Web Novel

Chương 37 - Đường Tố Lan (3)

Chương 37 - Đường Tố Lan (3)

“Cô định trốn mãi ở đó sao?”

Đường Tố Lan gọi vọng vào phía vách ngăn gỗ, nơi Thanh Nguyệt đang nép mình.

Cảm xúc trong cô lúc này rối bời như một mớ tơ vò không lối thoát.

Là tức giận? Hay phấn khích?

Một chút ghen tị len lỏi, cháy âm ỉ khi nhận ra rằng trong khi cô đang vật lộn trong tuyệt vọng với bóng tối, thì ai đó... đã âm thầm tìm ra ánh sáng.

Và niềm hân hoan điên cuồng khi phát hiện ra con đường thoát khỏi địa ngục—dù là theo cách kỳ quặc này—đang khiến toàn thân Đường Tố Lan run rẩy.

“Đ-Đường tiểu thư... cô nhìn lầm rồi... ở đây làm gì có ai ngoài tiể—”

“...”

Đường Tố Lan không đáp, chỉ dùng đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Hàn Thụy Trấn.

Dưới cái nhìn như dao cau chém đá ấy, chưởng quầy Tiệm Da co rúm người lại, mồ hôi vã ra như tắm.

Ngay cả Đường Tố Lan cũng thấy khó mà nuốt trôi được sự thật này.

Người đàn ông này... là "cơ duyên" mà Thanh Nguyệt đã tìm thấy sao?

Nếu hắn thực sự là người đã hóa giải tâm ma cho Thanh Nguyệt, chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ làm chấn động cả võ lâm Trung Nguyên.

Cả Chính phái lẫn Tà phái sẽ xâu xé nhau để tranh giành hắn bằng mọi giá.

...Nhưng mà.

Hắn ư?

Đường Tố Lan nheo mắt, không khỏi dấy lên sự hoài nghi sâu sắc.

Vẻ ngoài tầm thường, thấp kém. Đôi vai so lại vì sợ hãi. Ánh mắt lấm lét, trốn tránh của một kẻ phàm trần không chút nội công hộ thể.

Tạng người có vẻ to lớn, nhưng chẳng có khí khái gì nổi bật.

Khuôn mặt... thì hoàn toàn bình thường đến mức nhạt nhòa, ném vào đám đông là mất hút.

Nói một cách tàn nhẫn thì, trông hắn giống hệt một tên ăn mày Cái Bang may mắn được ai đó lôi đi tắm rửa sạch sẽ.

Nếu hắn không xưng cái tên Hàn Thụy Trấn nghe có vẻ văn vẻ, thì mấy cái tên kiểu "Cẩu Đản"[note88503] hay "Mực Đen" có lẽ còn hợp với cái tướng mạo này hơn.

Nếu hắn cầm cái bát mẻ và múa Đả Cẩu Bổng Pháp[note88504] thì còn có lý, đằng này bảo hắn là cao nhân trị tâm ma... thật khó tin.

Trong trường hợp này, chỉ có hai khả năng.

Hoặc là một tuyệt thế cao thủ "phản phác quy chân",[note88505] ẩn mình giữa hồng trần... hoặc chỉ là một kẻ phàm phu tục tử vô dụng.

Trực giác nhạy bén của Đường Tố Lan mách bảo cô rằng vế sau là đúng.

Ánh mắt hắn đã tố cáo tất cả.

Cái cách người đàn ông này không dám nhìn thẳng vào mắt cô, liên tục đảo mắt tìm đường lẩn tránh.

Nếu đó là diễn xuất, thì hắn xứng đáng là điệp viên thiên tài ngàn năm có một, vượt xa cả đám hồ ly Hạ Ô Môn.

Cót két...

Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ cũ kỹ, phá vỡ dòng suy nghĩ của cô.

Thanh Nguyệt thận trọng bước ra.

Gương mặt cô lạnh băng, cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng Đường Tố Lan nhận ra ngay lập tức.

Sự lạnh lùng đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh.

Ẩn sâu trong đôi mắt trong veo đó là sự bối rối và lo âu tột độ.

Một biểu cảm yếu đuối mà cô ấy chưa từng để lộ ngay cả trong trận tỷ thí sinh tử vừa qua.

