Web Novel

Chương 111 - Sửa Cái Nết Của Ngươi Lại (1)

Chương 111 - Sửa Cái Nết Của Ngươi Lại (1)

Đường Tố Lan chậm rãi thu lại kình lực nơi đầu ngón tay ngọc ngà.

Mồ hôi lấm tấm lăn dài dọc theo cần cổ Hàn Thụy Trấn, hòa cùng chút nhiệt lượng dư thừa còn sót lại, làm ướt đẫm làn da hắn như vừa trải qua một trận kịch chiến.

“Xong... rồi hả?”

Giọng hắn cất lên thẫn thờ, hệt như người vừa bị rút cạn tinh lực.

Nhưng Đường Tố Lan không thể thốt nên lời ngay lập tức. Cánh môi đỏ mọng khẽ bị hàm răng trắng bóng cắn chặt, cố gắng kìm nén dư vị khoái cảm đê mê, đen đặc đang lan tỏa như độc dược trong từng thớ thịt.

Nếu bây giờ cất tiếng, chắc chắn cái chất giọng run rẩy vì hưng phấn này sẽ tố cáo tâm địa đen tối của cô mất.

Thay vào đó, Đường Tố Lan dồn toàn bộ sự chú ý để kiểm tra luồng khí tức đang lưu chuyển trong cơ thể đối phương.

“...”

Sâu trong khí hải tại đan điền của hắn, một "Kết ấn" khí tức đã hình thành rõ rệt.

Tuy còn yếu ớt như ngọn đèn trước gió, nhưng sự tồn tại của nó là không thể chối cãi. Đó là hạt giống chân khí mang đậm dấu ấn Độc Công của Đường Môn, do chính tay cô khắc lên, đang bắt đầu cắm rễ sâu vào kinh mạch của người đàn ông này.

Một cơn rùng mình tê dại chạy dọc sống lưng Đường Tố Lan.

Cuối cùng, cô cũng đã đầu hàng trước dục vọng và thực hiện điều mình khao khát.

Vốn dĩ, việc tùy tiện cấy khí tức đặc thù của bản môn vào cơ thể người ngoài là một trong những đại cấm kỵ của giới võ lâm. Việc lén lút truyền thụ tâm pháp Đường Môn lại càng là trọng tội.

Thế nhưng, Đường Tố Lan đã thẳng chân đạp đổ mọi rào cản luân lý đó chỉ vì một ý niệm duy nhất, muốn để lại dấu ấn sở hữu vĩnh viễn trên người Hàn Thụy Trấn.

“...Tiểu thư, tôi hỏi là xong chưa vậy?”

“...”

Sự ngây ngô thiếu hiểu biết của Hàn Thụy Trấn càng làm tăng thêm cái cảm giác bội đức kích thích trong lòng cô. Người đàn ông này hoàn toàn không hay biết cơ thể mình vừa phải đón nhận thứ gì.

Mỗi khi nghĩ đến việc mình vừa phạm phải một điều cấm kỵ tày đình ngay trước mắt nạn nhân, cô lại thấy chân tay bủn rủn vì sung sướng.

“...Vâng. Xong rồi.”

Đường Tố Lan khó khăn đáp lời, cố trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Hàn Thụy Trấn thở hắt ra một hơi dài, đưa tay quệt mồ hôi trên trán.

“Cảm giác mệt hơn tôi tưởng. Cứ như vừa chạy bộ mấy vòng quanh trấn xong vậy.”

“...”

Mặc kệ hắn than thở, Đường Tố Lan vẫn chỉ chăm chăm cảm nhận luồng khí trong người hắn bằng một sự thỏa mãn bệnh hoạn.

Nhìn đi nhìn lại vẫn không sai vào đâu được. Khí của Tứ Xuyên Đường Môn đang nằm gọn gàng, ngoan ngoãn trong cơ thể hắn.

Một dấu vết không thể xóa nhòa.

