Web Novel

Chương 215 - Mây Mù Giăng Lối (5)

Chương 215 - Mây Mù Giăng Lối (5)

Trưa hôm đó, không lâu sau khi Hàn Thụy Trấn cầm theo chút tiền tiêu vặt cô cho để ra ngoài.

Đường Tố Lan vẫn vùi mình trong mớ giấy tờ lộn xộn, phụ giúp công việc cho đệ đệ Đường Chí Vân.

"Tỷ tỷ, hôm nay đến đây thôi. Phần còn lại để đệ lo cho."

"Không sao."

"Dạo này người tìm đến đông hẳn lên mà. Kẻ xin tỷ thí cũng nhiều. Tỷ phải giữ gìn sức khỏe chứ."

"Thế nên tỷ mới trốn ở đây đấy. Đệ bảo tỷ phải ra mặt tiếp đón từng người một chắc?"

Kể từ khi bước chân vào cảnh giới Tuyệt Đỉnh, số người tìm đến gõ cửa Đường Gia tăng lên trông thấy.

Kẻ thì xin chỉ giáo, người thì gạ tỷ thí, lại có kẻ mời rượu, cầu hôn, xin làm hộ vệ, hay thậm chí là nhờ vả báo thù.

Nhưng làm sao một đôi vai nhỏ bé có thể gánh vác ngần ấy thứ.

Thế nên, cô mới mượn cớ nhốt mình ở đây phụ giúp đệ đệ, cốt để tránh mặt những kẻ phiền phức kia.

Chỉ cần một lần nể mặt tương kiến, mớ nhân duyên đó sẽ nhùng nhằng bám riết không buông.

Chỉ nội việc chăm lo cho một mình Hàn Thụy Trấn thôi đã đủ vắt kiệt sức lực rồi, cô tuyệt nhiên không có tâm trí đâu mà vướng vào vòng ân oán giang hồ thêm nữa.

"Nhưng ban phát sự chỉ giáo chẳng phải là mỹ đức của cường giả sao?"

Đường Tố Lan lẳng lặng buông tiếng thở dài.

Cái tính cách cứng nhắc, nguyên tắc ấy chính là lý do khiến đứa đệ đệ này vô cùng phù hợp với chiếc ghế Gia Chủ.

Cô hiểu đó là đạo lý đúng đắn, nhưng cô cũng chẳng thiết tha gì cái việc phải sống cả đời rập khuôn theo mấy đạo lý đó.

"...Dạo gần đây tỷ cứ hay nghĩ ngợi. Rằng cái chốn giang hồ này thực chất tàn khốc và vô tình hơn những gì chúng ta tưởng tượng rất nhiều.

Trong một thế giới như vậy, việc tùy tiện kết giao nhân duyên có lẽ là điều ngu ngốc nhất. Hơn nữa, tỷ cũng đâu phải người tu hành từ bi hỉ xả gì?"

"Giang hồ tàn khốc đến vậy sao?"

"Chỉ vì suy yếu, chỉ vì bị coi thường, và chỉ vì một phút lơ là... mà Nam Cung thế gia đã ra nông nỗi nào? Đám Ma Giáo đang bành trướng thế lực một cách không thương tiếc kia thì sao?

Và cả... công tử của chúng ta, kẻ từng bị chôn sống chỉ vì cái tội đã thân thiết với tỷ và Thanh Nguyệt? Tỷ chưa từng nghĩ mạng sống con người lại bị coi rẻ đến mức này."

"...công tử của chúng ta sao?"

"Chúng ta đã quá chậm tiêu rồi, Chí Vân à. Chúng ta sinh ra đã bị trói buộc với giang hồ, coi đó là lẽ sống đương nhiên... nên mới thành ra vô cảm.

Ngược lại, người sớm nhìn thấu sự hiểm ác của giang hồ lại chính là Hàn công tử. Giờ thì tỷ đã hiểu vì sao công tử lại sống chết không muốn dính dáng đến giới võ lâm. Hễ cứ có kẻ nào tìm đến là lại chuốc thêm phiền phức."

"..."

"Nếu đệ đã là Tiểu Gia Chủ của Tứ Xuyên Đường Gia, thì tốt nhất đệ cũng nên sớm tỉnh ngộ đi. Biết đâu chừng Huyết Vũ Tinh Phong sắp sửa nổi lên rồi."

