Web Novel

Chương 27 - Trói Nghệ Thuật (4)

Chương 27 - Trói Nghệ Thuật (4)

Đôi tay Thanh Nguyệt run rẩy đón lấy vật mà Hàn Thụy Trấn vừa ném tới.

Đó là một bộ hắc y không tay, sẫm màu như mực tàu.

Kiểu dáng của thứ y phục này... quả thực táo bạo đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Một khi khoác lên, toàn bộ cánh tay từ hõm nách xuống đến đầu ngón tay đều sẽ phơi bày trần trụi.

Chưa dừng lại ở đó, vạt váy chỉ rủ xuống vừa đủ che đi phần đùi trên một cách hững hờ, trong khi hai bên hông lại xẻ tà cao chót vót, cố tình để lộ hoàn toàn đường cong đùi ngoài.

Với thiết kế thiếu vải này, nó thậm chí chẳng thể che nổi dây áo lót bên trong.Chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua... thì mọi tư mật xuân sắc đều sẽ phơi bày ra trước thiên hạ.

Đây đâu phải y phục dành cho con người!

Nó đích thị là loại xiêm y phóng túng mà đám kỹ nữ thanh lâu dùng để mời gọi, dụ dỗ nam nhân!

“...L-Làm sao... làm sao ta có thể mặc thứ này...?”

“Tại sao không?”

“N-Nếu lỡ có gió thổi, thì... thì bên trong...”

“Dưới hầm làm quái gì có gió.”

“Ư... Ách!”

Hàn Thụy Trấn thở dài thườn thượt, giọng điệu pha chút chán chường:

“...Cũng giống như việc cô thấy lạ lẫm khi tôi hành xử khác biệt ở bên ngoài vậy.”“...?”

“Mỗi lần cô quay lại đây, trong mắt tôi, cô cũng trở nên kỳ quặc như thế.

Có gì mà phải xấu hổ? Chẳng lẽ cô đã quên những lời chính miệng mình thốt ra ngày hôm đó rồi sao?”

Tim Thanh Nguyệt thắt lại. Một cảm giác sa đọa ẩm ướt trào lên, nhấn chìm lý trí cô trong nháy mắt.

Hắn nói đúng... theo một cách tàn nhẫn nào đó.

Đó là những lời cô đã tự mình thốt ra.

Trong cơn mê muội khi đánh mất tất cả, giữa tiếng nấc nghẹn tuyệt vọng, cô đã tự nhận:

‘...Tôi... là một... con đàn bà... bẩn thỉu... đê tiện...’

Ký ức nhục nhã ngày hôm ấy sống lại, rõ nét và đáng sợ trong không gian tù túng của căn hầm.

Khóe miệng Hàn Thụy Trấn nhếch lên, vẽ thành một nụ cười tà ác.

“Kẻ đã thốt ra những lời đó—sao bây giờ lại bày đặt giữ gìn liêm sỉ trước mặt tôi?”

Thanh Nguyệt không thể đáp lời. Sự nhục nhã lan tràn như độc dược, thiêu đốt tâm can cô.

“Đằng nào cũng phải mặc thôi. Nhanh cái tay lên.”

Nhưng bất kể hắn nói gì, bộ đồ này vẫn chà đạp quá mạnh lên lòng tự trọng tàn tạ của cô.

Thanh Nguyệt nhìn bộ đồ mỏng tang trên tay...

Ngay cả khi không có ai nhìn, cô cũng chẳng đời nào dám mặc loại đồ này.

Vậy mà Hàn Thụy Trấn, kẻ chứng kiến, lại đang đứng sừng sững ngay trước mặt.

Lần trước để lộ tấm lưng trần với mỗi chiếc yếm lót còn đỡ xấu hổ hơn thế này.

Bộ đồ này xét về lý thuyết thì che chắn nhiều da thịt hơn... nhưng cái cảm giác dâm tục mà nó mang lại thì gấp bội phần.

Cuối cùng, Thanh Nguyệt ngã khuỵu xuống sàn nhà.

Bịch.

Đôi chân cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để chống đỡ.

Cô cứ thế trưng ra bộ dạng thảm hại ấy... vì quá xấu hổ.

“...Đưa đây, nếu không muốn mặc.”

Lúc ấy, Hàn Thụy Trấn lên tiếng.

“Hả?”

“Và đi ra ngoài.”

Hắn dứt khoát bước tới, định giật lấy bộ đồ mỏng manh từ tay Thanh Nguyệt.

