Web Novel

Chương 12 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (2)

Chương 12 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (2)

Mưa rơi tầm tã.

Thanh Nguyệt đang ngồi thiền một mình ở một góc thiền phòng dành cho các Nhị Thế Đệ tử.

Lẽ ra cô có thể dầm mưa múa kiếm, nhưng sư phụ Tố Vân không thích điều đó.

Bà dạy rằng nữ môn đồ Nga Mi để thân thể ướt sũng dính chặt vào võ phục là hành vi hạ đẳng.

Trước đây, Thanh Nguyệt cho rằng quan điểm đó thật cổ hủ... nhưng sau "sự cố" trong tầng hầm của Hàn Thụy Trấn, cô bắt đầu thấm thía phần nào.

Dù sao thì, đó là lý do.

Cứ hễ trời mưa, Thanh Nguyệt lại nghe lời sư phụ, thay vì luyện kiếm, cô chọn cách ngồi đả tọa điều khí.

Trong thiền phòng yên tĩnh, cô điều hòa hơi thở, tập trung gom khí về đan điền.

Vận khí điều tức (運氣調息). [note88048]

Nhưng như mọi khi, Thanh Nguyệt chưa bao giờ đạt được sự tập trung tuyệt đối.

‘...’

Đang ngồi thiền, đôi mắt Thanh Nguyệt khẽ hé mở.

‘...Phá hỏng hết không khí... bảo sao cứ lủi thủi một mình. Ai mà dám lại gần...’

‘...Cứ làm bộ làm tịch... có ai thèm để ý đâu mà cứ thích thể hiện...’

‘...Thực lực thì công nhận đấy... nhưng nói thật, tư cách làm người thì...’

Có lẽ vì đang tập trung nên thính giác trở nên nhạy bén hơn chăng?

Ngay cả tiếng thì thầm to nhỏ từ góc phòng bên kia cũng lọt vào tai cô rõ mồn một.

Là các sư muội, sư tỷ đồng môn.

Cũng là Nhị Thế Đệ Tử như cô, và là những kẻ luôn đố kỵ với cô.

Họ chính là lý do lớn nhất khiến Thanh Nguyệt không thể nhập định [note88049] hoàn toàn.

Trời mưa đâu chỉ có mình Thanh Nguyệt biết tìm chỗ trú.

Người đông, chỗ chật, kiểu gì chẳng chạm mặt nhau.

Và lần nào ngồi thiền giữa đám người này cũng y như rằng có chuyện.

Khi vận khí điều tức, mọi tác động từ bên ngoài đều rất nguy hiểm.

Khi dòng khí đang lưu chuyển mạnh mẽ, chỉ cần ai đó vô tình chạm vào, nhẹ thì khí huyết đảo lộn, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.

Tất nhiên, chắc họ chẳng dám cố ý làm thế đâu...

Nhưng Thanh Nguyệt không tin họ. Không, cô còn chẳng buồn tin.

...Vốn dĩ cô không muốn mạo hiểm, nên mỗi khi có những đồng môn không đáng tin ở gần, cô luôn chọn giải pháp an toàn nhất.

Luôn dừng lại ở mức độ tập trung hời hợt này.

Thay vì nhập định hoàn toàn, cô chỉ duy trì trạng thái lơ mơ như đang ngủ gật, cốt để điều hòa hơi thở mà thôi.

‘...Hà.’

Và hôm nay, tình trạng đó càng tệ hại hơn.

Sự tập trung đã bị phá vỡ, Thanh Nguyệt đành nhắm mắt lại.

Đằng nào cũng chẳng nhập định nổi nữa.

Thà cứ giả vờ ngồi đó còn hơn.

Tiếng xì xào bàn tán của họ vẫn cứ ong ong bên tai.

‘Ngày mưa gió thế này mà cứ phải ra vẻ thế làm gì không biết?’

‘Thì thế. Mọi người đang nghỉ ngơi vui vẻ, tự nhiên ngồi lù lù một đống ở đó làm ai cũng thấy ngột ngạt...’

‘Cứ làm màu thế bảo sao sư phụ lúc nào cũng lôi ra so sánh rồi mắng chúng ta... Bộ sống một mình trên đời chắc...’

Thanh Nguyệt nghiến chặt răng.

Cô biết thừa.

Thực chất những lời đó chẳng phải phê bình gì cho cam, chỉ là sự hạ bệ đầy ác ý và ghen tị mà thôi.

