Web Novel

Chương 182 - Chuyến Đi Dạo Tại Tung Sơn (1)

Chương 182 - Chuyến Đi Dạo Tại Tung Sơn (1)

Thanh Nguyệt - đúng hơn là Thái Hà - đang ôm ghì lấy vòng eo của Hàn Thụy Trấn, nức nở đến run rẩy cả đôi vai.

Giờ phút này, Thái Hà chẳng còn bận tâm đến cái giáo điều sáo rỗng "nữ hiệp thì tuyệt đối không được rơi lệ".

Một Thiên Niên Hoa Thanh Nguyệt thanh cao, thuần khiết và mạnh mẽ mà vạn người ngưỡng vọng dường như đã tan chảy, hóa thành hư vô, chỉ để lại duy nhất một Thái Hà yếu ớt.

Cô triệt để trút bỏ mọi lớp áo giáp phòng bị, ngoan ngoãn thu mình vào lòng Hàn Thụy Trấn với trọn vẹn dáng vẻ của một thiếu nữ mỏng manh năm nào.

A...

Giữa cơn đê mê của sự giải thoát tột độ, một góc lý trí leo lét trong cô vẫn sắc bén nhận ra: hành động này chính là một mối hiểm họa tày đình. Toàn bộ lòng tự tôn được bồi đắp bằng máu và nước mắt bấy lâu, mọi lớp ngụy trang hào nhoáng mang tên Thanh Nguyệt đều bị cô tự tay lột sạch, phơi bày một bản ngã trần trụi và nguyên thủy nhất.

Thứ cảm giác vỡ òa khi xiềng xích gông cùm đứt gãy quả thực mang đến một sự giải thoát nghẹn ngào. Thế nhưng, ngẫm lại quá khứ, chẳng phải chính lớp vỏ bọc sắc lạnh mang tên Thanh Nguyệt ấy đã luôn âm thầm che chở cho một Thái Hà mỏng manh hay sao? Lớp giáp ấy tuy ngột ngạt đến khó thở, nhưng lại là tấm khiên vững chãi nhất giữ cho cô toàn mạng.

Nhưng hiện tại thì khác. Phơi bày tử huyệt chí mạng này trước mặt Hàn Thụy Trấn đồng nghĩa với việc cô đã tự tay tước đoạt mọi vũ khí tự vệ của chính mình.

Đây vốn là góc khuất tăm tối mà cô luôn điên cuồng giấu nhẹm, bởi cô kinh hãi việc bị kẻ khác nhìn thấu. Giờ đây, một Thái Hà đánh mất nanh vuốt rốt cuộc cũng chỉ như một con non trần trụi. Sinh mệnh cô đã hoàn toàn bị phó mặc, nằm trọn trong lòng bàn tay hắn.

Chỉ cần hắn muốn, Hàn Thụy Trấn thừa sức vung đao khắc lên linh hồn cô những vết sẹo rỉ máu không thể phai mờ, ban phát cho cô một nỗi đau đớn vĩnh viễn không thể chữa lành. Nếu khoảnh khắc này hắn nhẫn tâm rũ bỏ, linh hồn cô chắc chắn sẽ vỡ nát từ tận sâu thẳm, vĩnh viễn không thể nào chắp vá.

Thanh Nguyệt có thể bị thiên hạ quay lưng, nhưng Thái Hà thì tuyệt đối không thể bị chối bỏ. Trên thế gian này, những kẻ thấu tỏ sự tồn tại của Thái Hà chỉ vỏn vẹn ba người: chính cô, Vô Nguyệt Sư Thái và Hàn Thụy Trấn... Quả là một sự hiện diện cô độc đến cùng cực. Thậm chí, ngay cả chút tàn dư ấy cũng đã dần bị lãng quên bởi chính Thanh Nguyệt và Vô Nguyệt Sư Thái. Kẻ cất công đào bới và kéo nó lên từ lớp tro tàn, không ai khác, chính là Hàn Thụy Trấn.

Giữa chốn giang hồ rộng lớn này, hắn có lẽ là sinh linh duy nhất còn nhận thức được cái tên Thái Hà. Nếu hắn chối từ cô, đồng nghĩa với việc Thái Hà sẽ triệt để bị xóa sổ khỏi nhân gian. Nó là tử huyệt chí mạng, là trái tim đang rỉ máu của cô. Vậy mà, cô lại cam tâm tình nguyện dâng trọn chiếc chìa khóa sinh mệnh ấy vào tay hắn.

