổng lồ đến vậy... Ha ha.”
Rồi ông ta ghé sát tai tôi, thì thầm đầy toan tính:
“...Quan trọng hơn là, ta định sẽ chào hàng mấy bộ đồ da của cậu ở Vân Mộng Lâu, kỹ viện nổi tiếng nhất Thành Đô. Thời thế đang đứng về phía chúng ta, cậu thấy sao?”
Mấy ông chú Cái Bang thấy vậy cũng hùa theo, viện đủ mọi lý do:
“Cũng đến lúc phải đi gặp Phân Đà Chủ Tứ Xuyên rồi. Nhân cơ hội này đi du ngoạn một chuyến cho giãn gân cốt luôn.”
“Đại ca Quách. Lần này đệ cũng đi. Nghe đồn Gia Cát Long công tử đẹp trai tuấn tú lắm, đệ muốn đi ngắm thử xem dung nhan hắn thế nào.”
“Gì cơ, Cẩu Vinh huynh cũng đi à? Thế thì đệ cũng đi. Ở lại núi Nga Mi một mình chán chết. Đằng nào thằng Trấn cũng đi, lâu lắm rồi anh em mình mới có dịp quẩy chung một trận.”
Đương nhiên, vì không còn ai trông nhà, nên bao nhiêu thứ hái ra tiền tôi đều phải chất hết lên lưng con lừa già.
...Nghĩa là, ngay cả đống "đồ nghề SM" nhạy cảm cần phải giấu kỹ kia, tôi cũng phải mang theo hết bên mình.
Và cuối cùng, mảnh ghép rắc rối nhất cũng xuất hiện.
“Ừ. Ta chuẩn bị xong rồi.”
Thanh Nguyệt bước ra với một tay nải nhỏ gọn trên vai, phong thái nhẹ nhàng như đi dạo.
...Tôi có rủ cô đi cùng đâu chứ.
“Thanh Nguyệt à. Ta chỉ...”
“Đi bắt con trộm đó mà.”
Cô nàng thản nhiên cắt ngang lời tôi, giọng điệu chắc nịch.
“Ta sẽ giúp ngươi.”
Tôi há miệng định phản đối nhưng chẳng thốt nên lời nào cho lọt.
Thanh Nguyệt chẳng thèm đợi tôi phản ứng. Cô quay sang Phương Phi Nhiên, người đang bận rộn chỉ đạo xếp hành lý bên cạnh, nói dõng dạc:
“Phương Đại nhân. Để đáp lại thiện ý to lớn mà ngài đã dành cho phái Nga Mi, bần ni sẽ đích thân hộ tống ngài an toàn đến tận Thành Đô.”
“Ồ...! Được vậy thì vinh hạnh cho ta quá...! Nhưng so với chút thành ý nhỏ nhoi của thương đoàn ta thì sự báo đáp long trọng này có phần hơi quá...”
“Không đâu, thưa Đại nhân. Bần ni cũng có lý do riêng để đến Thành Đô.”
“Lý do ư?”
Thanh Nguyệt liếc xéo tôi một cái đầy ẩn ý, rồi mỉm cười thánh thiện trả lời:
“Bần ni phải đến chúc mừng hôn sự của Đường Tố Lan tiền bối chứ ạ. Tình nghĩa tỷ muội sao có thể bỏ qua.”
Phương Phi Nhiên gật gù ra chiều đã hiểu.
“Ra là vậy. Phải rồi, ta cũng nghe danh tình bạn thắm thiết giữa Thanh Nguyệt nữ hiệp và Đường Tố Lan tiểu thư từ lâu. Thật đáng quý.”
Mấy ông chú Cái Bang cũng gật đầu tán thưởng, có vẻ hoàn toàn bị thuyết phục bởi lý do chính đáng và hợp tình hợp lý của Thanh Nguyệt.
“...”
Chỉ có mình tôi là thấy lấn cấn, đứng trơ ra đó như kẻ ngốc.
Tôi không thể ngăn cản cô ấy được. Cô ấy lấy tư cách hộ vệ cho ân nhân, lại còn lấy cớ đi gặp bạn cũ Đường Tố Lan thì tôi còn biết nói gì nữa...