Nếu cãi nhau tay đôi? Chắc chắn Thanh Nguyệt thắng. Dùng lý lẽ để đè bẹp đám người này dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà...

...Có thắng cũng chẳng để làm gì.

Bởi vì đây vốn dĩ là một cuộc chiến thất bại ngay từ đầu.

Sống trong tập thể, vấn đề không nằm ở đúng hay sai.

Dùng lý lẽ thắng thì được gì? Chỉ càng khiến bản thân bị cô lập thêm thôi.

Chỉ càng trở thành kẻ lập dị trong mắt mọi người.

Chẳng khác nào ném thêm mồi cho họ xâu xé, khiến họ càng ghét mình hơn, và khoảng cách lại càng xa hơn.

Có cãi nhau cũng chẳng thay đổi được gì.

Thanh Nguyệt thầm niệm Phật trong lòng.

Cố chịu thêm chút nữa.

Ráng nhịn thêm chút nữa.

Đây cũng là một dạng tu hành.

‘Chắc chỉ làm bộ được một hai ngày thôi, chứ ngày nào cũng thế thì diễn sâu quá rồi. Có thật là đang tu luyện không đấy?’

‘Thì phải làm màu thế mới nổi bật lên sự cô độc cao ngạo của mình chứ, đúng không?’

‘Chắc thế rồi. Hôm nọ kiểm tra thực lực nghe bảo còn bị chê là thụt lùi cơ mà. Nỗ lực thế quái nào mà lại thụt lùi, chứng tỏ chỉ là làm màu thôi...’

“...Hà.”

Câu nói cuối cùng đã đánh gãy sợi dây kiên nhẫn mỏng manh của Thanh Nguyệt.

Gần đây sức chịu đựng của cô đã kém đi rất nhiều.

Rốt cuộc mình nhẫn nhịn vì cái gì cơ chứ... Dạo này cô không còn tìm thấy lý do xác đáng nào nữa.

Cái động lực muốn làm rạng danh Nga Mi trước kia, giờ đây cứ mờ nhạt dần.

Soạt.

Thanh Nguyệt từ từ đứng dậy.

Và đi thẳng về phía đám sư muội đang thì thầm to nhỏ trong góc.

Đứng giữa đám đó là Bạch Hy.

Cô ta tròn mắt ngạc nhiên, vẻ mặt đầy hoảng hốt.

Kẻ vừa buông lời châm chọc cuối cùng, cắt đứt sự kiên nhẫn của Thanh Nguyệt, chính là Bạch Hy.

Chát!!

Bàn tay Thanh Nguyệt giáng thẳng vào má Bạch Hy.

Âm thanh chát chúa vang lên khiến không gian xung quanh như ngừng thở.

Không ai dám ho he một tiếng.

Chát!!!

Nhưng một cái tát vẫn chưa đủ.

Cái tát thứ hai giáng xuống, còn mạnh hơn cái trước.

Mười năm sống ở môn phái, đây là lần đầu tiên Thanh Nguyệt động thủ với đồng môn.

Má Bạch Hy sưng đỏ lên trông thấy, một dòng máu tươi rỉ ra từ khóe môi mỏng.

“Th, Thanh Nguyệt sư tỷ... sao tự nhiên lại...!”

Cô ta lắp bắp hỏi với giọng điệu đầy oan ức, nhưng sắc mặt Thanh Nguyệt vẫn lạnh băng, không chút dao động.

Cũng chẳng hề hối hận.

“Nghe hết đấy, Bạch Hy à.”

Thanh Nguyệt thì thầm.

“...Lúc nào cũng nghe thấy hết.”

Cô đã phải kìm nén bao nhiêu cảm xúc, chịu đựng suốt bao nhiêu năm tháng.

Không một ai, đặc biệt là loại người như Bạch Hy, có thể hiểu được dù chỉ một phần vạn.

Mười năm sống cùng đám sư tỷ muội này.

Và Thanh Nguyệt biết rõ hơn ai hết, cô là kẻ mạnh nhất trong số họ.

Cô đã nhẫn nhịn nhìn lũ sâu bọ mà mình có thể giẫm nát bất cứ lúc nào cứ vo ve trước mặt.

Thứ níu giữ cô bấy lâu nay là quy môn giới luật  [note88050] của Nga Mi, là ánh mắt của sư phụ, và chút hy vọng mong manh rằng có thể hòa thuận với mọi người...

