Web Novel

Chương 51 - Lạc Thú (4)

Chương 51 - Lạc Thú (4)

Trương Bá, Lão Bản của Vân Mộng Lâu[note88686], vừa thô tục ngoáy mũi vừa lơ đễnh nghe báo cáo từ gã quản sự[note88687] thân tín Triệu Liệt Mẫn[note88695], đoạn nhăn mặt hỏi:

“...Lại nữa à?”

“Thưa Lão Bản, lần này là Kim Bài[note88688] đấy.”

“...Kim Bài?”

Khuôn mặt đang đầy vẻ bất mãn của Trương Bá biến sắc trong tích tắc.

“Có chuyện quái gì mà Hạ Ô Môn lại chịu tung ra thứ giá trị liên thành như Kim Bài để ra lệnh cho chúng ta thế?”

“Họ bảo đừng hỏi nhiều. Chính vì họ đã dùng đến Kim Bài tối thượng nên chúng ta mới phải ngậm miệng mà làm cho tốt.”

“...Hợp lý đấy. Rồi sao? Yêu cầu là gì?”

“Họ yêu cầu hai hoặc ba hoa nương[note88689] hạng nhất. Tuy nhiên... tuyệt đối không được để lộ chút dấu hiệu nào là 'hàng tuyển' đắt tiền hay sự sắp đặt. Phải thật tự nhiên như nước chảy mây trôi. Khách quan không được cảm thấy lạc lõng hay nảy sinh bất kỳ nghi ngờ nào về việc mình đang được đãi ngộ đặc biệt.”

Trương Bá tặc lưỡi.

“Không quá lố lăng, không quá nhạt nhòa... Tóm lại là họ muốn chúng ta diễn một vở kịch hoàn hảo để quyến rũ một con mồi chứ gì. Diễn cho thật sâu vào.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng cái loại người nào mà đáng để Hạ Ô Môn ném cả Kim Bài ra như thế? Rốt cuộc mục tiêu là thần thánh phương nào?”

Triệu Liệt Mẫn lắc đầu quầy quậy.

“Ngài biết quy tắc trong nghề mà, biết càng ít sống càng dai.”

“Ai bảo ta định điều tra đâu? Ta chỉ tò mò với tư cách một con người trần tục thôi.”

Trương Bá lầm bầm trong khi nâng chén trà lên.

“Thế? Khi nào bọn họ đến?”

“Ngày kia, giờ Mùi.”[note88696]

“Gọi Mẫu Đơn, Tây Thi, Đào Nhi lên đây. Cho cả ba đứa nó nghỉ tiếp khách từ hôm nay để dưỡng sức và tân trang nhan sắc.

Chỉ cần quyến rũ một người, thực ra hai đứa là thừa đủ... nhưng vì là lệnh của Hạ Ô Môn, tốt hơn là cứ chơi chắc bài. Nhắn với tụi nó: nếu câu dẫn thành công mục tiêu, Lão Bản ta sẽ có thưởng hậu hĩnh.”

“Thưa Lão Bản, nếu rút Đào Nhi ra, đám khách quen tai to mặt lớn sẽ kêu ca ầm ĩ đấy. Cô ta đang là 'Hoa Khôi' đắt khách nhất hiện nay mà.”

“Kệ xác bọn họ. Chúng ta không thể mất chỗ dựa Hạ Ô Môn để làm ăn được. Khi họ đã nhờ vả đến mức dùng Kim Bài, phải biết nhìn trước ngó sau mà xử lý cho khôn khéo.”

“Đã rõ.”

Rầm!

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở tung một cách thô bạo.

Tên hộ viện[note88690] của Vân Mộng Lâu hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu, thở không ra hơi.

“L-Lão Bản! Ngài cần ra mặt ngay lập tức!”

“Lại cái gì nữa? Cháy nhà hay quan binh đến?”

“...Một nữ hiệp lạ mặt vừa xuất hiện ở sảnh chính...”

Trương Bá bật dậy khỏi ghế như lò xo, phủi ống quần bằng mu bàn tay, rồi vội vàng chỉnh đốn trang phục.