Nhìn thấy khía cạnh lạ lẫm này của kình địch càng khiến sự tò mò của Đường Tố Lan đối với gã đàn ông kia tăng lên gấp bội.

...Nếu cô lo lắng đến thế, ta càng tin chắc chắn là hắn có vấn đề, Nguyệt nhi à.

“...Nguyệt nhi, cô trốn kỹ thật đấy.”

Đường Tố Lan chậm rãi nói, từng chữ như chọc vào nỗi đau của đối phương.

“Nhưng thế này thì quá đáng lắm. Cô thực sự muốn giấu giếm ta đến mức này sao?”

Cô nói điều đó với một phần chân thành pha lẫn trách móc.

Tất nhiên, cô hiểu mình và Thanh Nguyệt không thân thiết đến mức tỷ muội tình thâm.

Là đại diện cho thế hệ trẻ của hai đại môn phái, họ luôn coi nhau là đối thủ cạnh tranh gay gắt.

Nhưng chẳng phải họ đã ngầm chia sẻ sự thật rằng cả hai đều là nạn nhân của tâm ma sao?

Thanh Nguyệt chắc chắn cũng đã nghe tin đồn về tình trạng thê thảm của cô.

Cô ấy thừa biết nỗi đau đớn như bị ngàn kiến cắn xé tâm can đó khủng khiếp đến nhường nào.

Vậy mà... cô ấy lại giữ khư khư phương pháp cứu mạng này cho riêng mình mà không hé răng nửa lời?

Dù là đối thủ, nhưng hai phái là láng giềng gần gũi, qua lại thường xuyên—chẳng lẽ không đáng để chia sẻ một tia hy vọng sao?

Dù sao thì cả hai cũng đều thuộc Chính phái, đều là đồng đạo cơ mà.

Những đêm dài cô khóc thầm đến ướt gối suốt một năm qua... giờ đây bỗng trở nên thật oan uổng và đáng tiếc.

Nếu cô biết sớm hơn, cô đã không phải căm ghét sự xấu xí của bản thân đến mức muốn tự sát thế này.

“Nếu là ta... ta sẽ nói cho cô biết.”

Đường Tố Lan có thể khẳng định chắc chắn điều đó.

Nếu người đàn ông trước mặt thực sự là người có thể trị được tâm ma, cô sẽ giới thiệu hắn cho Thanh Nguyệt.

Cô thừa nhận sự xấu xa, đố kỵ trong tâm hồn mình, nhưng cô vẫn còn giữ được chút nghĩa khí giang hồ đó.

Đường Tố Lan ngừng dồn ép Thanh Nguyệt. Cô hít một hơi sâu, nuốt tròng sự kiêu hãnh của một Đại tiểu thư Đường Môn xuống, và quay sang Hàn Thụy Trấn.

Cô cung kính chắp tay, cúi người hành lễ một cách trang trọng nhất.

“...Trước tiên, xin hãy nhận lời chào của tiểu nữ.”

Hàn Thụy Trấn hoảng hốt ra mặt, tay chân lúng túng không biết để đâu.

“D-Dạ...? Cô làm cái gì thế...”

“Tiểu nữ là Đường Tố Lan của Đường Môn Tứ Xuyên. Tiểu nữ vô cùng xin lỗi vì đã đưa ra yêu cầu đường đột như vậy ngay trong lần đầu gặp gỡ... nhưng tiểu nữ khẩn cầu ngài từ tận đáy lòng.”

Cô không biết hắn có thực sự là thầy thuốc hay không. Nhưng như người chết đuối vớ được cọc, Đường Tố Lan cúi đầu thấp hơn nữa, giọng nói run rẩy vì xúc động.

“Xin ngài... hãy giúp tiểu nữ hóa giải tâm ma này với.”

Sự im lặng chết chóc bao trùm Tiệm Da.

Hàn Thụy Trấn do dự hồi lâu, mắt đảo như rang lạc, trước khi lắp bắp đáp lời.

“C-Có hiểu lầm gì đó rồi. G-Giải tâm ma cái gì chứ? Tôi chỉ là thợ da, làm sao mà...”

