Web Novel

Chương 213 - Mây Mù Giăng Lối (3)

Chương 213 - Mây Mù Giăng Lối (3)

Ranh giới giữa Tứ Xuyên và Thanh Hải.

Thanh Nguyệt theo chân Dư Hạ Vân đến Tuyết Tàng Cốc (雪藏谷)[note90396], nơi U Hồn Hội tọa lạc.

Mùa đông tuyết lấp kín đường, mùa hè sương mù không tan, cái tên này cũng từ đó mà ra.

Nơi đây còn được mệnh danh là khe núi nuốt chửng những con đường.

Khoảnh khắc vừa bước vào khe núi, Dư Hạ Vân đổ gục xuống như một đống bùn nhão.

Thanh Nguyệt khẽ nhấc ngón tay lên.

“K-Khoan đã...!”

Dư Hạ Vân vội vã cất tiếng gọi giật Thanh Nguyệt lại.

Tử khí đã phủ kín khuôn mặt lão.

“Đ-Đến nơi rồi. Đã đến nơi rồi, xin hãy rủ lòng từ bi... Tr-Trên người tiểu nhân đã có bốn lỗ thủng rồi.

Sư cô, võ công của tiểu nhân k-kém xa ngài. Chẳng phải tiểu nhân đã chạy thục mạng hai ngày hai đêm không nghỉ sao? Xin ngài, chỉ cần cho tiểu nhân chút thời gian để thở...”

Trái ngược với vẻ điềm nhiên của Thanh Nguyệt, Dư Hạ Vân đang thở hồng hộc đầy đau đớn.

Y phục lão đã ướt đẫm máu và mồ hôi.

Lạnh lùng nhìn xuống cái bộ dạng thảm hại ấy, Thanh Nguyệt thầm nghĩ.

...Hay là cứ giết quách đi rồi tự mình đi tiếp nhỉ?

Cô cũng đã quá chán ngấy những lời than vãn ỉ ôi của lão rồi.

Từ đây trở đi, có lẽ chỉ bằng sức mình, cô cũng dư sức tìm ra đám tay sai của Độc Cô Chân Mặc.

'Thái Hà... ừm, một cái tên thật đẹp.'

Thế nhưng, một giọng nói trầm ấm chợt vang lên, tạo nên một cơn sóng lớn xáo trộn tâm can Thanh Nguyệt.

Cảm giác tội lỗi vi diệu dấy lên khi nhớ về giọng nói ấy, cô nhắm nghiền hai mắt lại.

Lúc mở mắt ra, cô lạnh lùng cất lời hỏi:

“Cốc Trang (谷莊) nằm ở đâu?”

“K-Không còn xa nữa đâu ạ.”

“Tiến vào trong đó, tay sai của Độc Cô Chân Mặc đang chờ sẵn sao?”

“Chắc là vậy ạ. Bọn chúng không cho phép chúng tiểu nhân rời đi nửa bước...”

“Số lượng?”

“B-Bốn người. Có tổng cộng bốn tên thủ hạ của Độc Cô đại nhân được phái đến quản lý U Hồn Hội.”

Thanh Nguyệt phóng ánh mắt nhìn về phía sâu trong khe núi mịt mù sương trắng.

Cô đang phải vật vã, khổ sở kìm nén sát tâm cứ chực chờ bùng nổ trong máu thịt.

Cứ nghĩ đến việc đám sâu bọ này là nguyên nhân khiến cô không thể gặp Hàn Thụy Trấn, cơn thịnh nộ lại càng sục sôi.

Nhưng cô buộc phải đè nén cơn khát máu này xuống.

Đúng vậy, mục tiêu tối thượng là vĩnh viễn chặt đứt nanh vuốt của Độc Cô Chân Mặc, không cho phép chúng vươn tới chỗ Hàn Thụy Trấn.

Đây chỉ là công cuộc dọn dẹp chút rác rưởi ngáng đường mà thôi.

...Tất nhiên, cũng là để trút bỏ một phen cơn thịnh nộ vì cớ sự khiến cô phải chia xa Hàn Thụy Trấn.

Khi Hàn Thụy Trấn bị Đường Tố Lan cướp đi, tâm trạng cô tất nhiên tồi tệ đến cực điểm... nhưng ngẫm lại, cũng không thể bảo lựa chọn đó là hoàn toàn sai lầm.

Sự thật là tính mạng của Hàn Thụy Trấn đang bị đe dọa.

Nếu cô khăng khăng dùng vũ lực kéo hắn về núi Nga Mi.

...Đúng vậy, giả sử cái gã Dư Hạ Vân đang nằm bẹp trước mắt cô đây thực sự tiếp cận được Hàn Thụy Trấn.

Và nếu có mệnh hệ gì xảy ra với hắn.

“...”

Chắc chắn đến chết Thanh Nguyệt cũng vĩnh viễn không thể tha thứ cho bản thân mình.

So với một Đường Tố Lan bày mưu tính kế, so với tên Dư Hạ Vân trước mắt, và so với cả ngọn nguồn là Độc Cô Chân Mặc, kẻ cô không thể dung thứ nhất chính là bản thân mình.

Cô sẽ tự đày đọa, hành hạ chính mình cho đến khi linh hồn hoàn toàn vụn vỡ.

“Đứng dậy đi.”

Đợi đủ lâu, Thanh Nguyệt lạnh lùng hối thúc Dư Hạ Vân.

Lão ta lóp ngóp bò dậy, tiếp tục làm kẻ dẫn đường.