-Tách!

“Ư...!”

“...Gì đây?”

Nhưng kỳ lạ thay, bàn tay Thanh Nguyệt lại vô thức siết chặt lại. Cô cúi gằm mặt, nhất quyết không buông bộ đồ ra.

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, mười ngày tới.

Hàn Thụy Trấn sẽ cấm cửa cô.

Cô sẽ phải quay lại thế giới kia. Chuẩn bị cho trận tỷ thí.

Nghỉ ngơi giữa những đồng môn ngột ngạt.

...Và cuối cùng, chịu đựng sự sỉ nhục trước đám đông.

Cô phải chịu đựng tất cả những điều đó mà không có lấy một chút giải tỏa nào.

Cảm giác tự do duy nhất mà cô có thể nếm trải, chỉ nằm trong căn hầm này.

Hàn Thụy Trấn lắc tay trái phải để giật lại bộ đồ.

Cánh tay Thanh Nguyệt cũng đung đưa theo lực của hắn, nhưng những ngón tay cô vẫn bám chặt không buông.

Như một kiếm thủ nắm chặt chuôi kiếm sinh mệnh.

“...Sẽ mặc chứ?”

Thanh Nguyệt chậm rãi lắc đầu.

Không.

Cô bắt đầu hành xử như một đứa trẻ. Sự ương bướng này là thứ cô chưa từng để lộ trước bất kỳ ai.

Nhưng khi bước vào căn hầm này... cô cảm thấy như mình có thể trút bỏ gánh nặng trên vai và trở về làm một cô gái thành thật hơn với chính mình.

“Không mặc sao?”

...Lại lắc đầu.

Thanh Nguyệt biết mình phải làm, nhưng không thể đưa ra quyết định.

“Hà...”

Hàn Thụy Trấn thở dài, buông tay khỏi bộ đồ.

Khi Thanh Nguyệt len lén ngước nhìn, hắn đã quay đi, cầm lấy cuộn dây thừng treo trên tường và tiến lại gần.

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.

“...Hôm nay.”

Giọng hắn trầm thấp và điềm tĩnh.

“Tôi sẽ dùng cái này để trói cô.”

Thanh Nguyệt chết lặng, thu nhận từng lời nói khiến tim cô đập loạn.

“Tước đoạt tự do của cô... và trừng phạt cô.”

Đáng lẽ đó phải là những lời lạnh lùng tàn nhẫn.

Nhưng hơi thở của Thanh Nguyệt lại bắt đầu trở nên dồn dập.

Một luồng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể cô.

“...Nhưng nếu cô cứ mặc bộ võ phục dày cộp đó, dây thừng sẽ trượt và cọ xát... làm da thịt cô bị trầy xước. Sẽ để lại sẹo đấy.”

“...Hả?”

“...Tôi nói vì lo cho cơ thể cô thôi. Thay đồ đi... sẽ bớt đau hơn.”

Hắn bảo thay đồ là vì lo cho cô sao?

Nhưng nếu là vậy thì...

“N-Nếu là vì lý do đó... tại sao bộ đồ này lại thiên... thiên về...”

“...Đó là sở thích của tôi, được chưa?”

“...”

Hắn trả lời trơ trẽn đến mức Thanh Nguyệt câm nín.

Thấy cô thở hắt ra, Hàn Thụy Trấn bồi thêm:

“Muốn nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp hơn của cô thì có gì là sai?”

“Ư...”

“...Nào.”

Hàn Thụy Trấn đứng dậy.

“Tôi sẽ nhắm mắt và đếm đến ba mươi. Khi tôi mở mắt ra... nếu cô vẫn còn mặc bộ võ phục Nga Mi đó. Tôi sẽ lập tức rời khỏi căn hầm này, nhớ lấy.”

***********

Tôi nhắm mắt lại.

“Một.”

Thanh Nguyệt vẫn không nhúc nhích.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp vọng lại.

“...Hai... Ba... Bốn...”

Ư, a... Những âm thanh do dự vang lên... rồi tiếng sột soạt của ai đó đứng dậy.

Tim tôi đập thình thịch. Cô ta định thay thật sao?

“...Năm... Sáu... Bảy... Tám...”

“Đ-Đừng có chỉ nhắm mắt, quay lưng lại đi chứ...!”

Tôi lờ đi.

“Chín... Mười... Mười một... Mười hai...”

“M-Mắt...! Nh-Nhắm chặt thật đấy chứ?”

