“...Làm tốt lắm, Thanh Nguyệt à.”
Nghe tên mình được gọi một cách dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con, trái tim Thanh Nguyệt lỡ một nhịp.
Cảm giác này rốt cuộc là gì?
Chỉ một lời khen đơn giản thôi mà sao cơ thể cô lại cứng đờ như bị điểm huyệt thế này?
Rõ ràng đây không phải là lời mà ai nói cũng khiến người ta vui.
Vậy tại sao, trong hoàn cảnh trớ trêu này, nó lại mang một sắc thái khác biệt đến thế?
Có lẽ vì người nói ra câu đó là Hàn Thụy Trấn – một kẻ kỳ lạ đến mức không ai sánh bằng.
Trên đời này làm gì có ai dám khen ngợi cô khi cô đang ở trong tình trạng thảm hại thế này?
Hắn là người đầu tiên, và cũng là duy nhất, dám đối xử với cô một cách thô lỗ như vậy.
Ngay cả Đại sư tỷ Huệ Luật, hay sư phụ Tố Vân, cũng chưa bao giờ dám "động chạm" đến cô theo cách này.
Thanh Nguyệt hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại trước thứ cảm xúc lạ lẫm này.
Chỉ cần nuốt trôi nỗi nhục nhã này thì mọi chuyện cũng chẳng khó khăn đến thế.
Chỉ cần gạt bỏ cái tôi cao ngạo xuống một chút, cô sẽ vượt qua được.
“Đẹp lắm. Cứ giữ nguyên tư thế này một chút nữa thôi.”
“Hộc... hộc...”
Một cảm giác ngứa ngáy khó chịu đang nhen nhóm trong lồng ngực cô.
Vừa muốn chối bỏ, lại vừa không thể cưỡng lại được sự kích thích ấy.
“Cố chịu đựng đến khi cây nến tắt nhé. Cứ coi như đang luyện công đi.”
Nói rồi, Hàn Thụy Trấn cầm cây nến đặt ra phía sau lưng Thanh Nguyệt, nơi cô không thể nhìn thấy.
“Hiểu chưa? Cố lên. Cô làm được mà.”
Dứt lời, hắn quay lưng bỏ đi, để lại cô một mình trong căn hầm tối.
Rầm.
Tiếng cửa đóng lại nặng nề.
“...Ưm... ưm...”
Bị bỏ lại một mình, Thanh Nguyệt rơi vào trạng thái hoang mang tột độ.
Hắn đi rồi sao? Cứ thế mà đi à?
Nhưng dù không có ai giám sát, cô vẫn không dám bước xuống khỏi khúc gỗ nhỏ bé kia.
Không phải chỉ vì sợ thua cuộc. Tuyệt đối không phải chỉ vì thế.
.
.
.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu.
Cổ tay cô bắt đầu đau nhức, bắp chân căng cứng như sắp chuột rút.
Đúng như hắn nói, cảm giác y hệt như đang luyện công vậy.
Cô chìm trong sự đau đớn và nghi hoặc.
Đau quá. Muốn bỏ cuộc quá.
Làm cái trò này thì giải quyết được cái gì chứ?
Nhưng cô vẫn kiên trì trụ lại.
Chính cô cũng không hiểu tại sao.
Két...
Ngay khi ý chí bắt đầu lung lay, cánh cửa hầm lại mở ra.
...Cộp... cộp...
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía sau, báo hiệu sự trở lại của hắn.
Thấy hắn quay lại, một nỗi xấu hổ vô cớ ập đến với Thanh Nguyệt.
Cái bộ dạng ngoan ngoãn đứng trên miếng gỗ chờ hắn quay lại của mình sao mà nhục nhã thế này.
“...Vẫn đứng chờ ngoan thế à?”
Hắn thì thầm, giọng điệu như đang trêu ngươi.
“Ngoan lắm.”
Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt lại.
Lại một lần nữa cố lờ đi nhịp đập loạn xạ của trái tim.