...Dẫu vậy, cô tuyệt nhiên không mảy may hối hận hay hoài nghi về sự lựa chọn của mình.

Bởi lẽ, để đổi lấy việc cô phơi bày sự yếu nhược tột cùng, chính Hàn Thụy Trấn cũng đã tự lột trần sự hèn nhát tăm tối nhất của bản thân. Cả hai đã trân trân chứng kiến tận cùng vực thẳm nhơ nhuốc và thảm hại của nhau. Sự yếu hèn được san sẻ ấy, oái oăm thay, lại đang bám rễ và nở hoa thành một niềm tin cậy tuyệt đối.

Và cái hiện thực nghẹn ngào này: khi ta dốc cạn tim gan, đối phương cũng đáp lại bằng một chân tâm trần trụi... Nó mang đến một cảm giác xúc động, bóp nghẹt lồng ngực đến mức khó bề tin nổi. Chính khoảnh khắc này đã thắp lại ngọn lửa khao khát, khiến cô muốn được một lần nữa tin vào chút hơi ấm mong manh của thế gian.

"Chưởng quầy... giờ ta phải làm sao đây?"

Bản tính của Thái Hà vốn dĩ rất hay ỷ lại. Cô rón rén ngước nhìn, khao khát tìm kiếm một lời giải đáp từ bến đỗ vững chãi mang tên Hàn Thụy Trấn.

Hàn Thụy Trấn khuỵu một bên gối xuống, hạ tầm mắt ngang tầm với cô. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn dịu dàng lau đi những giọt lệ giàn giụa trên khuôn mặt Thái Hà.

Liệu hắn có thấu tỏ chăng? Rằng trên cõi đời này, hắn không chỉ là người duy nhất tri nhận sự tồn tại của Thái Hà, mà còn là sinh linh độc nhất vô nhị được phép chiêm ngưỡng bộ dạng nức nở, yếu đuối này của cô.

Trái ngược với vẻ bi đát của cô, trên khóe môi Hàn Thụy Trấn lại vương một nụ cười mãn nguyện. Hắn tựa như đang thưởng thức một tuyệt tác khi nhìn ngắm dáng vẻ đầm đìa nước mắt của Thái Hà. Phải chăng, chính sự yếu đuối tột cùng ấy đã giúp hắn xua tan đi phần nào sự kinh hãi trước một Truy Mệnh Quỷ?

Bản tính của Hàn Thụy Trấn vốn dĩ là thế. Hắn luôn cất giấu một góc khuất mang tính bạo dâm[note90154], một dã tâm thầm kín luôn tận hưởng việc nhìn ngắm khuôn mặt vỡ vụn trong nước mắt của phụ nữ. Thay vì khinh miệt sự thảm hại này, hắn lại dùng ánh mắt chiếm đoạt để mân mê, yêu thích nó.

"Trở về xin lỗi và làm hòa với Tố Vân Sư Thái đi. Hai người vừa cãi nhau to phải không?"

Thái Hà ngoan ngoãn gật đầu.

"...Nhưng mà... ta không thích, chưởng quầy. Giờ ta hận sư phụ lắm..."

"Việc ôm hận cứ để Thái Hà lo. Còn Thanh Nguyệt thì chỉ việc ngoan ngoãn sắm vai một đồ đệ hiếu thuận, tuân phục lời sư phụ là được rồi, đúng chứ?"

"..."

"Bao nhiêu sự thù hận, căm ghét sư phụ của Thái Hà, tôi sẽ gánh vác, dung túng hết cho cô. Quay về phái Nga Mi đi. Hay là... cô định rời bỏ sư môn, rồi cả đời sống chui rúc như một con chó hoang bị truy nã?"

Đó vốn dĩ từng là dự tính của cô, nhưng kể từ lúc có Hàn Thụy Trấn song hành, cô tuyệt nhiên không muốn tự đày đọa bản thân như thế nữa.

