Web Novel

Chương 85 - Lại đây nào? (5)

Chương 85 - Lại đây nào? (5)

Mấy ngày nay, một cơn bão tin đồn đang càn quét khắp núi Nga Mi, khiến chốn thanh tịnh này chao đảo dữ dội.

“Nghe gì chưa? Thật không thể tin nổi... Thanh Nguyệt sư tỷ bị phạt cấm túc rồi!”

“Thanh Nguyệt sư tỷ á? Người gương mẫu nhất cái môn phái này sao?”

Ngày hôm sau.

“Nghe đồn Thanh Nguyệt sư tỷ và Tố Vân Sư thái đã cãi nhau một trận nảy lửa tại chính điện đấy?”

“Xì, đừng có tin bậy! Hai người họ thân thiết như mẹ con, làm gì có chuyện đó!”

Lại ngày tiếp theo.

“Bức tường ở Phục Hổ Tự bị sập một mảng lớn rồi! Nghe bảo... là do Thanh Nguyệt sư tỷ một kiếm chém sập đấy!”

“Hả... Điên rồi sao...”

Toàn là những tin đồn khiến người nghe phải nghi ngờ thính giác của chính mình.

Những câu chuyện hoang đường đến mức nếu bảo là do đám "camera chạy bằng cơm" của Hạ Ô Môn bịa chuyện câu view thì thiên hạ còn dễ tin hơn.

Tuy nhiên, trong khi cả núi Nga Mi bán tín bán nghi, thì chỉ có mình tôi là toát mồ hôi lạnh, sống lưng ướt đẫm.

Bởi tôi biết thừa, Thanh Nguyệt hoàn toàn có khả năng biến những điều không tưởng ấy thành sự thật. Và tôi cũng lờ mờ đoán được nguyên nhân tại sao quả bom nổ chậm ấy lại bị kích hoạt.

Cũng giống như Thanh Nguyệt, tôi cũng đang phát điên lên được.

Phải gặp mặt trực tiếp thì mới tháo gỡ được nút thắt, đằng này bên kia đang sôi sùng sục như cái nồi áp suất sắp nổ, tôi nào dám bén mảng lại gần xin chết.

Về phần Thanh Nguyệt, chẳng biết vì lý do gì, cô ấy tuyệt nhiên không thèm tìm đến tôi.

Cấm túc ư? Nực cười. Thanh Nguyệt đâu phải loại người ngoan ngoãn để mấy cái án phạt cỏn con đó trói chân.

Đơn giản là cô ấy không thèm, hoặc không muốn tìm tôi thôi.

Phải chăng tôi đã lỡ ước với Bàn Tay Khỉ[note89023]?

Đúng là tôi từng mong Thanh Nguyệt đừng tìm tôi nữa, nhưng đâu phải theo cái cách tồi tệ và đáng sợ này...

Thú thật, nghĩ đến tình cảnh hiện tại, tôi chỉ muốn leo tót lên con lừa, quất roi một cái rồi cao chạy xa bay cho xong chuyện.

Nhưng nếu làm thế thì cái gọi là "lương tâm" và cả nỗi sợ sẽ cắn rứt tôi không yên.

Lý do tôi sống sót được đến tận bây giờ là nhờ tin vào trực giác nhạy bén như loài thú nhỏ của mình, và hiện tại trực giác đang gào thét cảnh báo đỏ: "Cấm chạy".

Trong phạm vi núi Nga Mi thì Thanh Nguyệt chưa động thủ, nhưng cái cảm giác rằng chỉ cần tôi bước chân ra khỏi ranh giới an toàn, cô ấy sẽ lập tức truy sát tôi cứ bám riết lấy tâm trí.

Và khi đó, tôi có dự cảm kinh hoàng rằng trên tay Thanh Nguyệt sẽ là thanh Diệt Tuyệt Kiếm đẫm máu, còn tay kia là... cái đầu của Đường Tố Lan.

Hoặc tồi tệ hơn, khoảnh khắc tôi rời đi, Thanh Nguyệt sẽ dứt áo ra đi, gia nhập Ma Giáo, hoàn thành định mệnh của một sát quỷ.