Ở Trung Nguyên, giang hồ có câu cửa miệng: "Cẩn thận với người già và trẻ nhỏ." Nhưng ở chốn thanh lâu buôn phấn bán hương này, châm ngôn sinh tồn lại khắc nghiệt hơn nhiều.

Cẩn thận với đàn bà.

Đó là chân lý bất di bất dịch.

Tại sao ư?

Thanh lâu là nơi mua bán cảm xúc. Là cái chợ nơi tình yêu và dục vọng đan xen chằng chịt, thật giả lẫn lộn.

Đó là mảnh đất màu mỡ cho những vở kịch tình cảm cẩu huyết bi hài.

Và một người phụ nữ khi vướng vào lưới tình ghen tuông sẽ trở thành sinh vật phi lý trí và đáng sợ nhất trần đời.

Chẳng quan trọng cô ta có phải là võ giả hay không.

Những tin đồn về việc các thanh lâu danh tiếng ở Trung Nguyên bị thiêu rụi trong một đêm thường bắt nguồn từ cơn ghen tuông lồng lộn của các nữ cao thủ.

Những câu chuyện về một thanh lâu bị san bằng thành bình địa chỉ vì một nữ hiệp bắt gặp phu quân hay tình lang lui tới đó không phải là hiếm.

Đó thậm chí không chỉ là tin đồn.

Chính Vân Mộng Lâu cũng đã leo lên vị trí số một này sau khi "Xuân Hoa Lâu" đối thủ bị một nữ hiệp phẫn uất phá nát mười năm trước.

Đó là lý do tại sao không nơi nào cảnh giác với nữ võ giả như thanh lâu.

Mối đe dọa cấp một.

Đặc biệt là nếu danh tính của ả không rõ ràng và mang theo binh khí.

‘Đệch mợ. Hôm nay ngày gì mà xui thế.’

Trương Bá chửi thầm trong bụng khi bước nhanh xuống lầu và nhìn thấy nhân vật vừa bước vào sảnh chính.

Một dáng người thanh mảnh với khuôn mặt che kín bằng khăn voan lụa đen. Thậm chí không thèm mặc y phục võ giả đàng hoàng để thị uy.

Khuôn mặt, cơ thể, tất cả đều được che chắn kỹ lưỡng... nhưng cái hông rộng, vòng eo thon và bộ ngực căng tròn lấp ló kia đã tố cáo cô ta là một nữ nhân với thân hình cực kỳ gợi cảm, đủ khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn.

Tuy nhiên, cô ta ngang nhiên bước vào với thanh trường kiếm lạnh lẽo đeo sau lưng, tỏa ra sát khí bức người, nghĩa là cô ta cực kỳ tự tin vào bản lĩnh của mình.

Là thanh lâu đắt khách nhất ở Thành Đô, Vân Mộng Lâu dĩ nhiên có thuê võ giả làm hộ viện.

Tất nhiên, nuôi mấy tay nhị lưu cao thủ túc trực thường xuyên đã là giới hạn tài chính rồi.

Võ giả nhất lưu hay cao hơn chỉ được giữ làm thế lực chống lưng từ xa, khi có biến lớn mới xuất hiện. Dân võ lâm cao ngạo ai lại đi làm bảo kê lầu xanh lâu dài, kém sang bỏ xừ.

Thế lực bảo kê hiện tại của Vân Mộng Lâu là Hạ Ô Môn hùng mạnh.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Vân Mộng Lâu có thể hành động liều lĩnh, coi trời bằng vung.

Nếu họ tự mãn dựa hơi Hạ Ô Môn mà đụng phải một sát thần hay đệ tử chân truyền của danh môn chính phái nào đó, thì cái lầu xanh này sẽ bay màu thành tro bụi trước khi viện binh kịp đến cứu.

Khôn ngoan là mang vũ khí nhưng tránh sử dụng chúng hết mức có thể.

"Nước sông không phạm nước giếng" là thượng sách.

