Trời đã chập choạng tối.
Tôi đứng bên ngoài cửa tiệm nằm ở rìa ngôi làng, hướng mắt về phía trung tâm.
Đường Môn đang mở tiệc linh đình, những chiếc đèn lồng lộng lẫy thắp sáng rực rỡ cả những con phố.
Cả ngôi làng đang chìm dần vào sắc cam sẫm của hoàng hôn, vẽ nên một vẻ đẹp tráng lệ mà không một mỹ từ sáo rỗng nào có thể lột tả trọn vẹn.
Tiếng cười đùa và tiếng hát ca vang vọng khắp nơi.
Từ xa, tôi có thể nhìn thấy lôi đài[note88315] nơi Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan sẽ tỷ thí.
Ở trên đó, Đường Tố Lan đang mỉm cười với đám đông, lấy lòng họ một cách dễ như trở bàn tay
Vâng! Xin hãy kỳ vọng ở tiểu nữ! Vâng! Tiểu nữ nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng!
Nhìn cô ấy hăng hái nói chuyện mọi người như thế, tôi tự nhiên cũng bất giác cười nhẹ lúc nào không hay.
Trong cái thế giới chẳng có mấy trò tiêu khiển này, chỉ cần đứng xem những cảnh tượng như vậy cũng đủ làm tan biến bao căng thẳng.
Có người sẽ bảo, thế sao không đến tận nơi mà xem?
...Tôi chỉ đơn giản là muốn tránh xa đám người trong giang hồ thôi.
Việc quái gì phải chui đầu vào cái ổ đang nhung nhúc người của đám Đường Môn chứ?
Tôi tiếp tục quan sát Đường Tố Lan.
Theo lời mấy ông chú Cái Bang, ngay cả Đường Tố Lan cũng đang sụp đổ... nhưng thú thật, tôi chẳng thấy dấu hiệu nào cả.
Thế này mà là sụp đổ ư?
Nhưng rồi, tôi chợt nhớ lại cách Thanh Nguyệt che giấu tâm ma của mình.
Biết đâu Đường Tố Lan cũng là một bậc thầy trong việc che giấu.
Ai mà biết được.
Dù sao thì tôi cũng chẳng lo lắng lắm.
Ngay cả khi thực sự bị tâm ma khống chế, Đường Tố Lan vẫn sẽ vượt qua nó.
Cô ấy vượt qua tất cả để trở thành đồng minh đắc lực nhất của nhân vật chính trong cuộc chiến chống lại Ma Giáo.
Vấn đề thực sự của cô ấy là mối quan hệ với Thanh Nguyệt.
Trong một tương lai xa, cô ấy sẽ chết dưới tay Thanh Nguyệt.
Cô ấy đã tuyệt vọng bỏ chạy thục mạng suốt hàng trăm dặm đường, nhưng Thanh Nguyệt vẫn truy đuổi ráo riết và giết chết cô ấy.
Cái biệt danh "Truy Mệnh Quỷ" đâu phải tự nhiên mà có.
...Haizz.
Mà thôi, tôi cũng chẳng thể chạy lại khuyên cô ấy tránh xa Thanh Nguyệt được.
Nhìn từ xa, cô ấy có vẻ là một người tốt.
Lại còn xinh nữa chứ.
...Thôi, tắt cái chế độ quan tâm đi.
Càng lo lắng cho những kẻ đoản mệnh[note88278], lồng ngực tôi càng thắt lại.
Đó là một phần lý do tôi giữ khoảng cách với chốn giang hồ, vì tôi ghét những cảm giác này.
Dù sao, niềm tin rằng Thanh Nguyệt sẽ không đến tìm tôi cũng khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Không chắc chắn hoàn toàn, nhưng tỷ lệ cô ta đến là cực thấp.
Với việc Đường Môn đang mở đại tiệc như thế, liệu cô ta có thực sự lẻn ra ngoài chỉ để gặp tôi không?
Giờ này chắc cô ta đang ở đâu đó trong buổi tiệc, xã giao thân thiết với mọi người rồi.
