Đầu óc tôi trống rỗng, chao đảo như người say nắng.
Dù đã mấy ngày trôi qua, nhưng cái cảm giác ma mị đó vẫn bám riết lấy tâm trí tôi như một lời nguyền ngọt ngào.
Đầu nhũ hoa của Thanh Nguyệt...
Nó mềm mại, nhỏ nhắn như nụ hoa chớm nở, nhưng lại cương cứng một cách đầy bướng bỉnh, ngạo nghễ ngay khi ngón tay tôi chạm vào.
Nó giống hệt chủ nhân của nó – bề ngoài thì cố tỏ ra phản kháng, cự tuyệt, nhưng bản chất bên trong lại run rẩy đón nhận, hưng phấn phục tùng trước sự xâm chiếm của tôi.
Tôi cúi xuống, ngẩn ngơ nhìn ngón tay mình.
Chính là những ngón tay thô kệch này đã chạm vào nơi cấm địa ấy. Đã day, đã nắn, đã cảm nhận được nhịp đập điên cuồng dưới lớp da thịt trắng ngần.
Nghĩa là chuyện đó không phải là giấc mơ hoang đường.
Và điên rồ hơn nữa, là tôi đã ngang nhiên sờ nắn nó ngay trước mặt Vô Nguyệt Sư Thái – sư phụ đáng kính nhất của cô ấy.
“...Ha.”
Trong nguyên tác tiểu thuyết, Thanh Nguyệt là "Truy Mệnh Quỷ" – nỗi khiếp sợ của cả giang hồ. Kẻ lạnh lùng, tàn độc, chỉ cần một ánh mắt sắc lẹm cũng đủ khiến hàng vạn giáo đồ Ma Giáo phải quỳ rạp run sợ.
Chỉ hai chữ "Thanh Nguyệt" thôi cũng đủ sức nặng ngàn cân, khiến các nhân vật phụ nghe danh đã vỡ mật. Hễ cô ta xuất hiện ở đâu, không khí ở đó lập tức trở nên tang tóc, nồng nặc mùi tử khí.
...Vậy mà, tôi lại vừa dùng chính đôi tay này để trêu đùa, hành hạ đầu ngực của con quái vật đó.
Hóa ra tôi thực sự là một tên S ngầm, còn Thanh Nguyệt đích thị là một con M chính hiệu ẩn sau lớp vỏ bọc băng giá.
Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình vẫn còn giữ được cái mạng nhỏ này, và tại sao số phận lại đẩy tôi vào cái tình cảnh oái oăm, kích thích đến tột cùng này.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả nỗi sợ hãi về cái chết, chính là nhịp tim đập loạn xạ, thình thịch như trống trận đang ngày một lớn dần trong lồng ngực tôi.
Hình ảnh Thanh Nguyệt lựa chọn tôi thay vì Vô Nguyệt Sư Thái, yếu ớt dựa cả thân mình nóng hổi vào người tôi cứ hiện lên mồn một, ám ảnh không thôi.
Tôi nhớ lại tiếng rên rỉ đầy nữ tính, ướt át mà cô ấy đã cố kìm nén trong cổ họng nhưng bất thành.
Vốn dĩ tôi chưa từng nghĩ Thanh Nguyệt có thể phát ra những âm thanh gợi dục, lẳng lơ như thế.
Khoảnh khắc đó, cô ấy không phải là Truy Mệnh Quỷ cao cao tại thượng, mà chỉ là một con vật cái mang dòng máu khổ dâm, ngoan ngoãn quy phục dưới tay tôi.
Lúc đó là do hoàn cảnh xô đẩy, buộc phải làm liều, nhưng giờ ngẫm lại, tim tôi vẫn đập mạnh vì hưng phấn.
...Thà rằng cô xấu xí một chút thì tốt biết mấy. Tại sao một ả sát nhân máu lạnh lại xinh đẹp, quyến rũ đến mức khiến tôi khổ sở, dằn vặt thế này chứ?
“...Haizz.”
Chẳng làm được cái bao da nào ra hồn, tôi cứ ngồi thẫn thờ, ngẩn ngơ nhìn ngón tay chai sạn của mình.
Nơi này đã chạm vào bầu ngực ấy... đầu ngón tay này đã mân mê, giày vò đỉnh nhọn hồng hào ấy...
Có nằm mơ tôi cũng không ngờ sẽ có ngày mình được sờ ngực phụ nữ theo cách bá đạo như vậy. Lại còn bắt đầu với một tuyệt sắc giai nhân, người sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành không ai sánh kịp như Thanh Nguyệt.
