“N-Nhưng ý của câu đó đâu phải là thế này...!”
“Tại sao không? Và để ta chịu trách nhiệm về cô, thì cô cũng phải trở thành vật sở hữu của ta chứ, đúng không?”
Bộp!
Thanh Nguyệt đẩy mạnh chiếc vòng cổ trở lại vào ngực tôi như chạm phải than hồng, vẻ mặt đầy hoảng loạn và ghê tởm.
“S-Sở hữu cái gì!! Tại sao ta phải để ngươi sở hữu chứ...!”
Nga Mi phái là nơi giao thoa đậm nét giữa Phật Giáo và Đạo Giáo.
Và một trong những điều cấm kỵ nhất, đi ngược lại tôn chỉ của Đạo gia chính là sự cưỡng cầu, sự trói buộc. Họ luôn theo đuổi triết lý vô vi[note88804], tự do tự tại như nước chảy mây trôi.
Chính vì thế, hai chữ "sở hữu" chắc chắn đã giáng một đòn chí mạng, là sự sỉ nhục không thể dung thứ đối với tín niệm cả đời của cô.
...À mà khoan?
Là con người bình thường thì ai chả thấy phản cảm với chuyện đó.
Quên mất, đây là SM mà. Logic thông thường cứ vứt thẳng vào sọt rác là xong.
Trong lúc tôi còn đang mải suy tính, Thanh Nguyệt tiếp tục chất vấn, giọng run rẩy, uất nghẹn vì bị xúc phạm:
“V-Và ngươi là cái thá gì chứ...! Chỉ là một tên chưởng quầy tiệm da hèn mọn, không biết nửa chiêu võ công... mà dám tơ tưởng đến việc sở hữu ta...!”
Một lời phản bác hoàn toàn hợp lý, sắc bén như dao găm cứa vào lòng tự trọng.
Và dù không xét đến chuyện đó, cô ấy nói cũng có lý.
Khoảng cách đẳng cấp giữa tôi và cô ấy là một trời một vực, như đom đóm so với ánh trăng rằm.
Chẳng cần so sánh với Thất Thiên Ma Giáo xa xôi của tương lai làm gì.
Ngay lúc này đây thôi, sự chênh lệch đã quá rõ ràng.
Một bên là Thanh Nguyệt, đệ tử Nga Mi phái, đi đến đâu là người người nhà nhà đổ xô ra xem như trẩy hội, tôn sùng như thánh sống.
Một bên là tôi, gã ăn mày khố rách áo ôm chuyên đi lượm lặt da thú ở xó xỉnh núi Nga Mi.
...Nhưng mà, tôi đâu có tự mình tìm đến chứ? Là cô tự chui đầu vào rọ mà!
Hơn nữa, tôi cũng có nỗi khổ tâm riêng mà ai thấu cho...!
Ở cái đất Thành Đô đắt đỏ này, đồ chơi SM kiếm đâu ra ngoài cái xích chó rẻ tiền này?
Cô có biết tôi đã phải dốc cạn túi tiền, ứa nước mắt mới mua được nó không?
Khách điếm cái khỉ gì, tiền đâu mà đi...!
Và kể cả có tiền thuê phòng thượng hạng, thì vấn đề to đùng vẫn nằm lù lù ra đấy.
Những âm thanh "nhạy cảm", tiếng rên rỉ ướt át, tiếng roi vút trong gió chắc chắn sẽ xuyên qua bức tường mỏng manh như tờ giấy kia và vang vọng khắp nơi.
Làm quái gì có kiểu chơi SM nào mà im thin thít như ngồi thiền nhập định được chứ.
Muốn tạo bầu không khí thì phải dùng lời nói thô tục[note88805] ra mệnh lệnh, nghe tiếng khóc lóc van xin... nếu ngay cả những âm thanh kích thích đó cũng phải kìm nén thì thà ra ngoài đường hóng gió còn hơn.
Cổ nhân có câu: "Đại ẩn ẩn vu thị"[note88806].[note88807]
Thế nên hòa mình vào dòng người đông đúc huyên náo ở Thành Đô này có khi lại an toàn hơn cả. Tiếng ồn ào náo nhiệt của lễ hội sẽ là tấm màn che âm thanh hoàn hảo nhất.
