Đường Tố Lan vẫn tiếp tục buông lời khiêu khích, đôi mắt lúng liếng đầy vẻ mời gọi, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung nổi vì nỗi sợ hãi mang tên Thanh Nguyệt đang xâm chiếm từng ngõ ngách trong tâm trí.
Giọng nói lạnh băng của Thanh Nguyệt vang vọng trong đầu tôi như một lời nguyền:
‘Trò chơi này, chỉ được làm với ta thôi. Dù bất cứ ai khác đòi hỏi cũng không được.
Hiểu chưa?’
Biểu cảm của Thanh Nguyệt khi nói câu đó nghiêm túc và chiếm hữu đến mức giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình ớn lạnh.
Lúc đó tôi cũng lờ mờ hiểu lý do tại sao cô ấy lại làm vậy.
Cô ấy là người đã từng cấm tiệt tôi bén mảng đến kỹ viện với ánh mắt khinh bỉ.
Là một tỳ kheo ni xuất thân cửa Phật, tư tưởng của cô ấy bảo thủ và thanh khiết hơn người thường gấp trăm lần.
Có lẽ cô ấy muốn tôi – người thực hiện hành vi SM thân mật với cô ấy – cũng phải giữ được sự "trong sạch" nhất định.
Việc tôi gần gũi với kỹ nữ, hay bất kỳ người phụ nữ nào khác, chắc chắn sẽ khiến cô ấy cảm thấy tôi dơ bẩn, không xứng đáng chạm vào cô ấy nữa.
Nam nữ thụ thụ bất thân, cớ sao lại có thể sấn sổ gần gũi với người phụ nữ khác như thế? Chắc chắn cô ấy sẽ vin vào đó để hỏi tội tôi.
Hỏi là lý do đó có thấy thuyết phục không, thì tất nhiên là không... nhưng biết làm sao được, kẻ mạnh áp đảo muốn thế thì phải chiều thôi. Ý kiến thì lên phường mà trình bày.
Nói trắng ra, lý do cô ấy cấm đoán tôi chẳng quan trọng.
Quan trọng là Thanh Nguyệt đã nói rõ ràng một chữ: Cấm.
Cô ấy đã cảnh cáo rồi. Đã vạch ra ranh giới đỏ rồi.
...Thế mà chưa được bao lâu, tôi đã bị bắt quả tang tại trận, đang dây dưa với "tiểu tam" ngay trong nhà mình.
“Dạ? Công tử...”
Cái con điên này!
Tại cô mà chúng ta sắp chết chùm cả lũ rồi đấy!
Có gì vui mà đứng đó cười hi hí ha khác!
Đó là tại cô không biết cái tương lai thảm khốc của mình nên mới cười được đấy. Cô sắp bị Thanh Nguyệt "làm gỏi", băm vằm ra trăm mảnh đến nơi rồi!
Cái kết của Đường Tố Lan đã được ghi rõ rành rành trong nguyên tác như một bản án tử.
Vì muốn sống sót, cô ta đã bỏ chạy cả trăm dặm chờ nam chính đến cứu... nhưng sự truy sát của Thanh Nguyệt là vô tận, là cơn ác mộng không lối thoát.
Ngay khoảnh khắc cô ta tưởng chừng như đã nắm được hy vọng khi thấy nam chính và Tiềm Long Hội tìm đến, thứ xuất hiện lại là lưỡi kiếm lạnh lùng của Thanh Nguyệt.
Cô ta gào khóc gọi tên nam chính cầu xin cứu mạng, giãy giụa trong tuyệt vọng, gào thét gọi cha đến khản cổ, nhưng đáp lại chỉ là đường kiếm tàn nhẫn kết liễu tất cả.
Đường Tố Lan bị băm vằm và đón nhận cái chết kinh hoàng không toàn thây.
“...Hê hê.”
Nhưng giờ nhìn lại nụ cười ngây thơ vô số tội của cô ta, có khi cô ta còn chết thảm hơn trong truyện vì dám chọc giận Thanh Nguyệt ở mức độ này.