...Sau này nếu Hàn Thụy Trấn biết được sự thật, liệu hắn có nổi trận lôi đình không? Liệu hắn có mắng mỏ cô xối xả? Hay là một "trò chơi" trừng phạt mới sẽ bắt đầu?

Vừa có chút sợ hãi, lại vừa nhen nhóm chút mong chờ. Và trong hoàn cảnh trớ trêu này, sự mâu thuẫn đó lại kích thích đến lạ lùng. Bởi vì cô đã tạo ra được cái cớ hoàn hảo để trói buộc hắn, để gặp lại hắn vào lần sau.

Tuy nhiên, nếu cứ để mặc thế này thì khí tức của cô sẽ sớm tan biến như sương khói. Dấu vết thì còn đó, nhưng nếu không biết tâm pháp vận khí để nuôi dưỡng thì nội lực sẽ sớm lụi tàn. Cô cần phải chuẩn bị bước tiếp theo của kế hoạch.

Đang miên man suy tính thì Hàn Thụy Trấn bỗng nghiêng đầu, thắc mắc:

“Tiểu thư này, sao tôi cứ cảm thấy có luồng khí lạ nào đó cứ luẩn quẩn...”

Thấy hắn sờ tay vào vùng đan điền với vẻ nghi ngờ, Đường Tố Lan giật thót, vội vàng lấp liếm:

“L, Là ảo giác thôi! Ta chỉ vừa mới khai mở kinh mạch cho ngài, chưa quen nên mới thế, làm gì có chuyện khí tức cao siêu nào đọng lại... Công tử, ngài cũng tự tin thái quá rồi đấy?”

“Hửm, thế à?”

“Ví von một chút thì đan điền của ngài giờ chẳng khác nào đứa trẻ mới sinh, trống rỗng và đói khát. Việc lấp đầy nó thế nào là việc ngài phải tự lo... Vì công tử mù tịt về võ công nên ta sẽ chỉ dẫn phương pháp đại khái thôi.

Chà, dù ta rất muốn dạy chi tiết, nhưng truyền thụ tâm pháp chính tông của Đường Môn là cấm kỵ, nên ta không thể phá lệ được. Ngài hiểu cho nỗi khổ của ta chứ?”

“Tôi cũng đâu có muốn học cao siêu làm gì. Tôi chỉ muốn cảm nhận chút nội lực cho khỏe người thôi, chứ có định làm người của Đường Môn đâu, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi?”

...Thì ngài đã là người của tôi rồi còn gì.

Đường Tố Lan cảm thấy một niềm vui sướng âm ỉ dâng lên, tiếp tục buông lời lừa gạt con mồi.

Khí là Ý[note89514], Ý là Tâm[note89515]. [note89516]

Tùy thuộc vào việc tu luyện dưới sự chỉ dẫn của ai, nuôi dưỡng loại khí tức nào, mà nội công của người đó sẽ mang dáng dấp của người thầy.

Thế nhưng, thứ đang ngự trị, chiếm đóng trong đan điền của Hàn Thụy Trấn lúc này... là khí tức mang đậm bản sắc cá nhân của Đường Tố Lan.

Và cái tâm pháp mà cô sắp dạy hắn đây... cũng chứa đựng tâm niệm và triết lý độc đoán của riêng cô. Chồng lên khí tức của cô, sẽ là tâm ý của cô.

“Ngài nhất định phải tích lũy nội lực theo đúng khẩu quyết ta bảo đấy nhé. Không làm đúng là tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt đoạn nguy hiểm lắm đấy, biết chưa?”

“Hả? Nguy hiểm đến thế á-”

“-G, Giai đoạn đầu xây nền móng là thế. Cho nên ta khuyên ngài, cho đến khi luồng khí ổn định, cứ nhất nhất làm y hệt những gì ta bảo. Rõ chưa?”

“Đã rõ.”

“Vậy thì, khi tích tụ khí, ngài hãy khắc ghi điều này vào tâm trí: Vận khí cốt ở sự tập trung, tưởng tượng luồng khí ấy như một phần cơ thể không thể tách rời...”