Tôi có đang lo xa quá không?

“...”

...Chắc là không đâu.

Vốn dĩ việc Thanh Nguyệt từ chối lời mời đầy cám dỗ của Linh Tuyền đã là một "lỗi hệ thống" cực lớn rồi.

Thất Thiên Ma Giáo... Thanh Nguyệt không gia nhập Ma Giáo sao?

...Thế thì sao? Định ở lại làm chưởng môn Nga Mi Phái chắc?

Cái đó còn vô lý và nực cười hơn gấp vạn lần so với việc cô ấy thành Ma đầu.

Theo quan sát của tôi, Thanh Nguyệt hiện đang đứng chênh vênh trên một ranh giới mong manh giữa "Phật" và "Ma". Tôi có thể cảm nhận được sự dao động dữ dội đó, như thể giác quan của chúng tôi đang được kết nối bởi một sợi dây vô hình oan nghiệt.

“Chú ơi, làm nhanh cái dây thừng cho cháu đi mà. Ngồi thừ ra đó làm gì?”

Hồng Hoa hôm nay lại ghé qua tiệm, giọng nói léo nhéo làm cái đầu vốn đã rối tung như tơ vò của tôi thêm phần nhức nhối.

“Hả? Đừng nghịch đống da vụn nữa, hỏng hết bây giờ.”

“Này. Đừng có làm phiền, về đi. Người lớn đang làm việc quan trọng.”

“Chú mà là người lớn cái gì? Người lớn phải là người như Thanh Nguyệt sư thúc ấy. Người làm được việc lớn ấy. Chứ ai như chú, ngồi đần mặt ra.”

“Thế chú mày không làm được việc à? Mắt mũi để đâu thế?”

“Chả thấy gì cả. Chỉ thấy một ông chú thất tình.”

Mấy ngày nay con bé này ăn phải gan hùm hay sao mà gan thế nhỉ? Phải cốc cho mấy cái u đầu mới chịu đi à?

Nhưng đằng nào nó cũng đang ở đây, là nguồn tin duy nhất, tôi đành nén giận hỏi dò.

“Hồng Hoa này.”

“Dạ... a, vâng!”

“Tin đồn đó có thật không? Về Thanh Nguyệt sư thúc của cháu ấy.”

“Xì. Lại chuyện về sư thúc. Chú hóng hớt vừa thôi.”

“Nói mau đi. Cho cái kẹo.”

“Chuyện gì ạ?”

“Chuyện đập phá tường Phục Hổ Tự, rồi cãi nhau tay đôi với Tố Vân Sư thái ấy.”

“Ưm... Bí mật môn phái ạ.”

“Thôi mà, nể tình chỗ thân quen, kể chú nghe đi.”

Hồng Hoa liếc mắt nhìn quanh như sợ có tai vách mạch rừng, rồi ghé sát thì thầm:

“...Thì... cũng có một phần là thật. Cháu bảo rồi mà, dạo này sư thúc đáng sợ lắm.

Chắc là do đang tham gia khóa huấn luyện chưởng môn kế nhiệm nên áp lực quá hay sao ấy.”

“Khóa huấn luyện chưởng môn?”

“Thì sau này Thanh Nguyệt sư thúc sẽ trở thành chưởng môn phái Nga Mi mà. Chắc việc tu luyện khắc nghiệt lắm.”

...Ra là vậy.

Tức là cô ấy đang điên tiết vì tôi, lại dao động vì lời dụ dỗ của Linh Tuyền, thế mà vẫn phải cắn răng đi học lớp Chưởng môn sao?

“...”

...Sao chuyện lại thành ra thế này?

Đầu tôi rối tung cả lên.

Đầu tiên, tôi vẫn chưa thể tin được điều này.

Có khi nào... trò SM thực sự có tác dụng giải tỏa tâm ma cho cô ấy?

Cái tương lai bị thay đổi chóng mặt này vẫn khiến tôi khó mà chấp nhận được. Nhưng nếu không phải do liệu pháp "biến thái" của tôi thì chẳng còn lý do nào khác hợp lý hơn.

Nghĩa là nó thực sự có hiệu quả trị liệu?

“...”