Và tôi hình dung ra cảnh xác tôi nằm chỏng chơ ngay cạnh xác cô ta, một đôi uyên ương xấu số (dù tôi chả muốn làm uyên ương gì sất).
Đường Tố Lan cũng đáng sợ đấy, là Độc Phụng đấy, nhưng Thanh Nguyệt còn đáng sợ gấp bội phần... Nỗi sợ dành cho Đường Tố Lan bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
Cảm giác như đang sợ con rắn độc thì đùng một cái con hổ dữ xuất hiện ngay sau lưng, phả hơi nóng vào gáy. Giờ thì con rắn cỏn con kia có là cái thá gì đâu so với nanh vuốt của chúa sơn lâm.
Bộp!
Tôi đưa hai tay lên, kẹp chặt lấy đầu Đường Tố Lan, ép cô ta nhìn thẳng vào tôi và hỏi:
“...Vui lắm hả?”
Biểu cảm của Đường Tố Lan lập tức trở nên lẳng lơ, kỳ quái. Cô ta cảm nhận hơi ấm và lực đạo từ bàn tay tôi đang giữ chặt má mình, không hề sợ hãi mà còn thích thú.
“Ư... Ngài... giận rồi sao?”
“...Hà.”
Tôi định mắng cho một trận té tát, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra được một tiếng thở dài bất lực.
Đường Tố Lan không biết nên mới thế. Cô ta là kẻ vô tri đáng thương. Cô ta đâu biết cái tương lai mình bị Thanh Nguyệt chém chết tươi đang chờ đợi phía trước.
“Thì... Ngài cứ phạt Tố Lan đi.”
“...”
“...Tố Lan vừa làm chuyện đáng bị phạt mà. Hư lắm đấy.”
Máu dồn lên não.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, kéo theo cả cơn giận dữ vì bị dồn vào đường cùng.
Đằng nào cũng bị Thanh Nguyệt giết chết chùm, thì việc quái gì phải sợ Đường Tố Lan nữa? Đã sắp "lên đường" rồi, chi bằng tận hưởng nốt cái cảnh Đường Tố Lan bị trừng phạt đến mức khóc lóc ỉ ôi một lần xem sao? Coi như bữa ăn ân huệ cuối cùng trước khi thi bị hành hình?
Cái vẻ kiêu ngạo, xấc xược này của Đường Tố Lan mà bị bẻ gãy, khóc nức nở xin tha thì chắc là kích thích lắm nhỉ?
Chợt nhớ lại ký ức lúc quất vào mông cô ta trong phòng ngủ hôm nọ. Cảm giác tay rất đã, độ đàn hồi tuyệt hảo, và hình ảnh cô ta mếu máo khóc lóc lúc đó cũng khá là... dễ thương, gợi cảm.
Bàn tay đang giữ má cô ta vô thức trượt dần lên trên, luồn vào mái tóc mềm mượt.
“...A.”
Đường Tố Lan rên rỉ khẽ khàng, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào mắt tôi đầy mong chờ.
Tôi không biết hiện tại mình đang có ánh mắt như thế nào – chắc là của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng – nhưng ánh mắt của Đường Tố Lan bắt đầu dao động.
Tôi cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, pha lẫn sự hưng phấn đang nhen nhóm trong cô ta.
Cô ta đứng ỏn ẻn, rồi khẽ khàng đưa mu bàn tay ra sau, chạm nhẹ vào mông mình như một lời mời gọi không lời.
Những ngón tay tôi siết chặt lấy mái tóc cô ta.
Tôi nghiến răng, định túm chặt lấy mớ tóc đó để giật ngược ra sau-
Cốc cốc.
‘Chú... ơi?’
Phạttt!
Tôi và Đường Tố Lan đồng loạt giật bắn mình như bị điện giật, nhảy tách ra xa nhau mỗi người một góc.
Có khách đến.
