Ngay trước khi mặt trời lặn, tôi đã được thuyên chuyển sang dưới trướng của một Chử Sứ mới.
Từ Diệp Chính Chử Sứ chuyển sang Trương Sơn Chử Sứ.
Nghe đồn, mọi công việc vặt vãnh và việc hầu hạ những nhân vật cốt cán trong Đường Gia đều do Trương Sơn Chử Sứ trực tiếp quản lý và phân công.
Nói một cách dễ hiểu, tôi đã được thăng cấp, sáp nhập vào đội ngũ chuyên phục vụ sinh hoạt cho các thành viên nòng cốt của gia tộc.
Đặc biệt, vì đã có lời dặn dò từ trước, nên có vẻ như tôi sẽ thường xuyên phải hầu hạ Đường Tố Lan.
Suốt thời gian qua tôi đã cố gắng giữ khoảng cách an toàn, vậy mà sự thay đổi đột ngột này rốt cuộc là có ý đồ gì?
Tại sao cô ấy lại vờ như không quen biết tôi, rồi đùng một cái lại tạo ra sự xáo trộn rõ rệt thế này?
Giống như cô ấy đã nói, phải chăng sự xa lánh trong những ngày qua chỉ là để khắc sâu vị thế của cô ấy vào tâm trí tôi?
Dù có chút bực dọc, nhưng tôi buộc phải thừa nhận rằng... ý đồ của cô ấy đã thành công được một nửa.
Một khi đã lún sâu vào cái hệ thống giai cấp này, bạn sẽ thấy những kẻ ở trên cao thực sự xa vời vợi.
Giống như khi ở ngoài quân ngũ, bạn biết một vị tướng đeo hàm sao là rất oai, nhưng chỉ khi thực sự nằm dưới quyền chỉ huy của họ, bạn mới cảm nhận được thứ uy quyền áp đảo đó.
Tương tự như vậy, đối với một tên hạ nhân thấp cổ bé họng như tôi, việc Đường Tố Lan trở nên cao quý đến mức chói mắt cũng là điều khó tránh khỏi.
"Haizz!"
Từ chập tối, Như Tự đã không ngừng nhăn nhó, càu nhàu.
Một khi tôi đã chuyển sang dưới trướng Chử Sứ khác, hai chúng tôi chắc chắn sẽ không còn cơ hội bám đuôi nhau như trước nữa.
Chính vì vậy, bữa cơm tối nay gần như là bữa cơm chia tay, thế nhưng con bé vẫn không ngừng lải nhải phàn nàn.
"Cứ tưởng thoát được kiếp mạt hạng rồi chứ...! Lại làm em út, lại làm con út nữa rồi!"
Diệp Chính Chử Sứ liếc nhìn Như Tự, miệng nhai nhồm nhoàm thức ăn, chậm rãi lên tiếng:
"Đừng lo, Như Tự. Sắp tới sẽ có đợt tuyển thêm người mới thôi."
Nghe vậy, hai mắt Như Tự sáng rực lên.
"...Thật ạ?"
"Dạo này Đường Gia đang ngấm ngầm tuyển thêm hạ nhân, chuyện đó đâu phải bí mật gì. Tố Lan tiểu thư vừa đột phá cảnh giới Tuyệt Đỉnh, chắc chắn sẽ cần thêm người hầu hạ.
Hơn nữa, gia chủ cũng đang hết sức dè chừng động thái của Ma Giáo. Chuyến đi lên phía Bắc Tứ Xuyên lần này cũng vì lý do đó. Nói một cách dễ hiểu... thì hiện tại gia tộc đang trong giai đoạn tích trữ lực lượng."
Lời giải thích của Diệp Chính Chử Sứ khiến nét mặt Như Tự giãn ra đôi chút.
"Nhưng... nhưng thế thì em lại phải đi huấn luyện lính mới nữa sao! Tên ngốc này em vừa mới đào tạo xong, đùng một cái lại bị cuỗm đi mất, thế là thế nào!"