“...”
“...”
Cảm giác bất lực như con cá đã mắc vào lưới, dù có vùng vẫy kiểu gì cũng không thể thoát được sự sắp đặt này.
*****
Trên con đường quan lộ dẫn đến Thành Đô bụi bay mù mịt.
Thanh Nguyệt cứ dính chặt lấy tôi như hình với bóng, không rời nửa bước.
Ánh mắt tò mò, soi mói pha lẫn chút dè bỉu của đám gia nhân và hộ vệ Thương Hoa Thương Đoàn khiến da đầu tôi tê rần vì khó chịu. Một gã thợ da nghèo hèn đi bên cạnh một nữ hiệp tuyệt sắc giai nhân, cảnh tượng này quả thực chướng mắt.
Tôi nghiến răng, cố gắng nói khẽ mà không mấp máy môi, dùng cái giọng gió chỉ đủ cho hai người nghe:
“...Mọi người đang nhìn chằm chằm kìa. Kỳ lắm.”
“Thì sao? Bạn bè đi cùng nhau thì có gì lạ?”
“Dù sao thì nữ tăng đi kè kè bên cạnh nam nhân, lại còn sát sạt thế này cũng kỳ chứ. Nam nữ thụ thụ bất thân, cô không học à?”
“Thì đã bảo là sao đâu? Chúng ta là bạn bè cơ mà.
Chính chưởng môn cũng bảo không cấm đoán rồi còn gì? Nếu thấy khó chịu thì ngươi đi mà khiếu nại với Vô Nguyệt Sư Thái ấy.”
“...”
Cái lý lẽ cùn nhưng có "kim bài miễn tử" từ chưởng môn khiến tôi cứng họng.
“Với lại, đúng như ngươi nói, ta là người xuất gia, tâm tịnh như nước, nên càng chẳng sao cả. Những kẻ nhìn chúng ta với ánh mắt kỳ quái mới là lũ phàm phu tục tử đầu óc đen tối.”
Không cãi được lý, tôi cố gắng tìm một lý do chuyên môn hợp lý hơn để đuổi khéo.
“...Chẳng phải cô bảo đi hộ tống đoàn buôn sao? Thế thì phải đi lên phía trước dẫn đường, cảnh giới chứ? Đi ở giữa thế này thì bảo vệ ai?”
“Xung quanh đây trong bán kính mười dặm không có chút sát khí nào. Đừng lo hão. Hơn nữa, khu vực này gần đây ta đã từng... à, không có gì.”
“...Định nói cái gì đấy? Từng tàn sát sạch sẽ rồi hả?”
“Không có gì. Với lại, ở vị trí trung tâm đoàn người mới là nơi dễ dàng quan sát tứ phía và ứng biến nhanh nhất khi có chuyện xảy ra. Đó là chiến thuật.”
“...Thế á?”
“Ừ.”
Lý do của cô ta chặt chẽ đến mức tôi không tìm được kẽ hở nào để bắt bẻ. Nhưng cứ đi thế này thì tôi tắc thở mất.
“A, phải rồi. Ta phải ra phía sau xem mấy ông chú Cái Bang thế nào đã. Đi bộ lâu thế này chắc mấy ổng mệt. Đợi tí nhé?”
“...”
“Cô cứ ở giữa quan sát cho kỹ vào! Trọng trách nặng nề đấy!”
Nói xong, tôi vội vàng chuồn thẳng ra phía sau đuôi đoàn xe để trốn tránh những ánh nhìn soi mói như kim châm, và quan trọng hơn là để thoát khỏi bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt khi phải đi cạnh quả bom nổ chậm mang tên Thanh Nguyệt.
Ở phía sau, ba ông chú Cái Bang đang vừa đi vừa cười đùa rôm rả, trêu chọc nhau rất thoải mái, tự do tự tại.
...Thú thật, tôi ghen tị vãi lều.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy hối hận. Biết thế ngày xưa gia nhập Cái Bang làm ăn mày luôn cho rồi. Nếu thế thì giờ này chắc tôi cũng đang sống vô tư lự, hạnh phúc, chẳng phải lo nghĩ chuyện gái gú hay sát quỷ gì sất.