Cả hai nhìn nhau, thở hồng hộc và ngầm hiểu rằng "buổi diễn" nóng bỏng hôm nay đến đây là kết thúc hạ màn.
Đường Tố Lan nhìn tôi một lúc với ánh mắt tiếc nuối, rồi lôi từ trong ngực áo ra một vật gì đó.
Là một con dao tràm sáng loáng.
“...Đây là dao da do Đường Môn chế tác đấy. Sắc bén vô cùng.”
“...”
“Là... quà tặng. Vì chuyện lần trước. Coi như lời cảm ơn.”
Phập!
Tôi giật lấy con dao từ tay cô ta, cắm phập xuống bàn, rồi hất hàm về phía cửa, lạnh lùng đuổi khách:
“Cảm ơn. Giờ thì mời cô về cho.”
“...Hả?”
Biểu cảm của Đường Tố Lan lúc này mới trở nên nghiêm túc đôi chút, sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Ngài, ngài giận thật đấy à? Ơ? Khoan đã... Tố Lan chỉ đùa chú-”
“-Tôi không có hứng nói chuyện đùa lúc này. Và như cô đã nghe lỏm được, tôi nói lại lần nữa bằng chính miệng mình đây...
Tôi không có ý định dây dưa sâu với người trong giang hồ. Chẳng phải lần trước chúng ta đã thống nhất là cắt đứt nhân duyên rồi sao? Cô đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”
Đường Tố Lan định vươn tay níu lấy tay áo tôi, đôi mắt đã bắt đầu ầng ậng nước.
“Công, công tử-”
Cạch.
Tôi không để cô ta nói hết câu, quay người mở toang cửa chính tiệm da.
Tam Thế Đệ Tử của phái Nga Mi, con bé ranh mãnh hay bám đuôi Thanh Nguyệt... tên là gì ấy nhỉ... à, Hồng Hoa. Con bé giật mình lùi lại một bước khi thấy cánh cửa bật mở.
“A, chú!”
Tôi nở một nụ cười xã giao méo xệch.
“Lâu rồi không gặp.”
“Ơ? Bên cạnh... Hả! Đ, Đường Tố Lan tiền bối...!! Sao, sao người lại ở đây...”
Hồng Hoa trố mắt nhìn Đường Tố Lan đang đứng trong tiệm da của tôi, miệng há hốc.
Tôi liếc nhìn sang Đường Tố Lan. Ra hiệu cho cô ta tự giải quyết cái mớ bòng bong này đi.
Đường Tố Lan chớp mắt vài cái, nhanh chóng lấy lại vẻ cao ngạo thường ngày, hắng giọng rồi đáp:
“Tên ngươi là gì?”
“Tam Thế Đệ Tử thuộc Nga Mi PHái, H-Hồng Hoa ạ, thưa tiền bối!”
“...Ta chỉ ghé qua xem cái tiệm da dưới chân núi Nga Mi nó ra làm sao thôi. Nghe đồn đại nhiều. Không ngờ nó lại tồi tàn và... rách nát hơn ta tưởng tượng.”
...Con nhỏ này định chọc ngoáy đến cùng à? Mồm miệng cay độc thật.
“Và thật đáng tiếc là tên chưởng quầy ở đây khá là vô lễ, không biết phép tắc đón tiếp khách quý. Đi thôi, Hồng Hoa. Chỗ này không phải nơi đáng để nán lại lâu đâu, bẩn cả giày.”
Đường Tố Lan chìa tay ra định dắt Hồng Hoa đi, nhưng Hồng Hoa rụt người lại, lắc đầu.
“Cháu... có chuyện muốn nói với chú ấy...”
...Với tôi á?
Đường Tố Lan liếc nhìn tôi đầy nghi hoặc, rồi nhìn xuống tầng hầm phía sau lưng tôi, lại nhìn sang Hồng Hoa, rồi hứ một tiếng đầy kiêu kỳ.