"Cái thói cứ hở ra là gọi một người đàn ông lớn tuổi hơn mình là tên ngốc, rốt cuộc mày học từ ai thế hả?"
"T, thì em là tiền bối của hắn mà! Tuổi tác thì quan trọng gì chứ?"
"Thụy Trấn mà chuyển sang dưới trướng Trương Sơn Chử Sứ để hầu hạ các tiểu thư, thiếu gia... thì nói trắng ra, mày bây giờ phải gọi nó là bề trên mới đúng."
"Dạ...?? Làm gì có cái lý đó, rõ ràng em vào đây trước mà!"
"Nếu tính theo thâm niên thì tao còn ở cái Đường Gia này lâu hơn cả vị thiếu gia út, thế hóa ra Diệp thiếu gia cũng phải gọi tao bằng bề trên chắc?"
Vị thiếu gia út mà ông ấy nhắc tới chính là Đường Diệp, em trai út của Đường Tố Lan.
Đường Tịch Thiên có tổng cộng năm người con. Hai gái, ba trai.
Sống ở Tứ Xuyên Đường Gia, tôi thỉnh thoảng cũng bắt gặp Đường Chí Vân và những huynh đệ tỷ muội khác của Đường Tố Lan. Mỗi lần giáp mặt bọn họ, tôi lại căng thẳng đến lạ thường.
Đó có lẽ là sự căng thẳng hiển nhiên trước huyết mạch của Đường Gia. Còn Đường Tố Lan lại là một trường hợp phức tạp hơn nhiều.
Tính ra thì tôi phải khúm núm và sợ sệt Đường Tố Lan nhất mới đúng... nhưng nghĩ lại cảnh tôi từng đánh đòn, từng ép cô ấy nuốt nước bọt của mình, từng trói gô cô ấy lại... những ký ức ấy cứ đan xen tạo ra một sự mâu thuẫn kỳ quái.
Mọi thứ cứ như một giấc mơ hoang đường, phi thực tế.
Đến lúc này, Như Tự dường như mới nhận thức được vị thế hiện tại, cô nàng bắt đầu len lén nhìn sắc mặt tôi.
Không chỉ Như Tự, mà tất cả mọi người trong bàn đều đang đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Đến nước này tôi mới lờ mờ nhận ra tình cảnh của mình.
...Thế này là tôi được thăng quan tiến chức rồi hả?
Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười rạng rỡ.
Cộc!
"Á!"
Như để trả thù cho những ngày tháng bị ăn hành, tôi gõ một cái rõ kêu lên đầu Như Tự.
Một cảm giác sảng khoái lan tỏa nơi đầu ngón tay. Tôi hắng giọng:
"...Nói mới nhớ. Vắt mũi chưa sạch mà dám ăn nói trống không với ca ca à."
Đám hạ nhân xung quanh phá lên cười ầm ĩ, còn Như Tự thì ấm ức không dám ho he nửa lời, đành hậm hực lùa cơm vào miệng.
******
Ngày hôm sau, trời còn chưa kịp sáng, tôi đã phải đứng chầu chực trước cửa biệt viện của Đường Tố Lan.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao sự thể lại thành ra thế này.
Để bàn giao công việc, Mai Ngọc - tỳ nữ hầu cận riêng của Đường Tố Lan - đã đích thân hướng dẫn tôi hàng loạt quy tắc.
Người phụ nữ này vốn đã biết mặt tôi từ những lần chạm trán trước đây.
Chẳng biết vì lý do gì mà khi nghe tin tôi trở thành hạ nhân hầu cận cho Đường Tố Lan, nét mặt tỷ ấy lại lộ ra vẻ phức tạp, khó đoán. Suy nghĩ của phụ nữ đúng là đáy biển mò kim.
Mai Ngọc tỷ năm nay trạc ngoài ba mươi. Khác với trước đây, tỷ ấy không tỏ ra cung kính hoàn toàn nữa.
Có vẻ như tỷ ấy đang cố tình cư xử tự nhiên để tôi thực sự trông giống một tên hạ nhân bình thường.
