“...Lời khen... đâu?”
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, chính cô cũng chẳng tin nổi chính mình.
Cô chưa từng cầu xin ai bất cứ điều gì.
Thậm chí trước mặt Chưởng môn, cô cũng chưa bao giờ van nài một cách thảm hại đến thế.
Nhưng lần này, lý trí của cô đã hoàn toàn đầu hàng.
Mệnh lệnh mà Hàn Thụy Trấn đưa ra.
Cái cách cô ngoan ngoãn tuân theo mà không hé răng phản đối nửa lời.
Cơn run rẩy không tên ập đến ngay sau đó.
Và cả cảm giác rợn người đang bò dọc sống lưng, len lỏi vào tận xương tủy.
Tất cả đều quá đỗi xa lạ.
Đây là khía cạnh mà cô tuyệt đối không thể để bất kỳ ai nhìn thấy.
Đại sư tỷ Huệ Luật mà thấy cô thế này sẽ nói gì?
Bạch Hy chắc sẽ vừa cắn hạt dưa vừa cười cợt đầy khoái trá?
Rồi còn Chưởng môn? Sư phụ?
Cả đám tam thế đệ tử luôn ngước nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ nữa?
Bị một tên chủ tiệm da sỉ nhục, đã thế lại còn thèm khát lời khen của hắn.
Những ánh mắt khinh bỉ sẽ đổ dồn về phía cô nếu chuyện này lộ ra... chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy nghẹt thở.
Đó là một viễn cảnh mà dù có chết, cô cũng không muốn đối mặt.
Ấy vậy mà kỳ lạ thay, những ý nghĩ đó lại càng kích thích cô dữ dội hơn.
Cảm giác ghê tởm, đê hèn... đang ngọ nguậy sâu thẳm trong lồng ngực.
Cảm giác giải thoát đầy mâu thuẫn đó sống động đến mức sự tự chán ghét khiến đôi chân cô run rẩy.
Đó là lý do.
Lý do cô bám víu lấy hắn bằng những lời lẽ hèn mọn ấy.
Cô khao khát đến tuyệt vọng những lời thừa nhận cái bản ngã kinh tởm này.
Ngọn nến chập chờn.
Giữa ánh sáng và bóng tối, gương mặt Hàn Thụy Trấn lúc ẩn lúc hiện mờ ảo.
Thanh Nguyệt, kẻ đang thảm hại van xin lời khen, vội vàng bào chữa như để biện minh cho sự đê tiện của mình.
“...T-Ta không muốn nói đâu, là do ngươi bắt ta nói nên-”
Bộp.
Ngay khoảnh khắc đó, Hàn Thụy Trấn bước tới một bước.
“...”
Miệng cô tự động ngậm chặt lại.
Bàn tay đang níu lấy hắn buông thõng xuống một cách yếu ớt.
Một bước, rồi lại một bước.
Khi hắn tiến lại gần, tim cô cũng thắt lại theo từng nhịp bước.
Hắn sẽ nói gì đây?
Hắn đã hứa sẽ khen ngợi, nhưng lòng Thanh Nguyệt vẫn dao động vì bất an.
Nếu bây giờ hắn trở mặt, cô có lẽ sẽ sụp đổ hoàn toàn, vỡ vụn không thể hàn gắn.
Nếu hắn mỉa mai kiểu: “Bảo nói là nói thật à? Sao ngoan thế?”, có lẽ cô sẽ òa khóc vì uất ức mất.
Để thốt ra được câu đó, cô đã phải tự tay xé bỏ lòng tự trọng của mình.
Là những lời mà bình thường cô sẽ không bao giờ để lọt qua kẽ răng.
Đó là điểm yếu chí mạng mà cô đã tự mình dâng hiến.
Một điểm yếu mà nếu bị tấn công, cô sẽ chịu thương tổn không thể phục hồi.
...Biết rõ như vậy, tại sao cô vẫn làm?
Chính cô cũng không biết.
Lời đã nói như bát nước đổ đi, không thể thu lại được nữa.
Hàn Thụy Trấn mỉm cười.
“...Tôi bảo cô nói ba lần cơ mà.”
“...!”