Cô ta quay ngoắt đi và biến mất sau cánh cửa. Tà áo vũ phục ống rộng đặc trưng của Tứ Xuyên Đường Môn bay phấp phới, để lại một làn hương thơm thoang thoảng.
“...Hàaaa.”
Tôi trút một tiếng thở dài thườn thượt, dựa lưng vào tường như muốn trượt xuống đất.
...Thật sự phải vắt óc nghĩ cách cưỡi con lừa đó bỏ trốn càng sớm càng tốt mới được. Ở lại đây thêm ngày nào là thọ mệnh giảm đi ngày đó.
*********
Đường Tố Lan không thể nào ngăn được khuôn mặt kiều diễm của mình méo xệch đi vì uất ức.
Không phải là những cảm xúc tiêu cực sâu thẳm như sự ghê tởm bản thân, bất lực hay hư vô mờ mịt như lúc bị tâm ma hành hạ.
...Đã bao lâu rồi cô mới nếm trải cảm giác "đời thường" đến thế này?
Tức tối, bực bội, và lòng tự trọng bị tổn thương đến mức phát cáu.
Một thứ cảm xúc xa lạ, tưởng chừng đã bị chôn vùi từ lâu nay bất ngờ quay lại đánh chiếm tâm trí, khiến cô lúng túng không biết phải xử trí ra sao.
Chỉ vì muốn gặp riêng Hàn Thụy Trấn, cô đã cất công lặn lội đường xa đến tận núi Nga Mi hẻo lánh này, chấp nhận giam mình trong phòng khách, nuốt trôi những bữa cơm chay đạm bạc vô vị.
Vậy mà khi gặp được, thay vì sự chào đón hay chút bất ngờ thú vị, hắn lại nổi cáu và tỏ thái độ xua đuổi gay gắt hơn cả dự kiến.
Sự lạnh nhạt đó làm cô thấy bức bối muốn nổ tung.
...Mình đã làm sai điều gì sao?
Tất nhiên, lý trí mách bảo rằng cô cũng cần phải kiểm điểm lại hành vi trêu chọc quá đà của mình. Nhưng với một thiên kim tiểu thư "lá ngọc cành vàng" được nuông chiều từ trong trứng nước, việc hạ mình chấp nhận bản thân sai lầm là điều vô cùng khó khăn, chẳng khác nào nuốt phải gai nhọn.
Nếu là những chuyện xã giao cỏn con không đáng bận tâm, cô sẵn sàng cúi đầu, đeo lên chiếc mặt nạ "người tốt" hoàn hảo để chiều lòng đối phương cho xong chuyện.
Nhưng chuyện vừa rồi đã chạm nọc vào cảm xúc trần trụi nhất của cô, nên thật khó để tiếp tục diễn kịch.
Cô đã tặng quà rồi còn gì!
Cô đã phải vất vả lắm, dùng hết uy tín để nài nỉ các trưởng lão khó tính trong gia tộc chế tác riêng cho hắn đấy.
“...Cái đồ ăn mày xấu xí.”
Đường Tố Lan hậm hực, buột miệng thốt ra câu mắng nhiếc trẻ con mà bình thường, với tư cách Độc Phụng cao quý, cô sẽ không bao giờ cho phép nó lọt qua kẽ răng.
Chính cô cũng giật mình thon thót vì âm thanh vừa thoát ra, vội vàng dáo dác nhìn quanh như kẻ trộm sợ bị bắt quả tang.
May mắn thay, xung quanh vắng lặng, dường như không có ai nghe thấy sự thất thố này.
Cô cau mày, dậm chân một cái cho bõ ghét, rồi lại tiếp tục rảo bước nhanh hơn, bỏ lại sau lưng sự bực dọc không tên.
*************
“...Nên là, Tuyết Nhi sư tỷ cũng bảo là em làm sai, nhưng mà thật lòng thì em không thấy...”
Tôi đang vừa nghe Hồng Hoa liến thoắng bên tai, vừa cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong hỗn độn trong đầu.
