Web Novel

Chương 218 - Nam Nhân Đối Quyết (1)

Chương 218 - Nam Nhân Đối Quyết (1)

Tôi nằm yên trên đống cỏ khô trong chuồng ngựa.

Chính Ma Đại Chiến của 'Huyết Lộ' đã chính thức mở màn đầy bi thảm, Tứ Xuyên Đường Gia theo đó cũng bị cuốn vào guồng quay tất bật chưa từng có.

Đường Tố Lan bận rộn tham dự họp gia tộc nên chẳng còn tâm trí đâu mà gọi tôi hầu hạ, và với cái đầu đang rối như tơ vò của tôi lúc này, đó lại hóa ra là một sự may mắn.

Theo dự tính ban đầu, lẽ ra vào thời điểm này tôi phải sống nép mình hơn nữa.

Giống như một kẻ tàng hình khỏi Thế Gian, chui rúc vào một xó xỉnh nào đó trên núi Nga Mi, nơi nanh vuốt Ma Giáo không thể vươn tới, rồi cứ thế âm thầm bám trụ qua ngày.

Cùng lắm thì chỉ nghe ngóng vài tin tức vụn vặt về cái chết của các nhân vật phụ để phỏng đoán xem cuộc chiến đã đi đến giai đoạn nào.

Cái chết của những cao thủ tiền bối.

Sự sụp đổ của các môn phái và Thế Gia, sự trỗi dậy và cuộc phản công của Tiềm Long Hội.

Và rồi, đứng trên nền móng được bồi đắp bằng sự hy sinh của họ, Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân sẽ chính thức thành hình... Nam Cung Nhiên.

Một kẻ vốn mang danh độn tài, là gánh nặng, một kẻ chẳng được ai đặt kỳ vọng, cuối cùng lại hóa thành vì sao chói lọi nhất, hiện thực hóa khát vọng của tất thảy mọi người.

Đó chính là hồi kết của cái thế giới mang tên 'Huyết Lộ' này.

Nam Cung Nhiên vươn lên ngai vị Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, dẹp yên loạn lạc, trả lại thái bình.

Tôi đã luôn ngóng chờ cái kết có hậu ấy.

"...Hà."

Thế nhưng, rốt cuộc Mặc Long lại thực sự bỏ mạng.

Tôi cứ ôm ấp tia hy vọng mỏng manh rằng biết đâu ông ấy sẽ sống sót trở về, ai dè lại đi thật rồi.

Đây là tin tức tôi nghe được từ chính miệng Đường Tố Lan.

Cô ả dường như cũng chịu cú sốc không nhỏ trước cái chết của Mặc Long.

"...Chết tiệt."

Một tiếng chửi thề vô thức trượt khỏi khóe môi.

Càng ngẫm nghĩ về cái chết của Mặc Long, sức nặng của nó càng đè bẹp lồng ngực tôi một cách xa lạ.

So với cú sốc ban đầu, thời gian trôi qua, sự bàng hoàng lại càng cuộn trào sâu sắc hơn.

Cứ nghĩ đến việc những sứ mệnh đáng lý ra Mặc Long phải hoàn thành nay đã vĩnh viễn tan biến cùng cát bụi, khoảng trống ông ấy để lại bỗng trở nên rùng rợn đến lạ thường.

Tôi lôi cuốn sổ do chính tay mình chắp bút ra, nơi ghi chép cẩn thận cấu trúc sự kiện và quỹ đạo của các nhân vật trong thế giới này.

Lật giở từng trang, tôi nghiền ngẫm lại phần viết về vai trò và tầm ảnh hưởng của Mặc Long.

Càng đọc, cái chết của một gã đàn ông vốn chẳng mấy thân thiết lại khiến tôi cay sống mũi.

Bởi vì tôi thực sự cảm thấy tình hình đã thảm hại đến mức sắp toang thật rồi.

Tầm ảnh hưởng của ông ấy lớn hơn tôi tưởng rất nhiều.

Là người lớn tuổi nhất trong Tiềm Long Hội, Mặc Long đóng vai trò như một vị hội trưởng, một người anh cả dẫn dắt toàn đội.