Nói cách khác... nếu tôi tiếp tục duy trì trò SM này.

Thì Thanh Nguyệt có thể sẽ đứng về phía chính nghĩa, trở thành một Chưởng môn mẫu mực và hành hiệp trượng nghĩa sao?

Con quái vật tàn sát nhân loại trong tương lai sẽ biến mất vĩnh viễn?

...Chỉ dựa vào hành động cầm roi của tôi?

Tôi thở dài thườn thượt một hồi lâu, rồi cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

Dù thế nào đi nữa, không thể cứ để tình trạng ậm ờ, chiến tranh lạnh khó chịu này kéo dài mãi được.

“...Hồng Hoa à.”

“Dạ?”

“Cháu có thể... chuyển lời giúp chú đến Thanh Nguyệt sư thúc là: Chưởng quầy tiệm da có lời muốn nói, được không?”

“Đưa thư đây ạ. Cháu chuyển cho.”

“Không, chú phải nói trực tiếp. Cháu cứ nhắn thế là được.”

“...Thanh Nguyệt sư thúc là tỳ kheo ni, chú cứ cố làm thân thế là-”

“-Không phải chuyện đó đâu. Quan trọng lắm. Nhờ cháu đấy.”

Hồng Hoa chần chừ một lúc lâu, nhìn vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy của tôi rồi cũng gật đầu đồng ý.

Thì cứ đối thoại thử xem sao. Được ăn cả, ngã về không.

Phải gặp nhau thì mới biết đường mà tính tiếp chứ. Cứ ngồi im thế này thì có ngày toang thật. Cảm giác như con ếch đang ngồi trong nồi nước sôi vậy, nước đang nóng dần lên từng chút một.

Phải chủ động nhảy ra trước khi bị luộc chín.

Biết đâu đấy.

Lại là do tôi ảo tưởng, tự hù dọa mình[note89024] thì sao?

Biết đâu Thanh Nguyệt chẳng hề giận tôi chút nào?

...

Một lúc sau, Hồng Hoa quay lại với vẻ mặt tái mét.

“Sao rồi?” - Tôi hồi hộp hỏi.

Hồng Hoa nhìn tôi ái ngại, lí nhí đáp:

“Sư thúc bảo chú đi chết đi.

...

Vãi.

Toang hẳn rồi.

********

Đêm khuya thanh vắng.

Trong một đình nghỉ mát bốn bề lộng gió, Thanh Nguyệt đốt một nén hương trầm, lặng lẽ chìm vào thiền định.

Trước mặt cô là chén trà đã nguội lạnh từ lâu, nằm chỏng chơ cô độc trên bàn đá. Và một bức tượng Phật nhỏ bằng bàn tay đang từ bi dõi theo cô với ánh mắt vô hồn.

Cô đã ngồi thiền như tượng đá từ sáng sớm đến giờ.

Giờ này, vạn vật đều đã chìm vào giấc ngủ say nồng. Làn gió đêm mát rượi lướt qua, trêu đùa mái tóc đen nhánh của cô. Nhưng chút gió ấy chẳng đủ sức làm dịu đi ngọn lửa khó chịu đang âm ỉ cháy sâu trong lòng.

Thanh Nguyệt nhớ lại hình ảnh Hàn Thụy Trấn mà cô đã lén nhìn từ xa trước khi bị phạt cấm túc.

Lại định bỏ trốn nữa sao? Bên cạnh tiệm da xuất hiện một con lừa lạ hoắc, dáng vẻ sẵn sàng cho một chuyến đi xa.

Và trên tay hắn là một con dao tràm mới tinh, sáng loáng.

Trên cán dao có khắc một chữ ‘Đường (唐)’ đầy kiêu hãnh.

Chẳng cần hỏi hắn, cô cũng biết thừa ai là người tặng món đồ xa xỉ đó. Chỉ một sự thật đó thôi là đủ để đâm nát tim cô.

Đó là bằng chứng không thể chối cãi cho thấy Đường Tố Lan và Hàn Thụy Trấn... bọn họ lại tiếp tục chơi "trò chơi" bí mật đó.