Nhưng giờ nhìn lại, tất cả những thứ đó thật vô nghĩa.

Đại sư tỷ Huệ Luật từ xa nhìn thấy cảnh này liền đứng bật dậy.

“Thanh Nguyệt!”

Tiếng hét đó như một tín hiệu.

Lúc này Thanh Nguyệt mới cảm nhận được mọi ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía mình.

Những tia nhìn chứa đựng sự thù địch nhỏ bé nhưng rõ ràng.

...Quả nhiên.

Đúng như dự đoán. Lại trở thành kẻ thù chung rồi.

Thanh Nguyệt cười nhạt.

“...Hà.”

Chỉ một tiếng thở dài nhẹ bẫng cũng khiến Huệ Luật giật mình lùi lại.

Rốt cuộc thì... liệu có ngày nào mình thực sự cười nói vui vẻ với đám người này không?

Đã bước qua ranh giới không thể quay đầu rồi, liệu có phải mình đang cố tình lờ đi sự thật đó không?

Mạnh lên không phải là tất cả.

Cuối cùng vẫn phải sống cùng con người, mới có thể tính chuyện tương lai trong môn phái.

...Liệu ở nơi này, còn có tương lai nào cho cô không?

Thanh Nguyệt nhìn quanh.

Giữa bao nhiêu người thế này...

...Không một ai.

...Không một ai đứng về phía cô cả.

Thanh Nguyệt đang dần thấm thía một cách sâu sắc rằng, ngay cả khi đứng giữa đám đông, người ta vẫn có thể cảm thấy cô đơn đến tột cùng.

Cô lẳng lặng quay người bước đi, không nói thêm một lời nào.

...Bất chợt, hình ảnh một người hiện lên trong tâm trí.

Vì xấu hổ nên cô không dám tìm đến hắn, nhưng lúc này đây, nỗi tuyệt vọng còn lớn hơn cả sự xấu hổ.

**************************************

Hôm nay mưa tầm tã cả ngày.

Nghĩa là sao?

Nghĩa là ế chỏng vó chứ sao.

Vừa mệt bở hơi tai vì phải khuân hết đống da phơi nắng xuống hầm, lại thêm cái thời tiết ảm đạm này khiến ai cũng uể oải.

Mấy bác nông dân thấy mưa thì mừng húm, chứ dân buôn bán như tôi thì chỉ thấy rầu thúi ruột.

Ngoài đường vắng tanh như chùa bà Đanh, bán buôn cái nỗi gì?

À, trừ khách điếm ra.

Mưa gió thế này thì khách điếm lại đông nghịt.

Mấy người không đi làm được, mấy người chán đời, tất cả đều chui vào đó hết.

Trời mưa đi nhậu, âu cũng là một nét văn hóa.

Tất nhiên, tôi mà mò vào đó thì cũng chỉ là thêm một thằng tự kỷ ngồi một góc thôi.

Nhưng hôm nay tôi lại thấy hứng thú muốn đi.

Đã giải quyết xong vụ Thanh Nguyệt rồi mà!

Tâm trạng đang phơi phới đây này!

Mấy hôm trước đám Tam Thế Đệ Tử của Nga Mi hạ sơn mua đồ, khuân đi cả đống dây thừng gai.

Nhờ thế mà túi tiền cũng rủng rỉnh hơn chút.

Lúc đó tôi cũng hơi chột dạ.

Sợ là Thanh Nguyệt cũng xuống theo. Nên tôi mới lân la hỏi dò.

‘À... Thanh Nguyệt tiểu thư vẫn khỏe chứ?’

Con bé đó tên là gì ấy nhỉ.

Đứa đệ tử chừng mười hai tuổi nhăn mặt đáp lại:

‘Eo ôi, chú ơi. Đừng có mơ tưởng đến Thanh Nguyệt sư tỷ.’

‘...Chú cái gì mà chú? Mà ai mơ tưởng đến con điên- à không, Thanh Nguyệt tiểu thư làm gì? Ta còn trẻ chán.’

‘Không mơ tưởng thì chú hỏi thăm làm gì?’

‘...’

Con ranh con, mồm mép tép nhảy ghê. Muốn cốc cho một cái thật.

‘Với lại sư tỷ của bọn cháu dạo này nổi tiếng lắm đấy nhé~?