Rõ ràng mình đâu có thiếu thốn lời khen đến mức này... tại sao lại phản ứng mạnh mẽ với từng câu từng chữ của hắn như vậy?
Thực tế này khiến cô cảm thấy nhục nhã ê chề.
Cô đang nhẫn nhịn.
Cô tự nhủ tất cả chỉ là để giải tỏa tâm ma.
Chứ không đời nào là vì mấy lời khen rẻ tiền kia.
Cô sợ cái tâm ma đen tối đang lớn dần trong mình hơn là sự nhục nhã này.
Cô sợ cái ý nghĩ muốn làm Chưởng môn đau khổ... muốn chém chết Đại sư tỷ Huệ Luật... những ý nghĩ kinh khủng mà cô đã trót nảy ra.
“Ư... ưm...”
Cảm giác tội lỗi [note87988] và sợ hãi khiến cô càng nhắm mắt chặt hơn.
Có lẽ tất cả những điều này là hình phạt cho những suy nghĩ bạo lực đó.
Trong lúc cô đang chìm đắm trong sự tự dằn vặt, Hàn Thụy Trấn đã bước đến trước mặt.
“...Có vẻ quen rồi nhỉ.”
Nhìn cô đứng vững vàng trên khúc gỗ, hắn nhận xét.
“...Bộ hôn má tôi khó chịu đến thế cơ à?”
Câu hỏi đầy mùi khiêu khích khiến Thanh Nguyệt chỉ biết im lặng. Cô không thể trả lời, và cũng chẳng muốn trả lời.
Ai mà thèm hôn má hắn chứ, điên à?
Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa là xong.
Cứ coi như đang tu luyện đi.
Đợi đến khi chuyện này kết thúc, số phận của hắn sẽ được định đoạt.
Chỉ cần chịu nhục đến lúc đó thôi.
Thanh Nguyệt trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói: "Mau chữa tâm ma cho ta đi, không thì đừng trách."
Nếu hắn không làm được, cô cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Hàn Thụy Trấn thấy cô im lặng thì tỏ vẻ chán nản, rồi lại đi vòng ra sau lưng cô.
Thanh Nguyệt nhắm mắt lại, cầu mong cho cây nến sau lưng mau cháy hết.
Bất chợt, một thứ gì đó nóng hổi ập xuống người cô.
Ào!
“Hộc!!”
Cả người cô nóng bừng lên.
“Ưm! Ưm!”
Thanh Nguyệt giật mình run rẩy vì hoảng hốt, nhưng vẫn theo bản năng giữ thăng bằng trên miếng gỗ.
Nếu ngã lúc này, mọi sự chịu đựng nãy giờ sẽ đổ sông đổ bể.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Ngay lập tức, cô có câu trả lời.
Cả người cô ướt sũng.
Nước chảy ròng ròng trên mặt, ngực, và chân.
Hàn Thụy Trấn vừa tạt nước ấm vào người cô.
Bộ võ phục ngấm nước trở nên nặng trịch, dính chặt vào da thịt.
Bình thường thì chút sức nặng này chẳng là gì, nhưng trong tư thế cheo leo này, nó trở thành một gánh nặng đáng kể.
“Ưm! Ưm ưm!!”
Thanh Nguyệt cố gắng phản đối, nhưng—
Ào!!
Lại một gáo nước ấm nữa dội xuống.
Hơi ấm lan tỏa khiến cô rùng mình, da gà nổi lên từng đợt.
Một lúc sau, Hàn Thụy Trấn quay lại trước mặt cô.
Trên tay hắn là một cái gáo gỗ.
“Ấm không?”
Hắn thì thầm dịu dàng, đưa tay vuốt những lọn tóc ướt dính bết trên trán cô sang một bên.
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy, hất tay hắn ra.
“Sợ cô lạnh nên tôi mới làm thế đấy.”
Nụ cười trên môi hắn đáng ghét đến mức cô muốn đấm cho một phát.
Chỉ vì muốn thắng cược mà hắn giở trò này sao?
Khoảnh khắc đó, cô chỉ muốn giật phắt dây trói, rút kiếm chém hắn làm đôi.