Cảm giác như ước với cái Bàn Tay Khỉ quái quỷ vậy.
Con muốn chơi với gái!
Thế là bụp, Thanh Nguyệt xuất hiện – một cô gái xinh đẹp nhưng đi kèm với combo "sát nhân" và "tâm ma".
“Mấy chú ơi...”
Tôi lê bước thất thểu, mặt mày ủ rũ về phía mấy ông chú như tìm về bến đỗ bình yên.
Con mụ Thanh Nguyệt đó bắt nạt con... Cứu con với...
Dù cô ta bảo là sẽ cải tà quy chính, nhưng đi cạnh một kẻ mà mình biết rõ sau này sẽ thành đại ma đầu giết người không ghê tay thì vẫn rén lắm chứ bộ...
Thế nhưng, vừa nhìn thấy tôi, mặt mày mấy ông chú bỗng hớn hở hẳn lên, ánh mắt sáng rực nhìn về phía sau lưng tôi:
“Ô kìa, Thanh Nguyệt nữ hiệp!”
“...Hả?”
Tôi quay phắt lại như lò xo, thấy Thanh Nguyệt đã lù lù đi theo ngay sát gót từ lúc nào, không phát ra một tiếng động.
Bộp.
Tim tôi rớt thẳng xuống dạ dày.
Nhưng cô nàng lại lơ đẹp vẻ mặt hoảng hốt của tôi, quay sang chắp tay chào hỏi mấy ông chú rất lễ phép, dịu dàng:
“Các vị tiền bối, hành trình đường xa có mệt mỏi lắm không ạ?”
******
Thanh Nguyệt cũng chẳng thể lý giải nổi tại sao bản thân lại trở nên kỳ lạ như thế này.
Chỉ cần rời xa tầm mắt của Hàn Thụy Trấn một chút thôi, cô lại cảm thấy bồn chồn, đứng ngồi không yên.
Tim đập thình thịch loạn nhịp, đầu ngón tay tê dại đi. Cảm giác trống rỗng đáng sợ ùa về, như thể tâm ma đang chực chờ trong bóng tối để nuốt chửng lấy cô một lần nữa.
Thực lòng mà nói, ngay từ mục đích ban đầu của chuyến đi này đã khiến cô không vừa ý.
Thanh Nguyệt vốn dĩ đâu phải kẻ khờ khạo.
Khi Hàn Thụy Trấn nói đi bắt "con trộm", cô thừa biết hắn đang ám chỉ ai.
Cô vẫn nhớ như in cái lúc Hàn Thụy Trấn hùng hổ tuyên bố đã mua quà cho cô. Lúc đó, hắn định tặng cây trâm tinh xảo của Thương Hoa Thương Đoàn. Nhưng kết quả, thứ hắn lôi ra lại là một cành cây khô gãy, cùng với vẻ mặt hoảng hốt, bối rối hiếm thấy.
Sau này bình tâm ngẫm lại, có vẻ Hàn Thụy Trấn thực sự đã chuẩn bị quà. Nhìn cách hắn kết thân và được Phương Phi Nhiên coi trọng là biết, hắn đủ khả năng làm điều đó.
Vậy cây trâm đó đã biến đi đâu?
Lúc đó hắn đang ở cùng ai? Là Đường Tố Lan... Và cái thói tắt mắt, thích tranh giành đồ của người khác của mấy ả họ Đường thì Thanh Nguyệt lạ gì.
Kết luận: Kẻ ăn cắp cây trâm của Thanh Nguyệt, món quà định tình đầu tiên, chắc chắn là Đường Tố Lan.
Lần này nữa, ả ta lại chơi cô một vố đau điếng.
...Nếu ả chỉ làm thế để chọc tức cô thì còn đỡ.
Nhưng nếu ả ăn cắp vì thèm muốn cây trâm do chính tay 'Hàn Thụy Trấn' tặng, thì đó là chuyện không thể dung thứ.
Cho nên, việc Hàn Thụy Trấn nói đi bắt "con trộm", cũng đồng nghĩa với việc hắn muốn đi tìm Đường Tố Lan.