Nếu mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch, thì luồng nội lực dần lớn lên trong cơ thể Hàn Thụy Trấn chắc chắn sẽ trở thành bản sao hoàn hảo của cô.

Hàn Thụy Trấn gật gù, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú lắng nghe từng lời vàng ngọc của Đường Tố Lan.

Hắn cứ tưởng mình đang xây dựng nội lực theo tiêu chuẩn phòng thân của riêng mình... nhưng thực chất, hắn đang bị cô nhuộm màu, đang nuôi dưỡng khí tức dựa trên triết lý của Đường Tố Lan.

Đối với Đường Tố Lan, sự thật bí mật ấy ngọt ngào hơn bất cứ thứ mật ngọt nào trên thế gian này.

****

“Vậy là... rạng sáng mai chúng ta sẽ đường ai nấy đi.”

Trước mắt chúng tôi là ngã ba đường, nơi định mệnh rẽ lối. Ngược lên phía Bắc là đường về Thành Đô – bản môn của Đường Tố Lan. Xuôi về phía Tây là hướng đi Nga Mi – nơi tôi phải trở về.

Đứng trước khoảnh khắc chia ly, thú thật lòng tôi lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Dù biết xác suất chạm mặt Thanh Nguyệt giữa biển người mênh mông là cực thấp, nhưng suốt dọc đường đi, bóng ma tâm lý về ả ta cứ lởn vởn trong đầu khiến tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

Nhưng ngẫm lại, chuyến đi này cũng không hoàn toàn vô ích.

Tôi đã mạnh lên, ít nhất là về mặt tâm thế.

Trước đây, tôi là kẻ ngại phiền phức đến mức không dám mang theo tấc sắt bên mình, gặp chuyện chỉ biết cắm đầu bỏ chạy. Nhưng sau khi bị ném vào cái thế giới "người ăn thịt người" này, buộc phải đối mặt với hết loài sài lang này đến lũ hổ báo khác, tôi nhận ra mình không thể cứ mãi yếu đuối như vậy.

Tất nhiên, cái thứ tôi học được chỉ là mớ lý thuyết điểm huyệt chắp vá và chút nội lực mèo cào mới được khai mở... nhưng có còn hơn không. Nó giống như một liều thuốc an thần, giúp tâm lý tôi vững vàng hơn hẳn.

Thực tế thì nếu gặp hổ dữ thật, con dao găm bỏ túi cũng chẳng cứu được mạng mình, nhưng có vũ khí trong tay thì ít nhiều cũng bớt run rẩy hơn tay không tấc sắt, phải không?

Phải chăm chỉ tích lũy nội lực này mới được.

Nếu vận số đỏ, biết đâu trước khi chết già, tôi cũng leo lên được hàng tam lưu cao thủ, đủ sức giữ cái mạng quèn này.

Càng trải nghiệm thực tế khốc liệt, tôi càng thấu hiểu một chân lý... Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan, hai ả đàn bà này đúng là những con quái vật điên rồ.

Thanh Nguyệt thậm chí còn ít tuổi hơn tôi, vậy mà đã chễm chệ ở cảnh giới nhất lưu cao thủ. Phải là thiên phú kinh người cộng với sự nỗ lực đến tróc da tróc thịt mới tạo ra được một yêu nghiệt như thế.

...Và cũng chính vì thế, việc bị một con quái vật như vậy ghim vào sổ sinh tử thật sự đáng sợ đến mức nào.

Mà thôi, gác lại âu lo.

Ngày mai là tôi đã có thể tống khứ được cục nợ Đường Tố Lan đi rồi. Tôi chẳng có gì phải chột dạ cả. Cứ chối bay chối biến là xong chuyện.

Theo thói quen, tôi đưa tay vỗ nhẹ vào ngực áo, nơi cất giữ cây trâm cài tóc. Món quà cho Thanh Nguyệt, hay nói đúng hơn là cái bùa hộ mệnh cuối cùng của tôi, vẫn đang nằm yên vị ở đó.