"Tôi đang đem cái mạng quèn này ra để đánh cược rằng cô sẽ không sa chân vào con đường ma đạo đầy máu và bùn nhơ. Tôi đặt cược vào việc cô sẽ không bao giờ tàn sát mạng người vô cớ thêm một lần nào nữa. Thế nên... đừng có vội vàng giẫm nát niềm tin của tôi."

Bàn tay đang siết chặt của Hàn Thụy Trấn vẫn còn vương vấn sự run rẩy nhè nhẹ. Thái Hà có thể thấu cảm trọn vẹn sự giằng xé trong nội tâm hắn lúc này.

Đúng vậy, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

Phái Nga Mi quả thực là một lồng giam vô hình vắt kiệt sinh lực, nhưng chỉ cần tồn tại một khe cửa thông gió mang tên Hàn Thụy Trấn, thì dẫu có giam cầm đến mấy cô cũng thừa sức chống chọi.

Ở chốn Nga Mi tăm tối ấy, cô luôn mang cảm giác như đang ngạt thở, chết đuối dần mòn. Nó không giống như việc bị bóp nghẹt bởi một cơn sóng dữ cuồng bạo, mà là sự tê liệt chầm chậm, từ từ lịm đi giữa đại dương mênh mông không bờ bến.

Nhưng giờ đây, cô đã nắm trong tay một lối thoát mang tên Hàn Thụy Trấn. Chỉ cần có một ốc đảo nhỏ nhoi để cô tạm dừng chân nghỉ ngơi, nạp lại hơi thở, thì dù có phải quay lại chốn ngục tù ấy, cô vẫn dư sức chống đỡ. Mọi khổ ải giờ đây chẳng còn là rào cản đáng bận tâm.

Và hơn tất thảy, tận sâu trong thâm tâm, Thái Hà khao khát được đền đáp lại ván cược sinh tử của Hàn Thụy Trấn.

"Ta hiểu rồi, chưởng quầy. Ta sẽ làm theo lời ngươi."

Hàn Thụy Trấn khẽ gật đầu, rồi đăm đắm nhìn xoáy vào đôi mắt Thái Hà.

"Thanh Nguyệt... à không, Thái Hà."

Mỗi lần cái tên Thái Hà được xướng lên, trái tim cô lại rung lên từng hồi mãnh liệt. Tựa như có một sinh thể đã chết yểu từ lâu, nay lại đang cựa quậy, hồi sinh mạnh mẽ bên trong lồng ngực. Chỉ bằng một tiếng gọi của hắn, cô cảm nhận được dòng máu nóng đang chảy rần rật, chân thực khẳng định rằng mình vẫn còn đang sống.

"Tối mai, vẫn tại nơi này, hãy đến đây."

Câu nói đó khiến nhịp thở của Thái Hà như ngừng trệ. Cô thừa hiểu ẩn ý sâu xa đằng sau lời hẹn ước kia là gì.

Thế nhưng... đây là lần đầu tiên hắn chủ động khơi mào cho cái "trò chơi" ấy mà không cần bất kỳ một lý do hay lời rào trước nào. Ý nghĩ việc tiến hành cái trò chơi quái đản ấy ngay tại đất Tung Sơn - thánh địa của Thiếu Lâm - khiến một luồng khí lạnh buốt, sặc mùi tội lỗi chạy dọc sống lưng cô...

...Tuy nhiên, Thái Hà làm sao có thể nhẫn tâm khước từ người đàn ông đang cất công bày biện một "màn chơi" chỉ để dành riêng cho mình?

Đây là đất Tung Sơn uy nghiêm. Là nơi tề tựu của hàng vạn Phật Tử ngoan đạo.

Hắn muốn diễn cái trò nhơ nhuốc đó ở ngay tại chốn này sao?

Giữa biển người chen chúc đông đặc thế này sao?

Giữa hàng vạn cái miệng đang gào thét tung hô pháp danh của cô sao?

"...Câu trả lời đâu?"

Nhưng với Thái Hà, sự tồn tại của người đàn ông trước mắt này còn vĩ đại và nặng ký hơn ánh nhìn của vạn người. Cô chẳng mảy may có lấy nửa tia ý định muốn làm trái ý hắn.

