Web Novel

Chương 20 - Bằng Hữu (2)

Chương 20 - Bằng Hữu (2)

“...!”

Cốp.

Thanh mộc kiếm [note88162]trên tay Tố Vân gõ nhẹ lên đỉnh đầu Thanh Nguyệt.

Thân hình đang ngẩn ngơ như mất hồn của Thanh Nguyệt khẽ run lên.

Rõ ràng là đau, nhưng cô không hề kêu lên lấy một tiếng.

Cô chỉ chớp mắt vài cái, lặng lẽ ngước nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Đại đệ tử Tố Vân.

Sư phụ của Thanh Nguyệt, và là người được định đoạt sẽ kế thừa vị trí Chưởng môn Nga Mi sau Vô Nguyệt Sư Thái.

Tố Vân chậm rãi thu kiếm về, giọng nghiêm nghị:

“Con không tập trung.”

“...”

Thanh Nguyệt cúi đầu, không đáp lời. Cô chỉ đưa tay lên xoa nhẹ chỗ vừa bị đánh, có lẽ là đau lắm.

Tố Vân nuốt tiếng thở dài vào trong.

Nỗi lo lắng dành cho đứa đệ tử này lúc nào cũng thường trực trong tim bà, nhưng dạo gần đây, sức nặng của nó ngày càng trĩu xuống.

Mấy hôm trước thì xung đột với Chưởng môn. Bốn ngày trước thì tát thẳng vào mặt sư tỷ.

Bà thừa biết Thanh Nguyệt không thân thiết gì với các sư tỷ muội đồng môn.

Bà cũng hiểu rõ nguyên do. Vị thế của nó quá chông chênh, hào quang quá rực rỡ để tránh khỏi lòng đố kỵ.

Tốc độ tu luyện, sự tinh diệu của kiếm pháp, độ thâm hậu của nội công... không ai có thể sánh bằng nó.

Nhưng nếu chỉ có vậy thì chuyện đã không đến mức này.

Vấn đề là Thanh Nguyệt còn sở hữu nhan sắc diễm lệ đến mức kỳ lạ.

Dù là người xuất gia, nhưng bản năng nữ nhân đâu thể hoàn toàn xóa bỏ. Ni cô cũng biết yêu cái đẹp, cũng biết ghen tị với cái đẹp.

Giữa một rừng hoa, Thanh Nguyệt tỏa sáng một cách tàn nhẫn... nên việc chuốc lấy oán hận là điều tất yếu.

Đôi chân dài săn chắc, vòng eo thon gọn, yêu kiều.

Dáng người thanh tao cùng những đường nét trên gương mặt hài hòa đến hoàn hảo.

Ngay cả đôi mắt cao ngạo kia cũng phảng phất nét cô độc hút hồn.

Cái danh xưng Thiên Niên Hoa đâu phải tự nhiên mà có.

Người đời có thể vỗ tay tán thưởng kẻ có một tài năng xuất chúng.

Nhưng với kẻ ôm trọn mọi tinh hoa của đất trời vào mình, thứ nhận lại chỉ là lòng đố kỵ hẹp hòi.

Đó là lý do nó liên tục xung đột với các sư tỷ.

Nhưng vấn đề thực sự nằm ở hệ lụy của những xung đột đó.

Có thể coi đây là khiếm khuyết duy nhất của Thanh Nguyệt.

Nó quá vụng về trong giao tiếp.

Nó vụng về trong việc hóa giải mâu thuẫn.

Vì sự ghen ghét của đồng môn, Thanh Nguyệt luôn bị cô lập từ nhỏ.

Nó lớn lên trong sự đơn độc, im lặng và nhẫn nhịn... để rồi đánh mất cơ hội học cách gần gũi với người khác.

Không biết cười đùa trước những câu chuyện phiếm, không biết làm hòa sau những cuộc cãi vã nhỏ nhặt.

Thậm chí chỉ một chút trêu chọc thô tục cũng khiến nó bối rối, chân tay lóng ngóng.

Khả năng đối nhân xử thế của nó hoàn toàn là con số không.

Đôi khi, ngay cả Tố Vân cũng bị hào quang của Thanh Nguyệt làm cho lóa mắt mà quên mất điều đó.

Quên mất rằng thiên tài này cũng có khiếm khuyết.

Rằng đóa Thiên Niên Hoa cao ngạo này ngỡ như không cần ai, ngỡ như những kẻ xung quanh chỉ là chướng ngại vật cản bước chân của bậc kỳ tài.