Thêm vào đó, nếu thiếu dụng cụ hỗ trợ, cường độ bạo lực chắc chắn sẽ phải bị đẩy lên cao để bù đắp sự thiếu hụt kích thích.
Trói bằng dây thừng, đánh bằng roi da, bịt mắt, bịt miệng... tất cả đều thiếu.
Nếu có đủ đồ chơi thì còn có thể biến tấu nhiều kiểu thú vị, nhẹ nhàng hơn.
Nhưng khi trong tay chẳng có gì ngoài cái vòng cổ rẻ tiền, để thỏa mãn cơn khát kích thích của con ngựa chứng này, tôi buộc phải dùng đến những biện pháp tâm lý mạnh bạo hơn.
Nói nôm na cho dễ hiểu thì giống như về quê ăn Tết, nếu có điện thoại, máy chơi game hay TV thì còn ngồi yên được... chứ không có gì giải trí thì chỉ có nước lôi rượu ra uống rồi đánh bài bạc thâu đêm suốt sáng thôi.
Thế nên, khách điếm là phương án tồi.
Nhiệm vụ cấp bách của tôi lúc này là phải thỏa mãn Thanh Nguyệt ngay lập tức, ngay tại đây.
Như cô ấy đã nói, tôi biết thừa dạo gần đây cô ấy đang điên tiết với tôi đến mức nào.
Lần trị liệu trước thì không kiểm soát được mức độ, làm cô ta tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần.
Sau đó thì bị bắt quả tang đang định bỏ trốn như kẻ hèn nhát.
Rồi lại bị nhìn thấy đang hí hửng ở thanh lâu.
Cảm giác như tôi đang đi trên dây giữa miệng vực thẳm, chỉ sẩy chân một cái là tan xương nát thịt.
Có lẽ vì thế mà hôm nay đầu óc tôi tỉnh táo và sắc bén lạ thường.
Hôm nay tôi phải phục vụ cô ấy như một con chó trung thành thực thụ, nhưng đồng thời cũng là một ông chủ tàn bạo.
Phải làm mọi cách để xoa dịu cơn thịnh nộ của "Bà Cô" này.
Cường độ không được quá nhẹ, nhưng cũng không được quá mạnh để gây nguy hiểm.
Và tôi cũng đã chuẩn bị sẵn vô số "củ cà rốt" ngọt ngào để dỗ dành cô ấy sau những cú roi.
Chỉ cần tung chiêu đúng lúc, màn chơi vòng cổ này sẽ diễn ra suôn sẻ thôi.
“T-Trước hết... n-như ta đã nói, chúng ta hãy tìm chỗ khác rồi tính... nhé.”
Thanh Nguyệt cuối cùng cũng thì thầm, giọng yếu ớt vì xấu hổ và lo sợ.
Tôi lắc đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định không cho phép thương lượng.
“Đổi chỗ nào nữa? Trò chơi hôm nay bắt đầu ngay tại đây.”
“Cái... cái gì?”
“Sao cô lo lắng thế? Cô đã đeo khăn voan kín mít rồi mà. Sẽ chẳng ai nhận ra cô đâu. An toàn tuyệt đối.”
“B-Bắt đầu ngay tại đây ư...! N-Ngươi nói cái quái gì vậy...! Và làm sao mà an toàn được chứ...!”
Thanh Nguyệt lùi lại, ép sát lưng vào bức tường lạnh lẽo, rêu phong.
Cô không còn đường lui.
Tôi tiến tới, gia tăng áp lực lên cô, ánh mắt nhìn xoáy vào tâm can đang dao động của cô.
“...Không tin ta sao? Ta đã bảo là an toàn mà?”
“...L-Làm sao tin chưởng quầy được? Ngươi quên hết những chuyện xảy ra gần đây rồi à?
V-Và rốt cuộc... ở ngoài đường thế này thì làm được cái gì... á-ánh mắt mọi người...”
Nghe vậy, tôi lùi lại một bước, buông lỏng vòng vây, tung ra đòn tâm lý cuối cùng - Đòn bỏ mặc.
“Đây là tất cả những gì ta đã chuẩn bị. Nếu cô không thích thì cứ việc từ bỏ. Nếu không tin tưởng thì đừng làm. Ta về đây.”
