Giống như những đêm bình thường thì chẳng sao, nhưng hễ cứ xem phim ma xong là y như rằng ta lại cảm thấy có vong hồn lởn vởn quanh mình.
Việc nghĩ đến Thanh Nguyệt không ngoan ngoãn ở yên trên núi Nga Mi mà đang lang thang đâu đó giữa chốn trung nguyên này tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên tôi.
Áp lực đến mức khiến dạ dày tôi quặn thắt, nôn nao khó tả.
Tôi vô thức dáo dác nhìn quanh.
Không có ai đang theo dõi mình chứ?
Liệu có khi nào giống như lần ở Thành Đô, cô ả lại cải trang thành kỹ nữ rồi bất thình lình nhảy bổ ra không?
Hay là lão Phương Phi Nhiên kia thực chất không phải đàn ông trung niên, mà là Thanh Nguyệt cải trang?
Cảm giác như tôi đang tham gia một chương trình "Camera Giấu Kín" cực mạnh vậy.
Cứ tưởng tượng cảnh tôi đang ngồi cười hề hề thì đột nhiên có lưỡi kiếm lạnh toát kề vào cổ, rồi thay vì hô "Chỉ là đùa thôi!", người ta lại hỏi: "Vui không, Chưởng môn?".
“Hộc... Hộc...”
“Hửm? Thiếu hiệp, cậu không sao chứ?”
“Không... Đợi một chút...”
Tim đập chân run, tôi cảm thấy khó mà ngồi yên trong tửu lâu được nữa.
Cảm giác tù túng, bí bách bủa vây.
Tôi đành bước ra ngoài hóng gió cho thoáng.
“Phù...”
Vừa bước ra khỏi cửa, dòng suy nghĩ tiêu cực đang chạy đua trong đầu cũng tạm thời dừng lại.
Phải rồi.
Làm gì có bằng chứng nào cho thấy Thanh Nguyệt đang truy đuổi tôi?
Biết đâu cô ấy chỉ đơn thuần đang đi tìm Đường Tố Lan thôi.
Người gặp Linh Tuyền là Thanh Nguyệt mà.
Có thể cô ấy đang cảnh giác với đám Ma Giáo nên mới đi tuần tra bên ngoài.
Hoặc là muốn quay lại gia nhập Ma Giáo cũng nên.
Thậm chí có khi bị cấm túc oan ức quá nên bỏ nhà đi bụi để phản đối.
Có hàng tá khả năng có thể xảy ra.
“...”
Thế nhưng, bản năng và trực giác của tôi lại đang cười nhạo cái sự tự huyễn hoặc đó.
Nó bảo: “Mày tin được cái đó hả?”
Nó bảo: “Mày cũng biết thừa câu trả lời là gì rồi còn gì.”
Mẹ kiếp, biết thế thì lo mà chạy ngay đi còn đứng đây làm gì?
Dù lý do là gì đi nữa, thì dưới góc nhìn của Thanh Nguyệt, sự việc là thế này:
Tôi lấy cớ có việc bận rồi biến mất.
Cùng lúc đó, Đường Tố Lan cũng bốc hơi.
Cả hai cùng mất tích. Trong một tháng trời.
“...Chết tiệt.”
Mà không đúng. Tại sao mày phải xoắn lên thế?
Mày có gây tội gì đâu?
Tôi đi du lịch với ai, đi như thế nào thì liên quan quái gì đến con ả Thanh Nguyệt đó?
Hả?
Nói thô ra thì kể cả tôi có ôm ấp, vui vẻ với kỹ nữ thì cô ta lấy tư cách gì mà ý kiến ý cò?
...Nhưng ngặt nỗi, tôi làm gì được cô ta cơ chứ.
Nếu Thanh Nguyệt xách Diệt Tuyệt Kiếm đuổi tới nơi, thì dù có oan ức hay không, tôi cũng làm gì được?
Chẳng lẽ xuống suối vàng rồi gào lên với Diêm Vương là tôi chết oan, đòi ông ấy cho hồi sinh à?
...Con điên đó thật tình!
Bản thân cô ta trong sạch, thanh cao thì kệ cô ta, mắc mớ gì áp đặt cái tiêu chuẩn đó lên tôi!
Chỉ là... vì đã lỡ tay đánh mông Đường Tố Lan nên tôi cũng có tật giật mình, thành ra nỗi sợ càng tăng lên gấp bội.