Trái lại, một góc khuất tăm tối, vặn vẹo trong linh hồn cô... lại đang run lên vì hân hoan đón nhận một thứ hạnh phúc méo mó, bệnh hoạn từ chính lời đề nghị ấy. Bởi vì điều đó minh chứng rằng, dẫu đang ở chốn linh thiêng này, Hàn Thụy Trấn vẫn khao khát được chơi "trò chơi" đó cùng cô. Nó đồng nghĩa với việc hắn muốn dùng một sợi xích vô hình, thắt chặt thêm mối nghiệt duyên không thể tách rời giữa hai người.

"Được."

Thái Hà quả quyết gật đầu.

"Ngày mai ta sẽ đến. Hãy dõi theo ta nhé. Ta sẽ đè bẹp đối thủ giành chiến thắng oai phong rồi quay lại."

.

.

.

Thanh Nguyệt đang quỳ gối phủ phục, dập đầu tạ lỗi trước mặt Tố Vân Sư Thái.

Tố Vân Sư Thái tỏ rõ vẻ ngỡ ngàng, lúng túng trước sự chuyển biến đột ngột này.

Thế nhưng, trái ngược với sự hoang mang của Người, nội tâm Thanh Nguyệt lại phẳng lặng như một mặt hồ không gợn sóng.

Cô chỉ thấy nực cười tự hỏi, tại sao một cái cúi mình cỏn con này, trước đây lại nặng nề và khó khăn đến vậy?

Tại sao suốt quãng thời gian qua, cô lại buông những lời gai góc, sắc nhọn cứa nát cõi lòng sư phụ như một kẻ bất hiếu?

"Đồ đệ vừa trải qua một lần đại ngộ."

Thanh Nguyệt cất giọng tĩnh lặng, từ tốn.

Và để đáp lại niềm tin khổng lồ mà Hàn Thụy Trấn đã gửi gắm, cô cũng tự khắc sâu một lời thề sắt đá.

"Từ nay về sau, đồ đệ thề sẽ không bao giờ làm sư phụ phải phiền lòng thêm một lần nào nữa. Đồ đệ vô cùng ân hận."

Đó là một lời hứa ngầm, một bản giao kèo tuyệt đối không bao giờ phản bội lại ván cược sinh tử của Hàn Thụy Trấn.

Kể từ nay, cô sẽ khoác lên mình lớp áo của một tỳ kheo ni ngoan đạo mẫu mực.

Sẽ tuân thủ nghiêm ngặt Ngũ Giới.

Sẽ lao đầu vào tu luyện điên cuồng hơn nữa, để Hàn Thụy Trấn phải ngẩng cao đầu tự hào về cô.

...Tất cả là bởi, một Thái Hà nguyên thủy vẫn luôn hiện hữu.

Bởi vì Thái Hà sẽ luôn có một chốn nương náu an toàn bên cạnh Hàn Thụy Trấn, được tự do rũ bỏ vỏ bọc, được quyền làm nũng và yếu đuối.

Bởi vì cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy một nơi để có thể thở...

"...Quả thực, con là một đệ tử khiến ta phải lao tâm khổ tứ quá nhiều."

Tố Vân Sư Thái thở hắt ra một hơi dài não nề.

"Thanh Nguyệt à. Ta đang trăn trở không biết có nên để con tiếp tục thượng đài nữa hay không. Việc con tự tung tự tác xuất chiêu Diệt Tuyệt Kiếm, mà lại còn là một sát chiêu chí mạng, là một tội trạng vô cùng nghiêm trọng mà ta buộc phải xử lý kỷ luật nghiêm khắc."

Thanh Nguyệt nhắm nghiền hai mắt.

Điều đó thật tồi tệ. Cô không muốn. Bằng mọi giá, cô phải tiếp tục tham chiến.

Bởi vì Hàn Thụy Trấn đang cược cả sinh mạng vào cô.

Tố Vân Sư Thái tiếp lời.

"May mắn thay, Phương Trượng đã độ lượng bỏ qua, và bản thân Đàm Huệ sư điệt cũng không oán thán nửa lời, nên ta cũng đành nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng với tư cách là một đệ tử chân truyền, việc con ngang nhiên phô bày Diệt Tuyệt Kiếm chỉ để phân định thắng thua tại một đại hội giao hữu thế này... Thôi được rồi, nể tình con vừa trải qua một lần đại ngộ, ta sẽ không nặng lời thêm nữa.