Cỡ chú không có cửa đâu~?

Sư tỷ là Thiên Niên Hoa của Nga Mi đấy~?

Không thèm để mắt đến đàn ông đâu~?’

‘...Thế á?’

Làm ơn nhắn với sư tỷ của cháu là cứ sống như thế cả đời hộ chú cái.

Vừa mỉa mai xong, con bé lại thay đổi thái độ cái rụp:

‘...Cơ mà tỷ ấy dạo này khỏe lắm! Trông sắc mặt tươi tỉnh hẳn lên. Chứ dạo trước nhìn sợ chết khiếp.’

‘...Thế thì may quá.’

Không, tôi nói thật lòng đấy.

May vãi cả linh hồn.

Tức là cơn điên của cô ta đã dịu xuống rồi.

Sau đó con bé cũng chẳng thèm đôi co với tôi nữa, quay về chỗ đám sư tỷ muội.

Ba đứa con gái tụm năm tụm ba, liếc nhìn tôi rồi thì thầm to nhỏ.

Xong chúng nó cười khúc khích, làm bộ Ọe, Ọe rồi bỏ đi.

...Chắc chắn là đang nói xấu tôi rồi.

...Càng tốt.

Quá tuyệt vời.

Bị người trong võ lâm ghét bỏ? Chẳng vấn đề gì sất.

Mà thực ra tụi nó cũng chỉ đùa thôi.

Mồm thì chê ỏng chê eo, chứ thi thoảng vẫn lén đem cho tôi nắm dâu rừng bảo là "thấy chú lủi thủi một mình tội nghiệp", xong rồi đỏ mặt chạy biến.

Dù sao thì.

Phải tránh xa chốn võ lâm.

Tất nhiên tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt với mấy ông chú Cái Bang...

Cái đó thì chịu, biết sao được.

Họ là ân nhân cứu mạng tôi mà.

Dù tôi có muốn tránh xa giang hồ đến đâu. Dù biết phần lớn đám Cái Bang sẽ bị cuốn vào cuộc chiến đẫm máu với Ma Giáo.

Thì cái tình nghĩa đó tôi không thể dứt bỏ được.

Tôi từng khuyên các chú ấy bỏ nghề ăn mày, về quê cày ruộng cho lành, nhưng các chú bảo thích sống thế này hơn. Tôi cũng đành chịu.

Mấy ổng máu nóng lắm, đang sống yên ổn mà nghe tin Ma Giáo hoành hành là xách gậy chạy đi ngay.

...Cũng may là Cái Bang ít bị Ma Giáo nhắm đến hơn các phái khác.

Ừ, nhắc mới nhớ.

Hôm nay phải rủ mấy ông chú Cái Bang đi nhậu một bữa ra trò mới được.

Tất nhiên là tôi bao tất, nhưng có sao đâu.

Biết đâu mấy ổng cao hứng lại phím cho chủ quán trọ mấy tin mật, rồi tôi lại được ké bữa rượu miễn phí không chừng.

Giờ này chắc mấy ổng đang dầm mưa khổ sở lắm đây.

“Hự.”

Tôi bật dậy khỏi giường, chuẩn bị đồ nghề đi chơi.

Vừa huýt sáo vang trời vừa lên kế hoạch ăn chơi nhảy múa cho ngày hôm nay.

Chắc do lâu lắm mới có tâm trạng đi chơi nên thế chăng?

Cứ tủm tỉm cười một mình như thằng dở hơi.

Thoát khỏi nanh vuốt của Thanh Nguyệt, cuộc đời bỗng tươi đẹp lạ thường.

Thật đấy.

Con người ta phải trải qua thập tử nhất sinh mới biết quý trọng cuộc sống.

Két...

Tôi mở cửa bước ra ngoài.

Mưa vẫn xối xả như trút nước.

Mặc kệ, tôi vẫn quyết tâm đi tìm các ông chú.

“Đi thô-”

“Đi đâu?”

Vừa nhấc chân lên bước đầu tiên, cả người tôi cứng đờ như bị đổ bê tông.

Từ cổ xuống đến ngón chân, mọi khớp xương đều tê liệt.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, mắt nhìn trân trối vào khoảng không xa xăm.

Rào rào...

Tiếng mưa rơi lấp đầy màng nhĩ.

Ở góc trái tầm nhìn, ngay rìa tầm mắt... một bóng người mặc võ phục trắng toát đang đứng lù lù ở đó.