Cót két, rầm.
“Hửm?”
Tôi quay người về phía cửa tiệm vì âm thanh bất ngờ.
Cánh cửa vốn đang mở toang bỗng đóng sập lại
Chắc là do gió thổi.
Tiếng động đó đã thổi bay những suy nghĩ lan man trong đầu tôi.
Đến lúc vào nhà rồi.
Không lo âu vớ vẩn nữa.
Có lẽ sự tự do khỏi Thanh Nguyệt mà tôi hằng mong ước sẽ bắt đầu từ hôm nay.
Kítttt...
Tôi đẩy cửa bước vào trong...
“Suỵt! Phùuu...”
Mẹ kiếp, giật bắn cả linh hồn!
Nhìn thấy một người phụ nữ đứng trân trân ngay giữa nhà mình, tôi suýt thì ngã khuỵu xuống tại chỗ.
Tôi không thể tin vào mắt mình.
Không thể nào, cô vào đây từ lúc quái nào thế!
Tim tôi đập loạn xạ vì sốc, cổ họng cứng đờ không thốt nên lời.
Đến cả thở mạnh cũng thấy khó khăn.
“...Tiểu... Tiểu thư...?”
Thanh Nguyệt lặng lẽ quay đầu lại khi nghe tôi gọi.
Khoảnh khắc ánh mắt khép hờ của chúng tôi chạm nhau, tôi nhận ra—cô ta thực sự đã đến tìm tôi.
Đôi mắt cô ta hôm nay vẫn đáng sợ như mọi khi.
Là do vụ tỷ thí sao?
Trông cô ta phiền muộn thấy rõ.
Tôi ngập ngừng một lúc trước khi thốt ra câu hỏi mà bản thân đã biết thừa câu trả lời.
“...T-Tại sao... cô lại đến...”
“...”
Thanh Nguyệt từ từ xoay hẳn người về phía tôi.
Rồi cô bước thêm một bước lại gần.
Tôi cố nén cái thôi thúc muốn lùi lại phía sau.
Thay vào đó, tôi nuốt khan, cổ họng khô khốc.
“...Mười ngày.”
“...Sao cơ?”
“...Đã hết mười ngày hẹn ước.”
“...”
“...Ta đến để trị liệu tâm ma, chưởng quầy.”
...Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đây đếch phải là trị liệu tâm ma!
Chung quy lại cũng chỉ là thỏa mãn dục vọng mà thôi!
Ức chế vãi chưởng.
Cái cớ tôi buột miệng bịa ra để giữ mạng—“trị liệu tâm ma”—giờ đã phản tác dụng một cách ngoạn mục.
Giờ chẳng lẽ lại bảo toẹt ra là không phải...!
Chẳng lẽ cô ta không tự nhận ra sao?
Nó chẳng giúp ích gì cho tâm ma của cô đâu, tại sao cứ tìm đến tôi làm gì...
Tôi trấn tĩnh trái tim đang run rẩy bằng một khoảng lặng kéo dài.
Lúc nào cũng phải giữ cái đầu lạnh.
Nếu không tìm lại được dũng khí, là chết chắc.
“...Đường Môn đang ở trong làng... Tôi không ngờ tiểu thư lại tìm đến tôi vào thời điểm nhạy cảm này.”
“...Như ta đã nói, tâm ma đã trở nên trầm trọng hơn.”
Cô ta cau mày, đặt tay lên ngực như thể đang ngột ngạt lắm.
“...”
Chỉ một cử chỉ nhỏ nhặt ấy, trong khoảnh khắc, tôi bỗng thấy cô ta đáng thương đến lạ lùng.
Có lẽ vì tôi thấy cô ta đang vùng vẫy trong sự tuyệt vọng của riêng mình.
Dù vậy, tôi vẫn phải sắt đá trở lại.
Một quả bom hẹn giờ chực chờ phát nổ vào ngày kia đang đứng ngay trước mặt tôi.
Vậy nước đi thông minh nhất lúc này là gì?