"...Lá ngọc cành vàng của Đường Gia đã khuyên bảo, đệ xin khắc cốt ghi tâm."

"Bớt mỉa mai đi."

"Đệ không mỉa mai đâu. Là đệ lỡ lời. Tỷ cứ ở trong phòng đi. Đám khách khứa tìm đến, đệ sẽ chặn đứng hết cho."

"Thế thì cảm ơn nhé. Dạo này tỷ thí nhiều quá, tay tỷ cũng đang nhức mỏi đây."

"Thế nên tỷ mới phải dậy tu luyện từ tờ mờ sáng cách đây vài hôm sao?"

"...Lúc nào cơ?"

"Sáng hôm đó Diệp Nhi đến tìm tỷ sớm lắm. Thằng bé bảo tỷ đang bận tu luyện nên mới chạy sang chỗ đệ đấy."

"....................."

"...Tỷ tỷ, tỷ bị sốt sao?"

"...Im miệng giùm cái."

"Dạ?"

"Bảo đệ im miệng."

"À... ừm, vâng."

Đường Tố Lan lấy tay phẩy phẩy quạt gió lên khuôn mặt đang đỏ bừng.

Dù Đường Chí Vân không hề biết chuyện động trời xảy ra rạng sáng hôm đó, nhưng việc phải nghe lại từ chính miệng đệ đệ lại là một cực hình tâm lý khác.

Cô khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Bất chợt, một cảm giác trống rỗng, vô vị len lỏi lấp đầy ngày hôm nay.

Vì cớ gì nhỉ?

"..."

...Ngẫm lại, có lẽ là do Hàn Thụy Trấn không có ở vị trí để cô tùy ý sai bảo.

Chỉ là ban cho hắn một ngày tự do, chỉ là xa nhau một ngày ngắn ngủi, vậy mà cô đã thấy tiếc nuối nhường này.

"...Nặng tình quá rồi."

"Dạ?"

"Đã bảo đệ im miệng cơ mà, Chí Vân."

"..."

-Cốc cốc cốc.

Đúng lúc đó, một gia nhân gõ cửa.

"Vào đi."

Đường Chí Vân lên tiếng, cánh cửa mở ra. Trương Sơn chử sứ cúi đầu bẩm báo.

"Thưa Tiểu Gia Chủ. Có khách tìm đến ạ. Vị ấy nói muốn được diện kiến Tố Lan tiểu thư..."

Đường Chí Vân phẩy tay.

"Ra bẩm lại là tỷ ấy đang bận, không tiếp khách."

"Vâng, tiểu nhân rõ rồi ạ."

Trương Sơn quay gót rời đi, nhưng chưa đầy nửa khắc[note90403] sau đã lóc cóc chạy lại.

"...Vị đó khăng khăng đòi gặp bằng được ạ. Hiện đang cự cãi với hộ vệ ở ngoài đại môn."

Đường Chí Vân nhíu mày hỏi:

"Kẻ đó là ai?"

"Vị đó nhất quyết không chịu xưng danh ạ."

"Danh tính cũng không biết mà dám đòi gặp sao?"

"...Dạ... dù tiểu nhân mắt mờ nhưng cũng nhìn ra khí thế của vị đó không phải dạng vừa đâu ạ. Nếu cứ to tiếng thêm e là sẽ sinh chuyện lớn..."

"Là lão quái vật ở xó xỉnh nào chui ra thế."

"Dạ không, là một thiếu nữ trẻ tuổi che kín toàn thân ạ."

Đến lúc này, trong đầu Đường Tố Lan mới lờ mờ suy đoán ra một người.

Dẫu biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, Đường Tố Lan vẫn đứng bật dậy.

"Tỷ tỷ, tỷ không cần phải đi đâu-"

"-Không sao. Tỷ ra xem thử."

Đường Tố Lan thở hắt ra, ra lệnh cho Trương Sơn.

"Dẫn đường đi."

.

.

.

Trên đường ra cổng, Đường Tố Lan chìm vào dòng suy nghĩ mông lung.

Một sự dằn vặt về khát khao thầm kín mang tên Hàn Thụy Trấn.

Cô khao khát hắn.

Nhưng thứ dục vọng ấy luôn đi kèm với một nỗi lo sợ mơ hồ rằng biết đâu có một ngày ngọn lửa này sẽ tàn lụi.