Tôi đếch muốn xác nhận xem cái thứ đó là gì đâu.

Cảm giác y hệt như biết có ma đứng sau lưng thì tuyệt đối không được quay lại ấy.

Tiếng mưa rơi tí tách tiếp tục lấp đầy sự im lặng giữa hai chúng tôi.

“...”

...Hay là đóng cửa lại đi ngủ tiếp nhỉ.

Tự nhiên thấy mệt mệt.

“...Chưởng quầy. Lâu không gặp mà sao không nhìn ta lấy một cái thế?”

Tôi khó nhọc quay cái cổ cứng ngắc sang.

Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt.

Cô ta đang đứng trú mưa ngay dưới mái hiên nhà tôi. Sắc mặt trông chẳng vui vẻ gì cho cam.

Tôi muốn túm cổ con ranh con Tam thế đệ tử lúc nãy mà hỏi tội.

...Mày bảo sắc mặt sư tỷ mày tốt lên cơ mà? Mày lừa chú à?

Vừa định đi tìm mấy ông chú ăn mày thì lại vớ phải Thanh Nguyệt.

Cái sự trái ngang này nó lớn quá mức cho phép rồi.

“L, Lâu rồi không gặp, tiểu, tiểu thư.”

“...Hôm nay nghỉ bán à? Ta cứ tưởng không có ai ở nhà nên đã đợi hơi lâu đấy.”

Cái việc cô đợi tôi thôi đã đủ làm tôi nổi da gà rồi.

Trời mưa gió thế này, người ta trốn trong nhà hết, cô lại mò đến đây. Sợ vãi linh hồn.

...Đừng bảo là tôi bị ghim rồi nhé?

“...Th, thì là...”

“...Thấy phụ nữ mà cứ làm cái mặt như gặp ma thế... có phải là thất lễ lắm không?”

...Cô đến tìm tôi thế này mới là thất lễ đấy, mà cô có phải phụ nữ đâu.

Cô là con quái vật giết người không ghê tay cơ mà.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch, chắp tay:

“Thật xin lỗi, nhưng hôm nay tiểu nhân quyết định nghỉ bán... Mời tiểu thư về cho.”

Phải chuồn thôi.

“Th, Thế nhé, tiểu nhân xin phép...”

“...Ngươi nghĩ ta đến đây để mua đồ thật à?”

...Cả đời tôi chưa nghe câu nào đáng sợ hơn câu này.

Lần trước đã suýt chết vì sợ rồi, lần này tim tôi muốn nhảy ra ngoài lồng ngực luôn.

Tôi nuốt nước bọt cái ực, không biết phải phản ứng thế nào.

Tôi khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên được.

“...”

Ngay khi ánh mắt chạm nhau, vành tai Thanh Nguyệt đỏ bừng lên, cô vội lảng tránh ánh mắt tôi trước.

Soạt.

Tự nhiên lại bật chế độ "thiếu nữ e thẹn". Sát nhân máu lạnh mà thế này tôi còn thấy kinh dị hơn. Cảm giác như gặp một tên biến thái cầm dao mổ lợn nhưng lại ngồi uống sữa dâu vậy.

“C, Chuyện là... Ch, Chưởng quầy.”

Thanh Nguyệt ấp úng mở lời.

“...Dạ?”

“...Th, Thật ra.”

Cô dựa lưng vào cửa tiệm tôi, mũi chân vẽ vẽ xuống nền đất.

Thanh kiếm bên hông cô cứ lắc lư theo nhịp chân.

Tôi cứ nhìn cô rồi lại nhìn thanh kiếm, mồ hôi vã ra như tắm.

“...Th, Thật ra là Chưởng quầy...”

Thấy cô cứ ấp a ấp úng, tôi sốt ruột chặn họng:

“Tiểu, tiểu nhân quên hết rồi ạ, thưa tiểu thư.”

Thanh Nguyệt khẽ cau mày.

“...Gì cơ?”

“Nếu tiểu thư lo lắng về chuyện hôm đó, thì tiểu nhân thực sự đã quên sạch rồi ạ.”

Thanh Nguyệt im lặng một hồi lâu, rồi khẽ thì thầm:

“...Không phải chuyện đó.”

“...V, Vậy thì?”

Thanh Nguyệt nhắm chặt mắt, thở dài một hơi rõ dài.