Nhưng khi nhìn thấy Thanh Nguyệt không kìm được cơn giận mà cãi tay đôi với Chưởng môn, vung tay tát sư tỷ, hay ngẩn ngơ mất hồn giữa buổi tập như thế này...

...Bà mới muộn màng nhận ra sự thật.

Suy cho cùng, nó cũng chỉ là con người.

Nó cũng biết cô đơn, biết khổ sở, biết trải qua hỉ nộ ái ố [note88161]như bất kỳ ai.

Chỉ là nó quen kiềm chế lại, không thốt nên lời, nhưng bên trong nó là cả một thế giới nội tâm phức tạp.

Chính vì nó quá xuất sắc, nên ai cũng đối xử với nó như một sự tồn tại đặc biệt.

Không ai coi nó là người bình thường, thậm chí là một kẻ đáng thương hại.

Mỗi khi nhận ra điều đó, Tố Vân lại thấy đau lòng.

Bà thấy thương xót cho Thanh Nguyệt và xấu hổ với chính mình.

Bà không thể đong đếm nổi gánh nặng khổng lồ mà môn phái đã đặt lên vai đứa trẻ này.

Thực ra, ngày xưa, nó từng là một đứa trẻ hay cười, nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào biết bao.

...Nhưng gần đây, mải mê chạy theo sự trưởng thành và kỳ vọng, bà chẳng thể nhớ nổi lần cuối cùng nhìn thấy nụ cười ấy là khi nào.

Cuối cùng, Tố Vân hạ mộc kiếm xuống, thôi không trách mắng nữa.

Thanh Nguyệt có vẻ bối rối trước hành động của sư phụ. Tố Vân nhẹ nhàng nắm lấy tay đệ tử.

“...A.”

Soạt.

Thanh Nguyệt rụt tay lại một cách gượng gạo, như thể cái chạm ấm áp ấy là thứ gì đó xa lạ và đáng xấu hổ.

Tố Vân không trách nó. Bà chỉ cười gượng gạo, hỏi:

“...Ta đã nghe chuyện xảy ra với Bạch Hy rồi.”

“...Dạ.”

“Nếu chuyện đó đè nặng trong lòng con, khiến con mất tập trung thế này thì—”

“—Không phải đâu ạ.”

Thanh Nguyệt cắt ngang lời Tố Vân ngay lập tức. Giọng điệu có phần cứng rắn:

“...Không phải chuyện đó. Con đã nói chuyện với sư tỷ Bạch Hy rồi. Chuyện ngày hôm đó đã giải quyết xong.”

“...Ra vậy.”

Chỉ qua vài lời ngắn ngủi, Tố Vân vẫn cảm nhận được sự ác cảm còn vương vấn của Thanh Nguyệt dành cho Bạch Hy. Bà cũng chẳng thể trách nó.

Nhưng nếu chuyện với Bạch Hy đã xong, thì một câu hỏi khác lại nảy sinh.

“Thanh Nguyệt. Nếu chuyện Bạch Hy đã qua, vậy con còn nỗi lo nào khác sao? Đã bốn ngày rồi, con cứ như người mất hồn...”

“...”

Như thể bị nói trúng tim đen, Thanh Nguyệt khẽ cúi đầu thấp hơn. Tố Vân kiên trì gặng hỏi, không định bỏ qua:

“Nói ta nghe đi. Biết đâu ta có thể giúp.”

“...”

Rõ ràng là Thanh Nguyệt đang có tâm sự.

Nó ngập ngừng rất lâu, không hẳn là từ chối trả lời nhưng cũng không biết mở lời ra sao.

Nó khẽ cắn môi dưới, đôi mắt chớp liên hồi.

Tố Vân thoáng ngạc nhiên trước phản ứng lạ lẫm này của đệ tử.

Chuyện gì có thể khiến đứa trẻ luôn điềm tĩnh này bối rối đến thế?

Nhưng rồi, rất nhanh, Thanh Nguyệt thì thầm như đang chia sẻ một bí mật trọng đại:

“...Sư phụ.”

“Nói đi.”

“...Bạn bè[note88164]... rốt cuộc là mối quan hệ thế nào?”

*****************************

Đã bốn ngày trôi qua kể từ lần gặp Hàn Thụy Trấn.

Thanh Nguyệt không muốn thừa nhận... nhưng có một điều chắc chắn.