“...”
Chắc là bị ma xui quỷ khiến, hoặc do dư âm khoái lạc vẫn chưa tan, tôi vô thức đưa hai ngón tay tội lỗi ấy lên miệng.
“...Ưm.”
Tôi cũng chẳng hiểu mình đang làm cái quái gì nữa. Một hành động biến thái trong vô thức. Nhưng tự nhiên làm thế này lại khiến ký ức về ngày hôm đó ùa về sống động, chân thực hơn bao giờ hết.
Cái vị này... cảm giác này... hương thơm da thịt còn vương lại...
“...A.”
Đúng lúc đó, tôi bắt gặp ánh mắt của một người đang đứng chôn chân ở cửa, há hốc mồm kinh ngạc nhìn mình.
Là Thanh Nguyệt.
Đù má.
Tôi giật mình, ngượng ngùng rút phắt ngón tay ra khỏi miệng, nhưng đã quá muộn.
Thanh Nguyệt - người đã cùng tôi tham gia "trò chơi xác thịt" ấy, người sở hữu bầu ngực mà tôi vừa tưởng tượng - chắc chắn không thể hiểu lầm hành động biến thái, ám ta này được. Cô thừa biết tôi đang nếm trải dư vị của ai.
Mặt cô đỏ bừng lên thấy rõ, lan xuống tận cổ, đôi mày liễu nhíu lại vẻ giận dỗi và xấu hổ tột cùng.
Ánh mắt cô như muốn hét lên: Giữa thanh thiên bạch nhật mà ngươi làm cái trò đồi bại gì thế hả tên biến thái này? Ngươi đang... nếm ta sao?
Chẳng còn lời nào để bào chữa cho nhân phẩm đã nát bươm, tôi vội vàng cầm con dao cắt da lên, cắm cúi làm việc, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tim đập như muốn văng ra ngoài.
“...Hừm.”
Thấy vậy, Thanh Nguyệt cũng hắng giọng, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp thở rối loạn, rón rén bước tới. Cô bắt chuyện như thể cô cũng chưa nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ ban nãy, dù đôi má vẫn còn nóng hổi.
“Phù... Hai ngày rồi mới gặp lại, Chưởng quầy.”
.
.
.
“Ừ, thì vậy đó.”
Cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận, thở dài một hơi nhẹ nhõm.
“Thật á?!”
Thanh Nguyệt reo lên, khuôn mặt rạng rỡ hẳn như đóa hoa bừng nở.
Trông lạ lẫm thật sự. Cứ đà này khéo tôi còn được chứng kiến cảnh cô nàng nghiêm túc nhảy cẫng lên vì vui sướng mất.
Việc Thanh Nguyệt là M (khổ dâm) đã đủ sốc rồi, nhưng mỗi lần thấy cái vẻ thiếu nữ hồn nhiên này của cô, tôi lại thấy mới mẻ và thú vị vô cùng.
Chẳng cần so với Thanh Nguyệt "Truy Mệnh Quỷ" trong tiểu thuyết, ngay cả Thanh Nguyệt mà tôi nhìn thấy suốt 10 năm qua ở núi Nga Mi cũng đâu có thế này.
Kiêu sa, lạnh lùng, tàn nhẫn... nhưng trước mặt người ngoài luôn giữ nụ cười hiền từ, đạo mạo. Một nữ nhân diễn vai ni cô thánh thiện một cách hoàn hảo không tì vết.
Nhưng giờ thì cái vỏ bọc giả tạo đó đã tan biến trước mặt tôi.
Cảm giác như lớp mặt nạ da người "ni cô lương thiện" bị lột bỏ, để lộ ra con người thật trần trụi của cô gái tên Thanh Nguyệt.
Trẻ trung hơn, sống động hơn, đúng với lứa tuổi xuân thì hơn. Giờ tôi mới thực sự cảm nhận được cô ấy kém tôi 2 tuổi, vẫn là một cô em gái nhỏ.
“Ngươi thực sự từ bỏ ý định đi Trùng Khánh rồi sao?”
“...Đã bảo là rồi mà. Hỏi mãi.”
Tôi đã quyết định không đi Trùng Khánh nữa. Lý do thì có nhiều, khá phức tạp và chồng chéo.