Thời gian càng trôi đi, giọng cô ta càng trở nên gấp gáp.

Và cái giọng điệu cuống quýt đó... dù không muốn thừa nhận, nhưng nghe thật êm tai.

Nó kích thích cái bản năng S trong tôi.

Tôi tăng tốc độ đếm.

“Mười ba.. Mười bốn.. Mười lăm. Mười sáu.”

“T-Tự nhiên đếm nhanh thế!”

Soạt, soạt. Tiếng vải vóc cọ xát vang lên.

“Mười bảy. Mười tám. Mười chín. Hai mươi.”

“Ư ư! Th-Thêm thời gian đi mà!”

Chưa từng thấy ai mặc loại đồ này, chứ đừng nói là một nữ hiệp Nga Mi.

Ở cái chốn Nga Mi sơn này làm gì có kỹ nữ. Muốn thấy thì phải lặn lội sang tận Tứ Xuyên.

Mà dù có sang đó, cái giá cho một đêm cũng đắt cắt cổ.

Thế nên tình huống này, dù là do tôi bị dồn vào thế bí... nhưng rõ ràng nó là một sự kích thích tuyệt đối đối với tôi.

“Hai mốt. Hai hai. Hai ba.”

Bộ đó hơi ngắn thật. Lúc làm xong tôi cũng phải tặc lưỡi.

Mặc được thì tốt, không thì thôi, kiểu làm liều ấy mà.

Cố tình làm khó để tăng thêm sự nhục nhã.

...Liệu Thanh Nguyệt có theo kịp không?

Tiếng sột soạt vẫn vang lên... thật đấy à?

“Hả? Ch-Chưởng quầy. Cho ta thêm chút thời gian đi!”

Thời gian càng cạn dần, sự kỳ vọng trong tôi, trái ngược với lý trí, lại càng dâng cao.

Trong cái thế giới bảo thủ và tẻ nhạt này.

Một tuyệt sắc giai nhân đang thay bộ đồ gợi cảm ngay trước mặt tôi, trong cơn xấu hổ tột cùng.

Tim mà không đập thì chỉ có là thái giám.

“Hai tư. Hai lăm. Hai sáu.”

“Thêm thời gian đi mà!”

Tôi tặc lưỡi, ngưng đếm một nhịp rồi nói:

“‘Đi mà’ là ra lệnh đấy à?”

Đâu ra cái thói M lại đi ra lệnh cho S thế hả.

Dù tôi có điều chỉnh mức độ theo ý cô, nhưng mệnh lệnh thì không được phép.

Này cô nương. Đây là trả thù đấy.

Hơn nữa, thay cái bộ đó thì tốn quái gì đến 30 giây? Có phải tất lưới đâu. Xỏ vào là xong mà.

“A... Ư!”

“Hai bảy. Hai tám. Hai chín...”

Tôi chuẩn bị mở mắt.

“Nào, mở mắt-”

“-Th-Thời gian!”

“...?”

Tôi khựng lại trước tiếng hét thất thanh đó.

Nhưng cái cảm xúc kỳ lạ chứa đựng trong giọng nói ấy, ai nghe thấy cũng phải sững sờ.

Thanh Nguyệt thì thầm ngay sau đó.

“...Làm ơn...”

Lời nói ấy khiến tôi nghẹt thở.

...Gì cơ?

Tâm trí tôi đông cứng lại trong giây lát.

Nhưng Thanh Nguyệt, như muốn xác nhận tôi không nghe nhầm, lặp lại lần nữa.

Một âm thanh ướt át.

Một lời van xin của kẻ đã khuất phục.

“...Làm ơn... cho ta thêm... thời gian.”

Trong khi tôi còn đang chết lặng vì chấn động, tiếng sột soạt gấp gáp của cô ấy vẫn tiếp tục vang lên.

“...Được rồi. Mười giây nữa.”

Tôi cố nén giọng rung rung, đếm tiếp.

Và rồi, khi mọi âm thanh dừng hẳn.

Tôi mở mắt.

Trước mắt tôi là Thanh Nguyệt trong bộ hắc y thiếu vải, đang đứng co ro, hai tay che chắn trước ngực và dưới đùi một cách tuyệt vọng.

Làn da trắng sứ tương phản gay gắt với màu đen của vải, tạo nên một sự kích thích thị giác bùng nổ.

“...Hộc... Hộc...”

Cô ta thở dốc, mặt đỏ bừng, không dám ngẩng đầu lên.