Bốn ngày này dài đằng đẵng như thể thời gian đang trêu ngươi cô vậy.

Hàn Thụy Trấn đã nói: Sau mỗi màn chơi, đừng quay lại trong ít nhất mười ngày.

Hắn không muốn dính dáng quá sâu đến người trong giang hồ.

Lúc đó, Thanh Nguyệt cứ nghĩ mười ngày chẳng là gì... nhưng kỳ lạ thay, cái mốc mười ngày ấy cứ như càng lúc càng xa vời vợi.

Như thể thời gian đang cố tình kéo giãn ra vô tận.

Một phần lý do là vì mọi thứ trở nên quá tẻ nhạt sau "màn chơi" ấy.

Có một khoảng cách mênh mông giữa cái trò chơi nguy hiểm, kích thích tột độ – như đang đu dây giữa bờ vực thẳm – và cuộc sống thường nhật đầy khuôn phép, gò bó của Nga Mi.

Sự chênh lệch lớn đến mức đôi khi Thanh Nguyệt tự hỏi liệu tất cả có phải chỉ là một giấc mơ hoang đường.

Nhưng những cảm giác sống động từ ngày hôm đó là minh chứng rõ ràng nhất.

Cái cảm giác tội lỗi đầy mê hoặc khi vượt qua ranh giới cấm kỵ mà lẽ ra cô tuyệt đối không được chạm vào, nhưng lại không thể ngăn bản thân dấn thân.

Và cả giọng nói dịu dàng của hắn khi công nhận cái bản ngã "sa đọa" của cô.

Chỉ cần tưởng tượng lại thôi cũng đủ khiến da gà trên cánh tay cô nổi lên rần rần.

Những sợi lông tơ sau gáy cứ dựng đứng cả lên.

Nếu thiên hạ biết được bộ mặt này của cô, chắc chắn họ sẽ đóng dấu lên trán cô hai chữ "đê tiện".

Giả bộ băng thanh ngọc khiết, đoan trang tu luyện giữa chốn Nga Mi nghiêm cẩn, nhưng trong đầu lại nhớ về những chuyện xảy ra dưới tầng hầm mà rùng mình hưng phấn.

Thanh Nguyệt cũng thấy bản thân mình thật kinh tởm.

Nhưng nghịch lý thay, cái con người kinh tởm ấy chỉ có cô và Hàn Thụy Trấn biết.

Việc cả hai cùng chia sẻ bí mật nguy hiểm này mang lại một sự kích thích kỳ lạ.

Thanh Nguyệt dần nhận ra. Trò chơi này đòi hỏi một thứ gọi là niềm tin.

Phơi bày khoảnh khắc yếu đuối nhất của bản thân.

Để lộ ra khía cạnh xấu xí nhất. Nếu không tin tưởng đối phương, đây là một trò chơi mà không kẻ nào dám liều mạng thử.

Cô buộc phải tin rằng Hàn Thụy Trấn sẽ không bép xép chuyện dưới hầm ra ngoài.

Ngay cả ở điểm này, một tầng khoái cảm cấm kỵ khác lại len lỏi.

Ý nghĩ rằng danh tiếng cả đời cô đang nằm chênh vênh trên bàn tay hắn khiến cô run rẩy vì sợ hãi.

Nhưng chính tay cô đã trao nó cho hắn.

Và khi hắn tiếp tục giữ kín, không phản bội niềm tin ấy, một sự thân mật kỳ lạ bắt đầu nảy mầm.

Mọi thứ vẫn còn in đậm trong tâm trí cô.

Giọng nói của hắn khi nốc rượu ừng ực để chặn đám Cái Bang xông xuống hầm.

Cái cách hắn lảo đảo vì say nhưng vẫn cố xuống với cô, xoa đầu cô và buông lời khen ngợi.

...Vậy mà một kẻ như thế lại bảo cô đừng đến trong mười ngày.

Thanh Nguyệt không thể hiểu nổi, dù chỉ một chút.

Cô biết đó là chỉ là trò chơi.

Cô biết có yếu tố diễn xuất trong đó.

Cũng giống như việc cô không hề ngoan ngoãn đến thế – cô vốn ghét sự thô tục đến cùng cực – thì sự gia trưởng hay dịu dàng của hắn cũng là một nỗ lực nhập vai.

Nhưng cô không thể phủ nhận rằng những cảm xúc đã nảy nở trong quá trình đó là thật.