Việc đi chung với nhau suốt một tháng trời cũng là sự thật, nên càng chột dạ hơn.
Thanh Nguyệt thì bị giới hạn 10 ngày mới được gặp một lần, còn Đường Tố Lan thì dính như sam mỗi ngày, sự phân biệt đối xử đó đủ để khiến người ta nổi điên rồi.
“...”
Tôi ngồi xổm xuống đất, ôm đầu.
Cuối cùng, kết luận chỉ có một.
...Phải nhanh chóng "chia tay" Đường Tố Lan.
Vẫn còn kịp để xử lý khủng hoảng.
Sau đó, tôi sẽ lén lút trốn về núi Nga Mi, tránh mặt Thanh Nguyệt.
Đợi khi Thanh Nguyệt trở về, tôi sẽ giả lả cười nói: “Ô kìa, nữ hiệp! Dạo này chắc cô bận rộn lắm nhỉ?” coi như không có chuyện gì.
Chuyện tôi và Đường Tố Lan dây dưa với nhau suốt một tháng qua, tốt nhất là nên chôn chặt xuống mồ.
“Tưởng ai, hóa ra là Hàn thiếu hiệp đấy à!”
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện trước mặt tôi.
Ngước lên nhìn, hóa ra là Phương Phi Nhiên mà tôi đang chờ đợi.
“Chà chà, cắt tóc xong nhìn cậu sáng sủa, bảnh bao hẳn ra! Suýt chút nữa ta không nhận ra đấy! Đẹp trai hơn ta tưởng nhiều!”
Tôi gạt bỏ những suy nghĩ về Thanh Nguyệt sang một bên, đứng dậy.
Đáp lại lời khen sảng khoái của ông ấy, tôi cũng hùa theo bầu không khí:
“Để giữ lễ nghĩa với tiền bối nên tại hạ đã mạo muội chỉnh trang lại một chút.”
“Lễ nghĩa cái gì chứ, thương nhân nói chuyện với nhau bằng hàng hóa, tiền bạc và lý trí thôi.”
“Ha ha, với một người mới tập tành buôn bán như tại hạ thì nghe vẫn còn khó lắm. Dù sao cũng đa tạ lời khen của tiền bối.”
“Được rồi, chúng ta vào trong chứ? Ta vừa suy nghĩ kỹ rồi, có lẽ chúng ta sẽ có một mối lương duyên tốt đẹp đấy.”
.
.
.
“...Vậy nên, trước mắt cứ nhập hàng thử để xem phản ứng thị trường thế nào đã. Đã có một kỹ viện tỏ ra quan tâm rồi. Để xem tình hình ra sao.”
Cảm giác lâng lâng khó tả.
Mọi chuyện suôn sẻ hơn tôi nghĩ.
“Ngài phải nhắc họ bảo quản thật kỹ. Dù sao cũng là đồ da, lại dùng cho mục đích... vận động nhiều, nên mồ hôi rất dễ đọng lại gây mùi. Phải phơi ở nơi thoáng mát, tránh ánh nắng gắt, và thường xuyên bôi dầu dưỡng để da không bị nứt—”
“—Đương nhiên rồi, là y phục da thì phải thế chứ. Cậu đừng lo quá. Không cần cậu dặn thì ta cũng sẽ hướng dẫn kỹ lưỡng cho phía kỹ viện. Hàn thiếu hiệp này, nếu muốn đặt làm thêm thì mất bao lâu?”
“Để làm trọn bộ cho cả tay và chân thì chắc mất khoảng ba ngày...”
Đôi mày của Phương Phi Nhiên khẽ nhíu lại.
“Thế thì hơi vấn đề đấy. Biết đâu nhu cầu tăng đột biến thì sao. Cậu nên cân nhắc việc thuê thêm thợ da phụ việc đi. Tuy giờ nói chuyện này có hơi sớm.”
“Vâng. Tại hạ sẽ suy nghĩ thêm.”
Nụ cười nhân hậu trên môi Phương Phi Nhiên dần lắng xuống, thay vào đó là vẻ nghiêm túc của một doanh nhân.
“...Nào, giờ mới là chuyện quan trọng đây.”
“Tại hạ đang nghe.”
“Ta muốn ký hợp đồng độc quyền với cậu.”
“Độc quyền ư?”
“Phải. Ta mong cậu không bán mặt hàng này cho bất kỳ thương đoàn nào khác. Không chỉ không bán, mà ta muốn cậu giữ bí mật về sự tồn tại của nó.”