...Vụ Thanh Nguyệt biết phải làm sao đây?
Không đời nào cô ấy không có suy nghĩ gì. Không cần nhìn cũng biết, tôi như nhìn thấy rõ mồn một cảnh cô ấy đang phát điên lên vì ghen tuông và giận dữ, tay lăm lăm thanh kiếm bén ngọt.
Hơn hết là tôi đã "làm" với Đường Tố Lan. Đó là điều tồi tệ nhất, là sự phản bội cam kết độc quyền.
Và người tiết lộ sự thật trần trụi đó lại chính là Đường Tố Lan. Nếu nghĩ theo hướng Đường Tố Lan khiêu khích tôi thế nào, thì chắc chắn cô ta cũng đã chọc ngoáy, khiêu khích Thanh Nguyệt y như thế, thậm chí còn tàn nhẫn hơn...
“...Haizz.”
Tôi thở dài não nề, làm Hồng Hoa đang ngồi cạnh giật mình, người run lên.
Cô bé ngừng huyên thuyên, ngồi trên ghế đung đưa chân một cách yếu ớt, rồi rụt rè nhìn tôi hỏi:
“A, chú ơi. Có phải... chú ghét cháu không?”
“Hả? Sao tự nhiên lại nói thế? Đang yên đang lành.”
“...Có phải vì ghét cháu nên chú mới bỏ đi khỏi núi Nga Mi không? Nên giờ chú mới thở dài ngao ngán thế này...”
“...Nói linh tinh cái gì đấy? Trẻ con không biết gì đừng suy diễn lung tung.”
Thật sự là đã lâu lắm rồi mới được sống mà không cần phải kìm nén lời nói, thoải mái quá đi mất. Lúc đối mặt với Đường Tố Lan hay Thanh Nguyệt, tôi luôn phải bật bộ lọc ngôn ngữ trong não, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói để bảo toàn tính mạng.
“Thì... cháu đã bắt nạt chú nhiều mà.”
“Cháu á?”
“Vâng. Cháu hư lắm.”
Tôi lục lọi lại trí nhớ.
“...Chú chẳng nhớ gì cả? Thật đấy.”
“Chú đừng nói dối an ủi cháu!”
“Không nhớ thì bảo không nhớ chứ biết làm sao. Thế cháu bắt nạt chú thế nào? Kể nghe xem nào.”
“Thì...! Thì, cháu bảo chú xấu xí! Bảo chú bẩn thỉu! Lại, lại còn bảo chú tởm lợm khi dám tăm tia Thanh Nguyệt sư thúc! Bảo chú không biết thân biết phận, đũa mốc chòi mâm son!”
Tôi buồn cười quá nên bật ra tiếng hừ mũi.
“Chú chẳng để bụng mấy chuyện cỏn con đó đâu, đừng lo lắng nữa, về đi.”
Là thật đấy.
Sự bắt nạt của Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan mới gọi là bắt nạt chứ.
Cháu nó còn nhỏ nên chưa biết thế giới của người lớn tàn khốc thế nào đâu.
Con người tàn nhẫn lắm cháu à. Họ không chỉ chửi mắng, họ còn nắm thóp mạng sống của người ta rồi hành hạ tinh thần lẫn thể xác đấy.
“Nhưng mà chú ơi.”
Hồng Hoa đột nhiên đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống đất, hai tay xoắn vào nhau.
“...Thực ra thì cháu... không thấy chú xấu đâu.
Chỉ là... chú trông bình thường thôi. Nói thật thì thỉnh thoảng nhìn cũng được mắt-”
“-Biết rồi. Khỏi khen đểu.”
“B, Bẩn thì đúng là bẩn thật. Nhưng nếu chú ăn mặc tử tế, đầu tóc gọn gàng thì chắc sẽ khá hơn nhiều. Ch, Chú là ăn mày nên mới thế, chứ nếu kiếm được nhiều tiền, tút tát lại...”