Con người ta không thể dùng dao cắt đứt cảm xúc; việc chia sẻ bí mật này đã sinh ra niềm tin và một sợi dây liên kết...

...Liệu Hàn Thụy Trấn thực sự không cảm thấy gì sao?

Ánh mắt hắn hôm đó rõ ràng chứa đựng dục vọng. Hắn đã nói cô là người duy nhất hắn làm chuyện này cùng. Chắc chắn hắn cũng sốc chẳng kém gì cô.

Chẳng lẽ hắn thản nhiên đến mức có thể lạnh lùng bảo cô không đến trong mười ngày sao?

Cô vốn vụng về trong quan hệ giữa người với người, nên cô không nắm bắt được khoảng cách giữa họ.

...Nhưng theo tiêu chuẩn của cô...

...Cái cách hắn xoa dịu trái tim ngột ngạt của cô, cho cô mượn bờ vai để khóc, che giấu cô khi gặp rắc rối, giữ kín bí mật cho cô... tất cả những điều đó khiến việc gọi hắn chỉ là "một nam nhân bèo nước gặp nhau"[note88165] trở nên quá lạnh lùng.

Đó là lý do cô hỏi sư phụ Tố Vân câu hỏi ngớ ngẩn ấy. Nhưng câu trả lời của sư phụ càng khiến cô hoang mang hơn.

‘Bạn bè ư?’

‘...’

‘Chẳng phải là người mà con cảm thấy vui vẻ khi ở bên cạnh sao...?’

...Cô có vui vẻ khi ở bên Hàn Thụy Trấn không?

Cô không chắc. Cảm giác đó giống sự ghê tởm, xấu hổ, nhục nhã nhiều hơn.

‘À, phải rồi, con có cô bé đó mà. Độc Phụng, Đường Tố Lan[note88166] của Đường Gia. Vì các con luôn cạnh tranh và công nhận tài năng của nhau, nên đó chính là bạn bè.’

...Đó mà là bạn bè sao?

Đường Tố Lan lúc nào cũng kiếm chuyện gây sự với cô, soi mói từng lỗi nhỏ nhặt.

Bề ngoài thì cười nói thâm tình, nhưng hở ra là nhe nanh múa vuốt lao vào cắn xé.

Trong mắt sư phụ, đó có thể là sự cạnh tranh lành mạnh, nhưng với Thanh Nguyệt, ả ta chẳng khác gì Bạch Hy – ngột ngạt đến khó thở.

Họ gặp nhau thường xuyên chỉ vì Tứ Xuyên Đường Gia nằm gần Nga Mi về mặt địa lý mà thôi.

Có lẽ nhìn thấu những gợn sóng trong sự im lặng của Thanh Nguyệt, Tố Vân khẽ thở dài, dịu dàng khuyên nhủ:

‘Thanh Nguyệt.

Dù ta không nên can dự vào chuyện riêng của con, nhưng... bước đầu tiên để kết giao bằng hữu chính là quan tâm đến sở thích của đối phương.’

Giọng bà ân cần như đang dạy một đứa trẻ lần đầu tập đi.

‘Dạ?’

‘Hãy nghĩ xem người ấy thích gì, và thử chiều theo ý họ xem sao.’

Thanh Nguyệt trầm ngâm hồi lâu, rồi khẽ hỏi:

‘Sư phụ.’

‘Ta nghe.’

‘Nếu đã là bạn bè... thì việc muốn gặp gỡ thường xuyên cũng đâu có gì là kỳ lạ, đúng không người?’

Tố Vân mỉm cười, trả lời chắc nịch:

‘Nếu cả hai đều thấy vui vẻ khi ở bên nhau, thì việc ngày ngày gặp gỡ có gì là lạ?’

Thời gian trôi đi, và thực tại quay về. Thanh Nguyệt giật mình tỉnh mộng, tâm trí lại vô thức trôi về phía cái tên Hàn Thụy Trấn.

Không phải là nhớ nhung. Cũng chẳng phải luyến tiếc.

Tuyệt đối không.

Chỉ là... cô tò mò. Liệu ở nơi đó, hắn có đang cảm thấy những cảm xúc giống cô hay không?

Giữa chốn Nga Mi thanh tịnh đến tẻ nhạt này, những ý nghĩ vẩn vơ về hắn cứ tự nhiên nảy mầm mà chẳng hề báo trước.