Đó vốn dĩ là bản tính của cô. Cả cuộc đời này luôn là vậy.

Cứ hễ nắm được thứ mình khao khát trong tay, là y như rằng sự hứng thú lại tụt dốc không phanh...

Hiện tại, dẫu có kiêu ngạo đến mấy, cô cũng có thể tự tin tuyên bố rằng mình đã ít nhiều nắm giữ được hắn.

Cuối cùng cũng bắt thóp được hắn rồi.

Ép hắn phải vào sống trong Tứ Xuyên Đường Gia. Trói buộc hắn vào vị trí gia nhân riêng... và thậm chí, còn chơi trò đày đọa sâu sắc đến nhường ấy.

Sau này, hắn sẽ còn phải sống ở Đường Gia thêm một thời gian dài nữa.

Và cô cũng đã ép hắn lập giao kèo sẽ tiếp tục những trò chơi điên rồ ấy.

Cái gã nam nhân đó, rốt cuộc cũng đã rơi vào lòng bàn tay cô.

"...Hà."

Thế nhưng, thật nực cười làm sao, thứ dục vọng khao khát Hàn Thụy Trấn không những không hề nguội lạnh, mà ngày càng ăn sâu bám rễ.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô nếm trải loại cảm giác này.

Bình thường ăn no thì bụng phải căng, ngủ đủ thì người phải sảng khoái, đó chẳng phải là lẽ hiển nhiên sao?

Nhưng dẫu đã chiếm đoạt được Hàn Thụy Trấn, cô vẫn khao khát hắn điên cuồng.

Càng uống lại càng khát, cơn khát không những không được thỏa mãn mà ngày càng cào xé dữ dội hơn.

Chính cô cũng không lường trước được ẩn sâu trong thâm tâm mình lại tồn tại một thứ vực thẳm sâu hoắm đến thế.

Nhờ có hắn, cô mới kinh ngạc nhận ra bản thân lại là kẻ có thể khao khát và bám chấp điên cuồng vì một thứ gì đó đến vậy.

Giờ đây, tiền tài hay quyền lực trong tay cô thảy đều hóa thành cát bụi. Trước khát khao cháy bỏng dành cho hắn, mọi thứ khác đều vô nghĩa.

Giữa một cuộc đời vốn dĩ luôn tẻ nhạt, chán chường, cô rốt cuộc cũng tìm thấy thứ đầu tiên mà mình tuyệt đối không muốn đánh mất.

Một kẻ phàm phu tục tử làm sao hiểu thấu cái cảm giác không muốn buông tay này cào xé đến nhường nào.

Đó là thứ trân bảo mà cô đã phải trầy da tróc vảy mới giành giật được.

Vốn dĩ, cô không hề có ý định đi xa đến mức này.

Cô từng tính toán rằng, thỉnh thoảng Thanh Nguyệt tìm đến, cô sẽ rộng lượng ban phát cho hai người họ chút thời gian riêng tư.

Bởi sau lưng Thanh Nguyệt, cô vẫn có dư dả thời gian để từ từ thao túng, đánh cắp trái tim hắn mà.

...Nhưng giờ thì không. Bây giờ thì tuyệt đối không.

Cô không muốn nhượng bộ dù chỉ một nửa bước.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Hàn Thụy Trấn và Thanh Nguyệt rủ rỉ trò chuyện, một sự ghen tuông nhơ nhớp đã cuộn trào thiêu đốt lồng ngực cô.

Chỉ cần nghĩ đến việc Hàn Thụy Trấn sẽ mỉm cười vì Thanh Nguyệt, trái tim cô lại như bị ai ném vào chảo lửa.

Dẫu là một kẻ luôn biết cách giấu nhẹm mọi thứ sau nụ cười cợt nhả, nhưng riêng chuyện này thì cô không thể nào nở nụ cười nổi.

Có lẽ vì cô thừa biết hắn trân trọng Thanh Nguyệt hơn mình nên mới càng ấm ức.

Cảm giác như bị điểm huyệt yếu. Sự tự ti bóp nghẹt khiến cô tuyệt nhiên không thể nhượng bộ.

Chính vì thế, việc cô buông lời cầu xin rẻ mạt với phụ thân ngày hôm đó, cô hoàn toàn không chút hối hận.