Nghe câu đó, trái tim Thanh Nguyệt bắt đầu nứt toác-
“Nhưng mà vẫn khá là xinh đấy.”
-Hơi thở cô tắc nghẹn lại trước câu nói tiếp theo.
“...Nhất là khi thấy 'nàng' cố gắng như vậy.”
Khoảnh khắc cô chậm rãi nghiền ngẫm những lời đó.
Rùng mình.
Cơ thể cô run lên bần bật.
A.
Chính là cảm giác này.
Đầu ngón tay run rẩy, ngón chân co quắp, đôi môi tê dại đi...
Chính xác là cái cảm giác mà cô vẫn luôn nhớ nhung kể từ 'lần đầu tiên' ấy.
Nghe lời khen của hắn, gánh nặng trên vai dường như nhẹ bẫng đi.
Không phải vì cô là Thiên Niên Hoa của Nga Mi được khen xinh đẹp, không phải vì cô là Hậu Khởi Chi Tú của Chính Phái được khen ngoan hiền.
...Mà giống như hắn đang bảo rằng: Làm một con đàn bà tên Thanh Nguyệt đê tiện, dơ bẩn cũng không sao cả.
Chính vì thế mà cô cảm thấy yên lòng đến lạ.
Nhưng... vẫn thấy thiêu thiếu.
...Chỉ thế này thôi sao?
Cảm giác nhẹ nhõm cũng mơ hồ như lời khen ấy, cứ đến rồi đi một cách lấp lửng.
Dù không thể hiện ra mặt, nhưng Thanh Nguyệt nhận ra mình đã mong chờ một lời khen nồng nhiệt như lần trước.
Cô đã cố gắng đến thế, vậy mà chỉ nhận được thế này thôi sao?
Nó chẳng thấm vào đâu so với những gì cô tưởng tượng.
Lần trước, chỉ cần bịt miệng bằng miếng vải thôi là hắn đã tuôn ra hàng tràng 'lời khen có cánh' [note88087] rồi cơ mà.
Trong khi Thanh Nguyệt còn đang ngẩn ngơ, Hàn Thụy Trấn đã quay người, bình thản nói:
“Nói nốt hai lần nữa đi.”
Như thể chẳng có chuyện gì to tát, hắn bắt đầu bước về phía cầu thang.
Thanh Nguyệt cảm thấy có chút uất ức khi chỉ có mình cô là bị dao động.
“Nói nốt hai lần nữa đi, rồi ta sẽ 'cưng chiều' cô thật nhiều.”
“...”
“...Thật sự rất nhiều đấy.”
Tim cô hẫng một nhịp.
Đúng như cô dự đoán, nhưng vẫn... thật tàn nhẫn.
Giống như ném cho kẻ đang chết đói đúng một mẩu bánh vụn, chỉ tổ làm cơn đói cào cấu dữ dội hơn.
Lời khen của hắn cũng y hệt như vậy.
Lời khen hắn ban phát trong khi cô đang chìm trong nỗi nhục nhã ê chề này quá ít ỏi, quá mơ hồ... khiến cô càng thèm khát hơn nữa.
Nó chẳng bõ bèn gì so với nỗi xấu hổ mà cô phải chịu đựng.
Không thể dừng lại ở đây được.
Dừng lại bây giờ thì cô sẽ chỉ còn lại sự thảm hại và dang dở.
Nhận được lời khen hời hợt, sự công nhận lấp lửng, rồi để lại trong lòng nỗi bứt rứt không yên và sự xấu hổ ngột ngạt?
...Nhưng nếu cố thêm một chút nữa.
Nếu nỗ lực thêm chút nữa thôi, tất cả phần thưởng đang chờ đợi ở phía cuối con đường.
Cảm giác như hắn đang treo miếng mồi ngon ngay trước mắt cô vậy.
Điểm sáng duy nhất là cô đang dần quen với bầu không khí này.
Những lời mà ở ngoài đời cô không bao giờ dám nói, thì ở đây, từng chút từng chút một, lại trở nên trơn tru đến lạ.
**************
Tôi đã cố giữ bình tĩnh, nhưng nói thì dễ hơn làm.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Tim tôi đập như trống bỏi.