“Tiểu nữ đã nghe hết cuộc trò chuyện của hai người từ bên ngoài rồi... Thiếu hiệp.”[note88506]

“...Thiếu hiệp?”

Đường Tố Lan ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hàn Thụy Trấn với ánh mắt kiên định, rực lửa cầu sinh.

Và cô cầu xin một lần nữa, bằng tất cả sinh mạng của mình.

“...Nếu ngài thương hại cho kiếp người của tiểu nữ, làm ơn... làm ơn hãy cứu giúp.”

**************

Mọi chuyện bắt đầu sai từ đâu nhỉ...?

Dù có vắt óc suy nghĩ đến nổ não, tôi cũng không thể tìm ra câu trả lời.

Thú thật, tôi nghĩ mình đã kích hoạt bản năng sinh tồn cấp độ "thần thánh" cho đến tận lúc này.

Nghĩ mà xem.

Sống sót sau khi chứng kiến cảnh Thanh Nguyệt tàn sát cả một sơn trại.

Sống sót sau khi bị cô ta phát hiện ra căn hầm bí mật chết tiệt đó.

Sống sót sau khi chém gió nát nước về cái gọi là "trị liệu tâm ma", rồi thế quái nào lại dẫn đến màn thực hành BDSM hàng thật giá thật với nữ ma đầu tương lai.

Thậm chí còn sống sót qua cả trận tỷ thí, nơi mà Thanh Nguyệt—người đáng lẽ phải phát điên—lại trở nên "ngoan hiền" lạ thường.

Chẳng phải đây là đẳng cấp sinh tồn vượt xa cả Bear Grylls rồi sao?[note88507]

Tôi đã lo lắng, sợ hãi, thậm chí són cả ra quần, nhưng ngoài cái xui xẻo ban đầu là chứng kiến vụ thảm sát, tôi tự tin mình chưa mắc một sai lầm chiến thuật nào.

Tôi tưởng mình đã "lái" cốt truyện một cách hoàn hảo...

...Vậy tại sao tôi lại rơi vào cái tình huống khốn nạn, tiến thoái lưỡng nan này?

Ông trời đang trêu ngươi tôi đấy à?

“...Nếu ngài thương hại cho kiếp người của tiểu nữ, làm ơn... làm ơn hãy cứu giúp.”

Đôi tay chắp lại của Đường Tố Lan khẽ run lên.

Đầu cô cúi thấp, trán gần như chạm vào mu bàn tay tôi.

Sự tuyệt vọng của cô ta hiện rõ mồn một, chân thành đến đau lòng.

Và điều đó cũng dễ hiểu thôi.

Nếu tìm thấy manh mối để giải quyết con quái vật đang ăn mòn tâm trí mình, bất cứ ai cũng sẽ bám lấy nó như cọng rơm cứu mạng. Kể cả đó là Đại tiểu thư Đường Môn kiêu ngạo.

...Nhưng đệch mợ, vấn đề là tôi biết cái quái gì về y thuật hay tâm ma đâu!

Tôi chỉ chém gió bừa bãi với Thanh Nguyệt để giữ mạng thôi mà...!

Cái "phương pháp" đó hiệu quả chỉ vì Thanh Nguyệt tình cờ là một con M , nên cái chìa khóa méo mó của tôi mới trùng hợp mở được cái ổ khóa vặn vẹo của cô ấy!

Thế nên, dù Đường Tố Lan có diễn giải lời cầu xin của mình bằng những từ ngữ hoa mỹ, thánh thiện đến đâu đi nữa... thì qua bộ lọc sự thật của tôi, nó chỉ còn lại một ý nghĩa duy nhất:

‘Làm ơn hãy trói tôi lại và chơi trò SM với tôi đi.’

Lời đề nghị nghe có vẻ "trong sáng" nhưng thực chất lại "tối như hũ nút" này khiến tôi á khẩu, cứng họng hoàn toàn.

Cũng phải thôi—đối phương là ai chứ? Là Đường Tố Lan đấy!

Đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của Đường Môn Tứ Xuyên!

Viên minh châu trên tay Độc Vương!

Đồng minh chủ chốt, 'nữ thần thánh thiện' của nhân vật chính trong nguyên tác!