Hơn nữa, sự hiện diện của nó càng làm cho con dao tràm rẻ tiền mà cô đã mua tặng hắn trở nên thảm hại, chướng mắt và vô dụng.

Nghĩ kỹ lại thì, ngay cả tiền mua con dao đó cũng là từ số bạc vụn Đường Tố Lan bố thí cho. Thật nực cười.

Bản thân cô chưa bao giờ cảm thấy bi thảm và rẻ rúng hơn lúc này.

Chưa bao giờ... cái giới luật "thanh bần"[note89025] của người xuất gia lại trở thành một lời nguyền cay nghiệt đến thế.

Mang danh là đệ tử cửa Phật, lấy việc buông bỏ vật chất làm niềm kiêu hãnh... nhưng giờ đây, chính cái sự "hai bàn tay trắng" đó lại khiến cô thấy mình thật thảm hại và rẻ rúng trước người khác.

‘Muội thì đã làm gì cho hắn mà đòi được cưng chiều?’

Câu nói của Đường Tố Lan cứ văng vẳng bên tai như một lời nguyền độc địa, xoáy sâu vào tâm can.

Thanh Nguyệt vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó.

Chính vì thế.

Cô không có đủ can đảm để trực tiếp đi tìm Hàn Thụy Trấn.

Giận thì có giận, ghen thì có ghen, nhưng hơn cả là sự xấu hổ.

Cô đã từng mắng hắn là nghèo hèn, chê hắn là xấu xí, bẩn thỉu... nhưng chẳng phải chính cô mới là kẻ ăn bám, chỉ biết nhận từ hắn sao?

Chính vì vậy, khi Hồng Hoa xuất hiện và truyền đạt ý muốn gặp mặt của Hàn Thụy Trấn, thú thật lòng cô đã thoáng chút xao động, vui mừng như đứa trẻ được cho kẹo. Nhưng cuối cùng, lòng tự trọng bị tổn thương lại khiến cô dùng những lời lẽ cay độc nhất để đẩy hắn ra xa.

Cô vẫn chưa sắp xếp xong mớ cảm xúc hỗn độn, ngổn ngang để có thể đối diện với hắn.

Thanh Nguyệt lúc này đang tự đấu tranh tư tưởng khốc liệt với chính mình.

...Nếu mình tìm đến phe cánh của Linh Tuyền thì có thay đổi được gì không?

Nếu đi theo hắn, gia nhập con đường tà đạo, có lẽ mọi thứ sẽ khác.

Sẽ có dư dả tiền bạc, vật chất, quyền lực.

Có lẽ sẽ không cần phải đứng trước mặt Hàn Thụy Trấn với tâm thế của một kẻ nghèo hèn, thảm hại nữa.

Giống như chiếc màn thầu nóng hổi hắn đút cho cô, giống như cây hồ lô đường ngọt ngào hắn mua cho cô. Cô sẽ có khả năng làm cho con người nghèo khó ấy được vui vẻ, được sung túc.

Thanh Nguyệt giờ đã nhận ra, cô thích nhìn thấy nụ cười của Hàn Thụy Trấn biết bao.

Nhưng giờ đây, cô hoàn toàn không biết phải làm gì để khiến hắn cười. Nhất là khi Hàn Thụy Trấn lại cực kỳ ghét người trong giang hồ, ghét những kẻ tay dính máu.

Thanh Nguyệt lại một lần nữa lắc đầu, gạt bỏ lời đề nghị của Linh Tuyền ra khỏi đầu.

Đi theo hắn là một hành động ngu xuẩn. Vì muốn giàu sang mà đi tàn sát con người thì...

...Nhưng đằng nào thì đám người đó cũng đâu quan trọng với ta?

Giết chóc đâu có gì khó khăn? Cái thế giới này cũng chỉ toàn mang lại đau khổ cho ta mà?

“...”

Nếu Hàn Thụy Trấn nhìn thấy một con người như thế này, một con quỷ dữ khát máu... hắn sẽ nghĩ gì?

Chắc hẳn hắn sẽ thất vọng tột cùng. Ánh mắt hắn sẽ nhìn cô với sự ghê tởm.