Một là... đúng là tôi không có gia đình ruột thịt ở Nga Mi, nhưng không có nghĩa là tôi không có những mối nhân duyên thân thiết như người nhà. Nghĩ đến chuyện phải chia tay mấy ông chú Cái Bang vui tính ở đây, lòng tôi cũng thấy cấn cấn, luyến tiếc.
Thực ra chuyện chia tay thì tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, tất cả chỉ để trốn chạy khỏi Thanh Nguyệt. Nhưng dạo gần đây, quyết tâm sắt đá đó đang lung lay dữ dội.
...Mà nói thẳng ra, giờ tôi còn trốn được Thanh Nguyệt nữa sao?
Sờ cả núm vú người ta rồi còn gì? Cái cảm giác vừa mềm mại vừa cứng rắn, nóng hổi ấy vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay đây này? Chối thế quái nào được nữa.
“Chưởng quầy, thật không đấy? Ngươi không nói dối ta để lừa ta chứ?”
“Chẳng phải Chưởng môn cũng đã bảo không can thiệp nữa sao. Ta sẽ ở lại Nga Mi. Ta hứa.”
Lời thề không giết người của Thanh Nguyệt thì tôi vẫn chưa dám tin hoàn toàn, nhưng niềm tin rằng tôi có thể ngăn cản, kiểm soát cô ấy đang lớn dần lên từng ngày.
Nghe thì buồn cười và bệnh hoạn, nhưng đúng là Thanh Nguyệt đang dùng SM play để chế ngự tâm ma. Giờ tôi không thể phủ nhận sự thật trớ trêu đó được nữa.
Biết đâu đấy, con quái vật giết người kia thực sự sẽ biến mất tùy thuộc vào lựa chọn và sự "dạy dỗ" của tôi.
Hơn nữa, Trùng Khánh vốn dĩ cũng chẳng phải thiên đường an toàn gì cho cam.
Trong nguyên tác, đó chính là nơi Thanh Nguyệt trở thành Thất Thiên của Ma Giáo và tàn sát cha con Đường Tố Lan trong biển máu. Ngoài Thanh Nguyệt ra, ở đó còn xảy ra hàng tá trận chiến khốc liệt khác giữa Chính và Tà. Trùng Khánh về sau sẽ trở thành vùng đất chết, hoang tàn đổ nát.
Nếu Thanh Nguyệt hắc hóa thành Thất Thiên, thì tôi có trốn đến chân trời góc bể cũng vô nghĩa. Còn nếu Thanh Nguyệt không hắc hóa, thì tôi ở lại Nga Mi cũng chẳng sao, thậm chí còn an toàn hơn.
Nếu Thanh Nguyệt không trở thành Thất Thiên... thì đám còn lại, gọi là Lục Thiên nhỉ? Bọn chúng vẫn sẽ gây chiến, nên sớm muộn gì tôi cũng phải tính đường sơ tán, nhưng chắc cũng không cần gấp gáp quá như cháy nhà.
Trước mắt, chỉ cần "chăm sóc" tốt cô nàng Thanh Nguyệt này, biết đâu tôi có thể sống yên ổn cả đời ở núi Nga Mi như một phú ông.
Dạo này tôi cảm giác mấy cô nương trong làng cũng hay thả thính, liếc mắt đưa tình với tôi hơn. Lại còn vẫy tay chào các kiểu nữa chứ? Biết đâu cua được một em hiền lành rồi sống hạnh phúc... êm đềm... được không nhỉ?
Nhưng mà lỡ sờ ngực Thanh Nguyệt rồi, cảm giác nó cứ sai sai, tội lỗi thế nào ấy. Liệu tôi có thể lập gia đình ngay bên cạnh Thanh Nguyệt - người tình trong bóng tối - không đây.
...Thôi kệ, giờ chưa phải lúc lo chuyện đó. Quan trọng là tôi đã quyết định ở lại Nga Mi, giữ mạng đã.
“Chưởng quầy!!”
Bất ngờ, Thanh Nguyệt chồm tới ôm chặt lấy đầu tôi.
Cô ấy ôm chầm lấy tôi khi tôi đang ngồi làm việc. Bộ ngực mềm mại, căng tròn của cô áp nhẹ vào trán tôi. Mùi hương cơ thể thơm ngát, quyến rũ xộc thẳng vào mũi.
“...”
Tôi cứng đờ người, chỉ biết chớp mắt liên tục, nín thở.
Thanh Nguyệt dường như chẳng thấy có gì bất thường, cứ cười tít mắt đầy vui sướng như trẻ con được quà.