“...Tại sao vậy?”
“Số lượng y phục có hạn, nên ta sẽ áp dụng chiến lược ‘cao cấp hóa’. Nó sẽ trở thành loại trang phục chỉ dùng cho những buổi tiếp các vị Thượng Khách[note89439] .”
Phương Phi Nhiên hạ thấp giọng, tiếp lời:
“Kỹ viện vốn là nơi bán những giấc mơ. Ta muốn bộ đồ này không được trưng bày lộ liễu, mà chỉ lan truyền qua những lời đồn đại. Chỉ những ai tận mắt chứng kiến mới rỉ tai nhau rằng: ‘Ở kỹ viện đó vừa xuất hiện một thứ tuyệt phẩm’.”
“...Ồ.”
“Tạo ra một bầu không khí bí ẩn như thế, người ta sẽ càng tò mò muốn đến tận nơi để kiểm chứng tin đồn, đúng không?
Đương nhiên giá tiếp khách sẽ tăng vọt, và nhu cầu của các kỹ viện đối với bộ đồ này cũng sẽ tăng theo. Nếu kết hợp với thế lực của thương đoàn chúng ta, từng bộ, từng bộ bán ra đều sẽ có giá trên trời. Tất nhiên, đó là giả sử nó thành công.”
Tôi gật đầu, im lặng lắng nghe.
“Nhưng nếu cậu cứ mang cái thứ bí mật này đi rao bán lung tung, chiến lược của ta sẽ đổ bể.
Dĩ nhiên với cậu thì bán cho ai cũng là bán, nhưng hãy chọn chiến lược mà cả hai cùng thắng. Chúng ta chắc chắn sẽ đãi ngộ cậu xứng đáng.”
Nghe đến đoạn đãi ngộ xứng đáng là tai tôi dựng đứng lên rồi. Chẳng có gì để mất cả.
“Thật chứ ạ?”
“Nam nhi đại trượng phu, nói chuyện bằng hành động. Đứng dậy đi.”
Phương Phi Nhiên đứng dậy khỏi ghế.
“Dạ?”
“Ta sẽ cho cậu xem quy mô thương đoàn của ta.”
.
.
.
.
Phương Phi Nhiên dẫn tôi đi dọc con phố nơi các cửa tiệm của ông ấy nối đuôi nhau san sát.
“Từ đây, cho đến tận đằng kia. Tất cả đều là cửa hàng của chúng ta.”
“...Oa, tiền bối. Ngài thực sự lợi hại hơn tại hạ tưởng tượng nhiều.”
Trên con phố dài dằng dặc ấy, đủ loại cửa hàng bày bán đủ thứ trên đời.
Các thương nhân đang cao giọng chào mời, kẻ bốc hàng, người dỡ hàng từ xe ngựa tấp nập.
Cả con phố tràn đầy sinh khí.
Tôi thực sự bị choáng ngợp trước sức mạnh tài chính này.
“Hàn thiếu hiệp, cậu có biết cách để một thương nhân mua được lòng của một thương nhân khác là gì không?”
“Tại hạ không rõ.”
“Là cho thấy chân tâm trước. Ta sẽ cho cậu thấy chân tâm của ta, rồi cậu hãy suy nghĩ xem liệu có thể trao chân tâm của cậu cho ta hay không... Từ từ mà nghĩ. Nào, hãy chọn lấy ba, bốn món đồ bất kỳ ở đây mà cậu thích. Coi như quà gặp mặt cho mối lương duyên tốt đẹp này.”
“Dạ? À, không... Thế thì ngại quá.”
“Cậu nghĩ ta là kẻ keo kiệt vài đồng bạc lẻ sao? Chuyện khác không nói, nhưng ta muốn lôi kéo cậu về phe ta. Chỉ riêng việc cậu có thể nghĩ ra... loại y phục đó thôi, đã đủ thấy cậu là người phi phàm rồi.”
...Ái chà. Lão già này đúng là "dân chơi" chính hiệu mà? Đặt cược tất tay vào tôi ngay từ ván đầu luôn.
Không biết ở Trung Nguyên thế nào, chứ ở hiện đại thì món này "bánh cuốn" phải biết.
Thử tưởng tượng đôi bốt da bó sát kéo dài lên tận đùi, tạo ra đường cong quyến rũ chẳng kém gì quần jean ôm sát...
Ở Trung Nguyên, từ chối tấm lòng của đấng nam nhi cũng là một sự thất lễ.