Bên kia đống lửa bập bùng, Đường Tố Lan đang nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu hun hút phản chiếu ánh lửa đỏ rực.

Có lẽ vì ngày mai là hồi kết chăng?

Tự nhiên tôi lại thấy khoảng thời gian vừa qua, dù đầy rẫy sự cưỡng ép và khó chịu, nhưng cũng đọng lại chút gì đó... ừm, không tệ. Dù tôi không muốn dính dáng đến Độc Phụng Đường Môn... nhưng đã lỡ dây vào rồi, thì tôi cũng là con người bằng xương bằng thịt, một tháng trời đồng cam cộng khổ, ít nhiều cũng nảy sinh chút tình đồng chí.

Tôi cất tiếng hỏi, giọng điệu hạ xuống mức bằng hữu:

“Sao mặt tiểu thư thẫn thờ thế?”

“...A, không có gì.”

“Dù sao thì cũng đa tạ cô. Nhờ cô mà tôi có thêm nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Tiểu thư, chúc cô sau này võ công ngày càng tinh tấn.

Chuyện tôi bảo cô sau này sẽ trở thành một nhân vật vĩ đại... tuyệt đối không phải lời sáo rỗng đâu.”

Đường Tố Lan chớp mắt, đôi hàng mi dài rung động, rồi cô thì thầm hỏi lại:

“...Câu đó, ngài nói với tất cả mọi người à?”

“Hả?”

“Với Thanh Nguyệt... ngài cũng nói những lời hoa mỹ thế sao?”

“...Không đời nào.”

Thanh Nguyệt đúng là sẽ thành đại nhân vật thật, thậm chí là bầu trời của một phương. Nhưng còn lâu tôi mới mở mồm khen cái con điên thích giết chóc đó...

Có phải vì biết ngày mai là ngày cuối nên tâm trạng Đường Tố Lan mới bất ổn thế không nhỉ? Lúc nãy khi đả thông kinh mạch, cô nàng còn hưng phấn đến mức tay chân run rẩy, vậy mà giờ lại trầm mặc như mặt hồ thu.

Cảm giác như đang luyến tiếc một điều gì đó sắp vuột mất.

Tôi cũng chẳng muốn nói gì thêm. Nếu tôi không biết trước cốt truyện rằng Đường Tố Lan là nhân vật nguy hiểm không nên dây vào, thì có lẽ giờ phút này tôi cũng sẽ thấy chút bùi ngùi chia ly.

“...Công tử, cho ta hỏi một câu được không?”

“Mời tiểu thư.”

“...Ngài có thích con nhỏ Nguyệt không?”

“...”

Tôi á khẩu, cổ họng nghẹn ứ không thốt nên lời.

Không hiểu não bộ cô ta vận hành kiểu gì mà lại thốt ra câu hỏi đó.

...Tôi á? Thích con điên đó á?

Ngày nào tôi cũng sống trong nơm nớp lo sợ bị nó xiên cho một nhát thấu tim, thế quái nào mà Đường Tố Lan lại nhảy số ra cái kết luận lãng mạn rùng rợn đó được?

“...Thứ lỗi?”

“Thì... ta thấy ngài toàn nhìn sắc mặt con nhỏ đó mà sống. Hẹn một tháng là sống chết đòi về đúng một tháng, lại còn tâm huyết đi chọn quà cáp mang về... Nói thật lòng nhé, lần đầu tiên ta thấy có người để ý từng cái nhíu mày của một nữ tăng kỹ đến thế đấy. Cứ như sợ tình nhân giận dỗi không bằng.”

“...”

...Ừ, tiểu thư lá ngọc cành vàng như cô thì hiểu cái thá gì về nỗi sợ sinh tồn. Cái con nữ tăng đó sau này sẽ trở thành nỗi kinh hoàng nhuốm máu cả cái võ lâm này đấy.