Đã nỗ lực hết mình để giúp cô giải tỏa tâm ma, vậy mà kết cục cô lại trở thành bộ dạng quái vật này.

...Không biết nữa. Có cần phải suy nghĩ nữa không?

Giờ đây, ngay cả việc đứng trước mặt hắn cũng khiến cô thấy hổ thẹn không dám ngẩng đầu.

Khóe mắt Thanh Nguyệt đã ươn ướt từ bao giờ.

Không phải nước mắt trào ra vì cảm xúc dâng trào. Mà là do nỗi uất ức, bức bối không nói nên lời đã dâng lên đến tận cổ họng, nghẹn đắng.

Hàn Thụy Trấn đã thay đổi cô quá nhiều. Nếu là Thanh Nguyệt của ngày xưa – Vạn Niên Băng Tinh vô cảm – cô đâu phải là người dễ dàng rơi lệ thế này.

Giờ thì cô ghét cả Hàn Thụy Trấn.

Từ hôm nay trở đi, đừng gặp nhau nữa. Tốt nhất là như vậy.

Tự nhiên dính líu vào hắn làm mình trở nên yếu đuối hẳn đi.

‘Đó là người duy nhất chấp nhận con người thật của ngươi mà?’ – Một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu.

“...Ta ghét.”

Thanh Nguyệt vô thức thì thầm với hư không.

Hàn Thụy Trấn cũng chỉ nói mồm thôi, chứ hắn cũng ghét ta mà. Hắn đang tìm cách chạy trốn khỏi ta như trốn tà thần đấy thôi.

Và ta sợ. Ta sợ rằng trong khi hắn ngày càng trở nên quan trọng với ta, chiếm lấy cả thế giới của ta... thì ta lại chẳng là gì với hắn. Chỉ là một khách hàng phiền phức.

Ta đang dần dần mở lòng, đập bỏ bức tường băng giá để nhường chỗ cho hắn bước vào, nhưng hắn thì không. Hắn vẫn đóng chặt cửa lòng.

Vậy nên, trước khi tình cảm này sâu đậm hơn, ta sẽ từ bỏ.

Trước khi trở nên thân thiết hơn, trước khi không thể sống thiếu hắn... ta sẽ dừng lại.

Và còn làm phiền hắn nữa. Hàn Thụy Trấn đã nói là ghét người giang hồ mà.

Hãy buông bỏ khi còn có thể buông bỏ.

Nếu lún sâu hơn nữa... e rằng lúc đó, cô sẽ thực sự không thể nào buông tay người bạn tên là Hàn Thụy Trấn được nữa.

Và cũng sẽ không thể tha thứ cho Đường Tố Lan. Sẽ giết cô ta mất.

“...Hàaa.”

Từ bao giờ nhỉ?

Cái quyết tâm đơn giản là "không gặp Hàn Thụy Trấn nữa", từ bao giờ lại trở nên khó khăn đến xé lòng thế này?

Chính Thanh Nguyệt cũng đang kinh ngạc trước sự giác ngộ muộn màng này.

Thật sự, hắn đã thấm vào cô như mưa dầm thấm lâu, chiếm lấy quá nhiều khoảng trống trong tim cô, len lỏi vào từng hơi thở.

Dừng lại thôi.

Giờ thì dừng lại thôi.

Hãy nhớ về cái cảm giác nhẹ tênh, vô lo vô nghĩ lúc mới gặp. Lúc đó, hắn trong mắt cô chỉ như một hòn đá lăn lóc ven đường, không đáng bận tâm mà thôi.

Tách...

Một giọt lệ nhỏ, nóng hổi lăn dài trên má.

Tên khốn kiếp. Tên tồi tệ.

Đã hứa là chỉ làm với mình ta thôi mà. Sao lại thất hứa?

Phải, cút đi. Ta cũng chẳng cần nữa.

Ta cũng ghét. Lúc nào cũng là ta phải chủ động tìm đến ngươi.

Nếu ghét ta thì nói thẳng ra, tại sao lại làm thế giới của ta rung chuyển dữ dội thế này rồi định bỏ đi?

“...Hức.”

...Nhưng mà, đau lòng quá. Ta nhớ hắn.