Ngược lại, cô còn thấy cái giá cho điều ước ngàn vàng đó quả thực quá hời.

"Tìm đến đây làm gì?"

Vừa bước qua khỏi đại môn, bắt gặp Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan đã lạnh lùng cất lời.

Cái khẩu khí sắc lẹm ấy khiến Thanh Nguyệt cũng phải sững sờ.

Cô ra lệnh cho đám hộ vệ:

"Tất cả lui vào trong một lát. Đóng cổng lại."

"A, vâng."

Chờ đám hộ vệ đóng cửa rút êm, Đường Tố Lan mới gặng hỏi:

"Nguyệt Nhi, sao lại tìm đến đây?"

"...Chuyện đó..."

"Ta đã bảo là đừng có tìm đến cơ mà. Bọn Võ Lâm Công Địch vẫn chưa bị tóm gọn hết, muội chưa nghe tin tức gì sao? Ngược lại, những gì ta nghe được chỉ toàn là lũ hắc đạo đang rục rịch bày mưu tính kế khắp vùng Tứ Xuyên..."

Bên dưới lớp mạng che mặt, đôi môi Thanh Nguyệt khẽ run lên.

"Đã hai tháng rồi."

"...Mới đó mà đã lâu vậy rồi sao?"

"Mau gọi huynh ấy ra đây. Ta chỉ muốn nhìn mặt huynh ấy một lát rồi đi."[note90404]

"Muội nói cứ như đang đòi nợ thế nhỉ."

"...Tiền bối, thái độ này là sao? Khi chưởng quầy mới bước chân vào Đường Gia, thái độ của tiền bối đâu có thế này."

"Bởi vì tình hình bây giờ đã hiểm nghèo hơn trước rồi chứ sao. Còn muội, mới có hai tháng mà đã mò đến đây làm gì?"

"Muội không muốn đôi co. Hai tháng chờ đợi chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Muội đã đích thân đi kiểm tra một vòng rồi. Xung quanh Tứ Xuyên hiện tại đang rất an toàn."

"Chuyện đó thì ai mà biết chắc được? Hơn nữa, công tử đang bận lắm. Mời muội về đi."

Đường Tố Lan phũ phàng ban lệnh đuổi khách. Ánh mắt Thanh Nguyệt ngày càng trở nên bén ngót.

"...Muội chỉ muốn tận mắt xác nhận chưởng quầy được an toàn rồi sẽ đi."

"Đương nhiên là huynh ấy an toàn rồi."

"Muội sẽ là người phán xét điều đó. Nhưng rốt cuộc chưởng quầy có ở bên trong không vậy?"

"Cái đồ không biết suy nghĩ, muội có biết chỉ nội việc muội mò đến đây thôi cũng đã đủ đẩy công tử vào vòng nguy hiểm rồi không?

Còn việc huynh ấy có ở bên trong không á? Có chứ. Chỉ là đang bận thôi."

"..."

"Một tháng nữa hãy quay lại. Đến lúc đó ta sẽ cho muội gặp."

Thanh Nguyệt bật ra một tiếng cười nhạt.

"Tại sao ta lại phải chờ tiền bối cho phép?"

"Vì người đang bảo vệ an nguy cho công tử là ta. Hay là muội thực sự muốn ta giao nộp công tử ra đây? Muội có chắc là mình đủ sức bảo vệ công tử an toàn tại núi Nga Mi không?"

Câu vặn vẹo đó khiến Thanh Nguyệt cứng họng.

Đó là một sự thật phũ phàng. Cô không thể nào che chở cho Hàn Thụy Trấn tại .

Không thể giấu hắn vào Phục Hổ Tự, cũng chẳng thể bám rịt lấy hắn ở tiệm da ngày qua ngày.

Nếu Thanh Nguyệt cứ nằng nặc đòi ở bên cạnh hắn ngày đêm để bảo vệ, thì Vô Nguyệt Sư Thái tuyệt đối sẽ không đời nào dung túng.

Bởi đó là thứ tình cảm cấm kỵ mà một nữ tăng không bao giờ được phép dành cho nam nhân.

Đó chính là tử huyệt của Thanh Nguyệt mà Đường Tố Lan đang nắm thóp.