Cảm thấy oan ức và bức bối, tôi buột miệng đưa ra lời khuyên chân thành cho Đường Tố Lan. Có lẽ là do chút tình nghĩa còn sót lại phút cuối.

“Tiểu thư cũng nên để ý sắc mặt Thanh Nguyệt một chút đi. Đừng có suốt ngày tìm cách trêu chọc cô ấy nữa.”

“Tại sao chứ? Con nữ tăng đó làm gì được ta? Với lại ngài quên rồi à, xét về vai vế giang hồ, ta là tiền bối của nó đấy?”

Đúng rồi. Cô lớn tuổi hơn nó.

Nhưng con nữ tăng đó nó sẽ giết cô đấy. Giết cả cô lẫn thiêu rụi cả Đường Môn nhà cô luôn...

“...Haizz.”

Nhưng nhìn cái thái độ vênh váo này thì tôi có khuyên rát cổ bỏng họng cũng bằng thừa, hai bà cô này gặp nhau kiểu gì cũng như nước với lửa, chó với mèo. Thế nên thay vì tốn hơi vô ích, tôi chọn im lặng là vàng.

“Công tử. Ta thấy rồi nhé.”

“Thấy gì cơ?”

“Quà cho con Nguyệt, là trâm cài đúng không?”

“...”

“Thế ngài có biết ý nghĩa của việc nam nhân tặng trâm cài cho nữ nhân là gì không mà tặng?”

“...Hả?”

Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó, giờ nghe cô ta chất vấn mới ngớ người ra.

...Hình như... vật đó thường dùng để định tình hay cầu hôn thì phải?

Đường Tố Lan thì thầm với vẻ khinh bỉ, pha chút giễu cợt chua chát:

“Giờ mới nhận ra hả?”

“...”

“Ngài tưởng ta rảnh hơi hay sao mà tự nhiên hỏi ngài có thích nó không...”

“...Cô ấy là người xuất gia, đầu óc thanh tịnh, chắc nhận quà cũng không suy diễn xa xôi trần tục thế đâu.”

“Có thể là thế, nhưng tặng quà cho phụ nữ thì phải để ý đến ẩn ý của món quà chứ. Phụ nữ là cái giống loài chúa hay suy diễn và đa nghi đấy, ngài biết không?”

Nói rồi, Đường Tố Lan xòe bàn tay trắng muốt ra trước mặt tôi, giọng điệu ra lệnh:

“...? Gì thế.”

“Đưa cái trâm đây một lát.”

“...Không thích.”

“Đưa đây, ta trả lại ngay chứ có lấy mất đâu mà lo. Ngài nghĩ ta thèm cướp cái thứ rẻ tiền đó à? Cần thì ta tự mua được cả rổ, với lại tóc ta cũng đâu có dài để mà cài cái thứ đó?”

“Thế cô đòi lấy làm gì...”

“Để ta gói lại cho! Đàn ông các ngài chẳng có tí tinh tế nào cả! Cầm cái trâm trần trụi thế kia đưa cho nó thì nó thích chắc! Quà cáp là phải có sự bí ẩn, phải tạo cảm giác hồi hộp khi bóc mở, hiểu chưa?”

Nghe cũng có lý, tôi dè dặt móc cây trâm từ trong ngực áo ra.

Soạt!

Đường Tố Lan giật phắt lấy cây trâm một cách thô bạo, nhanh như cắt.

Sau đó, cô rút từ trong người ra một chiếc khăn tay lụa là vừa vặn, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Cô hì hục mân mê cây trâm và chiếc khăn một lúc, ngón tay lướt trên thân trâm như đang làm phép, rồi cẩn thận cuộn tròn cây trâm lại trong lớp vải mềm mại trước khi đưa trả cho tôi.

“Này. Cất kỹ vào trong áo đi, đừng để rơi.”

Tôi nhận lấy, nhét lại vào ngực áo theo lời cô dặn.

Có vẻ đây là lời chào tạm biệt, là chút ân cần cuối cùng theo cách riêng của cô ấy.