Sắc mặt lão vô cùng tồi tệ, nhưng có lẽ vì Hàn Thụy Trấn không hiện diện ở đây chăng?

Sự thương xót hay đồng cảm của cô dành cho một con người nhạt nhòa hơn mức bình thường rất nhiều. Nói trắng ra là, cô chẳng cảm nhận được cái quái gì cả.

Khe núi kéo dài hun hút.

Hệt như một vết nứt sâu hoắm còn sót lại từ thuở khai thiên lập địa.

Những vách đá dựng đứng sừng sững hai bên che khuất cả bầu trời, dẫu là giữa thanh thiên bạch nhật, ánh nắng lọt xuống cũng chỉ mỏng manh như những sợi chỉ nhỏ.

Quả thực là một chốn ẩn náu hoàn hảo cho bọn hắc đạo lẩn tránh đám hiệp khách thích lo chuyện bao đồng.

Có lẽ dẫu cao tăng Thiếu Lâm có bước chân đến đây, cũng phải rùng mình e dè trước sự âm u, quỷ dị này.

Thế nhưng, giữa những bước chân lạnh lẽo, Thanh Nguyệt bất chợt suýt bật cười.

Một sự trớ trêu đến nực cười.

Nơi mà bất kỳ kẻ nào cũng thấy rợn người, thì Thanh Nguyệt, càng dấn sâu vào, lại càng cảm thấy tâm can thanh thản lạ lùng.

Cảm giác như rốt cuộc cũng tìm thấy một nơi chốn hoàn hảo để che đậy bản ngã tăm tối, thối nát của chính mình.

Trong cái vực sâu này, dẫu cô có làm ra những hành vi tàn độc đến mức nào đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không có kẻ nào hay biết.

Và thật có lỗi... nhưng ngay cả Hàn Thụy Trấn cũng sẽ không hay biết.

Ý nghĩ đó khiến khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười tà ác.

Dư Hạ Vân lén lút bắt gặp nụ cười kỳ dị ấy của Thanh Nguyệt, lão vội vã cụp mắt xuống, cắm cúi lê bước.

Từng luồng gió lạnh buốt luồn lách qua khe núi.

Thi thoảng tiếng quạ kêu thê lương vang lên, hòa quyện cùng tiếng cười nhạt của Thanh Nguyệt, dội vào vách đá tạo thành những âm vang rợn người.

Chẳng rõ đã đi được bao lâu.

Xuyên qua lớp sương mù mờ ảo phía trước, một cứ điểm nhỏ bé dần lộ diện.

Chí ít cũng phải có cỡ năm mươi tên, hoặc hơn thế nữa đang tụ tập ở đây, tính rộng lượng ra thì cũng tương đương một ngôi làng nhỏ.

Khi sào huyệt U Hồn Hội hiện ra, Dư Hạ Vân khựng bước.

“S-Sư cô.”

Lão ngoái đầu nhìn Thanh Nguyệt, khẩn khoản van xin.

“B-Bây giờ... xin hãy tha cho tiểu nhân đi được không.”

“...”

“T-Tiểu nhân đã làm tròn trách nhiệm dẫn đường rồi mà. Nếu tiểu nhân bước vào đó, chắc chắn chỉ có con đường chết.”

“Vậy sao?”

“V-Vâng, vâng. Nhiệm vụ thất bại, lại còn dẫn sư cô đến tận bản cốc, làm sao tiểu nhân còn mạng mà sống sót chứ?”

“Không phải là công lao dẫn ta đến tận đây để bọn chúng luận công ban thưởng sao? Hội Chủ, ngươi nghĩ ta là kẻ ngu ngốc chắc?

Rõ ràng ngươi định liên thủ cùng tay sai của Độc Cô Chân Mặc để hạ sát ta. Chờ thời cơ đánh lén sau lưng đúng không?”

Khuôn mặt Dư Hạ Vân tái mét, cắt không còn một giọt máu. Tâm can bị bóc mẽ trần trụi khiến lão hoảng loạn, lập tức quỳ sụp xuống đất.

“Xin ngài... xin hãy tha mạng. Chẳng phải tiểu nhân đã làm đủ bổn phận rồi sao.”

“...”

Thanh Nguyệt buông một tiếng thở dài thườn thượt. Cô nhắm mắt, tưởng nhớ đến hình bóng Hàn Thụy Trấn hệt như đang tụng niệm một câu kinh... rồi lẳng lặng gật đầu.

Đã quá lâu rồi cô mới lại buông tha cho một con bọ hèn mọn như thế này.

Nhận được ân xá của Thanh Nguyệt, Dư Hạ Vân lồm cồm đứng dậy, cúi gập người tạ ơn.

“T-Từ nay về sau, tiểu nhân nhất định sẽ cải tà quy chính, sống một cuộc đời lương thiện.”

Nghe vậy, Thanh Nguyệt bình thản đáp lời:

“Ta sẽ giúp ngươi.”

“Dạ?”

-Bốp!

Ngón tay Thanh Nguyệt phóng ra, điểm thẳng vào bụng Dư Hạ Vân không chút khoan nhượng.

Đôi mắt cô lạnh lẽo đến tận cùng, và một luồng nội kỵ còn sắc lạnh hơn thế truyền thẳng qua đầu ngón tay, giáng vào cơ thể lão.

-Phập!

Kèm theo tiếng thở hắt ra đau đớn, một âm thanh vỡ vụn vang lên ngay dưới bàn tay Thanh Nguyệt.