"..."

Nếu vậy thì, ai sẽ là người cầm trịch Tiềm Long Hội đây?

Võ Lâm Minh rồi sẽ sớm tan rã.

Dù chuyện đó chưa xảy ra, nhưng kết luận của Hội nghị Tung Sơn đã quá rõ ràng.

Rằng Võ Lâm Minh không còn là nơi đáng để đặt niềm tin nữa.

Quan trọng hơn cả, giữa lúc Ma Giáo đang ngày càng bành trướng thế lực, câu hỏi "Phải bảo vệ nơi nào trước?" sẽ vĩnh viễn không tìm được tiếng nói chung.

Cao thủ Côn Lôn sẽ đòi bảo vệ Côn Lôn, cao thủ Võ Đang đòi giữ Võ Đang, cao thủ Nga Mi thì phải thủ Nga Mi, còn cao thủ Hoa Sơn nhất quyết bảo vệ Hoa Sơn.

Cũng dễ hiểu thôi.

Nhà mình đang cháy ngùn ngụt, kẻ nào lại rảnh rỗi chạy đi dập lửa cho nhà hàng xóm?

Đám cao thủ đó tu luyện đâu phải để làm cái chuyện bao đồng ấy.

Kết cục, kẻ nào cũng chỉ bo bo lo giữ lấy cái ổ của mình.

Giữa mớ hỗn độn đó, đội quân duy nhất di chuyển như một đội biệt kích, chính là Tiềm Long Hội.

Mặc Long là một lãng nhân[note90492], chẳng có môn phái, chẳng có sơn môn. Nhờ kỳ duyên gặp được một vị ẩn danh cao nhân mà trở nên cường hãn.

Vì ngay từ đầu đã chẳng có cố hương để bảo vệ, nên ông ấy vốn dĩ luôn tự do tự tại.

Chính Mặc Long là người đã thuyết phục Nam Cung Nhiên, thổi bùng ngọn gió khao khát chấn chỉnh lại Thế Gian vẩn đục này.

Rồi từ đó, ông ấy tìm đến những thành viên từng gắn kết dưới cái tên Tiềm Long Hội.

Tập hợp những hậu khởi chi tú mang trong mình hoài bão rực cháy, thay thế cho đám già làng bảo thủ, yếu kém chỉ biết giữ rịt lấy cố hương, để rồi nay đây mai đó giáng những đòn quấy rối vào lực lượng Ma Giáo.

Đó chính là Tiềm Long Hội.

Thế nhưng cái con người mang tên Mặc Long ấy lại chết mất rồi.

Dẫu lớn tuổi nhất, chưa chắc ông ấy đã là người mạnh nhất hay quan trọng nhất Tiềm Long Hội... nhưng không thể phủ nhận, ông ấy chính là nhân vật đã mở ra trang sử đầu tiên.

Hơn hết, ông ấy còn là sư phụ của Nam Cung Nhiên.

Một người như vậy lại bỏ mạng.

"..."

Mới mở màn mà đã nát bét đến độ này sao?

Tương lai rồi sẽ đi về đâu?

Mặc Long thực sự chết rồi thì phải làm sao đây?

Không, trước mắt thì ai sẽ là người chỉ giáo võ công cho Nam Cung Nhiên?

...Tình trạng của Nam Cung Nhiên hiện giờ ra sao rồi?

Vốn dĩ Nam Cung Thế Gia sụp đổ đã khiến cô ta chông chênh, nguy ngập lắm rồi.

Cú sốc này sẽ tiêu hóa thế nào, và võ công sau này biết bái ai làm thầy?

Liệu Nam Cung Nhiên có còn trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân được nữa chăng?

Cái thế giới này có còn vớt vát được một cái kết có hậu chăng? Hỏng bét hết cả rồi.

Cảm giác hệt như một tác dụng phụ của việc tôi đã cướp Thanh Nguyệt khỏi tay Ma Giáo vậy.