“...Thời gian qua rất vui, công tử.”

Đường Tố Lan nói, ánh mắt lấp lánh ý cười khó đoán.

“Nhớ tích lũy nội công đều đặn nhé.

Phải chăm chỉ luyện tập cho đến khi khí tức của ta... à không, khí tức trong người ngài ổn định hẳn.”

“Tôi biết rồi. Cảm ơn cô một lần nữa.”

“...Ừm.”

Đường Tố Lan từ từ nằm xuống đất, gật đầu nhẹ.

“Chúc ngủ ngon.”

Khác với những ngày đầu tiên còn rên rỉ than khó, giờ đây thiên kim tiểu thư Đường Môn đã hoàn toàn thích nghi với việc ngủ bờ ngủ bụi, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ một cách bình thản đến lạ thường.

*****

Thanh Nguyệt từ từ mở đôi mắt nặng trĩu.

Cơn gió lạnh buốt của buổi bình minh lướt qua da thịt, mang theo hơi sương giá lạnh cứa vào người cô. Vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối, đôi tay ôm chặt thanh kiếm vào lòng tựa như tìm kiếm chút hơi ấm sót lại, Thanh Nguyệt đã thiếp đi trong một giấc ngủ chập chờn, mộng mị suốt đêm qua bên gốc cây già cỗi.

Hôm qua cô không nhóm lửa, cũng chẳng buồn động đến lương khô hay nước uống. Không thấy cần thiết, và kỳ thực, cũng chẳng còn tâm trạng nào để nuốt trôi thứ gì.

Ngày thứ bốn mươi.

Con số đằng đẵng ấy như một tảng đá đè nặng lên tâm can, khiến Thanh Nguyệt cảm thấy một sự trống rỗng chua chát dâng trào nơi cuống họng.

Đã bốn mươi ngày trôi qua kể từ khi cô chia tay Hàn Thụy Trấn.

Vừa dứt khỏi giấc ngủ ngắn ngủi, cơn đau thắt nơi lồng ngực lại ập đến, bóp nghẹt trái tim cô.

...Chắc không phải đâu nhỉ?

Vừa mở mắt ra, Thanh Nguyệt đã tự mình đặt ra một câu hỏi không có lời hồi đáp, như một kẻ mộng du cố níu kéo thực tại.

...Không phải đâu. Không đời nào hắn lại bỏ rơi ta lần nữa để đi cùng Đường Tố Lan.

Hắn đã nhìn thấy ta... trong bộ dạng trần trụi và yếu đuối nhất mà.

Hắn sẽ không tàn nhẫn đến mức bỏ mặc một kẻ như ta mà đi đâu.

Cảm xúc của cô đang nhảy múa điên cuồng trong lồng ngực.

Sự chênh lệch cảm xúc lớn đến mức chính bản thân cô cũng không thể hiểu nổi con người mình nữa. Có những ngày tâm trí bình yên, tĩnh lặng như mặt hồ. Nhưng có lúc lại dậy sóng, giận dữ đến phát điên, uất ức đến trào nước mắt.

Không chỉ vì nỗi nhớ nhung trong khoảng thời gian xa cách đằng đẵng này.

Mà là vì cái giả thuyết - dù chỉ là giả thuyết - rằng Đường Tố Lan và Hàn Thụy Trấn đang ở bên nhau. Sự phân biệt đối xử đó khiến cô không thể nuốt trôi cục tức này.

Cô... mười ngày mới được gặp một lần, mỗi lần vội vã chẳng quá hai canh giờ. Vậy mà Đường Tố Lan... ả ta có thể đã độc chiếm hắn, dính lấy hắn suốt bốn mươi ngày đêm qua sao?

...Rõ ràng ta quen ngươi trước mà. Chúng ta là đồng hương mà.

Đường Tố Lan chỉ là kẻ ngoại lai.

Là con khốn phá hoại chuyện tốt của chúng ta.

“...”