Đan điền của Dư Hạ Vân đã bị phế bỏ hoàn toàn chỉ trong một khắc. Bỏ mặc lão ngã gục xuống như phế nhân, Thanh Nguyệt sải bước tiến thẳng về phía cổng lớn của U Hồn Hội.

-Két...

Cô đẩy cửa bước vào, ung dung, tự tại hệt như đang bước vào chính ngôi nhà của mình.

Bên trong, vô số những gã đàn ông bặm trợn đang tụ tập.

“Cái gì...!”

“Kẻ nào...!”

Đám đàn ông giật thót mình, nháo nhào đứng bật dậy, nhưng ngay tức khắc lại bị đóng băng khi diện kiến nhan sắc khuynh thành của Thanh Nguyệt.

Nếu là cô của ngày thường, thanh kiếm đã được rút khỏi vỏ, càn quét một vòng nhuộm máu nơi đây. Thế nhưng, hôm nay thì khác.

Lần đầu tiên, Thanh Nguyệt chắp tay hành lễ một cách vô cùng đoan trang.

“...Xin lượng thứ vì đã đường đột mạo phạm, ta đến đây chỉ để hỏi đường. Xin hỏi, nơi này có tay sai của Độc Cô Chân Mặc hay không?”

Khoảnh khắc cái tên Độc Cô Chân Mặc được xướng lên, toàn bộ đám hắc đạo lại một lần nữa cứng đờ.

Nhận ra sự tình đang diễn biến theo chiều hướng bất thường, chúng đưa mắt nhìn nhau, tay rục rịch chạm vào chuôi đao, cán kiếm.

“Ngươi hỏi cái đó để làm gì.”

Từ một gian nhà nằm khuất tít phía xa bức tường, một gã đàn ông chậm rãi bước ra và cất giọng.

Cả người gã khoác lên một bộ hắc y kín mít.

Đến khuôn mặt cũng bị che giấu hoàn toàn.

Khoảnh khắc gã hắc y nhân[note90413] xuất hiện, toàn bộ đám đàn ông trong cốc trang đồng loạt cúi rạp đầu phục tùng.

Chẳng rõ bọn chúng đã bị áp chế bằng thủ đoạn tàn độc nào, nhưng nỗi khiếp sợ in hằn sâu sắc trong từng cử chỉ.

Lúc này, kẻ duy nhất còn dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào gã hắc y nhân chỉ có Thanh Nguyệt.

Nối gót gã, thêm ba tên hắc y nhân khác cũng lần lượt xuất hiện.

Cô cất tiếng hỏi:

“Các vị là tay sai của Độc Cô Chân Mặc sao?”

“Ngươi tìm bọn ta có việc gì?”

“Ta đang tìm Độc Cô Chân Mặc.”

“Tìm Giáo Chủ của bọn ta làm gì?”

“Để giết hắn.”

Thanh Nguyệt lạnh lùng đáp trả một cách chân thật nhất. Những kẻ khác thì không rõ, nhưng Độc Cô Chân Mặc thì cô nhất định phải phanh thây.

Đó là cái giá hắn phải trả vì dám chôn vùi Hàn Thụy Trấn xuống lòng đất lạnh.

Lời hứa của cô với Hàn Thụy Trấn là tuyệt đối không sa ngã vào ma đạo.

Nhưng việc tước đoạt sinh mạng Độc Cô Chân Mặc, gạt bỏ ân oán cá nhân sang một bên, thì đó vốn dĩ là tâm nguyện chung của toàn bộ Võ Lâm Minh.

Hàn Thụy Trấn chắc chắn cũng mong muốn cái chết của hắn.

Nghe lời tuyên chiến ngông cuồng ấy, bốn tên hắc y nhân đồng loạt phá lên cười sằng sặc.

Đám người U Hồn Hội ban nãy còn im thin thít, nay thấy chủ nhân cười cũng hùa theo cười ồ lên mỉa mai.

Thanh Nguyệt đứng tĩnh lặng giữa vòng vây của những tràng cười giễu cợt đầy khinh miệt.

Ánh mắt cô cũng dần tối sầm lại, tĩnh mịch như một hồ nước sâu thẳm.

Tên hắc y nhân đầu tiên tra hỏi Thanh Nguyệt bước tới gần.

“Trông có vẻ là một ả kỹ nữ bị Giáo Chủ đùa bỡn rồi vứt bỏ đây mà. Khuyên cô em một câu, đừng có ôm mộng tưởng hão huyền. Tưởng cầm thanh kiếm trên tay là hóa thành cao thủ được chắc?

Con người hễ bị kiếm đâm là chết, cô em định đánh cược cái mạng nhỏ này để thử một lần sao? Thật uổng phí cho cái nhan sắc chim sa cá lặn kia.”

“...”

Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu.

Tâm trí cô lúc này chỉ tràn ngập hình bóng Hàn Thụy Trấn.

Ánh mắt hắn nhìn cô, và cả đôi bàn tay run rẩy khi ấy.

Cả lời thề nguyện sắt đá của hắn. Gom nhặt từng mảnh ký ức đó, cô lại một lần nữa cưỡng chế sát tâm đang cuộn trào.

Cô nhớ lại dũng khí mà hắn đã phơi bày chỉ vì một kẻ như cô.

Phớt lờ những lời rác rưởi của tên hắc y nhân, Thanh Nguyệt lia mắt nhìn về phía những kẻ còn lại.