"Như hôm nay là được, đệ cứ đến túc trực vào đầu giờ Mão[note90278] trước khi mặt trời mọc là... ổn. Khi tiểu thư thức giấc, hãy lập tức lắng tai nghe ngóng, và vào hầu hạ ngay khi có lệnh gọi.
Sau đó, đệ sẽ hầu hạ tiểu thư cho đến giờ Ngọ[note90279], nghỉ ngơi nửa canh giờ[note90280], rồi quay lại túc trực cho đến giờ Dậu[note90281] nếu tiểu thư cần. Sau giờ đó thì cứ làm theo lệnh mà lui về nghỉ ngơi. Nhớ kỹ, mọi hành động khác đều phải được sự cho phép của tiểu thư."
Mai Ngọc tỷ cất giọng thì thầm, sợ làm kinh động đến giấc ngủ của Đường Tố Lan. Sự chu đáo của tỷ ấy thể hiện rõ qua từng cử chỉ nhỏ nhất.
"Đệ không cần quá lo lắng. Từ giờ Mão đến giờ Dậu. Khoảng thời gian không tính là dài, và công việc cũng chẳng có gì nặng nhọc.
Tiểu thư không phải là người thích sai vặt, sẽ có những ngày đệ chẳng có việc gì để làm. Việc dọn dẹp đã có người khác lo, cơm nước cũng do nhà bếp chuẩn bị sẵn. Việc duy nhất của đệ là truyền đạt lại những yêu cầu của tiểu thư cho các hạ nhân khác, thế là xong."
"Vâng."
Mai Ngọc tỷ dáo dác nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng nhỏ nhẹ nói tiếp:
"...Đây là một vị trí tốt và vô cùng nhàn hạ. Ít nhất thì nó cũng sung sướng hơn cái kiếp sai vặt bình thường rất nhiều. Hy vọng đệ sẽ hiểu được tâm ý của tiểu thư."
Nghe thì có vẻ bùi tai, nhưng tại sao linh tính của tôi lại cứ gào thét cảnh báo điều ngược lại nhỉ?
Chắc là do cái con nhãi Đường Tố Lan này tính khí thất thường, chẳng biết đường nào mà lần nên tôi mới bất an như vậy.
Nhưng thấy Mai Ngọc tỷ có vẻ rất tin tưởng vào lòng tốt của chủ nhân, tôi cũng đành gật đầu.
"Vâng."
Nhưng có một điều khiến tôi thắc mắc, tôi nhịn không được bèn hỏi:
"Mà này tỷ, chỉ làm đến giờ Dậu là được nghỉ thật sao?"
"Đúng vậy, giờ Dậu là kết thúc."
"Hôm nọ đệ thấy mấy tên hạ nhân của các thiếu gia khác phải làm việc đến tận đêm khuya cơ mà."
"Đúng thế. Chỉ riêng Tố Lan tiểu thư là trường hợp đặc biệt."
"Tại sao lại vậy?"
Mai Ngọc tỷ khựng lại một nhịp, rồi dường như cảm thấy có thể chia sẻ với tôi, tỷ ấy trầm giọng:
"...Mới một năm trước thôi, cứ qua giờ Mão là tiểu thư lại trốn trong phòng khóc lóc. Ngài ấy không muốn bất cứ ai ở bên cạnh chứng kiến cảnh đó."
"..."
"Đó đã trở thành một luật bất thành văn rồi."
Tôi gãi gãi tai, chẳng biết phải phản ứng sao cho phải.
Thành thực mà nói, trong ấn tượng của tôi, Đường Tố Lan luôn là một cô nương tràn đầy năng lượng, suốt ngày chạy nhảy lăng xăng. Việc tưởng tượng ra cảnh cô ấy cuộn tròn trên giường, khóc lóc thảm thiết thực sự rất khó khăn.
Nhưng nhìn biểu cảm ám ảnh của Mai Ngọc tỷ, tôi có thể lờ mờ đoán được tình trạng của Đường Tố Lan lúc bấy giờ tồi tệ đến mức nào.
Chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình như gặp ác mộng.