Thứ tình cảm Thanh Nguyệt ôm ấp dành cho Hàn Thụy Trấn, vốn dĩ đã vượt qua ranh giới luân thường đạo lý.

"Một tháng nữa hãy quay lại, nhớ chưa?"

Bỏ lại câu nói đó, Đường Tố Lan quay lưng bước vào trong Tứ Xuyên Đường Gia.

Cô đang phải cố gắng đè nén cái mớ cảm xúc hỗn độn, nhơ nhớp đang sôi sục trong lồng ngực.

Phải dập tắt ngọn lửa ghen tuông bùng nổ ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thanh Nguyệt.

Một nữ tăng lại được Hàn Thụy Trấn nâng niu, trân trọng.

Trân trọng một nữ tăng sao. Hàn Thụy Trấn đúng là hết thuốc chữa.

Đã thế, còn không phải nữ tăng bình thường, mà là Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái.

Hắn không nhìn thấy cái kết bi thảm của mối nghiệt duyên đó sao?

"..."

Đường Tố Lan thừa biết bản thân đang ghen tuông đến mức xấu xí. Nhưng đó cũng là minh chứng cho sự khao khát đến tận cùng.

Khao khát đến mức muốn chết đi sống lại, thì làm sao có thể giữ được sự thanh cao?

Trái lại, việc dễ dàng dâng hai tay nhường hắn cho kẻ khác mới là hành động nực cười và ngu ngốc nhất.

Cô tuyệt đối không muốn phải hối hận vào một ngày nào đó trong tương lai.

Mà suy cho cùng, cô cũng chẳng mắc nợ gì Thanh Nguyệt đến mức phải nhường nhịn.

Điều duy nhất Đường Tố Lan phải cảm kích Thanh Nguyệt...

Chính là việc cô ta đã trở thành nhịp cầu đưa cô đến với Hàn Thụy Trấn, chỉ vậy mà thôi.

Và cô cũng đang trả xong món nợ đó rồi. Bằng cách dùng cả tính mạng để bảo vệ Hàn Thụy Trấn.

*****

Thanh Nguyệt lặng lẽ lùi bước.

Bởi cô đã lờ mờ nhận ra một sự thật động trời.

...Hiện tại Hàn Thụy Trấn không có mặt trong Tứ Xuyên Đường Gia.

Chẳng hiểu tại sao lại có chuyện hoang đường này, nhưng đó là sự thật.

Cô hoàn toàn không cảm nhận được chút khí tức nào của hắn.

Dẫu cho mùi hương của Truy Tung Hương đã nhạt nhòa từ lâu. Nhưng ở khoảng cách gần thế này, khả năng bắt mạch khí tức của Hàn Thụy Trấn của cô thính nhạy chẳng khác nào ma quỷ.

Hơn nữa, đây cũng chính là tuyệt kỹ làm nên tên tuổi của cô.

Việc giấu giếm hay đánh hơi khí tức.

Trong khoản này, có thể tự tin khẳng định thiên hạ không kẻ nào qua mặt được Thanh Nguyệt.

Chính vì thế, dẫu bị Đường Tố Lan buông lời nhục mạ, cô vẫn cắn răng nuốt hận lùi lại một bước.

Bởi việc cãi cọ để đòi gặp một người thậm chí còn không có mặt ở bên trong là một hành động vô nghĩa đến nực cười.

Thế là, cô bước vào một khách điếm gần đó, nơi có thể bao quát toàn cảnh cổng chính của Tứ Xuyên Đường Gia để giết thời gian.

Tiểu nhị đon đả chạy tới hỏi món, nhưng cô chỉ gọi vỏn vẹn một cái màn thầu nhỏ rồi ngồi im lìm như hóa đá.

Thời gian trôi qua ròng rã.

Cái màn thầu đã khô khốc từ bao giờ nhưng cô vẫn chẳng buồn động đũa.

Khi ngọn lửa dục vọng đang cào xé tâm can, dăm ba cái chuyện ăn uống nào có sá gì.

Cũng có lúc ý nghĩ muốn bỏ cuộc quay về xẹt qua, nhưng đôi chân cứ như bị chôn chặt xuống sàn, không tài nào nhấc lên nổi.

Những lời Đường Tố Lan nói không phải là không có lý. Việc cô nóng vội tìm đến gặp hắn lúc này quả thực là quá hồ đồ.