Thanh Nguyệt dây dưa với tôi là do cái số tôi đen, xui xẻo sống gần hiện trường vụ án.

...Nhưng tôi có bao giờ, dù chỉ trong những giấc mơ hoang đường nhất, tưởng tượng nổi Đường Tố Lan cũng sẽ dính líu đến mình theo cách này không?

Người thường còn chẳng có cơ hội nhìn thấy gấu váy của cô ta trước khi trúng độc chết tươi...!

Tình huống này giống như việc con gái của chủ tịch tập đoàn tài phiệt bất ngờ quỳ xuống cầu xin một gã thợ sửa ống nước dạy cô ta cách... hư hỏng vậy.

“Thiếu hiệp...?”

Thấy tôi im lặng như tượng đá, Đường Tố Lan ngẩng lên hỏi lại với đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước.

“À... thì...”

Hiểu lầm sự do dự (hoảng loạn) của tôi là sự đắn đo về thù lao, cô ta vội vàng nói tiếp, giọng gấp gáp.

“...Tiểu nữ sẽ hậu tạ xứng đáng. Tiền bạc, bí kíp, dược liệu... bất cứ thứ gì ngài muốn.

Chúng tôi sẽ coi ngài là ân nhân của Đường Môn.

Ngay cả khi gia tộc không công nhận, thì cá nhân tiểu nữ, Đường Tố Lan, sẽ coi ngài là đại ân nhân, khắc cốt ghi tâm suốt đời.”

Ân nhân cái khỉ mốc—chơi SM với cô chỉ tổ biến tôi thành kẻ thù không đội trời chung của cả cái Đường Môn!

Đặc biệt là khi hình ảnh ông bố của cô ta, Đường Tịch Thiên, hiện lên trong đầu tôi.

Đường Tịch Thiên là một ông bố cuồng con gái, nói toẹt ra là thế.

Trong truyện, ngay sau khi Đường Tố Lan bị Thanh Nguyệt giết, lão già đó đã bùng cháy ngọn lửa báo thù, đôi mắt nhỏ huyết lệ, điên cuồng đối đầu với Thanh Nguyệt và chết thảm.

Lão ta sẵn sàng dùng chính cơ thể mình làm vạc độc, đồng quy vu tận để bảo vệ danh dự cho con gái.

...Bây giờ bảo tôi cầm roi quất vào mông con gái rượu của lão ấy ư?

Tôi chán sống rồi à? Hay tôi chê mình sống quá thọ?

Chỉ riêng việc dính con vi khuẩn Norovirus[note88508] đau bụng đã khiến tôi sợ vãi linh hồn rồi—giờ lại còn định đối đầu với cái Đường Môn chuyên dùng độc dược hóa xương người thành nước lã?

Thanh Nguyệt, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng thì thầm từ phía sau với giọng lạnh tanh.

“...Làm ơn đừng hành hạ Chưởng quầy nữa và rời đi đi, Đường tỷ tỷ.

Như Chưởng quầy đã nói, hắn không biết gì về việc trị liệu tâm ma cả. Đó chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Nguyệt nhi, ít nhất chúng ta đều đủ thông minh để biết đó là lời nói dối vụng về mà.”

“...Tại sao cô lại khẳng định đó là nói dối—”

“—Vậy rốt cuộc tâm ma của cô... đã được xử lý như thế nào?”

Đường Tố Lan cắt ngang, giọng sắc bén như dao cạo.

Mắt Thanh Nguyệt giật giật. Cô cứng họng.

“Chúng ta đã tỷ thí, nhớ không? Ta đã cảm nhận được nó qua từng đường kiếm. Đừng có cố giấu ta.”

“...”

“Tâm ma của cô đã thu nhỏ lại đáng kể, khí tức hỗn loạn đã biến mất. Và kỳ lạ thay, cô—người luôn xa lánh thế gian—lại trở nên thân thiết, thậm chí là dựa dẫm vào người đàn ông này. Tất cả những điều đó là trùng hợp ngẫu nhiên sao? Cô nghĩ ta là đứa trẻ lên ba à?”

Đường Tố Lan cắn chặt môi, ánh mắt chuyển từ sắc sảo sang cầu khẩn, cô thì thầm những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu.