“Hãy buông vũ khí xuống. Ta sẽ tha mạng cho các ngươi.”

Tên hắc y nhân cười khẩy, giọng điệu càng thêm đê tiện.

“Để ta dạy cho các ngươi một chân lý của giang hồ. Đã là nữ cao thủ thì tuyệt đối không có kẻ nào mang nhan sắc chim sa cá lặn.

Biết tại sao không? Bởi nếu xinh đẹp mỹ miều, đám nam nhân sẽ bu quanh như ruồi bu mật, làm sao mà tập trung tu luyện nổi.

Thế nên, hễ là nữ cao thủ khét tiếng thì nhan sắc cũng... ma chê quỷ hờn. Chẳng kẻ nào thèm dòm ngó đến.”

Tiếng cười hô hố của đám đàn ông lại bùng lên.

“Nhưng cô em thì khác. Đây là một lời khen ngợi thật lòng đấy. Trong cuộc đời ta, cô em chính là mỹ nhân tuyệt sắc nhất mà ta từng diện kiến. Kể cả đám phàm nhân ngoài kia cũng chẳng ai sánh bằng. Thế thì đào đâu ra thời gian mà luyện kiếm chứ.

Cơ mà cái vòng cổ thấp hèn trên cổ kia là ý gì thế? Trông thanh cao vậy mà cũng dâm đãng ra phết nhỉ? Nếu thế thì việc gì phải dấn thân vào cửa tử, dùng mỹ nhân kế chẳng phải tốt hơn sao. Ta sẽ tự tay dâng nàng lên cho Giáo Chủ. Nhưng trước đó, để ta nếm thử chút vị ngọt—”

Đúng khoảnh khắc đó, thân ảnh Thanh Nguyệt chập chờn như ảo ảnh rồi biến mất không dấu vết.

Tên hắc y nhân đang ba hoa chợt đứng chết trân, và giây tiếp theo, một thứ gì đó nhỏ xíu, đen ngòm sượt ngang qua mặt gã.

-Xẹt!

Một âm thanh sắc lẹm, ngắn ngủn vang lên.

“...?”

Mảnh vải đen che đậy khuôn mặt gã bị xé toạc.

Đồng thời, một tiếng bạch vang lên, thứ gì đó vừa rơi xuống nền đất.

Tên hắc y nhân cúi xuống nhìn, một đoạn lưỡi người đỏ lòm, đầm đìa máu.

-Tí tách...

Từ khoang miệng gã, máu tươi bắt đầu ồ ạt tuôn ra. Một nửa gò má cũng bị chém đứt, khiến phần cằm xệ xuống, lủng lẳng đầy kinh hãi.

Một tên hắc y nhân khác đứng gần Thanh Nguyệt nhất lập tức phản ứng. Gã phóng ra một chiêu tả chưởng[note90398], hòng dùng nội lực áp đảo.

Không thể né tránh khi đang lơ lửng trên không, Thanh Nguyệt cũng vung tay trái ra nghênh chiến, nhưng thay vì dùng lòng bàn tay, cô lại phóng ra một ngón tay.

Đối phó với chưởng pháp thì phải dùng chưởng pháp để đáp trả, đó là chân lý cơ bản của võ học.

Bởi nếu không thể triệt tiêu luồng nội lực khổng lồ phát ra từ lòng bàn tay, kẻ nghênh chiến sẽ lập tức bị nghiền nát.

Tên hắc y nhân nhếch mép cười gằn, hét lên đắc ý.

"Đồ điên—"

-Phập!

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với dự đoán của gã, chỉ pháp của Thanh Nguyệt đâm xuyên qua lòng bàn tay gã dễ như chọc thủng một miếng đậu phụ. Một ngón tay bé nhỏ lại có thể dễ dàng xé nát luồng nội lực cuồng bạo của chưởng pháp.

Từ bao giờ, đáy mắt Thanh Nguyệt đã lóe lên một luồng sáng xanh biếc, lạnh lẽo.

Cô dồn toàn bộ thứ nội khí tàn độc của Diệt Tâm Công (滅心功) vào đầu ngón tay ấy, không lưu lại chút từ bi.

-Bùm!

Hệt như một quả pháo nổ tung, phần cánh tay bị phong tỏa huyết đạo của tên hắc y nhân từ khuỷu tay trở xuống vỡ nát thành từng mảnh máu thịt nhầy nhụa.

“A Á Á Á Á!!!”

Tiếng gào thét thê lương xé ruột xé gan, cùng màn sương máu đặc quánh lập tức bao trùm lấy toàn bộ khe núi tăm tối.

“...Hà...”

Đáp xuống mặt đất, Thanh Nguyệt trút ra một hơi thở dài.

Cô điên cuồng đè nén, phủ nhận thứ cảm giác thỏa mãn, nhẹ nhõm đang lan tỏa trong lồng ngực.

Hàn Thụy Trấn căm ghét cái bộ dạng cuồng đồ hiếu sát này của cô.

Vậy thì, chính cô cũng sẽ ép bản thân phải căm ghét nó.

Cơn mưa máu tanh tưởi từ cánh tay nổ tung giờ mới lất phất rơi xuống.

Thanh Nguyệt cứ thế đứng tĩnh lặng giữa màn mưa máu ấy.

Chỉ thầm cầu xin cái khe núi tăm tối này sẽ chôn vùi bí mật dơ bẩn này của mình.

Tất nhiên, ngay từ đầu cô cũng không hề có ý định đoạt mạng bất kỳ kẻ nào ở đây.