Nhưng sức chịu đựng của cô cũng đã bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng rồi.

...Thế nên, chỉ cần nhìn thấy mặt huynh ấy thôi rồi sẽ đi. Dẫu chỉ là một ánh mắt lướt qua cũng mãn nguyện lắm rồi.

Chẳng biết bản thân đã chôn chân ở đó bao lâu.

Khi ánh hoàng hôn tắt lịm, nhường chỗ cho vầng trăng xanh thẳm nhô lên.

Tên tiểu nhị e dè tiến lại gần, ngập ngừng lên tiếng.

"Đến giờ đóng cửa rồi ạ. Phiền khách quan..."

"..."

"Khách quan...?"

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt Thanh Nguyệt lao vút ra ngoài đường phố.

Từ đằng xa, một bóng nam nhân đang lững thững bước tới, khuôn mặt mờ mịt chưa nhìn rõ.

Thế nhưng, nụ cười đã nở rộ trên môi Thanh Nguyệt.

Cô thanh toán tiền màn thầu rồi lao như bay ra khỏi khách điếm.

Dẫu không nhìn rõ mặt, chỉ cần nhìn dáng đi đó thôi, cô đã khẳng định chắc nịch đó là hắn.

Tuyệt đối không thể nhìn lầm.

Hàn Thụy Trấn chân nam đá chân chiêu loạng choạng bước đi, có vẻ như vừa nốc một trận say khướt.

Có lẽ một ngày làm việc quá đỗi nhọc nhằn, hắn liên tục trút ra những hơi thở dài thườn thượt đậm chất ma men.

Có phải vì đụng độ bọn U Hồn Hội đang lùng sục huynh ấy không?

Thấy hắn vẫn bình an vô sự, gánh nặng ngàn cân đè nén trên vai Thanh Nguyệt rốt cuộc cũng được trút bỏ.

Đã được chiêm ngưỡng khuôn mặt hắn rồi, lẽ ra phải quay gót rời đi thôi... nhưng không. Chỉ cần đỡ huynh ấy một đoạn thôi.

Cứ thế này huynh ấy sẽ ngã gục giữa đường mất.

Thanh Nguyệt khẽ ngâm nga một khúc hát nhỏ, chầm chậm tiến lại gần gã nam nhân đang say xỉn.

Thú thật, trong lòng cũng có chút gợn sóng bực dọc.

Cô thì sống dở chết dở trong địa ngục tương tư, còn hắn thì lại phè phỡn nhậu nhẹt nhẹ nhõm thế này đây.

Nhưng biết làm sao được, cô nên thấy nhẹ nhõm mới phải chứ?

Nhìn cảnh hắn được sống yên bình dưới sự che chở của Đường Tố Lan, cõi lòng cô vừa thở phào an tâm, lại vừa cuộn trào sự ghen tuông đến điên đảo.

Thanh Nguyệt tiến lại gần, tự nhiên vươn tay ra đỡ lấy hắn.

Vì khuôn mặt đã bị che lấp hoàn toàn, Hàn Thụy Trấn chẳng thể nhận ra cô là ai.

"Ui chao, ai đấy?"

Hai tháng trời đằng đẵng mới lại được chạm vào da thịt hắn. Cảm giác ấm áp này mới đê mê làm sao.

Thanh Nguyệt chỉ định dìu hắn vào tận bên trong Tứ Xuyên Đường Gia cho an toàn rồi sẽ rời đi.

Phần dục vọng còn lại, cô sẽ dằn lòng chờ đợi thêm một tháng nữa như lời Đường Tố Lan đã hẹn.

Biết đâu chừng, chính Hàn Thụy Trấn cũng không hề mong muốn cô xuất hiện ở đây lúc này.

Bởi nếu muốn, hắn đã gửi cho cô một bức thư tay rồi.

Cô không muốn phải nghe những lời oán trách đại loại như: Tại sao muội lại vội vàng xuất hiện để chuốc lấy hiểm nguy như vậy?

"Ta đỡ huynh nhé. Huynh say quá rồi."

Thế nhưng, đúng khoảnh khắc đó, Hàn Thụy Trấn lại rụt mạnh người lại.

"...Ơ hay! Cái thân này là hoa đã có chủ rồi đấy. Tránh ra!"[note90405]

Hàn Thụy Trấn gắt lên, dứt khoát gạt tay cô ra.

