“Quý nhân...! Sao ngài lại đến đột ngột thế này...!”
Vệ Xương mở toang cửa bước vào như thể sắp phá nát nó.
Tôi đang ngồi hậm hực một mình trong phòng, thấy Vệ Xương đến mới hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cay.
Tôi đưa tiền cho mấy ông chú đi chơi cho vui vẻ, thế mà lại bị coi là phường trộm cắp?
Dù Cái Bang coi trọng "Nghĩa" và "Hiệp", nhưng ở đâu chẳng có rác rưởi.
Tôi biết bọn ăn mày nghèo kiết xác thì thỉnh thoảng cũng có đứa tắt mắt.
Nên tôi cũng hiểu tại sao người ta lại có định kiến đó.
Nhưng cái loại thương nhân tép riu làm thế thì còn châm chước, chứ đường đường là Thượng đoàn chủ mà cũng hành xử như vậy thì không được.
Nhất là cái thằng có tâm địa đen tối hơn bất kỳ ai, lại dám khinh thường mấy ông chú của tôi...
Ánh mắt và thái độ của Ngụy Thiên Thương cứ mắc kẹt trong đầu, chọc tức tôi.
Được thôi, đằng nào cũng phải phá cái đám cưới này, mày tới số rồi con ạ.
“Tôi có việc muốn nhờ đây.”
Tôi nói với Vệ Xương.
Vệ Xương nuốt nước bọt cái ực, đóng cửa lại rồi ngồi xuống đối diện tôi.
Trước mặt có chén trà thơm ngát đang bốc khói nghi ngút, nhưng tôi chẳng có tâm trạng nào mà uống.
“Ngài cứ nói đi.”
Vệ Xương ngồi xuống với vẻ mặt kiên quyết.
“Lần trước làm hỏng việc của ngài, tôi vẫn luôn muốn tạ lỗi. Đang đau đầu không biết phải đền bù thế nào, lần này dù có phải làm gì tôi cũng sẽ chuộc lỗi bằng được.”
“Thật không?”
“Vâng. Cứ ra lệnh đi, thưa quý nhân. Bất cứ việc gì tôi cũng sẽ làm.”
“Bất cứ việc gì?”
Vệ Xương gật đầu chắc nịch:
“Bất cứ tội ác nào.”
“...”
Ánh mắt Vệ Xương không hề dao động.
Nhìn thấy thái độ đó của Vệ Xương, tôi mới cảm nhận được chút hiện thực.
Phải rồi, tôi đang đối mặt với người trong giang hồ thật sự.
Những kẻ mà tôi vốn định tránh xa, giờ lại đang dây dưa thế này đây.
Người ngồi trước mặt tôi không phải là những người thuộc Chính Phái luôn vây quanh tôi bấy lâu nay.
Hắn là Tà Phái hàng thật giá thật.
Là Tà Phái khổng lồ trong số các Tà Phái.
Võ công có thể không mạnh, nhưng nói về tầm ảnh hưởng thì không ai dám coi thường Hạ Ô Môn.
Và ngay lúc này, thứ tôi cần nhất chính là cái tầm ảnh hưởng đó.
“Chôn sống Ngụy Thiên Thương cho tôi.”
Tôi nói.
“...Ngụy Thiên Thương, ý ngài là chủ nhân Thường Bình Thương Đoàn?”
“Phải.”
“Kẻ đang ở Thành Đô lúc này?”
“Phải.”
Mặt Vệ Xương hiện lên vẻ bối rối.
“Quý, Quý nhân... L, Làm thì được thôi... nhưng ít nhất ngài cũng phải cho tôi biết lý do chứ... Dù sao hắn cũng là chủ của một thương đoàn khổng lồ... Dù có thuê thích khách ám toán thì cũng phải bịt miệng rất nhiều người...”
“Tôi không bảo anh thuê thích khách giết hắn.”
Sau sự bối rối là sự thắc mắc.
“...Vậy thì ý ngài là?”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước.
Vệ Xương cũng ghé tai lại gần.
“Châuhuynh... à không, Vệ huynh.”
“Cứ nói thoải mái đi, thưa quý nhân.”
“Vệ huynh. Huynh có biết Bạch Xà Huyền của Tử Hồn Môn không?”
“Không biết Bạch Xà Huyền thì sao làm Phó Phân Đà chủ Hạ Ô Môn Tứ Xuyên được. Ý ngài là tên Võ Lâm Công Địch tàn bạo khét tiếng đó sao?”
“Nghe đồn tên đó và Ngụy Thiên Thương có quan hệ mật thiết lắm đấy...”
.
.
.