Tôi xua tan bầu không khí u ám, gật đầu:
"Đệ hiểu-"
'-Có ai ngoài đó không.'
Đúng lúc đó, một giọng ngái ngủ vọng ra từ bên trong tẩm các của Đường Tố Lan.
Mai Ngọc tỷ giật nảy mình, vội vàng đẩy lưng tôi.
Nhìn ánh mắt hối thúc của tỷ ấy, tôi đành tắng hắng giọng, cung kính đáp:
"...Dạ có nô tài~."
...Mẹ kiếp, cái cảm giác nhục nhã này là sao đây?
Vừa dứt lời, một cơn sóng nhục nhã mãnh liệt đánh ập vào lòng tự ái khiến tôi phải cắn chặt môi.
Tại sao tôi lại tự biến mình thành tên sai vặt cho một con M nhãi nhép thế này?
Một gã S như tôi, lại phải lóp ngóp bò dậy từ tờ mờ sáng để đứng chầu chực trước cửa phòng con nhãi đó sao?
Đầu óc tôi có vấn đề rồi chăng, hay là do tôi đã quá thỏa hiệp với hoàn cảnh?
Đây là Tứ Xuyên Đường Gia cơ mà. Theo lý thuyết thì một kẻ như tôi có nằm mơ cũng không được phép chiêm ngưỡng dung nhan của cô ấy.
Nhưng song song với đó, cô ấy cũng từng là một con M thần phục dưới chân tôi.
Mớ cảm xúc hỗn độn này cứ đan xoắn vào nhau khiến tôi phát điên.
Mai Ngọc tỷ đứng phía sau tôi, nhỏ giọng thì thầm:
"...Bình thường giờ này tiểu thư chẳng bao giờ gọi người vào hầu hạ cả..."
Thực tế đang diễn ra lại hoàn toàn trái ngược với lời khẳng định chắc nịch của tỷ ấy.
'...Là Thụy Trấn đấy à.
Lên đây đi.'
Tôi nghiến răng ken két.
Dù trên thực tế Đường Tố Lan lớn tuổi hơn tôi, và việc cô ấy gọi trống không cũng chẳng có gì sai trái.
Nhưng kỳ lạ thay, nghe cô ấy gọi như vậy tôi lại cảm thấy bị sỉ nhục.
Thanh Nguyệt cũng hay ăn nói cộc lốc với tôi, cớ sao khi Đường Tố Lan làm vậy tôi lại thấy khó chịu đến thế?
Tôi hất đầu chào Mai Ngọc tỷ một cái rồi đẩy cửa bước vào trong tẩm các.
"...Ta ở tầng trên."
Giọng Đường Tố Lan uể oải kéo dài.
Tôi thở dài đánh thượt, lê bước lên cầu thang.
Đường Tố Lan đang nằm ườn trên giường trong bộ đồ ngủ bằng lụa trắng muốt, khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tim tôi như bị hẫng đi một nhịp.
Dáng vẻ vô tư, hớ hênh của cành vàng lá ngọc Tứ Xuyên Đường Gia.
Đường Tố Lan vươn vai thư giãn như một con mèo lười, mắt vẫn nhắm nghiền, dang hai tay về phía tôi.
Nhìn hai cánh tay đang chới với trong không trung ấy, tôi lạnh nhạt hỏi:
"Cái gì đây?"
"...Hửm? Thụy Trấn à. Ngươi ăn nói với tiểu thư của mình bằng cái giọng điệu đó sao?"
"Xung quanh đây làm gì có ai mà tôi phải làm bộ làm tịch?"
Phải hỏi đến lần thứ hai Đường Tố Lan mới chịu bật cười khúc khích.
Lời kể của Mai Ngọc tỷ về một Đường Tố Lan suốt ngày ủ dột khóc lóc hồi một năm trước lại văng vẳng bên tai tôi.
"Công tử làm sao mà hiểu được... cảm giác của ta lúc này chứ."
"Chắc tiểu thư đang khoái chí muốn phát điên lên vì được hành hạ tôi chứ gì."