Nơi duy nhất ta có thể thở được, nơi duy nhất ta cảm thấy được là chính mình... chỉ có ở bên cạnh hắn thôi.

Người duy nhất chấp nhận toàn bộ sự xấu xí, méo mó của ta... chỉ có hắn...

...Cô đơn quá.

Cái thế giới tàn nhẫn này... chẳng có lấy một ai thực sự đứng về phía ta.

...Thế nên, dừng lại đi.

Mới chừng này thôi đã đau thế này rồi, thân thiết hơn nữa thì làm sao ta chịu đựng nổi khi mất đi hắn.

Cộp.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên, có ai đó đã xâm phạm vào không gian riêng tư của cô.

Thanh Nguyệt điềm tĩnh lau khóe mắt, khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có.

Kẻ đến là ai, không quan trọng.

“...Ta muốn ở một mình. Về đi.”

Dù là Sư phụ, là chưởng môn, hay bất kỳ sư tỷ muội nào... cô đều ghét hết. Không muốn gặp ai cả.

Cộp... Cộp...

Nhưng tiếng bước chân ấy không hề tôn trọng ý kiến của cô, vẫn lừ lừ tiến tới.

Thanh Nguyệt cảm thấy cơn cáu kỉnh bắt đầu nhen nhóm.

Cái chốn khỉ ho cò gáy này. Ở phái Nga Mi, tại sao đến cả việc thở cũng khó khăn thế này? Câu nói "muốn ở một mình" khó hiểu đến thế sao?

Thanh Nguyệt lại một lần nữa cố nén lòng mình xuống. Mặc kệ đối phương nói gì, cứ nghe tai này qua tai kia là xong.

Cộp.

Và rồi, bước chân dừng lại ngay sau lưng. Một cái bóng to lớn phủ trùm lên người cô, che khuất ánh trăng.

“...?”

...Cái bóng này, cảm giác to lớn hơn bình thường. Không giống bóng dáng mảnh mai của các nữ ni.

Kẻ mới đến đang đứng quá sát ngay sau lưng cô, vi phạm khoảng cách an toàn.

Cảm thấy kỳ lạ, ngay khoảnh khắc Thanh Nguyệt định quay đầu lại để kiểm tra xem kẻ nào to gan đến thế.

Siết!

Một bàn tay dày rộng, thô ráp bất ngờ tóm chặt lấy cổ cô từ phía sau.

“Khụ!”

Thanh Nguyệt kinh hãi, người cứng đờ.

Theo bản năng sinh tồn, cô định vận nội khí bạo lực lên để phản kháng, đánh bay kẻ to gan này nhưng-

“-Nguyệt Nhi.”

Tiếp đó, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của một nam nhân quen thuộc vang lên giữa khu vực cấm nam giới , khiến cả người cô đông cứng như bị điểm huyệt.

Giọng nói này, Thanh Nguyệt biết quá rõ. Nó đã khắc sâu vào tâm trí cô.

Sự ớn lạnh lan toả khắp tứ chi. Đan điền tự động đóng chặt trong sợ hãi, khiến toàn bộ nội khí tan biến vào hư không.

“Lời ta bảo gặp mặt... là trò đùa với cô sao? Hả Thanh Nguyệt?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
“The Monkey’s Paw” (Bàn Tay Khỉ) là tên một truyện ngắn kinh dị nổi tiếng của W. W. Jacobs (1902).
Bề mặt câu chuyện nói về một cái bùa hình bàn tay khỉ có khả năng ban điều ước, nhưng mỗi điều ước đều mang lại hậu quả khủng khiếp ngoài ý muốn.
“The Monkey’s Paw” (Bàn Tay Khỉ) là tên một truyện ngắn kinh dị nổi tiếng của W. W. Jacobs (1902).
Bề mặt câu chuyện nói về một cái bùa hình bàn tay khỉ có khả năng ban điều ước, nhưng mỗi điều ước đều mang lại hậu quả khủng khiếp ngoài ý muốn.
[Lên trên]
shadow boxing
shadow boxing
[Lên trên]
đủ dùng, không phô trương, không lệ thuộc tiền của
đủ dùng, không phô trương, không lệ thuộc tiền của