Chỉ cần nhớ kỹ một điều: Khi đại hội kết thúc, quay về sư môn, con buộc phải diện bích tư quá[note90155], tĩnh tâm sám hối trong một thời gian dài. Đây là phán quyết cuối cùng của ta."

"..."

Dù viễn cảnh phải diện bích ấy chẳng mấy tốt đẹp, Thanh Nguyệt vẫn ngoan ngoãn gật đầu chấp thuận. Xét cho cùng, được dung thứ nhẹ nhàng như thế này đã là một phép màu ngoài sức tưởng tượng.

Vốn dĩ cô đã chuẩn bị tinh thần dứt áo ra đi, đoạn tuyệt mọi quan hệ để gây ra cái cớ sự tày đình này. Nay đã chọn con đường quay về, thì việc phải nuốt trọn hình phạt cũng là cái giá đích đáng phải trả.

"Vâng."

Thanh Nguyệt rành rọt đáp lời.

"Vâng, đồ đệ đã rõ."

*******

Cái tên Thái Hà. Nó đã kéo tôi vào một luồng cảm xúc hỗn độn mà chính tôi cũng chẳng thể lường trước được.

Thái Hà.

Một cái tên chưa từng xuất hiện dù chỉ một lần trên mặt giấy của nguyên tác tiểu thuyết Huyết Lộ.

Tên thật của Thanh Nguyệt.

Đến tận khi thanh âm ấy lọt vào tai, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra bức màn vô hình sặc mùi nghi kỵ ngăn cách giữa tôi và cô đang vỡ vụn từng mảnh.

Không còn là ma đầu Truy Mệnh Quỷ máu lạnh, không còn là ác quỷ Nguyệt Tôn tàn bạo, cũng chẳng phải là một vị tỳ kheo ni bị đóng khung trong giới luật... Mà đúng như lời chú Cẩu Vinh đã nói, tôi đang thực sự nhìn thấy phần "người" chân thật của cô ấy.

Đó là một chân lý quá đỗi hiển nhiên, vậy mà tại sao từ trước đến nay, tôi lại ngu ngốc chưa từng mường tượng đến việc cô cũng phải có một cái tên thật của riêng mình?

Có lẽ, đó là bằng chứng đanh thép cho việc tôi đã quá lạm dụng lăng kính của kẻ đọc sách, đóng khung cô thành một 'nhân vật trong tiểu thuyết' suốt một thời gian quá dài.

Và chỉ khi sự thật trần trụi mang tên Thái Hà được lột trần, mang đến một sự giác ngộ vi diệu trong tôi, thì tôi mới có đủ dũng khí để đối diện và đối đãi với người phụ nữ trước mắt bằng một trái tim chân thành nhất.

Dẫu cho bóng ma của sự chết chóc vẫn còn in hằn, bóp nghẹt lấy từng dây thần kinh, thì tôi vẫn có thể cắn răng chịu đựng được.

Và tôi bắt buộc phải chịu đựng.

Bởi chính tôi là kẻ đã đập nát cái nền móng niềm tin giả dối, đầy rẫy sự lừa lọc mà tôi và cô đã cất công xây đắp bấy lâu, để chọn cách đập đi xây lại từ vạch xuất phát.

Cả hai chúng tôi chỉ mới đang chập chững những bước đi đầu tiên, mong manh và dễ vỡ như dẫm trên lớp băng mỏng. Việc lèo lái cái mớ bòng bong này đi về đâu, là trách nhiệm của cả hai.

Tôi đã hạ quyết tâm sẽ đánh cược một lần. Sẽ đặt trọn niềm tin.

Rằng Thanh Nguyệt sẽ không bao giờ gục ngã trước sự cám dỗ của ma đạo, mà sẽ hiên ngang sải bước trên con đường chính nghĩa. Rằng khi Chính Ma Đại Chiến bùng nổ, cô ấy sẽ trở thành một thanh gươm sắc bén, đứng về phe chính đạo, góp sức dẹp loạn.

Và để cái viễn cảnh đó trở thành hiện thực, tôi sẵn sàng đứng sau lưng, dốc toàn lực làm hậu phương vững chắc cho cô. Dù là kỳ trân dị bảo hay là thanh vũ khí bản mệnh bị thất lạc của cô đi chăng nữa, tôi cũng sẽ lùng sục mang về cho bằng được.