“Chú nhận lời xin lỗi rồi, không cần phải cố rặn ra những lời trái lòng đâu.”
“Th, Thật mà... Với lại dù chú là ăn mày thì cháu vẫn thích... nói chuyện với chú.”
“...”
...Tự nhiên thấy dễ thương ghê.
Lần cuối cùng mình được ai đó đánh giá tích cực, chân thành thế này là khi nào nhỉ?
Gặp Thanh Nguyệt với Đường Tố Lan toàn bị ăn chửi, bị coi thường. Gặp ông chú Quách thì bị cằn nhằn, giáo huấn suốt ngày.
...Nghĩ đi nghĩ lại thì chắc cũng phải mấy năm rồi mới được nghe một lời khen tử tế.
“Chắc phải thường xuyên ra ngoài quá. Mới đi vắng một lúc về mà đã được nói toàn lời hay ý đẹp thế này. Mát cả ruột.”
“Kh, Không được! Chú đi nữa đi! Chú có biết ở núi Nga Mi... thiếu dây thừng buộc củi đến mức nào không? Không có chú ai bện dây cho cháu?”
“Biết rồi, về đi. Muộn rồi.”
“Chú... L, Lâu lắm rồi mới gặp mà! Cho cháu nói chuyện thêm chút nữa không được ạ? Cháu nhớ chú lắm.”
“Chú không quan tâm sư tỷ muội của cháu cướp cơm chay của cháu thế nào đâu. Nghe nhức đầu lắm.”
“Thì nói chuyện khác là được mà. Lần này chú kể đi. Chú đi đâu thế?”
Rút lại lời khen dễ thương. Giờ thấy phiền rồi.
Cái này nó có quy luật cả. Con gái thì dễ thương nhưng phiền phức, nói nhiều. Con trai thì nghịch ngợm nhưng vui, trêu chọc bọn nó thì bọn nó chỉ biết cáu lên chứ chẳng làm được gì, mà cũng chẳng để bụng lâu.
Ở núi Nga Mi không có nhiều con trai, nhưng thi thoảng vẫn thấy vài đứa, thỉnh thoảng tôi cũng lôi ra trêu đùa cho đỡ chán.
Tôi vò đầu bứt tai, chợt nhớ ra một chuyện quan trọng nên hỏi:
“...Gia Anh vẫn khỏe chứ?”
Con bé bán màn thầu đó là người của Hạ Ô Môn đấy, Hồng Hoa à. Cháu có tin nổi không? Giang hồ hiểm ác lắm.
“Chị... Gia Anh ấy ạ? Hôm nay chị ấy vẫn bán màn thầu mà. Vẫn đông khách lắm.”
“Này! Tại sao Gia Anh là chị còn tôi lại là chú! Phân biệt đối xử vừa thôi chứ!”
“Híc! Th, Thế cháu gọi chú là... Huynh nhé? Được không?”
“Hừm. Thôi. Nghe cứ sai sai, không quen tai.”
“...Xì, gì vậy chứ. Khó tính.”
Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm căn tiệm nhỏ.
Tôi đắn đo một hồi lâu, rồi thở dài... cuối cùng hạ giọng thì thầm hỏi điều tôi quan tâm nhất.
“Chuyện là...”
“Dạ?”
“...Dạo này Thanh Nguyệt tiểu thư thế nào...”
Hồng Hoa nhăn mặt ngay lập tức, bĩu môi dài thượt.
“...Cháu đã bảo đừng có mơ tưởng đến sư thúc rồi mà? Đã bảo là không cùng đẳng cấp với chú đâu. Sư thúc là phượng hoàng, chú là gà rừng.”
“Vừa mới xin lỗi vì đã nói lời cay độc xong. Sao giờ lại mỉa mai rồi? Lật mặt nhanh thế?”
“Thì không cùng đẳng cấp là sự thật mà, có phải nói xấu đâu. Thanh Nguyệt sư thúc được mệnh danh là Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân, chú có cố gắng đến mấy thì sư thúc cũng đời nào để mắt tới chú?”