Nhưng cơn giận chưa kịp bùng phát thì Hàn Thụy Trấn lại thì thầm với giọng điệu đầy tà ý.
“Quả nhiên... dáng người đẹp thật đấy.”
“...”
Đầu óc Thanh Nguyệt trống rỗng.
Cô từ từ cúi xuống nhìn cơ thể mình.
Bộ võ phục ướt sũng bó sát lấy từng đường cong cơ thể.
Lớp vải mỏng manh dính chặt vào da, lờ mờ để lộ màu da thịt bên trong. Ánh nến chập chờn càng làm tôn lên những đường nét quyến rũ ấy.
“Ưm!!! Ưm ưm!!!”
Thanh Nguyệt giãy giụa theo phản xạ.
Lần đầu tiên trong đời, cơ thể cô bị phơi bày trần trụi trước mắt đàn ông như thế này.
Két! Két!!
Sợi dây thừng treo trên trần nhà lắc lư dữ dội.
Nhưng nếu không dùng nội công, cô không thể nào thoát khỏi cái còng tay này được.
Và trớ trêu thay, dù đang hoảng loạn tột độ, cô vẫn vô thức giữ thăng bằng trên khúc gỗ.
Như thể những giới luật của Nga Mi đã khắc sâu vào xương tủy, khiến cô không thể bước ra khỏi ranh giới đã định, dù chỉ là một bước chân.
Trong khi cô đang quằn quại vì xấu hổ, ánh mắt Hàn Thụy Trấn lại chậm rãi "liếm láp" khắp cơ thể cô như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
“...Hông rộng hơn tôi tưởng đấy, nhìn rất nữ tính. Chân dài thật. Cổ chân cũng thon nữa. Mặc đồ thùng thình [note88019] nên tôi không nhận ra.”
Đầu Thanh Nguyệt như muốn nổ tung. Sự giận dữ và nỗi nhục nhã hòa quyện vào nhau, chạy rần rật khắp huyết quản.
“Ưm!! Hộc!!!”
Thanh Nguyệt không chịu nổi nữa, bắt đầu vận nội khí lên.
Rắc rắc rắc!!!
Sợi dây thừng phát ra tiếng kêu rên rỉ như sắp đứt lìa.
Thấy vậy, Hàn Thụy Trấn vội vàng lên tiếng:
“Nếu bây giờ dừng lại...!”
“...Hộc...! Ưm...”
“Nếu cô dừng lại bây giờ, tôi sẽ không bao giờ giúp cô nữa. Tuyệt đối không.”
Một kẻ sắp chết thì giúp được gì cho ta chứ?
Thanh Nguyệt trừng mắt nhìn hắn đầy sát khí. Nhưng rồi...
Nỗi sợ hãi về tâm ma lại một lần nữa níu chân cô.
Nếu không có hắn, liệu cô có còn cách nào để giải tỏa tâm ma này không?
Cô phải thừa nhận rằng những cảm xúc cô trải qua hôm nay quá đỗi mới mẻ và lạ lẫm.
Đặc biệt là cái cảm giác kỳ lạ dấy lên sau mỗi lời khen của hắn, nó cứ vấn vương mãi khiến cô không thể đưa ra quyết định dứt khoát.
Kít...
Thanh Nguyệt nghiến răng ken két.
Ý nghĩ rằng mình có thể sẽ phản bội Chưởng môn và đồng môn bằng chính đôi tay này cứ ám ảnh cô.
Cô không muốn trở thành quái vật.
Nếu ham muốn chém giết đó chỉ là thoáng qua thì cô đã chẳng phải khổ sở thế này.
Nhưng cái cảm giác cuồng sát mãnh liệt trong rừng lúc trước quá chân thực.
Giống như lúc cô tàn sát bọn sơn tặc vậy.
Rõ ràng lúc đó cô đã bị tâm ma chi phối.
Cô ghét bản thân mình như thế, cô muốn thoát khỏi nỗi sợ hãi đó nên mới tìm đến đây.