Tôi đã tìm thấy một M giữa chốn giang hồ này.
Tôi đã tìm thấy một người có cùng 'tần số' với mình.
Một sự tồn tại mà tôi còn không dám chắc là có thật... chẳng khác nào tìm thấy kỳ lân trong truyền thuyết.
Kể từ khi xuyên không đến thế giới này, cuộc sống của tôi nhàm chán biết bao.
Tôi đã biết tỏng mấy cái tin tức động trời sẽ làm chấn động võ lâm, nên chẳng có gì làm tôi ngạc nhiên cả.
Không có người nào thú vị, không có sự kiện nào đặc sắc, đến khó khăn cũng chẳng có – chỉ toàn những ngày tháng êm đềm đến phát chán.
Sự nhàm chán ấy cứ thế tiếp diễn; tôi đã phải tự vẽ ra đủ loại ảo tưởng, chế tạo đủ thứ linh tinh, nghiên cứu, tự xây dựng những thế giới trong đầu chỉ để giết thời gian.
Thậm chí tôi còn hay nằm mơ. Mơ về những màn chơi SM với những nữ hiệp Trung Nguyên ngoan ngoãn, đoan trang.
Đây không chỉ là sở thích tình dục[note88091]mà là bản tính[note88090]; "tự xử" thôi thì làm sao giải tỏa được cơn khát.
Tôi cứ khát khao mãi. Hy vọng rằng đâu đó trong cái thế giới võ lâm rộng lớn này, biết đâu lại có người cùng sở thích. Dù thực lòng chẳng dám kỳ vọng nhiều.
Quay lưng lại với Thanh Nguyệt, tôi đưa tay che mặt.
Tôi không biết mình đang làm cái biểu cảm gì nữa.
Chắc là đỏ bừng vì phấn khích rồi.
Người ta thường vui sướng khi tìm được ai đó cùng sở thích.
Một cảm giác thân thuộc kỳ lạ nảy sinh khi thấy người khác cũng thích món ăn mình yêu.
Sự đồng cảm dễ dàng hình thành qua những sở thích chung.
...Nhưng cùng sở thích tình dục - không, cùng bản tính?
Sở thích thì còn có thể hô hào, tìm hội nhóm, nhưng cái món này thì tìm đâu ra người hòa hợp?
Cái bản tính khó nói nhất, cần phải che giấu kỹ nhất... vậy mà tôi lại tìm được người hợp với mình?
Hơn nữa, Thanh Nguyệt – người nhìn qua tưởng hợp làm S... hóa ra lại đứng ở phía đối lập với tôi, là một M?
Tôi lồi, còn cô ta lõm sao? [note88088]
“...Hộc... hộc...”
Với một thằng chỉ biết bù khú [note88089]với mấy ông chú Cái Bang và chẳng thân thiết với ai như tôi.
...Không ai có thể hiểu được cú sốc khi một M xuất hiện ngay trước mặt.
“...Hư... phù...”
Rồi, lấy lại bình tĩnh, tôi hít sâu vài hơi để trấn an tâm trí.
...Tỉnh táo lại nào.
Tỉnh táo lại đi thằng ngu!!
Là Thanh Nguyệt đấy, là Thanh Nguyệt!!
Dù bản chất tàn bạo chưa bộc lộ, nhưng sớm muộn gì con quỷ trong cô ta cũng sẽ thức giấc.
Tìm được M thì vui thật đấy, nhưng tôi không muốn chết vì nứng đâu!
Hiện tại cô ta sống ở Nga Mi cùng khu vực nên mới qua lại gần gũi thế này, chứ sau này cả võ lâm trung nguyên sẽ phải run rẩy dưới chân cô ta.
Tôi thì mãi mãi chỉ là loài cỏ dại, còn cô ta là giống Rồng cao quý.
Đẳng cấp hoàn toàn một trời một vực.
Sau này, cái mạng quèn của tôi có khi lại phụ thuộc vào tâm trạng vui buồn của cô ta.
Nghĩ theo hướng đó thì...
“...”
Tôi liếc nhìn Thanh Nguyệt.
...Có vẻ cô ta cũng đang tự nghi ngờ cái 'bản tính' của mình.