Lời tuyên bố ấy khiến dòng máu trong người Thanh Nguyệt lạnh toát.

Một Hàn Thụy Trấn cự tuyệt dứt khoát thế này, cô chưa từng thấy bao giờ. Sát khí nguy hiểm lập tức trào dâng.

"Có chủ?"

Hàn Thụy Trấn sụt sịt mũi, đôi mắt lờ đờ vì men say thì thầm.

"Đúng thế, có chủ."

"...Cô ta tên gì?"

"Ta á? Ta là Hàn Thụy Trấn."

"Không, ta đang hỏi tên chủ nhân của huynh cơ."

Trong lúc ta vắng mặt, huynh lại dám tư tình với ả hồ ly nào?

Nếu cái tên Đường Tố Lan bật ra khỏi miệng huynh, ta không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đâu.

Hàn Thụy Trấn phì cười, ghé sát lại thầm thì.

"...Là Thái Hà."

Hắn bật cười hềnh hệch như vừa thốt ra một câu nói đùa vĩ đại nhất trần đời.

-Râm ran...

Thế nhưng, Thanh Nguyệt lại cảm thấy da gà nổi rần rần khắp hai cánh tay.

Mặc kệ đó có phải là lời nói đùa hay không, chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để đẩy cô vào một trạng thái cảm xúc chưa từng nếm trải.

Bao nhiêu tủi hờn, uất ức dồn nén suốt ngày hôm nay.

Và cả sự kìm nén điên dại trong suốt hai tháng ròng rã, tất thảy đều tan biến vào hư vô chỉ trong một khoảnh khắc.

"Hả...? Cái quái gì thế."

Hàn Thụy Trấn đột nhiên rùng mình, dáo dác nhìn quanh.

Cơn gió lạnh lùa qua khiến hắn run lẩy bẩy.

Nhưng Thanh Nguyệt chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những biểu hiện đó.

"..."

Lúc đầu chỉ định dìu hắn về Đường Gia rồi lặng lẽ rời đi, nhưng giờ thì ý định đó đã tan thành mây khói.

Thứ dục vọng cấm kỵ mà một người xuất gia không được phép vướng bận, nay lại sục sôi trào dâng.

Cô cắn chặt môi, cố gắng kìm hãm luồng khoái cảm đang lan tỏa. Cảm giác như những ngày tháng chờ đợi mòn mỏi rốt cuộc cũng được đền đáp xứng đáng.

-Xoẹt!

Thanh Nguyệt một lần nữa vươn tay đỡ lấy Hàn Thụy Trấn.

"Ta đưa huynh về phòng trọ nhé. Đi theo ta."

"...Ơ hay, đã bảo là hoa có chủ rồi mà-"

"-Ta biết. Nhưng nếu cứ thế này, ngài sẽ ngã gục giữa đường mất thôi."

Thanh Nguyệt ôm lấy hắn... và thô bạo dẫn hắn đi theo ý mình.

Dẫu biết đây là hành vi phá giới, nhưng cô không thể khống chế nổi bản thân. Ngay lúc này, dăm ba cái Ngũ Giới mà Phật tử phải tuân thủ đã bị vứt xó.

Hàn Thụy Trấn liêu xiêu bước theo cô. Việc tóm gọn hắn chưa bao giờ lại dễ dàng đến thế.

"Đường này... có đúng không nhỉ? Hình như sai sai."

"Đúng rồi. Huynh đừng lo."

Chính sự thao túng đầy tội lỗi ấy lại càng kích thích những dục vọng đen tối trong cô. Hóa ra mượn rượu... đôi khi lại là một thứ vũ khí vô cùng sắc bén.

"...Không phải đường này mà? Cô bỏ tay ra đi, để ta tự..."

Khi Hàn Thụy Trấn bắt đầu kháng cự, Thanh Nguyệt lẳng lặng truyền một luồng nội khí vào cơ thể hắn.

Để dòng máu trong hắn sục sôi, luân chuyển cuồng bạo hơn nữa.

Chẳng mấy chốc, dường như hơi men đã bốc lên tận đỉnh đầu, Hàn Thụy Trấn buông lỏng toàn bộ cơ thể, trút mọi sức nặng lên vai cô.