Nhưng tại sao?
Thực sự chỉ để đòi lại một cây trâm thôi sao?
Tất nhiên Thanh Nguyệt nhất định phải đòi lại nó bằng được, đó là vật sở hữu của cô. Nhưng thời điểm này thật sự rất đáng ngờ.
Tại sao cứ phải nhè đúng lúc Đường Tố Lan sắp thành thân, tâm tình rối bời mà đi đòi trâm?
Hắn đến đó thì làm được gì? Gặp Đường Tố Lan rồi thì định nói chuyện gì? Liệu có vương vấn tình xưa nghĩa cũ?
“...”
...Chắc là không cần lo lắng quá đâu.
Hàn Thụy Trấn thân cô thế cô, cũng đâu có khả năng phá hỏng hôn sự của đại tiểu thư Đường Môn.
Cứ đến đó, cùng Hàn Thụy Trấn sóng vai chúc mừng Đường Tố Lan là được. Chúc ả sống hạnh phúc bên một trong những vị công tử tuyệt vời kia.
Ta và Hàn Thụy Trấn sẽ đứng bên nhau, mỉm cười cổ vũ cho ả. Đó là viễn cảnh đẹp nhất.
“...”
Vậy nên về lý thì chẳng có lý do gì để bất an cả, thế mà cứ hễ rời mắt khỏi hắn là cô lại lo sốt vó.
Đó là lý do cô cứ bám đuôi hắn như sam, không rời nửa bước.
Vốn dĩ, những lần chia xa trước đây đều dẫn đến kết cục chẳng tốt đẹp gì, tạo thành vết hằn trong tâm trí cô.
Lần đầu thì hắn biến mất không lời từ biệt, rồi cô tìm thấy hắn ở chốn lầu xanh kỹ viện.
Lần sau thì mất tích hẳn 50 ngày trời... rồi lại nghe tin hắn gặp gỡ Đường Tố Lan.
Lần nào sau đó cũng cãi nhau ỏm tỏi, suýt thì ân đoạn nghĩa tuyệt.
Thế nên tốt nhất là dính chặt lấy nhau, phòng bệnh hơn chữa bệnh.
“...Th, Thanh Nguyệt này, thế này có hơi quá không?”
Đến đêm, Hàn Thụy Trấn thì thào đầy bực bội, giọng nói vang lên trong bóng tối chật hẹp của lều trên xe ngựa.
Thanh Nguyệt giả vờ điếc, coi như không nghe thấy.
Đêm khuya thanh vắng, tiếng côn trùng kêu rả rích, mọi người đều đã ngủ say sau một ngày đường mệt mỏi.
“...Im lặng nào, mọi người ngủ hết rồi. Đừng làm ồn.”
Thanh Nguyệt rúc sâu vào trong chăn, nằm gọn bên cạnh Hàn Thụy Trấn, chiếm lấy hơi ấm của hắn.
Dù hắn có cáu kỉnh, khó chịu thế nào đi nữa, nếu không được ở bên cạnh hắn, chạm vào hắn thế này, cô sẽ thấy bứt rứt đến mức không tài nào chợp mắt nổi.
Và ngược lại, khi được dính vào người hắn như thế này, nghe nhịp tim hắn đập...
...Cô cảm thấy hạnh phúc, an yên như thể đang ôm trọn cả sự bình yên của thế gian vào lòng mình.
*****
Từng ngày trôi qua, bóng đen của sự hối hận càng lớn dần, phủ kín tâm trí Đường Tố Lan.
Khi tên tuổi và thông tin của những đối phương ngày càng rõ ràng, chi tiết, sự chán ghét và phản kháng trong lòng cô cũng lớn theo tỷ lệ thuận.
Ngụy Thiên Thương.
Gia Cát Long.
Nam Cung Nhiên.
Một trong ba cái tên đó sẽ trở thành phu quân của cô, người sẽ cùng cô đầu ấp tay gối suốt quãng đời còn lại.
Sự thật trần trụi đó đang gặm nhấm tâm hồn Đường Tố Lan từng chút một.