Tôi cũng chẳng dại gì mà bỏ lỡ cơ hội béo bở này.
Người ta đâu có cho không, người ta đang đầu tư cho tương lai đấy chứ.
“Vậy tại hạ xin phép chọn nhé?”
“Ha ha, phải thế mới là đại trượng phu chứ. Nào, cứ tự nhiên đi.”
****
Cốc cốc.
Đường Tố Lan thừa biết là ai, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản vọng ra:
“Ai đấy?”
‘Đường tiểu thư, là tôi đây.’
“Vào đi.”
Cô hít sâu một hơi trấn tĩnh, cố điều chỉnh nhịp tim đang phản chủ.
Cánh cửa mở ra, Hàn Thụy Trấn bước vào với mái tóc ngắn gọn gàng, để lộ vầng trán cao và những đường nét nam tính mà trước giờ bị che khuất.
Thịch.
Trái tim Đường Tố Lan hẫng một nhịp. Quả nhiên cô không nhìn nhầm.
Cái khuôn mặt góc cạnh ấy cứ thế xông thẳng vào sâu trong tâm trí cô, phá vỡ mọi quy chuẩn thẩm mỹ trước đây. Rõ ràng là hắn không đẹp theo kiểu thư sinh nho nhã mà cô từng biết, nhưng sao lại hút hồn đến thế?
“C, Có chuyện gì vậy?”
Hàn Thụy Trấn thở dài thườn thượt, chẳng mảy may để ý đến sự bối rối của cô, đi thẳng vào vấn đề:
“Tiểu thư, việc gấp lắm rồi. Cô mau viết ngay một bức thư gửi về Tứ Xuyên Đường Môn đi.”
“Sao thế?”
“Cả cái Trung Nguyên đang loạn cào cào lên vì tưởng tiểu thư bị mất tích đấy! Tiểu thư muốn trêu chọc ai thì tùy, nhưng làm người nhà lo lắng đến mức phát điên lên là không được đâu!”
“A... Thế à? Nghiêm trọng vậy sao...”
“Và quan trọng hơn... bắt đầu từ ngày mai, chúng ta ai về nhà nấy đi. Đến lúc phải chia tay rồi.”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Đường Tố Lan, dập tắt mọi rung động vừa nhen nhóm.
Chia tay ư? Đột ngột thế này sao?
...Mình còn chưa chuẩn bị tâm lý mà? Còn muốn ngắm khuôn mặt mới mẻ kia thêm chút nữa... Dù đã đồng hành cùng nhau cả tháng trời, nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi, nhưng với cô, dường như vẫn chưa đủ.
“Tại sao? Dù sao cũng tiện đường, đi cùng nhau thêm một đoạn nữa rồi tách ra cũng được mà.”
“Thôi thôi, không được đâu. Tiểu thư mau chóng quay về Thành Đô đi.
Đường Gia Chủ đang lo sốt vó lên kia kìa. Đi cùng tôi chỉ tổ tốn thời gian, rước thêm rắc rối.”
Đường Tố Lan nhíu mày. Cô nhận ra sự bất thường trong giọng điệu gấp gáp của hắn.
“Có chuyện gì xảy ra sao? Tại sao đột nhiên ngài lại muốn tống khứ ta đi vội vàng như vậy...”
“Thì... có lý do gì đâu. Chỉ là tôi thấy đã hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc phải quay về thôi.”
Linh cảm của phụ nữ mách bảo cô một điều chẳng lành. Cô nheo mắt, giọng đanh lại:
“...Là vì Thanh Nguyệt đúng không?”
“Hả? À, không phải...”
Hàn Thụy Trấn lảng tránh ánh mắt cô, ấp úng chối quanh.
Thái độ đó càng củng cố sự nghi ngờ trong lòng Đường Tố Lan. Cơn ghen tuông vô cớ bùng lên dữ dội.
Hàn Thụy Trấn, kẻ đã lạnh lùng từ chối lời mời gia nhập Đường Môn của cô, lại đang sống chết giữ lời hứa với Thanh Nguyệt một cách mù quáng như vậy sao? Cái hẹn một tháng quan trọng đến thế à?
Sự ghen tị khiến Đường Tố Lan bắt đầu giở thói trẻ con, ngang ngược:
“Mặc kệ. Ta không chịu đâu. Ít nhất cũng phải hộ tống ta đến địa phận Tứ Xuyên. Ta không muốn đi bộ một mình. Ta muốn cưỡi lừa.”