Chớp nhoáng, hai hiệp giao tranh kết thúc, Thanh Nguyệt lại một lần nữa đứng sừng sững giữa trung tâm cốc trang.

Bỏ mặc tiếng gào thét đau đớn của tên hắc y nhân sau lưng, cô lạnh lùng tuyên cáo với đám U Hồn Hội.

“...Các ngươi đã đánh mất cơ hội rồi. Ta đã cảnh báo hãy buông vũ khí xuống cơ mà.”

-Loảng xoảng!

Vô số đao kiếm rơi rụng lả tả xuống nền đất lạnh.

Những gã sát nhân máu lạnh nay lại run rẩy, khiếp đảm khi đối diện với một ác quỷ tu la thực sự.

Thế nhưng, Thanh Nguyệt lại thong thả lắc đầu. Cô nở một nụ cười rợn ngợp, cất lời:

“Ta đã nói là muộn rồi mà? Hãy nhặt vũ khí lên đi chứ.”

Lưỡi kiếm sáng loáng của cô lập tức chĩa thẳng vào đám người U Hồn Hội.

Bất Sát.

Chỉ cần không đoạt mạng chúng là được.

Chẳng mấy chốc, khắp các ngóc ngách của cốc trang tồi tàn này, những mảnh tay chân đứt lìa, không còn chủ nhân nằm la liệt, vương vãi khắp nơi.

.

.

.

“...Lúc ta lịch sự hỏi đường, các ngươi ngoan ngoãn trả lời thì có phải tốt hơn không.”

Bắt bốn tên hắc y nhân quỳ rạp dưới chân, Thanh Nguyệt thủ thỉ.

Lưỡi kiếm vẫn còn nhỏ giọt máu tươi gác hờ trên vai cô.

Tấm mạng che mặt của chúng cũng đã bị lột sạch.

Đám tay sai Ma Giáo khiếp vía, chẳng tên nào dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt cô.

Đặc biệt là cái gã hỗn xược dám buông lời dâm ô, lăng mạ cô lúc đầu.

Nhưng Thanh Nguyệt chẳng thèm để tâm đến điều đó nữa. Những lời đê tiện đó... từ trước đến nay, cô đã nghe đám nam nhân cặn bã nhả ra không biết bao nhiêu lần rồi.

“T-Thanh Nguyệt sư cô, bọn tiểu nhân nguyện hối cải, xin nương nhờ cửa Phật-”

-Phập!

Vừa có kẻ run rẩy gọi tên cô, ngón tay của Thanh Nguyệt đã lạnh lùng xuyên thủng bả vai hắn rồi rút ra.

“Ngươi vừa gọi ta là gì?”

Cô khẽ nghiêng đầu. Tên hắc y nhân kia cũng tinh ý, vội vã đổi giọng.

“K-Không biết ạ. Tiểu nhân không biết ngài là ai cả. Cũng tuyệt đối không muốn biết.”

Thực chất, chúng có biết cũng chẳng ảnh hưởng gì. Độc Cô Chân Mặc có biết cô tới đây cũng chẳng sao.

Trái lại, cô còn mong hắn biết là đằng khác.

Đó là lời tuyên chiến đanh thép gửi đến hắn.

Dẫu vậy, cô vẫn phải ép chúng câm miệng, bởi những tin đồn đẫm máu này mà truyền ra ngoài thì chẳng có gì tốt đẹp.

Độc Cô Chân Mặc nghe được thì không sao, nhưng nếu để lọt đến tai Hàn Thụy Trấn thì đó lại là một thảm họa.

Thế nên cô mới cất công dằn mặt lũ chuột nhắt này.

Thanh Nguyệt tiếp tục tra hỏi:

“Tốt nhất là ngoan ngoãn trả lời những gì ta hỏi. Nếu không muốn phải chứng kiến tay chân mình đứt lìa thêm nữa.”

“Giết ta đi...!”

Trước lời đe dọa ấy, tên hắc y nhân có vẻ còn nguyên vẹn nhất gào lên thách thức.

“Một nữ ni mà lại máu lạnh tàn bạo thế này—”

-Phịch!

Thanh Nguyệt thẳng tay điểm vào á huyệt của gã. Miệng gã cứng đờ, không thể phun ra thêm một chữ nào.

Cô lờ mờ nhận ra chúng định giở trò gì đó, nhưng cô chẳng buồn bận tâm. Thay vì phí lời, cô tung một cú đá sấm sét.

Cơ thể tên hắc y nhân văng vút lên không trung, lao như một viên đạn đại bác rồi găm thẳng vào bức tường đá phía xa.

-Rầm!

“Các ngươi nghĩ ta đang uy hiếp sao?”

Khi bụi bặm vừa lắng xuống, Thanh Nguyệt hờ hững hỏi ba tên còn lại.

“Không phải uy hiếp, mà là ta đang ban phát cho các ngươi cơ hội. Các ngươi đã đặt một chân vào cửa tử rồi, vẫn chưa nhận ra sao?

Cái chết kề tận cổ, vậy mà chỉ vì ta là người xuất gia nên các ngươi vẫn ôm ảo vọng sẽ được tha mạng... Thật đáng nực cười. Lại thêm một rắc rối nữa chỉ vì ta trót mang danh đệ tử Nga Mi Phái sao.”

Nụ cười trên môi Thanh Nguyệt càng thêm rợn ngợp, cô khoan thai bước lại gần ba kẻ đang run rẩy.

“Phải đoạt mạng một kẻ thì các ngươi mới chịu tin ta chăng?