Cô nằm dài trên giường, nhìn trần nhà vô định, để thời gian trôi qua trong vô vọng.
Liệu con cái của các danh gia vọng tộc khác đều phải chịu đựng sự ngột ngạt, tù túng này sao? Ngay cả đứa em Đường Chí Vân đã đính hôn cũng từng trải qua cảm giác kinh tởm, muốn chạy trốn này ư?
Biết rằng đây là quy trình không thể tránh khỏi của một tiểu thư quyền quý, nhưng khi hiện thực ập đến trước mắt, tim cô vẫn run rẩy vì sợ hãi.
Gia nhân trong nhà vây quanh, tíu tít hỏi cô có thấy hồi hộp, mong chờ không.
Họ bảo Ngụy Thiên Thương là người hào hoa, phóng khoáng, lại giàu nứt đố đổ vách, là mẫu đàn ông rộng lượng mà bao cô gái mơ ước.
Họ ca ngợi Gia Cát Long trí tuệ siêu phàm, mồm mép lanh lợi, ngoại hình tuấn tú không chê vào đâu được.
Họ nhắc nhở rằng cô đã từng gặp Nam Cung Nhiên, hết lời khen ngợi tính cách ôn hòa, khiêm tốn và vị thế trưởng nam Nam Cung Thế Gia đầy hứa hẹn của hắn...
...Họ bảo chưa bao giờ thấy ghen tị với Đường Tố Lan như lúc này.
Những lời đó như những giọt nước làm tràn ly, cũng khiến Đường Tố Lan dao động, hoài nghi chính mình.
Thật vậy sao? Là phụ nữ thì ai cũng phải thèm muốn, khao khát những mối nhân duyên "vàng" này sao?
Vậy tại sao lòng cô lại lấn cấn, nặng trĩu đến thế? Hay là, bản thân cô lại có vấn đề gì rồi? Hay cô là kẻ vô ơn?
“...Tỷ tỷ.”
Lúc đó, đệ đệ Đường Chí Vân nhẹ nhàng bước vào phòng, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn.
Đường Tố Lan không trả lời, chỉ mân mê vật trong tay. Cô đang nằm trên giường, giơ cao cây trâm gỗ tinh xảo của Thương Hoa Thương Đoàn lên trước ánh sáng, ngắm nghía xoay vần.
Chẳng hiểu sao cứ nhìn ngắm cây trâm giản dị này, lòng cô lại thấy dịu đi đôi chút, như tìm thấy một điểm tựa bình yên.
Đường Chí Vân nhìn thấy cây trâm lạ mắt đó thì ngạc nhiên hỏi:
“Tỷ đã nhận sính lễ rồi sao? Là Ngụy Thiên Thương gửi à? Tỷ quyết định chọn hắn ta rồi ư?”
“...Không phải đâu. Đồ chơi thôi.”
“Đệ lại cứ tưởng.”
“Chí Vân à.”
“Dạ?”
“...Vốn dĩ đính hôn là chuyện khó chịu, bức bối thế này sao?”
Cô ném ra một câu hỏi bâng quơ mà không dám hỏi cha.
Đường Chí Vân chớp mắt vài cái, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.
“Với đệ thì cảm giác hồi hộp, rung động đến trước sự khó chịu. Đệ mong chờ nhiều hơn.”
“Thế à? Vậy là ta lại bị làm sao rồi... Ta thấy ngột ngạt lắm.”
“Làm gì có chuyện lạ hay không. Mỗi người một cảm nhận mà, tỷ đừng lo lắng quá.”
“...”
Đường Chí Vân dường như nhận ra tâm trạng bất ổn của tỷ tỷ, bèn nhẹ nhàng an ủi:
“Tỷ tỷ. Đệ tin là tỷ chỉ đang căng thẳng quá thôi. Chuyện đại sự cả đời mà.”
“...Căng thẳng?”
“Vâng. Dù sao cũng là gặp gỡ người sẽ đi cùng mình suốt quãng đời còn lại mà? Gặp một người quan trọng như thế làm sao mà không căng thẳng, lo âu cho được.”
Người đi cùng suốt quãng đời còn lại.
Phu quân là như thế, đó là lẽ đương nhiên.