Bên này có lợi thế bao nhiêu, thì bên kia lại sụp đổ bấy nhiêu.

"...Công tử ở đây sao."

Nghe tiếng gọi, tôi gập cuốn sổ lại.

Chẳng còn chút sức lực nào để ngẩng đầu lên, tôi chỉ mệt mỏi đảo mắt nhìn.

Đường Tố Lan đang đứng lấp ló nơi cửa chuồng ngựa.

Đôi mắt cô cũng in hằn sự mệt nhọc, chầm chậm bước về phía tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, Đường Tố Lan trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.

Trong mắt tôi, hành động ấy tựa như việc cô vừa gỡ bỏ được lớp mặt nạ ngột ngạt.

Với nét mặt đã thả lỏng hơn hẳn, Đường Tố Lan lê bước tới chỗ tôi, rồi buông thõng thân mình, ngã phịch xuống đống cỏ khô bên cạnh.

-Phịch!

Tôi khẽ cười nhạt.

"Bẩn hết y phục bây giờ."

"Không sao."

"Tôi là người phải giặt cơ mà. Tôi thấy có sao đấy."

Đường Tố Lan đáp lại bằng một nụ cười.

"Thế nên ta mới bảo là không sao."

Vươn vai một cái thật dài, Đường Tố Lan lăn người qua lại.

Mấy cọng cỏ khô vướng vào mái tóc mây, trông hoàn toàn lệch pha với cái điệu bộ tiểu thư đài các của cô.

"Trốn việc sướng lắm sao? Sao công tử không đứng đợi bên ngoài phòng hội nghị?"

"Hội nghị khi nào xong còn chẳng biết, bắt tôi phải chôn chân ở đó cả ngày chắc?"

"...Ta đã phải vất vả một mình đấy. Lẽ ra công tử cũng phải chịu khổ cùng ta chứ."

Tôi chẳng buồn đáp lại.

Chỉ đăm đắm nhìn lên trần chuồng ngựa, tiếp tục trăn trở về tình cảnh của Mặc Long và Nam Cung Nhiên.

Đường Tố Lan cứ như một con sâu róm, nhích từng chút một trên đống cỏ khô tiến lại gần tôi.

Rồi cô cọ nguậy, ngả đầu nương tựa vào vai tôi.

Tôi vươn tay đẩy đầu cô ra, nhưng Đường Tố Lan lại càu nhàu, hậm hực hệt như đang làm nũng rồi lại bướng bỉnh tựa đầu vào vai tôi lần nữa.

Cô lầm bầm.

"Thôi nào. Đừng có làm giá nữa. Chẳng phải ta đã mua công tử rồi sao."

"...Hả?"

"À, ý ta không phải thế... Chẳng phải ta đã gửi cho Nam Cung Gia Chủ hẳn một rương vàng sao. Làm ơn cư xử cho xứng với cái giá đó đi."

"..."

Bầu không khí thật kỳ lạ.

Tôi đã từng mơn trớn, vọc vạch cơ thể cô, còn cô cũng đã từng ngậm lấy cự vật của tôi.

Đáng lý ra, giữa hai chúng tôi phải tồn tại một sự căng thẳng hay một cỗ không khí ái muội, ngứa ngáy nào đó mới phải... nhưng kinh ngạc thay, cả hai lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

Là do dạo này chạm mặt nhau quá nhiều chăng?

Hay là do hoàn cảnh hiện tại tồi tệ đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà căng thẳng nữa?

Đường Tố Lan cứ thế nằm ườn bên cạnh tôi một lúc lâu.

Tôi cũng mặc kệ cho cô mượn bờ vai, lặng thinh bất động.

Để cảm nhận trọn vẹn sự êm đềm này, tôi khẽ nhắm mắt lại.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, Đường Tố Lan bỗng sột soạt cử động.

Đang lúc tôi mường tượng chắc cô chuẩn bị quay lại phòng hội nghị...

-Chọc. Mềm nhũn.

"Á...! Này, làm cái trò gì đấy!!"

"Phụt!"