“...Ta sẽ không làm thế này nếu không phải bước đường cùng, Nguyệt nhi à. Ta thực sự... thực sự rất tuyệt vọng rồi.”

“...”

****************

Một cảm giác châm chích chạy dọc đầu ngón tay Đường Tố Lan.

Cô biết mình phải kìm nén, nhưng trái tim không cho phép.

Đường Tố Lan biết Thanh Nguyệt cũng rất đặc biệt.

Hơn cả một đối thủ, còn ai trên đời này cô có thể tôn trọng nhiều như Thanh Nguyệt?

Đường Tố Lan có thể có được bất cứ thứ gì mình muốn.

Ngược lại, Thanh Nguyệt, với nội công thâm hậu và dung mạo tuyệt trần... dù là người có thể có tất cả... lại sống một cuộc đời khổ hạnh.

Không màng đến bất kỳ món trang sức xa hoa nào.

Chỉ ăn cơm chùa đạm bạc nổi tiếng nhạt nhẽo.

Kiêng khem mọi thứ liên quan đến khoái lạc.

Gìn giữ thân thể trong sạch và thanh cao.

Để một Thanh Nguyệt như thế phải che giấu điều gì đó.

Điều đó hẳn phải khó khăn đến mức nào, đến nỗi cô ấy không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.

Theo những gì Đường Tố Lan biết, đó là thứ duy nhất mà Thanh Nguyệt từng khao khát.

Thứ duy nhất được mong muốn bởi kẻ đã chối bỏ mọi ham muốn trần tục.

Đó không thể là tình cảm nam nữ lãng mạn.

Dù sao đi nữa, cô ấy cũng là đệ tử Nga Mi.

Có lẽ họ đã trở nên thân thiết như bạn bè?

Chưa có đủ thời gian để đánh giá mối quan hệ của họ, nên cô không thể khẳng định.

Dù là gì đi nữa, có một điều chắc chắn.

Thái độ của Thanh Nguyệt càng làm cho người đàn ông này trở nên đặc biệt hơn.

Đường Tố Lan không tin vào phán đoán của chính mình.

Cô tin vào phán đoán của Thanh Nguyệt hơn.

Nếu Thanh Nguyệt khổ hạnh coi trọng thứ gì đó đặc biệt, thì chắc chắn phải có lý do.

Thanh Nguyệt càng phòng thủ, Đường Tố Lan càng hy vọng rằng hắn thực sự có thể giải quyết tâm ma.

Một sự tò mò không thể cưỡng lại trào dâng.

***************

Tin tức chấn động.

Vệ Xương nghi ngờ cả đôi tai của mình.

Cảm giác như máu trong người hắn đang đông cứng lại.

Đây có phải là cảm giác hồi hộp khi tình cờ vấp phải một mỏ vàng khổng lồ không?

Trị liệu tâm ma.

Trị liệu tâm ma...!!

Thông tin này còn quý giá hơn bất kỳ kho báu nào ở Trung Nguyên.

Vệ Xương đã lăn lộn trong Hạ Ô Môn hơn một thập kỷ, khai thác được vô số tin tức tình báo, nhưng chưa có gì sánh được với cái này.

Người của Nga Mi phái bị tâm ma hành hạ là Thanh Nguyệt sao? Và gã chủ Tiệm Da này đã thuần hóa được nó?

Giả thuyết này đẻ ra giả thuyết khác.

Nếu hắn mang tin tức này về Hạ Ô Môn.

Và nếu nó được chứng minh là sự thật.

...Mục tiêu trở thành Đà chủ của Vệ Xương sẽ không còn xa vời nữa.

Vì giá trị quá lớn của nó, Vệ Xương thậm chí không nghĩ đến việc nghe lén lâu hơn.

Chỉ riêng manh mối này đã là một mẻ lưới lớn rồi.

Tham lam đào sâu thêm có thể đồng nghĩa với việc mất cơ hội chuyển tin này về Hạ Ô Môn—một tổn thất lớn hơn nhiều.

Cố gắng kiểm soát cơ thể đang run rẩy vì phấn khích, hắn nhanh chóng quay người.

Hắn thậm chí không nghĩ đến việc gọi đám thuộc hạ đi cùng.