“...Hự.”
Nhưng lần này cũng vậy, khi cái hiện thực tàn khốc ấy đập vào mặt, lồng ngực cô lại khó chịu, muốn buồn nôn.
Nghĩa là cô sẽ phải sống cả đời, chia sẻ mọi thứ với một trong ba gã đàn ông xa lạ đó ư?
“Nhưng người ta bảo phải gặp mới biết được, tỷ à. Biết đâu đấy, tỷ lại ưng cả ba người, rồi lại đau đầu vì hạnh phúc không biết chọn ai ấy chứ. Đừng vội bi quan.”
Ít nhất thì Đường Tố Lan biết chuyện đó là không thể.
Bởi cô đã từng gặp Nam Cung Nhiên rồi.
Cô không có ý chê bai hắn, hắn rất tốt, nhưng cái kiểu đàn ông hiền lành, nhu mì như Nam Cung Nhiên không phải gu của Đường Tố Lan. Nó nhạt nhẽo vô vị.
Thà là một kẻ thô lỗ, độc đoán, thú vị một chút còn hơn.
Giống như...
“...”
Bàn tay đang xoay cây trâm của Đường Tố Lan khựng lại giữa không trung.
...Dạo gần đây, hình ảnh Hàn Thụy Trấn cứ liên tục hiện về, ám ảnh cô.
Trong tình huống này, trước những ứng viên sáng giá như sao trên trời này, tại sao cô cứ nghĩ đến gã đàn ông tầm thường đó?
Nếu ai mà biết được, chắc chắn họ sẽ bảo cô bị điên, đầu óc có vấn đề.
Gã đàn ông nghèo hèn, nhếch nhác, lại còn ích kỷ, keo kiệt đó thì có cái gì hấp dẫn chứ.
Đâu chỉ có thế. Gã biến thái dám đánh vào mông con gái nhà lành chưa chồng thì có cái thá gì chứ.
...Phải chửi rủa hắn như thế, cô mới xua đi được con tim đang run rẩy và sự luyến tiếc kỳ lạ này.
“...Không thể nói với Cha là hủy bỏ chuyện hôn nhân này được đâu nhỉ?”
Đường Chí Vân hiếm khi thở dài thườn thượt. Không phải là thở dài trách móc, mà là tiếng thở dài đầy thương cảm cho người chị.
“Tỷ tỷ. Dù sao thì sớm muộn gì tỷ cũng phải tìm một người phối ngẫu thôi. Tỷ không thể trốn tránh mãi được.”
“...”
“Tỷ cũng cần một người luôn đứng về phía mình chứ. Gia chủ rồi cũng sẽ già đi.”
Nghe đứa em trai nói chuyện y hệt ông cụ non giống cha, Đường Tố Lan bật cười chua chát. Giờ nhìn lại mới thấy thằng bé lớn thật rồi, đã biết lo nghĩ.
“Đệ hạnh phúc với hôn thê không?”
“Đương nhiên rồi. Ban đầu đệ cũng không có cảm giác này đâu... nhưng càng ngày đệ càng thấy ưng ý. Có những chuyện đệ không thể nói với tỷ hay với Gia chủ, nhưng lại có thể tâm sự, sẻ chia với nàng ấy.”
“Chuyện không thể nói với Gia Chủ...”
...Cô cũng đã từng có một người như thế.
Một người mà cô có thể khóc lóc, kể lể những điều thầm kín, yếu đuối không thể nói với ai. Cô không thể nào quên cảm giác giải thoát, nhẹ nhõm khi dựa vào người đó trong những ngày đen tối nhất.
Hôn phu cũng mang lại cảm giác như vậy sao?
...Ý là sẽ có một người mang lại cho cô cảm giác y hệt như những gì Hàn Thụy Trấn đã trao tặng ư?
“Làm gì có chuyện đó.”
Riêng điều này thì cô dám chắc chắn. Không ai có thể thay thế được sự độc nhất vô nhị đó.
Thế nhưng, Đường Tố Lan không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt em trai nên vội chỉnh lại nét mặt. Cô cất kỹ cây trâm vào tay áo như giấu đi bí mật, chống cằm nhìn đệ đệ.