Đó là đạo sinh tồn trong cái nghề "làm dâu trăm họ" này.

Trương Bá hít sâu một hơi, chắp tay hành lễ với nụ cười thương mại niềm nở nhất có thể.

“Chào mừng nữ hiệp đến với Vân Mộng Lâu. Ờ, c-cô nương hạ cố đến tệ xá có việc gì chỉ giáo?”

Sẽ dễ dàng hơn nếu cô ta thích nữ sắc[note88691]. Sẽ thật tuyệt nếu cô ta chỉ bảo là đến chơi bời, thưởng hoa thưởng nguyệt.

Hoặc thậm chí nếu cô ta bảo chỉ đến uống rượu giải sầu vì thất tình.

“...”

Nữ hiệp lạ mặt đứng yên như tượng, không nói năng gì. Ánh mắt sắc lạnh quét qua sảnh đường đầy mùi son phấn.

Trương Bá nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới gom đủ can đảm đưa ra yêu cầu.

“...C-Cô nương có thể vui lòng bỏ khăn che mặt ra để chúng tôi tiện—”

“—Không.”

Một giọng nói trong trẻo, quyến rũ nhưng lạnh như Vạn Niên Băng Tinh[note88692] cắt ngang lời hắn.

Sự tự tin và uy áp toát ra từ cô ta khiến lòng can đảm ít ỏi của Trương Bá héo rũ như rau muống luộc.

Có vẻ cô ta thực sự là cao thủ thâm hậu.

Hơn nữa, nghe giọng điệu thì có vẻ cô ta đang... khá bực mình và thiếu kiên nhẫn.

“Ờ... vậy chúng tôi có thể giúp gì cho cô nương?”

Trương Bá hỏi dò, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

“...Một người đàn ông...”

“...Dạ?”

“Ta... đang tìm một người đàn ông. Ta nghe nói hắn có thể đến đây.”

‘Đệch.’

Đúng như hắn lo sợ. Loại rắc rối phiền phức nhất thiên hạ: Đánh ghen.

Nghĩ mà xem.

Đối với mấy tên thường dân yếu đuối hay lưu manh cỏn con nhìn qua là biết, hắn có thể sai hộ viện tẩn cho một trận nhừ tử rồi đuổi cổ đi.

Nhưng làm sao dám động thủ với một người ngang nhiên che mặt, mang kiếm công khai và tỏa ra sát khí thế này?

Trước hết, khí trường cô ta tỏa ra thật phi phàm.

Có thể nhận ra ngay qua việc tên hộ viện trưởng nhị lưu của hắn đã hớt hải chạy đi tìm hắn trong hoảng loạn thế nào. Hắn ta là kẻ đã lăn lộn giang hồ, biết nhìn người.

Võ giả nhìn nhau là biết. Ngay cả Trương Bá, kẻ chỉ biết chút võ mèo cào, cũng thấy một nhân vật "thứ dữ" đã ghé thăm.

Ngay cả bây giờ, mỗi khi tên Hộ viện giật mình và vô thức đổi tư thế thủ thế, nữ hiệp kia cũng khẽ điều chỉnh vị trí chân một cách tinh tế, sẵn sàng tung đòn.

Trương Bá có thể cảm nhận được cuộc đấu trí ngầm đang diễn ra nồng nặc mùi thuốc súng ngay tại sảnh chính của mình.

Tốt nhất là không nên dây vào. Không đáng để mạo hiểm cơ nghiệp.

“V-Vâng, chúng tôi sẽ giúp hết sức có thể để cô nương tìm người.”

Chiếc nón lá của cô ta khẽ nghiêng sang một bên, vẻ nghi hoặc.

“...Thật sao?”

“Vâng, tất nhiên. Chúng tôi làm ăn lương thiện, hòa khí sinh tài, không muốn gây rắc rối gì cả. Ha ha, chúng tôi biết rõ có nhiều gã đàn ông tồi tệ trăng hoa đến thanh lâu dù đã có thê tử hiền thục ở nhà chờ cơm—”

“—Không phải thê tử.”