"Đó chỉ là một phần thôi... nhưng mà, cái cảm giác được sống một cuộc sống bình yên thế này, chẳng phải rất tuyệt sao?"
"Với tiểu thư thì là bình yên, chứ với tôi thì mỗi ngày đều là một trải nghiệm hú vía. Tốt đẹp cái nỗi gì, tôi đang phải sống chui sống lủi đây này.
Còn nữa, mới vạch ra khoảng cách được mấy ngày, giờ tiểu thư lại muốn xích lại gần là có ý gì?"
"Công tử không tin tưởng ta nhỉ."
"Sao cơ?"
"Ta là một cao thủ đã vượt qua bức tường Tuyệt Đỉnh. Ở cái Tứ Xuyên Đường Gia này, ngoại trừ vài vị trưởng lão và gia chủ ra, làm gì có nơi nào an toàn hơn bên cạnh ta?
Thậm chí, ở cạnh ta khéo còn an toàn hơn cả đi theo các vị trưởng lão ấy chứ. Vì ta thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ công tử nếu có chuyện chẳng lành xảy ra."
"...Tôi đâu có sợ bị hành thích. Tôi sợ tin tức tôi nấp ở đây bị rò rỉ ra ngoài thì có."
"Chính vì thế nên mấy ngày qua ta mới cố tình giữ khoảng cách, đồng thời tuyển thêm rất nhiều hạ nhân mới để đánh lạc hướng. Ta đang lợi dụng việc tuyển thêm người để che giấu sự hiện diện của công tử đấy.
Tên gia nhân đã bị Độc Cô Chân Mặc giết chết, ta có cớ chính đáng để tuyển người. Hơn nữa, việc một Tuyệt Đỉnh cao thủ muốn tăng cường người hầu hạ cũng là điều hết sức bình thường.
Ta gọi ngài đến bên cạnh không phải là hành động bốc đồng đâu. Giờ đây, ở cạnh ta chính là nơi an toàn nhất. Ngài nghĩ ta rảnh rỗi bày trò chỉ để trêu tức ngài chắc?"
"...Ý tiểu thư là cũng có ý định trêu tức tôi đúng không?"
Đường Tố Lan cọ cọ người xuống nệm, phì cười thành tiếng.
Cô ấy tỉnh bơ thừa nhận:
"Tất nhiên rồi. Ta khoái nhất là nhìn thấy vẻ mặt cau có, khó chịu của công tử mà.
Nhìn ngài phản ứng dữ dội vì ta, ta thực sự rất vui. Vì điều đó chứng tỏ ta đã chiếm một vị trí quan trọng trong lòng công tử."
"Nói cái gì thế?"
Con nhãi này đang trắng trợn thừa nhận cái tính Brat của mình đấy à?
"Ai lại đi tức giận với một người qua đường chẳng liên quan gì đến mình chứ? Rõ ràng là vì ta đã trở thành một người đặc biệt trong mắt công tử nên ngài mới hành xử cảm tính như vậy."
"Xin lỗi chứ, gặp cái tính nết của tiểu thư thì đến Phật sống cũng phải nổi điên."
"Thật sao? Những gì ta yêu cầu công tử làm chỉ đơn giản là 'đấm bóp chân cho ta' hay 'rót nước cho ta' thôi mà?
Bất cứ tên hạ nhân nào của Đường Gia nghe những mệnh lệnh đó cũng sẽ răm rắp làm theo mà chẳng phàn nàn nửa lời. Vậy tại sao công tử lại tức giận? Tại sao thế nhỉ?"
Thấy tôi cứng họng, Đường Tố Lan nở một nụ cười ranh mãnh, ghé sát mặt lại thì thầm.
"...Bởi vì trong thâm tâm công tử, ta không phải là Đại Tiểu Thư của Tứ Xuyên Đường Gia, mà là 'Tố Lan bé bỏng đáng yêu' của Hàn Thụy Trấn'."
Một người con gái lớn tuổi hơn tôi, lại còn mang thân phận cao quý, vậy mà lại có thể thốt ra những lời vô sỉ đến mức này.