“Ưm...”
Thanh Nguyệt cuối cùng cũng cúi đầu, buông xuôi.
Cô bất lực, không biết phải làm sao nữa.
“...Hức... ưm...”
Sự tủi nhục dâng lên đến tận cổ họng, nước mắt bắt đầu ầng ậc nơi khóe mi.
Chính cô cũng hoảng hốt khi thấy mình khóc.
Từ Chí học [note87987] đến giờ, cô chưa từng rơi lệ.
Chưa bao giờ cảm xúc của cô lại dao động mạnh đến thế. Cô luôn kìm nén nước mắt để đáp ứng kỳ vọng của Chưởng môn.
Điều đó vốn chẳng khó khăn gì với cô.
Vậy mà bây giờ, nước mắt cứ trào ra như một đứa trẻ.
Ngẫm lại thì, cảm giác bất lực này cũng là thứ cô chưa từng trải qua kể từ thời thơ ấu.
Cô muốn trở thành một nữ hiệp mạnh mẽ cũng là vì muốn thoát khỏi sự bất lực khi chứng kiến cha mẹ bị sát hại.
Vậy mà giờ đây, cái cảm giác kinh hoàng đó lại quay trở lại, nuốt chửng lấy cô.
Trong khi cô đang cố nuốt nước mắt vào trong, ánh mắt của Hàn Thụy Trấn vẫn không buông tha, tiếp tục soi mói cơ thể cô.
Đứng trên khúc gỗ chông chênh, cô cố gắng khép nép, co một chân lên để che đi phần nhạy cảm giữa hai đùi một cách vụng về.
Ít nhất là chỗ kín đáo đó, cô muốn giấu đi bằng mọi giá.
“...”
“...”
Cô co rúm người lại như con cún con sợ sệt.
Hai tay bị trói giơ cao khiến bộ ngực bị đẩy về phía trước, còn đôi chân thì xoắn xuýt vào nhau.
“...Đùi đẹp thật đấy. Săn chắc ghê. Chắc do luyện tập chăm chỉ nhỉ.”
Hàn Thụy Trấn lại thì thầm những lời trêu ghẹo đầy ẩn ý.
Trái tim cô lại đập loạn nhịp. Không biết là vì tức giận, vì xấu hổ, hay vì một cảm xúc nào khác nữa.
Thanh Nguyệt trừng mắt nhìn hắn qua làn nước mắt.
Cơn giận đối với hắn ngày càng rõ rệt, nhưng sự hỗn loạn trong lòng cô cũng theo đó mà tăng lên gấp bội.
“Biết trước rồi còn gì.”
Hàn Thụy Trấn vẫn tỉnh bơ.
“Đã biết là có thể bị bắt đi tiểu ngoài trời... thì mức độ này cũng phải lường trước được chứ.”
“...Hức... hộc...”
“...Không đoán được là sẽ hơi thô tục sao? Không đoán được thì đừng có làm ngay từ đầu chứ?”
Hắn nói đúng. Cô biết, nhưng biết trong đầu và trải nghiệm thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Với một người xa lạ với đàn ông như cô, việc phơi bày cơ thể trần trụi thế này là một cú sốc quá lớn.
“...Đã biết rồi thì ráng mà chịu đựng. Đừng có xấu hổ. Vì cô đẹp lắm.”
Nhưng Hàn Thụy Trấn dường như không hiểu được nỗi khổ tâm của cô, hắn chỉ biết khen và khen.
Cô thực sự không hiểu nổi nữa.
Sự vui sướng nhỏ nhoi khi được khen là "đẹp", là "ngoan", xen lẫn với sự ghê tởm tột cùng khi phải nghe những lời đó từ miệng hắn... Hai luồng cảm xúc trái ngược cứ giằng xé tâm can cô.
Cô chỉ mong chuyện này kết thúc thật nhanh. Thế là đủ rồi.
.
.
.
.
Hàn Thụy Trấn im lặng một lúc lâu.
Thanh Nguyệt đứng trên đôi chân run rẩy, cầu mong cây nến mau tàn.