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, cố gắng hít sâu để đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực, đen tối đó ra khỏi đầu. Nếu không làm thế, cô sợ mình sẽ không kìm nén nổi cơn điên đang chực chờ bùng phát.

“Phù...”

Đúng là nhờ Hàn Thụy Trấn mà tâm ma của cô đã bị kìm hãm, được xoa dịu. Nhờ vậy mà cuộc sống tu hành khổ hạnh trong môn phái dễ thở hơn trước gấp nhiều lần.

Nhưng tác dụng phụ cũng rõ ràng không kém. Nó như con dao hai lưỡi.

Khi Hàn Thụy Trấn biến mất, tâm ma quay trở lại tấn công cô mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn gấp bội phần. Và khi đang vật lộn với con quỷ trong tâm khảm đó mà gặp phải bọn tà phái ngáng đường, cô đã không còn giữ được chút từ bi hỉ xả nào của người xuất gia nữa.

Cô không tìm thấy lý do gì để phải nương tay với chúng cả. Giết chóc trở thành cách duy nhất để giải tỏa cơn uất ức.

Thanh Nguyệt đang lang thang ở một nơi không xa núi Nga Mi là bao.

Cũng phải thôi, vì vào ngày thứ ba mươi đúng hẹn, cô đã quay về Nga Mi một lần. Bởi cô ngây thơ tin rằng Hàn Thụy Trấn sẽ giữ lời hứa như đinh đóng cột.

Thậm chí trước đó, cô cũng đã từng lao ra khỏi núi Nga Mi trong hoảng loạn vì lo sợ khả năng hắn đã biến mất cùng Đường Tố Lan. Thế nhưng, việc tìm kiếm một gã thợ da vô danh tiểu tốt giữa chốn trung nguyên rộng lớn này chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Đến ngày thứ ba mươi, cô đành thất vọng quay lại núi Nga Mi, nhưng...

...Thứ chào đón cô vẫn chỉ là căn chòi làm da lạnh lẽo, vắng lặng như tờ.

Và cả tin tức rằng Đường Tố Lan của Đường Môn vẫn bặt vô âm tín trên giang hồ.

“...Hộc...”

Không phải đâu.

Cứ nghĩ đến cảnh hai người bọn họ ngày ngày quấn quýt, đắm chìm trong cái trò chơi xác thịt "nhầy nhụa" đó, cảm xúc bùng nổ khiến tay cô run lên bần bật... Cô cố gắng trấn an bản thân rằng chuyện tồi tệ đó sẽ không xảy ra.

Vốn dĩ, đại tiểu thư Đường Môn cao sang dính dáng gì đến gã đàn ông tồi tàn đó chứ, chẳng có lợi lộc gì cả.

Nếu cần thiết, có lẽ cô nên "vô tình" báo tin cho Độc Vương. Rằng con gái rượu của ông ta đang chơi bời lêu lổng với một gã đàn ông lạ mặt. Rằng ông ta nên quản lý cái chân đi của con gái mình cho chặt vào.

Nếu phải chọn một điều hối hận nhất trong đời Thanh Nguyệt, thì đó chính là việc cô đã tìm ra Hàn Thụy Trấn đúng cái lúc phái Đường Môn ghé thăm núi Nga Mi. Nếu không làm thế, cô đã có thể giấu nhẹm sự tồn tại của Hàn Thụy Trấn khỏi mắt Đường Tố Lan cả đời này.

Một sai lầm nhỏ nhoi ấy giờ đây lại trở thành lưỡi dao quay ngược lại đâm nát tim gan cô.

Nhưng rồi cô lại tiếp tục nhẫn nại, gặm nhấm nỗi cô đơn với niềm tin mong manh rằng Đường Tố Lan không ở cùng Hàn Thụy Trấn.

Nếu gặp lại Hàn Thụy Trấn, cô có cả núi câu hỏi muốn chất vấn hắn cho ra lẽ.

Tại sao không giữ đúng hẹn?

Chẳng lẽ thời gian qua ngươi ở cùng Đường Tố Lan sao?