“Tiểu thư—”
“—Nói thẳng ra nhé! Ta đã giúp ngài tìm Giải Độc Tiên Căn vất vả thế nào! Đừng bảo là ngài nghĩ chỉ cần chơi trò chơi kia một lần là trả hết nợ ân tình nhé?
Hay là tìm được đồ rồi thì muốn vắt chanh bỏ vỏ? Đáng lẽ ngài phải hộ tống ta về tận Thành Đô mới phải đạo quân tử chứ!”
“...”
“Ta đã phải ngủ bờ ngủ bụi, ăn thứ cơm khô khốc suốt một tháng trời vì ai hả? Ngài quên ta là Đường Tố Lan rồi sao?
Để thuê được bổn tiểu thư làm đến mức này, ngài có làm trâu làm ngựa 5 năm cũng không trả đủ tiền công đâu!”
Biết là mình đang vô lý, nhưng cô mặc kệ. Cô chỉ muốn kéo dài thời gian bên cạnh người đàn ông này thêm chút nữa.
“Ta thấy quá bất công nên không chia tay được. Đi cùng nhau đến trung tâm Tứ Xuyên đi! Đến đó ta sẽ tha cho ngài!”
“...”
“Trả lời đi!”
Bị dồn vào thế bí, Hàn Thụy Trấn vò đầu bứt tai, cuối cùng đành gật đầu miễn cưỡng:
“...Thôi được rồi. Chiều tiểu thư nốt lần này.”
Thấy hắn thỏa hiệp, Đường Tố Lan đang xù lông nhím bỗng dịu lại ngay tức khắc. Ánh mắt cô vô tình va phải đống đồ lỉnh kỉnh trên tay hắn.
Để đánh trống lảng, cô hất hàm hỏi:
“...Cái gì đấy?”
...Là quà sao?
Nếu là quà tạ lỗi thì tâm trạng cô sẽ khá hơn một chút. Nghĩ lại thì, cô đã tặng hắn con dao quý, lại còn giúp tìm thuốc... hắn đáp lễ cũng là lẽ thường tình.
“À, cái này ấy hả...?”
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Đường Tố Lan bắt gặp một vật sáng lấp lánh: một chiếc trâm cài tóc tinh xảo.
Hàn Thụy Trấn là nam nhân, đời nào dùng thứ này. Chắc chắn là mua cho cô rồi.
“...”
Cơn thịnh nộ ban nãy vụt tắt, thay vào đó là sự ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực. Khóe môi Đường Tố Lan khẽ giật giật, cố nén nụ cười đắc ý.
Đã bao lâu rồi trái tim cô mới rung động vì một món quà nhỏ bé như thế này? Cứ tưởng mình đã chai sạn cảm xúc rồi chứ. Nhưng việc có một kỷ vật lưu giữ lại chuyến đi bão táp này... thật quá đỗi ý nghĩa.
Cô bắt đầu diễn sâu. Phải giả vờ bất ngờ, xúc động thì người tặng mới vui lòng.
Nhưng ngay khi cô đang chuẩn bị kịch bản "ngạc nhiên", Hàn Thụy Trấn đã thẳng tay đập tan mọi ảo mộng.
Hắn vội vàng nhét chiếc trâm cài vào sâu trong ngực áo, lúng túng che giấu:
“...Không có gì đâu. Đồ lặt vặt ấy mà.”
“...Hả?”
Nụ cười trên môi Đường Tố Lan cứng lại. Cô đứng chôn chân tại chỗ, nhìn trân trân vào vị trí chiếc trâm vừa biến mất.
Một lúc sau, sự thật phũ phàng, lạnh lẽo mới len lỏi vào tâm trí cô, gặm nhấm từng chút tự tôn còn sót lại.
...A.
...Hóa ra là quà cho Thanh Nguyệt.
Một loại cảm xúc chưa từng nếm trải bắt đầu trào lên, đâm chọc vào trái tim Đường Tố Lan. Nhầy nhụa, đen tối và độc địa.
“À... Thế sao?”
Đường Tố Lan mỉm cười đáp lại, một nụ cười hoàn hảo đến rợn người. Nhưng sâu bên trong, cô cảm nhận được con "tâm ma" đang cựa quậy, thức tỉnh sau giấc ngủ dài.
Cô muốn thứ đó.
Đồ của người khác... cô bỗng dưng khao khát muốn cướp lấy nó làm của riêng.
2 Bình luận