Những tin đồn thất thiệt về Ngụy Thiên Thương bắt đầu lan ra nhanh như cháy rừng.
‘Nghe gì chưa?
Ngụy Thiên Thương mê gái lắm đấy.’
‘Nghe đồn lần trước có cô gái bị hắn cưỡng bức đấy!
Ngoài ra nghe đâu hắn còn có ba đứa con rơi rồi...’
‘Ta lại nghe bảo hắn thích nam sắc cơ mà?’
“Chà...”
Tôi vừa đi dạo phố vừa gật gù.
Vệ Xương huynh. Làm việc hiệu quả phết.
Chuyện gì không biết chứ ở Thành Đô này huynh ấy có quyền lực thật.
Say cái mùi quyền lực này mất thôi.
Cái Bang thì tuyệt đối không lan truyền tin đồn nhảm, nhưng Hạ Ô Môn thì chơi tuốt, thế mới sướng chứ.
Tin đồn về Ngụy Thiên Thương càng lan rộng, khí thế của Thường Bình Thương Đoàn càng bị thu hẹp.
Thực ra tôi cũng chẳng mong mấy cái tin đồn vô căn cứ kiểu "biến thái" này lan ra đâu, nhưng chắc do tôi bảo "chôn sống" hắn nên bên đó khuyến mãi thêm dịch vụ.
“...Rốt cuộc mày đã làm cái gì thế?”
Chú Cửu Anh tặc lưỡi.
Vốn là người của Cái Bang, ông chú thừa hiểu thông tin lan truyền kiểu này là bất thường.
“Hôm qua còn là thanh niên tuấn tú được vạn người mê, sao chỉ sau một đêm mà danh tiếng nát bét thế kia.”
“Cháu thì làm được cái gì? Chắc bản chất hắn là thế rồi.
Hôm qua chú cũng thấy hắn đối xử với chúng ta thế nào rồi đấy. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi, giờ mới lộ bản chất thật chứ sao?”
Phập...
Đúng lúc đó, Đường Tố Lan đang trùm khăn che mặt đi bên cạnh nắm lấy tay tôi.
“...?”
Tôi định rút tay ra nhưng cô ấy nắm chặt quá.
“...Ngài làm thế nào vậy?”
Đường Tố Lan hỏi.
“Tiểu thư không nghe thấy à? Tôi có làm gì-”
“-Nói dối.”
Bàn tay cô ấy siết chặt hơn.
“...Ngài đang nói dối, công tử.”
“...”
Cũng chẳng cần phải thanh minh thêm làm gì.
Đã bắt đầu rồi thì phải đi đến cùng.
Đâu phải chỉ có mỗi Ngụy Thiên Thương là xong chuyện?
“...Mà thôi kệ. Ngụy Thiên Thương sắp toang rồi... Tiếp theo là Gia Cát Long.”
“Thứ lỗi?”
“Tiểu thư. Cô có thể làm theo yêu cầu của tôi không?”
*******
Vài ngày sau.
Đường Tố Lan cùng cha, em trai và Gia Cát Long đang đi dạo trên đường phố Thành Đô.
“...Tại hạ thấy hơi lạ.”
Gia Cát Long đi bên cạnh Đường Tố Lan, hăng say bày tỏ quan điểm.
“Tuy tất cả chỉ là tin đồn thất thiệt, nhưng chỉ riêng khả năng đó thôi cũng...”
“Có lẽ vậy.”
Gia Cát Long đang thao thao bất tuyệt về những tin đồn xoay quanh Ngụy Thiên Thương đang làm rúng động Thành Đô.
Đi bên cạnh hắn, cô cảm nhận rõ ràng tình cảm sâu đậm mà hắn dành cho mình.
Nhưng mỗi lần cảm nhận được điều đó, thay vì biết ơn, cô lại thấy áp lực đè nặng.
Hắn chẳng có chút gì gọi là "khó nắm bắt" cả.
Nhìn Hàn Thụy Trấn mà xem.
...Bắt hắn còn khó hơn lên trời.
Thế mà lúc hắn muốn kiểm soát cô thì lại dứt khoát đến lạ lùng...
‘Đừng thành thân, Tố Lan à.’
“...Ư.”
Chỉ cần nghĩ đến câu nói đó thôi là tim cô lại đập thình thịch.
“...Tiểu thư?”
“A, không có gì.”
Phía sau, Đường Tịch Thiên mỉm cười hiền hậu nói:
“Hai đứa trông đẹp đôi lắm.”
“Ha ha, Gia chủ. Đa tạ ngài quá khen.”
Gia Cát Long vui vẻ đón nhận lời khen đó.