...Né được thì né.
“...Nhỡ đâu chuyện như lần trước lại xảy ra thì sao?
Tiểu thư đã sợ chết khiếp khi mấy ông chú Cái Bang xuất hiện còn gì.”
“...Người của Cái Bang đang ở bữa tiệc. Bọn họ uống say bí tỉ rồi.”
“...”
Thất bại.
Mấy ông chú đúng là vô dụng thật.
...Không, chưa được bỏ cuộc.
Lôi chuyện cũ ra nói tiếp.
Giả vờ dửng dưng, tôi ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
Rồi bắt chéo chân một cách ngạo nghễ.
Thanh Nguyệt cau mày trước thái độ của tôi trong giây lát, nhưng tôi lảng tránh ánh mắt cô ta và nói:
“Tiểu thư. Cô còn nhớ chuyện xảy ra ở chợ vài hôm trước chứ?”
“...”
“...Cô chắc là mình ổn với chuyện đó chứ? Vì vụ đó, hôm nay tôi có thể sẽ mạnh tay hơn đấy.”
“...C-Chuyện đó... đâu có liên quan.”
“Tôi cũng chỉ là con người thôi. Tôi cũng có cảm xúc chứ.”
Câu này thì có phần thật lòng.
Hả? Con nhỏ này... dám giở trò đó với một S như ta trong khi bản thân lại là M ư? Hôm nay cô tới số rồi...
“...”
Ánh mắt sắc lẹm của Thanh Nguyệt dập tắt ngay cả cơn càm ràm trong đầu tôi.
Không. Đừng có hèn.
Đằng nào cũng định dùng dây thừng, tiện thể lôi chuyện cái bẫy ra nói luôn.
“Hơn nữa, ngay cả khi không có chuyện đó, hôm nay tôi cũng định tăng mức độ lên.”
“Cái gì?”
“Với việc Đường Môn đang ở đây, mọi thứ đều rắc rối... Hay là để hôm khác nhé?”
“...”
Nếu cô ta bỏ đi bây giờ, tuyệt vời.
Nếu cô ta ở lại, ít nhất tôi đã rải đường để đẩy cường độ lên cao.
Tôi chờ phản ứng của Thanh Nguyệt.
“...”
“...”
...Trong lúc đó, tôi cũng cảm thấy mình đang phát điên lên.
Một mặt thì tuyệt vọng mong cô ta biến đi... nhưng tôi có phải là nô lệ của cái hạ bộ này không chứ?
Một phần trong tôi lại tò mò về trò bondage.
Tỷ lệ chín - một. Chín phần mong cô ta biến đi, một phần... muốn thử chút gì đó.[note88308]
Chưa bao giờ tưởng tượng được cảnh dùng dây thừng lên người thật.
Thêm nữa, công sức tôi bỏ ra để chuẩn bị sợi dây đó.
Màn trả thù Thanh Nguyệt mà tôi mong đợi.
Tôi biết đó là thuốc độc, nhưng tôi chỉ muốn chấm lưỡi nếm thử một chút thôi.
Giống như biết là kịch độc, nhưng vẫn không kìm được sự tò mò muốn nếm thử hương vị của nó.
*********************
“Hay là để hôm khác nhé.”
“...”
Thanh Nguyệt lạnh lùng nhìn xuống Hàn Thụy Trấn, nhưng bên trong cô là một mớ hỗn độn đang quay cuồng trong tâm trí.
Tim cô cứ hẫng đi từng nhịp.
Đầu ngón tay tê rần.
Tăng mức độ?
...Hơn cả lần trước sao?
Cô cứ ngỡ lần trước đã chạm đến giới hạn rồi, nào ngờ những chiêu trò của Hàn Thụy Trấn lại dường như không có điểm dừng.
Trong đầu cô thậm chí đã bắt đầu dấy lên nghi ngờ về lai lịch thực sự của hắn.
Giữa bầu không khí căng thẳng tột độ ấy, một luồng hơi lạnh kỳ dị khó tả bỗng chạy dọc sống lưng cô."