“Sao cũng được, tại chú đi vắng lâu quá nên tò mò thôi. Thanh Nguyệt tiểu thư sống sao rồi? Có khỏe không?”
Hồng Hoa xụ mặt ra vẻ không muốn trả lời, rồi quay đi đáp:
“Dạo này sư thúc làm được một việc động trời lắm. Cả giang hồ đang đồn ầm lên.”
“Việc gì? Đánh nhau à?”
“Sư thúc... đã cứu được sư phụ cháu (Huệ Luật) và Bạch Hy sư thúc từ tay một kẻ vô lại bắt cóc họ về đấy...”
“Ồ, thật á?”
Vụ này tôi không biết nha.
Chà, thằng nào to gan lớn mật dám đụng đến tỳ kheo ni của phái Nga Mi thế? Chán sống rồi à?
“Hai người họ có sao không?”
Dù sao thì nếu bảo tỳ kheo ni phái Nga Mi bị kẻ xấu hãm hại, bắt cóc thì thứ bị tổn hại không chỉ là danh tiếng.
Môn phái nổi tiếng như vậy, lũ đàn ông muốn hái hoa Nga Mi nhiều như quân Nguyên. Và nếu bông hoa bị bẻ gãy, người đời tàn nhẫn lắm, họ sẽ nhìn nhận đó là một môn đồ khiếm khuyết, ô uế.
Phái Nga Mi cũng sẽ không dám để người đó xuất hiện trước công chúng nữa.
Môn phái phải tỏa ra cái khí chất thanh cao, trong sạch thì mới nhận được tiền cúng dường, tài trợ từ các đại gia, nên đành chịu thôi.
Nói trắng ra thì họ giống như Idol nữ của Trung Nguyên vậy. Phải thanh cao, phải thuần khiết... thì thiên hạ mới thích, dù nghe tàn nhẫn thật.
Liệu có đủ năng lực để tự bảo vệ đóa hoa của mình hay không, đó chính là tiêu chuẩn của một nữ hiệp Nga Mi đường hoàng.
Theo ý nghĩa đó, Thanh Nguyệt là gương mặt đại diện hoàn hảo cho tương lai của phái Nga Mi.
Thế nên tôi mới hỏi chung chung vậy. Đối với môn đồ Nga Mi thì chuyện trinh tiết, danh dự quan trọng lắm.
...Tuy là không nên hỏi Hồng Hoa chuyện tế nhị này.
“Vâng. Trừ việc gặp ác mộng ra thì cơ thể hai người hoàn toàn lành lặn. May mắn lắm ạ.”
“Phù. May quá. Thế cái gã vô lại kia sao rồi. Bắt được chưa? Hay bị sư thúc cháu chém chết rồi?”
Khó mà tưởng tượng ra cảnh Thanh Nguyệt tha mạng cho đối thủ, nhưng nếu đi cùng phái Nga Mi thì chắc cô ấy không giết người dã man trước mặt mọi người đâu nhỉ.
“Chưa ạ? Hắn chạy thoát rồi. Đối thủ không phải hạng dễ bắt đâu.”
“Hả? Biết hắn là ai không?”
Dù xung quanh chẳng có ai, Hồng Hoa vẫn dáo dác nhìn quanh đầy cảnh giác.
Rồi cô bé đưa ngón tay lên miệng suỵt một cái, hạ thấp giọng đầy bí hiểm. Cô bé lon ton chạy lại gần, túm lấy vành tai tôi kéo xuống.
Rồi thì thầm vào tai tôi cái tên định mệnh:
“Là Du Thần Kiếm, Linh Tuyền đấy!”
Thịch.
Tim tôi hẫng đi một nhịp lớn. Cả người cứng đờ.
Cái tên nghe quen đến mức đáng sợ, nhưng cảm giác vẫn không thể nào quen nổi trong bối cảnh này.
“...Cái gì?”
Sao Linh Tuyền lại tiếp cận Thanh Nguyệt sớm thế?