Đường Tố Lan vừa lấy ngón tay chọc thẳng vào chốn nhạy cảm của tôi, rồi còn tiện tay nhào nặn một cái.

Tôi giật nảy mình kinh hãi y hệt một thiếu nữ thẹn thùng bị trêu ghẹo.

So với việc bị đụng chạm, cái cách tôi phản ứng lại còn khiến tôi thấy nhục nhã, xấu hổ hơn gấp bội.

Cái cử chỉ vừa xấc xược lại vừa tự nhiên hệt như một cặp vợ chồng già lâu năm, nhưng đồng thời cũng sặc mùi biến thái đó của cô ả.

Chẳng hiểu sao cô lại ngang nhiên đụng chạm mà không cần xin phép cơ chứ.

Mới hôm nọ còn khóc lóc ỉ ôi van xin tôi tha thứ, thế mà giờ lại dám táo tợn chọc ghẹo tôi thế này, đúng là kinh ngạc.

Chẳng lẽ cô không sợ tôi lấy một chút nào sao? Bị hành hạ thê thảm đến thế cơ mà? Sao lại dám làm vậy?

"Giờ này rồi công tử còn giả vờ thanh cao cái gì nữa. Hơn nữa, công tử là hạ nhân chuyên trách của ta, chẳng lẽ ta lại không được phép làm ngần này chuyện?"

Đường Tố Lan ỏn ẻn hỏi với cái giọng điệu đáng ghét.

Thế nhưng, khuôn mặt cô thực chất đã đỏ bừng như sắp nổ tung.

Sắc mặt thì làm sao mà che giấu bằng diễn xuất được cơ chứ.

Chắc mẩm cô định ra vẻ điềm nhiên khi sờ soạng tôi, nhưng với cái bản mặt đỏ lựng kia thì trông cô ả chẳng khác nào một kẻ biến thái đang thèm khát đến phát rồ.

"Tôi là hạ nhân chuyên trách, chứ có phải nam sủng của tiểu thư đâu?"

"Sao công tử lại nói nặng lời thế, ta chỉ đùa chút thôi mà."

Một cỗ ý niệm trả thù bất chợt dâng lên, tôi vô thức lia mắt lén nhìn vào giữa hai đùi cô.

Bắt gặp ánh mắt ấy, Đường Tố Lan giật thót nảy người, vội vã lấy tay che chắn phía trước.

"...Đừng có mà tơ tưởng."

"Tôi có tơ tưởng gì đâu."

Đường Tố Lan đang dùng tay phải che chắn lấy chốn tư mật của mình. Bàn tay vừa vò nắn tôi ban nãy cũng chính là bàn tay phải.

Tôi đăm đắm nhìn Đường Tố Lan một chốc, cô liền lúng túng đổi tư thế che đậy.

Chuyển sang dùng tay trái để che lấy giữa hai đùi.

Như đã đạt được mục đích, cô vừa lùi bước vừa né tránh tôi.

"Chỉ là thấy công tử tâm trạng có vẻ tồi tệ nên ta mới trêu một chút thôi. Vui vẻ lên đi, thời tiết hôm nay đẹp thế này cơ mà."

"..."

Lời nói ấy có vẻ không phải là giả dối.

Đọc vị được tâm tư vụng về của cô, cõi lòng đang rối bời của tôi cũng phần nào được xoa dịu.

Cô tiếp lời.

"Hôm nay công tử muốn nghỉ ngơi cả ngày thì cứ nghỉ đi. Muốn ăn gì cứ việc nói. Hôm nay ta sẽ chiều chuộng công tử hết mực."

Tôi gãi đầu, rồi cất giọng hỏi điều mà mình thực sự quan tâm.

"Tứ Xuyên Đường Gia định tính sao đây?"

"Cha và Chí Vân sẽ đến Tung Sơn. Còn ta sẽ ở lại đây."

Nói đến đó, Đường Tố Lan khẽ khựng lại, rồi thì thầm với tôi như đang dụ dỗ.

"...Nếu lỡ như, phụ thân và Chí Vân rời khỏi Thành Đô... Vậy thì..."