“Ư... ư...! C-Chưởng quầy lúc nào cũng...!”
“Ta không ép buộc cô bất cứ điều gì cả. Quyền lựa chọn nằm ở cô.”
Thanh Nguyệt đứng đó, chết lặng một lúc lâu.
Đôi vai run rẩy và cái đầu cúi gằm xuống đầy vẻ bất lực và hoang mang tột độ.
Thứ duy nhất còn chút sức lực là cánh tay đang cố đẩy cái vòng cổ về phía tôi, như một nỗ lực phản kháng yếu ớt cuối cùng.
...Bộp.
Đúng lúc đó, cánh tay đang run rẩy của Thanh Nguyệt buông thõng xuống, đầu hàng.
...Nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy chiếc vòng cổ, không chịu buông ra.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng tôi.
Việc cô ấy không ném trả cái vòng cổ chính là câu trả lời đanh thép nhất, là sự lựa chọn thầm lặng và tủi nhục mà cô ấy đã chấp nhận.
“Cô chọn đúng rồi đấy.”
Tôi không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, ghé sát và thì thầm vào tai cô đầy đắc ý. Hơi thở nóng hổi của tôi phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình.
Tôi nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát gỡ chiếc vòng cổ ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của cô.
Đã chọn rồi thì phải tấn công dồn dập ngay, không cho lý trí của cô ta kịp hối hận hay quay đầu.
“Nào, ngẩng đầu lên.”
Thanh Nguyệt len lén ngước nhìn tôi qua lớp khăn voan mỏng... rồi lại quay mặt đi chỗ khác, bướng bỉnh và hờn dỗi như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
“Kh... Không chịu.”
Tôi không nói thêm lời nào, đưa tay vén tấm khăn voan của cô lên, vắt nó lên vành nón lá.
Phải nhìn thấy mặt nhau. Phải để ánh trăng soi rọi vào tội lỗi này thì mới có cảm xúc, mới thấy được sự nhục nhã đang hiện lên rõ nét trên dung nhan tuyệt mỹ kia.
“...Ư.”
Khi khuôn mặt lộ ra dưới ánh trăng mờ ảo, Thanh Nguyệt càng cố thu mình lại, muốn giấu đi vẻ mặt hiện tại.
Nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy đôi gò má đỏ bừng như say rượu, đôi mắt long lanh ngấn nước của cô.
Biểu cảm pha trộn giữa sự bối rối, hoảng loạn và xấu hổ tột cùng đó trông thật sự không có chút phòng bị nào. Và trên hết, nó rất "người".
Không còn đâu vẻ tàn độc, lạnh lùng của một sát nhân máu lạnh tương lai.
Thay vào đó là khuôn mặt của một thiếu nữ, trẻ hơn tôi hai tuổi, yếu đuối, mâu thuẫn và khao khát được dẫn dắt.
“Cổ... cho ta xem cổ của cô đi, Nguyệt Nhi.”
Tôi nói nhẹ nhàng, giọng trầm ấm như đang dỗ dành người tình trong đêm tân hôn.
Thanh Nguyệt im lặng. Bờ vai cô run lên. Sự do dự hiện rõ mồn một.
Tôi biết cô đang đấu tranh dữ dội. Tôi cần bồi thêm một đòn tâm lý quyết định, đâm thẳng vào nỗi sợ bị bỏ rơi và lòng ghen tuông của cô.
“Hay là thôi nhé?”
Tôi làm bộ buông tay. Và nhớ lại việc cô ấy đã tức điên lên vì tôi chỉ nhìn Đường Tố Lan... tôi bồi thêm một cú chốt hạ tàn nhẫn:
“...Ta cũng chẳng nhất thiết phải chơi trò này với mỗi mình cô đâu. Thành Đô này đâu thiếu mỹ nhân...”
Tôi tung ra đòn khiêu khích cuối cùng, châm ngòi nổ cho hũ giấm chua đang chực trào.
Lý do tôi dám trơ trẽn như vậy là vì tôi hiểu rõ bản chất của cô ta: Đối với một M, sự khiêu khích chính là chiếc phao cứu sinh, là cái cớ hoàn hảo nhất để họ biện minh cho sự sa ngã của mình.