À không, đúng thời điểm này rồi nhỉ? Theo dòng thời gian thì đúng là lúc này.
Không phải. Làm gì có chuyện đó.
Nhưng nếu Linh Tuyền đã gặp Thanh Nguyệt, thì Thanh Nguyệt phải đi theo hắn rồi chứ? Đó là khoảnh khắc bước ngoặt[note89021] để cô ấy gia nhập Ma Giáo mà?
“...Thanh Nguyệt tiểu thư... biến mất rồi à?”
“Dạ? Chú nói gì thế? Sư thúc đang ở trong chùa mà?”
“Thì cháu bảo gặp Linh Tuyền rồi mà.”
“Vâng. Thì sao ạ?”
“...?”
“...?”
“...Không đi theo hắn à?”
“Chú ơi! Chú bị ấm đầu à? Tại sao sư thúc lại đi theo kẻ bắt cóc sư phụ mình chứ! Sư thúc ghét hắn như xúc đất đổ đi ấy!”
“...Hả??”
Tôi chớp mắt liên tục trước sự thay đổi không thể hiểu nổi này.
Thanh Nguyệt không đi theo Linh Tuyền?
Việc đi theo hắn là tương lai đã được định sẵn mà? Tại sao lại thay đổi?
Thế này thì Thanh Nguyệt không trở thành Ma Đầu nữa sao?
Tôi bị rối loạn nhận thức cực độ. Đầu óc quay cuồng.
Tôi chìm vào suy nghĩ một lúc lâu.
“...Hà.”
Trước cái khả năng vô lý đầu tiên hiện ra trong đầu, tôi ngỡ ngàng đến mức quên cả thở.
Không thể nào.
Nếu nói về sự khác biệt duy nhất giữa nguyên tác và hiện tại... thì chỉ có một điều duy nhất.
Thật sự, không thể nào.
Thanh Nguyệt, cái ả đồ tể đó.
...Chẳng lẽ cô ấy thực sự đang giải tỏa tâm ma bằng trò SM này sao?
Chuyện này có lý chút nào không vậy? Một con quỷ dữ được thuần hóa bằng roi da và vòng cổ?
Khi tôi còn chưa kịp chấp nhận sự thật chấn động đó, Hồng Hoa bồi thêm một câu:
“Nhưng mà dạo này tâm trạng Thanh Nguyệt sư thúc có vẻ không tốt lắm. À không, là cực kỳ tệ.”
“...Hử?”
“Cảm giác... ánh mắt đó lần đầu cháu mới thấy. Đáng sợ cực kỳ. Lạnh lẽo như Vạn Niên Băng Tinh ấy.”
Cảm giác như có lưỡi dao lạnh lẽo kề vào cổ tôi ngay lúc này. Tôi dường như hiểu được lý do tại sao cô ấy lại tỏa ra cái khí thế đáng sợ đó.
“Dạo này người chỉ ngồi thiền trong thiện phòng... ai cũng thấy lạ. Dù người đã lập công lớn cứu được sư phụ, nhưng chẳng ai dám lại gần chúc mừng. Có phải dạo này người đang lĩnh hội giáo lý mới nên thế không?”
Nghĩa là cô ấy không chỉ giận tôi, mà là đang cực kỳ điên tiết.
Cộng thêm việc lời đề nghị của Linh Tuyền đang khiến cô ấy rối trí nữa.
Nếu cứ đà này cô ấy quyết định gia nhập Ma Giáo thật thì sao? Trong trạng thái đang điên tiết với tôi... thì tôi sẽ là nạn nhân đầu tiên tế cờ cho Ma Giáo?
“Chú cũng cẩn thận với sư thúc nhé.”
Hồng Hoa chốt hạ một câu như đóng đinh vào quan tài tôi, ngây thơ đến tàn nhẫn.
“Vì sư thúc đã hứa... khi nào quay lại sẽ cùng cháu trừng phạt chú ấy mà.”
6 Bình luận