"Sự khiêu khích của ta đã phơi bày chân tâm của công tử. Chính vì thế, dù chỉ là một mệnh lệnh cỏn con, công tử cũng thấy nó thật ngạo mạn và chướng tai gai mắt. Ngài muốn phạt ta một trận nhừ tử. Ta nói đúng chứ?"
"..."
"Công tử từng tuyên bố sẽ chỉ đối xử với ta như một Đại Tiểu Thư của Đường Gia. Tuyên bố sẽ chấm dứt mọi trò chơi. Ta cũng đã ngoan ngoãn nghe lời trong suốt những ngày qua. Nhưng ngài thấy thế nào? Đó có thực sự là điều ngài muốn không?"
Đúng là nực cười, nhưng phải thừa nhận là tim tôi đang đập liên hồi.
"Nhìn ngài mất kiểm soát trước sự khiêu khích của ta khiến ta vui sướng tột độ. Dù cái miệng ngài có cứng cỏi đến đâu... thì cảm xúc cũng không biết nói dối. Thừa nhận đi, ngài cũng rất muốn chơi trò đó với ta đúng không? Ngài muốn coi ta là kẻ bề dưới. Là vật sở hữu của riêng ngài. Ngài muốn thống trị ta. Phải vậy không?"
Những lời nói đầy ma lực của cô ấy khiến nửa thân dưới của tôi bắt đầu rục rịch.
Tôi đang bị sự lả lơi, gọi mời đầy quyến rũ của Đường Tố Lan làm cho lung lay mất rồi.
Một tuyệt sắc giai nhân đang nằm hớ hênh trên giường, hoàn toàn buông bỏ mọi sự phòng bị.
Sự khiêu khích đó khiến máu trong người tôi sôi sục.
Và cùng với đó, khao khát chinh phục lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô ấy là 'Tiểu thư' của chúng ta cơ mà.
Chỉ cần tôi muốn, tôi hoàn toàn có thể thuần phục cô ấy, ý nghĩ đó cứ vẩn vơ trong đầu tôi.
"...Chẳng phải tiểu thư nói là chúng ta không cần chơi trò đó nữa sao."
"Ta nói là KHÔNG CẦN thiết phải chơi. Ta cũng sẽ không nài nỉ xin xỏ. Nhưng... ta chưa bao giờ nói là ta KHÔNG MUỐN chơi cả?"
Tôi vô thức bước lại gần Đường Tố Lan.
Khi tôi tiến đến, nụ cười tinh quái trên môi cô ấy dần nhạt đi. Thay vào đó là từng hơi thở nóng bỏng, gấp gáp thoát ra từ đôi môi hé mở.
Chẳng mấy chốc, tôi đã đứng cúi xuống nhìn thẳng vào cô ấy.
Đường Tố Lan lúc này trông hệt như một con cún con ngoan ngoãn phục tùng. Cô ấy nằm ngửa, để lộ vùng bụng săn chắc với những múi cơ mờ mờ, ánh mắt ngước lên nhìn tôi đầy chờ đợi.
Bàn tay tôi vô thức đưa lên vuốt ve mái tóc cô ấy.
Vẻ kiêu kỳ, ngạo mạn lúc trước của Đường Tố Lan bay biến đâu mất.
Thay vào đó, trong đôi mắt đang ngước nhìn tôi ấy chứa đựng sự căng thẳng, sợ hãi, và cả một thứ nhục dục đang dâng trào.
Tuy vậy, cô ấy không hề co rúm người lại. Vừa sợ hãi, lại vừa phơi bày mọi điểm yếu trước mặt tôi.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó thôi, tôi cũng có thể cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối mà cô ấy dành cho mình.
Cảm giác như cô ấy đang khao khát được tôi nghiền nát và chiếm đoạt.
Tôi và cô ấy nhìn nhau đắm đuối một lúc lâu...
"...Hà."
Tôi trút một tiếng thở dài, xua tan mớ suy nghĩ điên rồ trong đầu.