Hắn vứt bỏ hoàn toàn lốt cải trang thương nhân.

Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này.

Quay trở về phân đà Tứ Xuyên.

*******************

“Ta cũng đang đau khổ lắm, Nguyệt nhi à. Cô... biết tâm ma đau đớn đến mức nào mà.”

“...”

“...Đúng không? Ta đang cầu xin cô thế này cơ mà. Vốn dĩ, ta đâu cần phải để ý đến ý kiến của cô, đúng không? Ý kiến của Thiếu hiệp quan trọng hơn.”

Thanh Nguyệt có thể hiểu được.

Sự cô đơn và tuyệt vọng thấu xương tủy. Những giấc mơ cứ rơi tự do không điểm dừng.

Cô cũng đã từng chịu đựng bóng tối của tâm ma, thứ mà không ai khác có thể gánh vác.

Giống như đi bộ trong một hang động vô tận, mỗi bước chân lại càng lún sâu vào sự tuyệt vọng, lo âu, sợ hãi...

Những lúc mà cô không thể thoát khỏi nó dù chỉ một khoảnh khắc.

Thanh Nguyệt biết nỗi đau đó khiến con người ta trở nên tuyệt vọng đến mức nào.

Nó đập tan tâm trí, khiến người ta bám víu vào bất kỳ sự cứu rỗi nào.

Cô cũng biết sự tuyệt vọng đó có thể dễ dàng đẩy người ta đến những hành động cực đoan ra sao.

Từ góc độ đó, hành động của Đường Tố Lan là có thể hiểu được.

...Đường Tố Lan không sai.

Cô có quyền gì để can thiệp vào giữa Hàn Thụy Trấn và Đường Tố Lan?

Thế nhưng, một sự ác cảm khó tả cứ dâng lên trong lòng.

Một thứ gì đó sắc nhọn đang quằn quại sâu trong lồng ngực cô.

“Đừng có bới lông tìm vết nữa. Chưởng quầy đã bảo hắn không biết gì rồi mà...!”

“Thật sao?”

Thanh Nguyệt gật đầu cái rụp.

“Hắn thực sự không biết gì về việc trị liệu tâm ma?”

“Ta phải nói bao nhiêu lần nữa đây—”

“—Vậy tình huống này là hẹn hò bí mật sao?”

Đường Tố Lan chỉ ra điểm mấu chốt.

Cả Thanh Nguyệt và Hàn Thụy Trấn đều cứng người.

Đường Tố Lan tiếp tục tấn công.

“Đúng vậy. Ta có thể chấp nhận việc Thiên Niên Hoa của Nga Mi đến cái Tiệm Da tồi tàn này để trị liệu tâm ma... nhưng nếu không phải, thì tại sao cô lại đến đây?”

“...Để đặt làm dây thừng và bình nước da—”

“—Cô có thể làm việc đó vào ban ngày, hoặc gọi vọng vào từ bên ngoài cửa tiệm. Nhưng vào giờ này, chui tọt vào trong Tiệm Da, cười nói vui vẻ? Lại còn trốn tránh cả ta nữa?”

Từ những gì Đường Tố Lan nói, rõ ràng là cô ta đã nghe lén được một lúc lâu rồi.

Ngay cả từ góc nhìn của Thanh Nguyệt, chuyện này cũng quá bất ngờ.

Đáng lẽ cô phải cẩn thận hơn.

Cô đã quá tập trung vào Hàn Thụy Trấn đến mức lơ là cảnh giác.

Đường Tố Lan dồn ép không ngừng nghỉ.

“...Tình nhân sao?”

Thanh Nguyệt hét lên phản bác.

“C-Chuyện đó là không thể nào!!”

Cô là đệ tử Nga Mi.

Cô không thích đàn ông.

Khi nhận pháp danh, cô đã thề giữ trinh tiết suốt đời.

Dấu Thủ Cung Sa khắc sâu trên tay cô là bằng chứng.

Và tình nhân ư?

Nắm tay, hôn môi, trao nhau ái tình... mối quan hệ kiểu đó sao?

Trong vô thức, Thanh Nguyệt tưởng tượng cảnh mình hôn Hàn Thụy Trấn.

“...Ư.”