Thứ cảm giác kỳ lạ chưa từng có ấy lại ùa về, xâm chiếm tâm trí cô mỗi khi ở cạnh Hàn Thụy Trấn.
Càng tập trung nói chuyện với hắn, ý nghĩ về trận tỷ thí càng trôi xa.
“...Ngươi... định làm gì.”
Thanh Nguyệt cuối cùng không kìm được sự tò mò mà hỏi.
Hàn Thụy Trấn nở một nụ cười chế giễu.
“...Tại sao tôi phải nói cho cô biết?”
Thái độ của hắn đang thay đổi từng chút một.
Gặp hắn với tư cách chưởng quầy tiệm da, như ở chợ... hắn trông vô cùng ngây ngô.
Thiếu tự tin, nhu nhược, ngốc nghếch.
Nhưng khi từng lớp mặt nạ được gỡ bỏ, sự hiện diện của hắn trở nên áp đảo hơn.
Phong thái tự tin. Ánh mắt trịch thượng. Khí thế áp bức.
Thanh Nguyệt phải thừa nhận rằng cái khí chất ấy đã từng khiến cô rúm ró không chỉ một hai lần.
“Nào. Chọn đi. Rời khỏi đây... hoặc đi xuống hầm.”
“...”
Thực tế ùa về, Thanh Nguyệt muốn bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức.
Không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo—nỗi sợ hãi về những điều chưa biết đang bủa vây.
Nhưng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực cô lại không hề khó chịu.
Thế giới bên ngoài, chẳng hiểu sao, lại cảm thấy đáng sợ hơn.
“...Nếu ta rời khỏi đây—”
Thanh Nguyệt thì thầm, và Hàn Thụy Trấn trả lời như thể đã đợi sẵn.
“—Tiểu thư sẽ không được đến đây trong mười ngày nữa.”
“...”
Giọng điệu kiên quyết của hắn làm rung chuyển trái tim vốn đã rối bời của cô...
‘...Ông chú đó ấy! Ổng bị ám ảnh với Thanh Nguyệt tỷ một cách đáng sợ luôn!’
Giọng nói của Hồng Hoa vang vọng trong tâm trí, củng cố quyết tâm của cô.
...Bằng cách nào đó làm nhịp tim đập mạnh hơn.
Sự im lặng bao trùm cửa tiệm.
Chỉ có tiếng ồn ào của bữa tiệc từ bên ngoài xuyên qua sự tĩnh lặng giữa hai người.
Bên ngoài, mọi người đang tận hưởng cuộc sống một cách bình thường.
Trong tiệm da này, không khí đặc quánh dục vọng, ngột ngạt tựa như một thế giới hoàn toàn khác.
“Tôi bảo cô chọn đi.”
“...Ư.”
Trước lời thúc giục của hắn, Thanh Nguyệt mân mê lọn tóc mái như thể đang chỉnh lại, khéo léo dùng mu bàn tay che đi khuôn mặt mình.
Tự mình đi xuống hầm cảm giác xấu hổ một cách kỳ lạ.
Trông như thể cô đến đây để van xin cái hành động quái đản đó vậy.
...Đúng là có một phần sự thật, nhưng sự kháng cự vẫn cuộn trào trong lồng ngực Thanh Nguyệt.
Cô muốn, nhưng lại không muốn...
...Sẽ dễ dàng hơn biết mấy nếu Hàn Thụy Trấn cứ nắm lấy cổ tay cô và lôi cô xuống bằng vũ lực.
“...”
Thanh Nguyệt chớp mắt, sốc trước suy nghĩ của chính mình.
Hàn Thụy Trấn kiên nhẫn quan sát, chờ đợi quyết định của cô.
Thanh Nguyệt cắn môi, vành tai đỏ bừng khi cô quay người lại.
Cô thận trọng mở cánh cửa hầm.
Vùuu...
Lần thứ ba cô đến đây.