Sau đó, tôi cúi sát người xuống, thì thầm vào tai cô ấy.
"Tôi tức giận không phải vì những gì tiểu thư nói. Tôi tức giận vì rốt cuộc, việc tôi phải lẩn trốn ở đây cũng có một phần lỗi của tiểu thư, vậy mà tiểu thư lại cứ nhởn nhơ mang tôi ra làm trò đùa."
"...Dạ?"
Dù miệng nói vậy, nhưng chính tôi cũng không tin vào cái lý do củ chuối đó.
Nghĩ kỹ lại thì, mới sáng nay thôi, tôi vẫn còn hậm hực vì cái thân phận hạ nhân đê tiện cơ mà.
Nhưng tôi quyết không để lộ sự thật đó trước mặt Đường Tố Lan.
Đường Tố Lan bày ra một biểu cảm vô cùng phức tạp, rồi cô ấy quay ngoắt mặt đi, phụng phịu "Hứ" một tiếng.
Không giống như đang cố tình dằn dỗi cho tôi xem, mà giống như một phản xạ tự nhiên hơn.
"Thôi bỏ đi. Đằng nào thì ta cũng phải bắt đầu ngày mới rồi, mau giúp ta đi."
Đường Tố Lan vẫn nằm ườn ra đó, dang rộng hai tay về phía tôi.
"Vậy tóm lại là tiểu thư muốn tôi làm cái gì?"
"Hôm qua ta đã bảo là chân ta bị mỏi rồi cơ mà. Bế ta lên đi."
"...Tiểu thư cũng sai mấy tên hạ nhân khác làm mấy cái trò này à?"
"..."
Đường Tố Lan im lặng không đáp.
Cái kiểu cứ gặp câu hỏi khó là lơ đi, đúng chuẩn một con ranh con được nuông chiều sinh hư.
Bình thường trước mặt người khác thì thanh cao đoan trang lắm, cớ sao cứ ở riêng với tôi là cô ấy lại giở chứng hành hạ người khác thế này?
"Nhanh lên đi. Nếu ngoan ngoãn giúp ta, ta hứa sẽ để ngài yên ổn trong ít nhất một canh giờ."
"...Hà."
"Ta, ta sẽ sai nhà bếp làm đồ ăn ngon cho ngài nữa."
Tôi đành luồn tay xuống dưới gối và lưng Đường Tố Lan, chậm rãi bế bổng cô ấy lên.
Cô ấy vòng tay ôm cổ tôi một cách tự nhiên, rồi tựa trán vào hõm cổ tôi.
Một tiếng cười khanh khách khẽ vang lên. Niềm hạnh phúc của cô ấy dường như đang lan tỏa sang cả tôi.
"...Cái cảm giác được ngài ôm bồng bềnh như một chiếc lông vũ thế này... thích thật đấy."
Cái tư tưởng thích bị đối xử một cách tùy tiện này... hình như cũng là cô ấy đang bộc lộ xu hướng khổ dâm thì phải.
Nghĩ theo một hướng khác, cô ấy đang tận hưởng việc bị thao túng một cách thô bạo, tại sao lại thích cái trò này cơ chứ?
"Nặng như cùm thế này mà lông vũ nỗi gì."
Một luồng nhiệt nóng rực truyền từ người cô ấy sang người tôi. Hơi ấm đó lại một lần nữa khiến nửa thân dưới của tôi phản ứng, nhưng tôi quyết tâm làm lơ đến cùng.
Hương thơm da thịt của Đường Tố Lan cũng đang từ từ làm lu mờ lý trí của tôi.
Cô ấy cất giọng thì thầm lả lơi:
"...Được ngài ôm thế này, tự nhiên ta lại nhớ đến những ngày chúng ta rong ruổi khắp phố phường Trùng Khánh."
Tôi cố gắng triệu hồi hình bóng của Thái Hà trong đầu để giữ cho bản thân tỉnh táo, lầm bầm đáp:
"Đừng có nói lảm nhảm nữa, lo mà tỉnh ngủ đi."
3 Bình luận