“Đúng rồi! Cần gì phải rời khỏi Nga Mi chứ? Cứ ở lại đây là được mà! Tuyệt quá!”
Khoảng cách này... là khoảng cách khi chúng tôi chơi trò chơi xác thịt.
Chứ không phải khoảng cách giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật thế này.
Dù đã sờ đến tận đầu ngực rồi thì còn ngại ngùng gì nữa, nhưng khi tôi đã trút bỏ cái mặt nạ S xuống, trở về làm một gã thợ da bình thường, hành động này vẫn khiến tôi giật mình thon thót.
Thấy tôi bối rối không làm gì được, Thanh Nguyệt dường như cũng sực tỉnh, vội vàng buông ra như chạm phải lửa.
Lần này thì cô nàng đỏ mặt tía tai đến tận cổ, lúng túng vén tóc ra sau tai, mắt lảng đi chỗ khác.
“A, không phải... sao tự nhiên... lại phản ứng thế kia... Ta chỉ vui quá thôi...”
“...Người ta nhìn thấy bây giờ. Mấy chuyện thân mật đó để đêm hãy làm, được không?”
...Câu nói vừa rồi nghe cũng sai sai, đầy mùi ám muội, nhưng thôi, ý chính đã truyền tải được.
Thanh Nguyệt cũng hắng giọng, gật đầu lia lịa.
“Biết rồi. À đúng rồi, Chưởng quầy. Ngươi nghe chuyện kia chưa?”
“Chuyện gì?”
“Đường Tố Lan sắp kết hôn đấy? Tin động trời luôn!”
“Phải gọi là Đường Tố Lan tiền bối chứ? Tôn trọng người lớn chút đi.”
“Sao cũng được. Ngươi nghe chưa?”
Tôi thở dài thườn thượt, chán nản.
“Haizzzzzzzz...”
Lúc nghe ông chú kể chuyện này, đầu tôi đã muốn nổ tung rồi.
Mỗi khi có sự việc khác với nguyên tác xảy ra, tôi lại nhận ra tất cả đều là hiệu ứng cánh bướm tai hại do chính mình gây ra.
Đường Tố Lan, người lẽ ra phải sống cô độc, lạnh lùng cho đến khi bị Thanh Nguyệt chém chết trong bi kịch, giờ lại kết hôn?
Kết hôn với ai? Chuyện này sẽ thay đổi cục diện thế nào nữa?
...Chẳng biết nó lại lôi theo bao nhiêu rắc rối đau đầu nữa đây.
“...Sao lại thở dài thế? Mặt bí xị vậy?”
Thanh Nguyệt hỏi, giọng điệu đã bình tĩnh hơn chút.
“Thì thế. Chuyện đời mà.”
“Sao vậy? Ngươi không thích Đường Tố Lan kết hôn à? Chuyện đáng chúc mừng mà. Bớt đi một đối thủ.”
“Thì đáng chúc mừng thật.”
“...Đúng không?”
Thanh Nguyệt lại cười tươi rói, kéo ghế ngồi sát sạt bên cạnh tôi. Cô chống cằm lên đầu gối, nghiêng người sát về phía tôi, đôi mắt lấp lánh.
“Sau này có dịp, chúng ta cùng đi chúc mừng tỷ ấy nhé. Coi như làm hòa.”
“Cần gì? Người ta tự biết sống tốt thôi. Mình lo thân mình chưa xong.”
“Cũng phải ha?”
“Ta có nghe nói đối tượng là ai không?”
“Không. Cái đó thì ta chưa biết. Sao thế? Tò mò à?”
...Sao trăng cái gì. Với cái tên Độc Phụng Đường Tố Lan thì đời nào vớ phải mấy thằng ất ơ đầu đường xó chợ. Chắc chắn sẽ là một nhân vật tầm cỡ, quyền lực nào đó.
...Nhỡ đâu sau này lòi ra một thằng cuồng tín Ma Giáo sùng bái ta thì sao?
Biết đâu là thằng điên nào đó suốt ngày gào lên "Nguyệt Tôn Vô Địch". Hoặc không phải ta, thì là kẻ sùng bái một trong Lục Thiên còn lại. Nếu thằng đó dính líu đến Đường Tố Lan thì tôi biết phải làm sao? Lại thêm một kẻ thù hùng mạnh?
“Đường tiểu thư nói là sẽ kết hôn thật à? Hay chỉ là tin đồn?”