...Nghĩ đi nghĩ lại, tôi phải nhận ra tình huống này nó vô lý đến mức nào.
Vậy nên làm ơn tỉnh táo lại đi.
Lúc trước tôi cũng đã nghĩ thế rồi mà...!
Khoảnh khắc vượt quá giới hạn, bị mê hoặc bởi vẻ đẹp đó, là coi như đi chầu ông bà. [note88092]
Tôi phải sống bằng mọi giá!
...Nhưng vấn đề là, không chỉ nhan sắc, mà hành động của cô ta cũng đang mê hoặc tôi.
Đó là phần tôi không lường trước được.
Thanh Nguyệt cao ngạo dần trở nên phục tùng... sự hưng phấn tinh tế hiện rõ trong mắt cô ta kích thích tôi điên cuồng.
Cô ta là nữ hiệp Nga Mi đã thề không dính dáng đến đàn ông cả đời.
Ngay cả khi trở thành Truy Mệnh Quỷ, cô ta cũng chưa bao giờ đánh mất sự thanh cao hay nữ tính của mình.
Nhìn cô ta thay đổi từng chút một theo kịch bản của tôi mang lại những cảm giác kỳ lạ.
Việc cô ta cảm thấy ghê tởm bản thân nhưng lại bắt đầu dựa dẫm vào tôi - nó cuốn hút tôi.
Dục vọng cứ trào dâng...
“...”
Tôi chớp mắt lần nữa.
Tỉnh lại đi!
Cảm giác như đang ngủ gật giữa núi tuyết lạnh giá, đôi mắt cứ díu lại vì buồn ngủ.
Trái tim tôi đã bị cuốn đi rồi, nhưng lý trí mách bảo rằng không được.
Lúc này, phải nghe theo lý trí.
Bám sát kế hoạch.
Một điều an ủi: 'Rủi ro mất mạng trong những màn chơi sau đã giảm đi.'
Việc cô ta thuộc "phe đó" có nghĩa là cô ta đang lờ mờ tìm thấy khoái cảm trong sự sa đọa giữa nỗi nhục nhã này.
Đó không phải là hành động mà cô ta hoàn toàn cự tuyệt.
Một trở ngại trong kế hoạch: 'Tăng mức độ để đuổi cô ta đi bây giờ có lẽ sẽ khó hơn.'
Nếu là M, cô ta có thể sẽ thích thú khi mức độ tăng lên.
...May mắn thay, tôi đã cài cắm điều khoản cô ta không được đến trong mười ngày sau mỗi màn chơi.
Như thế sẽ giữ được khoảng cách.
Chúng tôi sẽ không quá thân thiết.
Dù cô ta có là M đi chăng nữa, tôi xin kiếu quả bom nổ chậm này.
Giống như việc không thể nào 'tự xử' khi họ hàng đang ngồi đầy phòng khách, dù có muốn đến mấy.
...Con M điên khùng này đáng sợ quá.
Thôi thì hãy coi như là may mắn đi.
Biết được qua Thanh Nguyệt rằng loại máu M có tồn tại trong thế giới võ hiệp này, khi mà tôi còn chưa dám chắc- đó là một món hời lớn.
Cô ta đã cho tôi hy vọng.
Rằng thực sự, đâu đó ngoài kia.
Có thể có một nữ nhân trung nguyên ngoan ngoãn và đoan trang cũng mang máu M?
Một M không biết võ công có thể tồn tại.
Vậy nên cứ chịu đựng đi.
Cho đến khi tâm ma trong Thanh Nguyệt hoàn toàn thức tỉnh và cô ta phản bội sư môn vào một ngày nào đó.
Cho đến khi cô ta rời khỏi vùng đất này.
Cho đến khi tôi tự nhiên tách khỏi cô ta.
Chỉ cần cầm cự đến lúc đó thôi.
Nếu trí nhớ tôi không sai, thì chẳng bao lâu nữa cô ta sẽ sụp đổ thôi.
Tìm được M rồi, nhưng hãy kìm nén lòng tham lại.
Chúng ta sẽ không trở thành một cặp S-M đâu.
6 Bình luận
tôi thấy vậy cũng ok đó thớt