Hẳn là hắn cũng đang chán chường lắm.

Đương nhiên rồi...

...Bởi vì ngươi, cũng giống ta, đều là những kẻ cô độc giữa thế gian này.

Thanh Nguyệt vô thức tự nhủ.

“...Hà.”

Tiếng thở dài khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi hoa đào.

Cô nghĩ, có lẽ dạo quanh khu chợ dưới chân núi sẽ giúp mớ tơ lòng rối rắm này lắng xuống. . . . “A.”

Nhưng định mệnh thật biết cách trêu ngươi.

Ngay khi vừa bước vào khu chợ ồn ào náo nhiệt, Thanh Nguyệt đã chạm mặt hắn.

Giữa biển người mênh mông, Hàn Thụy Trấn cũng khựng lại khi nhìn thấy cô.

“...”

“...”

Bốn mắt chạm nhau, thời gian như ngưng đọng.

Tiếng rao hàng huyên náo, tiếng trầm trồ của đám đông về dung mạo tuyệt trần của cô... tất cả dường như bị đẩy lùi ra xa, trở thành những âm thanh vo ve vô nghĩa.

Bốn ngày. Chỉ mới bốn ngày kể từ lần cuối cô gặp kẻ nắm giữ bí mật nắm giữ bí mật đen tối nhất của mình.

Kẻ duy nhất trên đời dám nhìn cô bằng ánh mắt bình thường... thậm chí là có chút khinh nhờn, trêu cợt.

Thanh Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt không rời khỏi bóng hình ấy.

Kỳ lạ thay, khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nỗi chán chường đè nặng trong lồng ngực bỗng tan biến như sương gặp nắng, thay vào đó là nhịp tim đang khẽ khàng lỗi nhịp.

Là vì sự phấn khích khi chia sẻ một bí mật cấm kỵ ư?

Có lẽ vậy. Hắn chắc chắn cũng cảm thấy thế.

Chính hắn đã nói, đây là trò chơi chỉ dành riêng cho cô mà.

Đột nhiên, thỏa thuận giữa họ hiện về. Sau mỗi màn chơi, đừng quay lại trong ít nhất mười ngày.

...Nhưng đây đâu phải cô cố tình tìm đến.

Là trời xui đất khiến tình cờ gặp nhau thôi mà.

Vậy thì... chào một câu cũng được chứ nhỉ? Nghĩ vậy, Thanh Nguyệt rụt rè đưa bàn tay lên, định cất tiếng—

Vút!

“...Hả...?”

Hàn Thụy Trấn quay phắt đi, lẩn nhanh vào dòng người như một con chạch.[note88173]

Bàn tay đang giơ lên nửa chừng của Thanh Nguyệt treo lơ lửng giữa không trung, trơ trọi, gượng gạo đến tội nghiệp.

“...”

Lại một lần nữa, hắn phũ phàng ngó lơ cô.

Cảm giác nhục nhã kỳ lạ trào dâng, nóng rực cả gương mặt. ...Nhưng lẫn trong đó, một sự thôi thúc điên rồ bắt đầu ngọ nguậy, cào xé tâm can cô.

Phải đuổi theo hắn.

Phải bắt lấy hắn, dồn hắn vào chân tường và bắt hắn khai ra... tại sao dám bỏ chạy trước mặt ta?[note88174]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hỉ (喜): Niềm vui sướng, hân hoan, thể hiện rõ ra bên ngoài. Nộ (怒): Cơn giận dữ, phẫn nộ, nổi nóng khi không vừa ý. Ái (愛): Tình yêu thương, sự gắn bó, si mê. Ố (惡): Sự căm ghét, thù hận, chán ghét.
Hỉ (喜): Niềm vui sướng, hân hoan, thể hiện rõ ra bên ngoài. Nộ (怒): Cơn giận dữ, phẫn nộ, nổi nóng khi không vừa ý. Ái (愛): Tình yêu thương, sự gắn bó, si mê. Ố (惡): Sự căm ghét, thù hận, chán ghét.
[Lên trên]
kiếm gỗ
kiếm gỗ
[Lên trên]
aka bằng hữu
aka bằng hữu
[Lên trên]
như tình một đêm
như tình một đêm
[Lên trên]
Dang So-ran (당소란)
Dang So-ran (당소란)
[Lên trên]
sủi nhanh thì vl =))
sủi nhanh thì vl =))
[Lên trên]
ăn bơ
ăn bơ