“Vì tên ác nhân đó đã ép buộc ta, đã dồn ta vào đường cùng... nên ta không còn cách nào khác, ta buộc phải làm theo...” — Kiểu tự lừa dối ngọt ngào và an toàn như thế.
“Ư... ư...!”
Thanh Nguyệt nắm chặt nắm đấm, nghiến răng ken két.
Nhắc đến người khác – đặc biệt là kẻ thù không đội trời chung – chẳng khác nào chạm vào vảy ngược của rồng.
Sát khí lạnh lẽo tỏa ra sắc lẹm như dao cạo, đối lập hoàn toàn với đôi má đang nóng bừng.
Tôi thoáng giật mình, tưởng cô ấy định tung cước đá bay cái đầu tôi, nhưng may thay, dục vọng chiếm hữu của cô ấy đã thắng thế.
Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt.
Và rồi, như thể trút bỏ lớp giáp trụ phòng ngự cuối cùng, cô thở hắt ra một hơi run rẩy, từ từ ngẩng cao đầu lên.
Chiếc cổ trắng ngần, thon thả, điểm yếu chí mạng của mọi sinh vật, giờ đây đang hiện ra trần trụi, mời gọi trước mắt tôi.
Thanh Nguyệt đang tự nguyện dâng hiến yết hầu của mình cho tôi.
Hành động đó như một lời mời gọi câm lặng nhưng đầy sức nặng: “Đeo nó vào đi. Đánh dấu ta đi. Hãy biến ta thành của ngươi.”
Khoảnh khắc nhìn thấy cần cổ mong manh, trắng muốt ấy, tôi sững sờ.
...Thuyết phục thành công rồi. Cô ta thực sự đã đầu hàng.
Tôi không ngờ mình lại làm được điều điên rồ này.
Máu nóng dồn lên xã khiến tai tôi ù đi.
Cảm giác như chỉ cần lơ là một chút thôi là máu mũi sẽ phun ra thành dòng vì kích thích tột độ.
Điên mất thôi, thật sự.
Liệu Thanh Nguyệt có đang cảm thấy dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng giống như tôi không?
Ở cái chốn Trung Nguyên cổ hủ đầy lễ giáo này, khoảnh khắc này thực sự quá đỗi mãnh liệt, tội lỗi và... quyến rũ chết người.
Tôi cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ như ngựa phi trong lồng ngực.
Rồi cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, nâng niu như đang đeo chuỗi ngọc quý giá nhất thế gian, tôi vòng chiếc vòng da thô ráp quanh cổ cô.
Thanh Nguyệt khẽ rùng mình.
Da gà nổi lên từng đợt khi cô cảm nhận được sự lạnh lẽo và thô bạo của chất liệu da thuộc tiếp xúc với làn da mịn màng, ấm nóng.
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế, phơi bày chiếc cổ trắng ngần đó cho tôi toàn quyền định đoạt.
Cạch.
Tiếng chốt cài vang lên khô khốc trong con hẻm vắng.
Tách.
Tiếng móc dây xích khóa chặt vào vòng cổ. Âm thanh của sự giam cầm vĩnh viễn.
Ngay sau đó, tôi lùi lại một bước để chiêm ngưỡng "tác phẩm nghệ thuật" của mình.
Hai tay cô giấu sau lưng như phạm nhân chịu trói.
Hai chân xoắn vào nhau vì xấu hổ tột độ.
Đầu quay sang một bên để trốn tránh thực tại tàn nhẫn... nhưng trên cổ cô, chiếc vòng da đen tuyền nổi bật một cách nhức mắt, dâm mị trên nền da trắng tuyết.
Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trừng phạt và sở hữu.
Bàn tay tôi và cổ của cô ấy, giờ đây đã được kết nối bởi một sợi dây xích định mệnh không thể chối bỏ.
Thanh Nguyệt cắn chặt môi đến bật máu, cả người vẫn run lên bần bật như lá trước gió.
Có lẽ vì quá nhục nhã nên cô không dám cử động dù chỉ một chút.
“...Mở mắt ra đi.”
Cô ấy cũng phải nhìn thấy cảnh tượng này.
Nếu không tự mình chứng kiến sự sa đọa của bản thân, thì trò chơi này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nghe tiếng thì thầm ra lệnh đầy uy quyền của tôi, hàng mi dài đẫm nước của Thanh Nguyệt khẽ rung động rồi từ từ mở ra.