Giọng nữ hiệp lớn hơn một chút, gay gắt cắt ngang. Trương Bá vội vàng nuốt lại lời nịnh nọt.

“À, xin lỗi, vậy là tình nhân—”

“—Cũng không phải tình nhân.”

Giọng nói hơi run rẩy của cô ta mang theo chút xấu hổ và bối rối.

Nhưng câu trả lời phủ nhận đó lại khiến Trương Bá câm nín toàn tập.

...Đệch mợ, không phải vợ cũng chẳng phải bồ, thế cô vác kiếm đến đây làm cái quái gì? Rảnh quá hóa rồ hả?

Nhưng hắn không có gan nói ra suy nghĩ đó.

“...Vậy thì, ờ... có lẽ là tìm kẻ thù để báo thù rửa hận...”

“...Không.”

“...”

“T-Ta đến tìm... một người bạn.”

À, ra là thế.

Bạn bè cái khỉ mốc gì thế này?

Bạn bè bình thường đâu có làm ầm ĩ, vác kiếm sát khí đằng đằng đến tận lầu xanh khi bạn mình đi chơi đâu, con điên này.

Trương Bá dần dần thay đổi đánh giá về cô ta trong đầu.

Một lão quái vật già nua tính khí thất thường thích đóng giả thiếu nữ?

Một người phụ nữ xấu xí hay có khiếm khuyết gì đó nên không ai yêu, sinh ra hận đời?

Nếu không thì cô ta đã không hành xử kỳ quặc và vô lý như thế này.

Một nữ hiệp xinh đẹp và bình thường sẽ không giữ người mình yêu chỉ ở mức "bạn bè" rồi đi rình mò ghen tuông thế này.

Trừ khi cô ta say rượu hoặc đầu óc có vấn đề nặng.

...Dù sao thì, phải tống khứ cái của nợ này đi càng êm càng tốt.

“Đ-Đáng tiếc là, thưa nữ hiệp, chúng tôi không thể kiểm tra mặt khách vào Nhã Gian[note88693] , đó là quy tắc bảo mật sống còn của nghề này. Mong cô nương thông cảm cho cái khó của chúng tôi.”

Rắc.

Nắm tay nữ hiệp siết chặt lại, nghe rõ tiếng khớp xương kêu răng rắc giòn tan.

Tên Hộ viện bắt đầu đổ mồ hôi như tắm, tay run rẩy đặt lên chuôi đao. Triệu Liệt Mẫn nuốt nước bọt ừng ực, trốn sau lưng chủ. Và Trương Bá cứ liếc nhìn nắm đấm trắng ngần nhưng đầy uy lực của cô ta trong lo sợ.

Cô ta hít sâu một hơi, gật đầu nhẹ, nén giận.

Trương Bá thở phào, bước thêm một bước đầy mạo hiểm để xoa dịu tình hình.

“T-Tuy nhiên, không phải ai cũng vào Nhã gian ngay. Chúng tôi có thể kiểm tra hầu hết các khuôn mặt ở sảnh chính, nên xin hãy theo Quản sự của chúng tôi đi một vòng để tìm người cô nương muốn. Nếu hắn có ở đây, cô nương cứ tự nhiên dẫn đi.”

“L-Lão Bản! Tại sao lại là tôi—” Triệu Liệt Mẫn hoảng hốt kêu lên.

“—Câm mồm và dẫn đường đi. Và nếu hắn không ở đây, chúng tôi sẽ chuẩn bị một chỗ ngồi trang trọng, kín đáo ở lối vào cho cô nương. Cô nương có thể đợi ở đó bao lâu tùy thích. Miễn là... khụ... không làm phiền khách khứa khác ra vào.”

Nữ hiệp đứng yên tại chỗ một lúc lâu không phản ứng, như đang cân nhắc, rồi gật đầu nhẹ chấp thuận.

Trương Bá thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa bước một chân ra khỏi cửa tử.

.

.

.

Và hai ngày trôi qua trong sự căng thẳng tột độ.