Thấy cô cứ ậm ừ mãi, tôi đành hối thúc.

"Vậy thì sao?"

"Vậy thì, ý ta là ở trong phòng của ta... Công tử có muốn uống một chén rượu không? Coi như giải sầu."

"..."

"Ta muốn uống cho thật say cơ..."

"Nếu định rủ rê trò đó thì tôi xin kiếu."

Sắc mặt Đường Tố Lan thoắt cái lạnh tanh.

"...Hà. Thôi bỏ đi, đúng là kẻ không có mắt nhìn bầu không khí. Bộ đầu óc chỉ biết đến trò đày đọa thôi sao...?

Mà tiện đây nhắc mới nhớ, rốt cuộc chừng nào công tử mới chịu tặng quà cho ta hả! Cái giá phải trả cho rương vàng gửi Nam Cung Gia Chủ, ta vẫn chưa nhận được đâu đấy nhé!"

"Tôi có làm được cái gì đâu mà đi kiếm quà cáp... Cứ bị nhốt rịt ở chốn này thì làm ăn được gì."

"Tóm lại là, thấy công tử ủ dột ta cũng lo lắng lắm, mau xốc lại tinh thần đi. Cần gì thì cứ há miệng ra mà nói."

Nghe lời cô nói, tôi liền chớp lấy cơ hội để đi xác minh điều mà mình luôn canh cánh trong lòng.

"Vậy thì, tiểu thư à."

"Sao cơ?"

"...Tôi xin phép ra ngoài một lát được chứ?"

"..."

"Nghe bảo Thành Đô hiện tại cũng chưa có gì nguy hiểm mà. Phía Ma Giáo cũng chịu tổn thất cơ mà..."

.

.

.

Tôi nhận được sự cho phép và ra ngoài đi dạo. Thực ra thì việc xin phép hay không cũng chẳng quan trọng lắm.

Tôi thích thì tôi làm thôi, có phải nô lệ đâu.

Đổi lại, lần này tôi chẳng được phát tiền tiêu vặt như trước. Kể cũng hơi tiếc.

Tuy nhiên, vì mục đích ra ngoài chẳng phải là để nốc rượu hay tìm thú mua vui, nên tôi rảo bước thật nhanh.

Men theo con đường quen thuộc, tôi đi thẳng đến cái khách điếm nơi Nam Cung Nhiên đang làm tiểu nhị.

Khách điếm vẫn đông đúc, tấp nập như mọi khi. Đâu đâu cũng văng vẳng những lời bàn tán về Ma Giáo.

"Kính chào quý khách! Khách quan đi một mình ạ?"

Một tên tiểu nhị đon đả chạy tới hỏi. Tôi chỉ đảo mắt ngó quanh khách điếm.

Không thấy bóng dáng cô ta đâu, tôi bèn lên tiếng hỏi.

"Chỗ này... Nam Cung, à không, Nhiên Cung đi đâu rồi?"

"Nhiên Cung á? Cậu ta nghỉ việc rồi."

"...Sao cơ?"

"Nghỉ việc rồi, Nhiên Cung ấy."

Tôi thở dài thườn thượt bước ra khỏi khách điếm. Thú thực, tôi cũng đã lường trước được tình huống này.

Bất kể là Nam Cung Nhiên đi chăng nữa, Mặc Long đã bỏ mạng thì đời nào cô ta lại bình thản ở đây tiếp tục bưng bê hầu hạ.

"...Hà."

Tôi đưa tay vò đầu bứt tai.

Càng ngẫm nghĩ, càng thấy cái thế giới này đang dồn ép Nam Cung Nhiên đến đường cùng.

...Thế nhưng, tôi có thực sự cần phải sốt sắng lo lắng đến thế này không?

Biết đâu cô ta sẽ tự mình vượt qua muôn vàn kiếp nạn này để hóa thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân thì sao.

Biết đâu chỉ do tôi đang tự huyễn hoặc mà lo bò trắng răng thôi.

Cô ta là nhân vật chính của cái thế giới này cơ mà.