“...A!”
Và khi nhìn thấy sợi dây xích nối từ cổ mình đến tay tôi, có lẽ cảm giác tuyệt vọng vì đánh mất nhân phẩm con người đã ập đến như cơn sóng thần.
Hay cú sốc khi nhận ra mình đã thực sự biến thành một con vật nuôi hèn mọn thay vì một nữ hiệp cao quý.
Cô đột nhiên khuỵu gối, ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo.
Gục đầu vào giữa hai đầu gối, cô nức nở, tiếng khóc vỡ vụn, nghẹn ngào:
“Không chịu... không chịu đâu... Đây... đây không phải là ta... Ta... ta... nếu chưởng môn sư thái nhìn thấy bộ dạng này...”
Không thể để cô ấy chìm sâu vào sự tự ghê tởm bản thân được.
Giật!
Lần đầu tiên, tôi giật nhẹ dây xích.
Lực không mạnh lắm, chỉ như một lời nhắc nhở từ chủ nhân.
Nhưng thế là đủ.
Cảm giác trọng lượng cơ thể yếu mềm của Thanh Nguyệt truyền qua sợi dây căng cứng đến tay tôi. Một sự kết nối vật lý đầy rung cảm.
...Tôi chưa bao giờ nghĩ đối tượng lại là Thanh Nguyệt, con quái vật của tương lai, nhưng cảm giác này... tôi đã khao khát nó biết bao nhiêu lần trong những giấc mơ hoang đường và đen tối nhất.
“A!”
Thanh Nguyệt ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi theo hướng dây xích bị kéo.
Trong đôi mắt ngấn lệ ầng ậng nước đó, chắc chắn có sự hoảng loạn, sợ hãi, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một thứ cảm xúc khác lạ, sâu thẳm dưới đáy mắt.
Là do bản chất khổ dâm tiềm tàng của cô ấy sao? Hay là do tôi tự huyễn hoặc bản thân?
Dường như có một sự hưng phấn mờ nhạt, bệnh hoạn đang len lỏi, bén rễ trong tâm hồn cô.
Một khoái cảm âm ỉ, đen tối khi bị kẻ khác tước đoạt quyền kiểm soát, bị thống trị hoàn toàn.
Như thể cô ấy đang muốn nói: Đây là lần đầu tiên ta bị đối xử bạo lực và thô lỗ như thế này.
Như thể cô ấy đang tự hỏi: Tại sao ta lại chấp nhận điều kinh khủng này?
Trước sự hỗn loạn của cô, tôi tung ra "củ cà rốt" ngọt ngào nhất để xoa dịu.
“Đẹp lắm.”
Bây giờ chỉ có khen và khen thôi. Mật ngọt chết ruồi.
“Đẹp lắm, Nguyệt Nhi. Cô đẹp đến mức ta muốn phát điên lên được.”
Đôi mắt Thanh Nguyệt dao động dữ dội.
Hơi thở cô dồn dập, gấp gáp, và ánh mắt cô dính chặt lấy tôi, không thể rời ra, như con chiên nhìn đấng cứu thế—hoặc đao phủ của mình.
Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận, không gian xung quanh như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập và tiếng thở gấp gáp.
Tôi nuốt khan, cố gắng làm dịu cổ họng khô khốc, rồi chốt hạ màn dạo đầu đầy kịch tính này bằng một lời tuyên bố đanh thép.
Giờ mới là lúc trò chơi thực sự bắt đầu.
“Nguyệt Nhi. Khắc cốt ghi tâm điều này cho ta.
Ngay lúc này, ở đây, cô không phải là Thiên Niên Hoa vạn người kính ngưỡng của Nga Mi phái, không phải là Hậu Khởi Chi Tú được cả giang hồ kỳ vọng, cũng chẳng phải là nữ nhân cao quý, băng thanh ngọc khiết gì cả...”
“...Hà... ưm...”
Tôi siết nhẹ dây xích, kéo cô về phía mình, thì thầm lời phán quyết cuối cùng:
“Từ giờ phút này trở đi... cô chỉ là vật sở hữu của một tên chưởng quầy tiệm da hèn mọn, Hàn Thụy Trấn này mà thôi.”
4 Bình luận