“...Tức là...”

“...”

“...Việc chữa trị tâm ma ấy...”

Á đù, lại lôi cái chuyện chém gió đấy ra à?

Giờ đến đây bắt đền vì không hiệu quả hả?

Tôi chết chắc rồi sao?

Tôi hoảng loạn hét lên:

“Tiểu nhân xin lỗ-”

“-H, Hình như, có chút tác dụng thì phải.”

“?”

Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng mình nghe nhầm.

Tôi ngẩn tò te nhìn chằm chằm vào đôi môi của Thanh Nguyệt.

Thanh Nguyệt đỏ mặt tía tai nhưng vẫn nói tiếp:

“...S, Sau đó kiếm lộ của ta đã tốt lên, còn được Chưởng môn khen ngợi... Những giọng nói ám ảnh trong đầu ta cũng biến mất một thời gian.”

Cô vẫn cúi gằm mặt xuống đất.

Cúi thấp đến mức không nhìn thấy trán đâu nữa.

Chỉ thấy cái cổ và đôi tai đang đỏ rực như than hồng.

Còn tôi thì đang tự hỏi bản thân.

...Sao lại thế được?

Sao lại có tác dụng được?

Tâm ma với SM thì liên quan quái gì đến nhau?

Vốn dĩ SM mà không hợp gu thì chỉ thấy tởm lợm thôi chứ sướng ích gì.

“...”

...Đừng bảo là.

...Không phải đâu nhỉ?

...Con nhỏ này không phải là M đấy chứ?

Chưa kịp để tôi định thần lại, Thanh Nguyệt đã nói tiếp:

“...M, Mọi thứ trong cái tình huống đó đều kinh tởm muốn chết...!”

À, thì ra là thế. May quá.

“Nh, Nhưng mà... th, thực lực của ta đã tăng lên."

Lý do là gì thì kệ mẹ nó.

Tôi cũng đếch quan tâm.

Tôi chỉ muốn tránh xa cô ta càng xa càng tốt.

"Có tác dụng thì tốt quá rồi, thưa tiểu thư. Vậy tiểu nhân xin phé-"

"-Thế nên là!"

"..."

"...L, Làm ơn... hãy làm 'chuyện đó' với ta thêm một chút nữa đi."

“...Dạ?”

Cái tình huống điên rồ này làm não tôi đình trệ.

Làm cái gì cơ?

...SM á?

Cô bảo tôi làm cái trò đó thêm nữa á?

Tôi không còn suy nghĩ được gì nữa.

Cái miệng tự động bật ra theo phản xạ.

“T... Tôi á?” [note88051]

Cô nói lí nhí, nhưng rõ từng từ từng chữ.

“...Thì ngoài Chưởng quầy ra còn ai nữa? Giúp ta... thêm một chút nữa đi.”

Giọng nói ấy như khoan thẳng vào xương tủy tôi.

Và thế là tôi buột miệng, trả lời một cách thành thật nhất quả đất.

Nỗi sợ hãi trong lòng tôi trào ra không kìm nén được.

“........T, Tại sao tôi phải làm thế?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Là kỹ thuật điều chỉnh nhịp thở (cho sâu và đều) để dẫn dắt và lưu thông dòng khí đi khắp cơ thể.
Là kỹ thuật điều chỉnh nhịp thở (cho sâu và đều) để dẫn dắt và lưu thông dòng khí đi khắp cơ thể.
[Lên trên]
Nhập (入): Đi vào, tiến vào. Định (定): Sự yên tĩnh, bất động, kiên cố, không lay chuyển (Trong Phật giáo gọi là Chánh Định - Samadhi).
Nhập (入): Đi vào, tiến vào. Định (定): Sự yên tĩnh, bất động, kiên cố, không lay chuyển (Trong Phật giáo gọi là Chánh Định - Samadhi).
[Lên trên]
Là hệ thống những quy tắc xử sự và các điều cấm kỵ nghiêm ngặt của một môn phái mà mọi đệ tử bắt buộc phải tuân theo
Là hệ thống những quy tắc xử sự và các điều cấm kỵ nghiêm ngặt của một môn phái mà mọi đệ tử bắt buộc phải tuân theo
[Lên trên]
khúc này sợ vl nên bỏ kính ngữ luôn rồi =))
khúc này sợ vl nên bỏ kính ngữ luôn rồi =))