Triệu Liệt Mẫn thì thầm với Trương Bá, mặt méo xệch như đưa đám.

“...Lão Bản, cô ta vẫn ngồi lù lù ở đó như tượng đá à?”

“Đệch. Con điên này định cắm rễ ở đây thật à?”

***************

Thanh Nguyệt không biết tại sao mình lại ngồi đây.

Ban ngày, cô lang thang khắp Thành Đô như một bóng ma vất vưởng. Ban đêm, cô trấn thủ tại sảnh đường của cái thanh lâu này như một bức tượng đá.

Tại sao cô lại tự hành hạ bản thân thế này?

...Tuyệt đối không phải để ngăn cản Hàn Thụy Trấn đến chốn thanh lâu.

Cô là ai mà có quyền làm thế chứ? Cô đâu phải thê tử, cũng chẳng phải tình nhân.

Nếu hắn muốn sa ngã, cứ để hắn làm.

Cô không quan tâm. Thật đấy.

...Nhưng lý trí không thắng nổi con tim. Cô không thể chịu đựng nổi nếu không tận mắt kiểm tra.

Có một hòn đá tàng hình mắc kẹt giữa lồng ngực, chèn ép khí quản khiến cô khó thở.

Sự bực bội, ghen tuông và thất vọng không chịu nguôi ngoai cứ thế dẫn bước chân cô quay lại cái ghế này, ngày qua ngày.

Một thế giới hoàn toàn xa lạ và dơ bẩn đối với cô—một ni cô Nga Mi vốn quen với tiếng chuông chùa và mùi trầm hương.

Nhưng nghịch lý thay, việc ngồi giám sát nơi ô trọc này lại khiến cô cảm thấy như đang mở đường thở cho chính mình.

Dưới lớp khăn voan đen tuyền, Thanh Nguyệt lén lút đưa đầu sợi dây thừng rơm mà cô đã mua hôm đó lên chạm vào môi.

Đầu sợi dây tước ra mềm mại như một cái chổi nhỏ, thô ráp cọ xát vào làn môi mỏng manh, mang lại cảm giác nhột nhạt, tê tê kỳ lạ.[note88694]

Hành động quái gở này dường như là chiếc phao cứu sinh duy nhất, giúp cô xua tan những tạp niệm, kìm nén con "tâm ma" đang gào thét đòi giết chóc trong tâm trí.

Đã là ngày thứ hai.

Thành Đô càng lúc càng đông đúc, và Vân Mộng Lâu bắt đầu nhộn nhịp như trẩy hội.

Những gã đàn ông bước vào thanh lâu đồ sộ này thoạt đầu đều liếc nhìn cô gái kỳ lạ ngồi ở góc khuất tầng một.

Nhưng ngay khi cảm nhận được bầu không khí "người sống chớ gần" lạnh lẽo toát ra từ cô, họ vội vã quay đi, không dám bén mảng tới.

Thú thật, Thanh Nguyệt nghĩ họ đã lựa chọn khôn ngoan.

Càng ngồi đây lâu, hy vọng tìm thấy Hàn Thụy Trấn càng trở nên mong manh như ngọn đèn trước gió. Trái tim cô chìm dần vào bóng tối tuyệt vọng.

Cảm giác như tâm ma đang len lỏi vào từng mạch máu, thì thầm những lời độc địa vào tai cô.

Rằng hắn đã bỏ rơi ngươi. Rằng hắn đang vui vẻ bên người khác.

Cô sợ mình sẽ hành động theo cảm tính mất. Sẽ rút kiếm và chém nát cái nơi dâm ô này ra làm trăm mảnh.

Tất cả là tại gã chưởng quầy đó.

Cô đã phơi bày vết thương lòng cho hắn xem, đã tin tưởng hắn tuyệt đối... vậy tại sao hắn lại tàn nhẫn bỏ cô lại phía sau?

Tại sao, trong tầng hầm đó, ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào đôi chân của Đường Tố Lan?

“...Hà.”

Thanh Nguyệt thở hắt ra một hơi dài não nề.