"Huynh là gia nhân của Đường Gia phải không? Nhìn y phục là ta nhận ra ngay. Ta sẽ đưa huynh về tận nơi, cứ yên tâm."

"Ưm...? Nếu cô đã nói thế thì..."

"...Cớ sao huynh lại nốc nhiều rượu đến vậy?"

"Lâu lắm rồi... mới nổi hứng..."

"Chắc huynh vui lắm nhỉ."

"Ừm, vui lắm chứ."

Thanh Nguyệt không dắt hắn đi đâu xa. Cô đẩy cửa bước thẳng vào cái khách điếm ban nãy cô vừa ngồi ăn màn thầu.

Vì nơi này nằm sát vách cổng chính của Đường Gia, nên Hàn Thụy Trấn cũng chẳng mảy may nhận ra sự sai lệch.

Được Thanh Nguyệt tận tình dìu dắt, Hàn Thụy Trấn dường như cũng buông bỏ mọi cảnh giác, sức nặng của hắn đè lên người cô ngày một rõ rệt.

"...Một đêm giá bao nhiêu?"

Thanh Nguyệt thì thầm hỏi. Sự nôn nóng khiến giọng điệu cô cũng trở nên gấp gáp, sắc bén.

Tiểu nhị có lẽ đã tan làm, lão khách chủ đích thân ra nghênh tiếp.

Lão khách chủ nhìn Thanh Nguyệt và Hàn Thụy Trấn bằng ánh mắt vô cùng kỳ quặc.

Cái cảnh nam nhân dìu mỹ nhân say xỉn vào trọ thì lão thấy nhiều, chứ cảnh mỹ nữ khệ nệ xốc nách một gã bợm nhậu vào thế này thì quả là xưa nay hiếm.

Thanh Nguyệt bắt gặp ánh nhìn đó cũng có chút e thẹn.

Thế nhưng, ngọn lửa dục vọng đã thiêu rụi cả chút ngượng ngùng cỏn con đó.

"Một đêm giá bốn đồng tiền kẽm thưa khách quan."

Thanh Nguyệt quăng tiền lên bàn, rồi dứt khoát lôi tuột Hàn Thụy Trấn vào phòng.

-Rầm!

Cánh cửa đóng sập lại, then cài chắc chắn.

Thanh Nguyệt hất mạnh Hàn Thụy Trấn xuống giường.

Chạm phải nệm êm, dường như cơ thể hắn cũng được giải phóng, chẳng mấy chốc tiếng ngáy đều đều đã vang lên.

Còn Thanh Nguyệt, cô mải mê ngắm nhìn khuôn mặt hắn mà quên cả chớp mắt.

Một không gian riêng tư tuyệt đối, không kẻ nào có thể làm phiền.

Nhẫn nhịn chút ngượng ngùng ban nãy quả là không uổng công. Cuối cùng cô cũng đoạt được khoảnh khắc này.

"...Hà a."

Từng luồng hơi thở nóng rực phả ra khỏi đôi môi.

Thanh Nguyệt đưa mắt nhìn qua khe cửa sổ, nơi vầng trăng xanh thẳm dường như đang dõi theo cô, rồi lẳng lặng khép cửa sổ lại.

-Soạt...

Cô nhẹ nhàng trèo lên giường, cẩn thận đặt đầu hắn gối lên đùi mình.

Bàn tay ngọc ngà khẽ khàng mơn trớn mái tóc rối bù của hắn.

Hai tháng xa cách càng làm cho sự hiện diện của hắn lúc này trở nên vô giá và đáng trân trọng hơn bao giờ hết.

'...Ơ hay! Cái thân này là hoa đã có chủ rồi đấy. Tránh ra!'

Câu nói đó cứ liên tục tua đi tua lại trong tâm trí cô, réo rắt như một bản nhạc tình.

"...Chưởng quầy, huynh làm vậy là không được đâu nhé. Đã có chủ rồi mà lại dễ dàng để người lạ dắt đi thế này sao?"

Thanh Nguyệt không kìm được mà bật cười khúc khích, cô đưa tay tháo tấm mạng che mặt xuống.

"Phải phạt huynh mới được, rõ chưa?"

Nói rồi, cô chầm chậm cúi người, áp sát xuống khuôn mặt đang say ngủ của Hàn Thụy Trấn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!