Các ngươi có thấu hiểu ta đang phải khốn khổ kìm nén cơn khát máu này đến nhường nào không? Giết quách các ngươi đi thì ta cũng nhẹ nhõm hơn nhiều đấy.”

-Xoẹt!

Cô vung thanh kiếm vẩy sạch những giọt máu tươi còn đọng lại.

Ba tên hắc y nhân co rúm người lại. Đôi mắt Thanh Nguyệt đông cứng hàn băng, lưỡi kiếm chĩa thẳng vào chúng.

“...Mệnh lệnh mà Độc Cô Chân Mặc giao cho các ngươi là gì?”

Cái khoảnh khắc Hàn Thụy Trấn bị Độc Cô Chân Mặc bắt đi và biến mất.

Cái khoảnh khắc cô tận mắt chứng kiến hắn bị chôn sống dưới lớp đất lạnh.

Nỗi tuyệt vọng, đớn đau tột cùng khi ngỡ rằng mình đã vĩnh viễn mất hắn ập về, cắt phăng chút kiên nhẫn cuối cùng của Thanh Nguyệt.

“T-Tụi tiểu nhân chỉ là hạ cấp, không thể biết tường tận mọi chuy—”

-Xoẹt!

Vừa dứt lời, một bên tai của tên hắc y nhân đã bay vút lên không trung.

“Bớt lải nhải đi. Chỉ cần trả lời câu hỏi của ta.”

Gã đàn ông ôm lấy nửa đầu đầy máu, run rẩy khai báo.

“Giáo Chủ lệnh cho bọn ta phải bắt sống một nam nhân mà sư cô trân quý nhất mang về.”

“Đã tra ra được danh tính chưa?”

“K-Không rõ ạ. Chỉ biết đó là một thương nhân, hoặc là chủ nhân của một xưởng thuộc da...”

“...Chết rồi, nam nhân đó.”

“Dạ?”

“Bị các ngươi ép đến đường cùng mà chết rồi, nghĩ lại càng thấy lộn ruột.”

“A...”

Chỉ vì người thương bị hãm hại mà nổi trận lôi đình đến mức điên loạn, đám hắc y nhân dường như cũng nhận ra đó là một lý do hoàn toàn thuyết phục.

Thanh Nguyệt hạ thanh kiếm xuống, gặng hỏi:

“Bản doanh của các ngươi ở đâu? Nơi Độc Cô Chân Mặc đang lẩn trốn.”

Trước luồng sát khí ngùn ngụt ấy, tên hắc y nhân cuống cuồng lắc đầu.

“K-Không biết! Tụi tiểu nhân thực sự không biết! Mệnh lệnh đều được truyền đạt qua bồ câu đưa thư, bọn ta chỉ việc áp giải người hay vật phẩm đến điểm hẹn. Bản doanh thực sự nằm ở đâu, bọn ta hoàn toàn mù tịt!”

Có vẻ như gã không hề nói dối.

Một đám tốt thí hạ cấp làm sao biết được hang ổ tối cao.

Bọn Ma Giáo vốn dĩ quỷ quyệt, việc cắt đứt mọi thông tin về bản doanh đối với những cái đuôi này là nguyên tắc cơ bản nhất.

Một quy tắc bảo mật tối thiểu của bất kỳ tổ chức nào.

“Vậy chắc chắn phải có điểm giao liên. Ở đâu?”

“N-Năm ngày nữa... chúng ta có lịch hẹn gặp mặt tại một khách điếm nhỏ nằm sát vách Tứ Xuyên Đường Gia!”

“Tứ Xuyên Đường Gia sao?”

“Vâng!”

Lại có điểm giao liên của Ma Giáo lẩn khuất ngay sát sào huyệt của Tứ Xuyên Đường Gia.

Thông tin này quả thực có sức nặng ngàn cân đối với Võ Lâm Minh. Cả với Tứ Xuyên Đường Gia cũng vậy.

“...Được rồi.”

Thanh Nguyệt lạnh nhạt gật đầu.

Chỉ nội việc bòn mót được tin tức này thôi, chuyến viếng thăm nhuốm máu này cũng coi như bội thu.

*****

Tôi đang lững thững dạo bước trên đường phố Thành Đô, tận hưởng cảm giác nhàn nhã hiếm hoi.

"…Hà a a..."

Sao lại thấy tự do, khoan khoái đến thế này nhỉ.

Không vướng bận công việc, chẳng ai quấy rầy, lại còn được hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài, thật sự rất thoải mái.

Hôm nay tôi còn được Đường Tố Lan cho chút đỉnh tiền tiêu vặt.

Bảo là cứ ra ngoài uống vài chén rượu giải khuây đi.

"..."

...Dù sao cũng là tiền được cho, cứ tiêu thế nào tùy thích nhỉ?

Cái ý nghĩ bản thân lại có thể bật cười vì mấy đồng bạc lẻ của Đường Tố Lan khiến lòng tự tôn có chút gợn sóng, tôi đành phải ức chế khóe môi đang chực nhếch lên.

Tiền tiêu vặt ư? Thật là nực cười.

...Ái chà, nhưng mà cũng kha khá đấy chứ? Oa, thế này thì dư sức gọi rượu ngon rồi.

Cứ mải miết cống nạp tiền bạc cho Nam Cung Nhiên, thành thử ra số tiền tôi thực sự chi tiêu cho bản thân lại chẳng đáng là bao.