Ngươi lại bỏ trốn cùng ả ta à?

Ngươi thích ả ta sao?

Tỉnh mộng đi chứ? Tiểu thư đài các đó có gì hay ho mà ngươi lại dây dưa?

...Tại sao ngươi không rủ ta đi cùng?

Rồi những câu hỏi lại chuyển sang lo lắng:

Ngươi đang ở đâu, làm gì? Có bình an không? Có ổn không? Ăn uống đầy đủ chứ?

“...”

Đang suy nghĩ miên man, sắc mặt thánh thiện của cô bỗng chầm chậm tối sầm lại, phủ lên một tầng u ám.

Suốt thời gian ở núi Nga Mi, và cả thời gian bên cạnh Hàn Thụy Trấn, cô chua chát học được một điều: hiền lành chỉ tổ bị người ta chà đạp, bắt nạt.

Đôi khi, phải có dũng khí và quyết tâm làm việc ác thì mới giành giật được lợi ích, được hạnh phúc về mình.

Thanh Nguyệt từ từ rút từ trong tay áo rộng ra một vật.

Đó là chiến lợi phẩm cô tìm thấy gần đây khi tàn sát một nhóm tà phái. Một chiếc lọ nhỏ tinh xảo chứa chất lỏng trong suốt. Trong chiếc hộp đựng cái lọ đó còn có cả tờ giấy đảm bảo chất lượng của Hắc Thị.[note89523]

Thiên Lý Truy Tung Hương (千里追蹤香).[note89517]

“...”

Chỉ cần dùng thứ này, cô có thể truy tìm dấu vết của hắn một cách chính xác dù hắn có trốn đến chân trời góc bể trong một thời gian rất, rất dài.

...Nhưng thâm tâm cô không muốn dùng nó. Tuyệt đối không.

Cô vẫn còn chút tham lam, chút tự tôn muốn được ràng buộc với hắn bằng sợi dây niềm tin, chứ không phải bằng thủ đoạn kiểm soát.

...Nhưng mà, nếu Hàn Thụy Trấn đã lừa dối cô.

Nếu hắn thực sự đã vui vẻ, hạnh phúc bên Đường Tố Lan suốt bốn mươi ngày qua rồi mới quay về tìm cô như một sự bố thí.

“...Ha.”

Thanh Nguyệt vô thức nhếch mép cười, một nụ cười nhạt thếch và méo mó.

...Thanh Nguyệt cầu nguyện rằng hai người bọn họ đã không ở cùng nhau.

Nhưng nếu họ thực sự đã ở cùng nhau, thì thà rằng hãy để lộ ra bằng chứng không thể chối cãi. Có như thế, cô mới có thể hành động theo ý mình, trừng phạt hắn, giam cầm hắn mà không chút cảm giác tội lỗi.

Thật đáng tiếc, nhưng có lẽ lần gặp tới, cô sẽ phải tưới đẫm cái mùi hương này lên người Hàn Thụy Trấn mất thôi.[note89522]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Khí không tự chạy, ý nghĩ dẫn khí đi đâu thì khí “cảm” tới đó
Khí không tự chạy, ý nghĩ dẫn khí đi đâu thì khí “cảm” tới đó
[Lên trên]
Ý lại chịu chi phối bởi tâm trạng và tinh thần
Ý lại chịu chi phối bởi tâm trạng và tinh thần
[Lên trên]
Khí theo Ý, Ý theo Tâm → muốn điều Khí thì phải định Tâm trước
Khí theo Ý, Ý theo Tâm → muốn điều Khí thì phải định Tâm trước
[Lên trên]
bột/hương giúp lần theo dấu vết người ở khoảng cách rất xa ( thiên lý = ngàn dặm )
bột/hương giúp lần theo dấu vết người ở khoảng cách rất xa ( thiên lý = ngàn dặm )
[Lên trên]
gắn gps lên luôn mà =)))
gắn gps lên luôn mà =)))
[Lên trên]
chợ đen
chợ đen