“Mà này Tố Lan. Sao tự nhiên con lại muốn ra phố đi dạo thế?”
“Nếu... sau này thành thân, thì những khoảnh khắc thế này sẽ nhiều mà. Coi như tập dượt trước thôi ạ.”
Gia Cát Long nuốt nước bọt cái ực.
“Cũng phải ha.”
Đường Tịch Thiên gật đầu.
...Chắc là ở quanh đây thôi? Đường Tố Lan đảo mắt nhìn quanh.
Chắc chắn là ở quanh đây...
“...Lũ ăn mày kìa.”
Lúc đó, Gia Cát Long lên tiếng trước.
Đường Tố Lan quay phắt đầu lại.
“Á ha ha ha ha!!”
Quả nhiên, Hàn Thụy Trấn đang ở đó.
Hắn đang chen chúc giữa đám ăn mày, cười lớn sảng khoái.
Cái dáng vẻ hào sảng, khuôn mặt điển trai và vóc dáng to lớn của hắn lại khiến tim Đường Tố Lan thắt lại một nhịp.
Trông hắn còn phong độ hơn gấp vạn lần tên Gia Cát Long ẻo lả, mặt hoa da phấn đang đứng bên cạnh cô.
Nói thật lòng, nếu chải chuốt lại cái đầu tóc bù xù kia, khoác lên người bộ y phục đắt tiền, chỉnh tề như Gia Cát Long, thì liệu có gã đàn ông nào đẹp trai hơn hắn không?
Biết đâu lại được gán cho mấy cái biệt danh kiểu Ngọc Kỳ Lân ấy chứ.
...Thực ra, cô cũng không mong đến mức đó.
Cô muốn hắn giấu cái vẻ đẹp đó đi đừng để ai thấy.
Cứ giữ nguyên bộ dạng ăn mày rách rưới đó đi.
Cái vẻ đẹp trai ngời ngời đó... chỉ cần cho mình cô thấy lúc chơi trò chơi là được rồi.
“Kẻ kia là...”
Đường Tịch Thiên thì thầm.
Nhân lúc mọi người đang chú ý, Đường Tố Lan nói:
“Họ đang làm gì ở kia nhỉ? Chúng ta qua xem thử nhé?”
“Được thôi.”
Gia Cát Long cũng hăng hái dẫn đầu.
-Bộp!
Đúng lúc đó, Đường Tịch Thiên nắm lấy cánh tay Đường Tố Lan.
Ông thì thầm vào tai cô:
“...Đan điền của tên kia. Khí tức đó là gì vậy?”
“...”
Quả nhiên không thể qua mắt được cao thủ tuyệt đỉnh.
Đường Tố Lan không trả lời, cứ thế đi theo Gia Cát Long tiến về phía đám ăn mày.
Thấy có người trong giang hồ đến gần, đám ăn mày vội vàng đứng bật dậy khúm núm.
“Ôi chao! Quý nhân phương nào mà lại ghé đến chỗ này...!”
Chú Quách Đầu, người giờ đây đã quá quen mặt với Đường Tố Lan, bước lên phía trước.
“Cứ làm việc của các vị đi. Không sao đâu.”
Gia Cát Long nở nụ cười "người tốt" đặc trưng, trấn an mọi người.
Đường Tịch Thiên phía sau cũng phất tay, đám ăn mày mới dám ngồi xuống lại.
Đường Tố Lan chạm mắt với Hàn Thụy Trấn.
Không biết có phải do tâm lý không, nhưng ánh mắt hắn nhìn cô như muốn nói "Làm tốt lắm".
Đường Tố Lan cố nén nụ cười sắp bật ra.
Gia Cát Long lúc này định nắm lấy tay cô.
-Soạt...
Lần này Đường Tố Lan cũng khéo léo né tránh.
“E hèm... Các vị đang làm gì thế?”
“Chẳng có gì đặc biệt đâu ạ. Chỉ là đang chơi cờ bạc tí thôi.”
“Cái Bang mà cũng cờ bạc sao... Thế tiền cược là...?”
“Cái Bang lấy đâu ra tiền mà cược. Thứ duy nhất có thể đem ra cược chỉ có danh dự thôi.”
“Ha ha. Danh dự, tốt đấy.”
Gia Cát Long nói vậy, nhưng ngay cả Đường Tố Lan cũng đọc được sự khinh miệt trong mắt hắn.
Không hẳn là xấu, nhưng Gia Cát Long rõ ràng có tư tưởng bề trên.
Hắn mặc định rằng Gia Cát Thế Gia chắc chắn thượng đẳng hơn Cái Bang.
Nếu là trước đây thì cô chẳng quan tâm, nhưng giờ cái thói bề trên đó khiến Đường Tố Lan khó chịu.