Rồi cô hỏi một câu đầy tinh quái để đánh lạc hướng:
“Thế đệ đã làm chuyện ấy ấy với hôn thê chưa?”
“Dạ? Tỷ, tỷ hỏi cái gì cơ?”
“Sao, tò mò mà. Nói nghe xem nào Chí Vân. Làm chưa? Đừng giấu tỷ.”
“...Nếu là chuyện ấy, ý tỷ là chuyện gì?”
“Hả? Thì là... ừm...”
Đường Tố Lan nhớ lại khoảnh khắc bản thân cảm thấy rạo rực, kích thích nhất.
“...Kiểu như... bịt mắt lại... ừm... rồi trói tay ra sau... mấy cái trò đó ấy?”
Gương mặt Đường Chí Vân đầy vẻ nghi hoặc, khó hiểu tột độ.
“...Cái đó mà là chuyện ấy ấy sao? Đó là tra tấn mà? Tỷ đang nói gì vậy?”
Cảm giác xấu hổ ập đến, mặt Đường Tố Lan nóng bừng, vội vàng chối bay chối biến.
“Hả? À, a ha ha! Đùa thôi, đùa chút thôi mà. Đệ ngây thơ quá.”
“...Làm đệ hết hồn. Tưởng tỷ học được cái gì ghê gớm lắm.”
Đường Chí Vân có vẻ an tâm hơn khi nghĩ đó chỉ là trò đùa quái đản của tỷ tỷ, cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Cậu nói lời cuối cùng:
“Tỷ tỷ. Khó mà tìm được mối nào tốt hơn những người này đâu. Đây là chuyện sớm muộn gì cũng phải trải qua mà. Tỷ hãy suy nghĩ tích cực lên.”
“...Ừ.”
“Và Gia Chủ đã dặn không cần nói với tỷ, nhưng tất cả đều là những người được Gia chủ sàng lọc kỹ càng, nên sẽ không có kẻ nào quái gở đâu. Tỷ cứ mở lòng mà gặp gỡ xem sao.”
“...”
Không có câu trả lời.
Tiểu Gia Chủ cũng không đợi thêm, cậu bước xuống cầu thang, để lại không gian tĩnh lặng.
Đường Tố Lan nhắm mắt, thở dài sườn sượt.
Nhân duyên trăm năm sao.
Nghĩa là sắp phải tìm một người để chia sẻ vị trí này, chiếc giường này.
Cô thẫn thờ nhìn khoảng trống bên cạnh mình trên giường.
...Người đàn ông sẽ lấp đầy chỗ trống này suốt cả cuộc đời.
“...”
Tại sao trong đầu cô cũng chỉ hiện lên duy nhất một bóng hình?
Người đàn ông đã cùng cô ngủ chung, chia sẻ hơi ấm suốt gần 50 ngày đêm ấy.
Chẳng lẽ cô đã để tâm đến hắn nhiều đến thế sao?
...Không, đời nào có chuyện đó.
Hắn ta có điểm nào hơn được những ứng cử viên vàng ngọc kia chứ?
“...”
Nhưng khác với những người kia, một ý nghĩ kỳ lạ, điên rồ chợt nảy ra: nếu là hắn, thì dù có phải nằm bên cạnh cả đời, cô cũng không thấy ghét chút nào.
Cảm giác như... ngày nào cũng có thể cười vui vẻ, thoải mái được sống là chính mình.
Đường Tố Lan lắc đầu thật mạnh, cố xua đi những suy nghĩ vớ vẩn, nguy hiểm ấy.
Càng nghĩ càng thấy hoang đường và ngu ngốc. Chắc chắn chỉ là ảo giác do cô mới chỉ ngủ chung với mỗi mình Hàn Thụy Trấn mà thôi.
Đừng nghĩ nữa.
Việc rước cái gã chưởng quầy nghèo rớt mồng tơi, vô danh tiểu tốt đó về lấp vào chỗ trống này, còn phi lý và điên rồ hơn cả việc hủy bỏ toàn bộ hôn sự này trước mặt thiên hạ.
1 Bình luận