Nhưng cơ thể ướt sũng bắt đầu lạnh dần đi. Cô run lên bần bật, không biết là vì lạnh hay vì xấu hổ.
Ào!
Bất ngờ, một làn nước ấm nữa lại ập đến.
Khi dòng nước ấm áp chạm vào làn da đang lạnh cóng, cô không kìm được mà rùng mình một cái.
“Ư! Ưm... a...”
Hành động mà mới lúc nãy cô còn ghê tởm, giờ đây sao lại mang đến cảm giác dễ chịu và ngọt ngào đến thế?
Cơ thể cô khao khát hơi ấm đó.
Dù xấu hổ và cảm thấy mình thật rẻ tiền, nhưng cô không thể phủ nhận cái khoái cảm lan tỏa khắp người như đang được ngâm mình trong bồn nước nóng.
“Sướng không?”
Hàn Thụy Trấn hỏi như đi guốc trong bụng cô.
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy.
Không muốn thừa nhận.
Cô cố gắng dìm cái ham muốn đê hèn đang mong chờ gáo nước tiếp theo xuống đáy lòng.
Ngay lập tức, sự ghê tởm bản thân lại ùa về, nước mắt lại chực trào ra.
Cô cắn chặt môi, nuốt nước mắt vào trong.
Nhưng cơ thể lại bắt đầu lạnh đi.
Cái lạnh và dục vọng đan xen khiến cô càng run rẩy dữ dội hơn.
Ào!
Mỗi khi cô run lên, Hàn Thụy Trấn lại tạt nước ấm vào người cô.
Mỗi lần như thế, đường cong cơ thể cô lại hiện lên rõ mồn một.
Dù có mặc quần áo, nhưng cảm giác chẳng khác nào đang khỏa thân.
Từ ngực, eo, hông cho đến đùi, tất cả những nơi cô muốn che giấu đều bị phơi bày.
Chính cô nhìn xuống cũng thấy cơ thể mình hôm nay trông gợi tình hơn gấp bội.
“Mông căng như trái đào ấy nhỉ.”
Và kèm theo mỗi lần chịu nhục là một lời khen của hắn.
Thanh Nguyệt cảm giác như mình đang dần khám phá lại bản thân qua những lời nhận xét thô thiển đó.
Hóa ra trong mắt đàn ông, cô lại hấp dẫn đến thế sao?
Nào là làm tốt lắm, nào là đẹp lắm.
Những lời mà cô chưa từng được nghe ở Nga Mi phái giờ cứ dồn dập đổ xuống đầu cô.
Chẳng biết là do xấu hổ hay do được khen ngợi, tim cô đập nhanh đến mức muốn vỡ tung.
Ào!
Ào!
Hành động đó lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Thanh Nguyệt cũng chẳng còn biết mình đang cảm thấy thế nào nữa.
Mỗi khi nước ấm dội xuống, cô lại vô thức bật ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Cô chỉ biết run rẩy chịu đựng, không thể làm gì khác.
Chỉ vì một mục đích duy nhất là giải tỏa tâm ma, cô bị giam cầm trên một khúc gỗ bé tí.
Cô đâu phải là người cam chịu khuất phục trước kẻ khác.
Cô muốn trở thành nữ hiệp mạnh mẽ, đường hoàng như Chưởng môn, và đó cũng là điều Chưởng môn kỳ vọng ở cô.
Nhưng nhìn bộ dạng này xem.
Cơ thể bị một gã đàn ông đùa bỡn, vậy mà cô không dám phản kháng, chỉ biết run rẩy trong vô vọng.
Cơ thể của chính mình, nhưng mình lại không có quyền kiểm soát.
Hoàn toàn mất đi quyền tự chủ.
Không thể quyết định được bất cứ điều gì.
“Hức... ưm... hức...”
...Nhưng đồng thời, cô cũng không cần phải quyết định bất cứ điều gì nữa.
Cái áp lực phải luôn mạnh mẽ, cái ám ảnh phải luôn hoàn hảo mà cô gồng gánh cả đời... trong khoảnh khắc này, dường như đã biến mất.