Tiếng ồn ào náo nhiệt của chốn phồn hoa lấp đầy tai cô.

Tiếng cười lả lơi của các kỹ nữ, những câu đùa cợt thô tục của đàn ông, tiếng cụng ly chan chát... tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, tra tấn màng nhĩ.

Nghe thứ âm thanh kinh khủng đó quá lâu dường như kéo cô trở lại thực tại phũ phàng.

...Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì ở đây vậy?

Có vô số cao thủ trẻ tuổi—những Hậu Khởi Chi Tú lừng danh—đã tề tựu về Thành Đô.

Cô có thể biết được điều đó chỉ qua những lời bàn tán xôn xao của khách khứa trong thanh lâu.

‘Nghe nói Mặc Long của Cái Bang đã đến rồi!’

‘Phải, người từ khắp nơi đang đổ về để tìm kiếm danh vọng.’

‘Cả Nhị công tử Nam Cung Thế Gia cũng đến nữa. Tên ngốc đó lúc nào cũng thích phô trương.’

‘Hầy... Ta đã hy vọng được chiêm ngưỡng dung nhan Thiên Niên Hoa, nhưng cô ấy vẫn bặt vô âm tín...’

‘Dù sao cũng là đóa hoa cao quý của Nga Mi mà. Đâu phải hạng người phàm tục dễ gặp.’

Trong khi các đồng đạo đang được trọng vọng tại Đường Môn Tứ Xuyên, được xướng tên trong các yến tiệc danh giá.

Thì cô—Thiên Niên Hoa cao ngạo—lại đang ngồi chôn chân trong một cái lầu xanh đầy mùi son phấn, cầm một sợi dây thừng và đợi chờ một gã thợ da trong vô vọng.

Tất nhiên, cô không làm gì sai trái, nhưng bản thân tình huống này thật thảm hại và nực cười đến mức cô muốn bật khóc.

Đã đến lúc dừng hành động điên rồ này lại.

Thú thật, sợi dây thừng này chỉ là sợi dây thừng—không có gì chắc chắn là Hàn Thụy Trấn đã làm ra nó. Có thể cô chỉ đang huyễn hoặc bản thân.

Cô đã nôn nóng bỏ trốn khỏi núi Nga Mi, chạy thục mạng đến Thành Đô chỉ vì một suy đoán mơ hồ.

Cô thậm chí không biết Hàn Thụy Trấn có thực sự ở đây không.

Có gì ngu ngốc hơn việc tìm kiếm hắn như mò kim đáy bể thế này không?

Tìm thấy hắn ở đây vốn dĩ đã là một sự trùng hợp lố bịch rồi.

Đến tận Thành Đô và gặp hắn trong thanh lâu ư? Buồn cười.

Thanh Nguyệt nhận ra suy nghĩ và hành động của mình ấu trĩ đến mức nào. Cô dứt khoát đứng dậy, siết chặt chuôi kiếm.

Cô nên bỏ cuộc thôi.

Đến Đường Môn Tứ Xuyên lộ diện một lần cho phải phép, giữ gìn danh dự môn phái, rồi quay về núi Nga Mi.

Về đó và đợi gã Chưởng quầy đáng ghét quay lại.

“...”

Và khi hắn quay lại... ta sẽ tính sổ.

Đôi mắt Thanh Nguyệt lóe lên tia nhìn nguy hiểm sau lớp khăn voan.

Ngay khi cô định quay lưng bước ra khỏi cánh cửa Vân Mộng Lâu...

“Này! Đệ đã bảo không là không mà!”

“Thôi nào, biết rồi, biết rồi. Chúng ta chỉ vào uống rượu thưởng nhạc rồi về thôi, làm gì căng thế?”

“Hầy... Không thể giả vờ không biết tấm lòng của Châu huynh được, khổ tâm ghê.”

Keng.

Một âm thanh vô hình vang lên trong đầu Thanh Nguyệt. Cơ thể cô cứng đờ như bị điểm huyệt.

Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi, khiến các đầu ngón tay cô tê dại.