Thật tình, cái danh sách những kẻ tôi phải nai lưng ra gánh vác cứ ngày một dài ra.

Nhưng thật may mắn, dù nỗi kinh hoàng vẫn lẩn khuất đâu đó... thì song hành cùng nó là một sự giải thoát, một nỗi nhẹ nhõm vô cùng rõ rệt. Sự cắn rứt, ứ đọng trong lương tâm suốt mấy ngày qua đã được rửa trôi sạch sẽ. Càng ngẫm nghĩ, tôi càng tin chắc chắn rằng quyết định của mình là hoàn toàn sáng suốt.

"Lại cược hết sao??"

Phương Phi Nhiên đại nhân trố mắt, kinh ngạc hỏi.

Tôi kiên định gật đầu.

Thành thực mà nói, việc một Thanh Nguyệt lựa chọn quay đầu là bờ, hướng về nẻo chính đạo có thể trở nên cường hãn được như ác quỷ Thanh Nguyệt của phe Ma Giáo hay không vẫn là một dấu hỏi lớn. Nhưng ngay lúc này, có lẽ dư âm từ cuộc đụng độ sinh tử với Thái Hà vẫn còn quá mãnh liệt, nên tôi quyết định hành xử hoàn toàn theo sự mách bảo của con tim.

"Tôi cược toàn bộ."[note90158]

"Hàn tiểu huynh đệ. Cậu đã kiếm được kha khá rồi mà? Khôn ngoan thì phải biết điểm dừng, trích ra một phần bỏ túi, chỉ mang phần dư ra chơi cho vui thôi chứ. Hà cớ gì phải vứt sạch vốn liếng vào một cửa như vậy?

Phải công nhận màn trình diễn của Thanh Nguyệt tiểu thư vô cùng xuất sắc. Nhưng cậu có biết đối thủ vòng tới của cô ấy là ai không? Là Mặc Long đấy! Là kẻ đã ẵm trọn danh xưng 'Long' ở đại hội kỳ trước đấy!"

"Theo tôi thấy thì Thanh Nguyệt sẽ vô địch. Thế nên tôi sẽ theo đến cùng."

"...Hừm. Lão đây đã quá nhẵn tai với ba cái lời thêu dệt về trực giác của bọn ăn mày Cái Bang... nhưng cái loại đàn ông dám đặt cược sinh mệnh vào linh cảm của mình đến mức cuồng tín như cậu thì quả là hiếm có. Không rõ là do cậu ngu ngốc, điếc không sợ súng, hay là do cậu nắm thóp được bí mật tày trời nào đó mà lão không nhìn thấu được đây."

"Ha ha."

"Nhưng mà này Hàn tiểu huynh đệ. Nay bắt được vàng hay sao mà sắc mặt lại rạng rỡ thế kia?"

"Dạ?"

Tôi vô thức đưa tay sờ lên mặt mình. Quả thực, một nụ cười thỏa mãn đang ngự trị trên khóe môi tôi.

Cớ sao tôi lại sung sướng đến vậy?

Vì tôi và Thanh Nguyệt đã làm hòa? Vì bức tường che giấu đã được đập bỏ? Hay vì tảng đá áy náy đè nặng trong lòng đã được tháo dỡ?

Tất nhiên là có cả những lý do đó. Nhưng... có lẽ nguyên nhân sâu xa nhất là vì một khao khát thầm kín của tôi cuối cùng cũng đã được đáp ứng.

...Rốt cuộc thì, tôi đã có được một "bé M" của riêng mình rồi sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Diện bích (面壁): quay mặt vào tường
Tư quá (思過): suy nghĩ về lỗi lầm của mình
=> Nghĩa gộp: quay mặt vào tường để suy ngẫm lỗi lầm, tức bị phạt tĩnh tọa, cách ly, tự kiểm điểm và sám hối.
Diện bích (面壁): quay mặt vào tường
Tư quá (思過): suy nghĩ về lỗi lầm của mình
=> Nghĩa gộp: quay mặt vào tường để suy ngẫm lỗi lầm, tức bị phạt tĩnh tọa, cách ly, tự kiểm điểm và sám hối.
[Lên trên]
manh qua anh
manh qua anh