Khi rơi vào tình cảnh nhục nhã tận cùng này, cô lại cảm thấy như mình có thể buông bỏ tất cả.
Không, có lẽ cô đã buông bỏ rồi cũng nên.
Trong bộ dạng ô nhục và thảm hại này, ai còn dám gọi cô là Thanh Nguyệt của Nga Mi phái nữa?
Ai còn dám tung hô cô là ngọn đèn của chính phái, là Thiên Niên Hoa của Nga Mi?
“Hức... ư...”
...Và rồi.
Rất khẽ khàng.
Rất nhẹ nhàng.
Rất mong manh...
...Một cảm giác giải thoát bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực cô.
Sự tự do và cảm giác tội lỗi pha trộn khi làm điều cấm kỵ.
Một sự trả thù nhỏ nhoi đối với Chưởng môn, người luôn bắt cô phải giữ gìn sự trong sạch.
‘Nguyệt Nhi. Con phải làm tốt hơn nữa. Con là tương lai của Nga Mi.’
‘Thanh Nguyệt tiểu thư! Chúng tôi tin tưởng ở cô!’
‘Thanh Nguyệt sư tỷ thì làm được là cái chắc rồi.’
‘Quả là nhân tài hiếm có của chính phái.’
Hàng ngàn sự kỳ vọng và trách nhiệm đè nặng lên vai cô, trong giây phút này, bỗng tan chảy như tuyết gặp nắng.
“...Trông cô lẳng lơ như kỹ nữ vậy, Thanh Nguyệt à.”
Và giờ đây, những lời mạt sát và chế giễu của Hàn Thụy Trấn đang lấp đầy khoảng trống đó.
Kỹ nữ lẳng lơ ư? Trong khi Thủ Cung Sa chứng minh sự trong trắng vẫn còn nguyên trên cánh tay cô.
...Nhưng kỳ lạ thay, nghe những lời kinh tởm và nhục nhã đó, cô lại thấy nhẹ lòng.
Những giọt nước mắt nóng hổi, nặng trĩu như chính lòng tự trọng đã vỡ vụn của cô, lăn dài trên má.
Cuối cùng cô cũng không kìm nén được nữa.
Tí tách... tách...
Cảm giác như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đã đeo bám cô bấy lâu nay.
Giờ đây, cô thậm chí còn không thể lau đi những giọt nước mắt ấy. Cô không còn quyền lựa chọn nào cả.
Vừa bất lực tột cùng, lại vừa nhẹ nhõm tột cùng.
“Hức... hức...”
Nước mắt tuôn rơi ngày càng nhiều.
Một thứ gì đó bên trong cô đang vỡ ra. Từ những vết nứt ấy, những cảm xúc mới lạ không ngừng trào dâng.
Cô không biết đó là sự bi thảm, sự tự do, hay là một loại khoái cảm nguy hiểm nào đó. Cô chỉ thấy sợ hãi.
*****************************************************
“...Trông cô lẳng lơ như kỹ nữ vậy, Thanh Nguyệt à.”
Tôi đã hơi quá đà khi buông lời sỉ nhục đó.
Nhưng thấy cô ta chịu đựng giỏi quá nên tôi nghĩ cần phải thêm chút "gia vị".
Và rồi...
“Hức... hức...”
Hả?
Tôi đang mải mê dội nước ấm – đã được pha ở nhiệt độ hoàn hảo – lên người cô ta như một nhân viên phục vụ tận tụy, thì bỗng nhiên khựng lại trước phản ứng của cô ta.
Thanh Nguyệt bắt đầu run lên bần bật.
Tiếng thở của cô ta nghe cũng khác hẳn.
...Đừng bảo là khóc nhé?
Không thể nào, nước ấm thế này cơ mà... chắc chắn là dễ chịu chứ đâu có đau đớn gì...
Tôi rướn người lên nhìn mặt cô ta...
...Thôi bỏ mẹ rồi. Khóc thật.
6 Bình luận