Một cơn ớn lạnh kỳ lạ chạy dọc sống lưng cô.

Trí tưởng tượng vượt qua ranh giới tự đặt ra khiến cô sợ hãi.

Đường Tố Lan đang nói nhảm cái gì vậy?

Làm sao... làm sao cô có thể với Hàn Thụy Trấn...

Với một người cô mới quen biết chưa lâu...

...Nhưng tại sao cái trí tưởng tượng hoang đường đó lại làm trái tim cô rung động mạnh đến thế?

“...Tại sao ta lại... với Chưởng quầy...”

“...Vậy thì cô không có tư cách gì để ngăn cản ta cả?”

Đường Tố Lan hỏi vặn lại.

“Ta đang cầu xin Thụy Trấn Thiếu hiệp, chứ không phải cô.”

...Thụy Trấn Thiếu hiệp.

Tại sao cách gọi đó lại nghe chối tai đến thế?

Thanh Nguyệt không thể hiểu nổi cảm xúc của chính mình.

Tại sao tình huống này lại đáng ghét đến vậy?

Nhưng cô không có lý do chính đáng nào để ngăn cản. Cô cũng hiểu sự tuyệt vọng của Đường Tố Lan.

Tuy nhiên, cô không muốn cứ đứng nhìn như thế này.

Cảm giác như mọi chuyện sẽ trôi về một hướng không thể vãn hồi nếu cứ để mặc.

“Thụy Trấn Thiếu hiệ—”

“—Vậy thì...!”

Sau một hồi dằn vặt, Thanh Nguyệt lên tiếng.

Đó là một lựa chọn tồi tệ. Nhưng đó là dây cương duy nhất cô có thể nắm lấy.

“Vậy thì...”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Sau một hồi ngập ngừng, Thanh Nguyệt nói tiếp như thể đang trút hơi thở cuối cùng.

“...Cứ... thử một lần đi.”

Phải rồi, đằng nào cũng thế.

Sau một lần trải nghiệm, Đường Tố Lan chắc chắn sẽ không chịu nổi sự nhục nhã và bỏ chạy mất dép thôi.

Vì cô ta được nuôi chiều như cành vàng lá ngọc mà.

**************

“...Cứ... thử một lần đi.”

Đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn.

Này, con mụ điên kia.

Tại sao cô lại tự quyết định thay tôi thế hả?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
một biệt danh phổ biến trong văn hóa Trung Quốc, đặc biệt ở vùng nông thôn xưa, mang ý nghĩa dân dã, "xấu tên dễ nuôi"
một biệt danh phổ biến trong văn hóa Trung Quốc, đặc biệt ở vùng nông thôn xưa, mang ý nghĩa dân dã, "xấu tên dễ nuôi"
[Lên trên]
võ công đánh chó theo nghĩa đen. Chứ nó là võ công trấn phái của Cái Bang
võ công đánh chó theo nghĩa đen. Chứ nó là võ công trấn phái của Cái Bang
[Lên trên]
Thường chỉ cảnh giới cao khi người tu luyện đạt đến mức đơn giản mà tinh thuần, bỏ hết màu mè kỹ xảo, chỉ còn lại bản chất thuần khiết và sức mạnh chân chính.
Thường chỉ cảnh giới cao khi người tu luyện đạt đến mức đơn giản mà tinh thuần, bỏ hết màu mè kỹ xảo, chỉ còn lại bản chất thuần khiết và sức mạnh chân chính.
[Lên trên]
đại hiệp trẻ tuổi, chắc là kính ngữ , gốc So Hyeop
đại hiệp trẻ tuổi, chắc là kính ngữ , gốc So Hyeop
[Lên trên]
Bear Grylls là một nhà thám hiểm người Anh cực kỳ nổi tiếng, được xem là "biểu tượng của kỹ năng sinh tồn" trên toàn thế giới (nổi nhất với chương trình Man vs. Wild)
Bear Grylls là một nhà thám hiểm người Anh cực kỳ nổi tiếng, được xem là "biểu tượng của kỹ năng sinh tồn" trên toàn thế giới (nổi nhất với chương trình Man vs. Wild)
[Lên trên]
bệnh tiêu chảy thông thường
bệnh tiêu chảy thông thường