Vui sướng? Tức giận? Cô không thể phân biệt nổi thứ cảm xúc hỗn độn này.

“Hê hê... Đại ca. Vậy thì chỉ một ly thôi nhé. Chỉ một ly thôi rồi về đấy.”

Tại sao hắn lại cười vô tư lự, hả hê thế kia?

Tại sao khuôn mặt hắn trông rạng rỡ, chẳng có chút phiền muộn, lo lắng nào thế?

Ta đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ, ngột ngạt đến phát điên, đau khổ vì thất vọng. Còn ngươi... có vẻ đang vui vẻ tận hưởng cuộc đời lắm nhỉ?

Thanh Nguyệt không biết phải diễn tả những cảm xúc mãnh liệt đang gào thét như bão tố trong lòng mình thế nào.

Giận dữ tột cùng? Thất vọng tràn trề? Hay là sự nhẹ nhõm đến bật khóc?

...Hay là Sát ý?

Nhưng có một điều chắc chắn.

Là hắn. Gã chưởng quầy đáng ghét.

Hàn Thụy Trấn đang đứng sờ sờ ở đó, ngay trước cửa thanh lâu.

Chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ làm tầm nhìn của cô quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm.

Trong vô thức, Thanh Nguyệt từ từ giơ ngón tay thon dài lên.

Cực kỳ chậm rãi, lặng lẽ, để hắn không nhìn thấy từ sau lớp khăn, nhưng dứt khoát như một lời tuyên án tử hình.

Ngón tay cô chỉ thẳng vào Hàn Thụy Trấn.

Triệu Liệt Mẫn, gã quản sự đang ngồi cạnh cô canh chừng như ngồi trên đống lửa, lập tức nhận ra cử chỉ đó.

Hắn nhìn theo hướng tay cô chỉ, rồi nhìn lại đôi mắt rực lửa sau lớp khăn.

Mặt hắn tái mét ngay lập tức, cắt không còn giọt máu. Hắn gập người vuông góc ở thắt lưng, mồ hôi vã ra như tắm, thì thầm vào tai cô với giọng run rẩy đầy sợ hãi:

“...D-Dù có chết... tiểu nhân cũng sẽ không để bất kỳ ả kỹ nữ nào chạm vào dù chỉ là móng tay của vị công tử đó. Tiểu nhân xin lấy đầu ra đảm bảo sẽ dặn dò họ rõ ràng... Xin nữ hiệp bớt giận!”

Nghe thấy lời cam kết đó, cơn bão trong lòng cô dịu lại đôi chút, nhưng sóng ngầm vẫn cuộn trào.

Thanh Nguyệt gật đầu nhẹ, lạnh lùng buông một câu:

“Như thế... là tốt nhất cho cái mạng của các ngươi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đứng đầu một Thanh Lâu, có thể gọi chung là Lâu Chủ, nữ gọi là Tú Bà, nam là Lão Bản
đứng đầu một Thanh Lâu, có thể gọi chung là Lâu Chủ, nữ gọi là Tú Bà, nam là Lão Bản
[Lên trên]
kiểu là quản gia nhà cửa
kiểu là quản gia nhà cửa
[Lên trên]
nguyên tác để là Ủy Thác Cấp Vàng, mà suy nghĩ lại dùng từ Kim Bài luôn
nguyên tác để là Ủy Thác Cấp Vàng, mà suy nghĩ lại dùng từ Kim Bài luôn
[Lên trên]
là kỹ nữ nhưng nói trang trọng
là kỹ nữ nhưng nói trang trọng
[Lên trên]
kiểu là lực lượng bảo an, bảo vệ
kiểu là lực lượng bảo an, bảo vệ
[Lên trên]
bách hợp, yuri
bách hợp, yuri
[Lên trên]
khối băng vạn năm
khối băng vạn năm
[Lên trên]
phòng VIP
phòng VIP
[Lên trên]
Jo Yeol Man (조열만)
Jo Yeol Man (조열만)
[Lên trên]
1-3h chiều
1-3h chiều