“Đương nhiên rồi. Không thì làm sao tin tức lan truyền rầm rộ thế được. Chắc tỷ ấy đã sẵn sàng đón phu quân rồi.”
“Lạ thật đấy... Tự nhiên lại...”
“...Sao phản ứng của ngươi cứ nhạt nhẽo, hờ hững thế nào ấy nhỉ? Không vui cho người ta à?”
“...Thôi được rồi. Ta phải làm việc đây, cô về đi. Đừng làm phiền ta kiếm cơm.”
“Gì chứ, đuổi người ta sớm thế? Thôi đừng làm nữa, chơi với ta đi.”
“...”
“...Đùa thôi. Ta sẽ ngồi im lặng như tượng, ngươi cứ làm đi.”
Tôi lại tiếp tục công việc với con dao cắt da rẻ tiền mà Thanh Nguyệt tặng.
Mẹ kiếp, cái con dao cùn này. Hôm nào phải kiếm cớ bảo nó gãy hay mất để vứt đi mới được, dùng ức chế vãi.
Thanh Nguyệt chăm chú nhìn tôi làm việc, rồi thì thầm khe khẽ, đầy ẩn ý:
“...Thế bao giờ ngươi mới tặng quà cho ta? Ta tặng dao cho ngươi rồi mà.”
“...”
“Thôi không có gì. Ta im lặng thật đây.”
.
.
.
“Ai cơ ạ?”
Mấy ngày sau, chú Quách Đầu vừa ngoáy mũi vừa nói với vẻ thông thái rởm.
“Có ba ứng cử viên sáng giá rồi. Toàn hàng tuyển.”
Chú Quách liệt kê danh sách những nam nhân có khả năng trở thành phu quân của Đường Tố Lan. Tôi bắt đầu kiểm chứng cái hiệu ứng cánh bướm chết tiệt này xem nó nát đến mức nào.
Người đầu tiên.
Thương đoàn chủ của Thường Bình Thương Đoàn, Ngụy Thiên Thương.[note89629]
Ở Trung Nguyên hiện tại, liệu có ai trẻ tuổi mà giàu nứt đố đổ vách, quyền lực ngầm bằng Ngụy Thiên Thương không?
Nhưng vừa nghe cái tên này, đầu tôi đã đau như búa bổ.
...Thằng cha đó là tay sai đắc lực[note89632] của Bạch Xà Huyền[note89631], Môn chủ Tử Hồn Môn[note89630] - một trong Thất Thiên của Ma Giáo còn gì.
Chắc giờ này hắn đang bận liếm gót cho chủ nhân rồi. Bề ngoài thì là thương nhân thành đạt, hào hoa phong nhã, nhưng bên trong thì thối nát, tâm địa rắn rết.
...Hắn định bắt đầu thâu tóm Đường Môn từ bây giờ sao? Nguy hiểm quá.
“Người tiếp theo là ai ạ?”
“Nhị công tử của Gia Cát Thế Gia, Gia Cát Long.”[note89633]
Vãi lều...
Thằng dơi hai mặt, kẻ phản bội trơ trẽn. Vì mạng sống mà sẵn sàng bán đứng Võ Lâm Minh để đầu quân cho kẻ thù.
Chính vì sự phản bội của Gia Cát Long mà phái Võ Đang lừng lẫy bị diệt môn trong biển máu. Không chỉ Linh Tuyền báo thù thành công, mà ngay cả Kiếm Tôn vô địch cũng bỏ mạng.
Nhờ đó mà Gia Cát Thế Gia sống sót, nhưng cả vùng Hồ Bắc bị biến thành bình địa chết chóc.
Đọc tiểu thuyết ức chế nhất là thằng hèn nhát, nhu nhược này. Một thằng khốn nạn chỉ biết quỳ rạp dưới chân kẻ khác cho đến khi bị nhân vật chính Nam Cung Nhiên xử trảm.
Độc Vương đại nhân ơi. Đây là những lựa chọn "tốt nhất" của ngài đấy à? Mắt nhìn người của ngài có vấn đề rồi.
“...Người cuối cùng là ai ạ? Đừng nói là thằng nào tệ hơn nữa nhé.”
“Trưởng nam của Nam Cung Thế Gia. Nam Cung Nhiên.”
Tôi nhắm mắt lại, day day thái dương.
...Hai thằng kia thì còn hiểu được, nhưng tại sao Nam Cung Nhiên - nhân vật chính - lại lòi ra ở đây?
6 Bình luận