Mà giờ đem số tiền này dâng nộp cho cô ta thì cũng kỳ cục quá đúng không?

Đã thế thì phải tự thưởng cho bản thân một bữa ra trò thôi. Bao lâu rồi mới được tiêu xài thoải mái thế này...

Tôi đường hoàng bước vào một khách điếm rộng rãi, chọn một bàn rồi ngồi xuống.

Bên trong ồn ào náo nhiệt, chật kín người, lướt sơ qua cũng thấy có ít nhất bốn tên tiểu nhị đang tất bật ngược xuôi.

Vừa ngồi xuống nắn nót chỉnh lại tư thế, một tên tiểu nhị đã lăng xăng chạy tới.

Tôi cất giọng hỏi:

"Ở đây Đỗ Khang Tửu bán giá bao nhiêu?"

"Dạ, hai mươi đồng tiền kẽm ạ."

"Loại Tam Phẩm à?"

"Đúng vậy thưa khách quan."

"Thế loại Nhất Phẩm thì sao?"

"Dạ, ba đồng bạc ạ."

Mức giá chênh lệch khá chát.

Bỏ ngần ấy tiền chỉ để uống rượu thì hơi xa xỉ, nhưng khoản tiền Đường Tố Lan dúi cho tôi lại rủng rỉnh hơn thế nhiều.

Tôi đặt một nén bạc lên bàn, ung dung dặn dò tiểu nhị:

"Cho ta hai vò Đỗ Khang Tửu Nhất Phẩm, với một đĩa Đường Thố Lý Tích[note90400]. Đem tiền thối lại đây. Cứ giữ lấy năm đồng tiền kẽm làm tiền boa."

"Ái chà!"

Tên tiểu nhị nghe vậy liền rối rít gập người cúi đầu tạ ơn lia lịa.

Cảm giác như mình vừa hóa thân thành một vị vương tôn quý tộc, khóe môi tôi bất giác cong lên. Quả nhiên, có tiền là có tất cả.

Cũng có vài ánh mắt tò mò, ghen tị đổ dồn vào nén bạc tôi vừa đặt trên bàn.

Giống như một kẻ thích gây sự chú ý, tôi ngang nhiên tận hưởng những ánh nhìn đó.

...Ngẫm lại, lẽ ra mình đã có thể sống một cuộc đời sung túc thế này. Nếu không dính dáng đến cô nàng Nam Cung Nhiên kia.

Dạo này cô ta sống có tốt không nhỉ?

Có tiến bộ được chút nào không?

Dù sao thì mình cũng đã gửi hẳn một rương vàng cơ mà, ít nhiều gì cũng phải có chút thay đổi chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại, vì con ả đó mà mình lại phải tiếp tục cày cuốc kiếm tiền.

Có nên liên lạc lại với mấy người thợ chỗ Phương đại nhân không nhỉ?

Đúng là kiếp sống chó má, làm việc như trâu bò để đem tiền đi cống nạp, rồi lại lẩn quẩn suy tính cách làm việc như trâu bò tiếp.

Đến bao giờ cái vòng luẩn quẩn này mới kết thúc đây. Thôi thì cứ tạm tin tưởng vào Nam Cung Nhiên, mong là cô ta sẽ làm nên trò trống gì đó.

Trong lúc dòng suy nghĩ đang miên man, Đỗ Khang Tửu đã được mang lên.

Tôi nhâm nhi chén rượu bằng chiếc bụng rỗng, giết thời gian chờ thức ăn.

Khi tâm trí thảnh thơi, những ký ức về trò đùa hoan lạc với Đường Tố Lan lại tự động ùa về.

Tôi cúi xuống nhìn bàn tay mình.

Cái xúc cảm đê mê ấy vẫn còn vương vấn sống động đến mức khó tin.

"..."

Nhìn chằm chằm vào tay một lúc, tôi vô thức đưa nó lên mũi ngửi.

Thật đáng tiếc, thời gian trôi qua đã lâu nên chẳng còn sót lại chút hương vị ám muội nào.

"Đã bảo là bị đâm một nhát vì tội lăng nhăng mà!"

Đúng lúc đó, một tràng âm thanh từ bàn bên cạnh lọt vào tai khiến tôi giật bắn mình.

Suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi ghế.

Hai gã trung niên bàn bên đang rôm rả buôn chuyện.

"Thì đấy, cái tội đang ôm ấp lăn lộn với mụ nái sề khác bị bắt quả tang tại trận thì còn trách ai được!

Cứ tưởng lão ta nắm thóp được vợ, ai dè con mụ vợ cũng thuộc hạng ghê gớm chứ chẳng vừa!

Sống chung với hạng đàn ông lươn lẹo như lão mà vẫn trụ vững được thì đâu phải loại ẻo lả!"

"Chà chà, dù có nói vậy thì trông lão ta cũng đâu đến nỗi nào..."

"Trông vậy mà không phải vậy! Ở ngoài thì cố giấu nhẹm cái thói trăng hoa, chứ cái bản tính lăng nhăng đã ăn vào máu từ lâu rồi."

"Thế rốt cuộc, kết cục của hai vợ chồng nhà đó ra sao?"

"Thì lão chồng bị phế thành tàn tật, còn mụ vợ thì bị tống vào ngục chứ sao!"

"Haiz, đàn ông năm thê bảy thiếp cũng là chuyện thường tình... Có cần phải làm căng đến mức ấy không..."

"Ông bị điên à?"

"...Khụ."

"...Đừng bảo là ông cũng giống lão ta nhé?"