“Tôi sờ chút được không?”

Bốp!!

Thanh Nguyệt hất mạnh tay tôi ra theo phản xạ khi tôi vừa định vươn tay tới.

Tôi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên:

“Đùa thôi mà.”

“...Đừng có đứng khúm núm thế nữa. Đứng thẳng người lên xem nào.”

***********

...

Tôi hít sâu liên tục, cố làm nguội cái đầu đang nóng bừng.

Phải nhớ cho kỹ. Tôi đang đi trên dây.

Một bên là dục vọng, một bên là cái chết.

Phải dùng cái đầu trên để suy nghĩ.

Tình thế của tôi lúc này...

Màn chơi SM đã chính thức khai màn.

Thanh Nguyệt sắp sụp đổ vì tâm ma. Và tôi là kẻ đứng mũi chịu sào.

Nước đi đúng đắn nhất?

...Lặp lại chiêu bài cũ. Xoa dịu nhưng lồng ghép hành hạ.

“...Phù.”

Quyết định thế đi.

Tôi rút cuộn dây thừng ra.

Cơ thể Thanh Nguyệt lại giật thót lên.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi.

...Cái ánh mắt chết chóc ấy.

Mỗi khi bắt gặp nó, ngọn lửa dục vọng trong tôi nguội ngắt, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn.Trông cô ta điên tiết thực sự.

Để vượt qua nỗi sợ hãi đó, quân bài tôi tung ra là...

“...Cô định cứ đứng đực ra đó mãi à? Đẹp lắm, thật đấy.”

“...”

...Một lời khen.

Không khí dịu lại... một chút.

Giả bộ bình tĩnh, tôi tiến lại gần.

Khi khoảng cách thu hẹp, cô ta bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng.

“...Ư.”

Hay là tôi đã đẩy mức độ lên quá cao?

Tiếng rên ấy đặc quánh sự ghê tởm.

Đột nhiên, tôi thấy sợ.

...Nhỡ đâu cô ta không phải là M thật thì sao?

Nhỡ đâu cô ta chỉ đang làm liều để trị tâm ma?

Tôi nhìn kỹ Thanh Nguyệt.

Khóe mắt đọng nước, tràn ngập uất hận, nhưng xen lẫn sự tuyệt vọng và khẩn thiết.

Khụ. Tôi nắm lấy tay cô.

Bốp!!

Thanh Nguyệt giật phắt tay ra.

Run rẩy nhưng không thể dừng lại, tôi chộp lấy cánh tay cô ta lần nữa.

“Ngồi yên.”

Tôi nhẹ nhàng áp sợi dây thừng lên làn da cô.

“...Mềm lắm, đúng không? Sẽ không đau đâu.”

“...”

Cô ta không đáp, chỉ thở hồng hộc.

Tôi bắt đầu thực hiện những nút thắt đầu tiên—thứ mà tôi đã lén lút tập dượt cả trăm lần.

Nâng một cánh tay lên, thắt nhẹ một nút.

Hõm nách trắng ngần, mịn màng như sứ phơi bày trước mắt.

Không một sợi lông tơ. Sạch sẽ đến tinh khiết.

Tôi cố nén dục vọng đang quằn quại.

Thanh Nguyệt nghiến chặt răng, vùi mặt vào cánh tay.

Tôi có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ đang bị cô nén chặt.

Sợ đến lạnh toát sống lưng.

Nhưng tôi không thể dừng lại.

Tôi siết chặt dây, cố định hai cánh tay cô, rồi vòng dây treo lên xà nhà.

Khóa trói đầu tiên hoàn tất.

“...Hộc... Hộc...”

Hơi thở của Thanh Nguyệt còn dồn dập hơn cả tôi.

Cô ta cựa quậy, thử giật tay, nhưng những nút thắt vẫn giữ chặt.

Tôi vội lùi lại một bước.

Một bên mắt vùi vào cánh tay, con mắt còn lại của cô trừng trừng nhìn tôi sắc lẹm.

Đó chắc chắn là Sát khí.

...Thôi xong. Cô ta đếch phải là M.

Bỏ mẹ rồi, giờ làm sao đây.

Không đời nào một con M lại có ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người ta như thế...

...Hả?

Và rồi, cảnh tượng diễn ra ngay sau đó đã làm tan chảy mọi căng thẳng trong tôi.

A, tạ ơn trời phật.

...Cô ta quả nhiên là một M 'hàng thật giá thật'.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!