Bởi lẽ, người đang đứng trong hàng ngũ Cái Bang kia, chính là Hàn Thụy Trấn của nàng.
Chú Quách hỏi:
“Sao nào, Thiếu hiệp có muốn làm vài ván không?”
“Ha ha, thử xem sa-”
“-Ây da!!”
Lúc đó, Hàn Thụy Trấn xen vào.
“Không được đâu chú ơi. Mấy trò chơi hạ cấp của chúng ta làm sao xứng tầm với những vị cao sang này? Chú đòi hỏi cái gì vậy, thật tình.”
“Thế à?”
“Đương nhiên rồi! Mấy trò ngu ngốc của bọn mình không dành cho mấy tay mọt sách đâu.”
Đám ăn mày Cái Bang cười rộ lên.
‘Phải rồi! Trò của bọn mình đúng là hơi ngu thật.’
‘Đại ca Quách cứ mời mọc linh tinh!’
Nhưng Gia Cát Long liếc nhìn sắc mặt Đường Tố Lan một cái, rồi cao giọng:
“Câu nói đó ta không thể bỏ qua được. Ngươi bảo không dành cho mọt sách là ý gì?”
Hàn Thụy Trấn chớp mắt nhìn Gia Cát Long.
“...À, tôi đùa thôi. Công tử đừng nghiêm túc quá.”
“Không, dù là đùa nhưng ta không thể bỏ qua sự coi thường ẩn trong đó.”
“Tôi có coi thường gì đâu.”
“Ngươi nghĩ Gia Cát Thế Gia chỉ biết êm đềm đọc sách và cổ hủ thì nhầm to rồi.”
Hàn Thụy Trấn thản nhiên nhìn Gia Cát Long từ đầu đến chân.
Ánh mắt chứa đầy sự khiêu khích.
Bị ánh mắt đó chọc tức, Gia Cát Long gắt lên:
“Ngươi không biết gia môn ta đời đời đều tham gia vào những cuộc chiến vĩ đại sao?”
“Biết thì có biết... nhưng mà...”
Hàn Thụy Trấn im lặng một chút, kéo bầu không khí trở nên nặng nề hơn...
...Rồi hắn nói nhỏ:
“Thế thì, công tử có muốn đấu với tôi một trận không?”
Gia Cát Long nghe vậy thì rõ ràng là bị xúc phạm.
Hắn cười khẩy:
“Ngươi nghĩ Gia Cát Thế Gia ta ngay cả đánh nhau cũng không biết sao? Chỉ được cái to xác mà dám to còi. Được thôi, bước ra đây. Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học.”
Nhưng người xua tay quầy quậy lại là Hàn Thụy Trấn.
“Ây da... Tôi làm sao dám đánh nhau với Gia Cát công tử. Thua là cái chắc.”
“Vừa nãy còn mạnh miệng bảo ta là mọt sách này nọ, giờ lại nói thế à? Sợ rồi sao?”
“Không phải, ý tôi là tôi sao thắng được người trong giang hồ. Vấn đề là công bằng ấy?
Rõ ràng lúc nãy bảo là cờ bạc đặt cược danh dự, thế mà công tử lại lái sang cái hướng có lợi cho mình. Đánh một người không biết võ công thì chứng minh được danh dự gì chứ?”
Đường Chí Vân đứng xem nãy giờ cũng mỉm cười lên tiếng:
“Lời hắn nói cũng có lý.”
Gia Cát Long nhíu mày nhìn Đường Chí Vân, cậu bèn biện hộ:
“Thì, hắn nói đâu có sai. Tên ăn mày kia làm sao đánh lại Gia Cát huynh được.”
Đường Tố Lan cũng gật đầu hùa theo.
“Đúng là như vậy.”
Và chỉ khi Đường Tố Lan gật đầu, Gia Cát Long mới thay đổi thái độ.
“...Vậy thì sao?”
Trong suốt quá trình này, Đường Tịch Thiên chỉ đứng im lặng.
Đường Tố Lan thầm cảm ơn cha vì điều đó.
Ông ấy thừa biết đây là một cái bẫy nào đó, nhưng vẫn im lặng để xem kịch hay.
Hàn Thụy Trấn đẩy đám ăn mày ra, bước lên phía trước.
Hắn ngồi xuống chiếc bàn nhỏ tồi tàn được chuẩn bị sẵn.
Gia Cát Long cũng xếp quạt lại, ngồi xuống đối diện với tư thế thanh tao.
Hàn Thụy Trấn nói:
“Làm một ván Đấu Hạt Tử đi.”[note89718]
3 Bình luận