Sao câu chuyện tầm phào ấy lại khiến tôi rùng mình ớn lạnh đến thế nhỉ?

Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.

Tôi vội vã nốc thêm một ngụm Đỗ Khang Tửu Nhất Phẩm để sưởi ấm cơ thể.

"Khà..."

Chẳng biết do tâm trạng, hay vì phẩm cấp rượu thượng hạng thật.

Nhưng hôm nay hương vị rượu quả thực đậm đà, ngon hơn hẳn.

"Đường Thố Lý Tích có rồi đây ạ!"

Ngay lúc đó, tiểu nhị bưng đĩa thức ăn bước tới.

Là một tiểu nhị khác với người ban nãy.

"Chúc quý khá... ơ?"

Gã tiểu nhị vừa cất tiếng thì khựng lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tôi.

Thấy lạ, tôi cũng ngước lên nhìn. Chẳng hiểu sao chất giọng này nghe quen thuộc đến lạ.

Gã tiểu nhị đang trùm kín mặt bằng một chiếc khăn lụa, vội vàng kéo nó xuống và nhìn thẳng vào tôi.

"...Hả?"

Nhìn rõ khuôn mặt vừa lộ diện, tôi không dám tin vào hai mắt mình.

Là Nam Cung Nhiên.

Khoác trên mình bộ y phục bẩn thỉu, rách rưới, cô ta đang đứng trước mặt tôi trong bộ dạng của một tên tiểu nhị quèn.

Quá đỗi kinh ngạc, tôi buột miệng thốt lên:

"...Cái quái gì thế này, cô đang làm cái trò gì ở đây vậy?"

******

Thanh Nguyệt trùm kín người trong một chiếc áo choàng rộng thùng thình, lặng lẽ đứng trước cổng Tứ Xuyên Đường Gia.

Trái tim cô đập thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực.

Cảm giác hồi hộp, căng thẳng còn dữ dội hơn gấp bội so với lúc xông vào sào huyệt U Hồn Hội ở Tuyết Tàng Cốc.

Cô biết rõ mình không nên xuất hiện ở đây.

Vừa mới đoạt mạng người, đôi tay nhuốm đầy máu tanh, việc tìm đến hắn lúc này chẳng khác nào phản bội lại lời thề, lương tâm cô cũng không khỏi cắn rứt.

Thế nhưng, sức chịu đựng của cô đã chạm đến giới hạn tột cùng.

Dù sao thì, cô cũng đã hoàn thành những bước dọn dẹp cơ bản nhất rồi mà.

Dẫu cho sự xuất hiện này có đem lại hậu quả gì đi chăng nữa, cô cũng chỉ muốn nhìn thấy khuôn mặt hắn một lần rồi rời đi.

...À không, nếu có thể trao đổi vài ba câu thì tốt biết mấy...

...Cũng không phải, chỉ cần được nắm tay hắn một lát thôi...

...Chưa đúng, chỉ một cái ôm ngắn ngủi thôi cũng đủ rồi... Cô đã phải nhẫn nhịn quá lâu rồi...

...Không, tất cả đều không đủ. Cô chỉ muốn được ở bên cạnh hắn trọn vẹn một ngày.

Cô nhớ hắn đến phát điên. Cô khao khát được nghe giọng nói của hắn.

Một mong ước tưởng chừng như nhỏ nhoi nhưng lại khiến cô khao khát đến chết đi sống lại.

Thanh Nguyệt cứ đứng tần ngần trước cổng Tứ Xuyên Đường Gia, dằn vặt, đấu tranh tư tưởng, phân vân không biết nên quay về hay bước tiếp.

Nhưng cuối cùng, sự thôi thúc mãnh liệt đã chiến thắng lý trí, cô tiến bước đến trước đại môn.

Sát tâm rực lửa cô có thể nghiến răng kìm nén, nhưng nỗi nhớ nhung này, cô hoàn toàn bất lực.

Những môn đồ canh gác cổng Đường Gia cảnh giác nhìn cô, cất tiếng hỏi:

"Cô nương có việc gì cần tìm?"

Thanh Nguyệt khẽ gật đầu một cách vô định, giọng nói run rẩy, lí nhí như một kẻ vừa phạm phải trọng tội.

Cô mân mê túi Trung Tung Hương giấu trong tay áo, thì thầm:

"...Vâng. Xin... xin hãy thông báo cho Đường tiền bối giúp ta."

Chẳng hiểu sao, ngay từ lúc này, cô đã có cảm giác mình đang phải khúm núm, luồn cúi trước Đường Tố Lan.

Đã rất lâu rồi, Thanh Nguyệt mới lại nếm trải cảm giác hèn mọn, thu mình đến mức này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
雪 → Tuyết
藏 → Tàng (giấu, ẩn, cất giữ)
谷 → Cốc (thung lũng)
=> Nghĩa đen: “Thung lũng ẩn tuyết” hoặc “Thung lũng tuyết tàng ẩn”.
雪 → Tuyết
藏 → Tàng (giấu, ẩn, cất giữ)
谷 → Cốc (thung lũng)
=> Nghĩa đen: “Thung lũng ẩn tuyết” hoặc “Thung lũng tuyết tàng ẩn”.
[Lên trên]
đòn đánh bằng tay trái.
đòn đánh bằng tay trái.
[Lên trên]
Thịt lợn chua ngọt
Thịt lợn chua ngọt
[Lên trên]
hắc y = đồ đen
hắc y = đồ đen