Chắc chắn cô ta sẽ tự biết cách đứng lên thôi nhỉ?

Trong nguyên tác, cô ta cũng đã nếm trải đủ đắng cay tủi nhục. Nhưng rốt cuộc, chẳng phải cô ta vẫn tỏa sáng rực rỡ đó sao.

"..."

Tôi rất muốn dùng những lời lẽ đó để tự huyễn hoặc, an ủi bản thân, nhưng tôi đâu phải là kẻ ngốc.

Cùng một nguyên lý như việc Thanh Nguyệt từ Thu Mệnh Quỷ hóa thành Thái Hà, nếu cứ để mặc Nam Cung Nhiên thế này, cái viễn cảnh cô ta trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân sẽ vĩnh viễn không bao giờ đến.

Toang thật rồi, Nam Cung Nhiên à. Nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ rành rành.

Gia tộc thì tan nát, sư phụ thì mất mạng, tinh thần thì vỡ vụn.

Một kẻ đang phải gồng mình che giấu giới tính thật để tồn tại như cô ta, làm sao có thể giữ vững lý trí trước thứ áp lực kinh hoàng này.

Nam Cung Nhiên đang dần mục nát.

Tia hy vọng duy nhất của thế giới này đang trên đà sụp đổ.

Và bi kịch thay, chỉ có duy nhất mình tôi thấu tỏ sự thật ấy.

Nói cách khác, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn với cái suy nghĩ 'kiểu gì cũng có kẻ khác ra mặt gánh vác thay'.

Tôi lùng sục khắp các ngóc ngách của Thành Đô.

Chạy đôn chạy đáo tìm kiếm những nơi Nam Cung Nhiên có thể nương náu.

Lo cô lẻ bóng khóc thầm trong phòng, tôi đến tận phòng trọ hôm nọ đưa cô về - sợ cô mượn rượu giải sầu, tôi sục sạo khắp các quán trọ - hy vọng cô vẫn giữ được tinh thần mà miệt mài luyện võ, tôi tìm đến những bãi đất trống - thậm chí còn lân la đến cả những danh lam thắng cảnh.

Thế nhưng, bóng dáng Nam Cung Nhiên vẫn bặt vô âm tín.

"Hàaaaa..."

Chẳng lẽ cô ta đã trở về Nam Cung Thế Gia rồi sao?

Sự bế tắc bóp nghẹt khiến tôi tựa cằm lên thành một cây cầu nhỏ, day day hai mắt, thì một bóng dáng quen thuộc bỗng lù lù xuất hiện tiến về phía tôi.

Tôi chủ động mở lời trước.

"...Vệ Xương huynh."

"Quý nhân."

Một gương mặt đã lâu không gặp, Phó đường chủ chi nhánh Tứ Xuyên của Hào Môn, Vệ Xương. Vệ Xương dò xét sắc mặt tôi rồi cất lời.

"Sắc mặt ngài trông không được tốt lắm."

"Cũng chẳng phải tình cảnh gì đáng để vui vẻ."

"Phải chăng ngài đang tìm kiếm Nam Cung Gia Chủ?"

Cũng chẳng có lý do gì để giấu diếm. Việc tôi là người chống lưng cho Nam Cung Nhiên, Hào Môn thừa biết từ lâu.

Chắc hẳn bọn chúng cũng nắm thóp được chuyện tôi và cô ta đã từng gặp nhau một lần ở Thành Đô này rồi.

Tôi chẳng buồn vòng vo, gật đầu cái rụp.

"Đúng vậy."

"Tại hạ biết ngài ấy đang ở đâu. Để tại hạ dẫn đường cho ngài nhé?"

"Được."

Vệ Xương khẽ gật đầu. Đoạn, y mang vẻ mặt ngập ngừng, hạ giọng thầm thì.

"...Ngài chuẩn bị tâm lý, đừng quá kinh ngạc nhé."

"...Sao cơ?"

.

.

.

"...Cái quái gì thế này."

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Nam Cung Nhiên, một tiếng chửi thề đã vô thức bật ra khỏi miệng tôi.