Biết rõ những cảm xúc hỗn độn mà không gian này khuấy động mỗi lần ghé thăm, bước chân vào đó khiến tim cô đập càng dữ dội hơn.
Cánh cửa hé mở, Thanh Nguyệt chậm rãi liếc nhìn lại Hàn Thụy Trấn.
“A...!”
Hắn đã áp sát ngay sau lưng cô từ lúc nào.
“...Hừm.”
Hắn thở dài một hơi, rồi ra lệnh.
“...Còn làm gì nữa? Xuống nhanh lên.”
Đó là lúc thái độ của hắn hoàn toàn thay đổi.
.
.
.
Tầng hầm tách biệt vơi thế giới bên ngoài, nhấn chìm mọi thứ vào sự im lặng.
Thanh Nguyệt có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Thịch. Thịch. Thịch.
Đột nhiên dồn dập như tiếng trống trận.
Cô liên tục nuốt khan.
Lần cuối cùng cô cảm thấy căng thẳng thế này là khi nào?
...Hình như là trong kỳ sát hạch của môn phái.
Tuy nhiên, sự căng thẳng này mang lại cảm giác hơi khác.
Kỳ sát hạch thì cay đắng và khó chịu—còn cái này thì ớn lạnh, tê dại... một thứ gì đó khó diễn tả thành lời.
Thanh Nguyệt rụt rè đứng vào vị trí giữa căn hầm.
Không dám nhìn vào mắt Hàn Thụy Trấn, cô hỏi—để tránh tỏ ra mình đang sợ hãi—
“Vậy? Hôm nay làm g...”
“Im lặng.”
“...”
Thanh Nguyệt ngậm miệng lại theo phản xạ không cần suy nghĩ.
Cảm giác như cô không được phép nói chuyện.
“...Thanh Nguyệt à. Chúng ta đã có một lời hứa, đúng không?”
Hàn Thụy Trấn nói khi bước về phía bức tường.
Hàng loạt dụng cụ vẫn treo ở đó với đủ chủng loại.
“Tôi đã bảo cô đừng có tỏ ra quen biết ta ở trong làng cơ mà.”
“...”
Lời nói của hắn nghe thật chói tai, và Thanh Nguyệt bật lại:
“...Ta đâu có cố ý. Mọi người đều đang nói chuyện—chỉ lờ đi mỗi mình ngươi thì sẽ—”
“—Định tiếp tục viện cớ đấy à?”
Thanh Nguyệt nắm chặt nắm tay và thì thầm.
“...Kỳ quặc lắm. Quan hệ giữa ta và ngươi ở nơi này...”
Thanh Nguyệt bỏ lửng câu nói, mím chặt môi.
Cô định nói cái gì thế này?
Mối quan hệ của chúng ta ở đây là...
...Thân mật hơn sao?
“...Ư.”
Thanh Nguyệt thà chết còn hơn thốt ra điều gì đó nhục nhã như vậy.
Nên cô lại ngậm miệng.
“...Trẻ hư không nghe lời thì cần phải bị phạt.”
Hai từ "trẻ hư" nghe thật quái đản, nhưng phong thái của hắn ngăn cô phản bác lại.
Không cãi lại cảm giác như đang thừa nhận mình là đứa trẻ hư—để lại trong cô một cảm giác kỳ lạ.
“...Phạt ư?”
Giờ đây từ "phạt" thu hút sự chú ý của cô nhiều hơn.
Thanh Nguyệt lặp lại, và Hàn Thụy Trấn mỉm cười.
Với một cái phẩy tay, hắn ném một món đồ gì đó về phía cô từ đằng sau.
Phịch.
Mảnh vải mỏng rơi xuống chân Thanh Nguyệt.
“...Ơ...”
Chiếc yếm đào mỏng manh[note88279]. Mặc nó vào sẽ phơi bày tất cả từ bờ vai xuống đến đầu ngón tay.
Thanh Nguyệt đảo mắt nhìn về phía Hàn Thụy Trấn.
Hắn nói:
“Trước tiên, thay cái đó vào đi.”
4 Bình luận