Đến nằm mơ tôi cũng không dám tin cô ta lại ở đây.

Nơi mà có đánh chết tôi cũng không nghĩ sẽ là điểm dừng chân của Nam Cung Nhiên.

"..."

Vệ Xương đứng cạnh cũng luống cuống, không biết giấu mặt vào đâu.

Tôi cứ thế đứng chết trân từ đằng xa, trừng trừng nhìn Nam Cung Nhiên.

"Ahahaha!"

Khuôn mặt ngập tràn nụ cười toe toét. Bày la liệt trước mặt là mồi nhắm và rượu chè be bét.

Nam Cung Nhiên cứ cười ha hả không ngớt, nhưng trong mắt tôi, nụ cười ấy lại méo mó đến thảm thương.

Trông hệt như một sự giãy giụa tuyệt vọng để níu kéo chút lý trí đang rạn nứt.

Một kẻ đang vặn vẹo thân xác, điên cuồng chống trả để không bị phát điên.

Thế nhưng, dù có biện minh thế nào đi chăng nữa, cảnh tượng này vẫn quá đỗi phi lý và nực cười.

"Ahaha, rót thêm đi!"

...Nơi này là kỹ viện.[note90494]

Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới ánh lồng đèn đỏ lả lơi, một kẻ giả nam trang lại đang ôm ấp hai ả kỹ nữ thậm chí còn thua xa nhan sắc của chính mình, chơi đùa bỡn cợt hệt như một thằng ngốc.

Hệt như đang cố sống cố chết phô trương cái thứ nam tính vốn dĩ chẳng hề tồn tại, cô ta ngang nhiên chễm chệ ngồi đó.

Từ trước đến nay luôn phải sống như một nam nhân, và đinh ninh rằng chỉ có sống như một nam nhân mới có thể gánh vác trọng trách vực dậy Nam Cung Thế Gia, nên cô mới hành xử như vậy sao?

Trở thành đàn ông đâu phải là chìa khóa vạn năng giải quyết mọi rắc rối, thế nhưng thái độ của Nam Cung Nhiên lại chứng tỏ cô luôn coi việc bản thân mang hình hài nữ nhi chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi.

Nên khi khủng hoảng ập đến, cô ta lại càng bám víu một cách mù quáng vào thứ chấp niệm ấy.

Có lẽ, chính cái gông cùm mà Nam Cung Thiên để lại đang ngày một siết chặt lấy cổ cô.

Càng vùng vẫy muốn thoát khỏi thực tại, thứ xiềng xích ấy lại càng nghiền nát cô đẫm máu.

Tôi không dám chắc. Nhưng trong mắt tôi, mọi thứ rành rành là như vậy.

Dù sao đi nữa, cái bộ dạng kệch cỡm này quả thực không thể nào tiêu hóa nổi.

Cái đồ ngốc nghếch này, rốt cuộc làm thế quái nào cô có thể vươn lên thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân cơ chứ. Bị người đời chửi rủa là đồ bất tài vô dụng cũng đáng kiếp lắm.

Hoặc có lẽ, chính vì chẳng có lấy một ai đứng ra nắn gân, dẫn đường chỉ lối nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này.

Chẳng có ai nói cho cô biết rằng, dù là nữ nhân thì cũng chẳng sao cả.

Tóm lại, cổ phiếu đang chuẩn bị hủy niêm yết đến nơi rồi, làm gì có gã đầu tư nào còn giữ nổi bình tĩnh cơ chứ.

Chẳng màng suy tính, tôi lao đến ngồi phịch xuống ngay trước mặt Nam Cung Nhiên.

Vừa nhìn thấy mặt tôi, Nam Cung Nhiên cũng giật bắn mình.

"...Thụy Trấn?"

"Này."

Tôi thẳng thừng gắt lên.

"...Cậu đang làm cái quái gì ở đây thế hả?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
lính đánh thuê
lính đánh thuê
[Lên trên]
kỹ viện hay thanh lâu cũng như nhau
kỹ viện hay thanh lâu cũng như nhau